Thân Đồ Dụ không hề lừa người.
Sau khi luyện hóa viên thuốc tiên cổ quái kia, Khương Tuế quả thật đã đặt một chân bước vào Nguyên Anh cảnh. Tuy vẫn chưa thể sánh với Nguyên Anh chân chính, nhưng nếu đối đầu Kim Đan, y đã nắm chắc tám phần thắng.
Y có thể cảm nhận rõ trong đan điền linh lực cuồn cuộn dâng trào, tiện tay hái hoa bứt lá cũng đủ giết người, một cảm giác cường đại mà trước đây y chưa từng trải nghiệm.
Tuy chuyến này suýt nữa bị Thân Đồ Dụ hành cho chết trên giường, nhưng Khương Tuế vẫn thấy vô cùng đáng giá.
“Thế nào?” Thân Đồ Dụ hỏi y. “Có chỗ nào khó chịu không?”
Khương Tuế đáp: “Chẳng phải ngươi nói đã luyện hóa hết độc tính trong thuốc rồi sao?”
“Ừ.” Thân Đồ Dụ nói. “Nhưng ta vẫn hơi không yên tâm.”
Khương Tuế khựng lại.
Từ sau khi quen biết Thân Đồ Dụ… không, phải nói là từ sau khi được hắn cứu, vận khí của y dường như luôn tốt đến kỳ lạ. Kẻ thù chết sạch, tu vi tiến nhanh vượt bậc. Nếu để người ngoài biết y chỉ mất từng ấy thời gian đã đột phá Nguyên Anh, e rằng có kẻ tức đến mức cắn nát cả hàm răng.
Đối với y, Thân Đồ Dụ có thể nói là y muốn gì cũng được đáp ứng, bất luận yêu cầu có quá đáng đến đâu, hắn cũng chưa từng do dự.
Điểm không ổn duy nhất… đại khái chính là Thân Đồ Dụ là Ma tộc.
Nếu sau này y thật sự bước lên tôn vị được vạn người ngước nhìn, lại bị phát hiện dây dưa không rõ với một Ma tộc thì…
“Đang nghĩ gì thế?” Thân Đồ Dụ từ phía sau ôm lấy y. Vì chưa tỉnh ngủ hẳn, giọng nói mang theo chút lười nhác, nhưng lại mềm mại hơn ngày thường rất nhiều.
Khương Tuế nói: “Ta đang nghĩ, nếu ta chiến thắng ở đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn, liệu Độ Hành Tiên Tôn có thu ta làm đồ đệ không.”
“Khó nói.” Thân Đồ Dụ uể oải đáp. “Độ Hành là người trời sinh cao ngạo, trong mắt hắn, phần lớn người tu tiên trên thế gian đều là phế vật. Căn cốt của em thế này, hắn liếc mắt là nhìn ra ngay. Khả năng thu em…” Hắn nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Chắc còn thấp hơn cả xác suất trời sập.”
Khương Tuế tức giận đẩy hắn ra: “Không thèm nói chuyện với ngươi nữa, ta đi luyện kiếm.”
“Đã Nguyên Anh rồi, sao còn phải luyện kiếm?”
Khương Tuế xách kiếm gỗ, vung lên một chiêu kiếm hoa đẹp mắt, nói: “Đương nhiên phải làm bộ làm tịch chứ. Không thì giải thích thế nào việc ta tiến bộ thần tốc?”
Thân Đồ Dụ liền biến thành một con thú nhỏ lông xù, nằm rạp trên vai Khương Tuế theo y đến nơi luyện kiếm. Khương Tuế luyện kiếm thì hắn dựa bên đình lim dim ngủ gật; đợi y cảm thấy diễn cũng đủ rồi, liền nhét hắn trở về, dọn dẹp xong xuôi rồi đi ngủ.
Đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn đúng hạn diễn ra. Đại hội năm năm mới có một lần vốn đã vô cùng náo nhiệt, huống chi lần này Tiên Tôn Độ Hành còn đích thân tham dự. Không chỉ số lượng đệ tử ngoại môn của Huyền Nhất Môn ghi danh tăng vọt, mà ngay cả người từ các tông môn khác cũng vượt ngàn dặm tới góp vui. Những vị trí tốt trên khán đài đã bị đẩy giá lên gần một nghìn linh thạch, khiến người ta phải líu lưỡi kinh hãi.
Khương Tuế đứng dưới đài cùng các đệ tử khác, bỗng nghe tiếng chuông cổ xưa xa xăm vang lên. Âm thanh ấy như có năng lực gột rửa lòng người, khiến tâm cảnh trở nên trong suốt khoáng đạt, tạp niệm tan biến. Có người lớn tiếng hô lên:
“Tiên Tôn Độ Hành! Là Tiên Tôn Độ Hành tới rồi!”
Khương Tuế lập tức ngẩng đầu, chỉ thấy một nam tử áo trắng, tự mình xách kiếm bước lên từ phía khán đài bên cạnh. Hắn thản nhiên đi về phía chỗ ngồi do chưởng môn an bài, hoàn toàn không để ý ánh mắt xung quanh. Cả sân trong khoảnh khắc yên lặng như tờ.
Bởi ai nấy đều cho rằng, người đứng đầu thiên hạ xuất hiện hẳn phải long trời lở đất. Không nói đến tiếng đàn cổ cầm tranh rộn ràng hoa lệ, thì ít nhất cũng nên cưỡi tiên hạc từ núi Lạc Vụ, khoác hào quang ráng ngũ sắc mà đến. Kết quả, Độ Hành lại chỉ ung dung bình thường đi bộ tới, còn ngang qua khu vực ngoại môn đệ tử đứng xem.
Dù dung mạo tuấn mỹ lạnh nhạt, khí độ quanh thân không giận mà uy, nhưng vẫn khiến người ta không khỏi ngơ ngác, mờ mịt đến khó hiểu.
Người mờ mịt không biết phải làm sao nhất chính là chưởng môn Đồng Túc Ân. Vốn hắn đã sắp xếp người gõ chuông, rải hoa, tấu nhạc, chuẩn bị long trọng nghênh đón Tiên Tôn đại giá. Ai ngờ Tiên Tôn lại chẳng mang theo chút “giá” nào, toàn bộ nghi thức chuẩn bị công phu đều đổ sông đổ bể. Hắn đành phải cắn răng tiến lên hành lễ:
“Bái kiến Tiên Tôn!”
“Ừ.”
Độ Hành xách theo thanh kiếm Trầm Kha nổi danh khắp thiên hạ, vừa đi vừa cúi mắt nhìn những vết rạn trên thân kiếm, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, thuận miệng hỏi:
“Ngồi chỗ nào?”
“Mời Tiên Tôn an tọa ghế trên!” Đồng Túc Ân vội vàng đáp.
Độ Hành ngồi xuống ghế trên, liếc nhìn Đồng Túc Ân:
“Làm nhanh lên, ta còn vội tu kiếm.”
Đồng Túc Ân: “…… Vâng, ta sẽ cho bọn họ mau chóng!”
Khương Tuế hơi ngẩn người nhìn vị trí bên cạnh mình.
Vừa rồi Độ Hành chính là đi ngang qua nơi này, trong khoảnh khắc ấy, uy áp thuộc về Đại Thừa kỳ ở cảnh giới bán tiên gần như khiến y không thở nổi. Đặc biệt là thanh trường kiếm hàn quang lấp lánh, lạnh như ánh trăng thu kia, sát khí dày đặc đến đáng sợ.
Dĩ nhiên không chỉ mình y cảm nhận được, trong lòng những người khác cũng đều còn sự sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Ta sớm nghe nói Tiên Tôn Độ Hành lấy sát nhập đạo, nhưng không ngờ khí tức sát phạt quanh thân hắn lại nặng đến mức này, thật khiến người ta không dám nhìn thẳng!”
“Đúng là không hổ danh người đứng đầu thiên hạ! Ta từ thuở thiếu niên đã nghe truyền thuyết Tiên Tôn chém tà ác ru ngủ mỗi đêm, ai dám đấu lại thanh kiếm mạnh nhất - Trầm Kha? Hôm nay được tận mắt thấy Tiên Tôn, chết cũng nhắm mắt!”
“Ta thì lại thấy… dung mạo Tiên Tôn tuấn tú quá mức, đúng là gương mặt khiến các cô nương mê mẩn. Tiên Tôn đến nay vẫn chưa có đạo lữ, cũng không biết vị tiên tử nào lại có vận may như vậy.”
Mọi người thì thầm bàn tán, lời nào cũng là tán thưởng Độ Hành. Khương Tuế đứng từ xa nhìn bóng dáng sáng ngời như trăng ấy, lặng lẽ siết chặt nắm tay.
Nếu y cũng có thể giống như Độ Hành…
Đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn của Huyền Nhất Môn chính thức bắt đầu. Nhờ linh lực của Vạn Linh Đan, lại được Thân Đồ Dụ chỉ điểm kiếm chiêu, Khương Tuế như chẻ tre, không chút trì hoãn đoạt lấy vị trí đầu bảng của đại hội. Trên đài vang lên vô số tiếng hoan hô và vỗ tay, Khương Tuế đứng giữa ánh nhìn của mọi người, chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập như trống trận.
Sầm Tễ lại chẳng mấy hứng thú. Hắn vốn chỉ bị Đồng Túc Ân lì lợm mời tới, thấy đại hội vừa kết thúc liền đứng dậy rời đi, không nán lại dù chỉ một khắc.
Khương Tuế vội gọi:
“Tiên Tôn!”
Giọng y trong trẻo mềm mại, cực kỳ êm tai. Sầm Tễ khẽ dừng bước, nghiêng mắt nhìn y:
“Có việc?”
Khương Tuế lấy hết can đảm:
“Ta muốn xin Tiên Tôn thu ta làm đồ đệ!”
Sầm Tễ thản nhiên đáp:
“Ta không thu đồ, cũng không dạy được ngươi.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
Khương Tuế cắn chặt môi.
Thân Đồ Dụ người kia… tuy nói chuyện khó nghe, nhưng quả thật liệu việc như thần. Sầm Tễ đúng là không hề có ý định thu đồ đệ.
Ngay lúc ấy, một lão đầu tóc bạc, gương mặt hiền từ, tà áo phiêu phiêu cười ha hả nói:
“Hắn không thu ngươi, sao ngươi không thử bái nhập môn hạ ta?”
Khương Tuế không quen biết người này, nhưng vừa thấy lão vừa mở miệng, những trưởng lão khác đang động tâm đều lần lượt ngồi trở về, liền biết thân phận người này không tầm thường.
Lão vuốt râu, bước tới bên Khương Tuế, quả nhiên là dáng vẻ tiên phong đạo cốt:
“Tiểu tử, ta là trưởng lão Khắc Thạch của Dược Vương Phong. Tuy môn hạ ta dạy đều có bản lĩnh trị bệnh cứu người, nhưng lấy y nhập đạo, căn cơ vững chắc nhất. Ta thấy ngươi cốt cách thuần khiết, linh thiêng, rất hợp với tâm pháp của bổn phái. Bái ta làm thầy, thế nào?”
Nếu thật sự để Khương Tuế đi làm kiếm tu, e rằng chẳng bao lâu y sẽ lộ tẩy, kiếm thuật và tâm kinh đều học một cách rối tinh rối mù. Nhưng nếu tu y đạo, tương đối mà nói sẽ không có quá nhiều ánh mắt dõi theo, hơn nữa…
Khắc Thạch tại Huyền Nhất Môn có quyền cao chức trọng, trong Tu Chân giới lại càng đức cao vọng trọng. Một khi hắn đã mở miệng, các trưởng lão khác liền không còn ý định tranh đoạt nữa.
Khương Tuế suy nghĩ trong khoảnh khắc, rồi nói:
“Đa tạ trưởng lão không chê đệ tử tư chất ngu đần, ta nguyện bái trưởng lão làm sư phụ!”
“Ha ha ha, tốt, tốt, tốt!” Khắc Thạch cười lớn. “Từ nay về sau, ngươi chính là người của Dược Vương Phong. Sáng sớm ngày mai, ta sẽ phái người tới đón ngươi lên núi.”
Khương Tuế cảm tạ Khắc Thạch, lại ứng phó một phen lời chúc mừng của đồng môn, lúc này mới trở về tiểu viện của mình.
Hôm nay người đến rất đông, cao thủ đại năng cũng không ít. Huyễn hình của Thân Đồ Dụ có thể che mắt được trưởng lão Thanh Thương, nhưng lại khó lòng giấu được những kẻ có tu vi cao hơn. Khương Tuế sợ hắn bị nhận ra, nên không mang Thân Đồ Dụ theo.
“Thế nào?” Thân Đồ Dụ tựa trên giường đọc thoại bản, là mua ở thư quán khi họ xuống núi. Khương Tuế chẳng có hứng thú gì với mấy mô-típ tiểu thư nhà giàu yêu thư sinh sa cơ lạc lối này, nhưng Thân Đồ Dụ lại xem rất say mê. “Em hẳn là thắng rồi, sao trông chẳng vui chút nào?”
Khương Tuế ngồi xuống mép giường, nói: “Độ Hành không chịu thu ta làm đồ đệ.”
“Trong dự liệu.” Thân Đồ Dụ đáp. “Vậy em bái nhập môn hạ ai?”
“Trưởng lão Khắc Thạch của Dược Vương Phong.”
Thân Đồ Dụ nhớ lại một chút: “Làm y tu? Cũng không tệ.”
Khương Tuế mím môi: “A Dụ, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
“Ừ?” Thân Đồ Dụ ngồi thẳng dậy, chống cằm. “Ngươi nói đi.”
Nhưng rất lâu y vẫn không mở miệng.
Y không biết phải bắt đầu thế nào. Thân Đồ Dụ cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ. Không biết qua bao lâu, Khương Tuế mới cất tiếng: “Ngày mai ta sẽ đi Dược Vương Phong. Nội môn của Huyền Nhất Môn không giống ngoại môn, nếu bị người phát hiện ngươi là Ma tộc, mọi chuyện sẽ rất phiền phức.”
Khi đó, không chỉ Khương Tuế, kẻ dây dưa không rõ với Ma tộc gặp họa, mà Thân Đồ Dụ e rằng cũng sẽ bị truy sát.
Những năm gần đây, quan hệ giữa Ma giới và Tu Chân giới ngày càng căng thẳng, va chạm lớn nhỏ không ngừng, đã tới mức chạm là nổ. Với một tông môn lớn như Huyền Nhất Môn, nếu thân phận Thân Đồ Dụ bại lộ, hắn chỉ còn con đường chết.
Thân Đồ Dụ nhìn Khương Tuế, gương mặt không cảm xúc: “Vậy nên, em muốn đuổi ta đi?”
“…… Phải.” Khương Tuế đáp. “Ngươi không thể theo ta tới Dược Vương Phong. Hơn nữa…” Y ép giọng mình lạnh hơn, lại lạnh thêm một chút. “Ta đã bái nhập nội môn, có con đường Dương quan của riêng mình phải đi. Tiếp tục ở cùng ngươi, chỉ cản trở tiền đồ của ta.”
Thân Đồ Dụ trầm mặc giây lát: “Vì ta là Ma tộc?”
“Ngươi là Ma tộc, ta là tu sĩ, chúng ta sinh ra đã đối lập.” Khương Tuế nói. “Vậy nên đến đây mỗi người một ngả. Thuộc hạ của ngươi chẳng phải vẫn luôn muốn ngươi trở về Ma giới sao? Ngươi về Ma giới đi.”
“Khương Tuế.” Thân Đồ Dụ nhìn thẳng vào mắt y, giọng không gợn sóng. “Có lúc em còn lạnh lùng hơn cả dã thú.”
“Vậy sao?” Khương Tuế cười nhạt. “Có lẽ ta vốn là kẻ tệ bạc như thế. Lâu vậy rồi ngươi vẫn chưa nhìn ra sao? Ta…”
Y chưa kịp nói hết, bởi vì Thân Đồ Dụ đã cúi xuống hôn y.
Lần này, Thân Đồ Dụ triền miên hơn hẳn mọi khi.
Giống như đang mở một món quà được gói ghém tinh xảo, động tác của hắn chậm rãi mà tùy ý. Rõ ràng không vận dụng nghiệp hỏa, vậy mà đầu ngón tay vẫn nóng rực đến khó chịu. Khương Tuế không chịu nổi muốn co người lại, nhưng Thân Đồ Dụ đã kéo thẳng cánh tay y, ấn xuống giường, kẹp giữa thân thể hắn và ván giường. Những ngón tay từ tốn siết lấy phần đùi mềm mại, khiến Khương Tuế đau đến cau mày: “Thân Đồ Dụ, nóng quá…”
Thân Đồ Dụ nâng cằm y lên. Khương Tuế đối diện đôi mắt đỏ sẫm ấy, như có lửa cháy bùng trong đó, dữ dội đến mức y không dám nhìn lâu.
Hắn m*t hôn hàng mi mảnh khảnh đang run rẩy. Hơi thở Khương Tuế dồn dập, y vươn tay muốn đẩy hắn ra, lại bị nắm chặt cổ tay.
Mặt trong cổ tay Khương Tuế rất nhạy cảm, chỉ cần bị nắm cũng đủ khiến sống lưng tê dại. Thân Đồ Dụ còn dùng chóp mũi và môi khẽ ngửi khẽ hôn, dùng đầu lưỡi mềm mại lần theo đường kinh mạch hơi nhô lên. Khương Tuế không chịu nổi sự quấn quýt ấy, vô thức túm lấy tóc Thân Đồ Dụ: “A Dụ…”
Thân Đồ Dụ không đáp, bởi vì hắn đã cúi xuống cắn lên cổ tay Khương Tuế.
Không cắn mạnh, nhưng cũng đủ làm rách da chảy máu. Khương Tuế nằm ngửa trên chiếc giường hỗn độn, lồng ngực phập phồng liên hồi. Cơn đau nơi cổ tay cực kỳ nhỏ bé, nhưng cảm giác máu bị m*t đi lại rõ ràng đến lạ. Cảm giác tê dại ấy như có vô số sinh vật li ti chui vào mạch máu, khiến toàn thân y run lên.
“A Dụ… A Dụ…” Khương Tuế gọi tên hắn từng tiếng. Đến cuối cùng, chính y cũng không rõ mình đang cầu xin hắn dừng lại, hay là cầu hắn cắn sâu thêm chút nữa.
Thân Đồ Dụ l**m đi giọt máu cuối cùng. Vết thương trên cổ tay Khương Tuế khép lại như chưa từng tồn tại, không để lại dấu vết nào. Chỉ có Khương Tuế là mệt đến th* d*c, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, như vừa được vớt lên từ nước.
Thân Đồ Dụ bế y vào lòng. Khương Tuế khàn giọng hỏi:
“Đi đâu…”
Y chưa kịp nói hết, đã khẽ rên lên một tiếng.
“Chẳng phải em muốn ta đi rồi sao.”
Thân Đồ Dụ kề sát vành tai y, cố tình vừa nói vừa hôn vành tai ấy, giọng điệu lười nhác mà ác ý: “Trước khi đi, ta chỉ muốn nhìn lại nơi này một lần. Dù sao cũng đã ở đây mấy tháng.”
Khương Tuế hoàn toàn không chịu nổi kiểu hành hạ ngang ngược này của hắn, nắm chặt vai Thân Đồ Dụ, nghẹn giọng khóc:
“Ngươi tự mình đi xem không được sao… thả ta xuống… mau lên!”
Thân Đồ Dụ không chịu buông, còn cố ý chọn những lối đi gập ghềnh khó đi, dọc đường xóc nảy chòng chành. Khương Tuế khóc đến khàn cả giọng, lúc không chịu nổi liền loạn xạ cắn lên vai và cổ Thân Đồ Dụ. Hắn chẳng hề để ý đến những dấu răng ấy, ngược lại còn đặc biệt thích dáng vẻ Khương Tuế tức giận trên giường, đôi mắt đỏ hoe vì bị chọc tức, hàng mi ướt đẫm nước mắt, lại cố chấp không chịu để lệ rơi xuống. Ngay cả chóp mũi thanh tú kia cũng nhiễm một tầng hồng nhạt nhàn nhạt, đẹp đến nao lòng.
Tiểu viện của Khương Tuế nằm rất hẻo lánh, nhưng phong cảnh lại không tệ. Trước cửa trồng mấy cây hoa, đúng vào kỳ nở rộ, cánh hoa rơi như mưa, hương thơm ngào ngạt say ngất lòng người. Thân Đồ Dụ ôm Khương Tuế đi qua dưới tán hoa, cánh hoa hồng rơi đầy người y, hương thơm vương khắp thân thể. Làn da trắng như tuyết nổi bật giữa sắc hoa đỏ thắm, khiến người ta không khỏi thèm khát.
Khi ấy mặt trời đã ngả về tây, bóng đêm chậm rãi buông xuống. Một vầng trăng lạnh treo nơi chân trời, sao trời thưa thớt mà rực rỡ. Gió đêm thổi qua, Khương Tuế lại chỉ cảm thấy nóng đến mức chỉ muốn trốn đi.
Thân Đồ Dụ quá nóng. Y cảm thấy mình như bị vây trong một lò lửa, ngay cả kinh mạch và ngũ tạng lục phủ cũng cuộn lên sóng nhiệt bỏng rát. Nhưng y không còn sức để chạy trốn, chỉ có thể tựa lên vai Thân Đồ Dụ, khẽ khàng van xin, lời hay ý đẹp gì cũng nói hết. Thế nhưng Thân Đồ Dụ vẫn không hề buông tha.
Kỳ thực Khương Tuế biết, Thân Đồ Dụ muốn nghe điều gì.
Cả đời y vốn chẳng phải người tốt lành gì, vậy mà lúc này lại hiếm khi mềm lòng đến quá mức. Nếu Thân Đồ Dụ cứ tiếp tục đi theo y, lỡ chết oan chết uổng thì phải làm sao? Vì thế y cắn chặt răng, nhất quyết không chịu nói ra. Động tác của Thân Đồ Dụ càng lúc càng dữ dội, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nghe được câu nói hắn mong muốn từ miệng Khương Tuế.
Hắn cúi mắt, nhìn Khương Tuế ngơ ngác ôm lấy bụng mình, dường như đã hoàn toàn chìm vào cơn mê loạn. Khóe mắt y, từng giọt nước mắt như châu ngọc rơi xuống.
Ngực Thân Đồ Dụ nhói đau.
Không rõ là vì vết thương lấy máu ở đầu quả tim vẫn chưa khép lại, hay vì những giọt nước mắt mờ mịt ấy của Khương Tuế.
Từ khi sinh ra nơi Vạn Ma Chi Uyên, Thân Đồ Dụ cả đời gần như chưa từng nếm mùi thất bại. Thế mà trước Khương Tuế, hắn lại thua đến thảm hại, thua đến triệt để.
……
Khi Khương Tuế tỉnh lại lần nữa, Thân Đồ Dụ đã rời đi.
Y theo bản năng tìm khắp căn phòng, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai. Chỉ bên gối còn lại một viên hạt châu trong suốt, bên trong dường như có dòng máu đang lưu chuyển.
Đó là thông linh châu do Thân Đồ Dụ để lại. Chỉ cần bóp nát, Thân Đồ Dụ liền sẽ biết.
Khương Tuế quỳ bên mép giường, nhìn viên hạt châu thật lâu, rồi mới cầm lấy, siết chặt trong lòng bàn tay.
Trưởng lão Khắc Thạch là người nổi danh từ bi trong Tu Chân giới. Nhờ y thuật xuất thần nhập hóa, lại từng cứu mạng vô số người tu tiên, nên địa vị ở Huyền Nhất Môn cực cao, có thể nói chỉ đứng sau Tiên Tôn Độ Hành và chưởng môn.
Thế nhưng Dược Vương Phong lại là một nơi khá khép kín. Một khi đã vào Dược Vương Phong, nếu không có lệnh của trưởng lão thì gần như không được phép rời đi. Khương Tuế ở Dược Vương Phong chưa đầy nửa ngày, đã cảm thấy nơi nào cũng lộ ra vẻ quái dị. Dù các sư huynh sư tỷ đều đối xử với y rất ôn hòa, ánh mắt nhìn y lại vô cùng kỳ lạ. Những đệ tử khác thì suốt ngày nơm nớp lo sợ, chẳng biết đang sợ điều gì.
Y bái nhập Dược Vương Phong, nhưng Khắc Thạch lại không dạy y điều gì, chỉ bảo y trước tiên hãy làm quen hoàn cảnh, xây dựng quan hệ với đồng môn. Khương Tuế cố ý dò hỏi những điểm bất thường của ngọn núi này, nhưng mỗi khi hỏi, những người khác đều trả lời bằng giọng cứng nhắc:
“Ta không thấy có gì không ổn cả. Trưởng lão không cho chúng ta tùy tiện xuống núi cũng là vì tốt cho chúng ta thôi. Ở lại trên núi mới có thể chuyên tâm tu luyện.”
Thế nhưng họ càng nói như vậy, Khương Tuế lại càng sinh nghi. Y mất gần nửa tháng để làm thân với tiểu đạo đồng phụ trách sinh hoạt thường ngày của mình, cuối cùng tiểu đạo đồng ấy mới không đành lòng mà nói nhỏ:
“Ngươi… không nên tới nơi này.”
“Vì sao?” Khương Tuế nhíu mày hỏi, “Mọi người đều nói Khắc Thạch trưởng lão khoan hậu nhân từ, là người tốt mà.”
Tiểu đạo đồng không chịu nói thêm nữa, chỉ lắc đầu: “Nếu ngươi có cơ hội rời khỏi đây, thì hãy đi thật xa, đừng quay lại.”
Khương Tuế không sao hiểu nổi ý tứ ấy. Y tới nơi này, tuy luôn cảm thấy bầu không khí có gì đó kỳ quái, nhưng Khắc Thạch đối với y lại vô cùng hòa ái, thân thiết, hỏi gì cũng đáp. Vậy vì sao tiểu đạo đồng lại khuyên y rời đi?
Không nghĩ ra, Khương Tuế liền bưng chén thuốc đặt bên cạnh, định uống trước rồi tính. Đây là thuốc Khắc Thạch đích thân điều chế để điều dưỡng kinh mạch cho y. Y vốn bẩm sinh khiếm khuyết, sau này thân thể lại tích tụ không ít ám thương, nếu không trị sớm, e rằng về sau khó mà cứu vãn.
Tiểu đạo đồng thấy vậy liền hoảng hốt kêu lên:
“Đừng uống!”
Động tác của Khương Tuế khựng lại. Tiểu đạo đồng vừa thốt ra đã có chút hối hận, liếc nhìn xung quanh thấy không có ai, hắn mới hạ giọng nói:
“Đừng uống nữa… thứ này không phải là đồ tốt.”
“Ngươi rốt cuộc biết chuyện gì?” Khương Tuế túm lấy tay áo hắn, “Đan Thấm, nói cho ta.”
Đan Thấm do dự rất lâu, cuối cùng thở dài:
“Hôm trước ta vào điện hầu hạ, vô tình nghe trưởng lão cùng mấy vị sư huynh sư tỷ nhắc tới… nói ngươi là ‘vật chứa’ trăm năm khó gặp, có thể dung nạp linh khí của người khác.”
Tim Khương Tuế trầm hẳn xuống. Y không ngờ Khắc Thạch lại dễ dàng nhìn ra linh lực trong người y vốn không thuộc về y.
“Bọn họ… định dùng dược vật cải tạo thân thể ngươi, biến ngươi hoàn toàn thành một cái vật chứa linh khí,” Đan Thấm nói rất khẽ, “chỉ cần thả ngươi ra ngoài hấp thu linh lực của người khác, sau đó thông qua thân thể ngươi luyện hóa, rồi rút ra cho trưởng lão sử dụng.”
Hắn dừng một chút rồi tiếp tục:
“Đây là cấm thuật mà trưởng lão nghiên cứu nhiều năm nay. Hắn mắc kẹt ở Hợp Thể kỳ quá lâu, không cách nào đột phá Đại Thừa, lật xem vô số sách cổ mới tìm ra loại pháp môn âm tà này. Nếu thật sự có thể biến ngươi thành vật chứa, thì chẳng khác nào có nguồn linh lực vô tận cho hắn dùng.”
Ngón tay Khương Tuế run lên, hàm răng cắn chặt:
“… Vậy thì khác gì lô đỉnh chứ?!”
Đan Thấm thở dài:
“Hắn chính là muốn biến ngươi thành một cái lô đỉnh thải bổ, hút linh lực người khác rồi nuôi ngược lại chính mình. Vì thế ta mới bảo ngươi mau chạy đi! Cái nơi quỷ quái này căn bản không phải chỗ cho con người ở. Toàn bộ ngọn núi này, đệ tử đều là vật hi sinh cho bọn họ thử dược. Ta cũng không biết mình sẽ chết lúc nào… nhưng ngươi thì khác.”
Hắn nhìn Khương Tuế, nghiêm túc nói:
“Ngươi phải trốn ngay. Ngươi ở lại đây, kết cục còn thảm hơn chúng ta rất nhiều. Chúng ta cùng lắm chỉ là chết, còn ngươi…”
Toàn thân Khương Tuế lạnh toát.
Y cứ ngỡ mình đã thoát khỏi số mệnh làm xướng kỹ(*), nào ngờ vòng đi vòng lại, lảo đảo nghiêng ngả, hóa ra chỉ là ông trời trêu y một vố cay nghiệt.
(*)để chỉ những người phụ nữ chuyên làm nghề ca hát, múa nhạc, hoặc phục vụ giải trí, mua vui (thanh lâu nữ tử).
“… Đan Thấm.” Khương Tuế nắm chặt tay tiểu đạo đồng, “Ngươi có muốn trốn ra ngoài không?”
“Tất nhiên là có.” Đan Thấm lẩm bẩm, “Ta nằm mơ cũng muốn chạy khỏi đây.”
Khương Tuế hít sâu một hơi:
“Vậy nghe ta. Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”
Từ đó về sau, y không uống nữa những chén thuốc Khắc Thạch đưa tới. Cách vài ngày Khắc Thạch lại bắt mạch cho y, lấy danh nghĩa lo lắng cho thân thể y. Thuốc đã uống gần nửa năm mà chẳng thấy hiệu quả, Khắc Thạch đương nhiên sinh nghi.
Khương Tuế nhìn ông lão trước mặt đang cau mày trầm tư. Trước kia y nhìn Khắc Thạch, chỉ thấy hiền hòa từ bi; còn bây giờ, trong mắt y chỉ còn lại mưu toan và độc ác.
Y biết, mình đã không còn nhiều thời gian. Việc đưa y về Dược Vương phong, lừa y uống thuốc, chẳng qua Khắc Thạch cho rằng dùng thủ đoạn mềm mỏng sẽ dễ thuần phục y hơn. Nhưng kẻ có thể biến cả ngọn núi này thành hang ma dược cho bản thân và đệ tử, đương nhiên không chỉ có những thủ đoạn ôn hòa ấy.
May mà Đan Thấm rất thông minh, nhanh chóng dựa theo lời y dặn dò mà điều tra được thời gian thay ca của đệ tử trấn giữ ngoài cửa tông môn. Hai người chọn một đêm trăng mờ gió lớn để bỏ trốn.
Mọi chuyện diễn ra cực kỳ thuận lợi. Bọn họ trốn tới cổng tông môn, vừa khéo đuổi kịp lúc thay ca. Nhìn đúng thời cơ, Khương Tuế nắm chặt tay Đan Thấm, kéo hắn lao ra ngoài.
Vừa chạy khỏi cổng, Khương Tuế còn chưa kịp mừng rỡ, đã cảm thấy bàn tay mình kéo theo bỗng chấn động mạnh, người kia “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
Khương Tuế hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy sau lưng Đan Thấm cắm một phi đao, máu tươi tuôn ra xối xả. Hắn trợn to mắt nhìn Khương Tuế, nghẹn ngào thều thào:
“Đi… đi mau… chạy đi…”
“Đan Thấm!” Khương Tuế toan đỡ hắn dậy, thì phía sau chợt vang lên một tiếng cười khẽ:
“Ngươi thật sự nghĩ rằng mình chạy thoát được sao?”
Khương Tuế hoảng sợ quay phắt người lại, liền thấy đại sư huynh nở nụ cười ngả ngớn, nhướn mày nói:
“Nhìn ngươi sợ đến mức kia kìa. Ở yên trong này không phải rất tốt sao, ai lại nhẫn tâm đối xử tệ với ngươi chứ? Nhất định phải tự chuốc lấy khổ sở làm gì.”
Hắn đưa tay nâng cằm Khương Tuế lên, giọng điệu đầy trêu đùa:
“Sư tôn nói ngươi là một cái lô đỉnh tuyệt hảo, hay là để sư huynh ta nếm thử trước?”
“Được rồi.” Một người khác từ sau lưng Đan Thấm rút phi đao của mình ra, liếc bọn họ một cái rồi nói, “Lần này sư tôn nổi giận thật rồi, mau mang người về.”
“Tiểu mỹ nhân, sắp phải chịu khổ rồi.” Đại sư huynh cười khanh khách, “Đừng nhìn ta bằng ánh mắt ấy, ta cũng chẳng cứu được ngươi đâu.”
“Các ngươi…” Khương Tuế cắn chặt hàm răng, “Các ngươi là cố ý… các ngươi cố ý thả ta chạy đến đây!”
“Ngươi nói không sai.” Đại sư huynh cong khóe môi, liếc nhìn Đan Thấm đã chết không nhắm mắt, thong thả nói,
“Dù sao cũng phải để ngươi tận mắt thấy kết cục của kẻ đào tẩu, như vậy sau này mới biết ngoan ngoãn nghe lời, đúng không?”
Trong cổ họng Khương Tuế dâng lên vị tanh ngọt của máu, y bị tức đến mức sống sờ sờ nôn ra máu.
Những kẻ quen săn mồi như thế, hiểu rõ nhất cách nhổ đi nanh vuốt của dã thú.
Khương Tuế bị áp giải trở về đại điện, bị đè xuống nền đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo. Sắc mặt Khắc Thạch cực kỳ khó coi.
“Ta đối xử với ngươi không tệ, Khương Tuế.”
Khương Tuế cúi đầu không nói, máu trong miệng bị y cắn chặt đến mức nát cả thịt mềm.
“Vốn dĩ còn e ngại ngươi bẩm sinh thể nhược, sợ dược tính quá mạnh sẽ khiến ngươi không chịu nổi mà chết.” Khắc Thạch âm trầm nói,
“Giờ xem ra, xương cốt của ngươi cũng cứng đấy. Đã vậy, ta muốn xem là xương ngươi cứng hơn, hay thuốc của ta lợi hại hơn.”
Hắn giơ tay lên, lập tức có người bưng tới một chén thuốc đen đặc. Khắc Thạch cười lạnh:
“Ngươi từng thấy những nô lệ chuyên dùng để thải bổ, Nhất Lần Xuân Phong chưa? Chén thuốc này mà uống xuống, nếu không có linh lực để nuôi, không quá ba ngày, ngươi sẽ chết thảm.”
Khương Tuế hoảng sợ lùi lại, nhưng lập tức bị người ta cưỡng ép giữ chặt. Khắc Thạch cụp mí mắt nhìn y:
“Căn cốt tốt như vậy, lãng phí thì đáng tiếc.”
Trước kia Khương Tuế luôn cho rằng mình là phế vật, bốn chữ “không có tiên duyên” giống như lưỡi kiếm treo trên đầu, lúc nào cũng khiến y bứt rứt bất an. Y chưa từng nghĩ tới, có một ngày, thân thể phàm thai mắt thường của mình, lại bị người ta khen là “căn cốt tốt”.
Khương Tuế cắn chặt răng, quyết không chịu uống thuốc. Kiên nhẫn của Khắc Thạch cuối cùng cũng cạn sạch:
“Nếu ngươi đã không chịu rượu mời mà lại thích uống rượu phạt… Người đâu, giữ chặt lại, trực tiếp rót vào cho ta!”
Đám đệ tử lập tức xông lên, gắt gao kiềm chế Khương Tuế. Đại sư huynh đích thân bưng chén thuốc, trên mặt vẫn là nụ cười ôn hòa giả tạo:
“Sư đệ ngoan, đừng trốn nữa. Ta thấy ngươi cũng đã là Nguyên Anh cảnh rồi, hay để sư huynh ta thử trước xem, linh lực của ngươi truyền sang cho ta, rốt cuộc có thể tăng ích bao nhiêu?”
“Sư đệ ngoan, ngoan ngoãn uống đi, còn có thể bớt chịu chút khổ.”
Khương Tuế liều mạng giãy giụa, vươn tay muốn chạm vào viên thông linh châu luôn mang bên mình. Nhưng cằm y bị người ta mạnh tay giữ chặt, khoang miệng bị ép mở ra. Thấy chén thuốc sắp bị đổ vào, Khương Tuế cuối cùng cũng sờ được viên hạt châu, gắt gao nắm chặt trong tay.
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng thét thảm vang lên. Người vừa đứng trước mặt y bỗng nổ tung thành một đóng mưa máu.
Máu tươi phun đầy mặt Khương Tuế. Y chật vật ngã xuống đất, chỉ thấy ngoài điện cuộn trào từng luồng ma khí đen kịt, mang theo sát ý lạnh lẽo, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ đại điện.
Sắc mặt Khắc Thạch đại biến:
“Kẻ nào dám tự tiện xông vào Dược Vương Phong của ta?!”
Một nam nhân áo đen bước qua ngưỡng cửa. Quanh thân hắn dường như có liệt hỏa vô hình nhảy múa. Trong đại điện tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Nam nhân hoàn toàn không coi Khắc Thạch và đám đệ tử ra gì, như chốn không người đi thẳng tới trước mặt Khương Tuế. Hắn nửa quỳ xuống, đưa tay lau vết máu nơi khóe môi y, giọng trầm thấp:
“Ta mới rời đi chưa tới nửa năm, em đã tự làm mình thảm hại đến mức này.”
“… A Dụ.”
Nhìn thấy hắn, Khương Tuế nghẹn ngào bật tiếng gọi. Nghĩ tới nghĩ lui, y cũng chỉ gọi được tên hắn.
“Ừ, ta tới rồi.” Thân Đồ Dụ ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an, “Đừng khóc.”
Cả người Khương Tuế rã rời, sức lực tan biến. Viên thông linh châu vốn bị y nắm chặt rơi xuống đất, lăn đi rất xa, phát ra tiếng va chạm trầm nặng.
Nghe thấy âm thanh ấy, Khương Tuế mới bừng tỉnh nhận ra.
Y… chưa từng bóp nát thông linh châu.
P/s: Lời của editor
Chương này 5777 từ, cố lên cố lên, đừng nản.