Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Kỳ nghỉ đông ngắn ngủi trôi qua, ngày khai trường lại đến.
Vừa bước sang tháng Ba, thời gian đếm ngược đến kỳ thi đại học của khóa Ngô Thiết Thạch chỉ còn hơn một trăm ngày.
Cố Viễn Du chẳng nề hà chút nào, dốc sức phụ đạo cho Ngô Thiết Thạch và Lý Hoành Vũ. Hắn cũng giống Chu Kỳ, đều mong họ đỗ vào đại học tốt. Chu Kỳ không giúp được gì nhiều về kiến thức, nên hằng ngày đều mua chút trái cây tẩm bổ để các anh em đỡ áp lực.
Ngô Thiết Thạch cũng hạ quyết tâm sắt đá, nhất định năm nay phải đỗ vào ngôi trường hằng mơ ước. Ngày nào gã cũng học đến ba, bốn giờ sáng. Gã vốn không phải kiểu người có tư chất học hành, nhưng được cái cần cù bù thông minh, thành tích cứ thế nhích dần lên một cách vững chắc.
Trời ngày một nóng hơn, những chồi non trên cành đã xanh mướt mắt, chớp mắt đã đến đầu tháng Sáu. Nhà trường cho học sinh khối 12 nghỉ một tuần trước kỳ thi. Ngày cuối cùng họ ở trường, tiếng hò reo vang dội khắp mọi ngóc ngách.
Lý Hoành Vũ cầm hai quyển sách lớp 12 đến tìm Chu Kỳ: “Này, mọi người xé sách hết rồi, tao đặc biệt giữ lại hai quyển cho mày đấy, để mày cũng được nếm trải cái thú xé sách cho bõ ghét.”
Chu Kỳ thở dài: “Bọn mày đi rồi, tụi tao bắt đầu nếm mùi đau khổ đây.”
Lý Hoành Vũ vỗ vai cậu: “Có Cố Viễn Du ở đây, mày khổ cái gì mà khổ.”
Ngày Ngô Thiết Thạch đi thi, Chu Kỳ kéo bằng được Cao Thành và Cố Viễn Du đến cổng trường chờ gã. Trước cổng thi lộn xộn, nhốn nháo đủ cả phụ huynh lẫn phóng viên. Có người còn nhìn nhầm đám Chu Kỳ là thí sinh đi muộn, thấy giờ thi sắp điểm mà họ vẫn đứng đó liền sốt sắng túm lấy Chu Kỳ định lôi tuột vào trong. Chu Kỳ phải mỏi mồm giải thích mãi người ta mới tin cậu chỉ đến để đợi người thân.
Môn thi sáng kết thúc, Ngô Thiết Thạch vừa bước ra khỏi cổng trường đã bị đám đông phụ huynh bao vây. Chu Kỳ không hiểu chuyện gì, tưởng có biến nên cố sức chen vào, thì nghe thấy tiếng các phụ huynh rối rít hỏi: “Đại ca, anh cũng là phụ huynh thí sinh à? Anh lẻn vào trong kiểu gì thế? Chỉ tụi tôi với!”
Ngô Thiết Thạch: “…”
Chu Kỳ vội chen vào, kéo Ngô Thiết Thạch thoát vòng vây: “Ổng là thầy giám thị đó ạ, không phải phụ huynh đâu!”
Ngô Thiết Thạch: “…………”
Chu Kỳ lo lắng như thể chính con cái mình đi thi vậy, cho đến tận lúc ăn cơm cũng chẳng dám mở miệng hỏi gã làm bài thế nào. Ngược lại, chính Ngô Thiết Thạch lại chủ động khoe: “Lần này trúng tủ hết mấy đề mà tao đã luyện, tao cảm thấy mình làm bài ổn lắm.”
Chu Kỳ vội bịt miệng gã: “Đừng nói ra! Nói trước bước không qua đấy.”
Ngô Thiết Thạch cạn lời trước sự mê tín của Chu Kỳ, nhưng lòng cũng dâng lên niềm cảm động.
Gã vỗ vai Chu Kỳ: “Anh em tốt, sau này mày chính là em trai ruột của tao.”
Gã lại nhìn sang Cố Viễn Du, do dự một chút rồi bảo: “Còn mày, sau này mày là em rể ruột của tao.”
Chu Kỳ: “…”
Ngô Thiết Thạch, ông lại đả thông kinh mạch rồi đấy à?
Thi xong là chuỗi ngày dài đợi điểm. Ngày công bố điểm vào đúng nửa đêm, Chu Kỳ bắt taxi đi đón Cố Viễn Du, rồi đón tiếp Lý Hoành Vũ và Cao Thành, cuối cùng cả hội tập trung tại nhà Ngô Thiết Thạch.
Từ Thải Thải cũng có mặt.
Cha mẹ Ngô Thiết Thạch đều là người chất phác, thấy một đám thanh niên bỗng nhiên kéo đến thì giật cả mình. Chu Kỳ nhanh nhảu đưa túi trái cây mua dọc đường, miệng dẻo quẹo: “Tụi cháu sang giúp anh Thiết Thạch tra điểm ạ.”
Cha mẹ Ngô Thiết Thạch vừa gật đầu vừa hớn hở dẫn cả hội vào phòng con trai.
Mạng thì lag, Ngô Thiết Thạch run tay nhập đi nhập lại số báo danh. Từ Thải Thải nắm chặt vạt áo gã: “Anh Thiết, đừng sợ, chắc chắn anh sẽ làm được mà.”
Phía bên kia, Lý Hoành Vũ đã tra được điểm trên điện thoại, gã hét toáng lên: “Đù!”
Chu Kỳ quay ngoắt lại: “Sao thế? Trượt à?”
Lý Hoành Vũ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Chu Kỳ: “Đù! Điểm cao vãi! Đời tao chưa bao giờ thấy điểm cao thế này!”
Chu Kỳ giật lấy điện thoại xem, 529 điểm.
Cậu vỗ bôm bốp vào lưng Lý Hoành Vũ: “Khá lắm con trai!!”
Phía Ngô Thiết Thạch vẫn chưa load xong, gã nóng ruột thấy rõ, nhập số báo danh lần thứ N rồi nhấn Enter. Bất thình lình, bảng điểm hiện ra trên màn hình máy tính.
Ngô Thiết Thạch sững sờ.
Chu Kỳ ghé sát vào xem: “510 điểm! Lão Ngô, mày đỉnh thật đấy! Tuyệt vời ông mặt trời!”
Cậu xúc động định lao đến ôm Ngô Thiết Thạch, ngờ đâu có người còn nhanh tay hơn, nhảy lên ôm cổ gã trước. Từ Thải Thải cứ thế nhào vào lòng Ngô Thiết Thạch, giọng nghẹn ngào: “Anh Thiết, anh giỏi quá!”
Ngô Thiết Thạch đơ người cười ha ha, rõ ràng là cú sốc quá lớn khiến gã chưa kịp định thần.
Chu Kỳ sốt ruột nháy mắt ra hiệu cho gã, Ngô Thiết Thạch lúc này mới sực tỉnh, cười hì hì vỗ vỗ lưng Từ Thải Thải: “Thải Thải, khóc gì chứ, anh thi tốt thế này em phải vui mới đúng.”
Gã vừa dỗ dành Từ Thải Thải vừa nháy mắt với bọn Chu Kỳ. Đôi mắt vốn dĩ luôn chính trực nay bỗng lóe lên nét tinh quái hiếm thấy. Chu Kỳ làm mặt quỷ, lôi kéo bọn Cố Viễn Du im lặng rút lui, nhường lại không gian cho cặp đôi sắp thành này.
Lý Hoành Vũ và Ngô Thiết Thạch thi cử thuận lợi khiến Chu Kỳ trút được gánh nặng trong lòng. Một thời gian sau, Ngô Thiết Thạch gọi điện báo cho Chu Kỳ rằng gã sẽ đăng ký vào một trường ở Tây An, vì Từ Thải Thải thích nơi đó nên gã muốn đi thám thính trước.
Còn Lý Hoành Vũ thì báo danh vào một trường ở vùng Đông Bắc.
Trước khi cúp máy, Ngô Thiết Thạch hỏi: “Mày còn nhớ Tiền Tiến không?”
Tất nhiên là Chu Kỳ nhớ, vừa nghe tên là muốn nhổ bãi nước miếng. Đến tận bây giờ cậu vẫn tiếc vì hồi đó tát thằng chả hai cái còn hơi nhẹ.
Ngô Thiết Thạch nói: “Thằng Tiền Tiến trượt đại học rồi, nghe đâu nhà nó chạy chọt cho nó đi làm giám sát ở công trường, vẫn loanh quanh ở thành phố này thôi.”
Chu Kỳ bĩu môi: “Thứ đó mà đỗ đại học mới là lạ đấy.”
Ngô Thiết Thạch dặn dò: “Mấy hôm trước anh em tao đi nhậu có nghe thấy nó vẫn lẩm bẩm nhắc tên mày. Tóm lại là mày cứ cẩn thận, đừng đi đứng một mình, bị nó nhắm trúng thì khổ.”
Chu Kỳ gật đầu: “Biết rồi.”
“Thế thôi, lúc nào đi tao gọi điện, anh em mình đi làm chầu rượu.” Ngô Thiết Thạch cười hì hì: “Không tán phét với mày nữa, đống nho tao lột vỏ cho Thải Thải sắp hết lạnh rồi, phải mang qua cho cô ấy ngay đây.”
Chu Kỳ: “… Cút lẹ đi.”
Ngô Thiết Thạch và Từ Thải Thải dù chưa chính thức công khai nhưng cũng chẳng khác gì người yêu, ngày nào cũng quấn quýt ngọt ngào đến phát hờn.
Chu Kỳ đem chuyện về Tiền Tiến kể cho Cố Viễn Du. Hắn nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nói: “Chu Kỳ, hay là cậu dọn qua nhà tôi ở đi. Thằng đó chắc chắn không dám tới gây sự với tôi đâu.”
Chu Kỳ làm bộ giữ giá: “Thế có tiện không nhỉ? Tôi ngủ hay ngáy với đạp người lắm, nhỡ ảnh hưởng cậu nghỉ ngơi thì sao?”
Cố Viễn Du bật cười, hắn búng nhẹ vào trán Chu Kỳ một cái: “Chắc là có đấy.”
Hắn dừng lại một chút rồi bồi thêm: “Nhưng không sao, tập thích nghi dần đi là vừa.”
Thế là Chu Kỳ dọn vào nhà Cố Viễn Du ở thật.
Thực ra cậu cũng chẳng sợ Tiền Tiến là bao, nhưng cái lời mời của Cố Viễn Du hấp dẫn quá. Cậu giả vờ từ chối vài câu lấy lệ rồi tay xách nách mang dọn qua luôn.
Kể từ khi học kỳ mới bắt đầu, không khí trong lớp thay đổi hoàn toàn.
Trường học không còn Ngô Thiết Thạch, cũng chẳng còn Lý Hoành Vũ, ai nấy đều cắm đầu vào giải đề. Càng về sau, áp lực càng đè nặng, thầy cô hằng ngày đều ra rả về tầm quan trọng của kỳ thi đại học. Những đứa bạn trước đây còn đùa giỡn vô tư bỗng chốc như lớn phổng lên sau một đêm, ai cũng trở nên nghiêm túc, ít nói.
Chu Kỳ vốn dĩ chưa thấy lo lắm, nhưng bị không khí này bủa vây nên cũng bắt đầu thấy bồn chồn. Trong giờ tự học buổi tối, vốn định làm một đề tiếng Anh nhưng chẳng hiểu sao cậu cứ cắn quản bút nhìn lên trần nhà thẫn thờ.
Bất chợt, Cố Viễn Du vỗ vai cậu, Chu Kỳ quay sang, hắn hỏi: “Ngẩn người gì thế?”
Chu Kỳ nói: “Cố Viễn Du, nhỡ tôi không đỗ cùng trường đại học với cậu thì sao?”
Cố Viễn Du sững người.
Hai người nhìn nhau, Cố Viễn Du kéo ghế sát lại gần Chu Kỳ hơn. Hắn đặt tay lên đầu gối cậu, nói khẽ:
“Chu Kỳ, lần trước tôi vì cậu mà cố ý làm bài thấp đi để được học cùng trường với cậu.”
“Nhưng Chu Kỳ này, lần này cậu có thể nỗ lực thêm một chút, thử đuổi theo tôi được không?”
Bàn tay Cố Viễn Du đặt trên gối cậu khẽ run run.
Câu nói này dường như có ẩn ý sâu xa, lại dường như chỉ là lời khích lệ. Chu Kỳ bỗng thấy bực dọc vô cớ, cậu đứng phắt dậy, cau mày, chẳng thèm để ý thầy chủ nhiệm đang gọi, cứ thế xông thẳng ra khỏi lớp.
Cậu cũng chẳng đi đâu khác mà về thẳng nhà Cố Viễn Du, trùm chăn kín đầu đi ngủ. Chẳng biết bao lâu sau, Cố Viễn Du về đến nơi. Thấy Chu Kỳ đã ngủ, hắn mở cửa vào, ôm chặt lấy cậu qua lớp chăn bông: “Là tôi vội vàng quá.”
Chu Kỳ im thin thít trong chăn.
Cố Viễn Du nói khẽ: “Tôi làm món chân giò kho tàu to bằng đùi cậu cho cậu ăn nhé?”
Chu Kỳ vẫn không đáp lời, nhưng cái bụng lại phản chủ, kêu lên một tiếng “ùng ục”.
“…” Chu Kỳ xoa bụng: “Đồ phản tặc!”
Cố Viễn Du bật cười khẽ: “Đợi đấy, tôi đi làm ngay đây.”
Nửa tiếng sau, Chu Kỳ vừa gặm chân giò vừa cười toe toét, đúng là cái đồ không có lập trường.
Chu Kỳ vốn tính thẳng tuột, đến giờ vẫn không hiểu tại sao mình lại giận, cũng chẳng hiểu tại sao Cố Viễn Du lại nói thế. Nhưng những lời đó của hắn cứ như thể đang phớt lờ mọi nỗ lực của cậu vậy. Mặt khác, Chu Kỳ có một linh tính rằng một khi đã đáp lại câu nói đó, mối quan hệ của cả hai sẽ thay đổi một trời một vực.
Dù Chu Kỳ và Cố Viễn Du đã làm hòa, nhưng cuộc đối thoại hôm đó giống như một cái gai cắm sâu trong lòng cậu, càng lúc càng khiến cậu thấy đau nhói và khó chịu.
Hôm nay tan học, hai người về nhà, Cố Viễn Du đột nhiên hỏi: “Cậu biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ngày gì?”
“Ngáo rồi à?” Cố Viễn Du nhịn cười: “Hôm nay là sinh nhật cậu mà, quên rồi sao?”
Hắn lấy từ trong cặp ra một chiếc bánh kem nhỏ: “Trưa nay tôi tranh thủ đi mua, trời nóng quá không biết có bị hỏng không.”
Chu Kỳ đón lấy bánh nếm thử một miếng, quả nhiên kem đã hơi chua. Cố Viễn Du cũng nếm thử một miếng, lè lưỡi vẻ trẻ con: “Hỏng thật rồi, đừng ăn nữa. Bây giờ cậu quý giá như bà bầu ấy, đừng để đau bụng.”
Chu Kỳ phì cười, bất chợt đứng dậy hôn Cố Viễn Du.
Trong đầu Chu Kỳ lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cậu muốn làm với Cố Viễn Du. Mặc kệ cái gì mà đuổi với chẳng bắt, mặc kệ cái gì mà thay đổi long trời lở đất, trong lòng cậu có cái gai, cậu phải tự tay nhổ phéng nó đi cho khuất mắt.