Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh

Chương 107.




“Có một con mèo trông rất giống cậu bị mất tích rồi.” Một con mèo quen biết đã nói với Thang Viên khi nhìn thấy nhóc, “Con mèo đó giống cậu như đúc, chủ của nó gọi nó là Nhu Mễ.”

Thang Viên ngẩn người: “Tui có biết cậu ấy.”

Nguyên Tiêu nhớ lại lần cuối gặp Nhu Mễ, hình như đúng là đến để từ biệt. Lần trước nó còn nói một câu đại loại như “Tui tìm thấy cô ấy rồi”, chỉ là lúc đó bọn Nguyên Tiêu không để tâm.

Sau này Nguyên Tiêu cũng nghe nói chủ của Nhu Mễ từng dán ảnh nó ở những nơi trước đây thường xuất hiện, thỉnh thoảng còn mang theo ít hạt và pate với hy vọng những con mèo hoang gần đó sẽ giúp cô tìm lại con mèo đi lạc.

“Nhưng đã lâu rồi tui không thấy cô ấy ghé qua nữa.” Con mèo đang nói dẫn Nguyên Tiêu và Thang Viên đến dưới một bảng thông báo, chỉ cho bọn họ xem một tờ thông báo tìm mèo đã bị những tờ bướm khác che khuất quá nửa.

“Cậu biết đấy, con người luôn có cuộc sống riêng của họ…” Giọng điệu của con mèo dẫn đường không tránh khỏi mang theo vài phần mất mát, “Họ có rất nhiều người và việc quan trọng, một con mèo cũng chẳng đặc biệt quan trọng đến thế.”

“Phải không?”

-----------------

Những con mèo biết chuyện đều thay Nhu Mễ buồn bã một thời gian, nhất là mấy con mèo hoang từng bị bỏ rơi. Nhưng mỗi con mèo đều có việc riêng của mình, nên chẳng bao lâu sau, chuyện của Nhu Mễ cũng dần không còn ai nhắc tới nữa.

Nguyên Tiêu vốn tưởng rằng có lẽ họ sẽ không bao giờ gặp lại Nhu Mễ nữa, nhưng không ngờ chỉ vài tháng sau, họ lại gặp lại nhau.

Lần tái ngộ này là vào một ngày đầu xuân, khi Ninh Hiểu đưa cả hai cùng đi viếng nghĩa trang.

Ninh Hiểu dừng lại trước một tấm bia mộ, hai con mèo bên chân ngoan ngoãn ngồi xổm cạnh cô, nhưng ánh mắt vẫn vô thức quan sát môi trường xung quanh.

Thang Viên là đứa đầu tiên chú ý đến động tĩnh cách đó vài ngôi mộ. Một lát sau, phía đó yên tĩnh trở lại, một con mèo ly hoa tha theo một con chuột vòng ra từ phía sau, đặt con chuột vào ngay trước một tấm bia mộ.

Nhìn kỹ lại, phía trước mộ còn bày vài con côn trùng hình thù kỳ quặc, một cành cây và mấy viên đá nhỏ sáng lấp lánh.

Thang Viên quan sát con mèo đó, huých nhẹ Nguyên Tiêu bên cạnh: “Cậu ấy nhìn rất giống Nhu Mễ phải không?”

Nguyên Tiêu nghe vậy cũng nhìn sang. Mặc dù con mèo này gầy đi rất nhiều so với lần gặp trước, trông nhỏ hơn hẳn một vòng so với một Thang Viên bồng bềnh, nhưng quả thực vẫn thấp thoáng dáng vẻ của Nhu Mễ.

Con mèo ly hoa đối diện cũng chú ý đến bọn họ, nhìn một hồi rồi cúi đầu chọn lựa, tha hai con châu chấu đi tới: “Ăn không?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Nguyên Tiêu mới xác nhận được danh tính của con mèo vừa đến: “Nhu Mễ?”

“Ừm.” Nhu Mễ gật đầu, “Là tớ.”

“Cậu tìm thấy chủ nhân rồi à?”

“Cô ấy ở ngay đây.” Nhu Mễ quay đầu lại, nhìn về phía tấm bia mộ không xa.

Ninh Hiểu cũng chú ý đến con mèo lạ lẫm này, cô do dự mở hộp thoại với chủ của Nhu Mễ: “Lần trước cậu nói đã tìm thấy Nhu Mễ ở đâu rồi, dạo này nó lại bị lạc à?”

“Cậu nhìn thấy Nhu Mễ rồi sao?”

“Có lẽ là nó.” Ninh Hiểu cũng không dám chắc.

“Cậu đang ở nghĩa trang XX à?”

“Đúng rồi.”

“Vậy thì đúng là Nhu Mễ rồi, lần trước tôi cũng tìm thấy nó ở đây.”

Truyện của Gió lười~

Đầu dây bên kia khựng lại một chút, có lẽ vì lo lắng Ninh Hiểu sẽ nảy sinh những băn khoăn không đáng có về việc Nhu Mễ ở lại đây, cô ấy bổ sung thêm: “Ở đấy hợp với nó hơn, nó thích chỗ đó.”

------------------

“Chủ nhân của tui ở đây.” Trên mặt Nhu Mễ mang theo nụ cười, “Tui muốn ở đây bầu bạn với cô ấy.”

“Chủ nhân của cậu, cô ấy là người như thế nào?”

“Chắc là một người hoàn toàn khác với chủ nhân của các cậu đấy.” Nhu Mễ suy nghĩ rồi đáp.

Cô ấy yếu đuối, nội tâm, cam chịu, bị ném vào đám đông là chẳng còn chút hiện diện nào. Những lúc buồn bã, cô ấy chỉ biết vùi mặt vào lớp lông của nó mà thầm lặng rơi lệ, đến khóc cũng không dám thành tiếng.

Nhưng cô ấy cũng có thể rất dũng cảm, dám giành lấy một con mèo hoang đang thoi thóp vì bị bạo hành từ tay một gã đàn ông to lớn hơn mình. Dù tấm lưng gần như không đứng thẳng nổi, cô ấy vẫn kiên định thốt lên: “Đây là mèo của tôi…”

Nhưng rõ ràng giữa họ chẳng có mối quan hệ nào cả, chỉ là một con mèo hoang xui xẻo bị dùng làm công cụ trút giận và một người qua đường tình cờ đi ngang qua mà thôi.

Con mèo hoang chưa có tên cứ thế được mang về nhà. Cô gái ấy cẩn thận từng chút một xử lý vết thương cho, xử lý được một nửa thì nỗi sợ hãi gã đàn ông kia mới muộn màng ập tới, nước mắt không kìm được mà rơi “tí tách” xuống mặt bàn.

Con mèo hoang nhìn cô gái với gương mặt vẫn còn vài phần hốt hoảng, nén lại sự đau đớn của cơ thể, gắng gượng ngóc đầu lên, l.i.ế.m nhẹ vào mặt cô, cuốn đi những vệt nước mắt còn sót lại, rồi vì kiệt sức mà nằm vật xuống bàn.

Sau khi xử lý xong vết thương trên người con mèo hoang, cô ấy thử vươn hai ngón tay ra, nhẹ nhàng xoa hai cái trên đỉnh đầu: “Sau này để chị nuôi em nhé, được không?”

Tuy là ngữ khí hỏi han, nhưng cô lại chẳng để cho con mèo hoang cơ hội từ chối: “Phải đặt cho em một cái tên mới được, gọi là Nhu Mễ nhé?”

Con mèo hoang nằm trên bàn lặng lẽ nhìn cô. Mới vừa rồi cô còn như một con chuột nhỏ bị dọa mất mật, giờ đây đã vui vẻ trở lại, chỉ còn vành mắt vẫn đỏ hoe chưa tan, gương mặt hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Nhu Mễ nhớ lại bộ dạng cô bị gã đàn ông kia dọa cho khiếp vía, thầm nghĩ: Con người thật là yếu đuối, mình phải bảo vệ cô ấy thôi.

Cô ấy luôn nội tâm, không giỏi ăn nói lại không biết cách từ chối. Với tư cách là mèo của cô, Nhu Mễ đã tự học được cách gồng mình lên, lộ ra vẻ hung dữ, thậm chí là vung chân định dọa chạy những kẻ có ác ý với cô.

Sau khi được nhận nuôi, Nhu Mễ mới biết hóa ra con người này còn sợ hãi nhiều thứ đến thế: sợ bóng tối - vì lúc nhỏ từng bị nhốt trong căn phòng nhỏ không có ánh sáng, nên hễ gặp lúc mất điện là phải có nó ở bên, ôm mèo mới ngủ được; sợ côn trùng - thường xuyên cầm một cây chổi cán dài vừa nhắm mắt vừa đập loạn xạ, cuối cùng luôn kết thúc bằng việc Nhu Mễ lao đến kết liễu con côn trùng đó.

Nhu Mễ đôi khi lo lắng rằng với tuổi thọ của loài mèo, nó không thể bên cô quá lâu, nhưng cũng không muốn trong nhà xuất hiện con mèo thứ hai thay thế vị trí của mình.

Thỉnh thoảng cô ấy cũng nhặt vài con ch.ó mèo bị thương về, Nhu Mễ có thể chấp nhận cho chúng ở nhờ vài ngày, nhưng không muốn chúng ở lại lâu. Cô dường như hiểu được d.ụ.c vọng chiếm hữu của Nhu Mễ, nên khi tình hình của chúng khá hơn, cô liền tìm người nhận nuôi thích hợp để gửi chúng đi.

Sau khi gửi chúng đi, cô ôm lấy con mèo đang có vẻ ghen tuông mà dỗ dành, miệng luôn nói “Chị yêu em”, “Em là bé mèo chị yêu nhất”.

“Chị không cần phải yêu em quá nhiều đâu”, Nhu Mễ nghĩ, “không sao cả, em sẽ yêu chị gấp bội.”

Nhu Mễ chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày, cô ấy lại rời bỏ thế giới này sớm hơn cả nó.

Cô ấy bị bệnh rất nặng.

Nhu Mễ nhớ về bệnh viện trắng toát nhìn thấy từ xa, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc khó ngửi thoang thoảng xung quanh, và cả con người yếu ớt nằm trên giường bệnh.

Thú cưng không được đưa vào bệnh viện, nên trước khi nhập viện, cô đã tìm sẵn người chăm sóc cho Nhu Mễ.

Theo bệnh tình ngày một chuyển biến xấu, câu nói “Đợi chị đón em về nhà” qua màn hình điện thoại cuối cùng đã trở thành một lời hứa suông, cô rốt cuộc đã không thể bước ra khỏi bệnh viện.

Phần lớn di sản được cô để lại cho người nhận nuôi mà cô tin tưởng, nhờ người đó chăm sóc tốt cho con mèo, phần còn lại đều đem đi quyên góp.

Nhu Mễ đã lâu không gặp cô, lén lút đi theo sau người chủ hiện tại, nhưng lại tình cờ gặp đúng đám tang của cô. Nó nhanh ch.óng bị phát hiện và cuối cùng bị đưa về nhà.

Sau đó nó đã trốn ra ngoài rất nhiều lần, hỏi thăm vị trí nghĩa trang từ những con mèo khác nhau. Cuối cùng vào một buổi hoàng hôn nọ, Nhu Mễ đã nhìn thấy tấm ảnh quen thuộc trên một tấm bia mộ.

Thấy trước những bia mộ khác đều có trái cây và hoa tươi, Nhu Mễ đặt bông hoa trắng nhỏ tha từ ven đường xuống đất. Sau này còn đặt cả chuột, côn trùng, ếch bắt được... nhưng người trên bia mộ mãi mãi mỉm cười, sẽ không bao giờ kinh hoàng gọi tên nó nữa.

------------------

Lúc trở về, Nguyên Tiêu ngoái đầu nhìn lại. Trong ánh hoàng hôn, Nhu Mễ đã gầy đi rất nhiều đang tựa vào bia mộ.

Nhu Mễ ngước đầu nhìn cô gái sẽ không bao giờ đáp lại mình nữa, đầu quyến luyến cọ cọ vào bia mộ.

“Chị luôn rất sợ bóng tối.” Nhu Mễ cúi đầu, tha một cành cây vừa mới nảy mầm đặt ra phía trước, những con chuột và côn trùng trước đó đã được chuyển sang chỗ khác.

Mặc dù Nhu Mễ thừa hiểu rằng, những thứ này sẽ không bao giờ nhận được bất kỳ phản hồi nào từ cô nữa, dù là tốt hay xấu, nó vẫn ngày qua ngày lặp lại trò chơi trẻ con vụng về này.

Nhưng khi trời tối, Nhu Mễ lại dời tất cả những thứ cô ấy có thể sợ hãi ra xa.

“Chị đừng sợ nhé.”

“Em sẽ luôn ở đây bầu bạn với chị.”

Như để nhấn mạnh, Nhu Mễ lặp lại một lần nữa: “Luôn luôn, luôn luôn ở bên chị.”

Tác giả có lời muốn nói: Câu chuyện của Nhu Mễ hình như hơi ngược quá rồi thì phải, gãi đầu.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận