Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 108.




Ma giới dù đã về đêm, vẫn náo nhiệt khác thường.

Trên đường phố người qua kẻ lại không dứt, tiếng rao của những gánh hàng rong vang lên không ngừng. Chỉ là khác với ban ngày, việc buôn bán ban đêm khiến người ta khó mà phân biệt được dung mạo thật, người qua lại ăn mặc kỳ quái đủ kiểu, trang điểm ra sao cũng có. Vì thế, Khương Tuế xách kiếm một mạch đi thẳng về phía Ma cung mà không hề khiến ai chú ý.

Y gần như không tốn chút sức lực nào đã tìm được Phi Linh, bởi lúc này, mười hai hộ pháp đang tụ họp trong đại điện nghị sự.

Khương Tuế đã sớm đoán được việc tấn công Tu Chân Giới không thể là quyết định nhất thời. Bọn họ ắt hẳn đã mưu tính từ lâu. Có lẽ ngay từ khi y còn là đệ tử ngoại môn, Phi Linh tìm đến Thân Đồ Dụ cũng là vì chuyện này. Chỉ tiếc khi đó y không để tâm, cho rằng ân oán giữa Tu Chân Giới và Ma giới là đại sự, chẳng liên quan gì đến một kẻ nhỏ bé như mình.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Khương Tuế chỉ cảm thấy quen thuộc đến lạ.

Kiếp trước, khi y đến Ma giới tìm Thân Đồ Dụ, cũng chính là khung cảnh y hệt như vậy. Bấm tay tính lại, thời gian trùng hợp đến mức khiến người ta rợn người.

Khương Tuế siết chặt thanh Trầm Kha trong tay. Thân kiếm lạnh buốt dán vào lòng bàn tay, cuối cùng cũng khiến tâm trí y bình tĩnh hơn đôi chút.

Có lẽ rất nhiều chuyện trong đời vốn đã được số mệnh an bài, không cách nào thay đổi, chẳng hạn như y nhất định sẽ chạm mặt mười hai hộ pháp đang âm mưu bí mật. Nhưng cũng có những việc, cho dù là số mệnh định sẵn, Khương Tuế vẫn muốn cưỡng ép xoay chuyển. Ví như đêm nay, y nhất định phải lấy đầu Phi Linh.

Sợ đồ đệ tay chân vụng về gây ra động tĩnh kinh động những người trong điện, Khương Tuế bấm pháp quyết, giăng một tầng kết giới bao phủ xung quanh hai người. Đây là thuật pháp y học được từ Sầm Tễ. Những chiêu thức giết người y học chẳng nhiều, nhưng thuật bảo mệnh thì lại vô cùng thành thạo. Kết giới tiêu hao linh lực này vừa mở ra, cho dù là người có tu vi cao thâm như Thân Đồ Dụ cũng khó lòng phát giác.

Vận mệnh vẫn chậm rãi tiến về phía trước theo quỹ đạo vốn có. Cuộc đối thoại của mười hai hộ pháp hoàn toàn giống hệt kiếp trước. Chỉ khác ở chỗ, lần trước Khương Tuế vừa nghe Phi Linh nhắc tới phệ mệnh cổ liền rời đi, còn lần này y trầm mặt đứng yên tại chỗ.

Đợi đến khi mười hai hộ pháp lần lượt tản đi, trong đại điện nguy nga tráng lệ chỉ còn lại một mình Phi Linh. Nàng lười nhác đứng dậy, trong tay mân mê chiếc tráp gỗ được chạm khắc hoa văn dày đặc, dường như đang suy tư điều gì đó.

Không bao lâu sau, bên ngoài lại có người bước vào.

Y phục đen tuyền vấy máu, thân hình cao lớn, dung mạo tuấn mỹ mà lạnh lùng, chính là Thân Đồ Dụ đã biến mất bấy lâu.

Khương Tuế nhìn thấy hắn, hàng mi khẽ run.

Nếu được quay lại lần nữa, nếu y sớm biết Thân Đồ Dụ bị hạ cổ, y còn có ra tay giết hắn hay không?

Khương Tuế nghĩ, y vẫn sẽ làm như vậy.

Chuyến này Thân Đồ Dụ trở về Ma giới không phải vì giận dỗi Khương Tuế, mà là vì chính sự.

Mười hai hộ pháp Ma giới từ trước đến nay luôn có ý đồ thôn tính Tu Chân Giới, nhưng Thân Đồ Dụ lại hoàn toàn không có dã tâm ấy. Hắn ngồi lên vị trí Ma Tôn đơn giản chỉ vì toàn Ma giới không ai đánh lại được hắn. Đánh nhau thì hắn thành thạo, còn quản lý sự vụ thì quả thực là làm khó một kẻ ngay cả chữ nghĩa cũng không nhận đủ. Bởi vậy, phần lớn mọi chuyện trong Ma giới thực chất đều do mười hai hộ pháp xử lý.

Kiếp trước, mười hai hộ pháp nhiều lần đề xuất việc phong tỏa, tiến công Tu Chân Giới, Thân Đồ Dụ đều mặc kệ, để bọn họ tự do xoay xở. Không ngờ cuối cùng lại thật sự gây ra một trận tiên – ma đại chiến.

Đoạn ký ức đó, kỳ thực Thân Đồ Dụ cũng không nhớ rõ. Mỗi lần hồi tưởng đều như bị bao phủ bởi một tầng sương mù. Điều duy nhất rõ ràng là hắn từng nhận được tin báo nhị hộ pháp bị ám toán, tính mạng sắp nguy. Lại thêm việc muốn hỏi rõ Phi Linh về phệ mệnh cổ, hắn liền vội vàng rời núi Lạc Vụ.

Sau đó, ký ức rõ ràng duy nhất còn sót lại, chính là cảnh hắn bị mười hai đạo xiềng xích huyền thiết khóa chặt kinh mạch toàn thân, tận mắt nhìn thấy đầu Phi Linh rơi xuống đất.

Lần này rời núi Lạc Vụ, hắn vốn đi điều tra về phệ mệnh cổ. Chỉ là thứ này quá mức hiếm thấy, gần như không ai từng nghe nói. Nhưng hắn chợt nhớ ra trước khi đọa ma, Phi Linh dường như là cao thủ trong lĩnh vực này, liền ngày đêm gấp rút quay về, định hỏi nàng cho rõ ràng.

“Tôn thượng!”

Phi Linh thấy Thân Đồ Dụ, vội vàng thu lại chiếc tráp trong tay, hành lễ nói:
“Tôn thượng trở về mà cũng không báo trước một tiếng, chúng ta còn có thể ra nghênh đón chứ!”

Thân Đồ Dụ đã trông thấy thứ đó, giọng nhàn nhạt:
“Vừa rồi trong tay ngươi là thứ gì?”

“Chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi.”

Phi Linh thực ra không định sớm như vậy đã đem át chủ bài của mình lộ ra. Một khi gieo phệ mệnh cổ, dù là với mẫu thể hay tử thể đều là tổn hại cực lớn. Nếu không đến bước đường cùng, nàng tuyệt đối sẽ không đem thứ này gieo vào cơ thể.

“Đưa cho ta.”

Thân Đồ Dụ nói.

Trong lòng Phi Linh chấn động mạnh. Nàng thoáng nghi ngờ liệu Thân Đồ Dụ có phải đã biết điều gì đó hay không, nhưng nghĩ kỹ lại, Thân Đồ Dụ là ma vật sinh ra từ trời đất, không tông tộc, không có thầy, quy tắc hành sự xưa nay chỉ có một chữ — đánh. Với kẻ như hắn, làm sao có thể biết đến những thứ quỷ dị như phệ mệnh cổ? Nghĩ vậy, nàng lập tức trấn tĩnh lại, đưa chiếc tráp ra, nói:

“Thuộc hạ được người bên dưới dâng tặng, thấy tinh xảo xinh đẹp nên giữ lại để thưởng ngoạn.”

Thân Đồ Dụ mở tráp. Bên trong là một bình ngọc nhỏ quen mắt.

Hắn hỏi, giống hệt như kiếp trước:
“Thứ này là gì?”

“Cái này à.” Phi Linh cười đáp, “Không lâu trước tìm được trong kho linh lộ, có lẽ là chiến lợi phẩm tôn thượng thu được trước kia? Nghe nói rất có ích trong việc ôn dưỡng kinh mạch, chỉ là chúng ta tu ma, chẳng cần đến thứ này.”

Đúng rồi.

Chính vì câu nói này của Phi Linh, hắn mới nghĩ đến việc đem linh lộ tặng cho Khương Tuế. Cũng chính từ đó, Khương Tuế nhắc đến chuyện phệ mệnh cổ.

Thân Đồ Dụ đậy tráp lại. Đầu ngón tay hắn ngưng tụ một tia hồng quang, bao trùm toàn bộ chiếc tráp. Sắc mặt Phi Linh lập tức biến đổi:

“Tôn thượng! Ngài đây là…”

Chưa kịp để nàng nói hết, luồng hồng quang sẫm màu đã cuốn lấy ba con sâu, treo lơ lửng giữa không trung. Ba con sâu ấy đều rất nhỏ: hai con ánh lên sắc vàng nhạt, quang hoa lưu chuyển, lộng lẫy xinh đẹp; con còn lại thì tầm thường vô cùng, chẳng có gì đặc biệt.

“Gần đây ta nghe được một thứ rất thú vị.”
Thân Đồ Dụ vô cảm nói:
“Đại hộ pháp từng nghe qua phệ mệnh cổ chưa?”

“……”

Những ngón tay giấu trong ống tay áo của Phi Linh siết chặt đến mức run rẩy, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào da thịt.

Thân Đồ Dụ có thể không quản sự, nhưng tuyệt đối không ngu. Dám nói dối trước mặt hắn, kết cục xưa nay đều không tốt đẹp.

“Thuộc hạ từng là trưởng lão cổ tộc, phệ mệnh cổ là bí thuật trong tộc, tất nhiên là biết.” Phi Linh đáp.

“Vậy đây là?”

Tim nàng như bị treo lên tận cổ họng.
“…Đúng vậy, tôn thượng.”

Thân Đồ Dụ hạ mắt, nhìn gương mặt diễm lệ của nàng:
“Vậy vì sao lúc nãy ngươi lại lừa ta, nói nó chỉ là một chiếc tráp bình thường?”

Mồ hôi đã thấm ướt vạt áo Phi Linh, mồ hôi lạnh không ngừng nhỏ xuống. Nàng lập tức quỳ rạp xuống đất:

“Xin tôn thượng thứ tội! Đây là bản mệnh linh cổ của thuộc hạ, xưa nay không dễ cho người khác thấy, vì thế đã quen…”

Thân Đồ Dụ lạnh lùng nói:
“Vậy ngươi mang thứ này ra, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Trong lòng Phi Linh chuông cảnh báo dồn dập vang lên.

Hắn biết rồi sao?!
Hắn rốt cuộc đã biết bằng cách nào?!

Nhưng lúc này đã không còn thời gian nghĩ ngợi. Nếu Thân Đồ Dụ biết nàng muốn ám hại Khương Tuế, chắc chắn sẽ lột da nàng không chừa mảnh nào!

Đã đến nước này, chi bằng liều mạng. Hoặc là không làm, đã làm thì làm đến cùng, hạ cổ trước, khống chế Thân Đồ Dụ rồi nói sau!

Phi Linh cắn răng hạ quyết tâm, vung tay rắc ra một nắm hương phấn cực mịn. Hương thơm mê hoặc lòng người nhanh chóng tràn ngập cả đại điện, làm nhiễu loạn tâm trí. Nàng lập tức lùi lại vài bước, nhân lúc Thân Đồ Dụ bị phấn hương mê hoặc trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nhanh chóng cắn vỡ đầu ngón tay, trong miệng không tiếng động niệm chú ngữ khó đọc.

Ánh sáng vàng rực trên cổ trùng bị ma khí Thân Đồ Dụ trói buộc bỗng bùng lên dữ dội, thoát khỏi trói buộc, lao thẳng về phía ngực hắn!

Thân Đồ Dụ giơ tay định ngăn, nhưng một đạo kiếm quang lạnh lẽo như trăng đông bỗng xẹt ngang. Tử cổ lập tức bị chém làm đôi.

Phi Linh phun ra một ngụm máu lớn, che ngực vội vàng lùi lại, trong lúc nguy hiểm tránh được chiêu kiếm lạnh lẽo tiếp theo.

Hai đạo kiếm quang khắc lại trên mặt đất những vết chém sâu hoắm. Phi Linh nghiến răng:

“Tiên Tôn Lưu Sương? Ngươi vì sao dám xông vào Ma cung của ta?!”

Thân Đồ Dụ nhìn về phía bóng dáng mảnh khảnh chắn trước mặt mình. Bạch y như tuyết, vạt áo tung bay theo gió, khí chất đúng là phong thái tiên nhân.

“Tuế Tuế?”

Hắn theo bản năng muốn kéo Khương Tuế ra phía sau mình. Nhưng Khương Tuế hoàn toàn phớt lờ hắn, chỉ nhìn chằm chằm Phi Linh, lạnh giọng nói:

“Ngươi là ma đầu, ta là người tu tiên. Giết ngươi, còn cần lý do sao?”

Phi Linh vừa mới gieo mẫu cổ vào cơ thể mình, vậy mà một tử cổ đã lập tức chết đi. Phản phệ ập tới dữ dội, nếu không gắng gượng chống đỡ, e rằng nàng đến đứng cũng không vững.

Trên đời này, vốn dĩ không tồn tại thứ có thể thao túng kẻ khác mà không phải trả giá. Mẫu cổ chết thì tử cổ vong; tử cổ chết, mẫu cổ cũng bị thương nặng. Tử cổ và mẫu cổ vốn gắn bó tương sinh, cũng chính vì vậy, suốt bao năm qua, Phi Linh chưa từng dám dễ dàng hạ phệ mệnh cổ cho người khác.

Nếu có đủ thời gian, nàng hoàn toàn có thể luyện hóa mẫu cổ ngay trong cơ thể mình, giảm bớt thương tổn do cái chết của tử cổ gây ra. Nhưng tình thế trước mắt rõ ràng không cho nàng cơ hội đó.

“Tiên Tôn Lưu Sương, trước mặt ta ngươi cần gì phải giả bộ cái dáng hiên ngang, lẫm liệt kia!” Phi Linh cười lạnh, “Ngươi là thứ gì, ta rõ hơn ai hết!”

“Phải không?” Nếu là ngày thường, có kẻ dám nói như vậy, Khương Tuế nhất định sẽ nổi giận. Nhưng lúc này, không biết là vì lửa giận trong lòng đã sớm dâng đầy, hay vì trong mắt y, Phi Linh đã là kẻ chết, nên tâm cảnh của y lại bình thản đến lạ thường. Y xách kiếm Trầm Kha, chậm rãi bước lên phía trước, đáp:
“Nếu ngươi hiểu rõ ta đến vậy, ta lại càng muốn tiễn ngươi xuống Hoàng Tuyền.”

Phi Linh từng bước lùi lại. Nàng cố gắng gượng giữ cho sắc mặt không đổi, trầm giọng nói:
“Tiên Tôn Lưu Sương, ngươi và ta xưa nay không oán, gần đây không thù, hà tất phải ép người đến đường cùng? Đêm nay ngươi đến ma cung, ta coi như chưa từng thấy. Những chuyện khác ta biết, ta cũng sẽ giả vờ không biết, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”

“Chính đạo và ma đạo vốn đã không thể cùng tồn tại.” Khương Tuế nâng thanh kiếm dài ba thước trong tay, đôi mắt đen thẳm, sắc mặt lạnh như sương, “Phi Linh, ngươi vốn dĩ phải chết sớm.”

Lời còn chưa dứt, trường kiếm đã đâm ra. Kiếm nhanh như chớp, thế mạnh như sấm, trong khoảnh khắc ánh kiếm rực rỡ chói lòa. Tuy cảnh giới của Khương Tuế không bằng Phi Linh, nhưng Trầm Kha lại là một binh khí thần tiên chân chính. Theo Sầm Tễ bao năm tháng lặng lẽ, một khi ra khỏi vỏ, tất phải uống máu. Bề ngoài trông gió mát thanh lãnh, thoát tục vô song, nhưng thực chất lại là điềm gở lớn nhất cho kẻ thù.

Phi Linh vốn đã chịu phản phệ, đối mặt với một kiếm như sấm sét này, dù đã gắng gượng vận chuyển toàn bộ ma khí để chống đỡ, vẫn bị kiếm quang Trầm Kha chém nát.
“Xoạt” một tiếng, mũi kiếm hoàn toàn xuyên vào vai nàng, máu tươi bắn tung tóe. Khương Tuế không đâm quá sâu, cổ tay dùng lực rút kiếm ra, ngay sau đó là tiếng gió rít vang lên, y nhân lúc Phi Linh còn chưa kịp phản ứng, trực tiếp chém đứt đôi tay của nàng!

“A!!” Phi Linh thét lên thảm thiết, theo bản năng muốn che lấy vết thương, nhưng hai cánh tay đã không còn. Trên mặt đất, đôi tay trắng nõn thon dài, móng tay sơn đỏ, từng xé nát lồng ngực vô số trẻ thơ, đã bị chém rơi. Mắt Phi Linh đỏ ngầu, giọng nói the thé đến méo mó:
“Khương Tuế! Ngươi dám?! Ngươi sao dám!!”

“Ta có gì không dám.” Cổ họng Khương Tuế dâng lên vị tanh ngọt, đó là do y cưỡng ép điều động toàn thân linh lực để thúc Trầm Kha, khiến phế phủ chảy máu. Nhưng trên mặt y không lộ nửa phần khác thường, chỉ cười lạnh:
“Chẳng qua chỉ là kẻ bại trận dưới tay ta.”

Dứt lời, y lại vung một kiếm nữa!

Một kiếm này trực tiếp gọt đi một mảng thịt trên mặt Phi Linh. Ai chẳng biết đại hộ pháp ở Ma giới yêu quý dung mạo đến mức nào, mỗi năm đều sát hại vô số trẻ con vô tội, lấy máu để dưỡng nhan sắc. Nhưng một kiếm của Khương Tuế chém xuống, trên mặt thiếu đi một miếng thịt, còn đâu mỹ nhân? So với ác quỷ Tu La cũng chẳng khác bao nhiêu!

“A a a a a!!” Tiếng hét bén nhọn của Phi Linh gần như xé rách màng tai người khác. Nàng nghiến răng nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Ngươi, cái đồ thừa lúc cháy nhà mà đi hôi của.....”

“Tiểu nhân đê tiện?” Khương Tuế mỉm cười, “Ngươi nói không sai. Ta chính là kẻ đê tiện như vậy.”

Gân xanh trên bàn tay nắm Trầm Kha của y nổi rõ, run rẩy khe khẽ, nhưng y không hề có ý định dừng tay.

Khương Tuế nuốt ngược máu tươi trong cổ họng, kiếm khí lạnh như tuyết, kiếm quang sáng như trăng. Trên không trung bùng nổ ánh sáng trắng chói mắt. Y ra tay dứt khoát, phế sạch toàn bộ kinh mạch của Phi Linh. Phi Linh ngã gục xuống đất, toàn thân máu thịt be bét, gần như đã trở thành một người máu.

“Khương Tuế… Khương Tuế!!” Phi Linh khản giọng gào lên, “Ngươi nhất định sẽ không chết tử tế!!”

Khương Tuế cười khẽ một tiếng. Y chống kiếm, nửa quỳ trước mặt Phi Linh, dùng giọng nói chỉ hai người nghe được, nhẹ nhàng thì thầm:
“Có phải ngươi rất tò mò, vì sao ta nhất định phải giết ngươi không?”

Hai mắt Phi Linh đỏ ngầu vì uất hận, khuôn mặt dữ tợn như ác quỷ. Nếu không phải đã thành phế nhân, nàng hận không thể nhào tới xé xuống một miếng thịt từ người Khương Tuế.
“Ngươi, kẻ ngụy quân tử dùng sắc hầu hạ người! Ngươi giết ta, chẳng qua là vì sợ ta vạch trần mối quan hệ dơ bẩn giữa ngươi và Thân Đồ Dụ!”

“Không.” Giọng Khương Tuế nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “Ngươi đoán sai rồi.”
“Đây là lần thứ hai ta giết ngươi, Phi Linh.”

“Cho dù cái gọi là kế hoạch của ngươi có thành công đi nữa, thì cuối cùng ngươi vẫn sẽ chết dưới tay ta.”

Phi Linh lập tức trợn to hai mắt:
“Ngươi nói cái gì?!”

Khương Tuế chậm rãi nói:
“Cho nên chết sớm hay chết muộn, rốt cuộc cũng chẳng có gì khác nhau, ngươi nói có đúng không?”

Ánh mắt Phi Linh ngày càng lộ rõ vẻ hoảng sợ. Nàng còn muốn nói gì đó, nhưng giống như kiếp trước, Khương Tuế không hề cho nàng cơ hội.

Ánh sáng lạnh lẽo của Trầm Kha chợt lóe lên, đầu Phi Linh rơi xuống đất.

Âm thanh nặng nề vang vọng khắp đại điện trống trải, rõ ràng đến chói tai. Phi Linh chết không nhắm mắt, đôi mắt ấy tràn ngập oán độc, vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Khương Tuế.

Khương Tuế chống tay xuống đất, th* d*c kịch liệt.

Để áp chế được Phi Linh, y gần như đã tiêu hao sạch linh lực trong đan điền. Luồng khí nghẹn nơi lồng ngực vừa tan đi, cơn đau dữ dội liền ập tới, lan khắp toàn thân. Cổ họng y ngập tràn máu tươi, nhưng y không chịu phun ra, cắn răng nuốt hết trở lại, cố chấp đứng thẳng lên, nhìn về phía Thân Đồ Dụ:
“Ma Tôn, ta giết đại hộ pháp của Ma giới các ngươi, có cần ta đền mạng không?”

Sắc mặt Thân Đồ Dụ vô cùng khó coi. Hắn bước lên, dường như muốn đỡ lấy Khương Tuế, nhưng có một thân ảnh khác còn nhanh hơn. Mạnh Lệnh Thu chắn trước mặt Khương Tuế, trầm giọng nói:
“Hôm nay tự tiện xông vào ma cung là do chúng ta thất lễ. Xin Ma Tôn nể mặt Tiên Tôn Độ Hành, chớ so đo với chúng ta. Ta và sư tôn sẽ lập tức rời đi. Còn chuyện đại hộ pháp chết… Ma Tôn cứ việc gửi thư giao chiến đến núi Lạc Vụ, chúng ta nhất định phụng bồi đến cùng!”

Hắn nói xong liền định đưa Khương Tuế rời đi. Thân Đồ Dụ lạnh lùng quát:
“Ngươi là thứ gì, cũng dám mang người của ta đi?!”

Kiếp trước, Mạnh Lệnh Thu chưa từng trực tiếp đối đầu với vị Ma Tôn này, nhưng hắn cũng là kẻ từ Vạn Ma Chi Uyên bò ra, chiếm giữ Ma giới nhiều năm, chẳng hề sợ uy thế của Thân Đồ Dụ. Hắn nhìn chằm chằm đối phương, nói:
“Ma Tôn nói chuyện thật buồn cười. Sư tôn ta là Tiên Tôn Lưu Sương của Huyền Nhất Môn, thì có quan hệ gì với một ma đầu như ngươi?”

Hai người giằng co không chịu nhường bước. Thân Đồ Dụ vốn không phải người có tính nhẫn nại, sát ý chợt dâng. Trong tay hắn vừa hiện ra một thanh cốt đao trắng bệch, thì Khương Tuế bỗng ho dữ dội, từng ngụm máu liên tiếp phun ra.

“Tuế Tuế!”
“Sư tôn!”

Cả hai đồng thời biến sắc, định tiến lên đỡ lấy Khương Tuế, nhưng Trầm Kha kiếm đột nhiên bộc phát ánh sáng trắng che trời lấp đất, buộc hai người phải lùi lại mấy trượng. Đợi ánh sáng trắng tan đi, chỉ thấy Khương Tuế đã được Sầm Tễ ôm vào trong lòng.

“… Tiên Tôn Độ Hành?” Mạnh Lệnh Thu nghiến chặt răng, “Ngài sao lại tới đây?”

“Trầm Kha cảnh báo.” Sầm Tễ thản nhiên đáp.

Trầm Kha là bản mệnh linh kiếm của Sầm Tễ. Có lẽ nó đã cảm nhận được linh lực trong cơ thể Khương Tuế gần như cạn kiệt, thương thế cực nặng, nên mới truyền tin cho chủ nhân.

“Khương Tuế?” Sầm Tễ cau mày nhìn người trong lòng, giơ tay lau đi vệt máu nơi khóe môi y.

“… Sầm Phùng Sanh, sao lần nào cũng là ngươi tới cứu ta vậy.” Khương Tuế khẽ thở dài, “Lần nào cũng làm phiền ngươi.”

Sầm Tễ hỏi:
“Ổn không?”

“Không ổn lắm.” Khương Tuế nghiêm túc nói, “Chỗ nào cũng đau, đau đến sắp chết rồi.”

“Ta đưa em về.”

“Sầm Tễ!” Thân Đồ Dụ tức giận quát lớn, “Ta cho phép ngươi mang người đi sao?!”

Sầm Tễ đột nhiên ngước mắt lên. Hắn không nói một lời, chỉ dùng linh lực điều khiển Trầm Kha. Trong khoảnh khắc điện quang thạch hỏa, hai người đã giao đấu hơn mấy chục chiêu. Cốt đao và trường kiếm va chạm, tia lửa bắn tung tóe, linh lực cuồn cuộn quét qua khiến mấy cột trụ trong đại điện bị chém đứt. Cảnh tượng trong nháy mắt chẳng khác nào trời long đất lở.

Nhưng Sầm Tễ không có tâm trạng tham chiến. Hắn ôm Khương Tuế, cưỡi gió rời đi, chỉ để lại một câu lạnh nhạt:
“Ngày khác sẽ lĩnh giáo cao chiêu của Ma Tôn.”

“……”

Thân Đồ Dụ trở tay ném mạnh cốt đao trong tay xuống đất. Tiếng nổ ầm ầm vang lên, mặt đất nứt ra một khe sâu hoắm.

Mạnh Lệnh Thu cười nhạt đầy mỉa mai, xoay người rời đi.

…....

Giấc ngủ này của Khương Tuế kéo dài rất lâu. Y mơ thấy vô số giấc mộng kỳ quái, nhưng khi tỉnh lại thì không nhớ được gì cả.

“Sư tôn!”
Khương Tuế vừa mở mắt đã nghe thấy một tiếng reo mừng kinh hỉ:
“Sư tôn cuối cùng cũng tỉnh rồi! Ô ô ô ô ô, con còn tưởng sư tôn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa!!”

Ngay sau đó, có người lao thẳng vào lòng y, ôm chặt lấy eo y.

Khương Tuế: “……”

Đứa trẻ Đồng khỉ xui xẻo này, không biết nói chuyện thì thôi đi, sao sức lại lớn đến thế?!

“Buông ra.” Giọng Khương Tuế khàn khàn, hơi thở yếu ớt, “Mau buông ra.”

Đồng Khỉ vội vàng thả tay, vừa lau nước mắt vừa nói:
“Sư tôn, ngài uống thuốc trước đã, uống thuốc rồi sẽ không đau nữa!”

Không đợi Khương Tuế trả lời, nàng đã đưa chén thuốc tới bên môi y. Bất đắc dĩ, Khương Tuế nhíu mày uống cạn một hơi. Đến khi nếm được trong vị đắng chua của thuốc có lẫn mùi máu quen thuộc, y bỗng khựng lại.

Kiếp trước, sau khi y giết Thân Đồ Dụ, cũng từng xuất hiện tình trạng linh lực cạn kiệt tương tự như hiện giờ. Linh lực của tu sĩ đều là từng chút tu luyện mà thành, một khi tiêu hao sạch thì gần như không còn cách xoay chuyển. Khi ấy, Sầm Tễ lại cố chấp dưỡng thân thể y hồi phục. Rất lâu sau, Khương Tuế mới biết, Sầm Tễ đã dùng chính linh huyết của mình làm thuốc, lấy khí huyết bản thân để bù đắp cho y.

Tu sĩ Độ Kiếp kỳ đã là cơ thể bán tiên, máu chính là đại bổ thượng hạng. Trong khoảng thời gian đó, mỗi ngày Khương Tuế phải uống thuốc bốn, năm lần, thì Sầm Tễ cũng phải rút máu bốn, năm lần.

Sống qua hai đời, Khương Tuế hiếm khi hối hận điều gì. Điều duy nhất khiến y hối hận…
Có lẽ chính là đã lừa Sầm Tễ vì y mà giết người.

Người trong thiên hạ phần lớn đều ngoài trong bất nhất, da bọc ngoài thì sáng sủa đẹp đẽ, bên trong lại mục nát đầy giòi bọ. Chỉ có Sầm Tễ là người thực sự trong ngoài như một.

Sầm Tễ là quân tử chân chính. Còn y, Khương Tuế, lại là tiểu nhân thật sự.

“… Sư tôn, sao ngài khóc vậy?” Đồng Khỉ ngơ ngác hỏi.

“Có lẽ bị gió thổi cay mắt.” Khương Tuế đáp, “Đi đóng cửa sổ lại.”

“Dạ.”
Đồng Khỉ đi tới bên cửa sổ, nhưng phát hiện tất cả cửa sổ đều đã đóng chặt từ lâu, lấy đâu ra gió?

Khương Tuế hỏi:
“Độ Hành đâu?”

“Tiên Tôn Độ Hành đang đánh nhau.” Đồng Khỉ trả lời.

“… Đánh nhau?”

Đồng Khỉ gật đầu, hai mắt sáng rực:
“Sư tôn giết đại ma đầu Phi Linh, Ma Tôn không chịu bỏ qua, nhất định đòi báo thù cho Phi Linh. Thế nên Tiên Tôn Độ Hành thay ngài ra ứng chiến! Hai người đã đánh ba trận rồi mà vẫn chưa phân thắng bại, không biết trận hôm nay có phân ra không nữa!”

Khương Tuế: “.”

Thật ra, Khương Tuế không biết phải đối mặt với Thân Đồ Dụ thế nào.

Kiếp trước, kết cục là ngươi chết ta sống, chẳng ai đúng cũng chẳng ai sai. Thân Đồ Dụ thậm chí trong tình trạng bị khống chế vẫn cam chịu đau đớn do vạn trùng ăn tim, dù trọng thương cũng không nỡ giết y. Nếu khi đó Khương Tuế đã biết chân tướng, có lẽ y sẽ ôm lấy Thân Đồ Dụ mà khóc một trận, rồi hai người xóa bỏ hiềm khích năm xưa.

Nhưng quãng thời gian ấy quá dài, dài đến mức vượt qua cả một đời của Khương Tuế.

Mà trong quãng thời gian dài đằng đẵng đó, Khương Tuế đã không còn học được cách tin tưởng bất kỳ ai nữa.

Y không thể tiếp tục tin Thân Đồ Dụ, nhưng cũng không thể thản nhiên lợi dụng hắn như trước.

Thế nên Khương Tuế dứt khoát nằm im trên giường, kéo chăn che kín mặt. Thanh âm vọng ra từ dưới chăn, rầu rĩ:
“Muốn đi xem họ đánh nhau thì cứ đi đi, ta ở đây không cần người trông.”

Đồng Khỉ lại nói:
“Không được, con phải canh sư tôn. Đợi Tiên Tôn quay lại rồi con mới đi. Nếu trong lúc con rời đi mà sư tôn xảy ra chuyện gì, con sẽ đau lòng cả đời!”

Khương Tuế cạn lời:
“Ta là sư tôn của con, không phải miếng đậu hũ.”

Đồng Khỉ nghiêm túc đáp:
“Giờ sư tôn còn yếu hơn đậu hũ nữa.”

Khương Tuế: “……”

Thôi vậy.

Thân thể quá suy nhược, Khương Tuế rất nhanh lại mơ mơ màng màng thiếp đi. Lần nữa tỉnh lại, y bị đánh thức nhưng lần này không phải do Đồng Khỉ.

Lúc này có lẽ đã là đêm khuya. Ánh trăng lạnh lẽo rải khắp căn phòng thoang thoảng mùi hương an thần. Khương Tuế chậm rãi ngẩng đầu, đập vào mắt là gương mặt đầy những vết máu đã khô của Thân Đồ Dụ:
“?”

Thân Đồ Dụ vừa mới ôm y vào lòng, cũng không ngờ y đột nhiên tỉnh lại. Hắn cúi đầu nhìn Khương Tuế, trong chốc lát hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau, không ai nói gì.

Rất lâu sau, Khương Tuế mở miệng:
“Ngươi đang làm gì?”

Thân Đồ Dụ chậm rãi đáp:
“Nhân lúc Sầm Tễ không có ở đây… trộm em đi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận