Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 105.




Thân Đồ Dụ cũng nhìn thấy viên hạt châu kia. Hắn vươn tay nhặt lên, cúi mắt nhìn Khương Tuế:
“Ngày ngày đều mang theo bên người?”

Khương Tuế mím môi, giật lại viên hạt châu từ tay hắn. Gương mặt trắng như tuyết của y dính đầy bùn đất, tro bụi và cả vệt thuốc loang lổ trên y phục, nhìn qua trông chẳng khác nào một con mèo vừa bẩn vừa kiêu ngạo. Nhưng khi Thân Đồ Dụ xuất hiện, sợi dây căng chặt trong cơ thể y cuối cùng cũng được thả lỏng đi rất nhiều. Y mím môi hỏi:
“Ta còn chưa bóp nát nó, sao ngươi đã tới rồi?”

Thân Đồ Dụ khẽ “ừ” một tiếng, không trả lời.

Khương Tuế túm lấy cổ áo hắn, nheo mắt:
“Nói mau.”

“Em không cho ta cùng em vào Dược Vương phong, ta liền không vào.” Thân Đồ Dụ đáp, “Ta ở ngoài núi một thời gian.”

Khương Tuế sững người.

Vậy là suốt nửa năm qua, Thân Đồ Dụ kỳ thực không hề quay về Ma giới, mà vẫn luôn ở bên ngoài Dược Vương phong?

“Ta không muốn trái lời em.” Thân Đồ Dụ nói tiếp, “Hôm nay là sinh nhật của em. Ta vốn định đặt quà sinh nhật trong phòng em rồi rời đi.”

Khương Tuế hoàn toàn ngây dại.

Trước kia khi còn ở bên Ứng Trì Nguyệt, mỗi năm đến ngày này, Ứng Trì Nguyệt đều sẽ dẫn y ra ngoài du ngoạn, tặng những món quà quý giá. Sau khi rời khỏi hắn, ngay cả chính Khương Tuế cũng đã quên mất ngày sinh của mình. Không biết là lúc nào y từng nhắc đến chuyện này với Thân Đồ Dụ, vậy mà hắn lại nhớ kỹ, còn định lén tới tặng quà cho y.

“… …”
Trong cổ họng Khương Tuế bật ra tiếng nức nở như dã thú non. Y dùng sức đấm Thân Đồ Dụ mấy cái, rồi vừa khóc vừa nói:
“Ngươi ngu hay không ngu hả?! Không nhìn ra ta chỉ đang lợi dụng ngươi sao? Ta sợ ngươi ảnh hưởng tiền đồ của ta nên mới đuổi ngươi đi, vậy mà ngươi còn quay lại tìm ta, còn muốn mừng sinh nhật cho ta… Thân Đồ Dụ, sao ngươi lại ngu đến vậy!”

Thân Đồ Dụ thấy y khóc dữ dội như thế, nhất thời luống cuống tay chân.

Nếu Khương Tuế khóc trên giường, lòng dạ hắn còn có thể sắt đá; nhưng nếu y khóc dưới giường, thì dù tim gan tì phổi thận có gom lại một chỗ, hắn cũng nghĩ không ra cách đối phó. Cuối cùng chỉ đành cứng đờ, vụng về lặp đi lặp lại động tác v**t v*, vỗ nhẹ lưng y, nói:
“Ta không để ý những chuyện đó.”

Hắn thật sự không để ý.

Trong sinh mệnh dài đằng đẵng tưởng như vô tận ấy, Thân Đồ Dụ hiếm khi gặp được chuyện gì thú vị, càng hiếm khi có việc gì đáng để hắn hao tâm tổn trí. Dù là luyện hóa Vạn Linh Đan, hay đem linh lực cho đi, tất cả cũng chỉ là mấy trò nhỏ để dỗ Khương Tuế vui mà thôi. Còn việc Khương Tuế có lợi dụng hắn hay không… điều đó không quan trọng.

Ma thú sinh ra từ trời đất không giống Nhân tộc có quá nhiều quanh co khúc khuỷu. Muốn ta yêu ngươi thì ngươi cũng phải yêu ta, loại suy nghĩ ấy, Thân Đồ Dụ chưa từng có. Với hắn, chỉ cần có thể ở bên nhau đã là đủ, còn những dây dưa lợi ích bên trong, hắn chẳng để vào mắt.

Nếu hắn có, nếu Khương Tuế muốn, cứ việc lấy đi.

Thấy Khương Tuế ấm ức đến mức không dỗ nổi, Thân Đồ Dụ dứt khoát bế y lên, hỏi:
“Ngươi còn định ở lại chỗ này sao?”

“Ngươi tưởng ta ngu xuẩn như ngươi à!” Khương Tuế tức giận nói, “Ta sắp bị người ta luyện thành lô đỉnh rồi, còn ở lại đây làm gì?!”

Thân Đồ Dụ gật đầu:
“Vậy ta sẽ thiêu nơi này.”

Hai người ngang nhiên nói chuyện như chốn không người, khiến Khắc Thạch tức đến suýt nữa thổ huyết. Hắn vừa định truyền tin ra ngoài, lại phát hiện Thân Đồ Dụ đã trực tiếp lập kết giới. Phạm vi kết giới cực lớn, thậm chí bao trùm toàn bộ Dược Vương Phong, sinh linh trong giới không thể thoát ra, tin tức bên trong cũng không thể truyền đi.

“Khí phách thật lớn!” Khắc Thạch trầm giọng nói, “Thật cho rằng Dược Vương Phong ta là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?!”

Lúc này Thân Đồ Dụ mới liếc nhìn hắn một cái:
“Ngươi là Khắc Thạch?”

“Đã biết danh xưng của ta, còn không mau rời đi!” Khắc Thạch cũng vô cùng kiêng dè Thân Đồ Dụ. Người này vừa tới đã giết đại đệ tử của hắn, kẻ đã đạt Nguyên Anh trung kỳ, đủ thấy thực lực sâu không lường được, hơn nữa quanh thân ma khí cuồn cuộn, rõ ràng là Ma tộc!

“Rời đi?” Thân Đồ Dụ chậm rãi nói, “Ta đương nhiên sẽ rời đi.”

Khương Tuế cực kỳ sợ Khắc Thạch, không dám nhìn vào đôi mắt âm trầm của hắn, chỉ nhỏ giọng nói:
“Hắn đã tới Hợp Thể kỳ rồi… nếu ngươi đánh không lại, chúng ta chạy mau đi.”

“Hợp Thể?”
Thân Đồ Dụ hơi nhướn mày.

Khắc Thạch cười lạnh:
“Lão phu đã bước vào Hợp Thể cảnh nhiều năm, chỉ còn một bước là nhập Đại Thừa! Ta khuyên các hạ buông tiểu đồ đệ của ta ra, nếu không hôm nay, ta sẽ khiến ngươi chôn thây tại Dược Vương Phong!”

Khương Tuế túm chặt tóc Thân Đồ Dụ, giọng run run:
“Chúng ta mau chạy đi! Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn!”

Thân Đồ Dụ hơi nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì. Sau đó hắn đặt Khương Tuế ngồi lên một chiếc ghế, nói:
“Em ngồi đây.”

Khương Tuế sững người:
“Ngươi định làm gì?”

“Đánh nhau.”
Thân Đồ Dụ trước sau vẫn ít lời. Ánh sáng đỏ trong tay hắn bùng lên dữ dội, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện một thanh cốt đao. Hình dạng thanh đao cực kỳ quái dị: phần trước mỏng và hẹp, phần sau lại dài như một ngọn thương. Trong đại điện đèn đuốc huy hoàng, nhưng cốt đao lại tỏa ra thứ ánh sáng yêu dị lạnh lẽo đến cực điểm, tà khí xông thẳng lên trời, áp đảo cả ánh đèn dầu.

Khương Tuế luôn cảm thấy hình dạng thanh cốt đao này có chút quen mắt. Thân Đồ Dụ dường như nhận ra nghi hoặc của y, bèn nói:
“Hồi nhỏ ta đánh nhau với ma thú khác, bị đối phương cắn đứt đuôi. Ta rút xương đuôi ra, mài thành đao. Dùng cũng tiện tay.”

Giọng hắn thản nhiên như gió mây, dường như việc bị cắn đứt đuôi chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Hắn còn đưa đao tới trước mặt Khương Tuế, hỏi:
“Đẹp không?”

“……”
Khương Tuế sợ rằng nếu nói đẹp, Thân Đồ Dụ sẽ quay lại chém nốt cái đuôi còn lại để mài thêm một thanh nữa, nên chỉ đáp qua loa:
“Cũng được.”

Thân Đồ Dụ có chút tiếc nuối:
“Vậy thôi, sau này ta tìm cái đẹp hơn cho em chơi.”

Hắn trở tay cầm đao, nhìn về phía Khắc Thạch đang tức đến sùi bọt mép. Vốn dĩ một lão già Hợp Thể kỳ như vậy còn chưa xứng để hắn xuất đao, nhưng Khương Tuế đã bị dọa sợ, Thân Đồ Dụ muốn tốc chiến tốc thắng để nhanh chóng đưa y rời khỏi nơi này.

Thật ra Khương Tuế rất ít khi thấy Thân Đồ Dụ ra tay. Người này phần lớn thời gian đều hờ hững, mang cảm giác chán ghét trần thế, như đã siêu thoát khỏi mọi tục lụy. Nhưng khi hắn thật sự nắm lấy đao, khí thế sát phạt liền bộc phát hoàn toàn, đó là lệ khí hung ác chỉ có trên tay từng nhuốm vô số máu tươi mới có. Trong mắt Khương Tuế, Hợp Thể kỳ đại năng vốn không thể lay động kia, dưới tay Thân Đồ Dụ lại không chống nổi nổi mấy chục chiêu, bị cốt đao bổ thẳng vào lưng, “ầm” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

Lực đạo lần này lớn đến mức đầu gối Khắc Thạch trực tiếp lún sâu vào nền đá, trên mặt cẩm thạch trắng cứng rắn bị khoét ra hai hố sâu. Cốt đao trong tay Thân Đồ Dụ xoay một vòng, vốn định thuận thế chém đứt yết hầu Khắc Thạch, nhưng không biết nhớ tới điều gì mà hắn bỗng dừng lại.

Khắc Thạch còn tưởng hắn không dám giết mình, vội vàng la lớn:
“Chỉ cần ngươi không giết ta, ngươi muốn gì ta cũng cho! Ta là trưởng lão Huyền Nhất Môn, ta... a!!”

Hắn không thể nói tiếp được nữa, bởi vì Thân Đồ Dụ đã cắt đứt lưỡi hắn.

“Ồn ào.”
Sắc mặt Thân Đồ Dụ thờ ơ. Mí mắt hắn cụp xuống, nhìn Khắc Thạch lăn lộn trong đau đớn trên mặt đất. Cổ tay xoay nhẹ, trong nháy mắt đã tháo rời tứ chi Khắc Thạch. Tiếng tru thảm thiết vang lên đến mức như muốn xuyên thủng trời đất, nhưng Thân Đồ Dụ chỉ thản nhiên nói:
“Ta chợt nhớ ra, ta giết người quá dứt khoát….em ấy không thích.”

Cái chết của Khắc Thạch thê thảm đến cực điểm, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ gặp ác mộng. Dĩ nhiên Thân Đồ Dụ không để Khương Tuế phải chứng kiến. Hắn xách đao, lần lượt chém giết toàn bộ đệ tử của Khắc Thạch. Trong đại điện, máu chảy thành sông, xác chất thành núi, còn Khương Tuế ngồi trên ghế, đến một giọt máu cũng không vương lên người.

Thân Đồ Dụ như ác quỷ Tu La, bước qua núi xác biển máu mà đến, đưa tay về phía Khương Tuế:
“Đi thôi.”

Lần đầu tiên Khương Tuế không hề ghét bỏ hắn toàn thân bê bết máu me, trực tiếp lao tới ôm chặt lấy Thân Đồ Dụ.

Thân Đồ Dụ nắm tay y bước ra khỏi đại điện. Núi rừng yên tĩnh, bên ngoài có chim mệt mỏi bay về tổ, non xanh trùng điệp, ánh trăng như nước, sao trời lấp lánh như đèn, cảnh sắc an hòa đến mức không ai có thể tưởng tượng được nơi này vừa trải qua một cuộc tàn sát nghiền áp, hoàn toàn đơn phương.

“…A Dụ.”
Khương Tuế cúi đầu, khẽ nói:
“Ta sợ đến mềm chân rồi, hình như không đi nổi.”

Thân Đồ Dụ liền cúi người cõng y đi về phía ngoài núi. Khương Tuế ghé trên vai hắn, nhỏ giọng hỏi:
“A Dụ, rốt cuộc ngươi là ai? Ngay cả Hợp Thể kỳ trong tay ngươi cũng như con kiến… ở Ma giới, ngươi chắc chắn là đại nhân vật đúng không?”

“Cũng tạm.” Thân Đồ Dụ đáp, “Hồi trẻ thích đánh nhau, làm Ma Tôn.”

Khương Tuế: “……”

Y nghi ngờ mình nghe nhầm:
“Ma… Ma Tôn?”

“Ừ.” Thân Đồ Dụ nói, “Em muốn làm gì? Ta đều có thể cho em.”

Khương Tuế: “.”

Trước kia Thân Đồ Dụ từng nói hắn ở Ma giới chỉ lăn lộn bình thường, Khương Tuế biết với thực lực ấy, hắn hẳn có chút địa vị. Nhưng y hoàn toàn không ngờ, địa vị ấy lại cao đến vậy, trực tiếp chính là lão đại Ma giới.

Khương Tuế im lặng rất lâu không nói một lời, khiến Thân Đồ Dụ hiếm khi cảm thấy thấp thỏm bất an.

Giờ đây Khương Tuế đã biết thân phận thật sự của hắn, liệu y có vì thế mà càng thêm xa cách hắn hay không?

Hai người đi ngang qua con đường thuốc trồng đầy linh thảo, gió thổi mang theo hương thuốc nhàn nhạt. Khương Tuế bỗng cúi đầu vùi vào hõm cổ Thân Đồ Dụ, khẽ nói:
“A Dụ, chẳng phải ngươi nói sẽ tặng quà sinh nhật cho ta sao? Quà sinh nhật của ta đâu?”

Thân Đồ Dụ đặt y xuống, lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc hộp gỗ. Chỉ nhìn bề ngoài thôi đã thấy vô cùng đơn sơ, giống như bị người ta trực tiếp dùng đao bổ ra.

Khương Tuế mở hộp, bên trong là một viên đan dược màu đỏ sậm.

“Vạn linh đan?” y hỏi.

“Không phải.” Thân Đồ Dụ đáp. “Vạn linh đan chỉ có một viên. Đây là ta mô phỏng mà luyện ra. Trước kia đã hứa giúp em đột phá Hóa Thần cảnh, ta sẽ không lừa em.”

Khương Tuế siết chặt chiếc hộp gỗ, mím môi rồi lại đặt nó trở về tay Thân Đồ Dụ. Tim Thân Đồ Dụ bỗng thắt lại.

Ngay cả quà sinh nhật cũng không nhận, chẳng lẽ Khương Tuế đã hạ quyết tâm, muốn cùng hắn nhất đao lưỡng đoạn sao?

Hắn còn đang suy nghĩ, bỗng cảm thấy Khương Tuế ôm lấy eo mình, giọng hơi khàn:
“A Dụ, xin lỗi.”

“Vì sao lại xin lỗi?” Thân Đồ Dụ hỏi.

“Ngươi quá ngốc.” Khương Tuế nói. “Ngươi đến cả ta xin lỗi vì điều gì cũng không biết.”

Thân Đồ Dụ nghiêm túc đáp:
“Vậy em nói cho ta biết.”

Khương Tuế không để ý đến hắn, tiếp tục bước xuống chân núi. Thân Đồ Dụ lặng lẽ theo sau:
“Sau này ta còn có thể ở ngoài núi không?”

Rất lâu sau, khi gió lướt qua con đường mòn gồ ghề, ánh trăng xuyên qua từng tầng rừng rậm, Khương Tuế mới chậm rãi nói:
“Sau này… ngươi có thể vào núi thăm ta.”

……

Dược Vương Phong gặp đại nạn, Huyền Nhất Môn chấn động dữ dội. Chuyện lớn như vậy, lẽ ra phải liên hợp các môn phái cùng nhau thảo phạt Ma giới, nhưng Huyền Nhất Môn lại âm thầm đè ép sự việc xuống.

Người ngoài không rõ mấu chốt trong đó, nhưng Khương Tuế thì hiểu rất rõ.

Tuy Thân Đồ Dụ đã giết sạch thầy trò Khắc Thạch, còn phóng hỏa thiêu núi, nhưng trong Dược Vương Phong vẫn còn không ít đồng tử bị dùng làm thuốc thí nghiệm. Khi Khắc Thạch còn sống, hắn còn có thể đè ép những tiếng nói ấy; nay hắn đã chết, đám đồng tử kia tự nhiên sẽ phơi bày tất cả việc ác hắn từng làm. Huyền Nhất Môn còn bận che giấu ô danh của chính mình, nào có mặt mũi đi gây phiền phức cho Ma giới.

Khương Tuế là một trong số rất ít đệ tử còn sống sót của Khắc Thạch, đương nhiên phải lo liệu tang lễ cho sư tôn. Từ trên xuống dưới, mọi việc y đều tự tay làm. Người đến dự tang lễ đều không khỏi cảm thán rằng tiểu đệ tử này thật sự hiếu thuận, chỉ tiếc Dược Vương Phong đã rơi vào cảnh suy tàn không thể cứu vãn, cũng chẳng biết sau này y sẽ đi con đường nào.

Chưởng môn Đồng Túc Ân đối với Khương Tuế lại càng áy náy. Hắn đã biết rõ mục đích thật sự khi Khắc Thạch thu Khương Tuế làm đồ đệ. Thấy Khương Tuế “không hề hay biết”, vẫn vất vả cần mẫn lo liệu hậu sự cho sư tôn, cảm xúc trong lòng hắn càng thêm trăm mối. Đồng Túc Ân lén tìm gặp Khương Tuế, nói rằng chỉ cần y nguyện ý, các trưởng lão khác của Huyền Nhất Môn đều có thể thu y làm đồ đệ, tận tâm dạy dỗ.

Nhưng Khương Tuế đã không còn dám tin bất kỳ ai.

Uy vọng của Khắc Thạch chẳng đủ sâu sao? Danh tiếng chẳng đủ hiển hách sao? Thế nhưng lột bỏ lớp da người ấy, hắn lại còn đáng sợ hơn cả yêu ma ăn thịt người. Ai biết được những trưởng lão khác có phải cũng giống Khắc Thạch, bên ngoài đạo mạo, bên trong thối nát?

“Nếu ta muốn bái nhập môn hạ Tiên Tôn Độ Hành…” Khương Tuế thử hỏi, “chưởng môn có thể dẫn tiến giúp ta không?”

Đồng Túc Ân lập tức lộ ra biểu cảm đau đầu nhức răng.

“Nhiều trưởng lão như vậy, sao ngươi cứ nhất định chọn đúng người duy nhất mà ta không mời nổi thế này!” Hắn nặng nề thở dài, “Tính tình Tiên Tôn trời sinh thờ ơ, sớm đã nói với ta rằng cả đời này sẽ không thu đồ đệ.”

Nhưng ngoài Độ Hành ra, ngay cả vị chưởng môn nhìn có vẻ hòa ái dễ gần trước mắt, Khương Tuế cũng không dám hoàn toàn tín nhiệm.

Y cảm thấy Độ Hành mới là bậc chân quân tử. Nếu có thể tiến vào núi Lạc Vụ, quãng đời còn lại hẳn sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Quan trọng hơn cả, Độ Hành là người đứng đầu đầu thiên hạ, cho dù nhìn thấu căn cốt lô đỉnh của y, cũng hẳn sẽ khinh thường việc lợi dụng y để thải bổ.

“Hay là thế này…” Thấy y lộ ra vẻ mất mát, Đồng Túc Ân không nỡ, liền nói: “Tang lễ của sư tôn ngươi sắp tới, Tiên Tôn Độ Hành cũng sẽ đến phúng viếng. Đến lúc đó, ngươi thử nói chuyện với hắn thêm lần nữa xem sao.”

Khương Tuế gật đầu, cúi người cảm tạ chưởng môn.

Thế nhưng, đến khi Độ Hành thật sự tới phúng viếng, Khương Tuế tìm được lúc không có ai, lại lần nữa thỉnh cầu hắn thu nhận mình làm đồ đệ, thì Độ Hành lại chẳng quay đầu, lặng lẽ rời đi, tựa như hoàn toàn không nhìn thấy y, cũng không nghe thấy lời y nói.

Khương Tuế nhìn theo bóng lưng cao gầy như trúc của hắn, hàng mi dài khẽ rũ xuống, cắn chặt môi dưới.

Ngày đưa tang Khắc Thạch, với tư cách là đệ tử duy nhất còn lại của Dược Vương Phong, Khương Tuế nâng linh vị Khắc Thạch, đi một mạch về phía huyệt mộ đã chọn sẵn. Dọc đường toàn là các tiên liêu đạo hữu thở dài than vãn, mưa phùn giăng kín bầu trời, sương mù bao trùm cả Dược Vương Phong, khiến người ta không nhìn rõ con đường phía trước, cũng chẳng thấy được lối đi dưới chân.

Tang phục vải bố thô ráp, ngấm nước cũng chẳng mềm hơn chút nào, cọ vào da thịt Khương Tuế đến đỏ rát đau đớn. Tiền giấy bay khắp trời dính đầy người y, khiến y trông nhếch nhác, giống như một con mèo nhỏ rơi xuống nước.

“Tiên Tôn Độ Hành!”
“Tiên Tôn Độ Hành cũng tới rồi!”

Nghe tiếng bàn tán xung quanh, Khương Tuế lập tức ngẩng đầu, liền thấy một thân bạch y đứng cách y không xa. Gương mặt hắn không buồn không vui, lặng lẽ nhìn linh cữu Khắc Thạch. Hắn không nói lời phúng điếu, cũng chẳng dâng câu đối phúng viếng, tựa như chỉ ghé qua cho đủ lễ.

Khi Khương Tuế cúi đầu đi ngang qua bên cạnh hắn, bỗng thấy hắn giơ tay lên.

Trong khoảnh khắc, Khương Tuế khựng lại tại chỗ, bởi vì Độ Hành đã giúp y gỡ tờ tiền giấy dính trên tóc. Tay áo trắng muốt, cánh tay quen năm cầm kiếm, hóa thành một chiếc dù, che trên đỉnh đầu y.

Khương Tuế ngẩng lên nhìn hắn, khẽ gọi:
“… Tiên Tôn?”

“Mưa lớn, ta tiễn ngươi một đoạn.” Sầm Tễ nói.

Khương Tuế ngẩn người, Sầm Tễ nghiêng đầu nhìn y:
“Sao vậy?”

“Tiên Tôn thân phận tôn quý.” Khương Tuế vẫn còn ghi nhớ việc hắn từ chối mình hai lần, giờ lại đến làm người tốt, trong lòng nghẹn một hơi, giọng cũng trầm xuống, “Ta chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, dầm mưa cùng lắm nhiễm chút phong hàn, không đáng để Tiên Tôn nhọc lòng.”

Mưa rơi lên mặt dù giấy, phát ra từng tiếng trầm đục liên hồi. Sầm Tễ hỏi:
“Ngươi đang giận ta sao?”

Khương Tuế muốn hỏi hắn vì sao hai ngày trước không nói một lời đã bỏ đi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, cảm thấy hỏi ra như vậy chẳng khác nào thừa nhận bản thân lòng dạ hẹp hòi, quá để tâm chuyện ấy, liền nói:
“Không dám.”

Sầm Tễ không nghe ra giọng điệu mỉa mai của y, gật đầu:
“Vậy thì đi.”

Mọi người xung quanh đều có chút kinh ngạc. Dù sao Tiên Tôn Độ Hành có thân phận cỡ nào, vậy mà lại chịu che dù cho một tiểu đệ tử. Nhưng nghĩ lại, vị Tiên Tôn này vốn là kiếm si, không rành đối nhân xử thế, làm việc chỉ thuận theo bản tâm, liền cũng chẳng thấy lạ nữa.

Linh cữu Khắc Thạch được lấp đất, nhưng Sầm Tễ vẫn chưa rời đi, tựa hồ khá tò mò về tang lễ, hỏi Khương Tuế:
“Ta nhớ phần lớn tu sĩ sau khi chết đều để thân xác hóa thành tro bụi, vì sao hắn lại muốn chôn trong đất?”

Khương Tuế đáp:
“Sư tôn nói người sống một đời, cuối cùng xuống mồ mới được an.”

Sầm Tễ nói:
“Trần duyên quá nặng, lòng ham lợi quá lớn, khó trách nhiều năm như vậy vẫn không thể tiến thêm.”

Trong tu chân giới, e rằng chỉ có Sầm Tễ dám bình luận về Khắc Thạch trưởng lão như thế. Nhưng Khương Tuế lại cảm thấy hắn nói rất đúng, liền gật đầu tán thành.

“Hôm qua chưởng môn có đến tìm ta, nói về chuyện của ngươi.” Sầm Tễ bỗng nhiên nói. “Hắn nói ngươi mất sư môn, một lòng muốn bái nhập môn hạ ta, mong ta thu ngươi làm đồ đệ.”

Khương Tuế không ngờ Đồng Túc Ân thật sự chịu vì y mà đi cầu Sầm Tễ. Dù sao y cũng chỉ là một tiểu đệ tử bình thường, đổi lại người khác, nói vài câu cho qua đã là đủ, nào có ai rảnh mà đi phiền tới đường đường chưởng môn.

Sầm Tễ nói tiếp:
“Hắn còn nói với ta, khi ngươi còn ở ngoại môn, từng bị đồng môn xa lánh, khinh nhục, cho nên hiện giờ rất khó tin tưởng người khác.”

Khương Tuế hé môi:
“Ta…”

“Ngươi sợ rằng sau khi Khắc Thạch chết, ở Huyền Nhất Môn, ngươi sẽ lại quay về hoàn cảnh trước kia?” Sầm Tễ cúi mắt nhìn y, ánh nhìn nghiêm túc, “Sợ bị bắt nạt, phải không?”

Sao có thể không sợ?

Những ký ức khuất nhục ấy, những máu và nước mắt khắc sâu trong trí nhớ, như ác quỷ bám thân, từng giây từng khắc đều nhắc nhở y rằng thế đạo này rốt cuộc gian nan đến nhường nào.

“Chưởng môn đã ra sức khuyên ta thu ngươi làm đồ đệ.” Sầm Tễ nói. “Nhưng ta không biết dạy đồ đệ, cũng chẳng phải là một vị sư tôn tốt.”

Khương Tuế tức đến mức suýt nữa muốn cắn hắn một cái.

Đây mà là phong thái của người đứng đầu thiên hạ sao? Nói vòng vo nửa ngày, rốt cuộc chỉ để trêu chọc y!

“Nhưng nếu ngươi chỉ là muốn tìm một chỗ nương tựa,” Sầm Tễ trầm ngâm giây lát, “thì ta có thể cùng ngươi kết làm đạo lữ.”

Lạch cạch một tiếng, linh vị trong tay Khương Tuế rơi xuống đất. Y giật nảy mình, vội vàng nhặt lên, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ là trái tim trong lồng ngực vẫn đập thình thịch dữ dội.

“Ta quanh năm bế quan, rất ít ra ngoài.” Sầm Tễ tiếp tục nói. “Nhưng càng lớn tuổi, càng có nhiều người muốn lôi kéo ta, cứ luôn tìm cách đưa mỹ nữ đến trước mặt ta.”

Khương Tuế nghĩ thầm, đường đường là người đứng đầu thiên hạ, ai chẳng muốn dính chút quan hệ với hắn. Đừng nói là thật sự kết làm đạo lữ, chỉ cần đưa người được Sầm Tễ liếc mắt nhìn thêm một lần, cũng đã là chuyện vui lớn.

“Lần này xuất quan, núi Lạc Vụ lại nhiều thêm một đám cô nương.” Sầm Tễ nói. “Ta lần lượt đuổi hết đi, thực sự rất phiền.”

“Nếu núi Lạc Vụ có thêm một vị chủ nhân nữa,” hắn nói tiếp, “thì những chuyện như vậy hẳn sẽ không còn xảy ra.”

“Nếu ngươi chỉ muốn ở núi Lạc Vụ thanh tu,” Sầm Tễ nói, “ta sẽ báo cho chưởng môn, lập khế ước với ngươi. Từ nay về sau, núi Lạc Vụ mặc ngươi ra vào.”

Từ trước đến nay, Khương Tuế chỉ nghe chuyện Tiên Tôn Độ Hành chém yêu trừ ma, chưa từng biết hắn lại có một tấm lòng từ bi như vậy.

Thương lượng này nhìn thế nào cũng là Sầm Tễ chịu thiệt. Khương Tuế do dự hỏi:
“Tiên Tôn… vì sao lại chọn ta?”

“Trông ngươi rất ngoan.” Giọng Sầm Tễ mát lạnh như gió. “Hơn nữa chưởng môn quá phiền.”

Khương Tuế: “……”

“Ta sẽ cảm tạ chưởng môn thật chu đáo.”

Chắc hẳn chẳng ai ngờ được, đạo lữ của Tiên Tôn Độ Hành lại được quyết định theo cách như thế này.

Được Sầm Tễ gật đầu đồng ý, tảng đá lớn trong lòng Khương Tuế cuối cùng cũng rơi xuống. Ngay cả bước chân trở về cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng khi đứng trước căn phòng mình từng ở, Khương Tuế lại bỗng nhiên thấy bối rối.

Nếu Thân Đồ Dụ biết y sắp lập khế ước với Sầm Tễ thì…

“Đứng ngẩn người ở đây nghĩ gì thế?”

Một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên từ trên cây. Khương Tuế quay đầu lại, liền thấy Thân Đồ Dụ đang nằm nghỉ trên cành, cánh hoa rơi lả tả như mưa. Hắn cúi mắt nhìn xuống, sắc đỏ đậm nhạt đan xen:
“Ta thấy ngươi đứng đây rất lâu.”

“A Dụ.” Khương Tuế ngẩng đầu lên, “núi Lạc Vụ… ngươi vào được không?”

Đêm đó, Khương Tuế bị Thân Đồ Dụ giày vò một trận đến thảm. Y hiếm khi không đánh hắn, mặc cho hắn làm càn. Đến khi mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi, y vẫn cố gắng hôn lên mí mắt Thân Đồ Dụ, giọng nói nhẹ mềm:
“A Dụ, đừng giận.”

Thân Đồ Dụ đè y dưới thân, cắn vào sau gáy mềm mại của y, lạnh lùng nói:
“Ta không giận.”

Khương Tuế rất giỏi dỗ người. Y nắm lấy tay Thân Đồ Dụ, hôn lên những đốt xương rõ ràng, đầu lưỡi mềm mại l**m qua mặt trong cổ tay. Gân xanh trên mu bàn tay Thân Đồ Dụ nổi lên. Khương Tuế vừa l**m hôn vừa nâng hàng mi ướt át nhìn hắn, khẽ gọi:
“A Dụ…”

Thân Đồ Dụ chịu không nổi, đưa tay che mắt y, giọng khàn đi:
“Đừng nhìn ta như vậy.”

Hàng mi Khương Tuế run rẩy. Y biết như vậy sẽ khiến lòng bàn tay Thân Đồ Dụ ngứa ngáy, giọng nói càng thêm quấn quýt:
“Ngươi đừng giận… ta với hắn chỉ là có cái danh phận thôi, chờ sau này.....”

“A!”

“Thân Đồ Dụ!!”

Sắc mặt Khương Tuế lập tức thay đổi. Y siết chặt đệm chăn, nước mắt lập tức trào ra, giống như con thú bị dồn đến đường cùng, thiếu chút nữa không thở nổi:
“Thân Đồ Dụ, ngươi đúng là… súc sinh!”

Thân Đồ Dụ hóa thành hình thú, vươn lưỡi l**m đi nước mắt của y, lại l**m qua tấm lưng mỏng phủ mồ hôi. Thấy y run rẩy muốn trốn, hắn liền ngậm lấy sau gáy y, trong cổ họng phát ra tiếng cảnh cáo dữ tợn.

“……”

Khương Tuế biết mình sai trước. Y cố kìm nén xúc động tát hắn một cái, nhíu mày nói:
“Vậy ngươi không được giận nữa.”

Thân Đồ Dụ ở hình thú liền giả vờ không hiểu tiếng người, hoàn toàn không để ý tới y.

Khương Tuế bị căng đến khó chịu, th* d*c khe khẽ, mồ hôi trên trán nhỏ giọt. Y vùi mặt vào chăn, nghẹn ngào nói:
“Ngươi đối với ta như vậy rồi, nếu còn giận nữa… ta sẽ không thèm để ý tới ngươi nữa.”

“Thân Đồ Dụ… ngươi có nghe thấy không?!”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận