Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 109.




Thân Đồ Dụ buông lời kinh người, Khương Tuế nhất thời không biết nói gì.

Y có chút ghét bỏ bộ dạng toàn thân dính máu của hắn, nhăn mũi nói:
“Đặt ta xuống.”

“Không.” Thân Đồ Dụ đáp.

Nói xong liền ôm y đi thẳng ra ngoài. Cơ thể Khương Tuế lúc này suy nhược, hắn còn cẩn thận kéo một chiếc áo khoác quấn quanh người y, chỉ chừa lại đôi mắt đen láy lộ ra ngoài.

Thân Đồ Dụ thường xuyên tới núi Lạc Vụ, quen thuộc nơi này e rằng còn hơn cả Ma Cung. Rất nhanh, hắn đã đưa Khương Tuế rời khỏi Lưu Sương Tiểu Trúc, lên tới cung điện cao nhất trên Thiên Phong. Gió núi thổi mạnh khiến Khương Tuế nheo mắt, hỏi:
“Giữa ngươi và Sầm Tễ, ai thắng ai thua?”

“Chưa phân thắng bại.”
Thân Đồ Dụ dừng lại dưới một gốc tùng bách xanh thẫm, thấp giọng hỏi:
“Vì sao em đột nhiên không để ý tới ta nữa?”

Khương Tuế cụp mắt, không nói gì.

Chuyện của kiếp trước, nếu đã qua rồi thì cứ để nó qua đi. Y không muốn nhắc lại đoạn ký ức chẳng mấy dễ chịu ấy.

“Không có gì.” Khương Tuế thản nhiên nói.
“Chỉ là cảm thấy, nếu Ma giới và Tu Chân giới thật sự khai chiến, thì ta và ngươi vẫn nên phân rõ ranh giới thì hơn.”

“Sẽ không khai chiến.” Thân Đồ Dụ nói.

Khương Tuế khẽ sững lại.

“Chủ trương khai chiến vốn là ý của Phi Linh.” Thân Đồ Dụ nghiêm túc nói.
“Ma giới hiện giờ yên ổn đã quen, không ai muốn lấy mạng mình đi thỏa mãn dã tâm của kẻ ở trên. Phi Linh đã chết, không còn người dẫn đầu, phe chủ chiến chỉ là một đám rời rạc, không đáng sợ.”

Xem ra ở kiếp trước, Thân Đồ Dụ cũng chưa từng muốn đánh trận này. Bởi vậy Phi Linh mới buộc phải hạ cổ lên hắn. Chỉ bằng năng lực của riêng nàng, căn bản không thể hiệu triệu toàn bộ Ma giới xuất chinh. Chỉ có Ma Tôn Thân Đồ Dụ mới có bản lĩnh nhất hô bá ứng.

Nhưng Khương Tuế lúc này đã chẳng còn tâm trí bận lòng xem tiên ma đại chiến có tái diễn hay không. Dù sao trời sập xuống cũng có người cao gánh trước, y không định chen vào náo nhiệt này.

“Tuế Tuế.” Thân Đồ Dụ nói.
“Sau này ta sẽ nghe lời em, em đừng bỏ ta, được không?”

Ngực Khương Tuế khẽ nhói lên.

Y mím môi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hàng mày mắt tuấn tú sâu thẳm của nam nhân, nói:
“Nhưng ngươi lúc này đang không nghe lời ta.”

“… Ta thật vất vả mới chờ được lúc Sầm Tễ bị thương, lén vào đây trộm em đi. Ta sẽ không đưa em trở về đâu.”

Khương Tuế cau mày:
“Sầm Tễ bị thương?”

Thấy y phản ứng như vậy, Thân Đồ Dụ càng thêm tủi thân, oán khí quanh người gần như bốc thẳng lên trời:
“Ta cũng bị thương, sao em không hỏi ta?”

Khương Tuế: “……”

“Ngươi bị thương ở đâu?”

Thân Đồ Dụ kéo vạt áo mình ra, để lộ lồng ngực trần. Trên thân thể hắn, những ma văn màu vàng đỏ dường như khắc sâu hơn vài phần, xen kẽ là mấy vết thương do kiếm. Kiếm khí sắc bén kia Khương Tuế vô cùng quen thuộc, chính là dấu vết kiếm Trầm Kha để lại.

Rõ ràng, sau khi đánh nhau với Sầm Tễ xong, người này thậm chí còn chưa kịp băng bó vết thương đã xông thẳng tới Lưu Sương Tiểu Trúc.

Khương Tuế lục tìm trong không gian trữ vật của mình. Y vốn là người tham sống sợ chết, trên người lúc nào cũng mang theo đủ loại linh dược giữ mạng. Y lấy ra mấy viên thuốc cầm máu cho cơ thể, không nói hai lời liền nhét hết vào miệng Thân Đồ Dụ, dù sao ma đầu này da dày thịt chắc, ăn nhiều cũng chẳng chết được.

“Đắng.” Thân Đồ Dụ nói.

“Thuốc thì tất nhiên là đắng.” Khương Tuế tức giận đáp.

Thân Đồ Dụ cúi mắt hôn y, đầu lưỡi thăm dò vào khoang miệng mềm mại của y, mang theo mùi thuốc nồng đậm. Khương Tuế từng uống những viên thuốc kia, bên trong có thêm cam thảo, thật ra cũng không quá đắng. Chút vị chát còn sót lại tan ra giữa môi răng hai người, chậm rãi thấm sâu vào tim.

Khương Tuế vô thức đặt tay lên ngực Thân Đồ Dụ, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập mạnh mẽ, xúc cảm ấm áp, hoàn toàn khác với sự lạnh lẽo cứng ngắc trong cơn ác mộng năm xưa.

Nụ hôn không kéo dài lâu.

Khương Tuế bỗng túm lấy tóc Thân Đồ Dụ, th* d*c nói:
“Đưa tôi trở về.”

“Không đưa.”

“……” Khương Tuế cạn lời.
“Ngươi có tin nếu ngươi dám mang ta đi, Sầm Tễ sẽ trực tiếp phá hủy Ma cung của ngươi không?”

Thân Đồ Dụ cười lạnh:
“Ta và hắn còn chưa phân cao thấp, ai biết hắn có phải thua dưới tay ta hay không? Nếu hắn dám phá Ma cung của ta, ta sẽ một đao chém núi Lạc Vụ của hắn làm đôi!”

Khương Tuế đưa tay véo mạnh tai Thân Đồ Dụ:
“Ngươi định phá chỗ nào hả?!”

Lúc này Thân Đồ Dụ mới sực nhớ ra, núi Lạc Vụ cũng là “nhà” của Khương Tuế. Hắn sa sầm mặt, lầm bầm:
“Ta chỉ nói miệng thôi.”

“Đưa ta trở về.” Khương Tuế lặp lại.
“Hiện tại ta vẫn chưa biết phải đối mặt với ngươi thế nào.”

Thân Đồ Dụ khựng lại.

Thật ra hắn mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng suy nghĩ ấy quá mức kinh người, khiến hắn vẫn luôn cố gắng đè nén, không dám mở miệng hỏi.

Khương Tuế xuất hiện ở Ma cung quá đúng lúc. Với tính cách của y, lẽ ra sẽ không tiêu hao linh lực của bản thân chỉ để giết Phi Linh, chuyện này thật sự quá bất thường.

“Tuế Tuế.” Thân Đồ Dụ hạ giọng, “Xin lỗi.”

“Tại sao phải xin lỗi?” Khương Tuế hỏi.

Rất lâu sau, Thân Đồ Dụ mới chậm rãi đáp lại y bằng đúng câu nói mà Khương Tuế từng dùng với hắn năm xưa:
“Em ngốc quá, đến cả việc ta xin lỗi vì điều gì cũng không biết.”

Hàng mi Khương Tuế run lên.

Y nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, một lúc lâu sau mới rụt người vào trong áo choàng, che kín cả khuôn mặt, giọng buồn bực:
“Đưa ta trở về đi, đừng tới tìm ta nữa.”

“Tuế Tuế…” Thân Đồ Dụ cúi đầu chui vào áo choàng, chóp mũi chạm chóp mũi y. Trong không gian chật hẹp, mùi hương lạnh nhạt trên người Khương Tuế dường như càng thêm đậm. Hắn ôm chặt lấy y, vùi đầu vào sau cổ y, giọng khàn khàn, “Là ta ngu ngốc… xin lỗi.”

Khương Tuế bất đắc dĩ xoa xoa đầu chó của hắn, thở dài:
“Bên ngoài đều nói ta giết Phi Linh, ngươi muốn tới báo thù. Bao nhiêu con mắt đang dán chặt vào núi Lạc Vụ? Ngươi ngày nào cũng chạy tới đây, thật sự muốn đánh với Sầm Tễ tới mức ngươi chết ta sống sao?”

Y trầm mặc một lúc, rồi mới nói:
“Đợi thêm một thời gian nữa đi.”

“Chờ thân thể ta khá hơn một chút, chúng ta sẽ công khai nói chuyện rõ ràng.”

Thân Đồ Dụ biết Khương Tuế không phải không cần hắn, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn lén hôn nhẹ sau gáy Khương Tuế một cái, rồi mới bế y quay về Lưu Sương Tiểu Trúc.

Vừa đặt y xuống giường, bên ngoài đã vang lên giọng của Đồng Khỉ:
“Sư tôn?”

Khương Tuế: “……”

Y thật sự không dám tưởng tượng cảnh đồ đệ phát hiện Ma Tôn đang ở trong phòng mình sẽ có biểu cảm thế nào. Không kịp nghĩ nhiều, y lập tức ấn đầu Thân Đồ Dụ, đẩy hắn chui xuống gầm giường. Cùng lúc đó, tiếng cửa mở vang lên, Đồng Khỉ bưng bát thuốc bước vào.

Hiện giờ mỗi ngày Khương Tuế phải uống thuốc năm lần: ba lần trước bữa ăn, nửa đêm và gần sáng mỗi lần một bát. Đồng Khỉ ngáp dài bước vào, thấy Khương Tuế mở to mắt, kinh ngạc hỏi:
“Sư tôn, ngài vẫn chưa ngủ sao?”

“…Vừa mới tỉnh.” Mặt Khương Tuế không đổi sắc đáp.

Y nhận bát thuốc Đồng Khỉ bưng tới, uống một hơi cạn sạch rồi trả lại, bề ngoài trấn định nhưng trong lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi, cảm giác lén lút qua lại với người yêu sau lưng phu quân, lại suýt bị “con gái” bắt gặp, thật sự khó mà diễn tả thành lời.

“Còn chưa về nghỉ sao?”
Thấy Đồng Khỉ ngồi lì bên giường, Khương Tuế cau mày, “Mí mắt trên dưới của con sắp đánh nhau tới nơi rồi kìa.”

Đồng Khỉ lẩm bẩm:
“Con cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng…”

Tim Khương Tuế đập thót mấy nhịp, y khẽ ho một tiếng, dịu giọng nói:
“Không có đâu, con nghĩ nhiều rồi. Mau về nghỉ đi.”

Nhưng trong mắt Đồng Khỉ, sư tôn hiện giờ yếu ớt như một con búp bê lưu ly, có chút nguy hiểm nào cũng phải lập tức loại trừ. Nàng nhăn mặt đi tuần tra một vòng trong phòng, dĩ nhiên chẳng phát hiện gì. Thấy nàng không có ý định cúi xuống xem gầm giường, Khương Tuế vừa thở phào nhẹ nhõm thì Đồng Khỉ đã chui thẳng xuống dưới giường.

Khương Tuế: “!”

Giờ đánh ngất Đồng Khỉ rồi nói rằng những gì nàng thấy dưới gầm giường chỉ là mơ còn kịp không?!

“Cái mặt này sao lại có…” Giọng Đồng Khỉ vang lên đầy kinh ngạc.

Khương Tuế: “……”

Đánh ngất trước đã! Mặc kệ, dù sao cũng còn hơn để nàng và Thân Đồ Dụ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau!

Y dựng bàn tay thành đao, vừa định bổ xuống sau gáy Đồng Khỉ, thì nàng đã chui ra khỏi gầm giường, hai mắt sáng rực:
“Cái mặt này sao lại giống như có một con mèo con vậy?!”

Khương Tuế: “?!”

Y trợn to mắt, liền thấy trong tay Đồng Khỉ đang ôm lấy một con thú nhỏ toàn thân đen nhánh, đôi mắt vàng ròng sáng rực!

Khương Tuế cùng con thú nhỏ ấy trầm mặc nhìn nhau một lúc. Đồng Khỉ lúc này đã hoàn toàn tỉnh ngủ, hớn hở reo lên:
“Sư tôn, ngài nuôi một linh sủng đáng yêu thế này từ khi nào vậy? Nó là mèo hay chó? Trông lạ quá, con chưa từng thấy loài nào như vậy! Đôi mắt trông dữ dằn thế kia mà lại đáng yêu ghê!”

Nói rồi nàng đưa tay định xoa đầu thú nhỏ. Khương Tuế không nỡ nhìn tiếp, vội nói:
“Tiểu Khỉ… đừng chạm vào nó.”

Lỡ đâu Thân Đồ Dụ nổi giận, cắn một phát đứt luôn ngón tay nàng thì làm sao!

“Làm sao vậy sư tôn?” Thấy Khương Tuế ôm mặt, trông vô cùng khó chịu, Đồng Khỉ cũng chẳng còn để ý linh thú đáng yêu gì nữa, vội vàng chạy tới xem tình hình của y.

Con thú nhỏ lông xù, tròn vo nhân cơ hội chui thẳng vào trong chăn.

“Không sao.” Khương Tuế hít sâu, thật sâu một hơi, “Con về nghỉ đi.”

“Dạ.” Đồng Khỉ gật đầu, lại do dự nói, “Vậy còn thú nhỏ này…”

“Nó không phải linh sủng của ta.” Khương Tuế đáp, “Chắc chỉ là con thú non trong núi lạc đường, không bao lâu nữa sẽ tự rời đi.”

Đồng Khỉ lập tức phấn khích:
“Vậy con có thể nuôi nó không?!”

Khương Tuế thầm nghĩ: nó mà khôi phục nguyên hình, một ngụm nuốt chửng hai ngươi cũng đủ, nuôi thứ này chẳng phải tự tìm đường chết sao?

“Không được.” Khương Tuế dứt khoát từ chối, “Nó có mẫu thân, tự nhiên phải ở bên cạnh mẫu thân nó.”

Đồng Khỉ lúc này mới thất vọng rời đi.

Vừa tiễn người đi, Khương Tuế liền xách con thú nhỏ lên:
“Biến lại cho ta!”

Con thú nhỏ vẫy vẫy đôi tai tròn trịa, bóng mượt, rồi chui thẳng vào lòng Khương Tuế, bày ra dáng vẻ ta chỉ là một con thú, ta chẳng hiểu gì hết.

Khương Tuế: “…”

Cảm giác quen thuộc muốn nổi sát ý này… thật sự là đã lâu lắm rồi.

Trong lúc Khương Tuế còn ngẩn người, con súc sinh nhỏ kia đã dùng đầu cọ mở vạt áo lót của y. Thịt đệm mềm lạnh áp lên làn da, k*ch th*ch đến mức Khương Tuế khẽ kêu lên một tiếng, lập tức đè nó lại:
“Thân Đồ Dụ!”

Vừa dứt lời, con thú nhỏ trong lòng liền l**m mấy cái lên ngực y. Đầu lưỡi nhỏ, còn có gai ngược, Khương Tuế lập tức chịu không nổi, nắm chặt đệm giường, nghiến răng nói:
“Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, ra đây!”

Một cục lông đen từ cổ áo y chui ra, lấy lòng l**m cằm y. Nhưng Khương Tuế không hề mềm lòng, nắm lấy da sau cổ nó, xách lơ lửng giữa không trung:
“Biến lại.”

“Ư…ư…?” Bốn chân con thú nhỏ quơ loạn xạ, cái đuôi cũng xoắn lại. Khương Tuế chẳng hiểu nổi nó đang muốn biểu đạt điều gì, cuối cùng nó dứt khoát giả chết, hoàn toàn là bộ dạng lì lợm, la l**m, vô liêm sỉ.

Khương Tuế tức đến mức muốn ném nó đập lên tường, dù sao cái đồ này da dày xương cứng, cũng chẳng chết được nhưng vừa đối diện với đôi mắt ướt át kia, y lại chỉ có thể không ngừng tự an ủi:
Người sao có thể chấp nhặt với súc sinh được chứ.

Y nhét Thân Đồ Dụ trở lại trong ổ chăn, giọng trầm trầm:
“Trời sáng là ngươi phải đi. Nếu để Sầm Tễ phát hiện ngươi từng tới tìm ta, từ nay về sau ta sẽ không nói với ngươi lấy một câu.”

Thân Đồ Dụ tuy vẫn không quá hài lòng, nhưng Khương Tuế chịu để hắn ở lại qua đêm đã là ngoài mong đợi. Hắn không dám được voi đòi tiên, ngoan ngoãn cuộn mình bên gối, nhìn Khương Tuế ngủ.

Đến khi Khương Tuế tỉnh lại, Thân Đồ Dụ đã rời đi. Nếu không phải bên gối còn đặt một đống thông linh châu, y suýt nữa đã nghĩ rằng tất cả những gì xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mộng.

Khương Tuế thu hết thông linh châu vào ngăn bí mật, rồi lại nằm xuống ngủ nướng.

Cứ thế nằm dưỡng thương trên giường hơn mười ngày, cơn đau âm ỉ trong xương cốt của Khương Tuế cuối cùng cũng chịu yên ổn lại, y đã có thể xuống giường đi lại.

Ngày Mạnh Lệnh Thu tới Lưu Sương Tiểu Trúc, liền thấy Khương Tuế ngồi trên chiếc xích đu trước hiên. Hoa rơi như mưa, lả tả khắp trời, y thờ ơ ngắm nhìn núi non dưới chân, hạnh hoa như ngọc, cỏ xanh um tùm. Cả người toát lên vẻ lười nhác, giống hệt một con mèo tự phụ.

“Sư tôn!” Trước đó Mạnh Lệnh Thu luôn bị Sầm Tễ lấy lý do thân thể Khương Tuế chưa hồi phục mà ngăn ở ngoài. Vì tạm thời chưa định xé rách mặt với Sầm Tễ, hắn đành nhẫn nhịn. Nay đã hơn mười ngày mới được gặp y, bước chân hắn cũng nhẹ nhõm hẳn, “Thân thể sư tôn khá hơn chưa?”

“Ừ.” Khương Tuế liếc hắn một cái, “Tìm vi sư có chuyện gì?”

“Con mang theo một người tới.” Mạnh Lệnh Thu nói, “Sư tôn nhất định sẽ rất hứng thú.”

Khương Tuế quả nhiên có chút hứng thú. Mạnh Lệnh Thu khẽ nâng tay, lập tức có hai tên người hầu áp giải một kẻ có dáng vẻ vô cùng thảm hại tới trước mặt y. Thoạt nhìn Khương Tuế vẫn chưa nhận ra hắn là ai, đến khi thấy gương mặt trắng trẻo, âm u, nhu hòa kia, y mới mơ hồ có ấn tượng:
“Hộ pháp thứ mười một?”

“Đúng là hắn.” Mạnh Lệnh Thu cười tủm tỉm, “Khi ấy sư tôn bị Tiên Tôn Độ Hành mang đi, ta nhân lúc ma cung hỗn loạn đã bắt lấy người này. Sư tôn chẳng phải muốn hắn phân biệt thiên thư sao?”

Trong lòng Khương Tuế quả thực vẫn luôn canh cánh chuyện này. Chỉ là khi còn ở ma cung, y một lòng muốn giết Phi Linh, về sau dù có ý định mang theo hộ pháp mười một rời đi cũng đã lực bất tòng tâm. Không ngờ Mạnh Lệnh Thu lại trực tiếp đem người bắt về!

“Tiên Tôn Lưu, Lưu Sương!” Hộ pháp mười một kêu khổ không ngừng, “Giữa ngươi và ta vốn đâu có thù oán, đồ đệ của ngươi lại chẳng nói đạo lý gì cả. Ta đang ngủ yên trong điện của mình, hắn xông vào không nói không rằng liền động thủ, đả thương ta tay trói gà không chặt…”

Quả thật hộ pháp mười một không phải người dựa vào vũ lực. Trong mười hai hộ pháp Ma giới, hắn luôn đóng vai trò quân sư, đánh nhau thì chẳng ra sao, nhưng bày mưu tính kế, hại người ngáng chân lại là hạng nhất. Mạnh Lệnh Thu có thể bắt được con cá chạch trơn tuột này, hiển nhiên đã tốn không ít công sức.

“Được rồi.” Khương Tuế cắt ngang lời hắn, lười nghe mấy lời than thở vô ích ấy, nói thẳng:
“Ta mời hộ pháp mười một tới chỉ để nhờ giúp một việc nhỏ. Chờ mọi chuyện xong xuôi, ta tự sẽ đưa hộ pháp rời khỏi núi Lạc Vụ.”

“Xin hỏi Tiên Tôn, là việc gì?” Hộ pháp mười một dè dặt hỏi.

Khương Tuế giơ tay lên, trong lòng bàn tay liền xuất hiện khối đá phiến mà y đoạt được trong thượng cổ bí cảnh trước kia, nói:
“Trên đó dường như là văn tự cổ của Ma tộc. Trong thiên hạ, e rằng không ai tinh thông thứ này hơn hộ pháp mười một. Mời ngươi tới đây, chính là vì những ghi chép trên khối đá này.”

Hộ pháp mười một quả nhiên cực kỳ hứng thú với thứ ấy, vội vàng nhận lấy xem xét. Càng nhìn, sắc mặt hắn càng trở nên kích động:
“Đây là văn tự Ma tộc thời sơ khai! Trải qua hơn ngàn năm biến đổi, văn tự ngày nay đã khác xa ban đầu. Muốn khảo chứng e rằng phải tốn không ít thời gian.”

“Hộ pháp cảm thấy đại khái cần bao lâu?” Khương Tuế ôn hòa hỏi.

“Một năm, mười năm, thậm chí một trăm năm… đều có khả năng!” Hộ pháp mười một yêu thích không buông tay, “Văn tự cổ đại này đã thất truyền quá lâu, ta cũng là lần đầu tiên được thấy bản hoàn chỉnh. Không biết khối đá này của Tiên Tôn là từ đâu mà có?”

Khương Tuế không trả lời câu hỏi ấy, chỉ nói:
“Ta cho ngươi ba tháng. Ba tháng sau, ta muốn nội dung trên khối đá này được giải ra.”

“Ba tháng? Như vậy chẳng phải quá…” Hộ pháp mười một còn chưa nói xong, liền kinh hãi nhìn thanh trường kiếm đang kề ngang cổ mình. Mạnh Lệnh Thu mất kiên nhẫn nói:
“Sư tôn ta nói gì thì ngươi nghe nấy, lắm lời làm gì?!”

Rõ ràng hộ pháp mười một đã bị Mạnh Lệnh Thu đánh cho sợ hãi, run rẩy đáp:
“Thiếu hiệp bớt giận! Ta nhất định sẽ cố hết sức, nhất định sẽ cố hết sức!”

Khương Tuế nói:
“Đưa hắn tới Hàn Lộ Nhai. Khi nào giải được, khi ấy thả hắn ra.”

Hàn Lộ Nhai là nơi hiểm yếu, lại ở gần nơi Sầm Tễ bế quan quan tâm, toàn bộ khu vực đều bị kết giới bao phủ, dù có mọc cánh cũng không bay ra được.

Mạnh Lệnh Thu gật đầu, lập tức sai người đưa đi. Khương Tuế lúc này mới ngẩng mắt nhìn hắn:
“Hôm nay ngoan ngoãn như vậy, là có việc muốn nhờ ta?”

“Con chẳng phải vẫn luôn ngoan ngoãn sao?” Mạnh Lệnh Thu không định để sư tôn nhìn thấu tâm tư của mình. Hắn khẽ uốn gối, nửa quỳ bên cạnh Khương Tuế, tay nắm lấy dây xích đu, nói:
“Bất quá…con quả thật có một việc muốn cầu sư tôn.”

“Ồ?” Khương Tuế nhướng mày.

Mạnh Lệnh Thu nói:
“Sắp đến sinh nhật của con rồi.”

Khương Tuế vốn tưởng hắn muốn đòi quà sinh nhật. Nhưng khi đối diện với đôi mắt sáng rực của Mạnh Lệnh Thu, y mới chợt nhớ ra....sinh nhật này chính là lễ gia quan(*) của hắn. Với tư cách sư tôn, y đương nhiên phải lo liệu chu toàn.

(*) lễ đội mũ, con trai đến tuổi 20 vấn tóc đội mũ.

“Ta biết năm nay là lễ gia quan của con.” Mặt Khương Tuế không đổi sắc, tim không đập loạn, “Ta đã chuẩn bị xong cả rồi.”

Dĩ nhiên đây chỉ là lời nói dối. Dù sao kiếp trước, Mạnh Lệnh Thu căn bản chưa từng đón sinh nhật hai mươi tuổi bên cạnh y, khi ấy y còn đang liều mạng chém giết trong Vạn Ma Chi Uyên.

“Đa tạ sư tôn!” Mạnh Lệnh Thu vui vẻ nói, “Vậy sư tôn cũng đã nghĩ xong muốn ban cho con tự gì chưa?”

Khương Tuế: “……”

Hoàn toàn… chưa nghĩ.

“Tự” vốn dĩ do cha mẹ hoặc sư trưởng đặt. Mạnh Lệnh Thu mồ côi cha mẹ từ sớm, Khương Tuế với tư cách sư tôn đương nhiên phải gánh lấy trách nhiệm này. Trên mặt y không lộ ra chút lúng túng nào, chỉ thản nhiên như gió mây nói:
“Đương nhiên.”

“Vậy sư tôn định đặt cho ta tự gì?” Mạnh Lệnh Thu hỏi.

Khương Tuế đứng dậy, ung dung đáp:
“Đến ngày làm lễ gia quan, tự khắc con sẽ biết.”

Y đuổi Mạnh Lệnh Thu đi, rồi lập tức quay người đi tìm Sầm Tễ... với chút “văn mực” ít ỏi trong bụng y, làm sao nghĩ ra được một cái tự ra hồn? Chuyện này nhất định phải nhờ Sầm Phùng Sanh mới được.

Một đường tới Xem Tâm Động, Khương Tuế vừa bước vào đã thấy Sầm Tễ đang ngồi đả tọa trên giường ngọc hàn. Trận quyết đấu với Thân Đồ Dụ trước đó, Thân Đồ Dụ bị thương nặng, Sầm Tễ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, sau khi trở về liền luôn ở đây điều dưỡng.

Cảm nhận được có người tới, Sầm Tễ mở mắt:
“Có việc?”

Khương Tuế nhìn chiếc giường ngọc lạnh lẽo kia, mím môi. Sầm Tễ nói:
“Trong động hàn khí nặng, ra ngoài nói.”

“Không sao.” Khương Tuế lắc đầu, rồi kể lại chuyện lễ gia quan của Mạnh Lệnh Thu. Sầm Tễ nghe xong liền nói:
“Em xuống núi tìm một thầy bói, cho hai văn tiền, hắn có thể nói có sách mách có chứng, đặt cho em không dưới mười cái tự.”

Mắt Khương Tuế sáng lên, quả nhiên Sầm Phùng Sanh vẫn là Sầm Phùng Sanh, chuyện kiểu này cũng nghĩ ra được. Nhưng rất nhanh y lại chần chừ:
“Ta nghe nói, dưới danh nghĩa chưởng môn, rất nhiều đệ tử đều có tự na ná nhau, nào là ‘Anh’, ‘Kiệt’ gì đó…”

Sầm Tễ gật đầu:
“Đồng Túc Ân có hợp tác lâu dài với đám thầy bói đó.”

Khương Tuế: “……”

“Vậy vẫn phải tự mình nghĩ một cái.” Khương Tuế thở dài, “Nếu không bị hắn biết ta không để tâm, tên nhãi đó nhất định sẽ gây chuyện.”

Người khác làm loạn thì cùng lắm là nhất khóc nhì náo ba treo cổ, còn Mạnh Lệnh Thu làm loạn… thì có thể trực tiếp trói y lại giam mười ba năm!

Khương Tuế nắm lấy tay Sầm Tễ, nhẹ nhàng lắc lắc:
“Sầm Phùng Sanh, ngươi giúp ta nghĩ một cái đi.”

“Không.” Sầm Tễ nhàn nhạt đáp, “Ta không thích đồ đệ của em.”

Khương Tuế liền vòng tay ôm cổ hắn, cúi xuống hôn nhẹ dưới cằm:
“Cầu ngươi.”

“…… Không.”

Khương Tuế trực tiếp ngậm lấy yết hầu hắn, cảm nhận được yết hầu kia khẽ chuyển động. Y nhẹ nhàng cắn một cái, giọng nói càng lúc càng mềm:
“Sầm Phùng Sanh, cầu ngươi.”

“…… Được.” Giọng Sầm Tễ khàn đi vài phần. Hắn bế ngang Khương Tuế lên, xoay người đi ra ngoài.

Khương Tuế giật mình:
“Đi đâu?”

“Linh tuyền.”

Khương Tuế khó hiểu:
“Giờ này đi linh tuyền làm gì?”

“Giúp em điều trị kinh mạch.”

Khương Tuế: “??”

Y lập tức giãy giụa đòi xuống, mặt đỏ bừng:
“Sầm Phùng Sanh, đây là ban ngày ban mặt!”

“Không ai tới quấy rầy.” Sầm Tễ ôm người đi vững vàng như thường, rất nhanh đã tới bên linh tuyền. Hoa lê bay rơi đầy đất, hương thơm u uẩn. Khương Tuế ngâm mình trong làn nước ấm, tóc dài đen nhánh ướt sũng, càng làm làn da thêm trắng như tuyết.

Y bị Sầm Tễ ôm vào lòng, nước ao dập dềnh, bọt nước tung tóe. Khương Tuế không chịu nổi, liền cắn lên vai hắn, răng nanh đâm thủng da thịt, máu tươi lập tức tràn ra. Sầm Tễ lại chẳng để tâm, v**t v* sau gáy y, giọng nói vốn thanh lãnh cũng bị làn sương nước hun đến mềm đi vài phần:
“Đừng lãng phí, uống đi.”

Trong miệng Khương Tuế toàn là mùi máu tanh, nhíu mày, dù không thích hương vị ấy, vẫn nuốt xuống —— máu của người  bán tiên là thánh dược đại bổ, người khác cầu còn không được, Sầm Tễ lại để y tùy ý nếm.

Núi xa phủ sương xanh nhạt, rừng cây tầng tầng nhiễm sương đêm. Tia hoàng hôn cuối cùng cũng tan biến. Gương mặt mỹ lệ của Khương Tuế được ánh trăng lạnh lẽo phủ lên, ánh nguyệt quấn quýt rơi trên người y, như khoác một lớp màn mỏng mờ ảo. Y ngẩng đầu, dường như muốn nhìn rõ sao trời xa xăm, rồi lại bị Sầm Tễ kéo trở về cõi hồng trần đục ngầu.

Đến khi Khương Tuế khóc đến ướt đẫm cả mặt, Sầm Tễ mới đặt y ngồi bên ao, hôn nhẹ khóe mắt đỏ hoe, nói:
“Vừa rồi ta bỗng nghĩ ra một thứ, rất có lợi cho tu vi của em.”

Khương Tuế vĩnh viễn không thoát nổi sự cám dỗ của việc tăng tiến tu vi. Rõ ràng vừa nãy còn khóc lóc nói sau này không thèm để ý Sầm Tễ nữa, giờ nghe một câu này liền lập tức hỏi:
“Cái gì? Thật sự rất hữu dụng sao?”

“Không chắc lắm, chưa từng nghiệm chứng, cũng không tiện hỏi kinh nghiệm người khác.” Sầm Tễ cau mày.

Khương Tuế thúc giục:
“Ngươi nói thử xem.”

Sầm Tễ nghiêm túc nói:
“Mười giọt máu đổi một giọt t*nh d*ch, nghe qua chưa?”

Khương Tuế: “?”

Ngay giây sau, Khương Tuế giẫm một chân lên đầu Sầm Tễ, ấn thẳng hắn xuống nước ao.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận