Khương Tuế đột ngột mở to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:
“…… Ngươi nói cái gì?”
Sầm Tễ không nói thêm lời nào nữa, chỉ lặng lẽ đứng chắn trước người Khương Tuế. Thái độ của hắn rõ ràng đến không thể rõ hơn, nhất quyết không chịu rời đi.
Ba kẻ Hóa Thần cảnh đối phó với Khương Tuế, trong mắt bọn họ chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nếu đối diện với người đứng đầu thiên hạ, thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Đừng nói chênh lệch cả một đại cảnh giới, cho dù Hóa Thần sơ kỳ đối đầu Hóa Thần đỉnh phong cũng đã cực kỳ gian nan, huống chi Sầm Tễ đã bước vào Độ Kiếp kỳ, cảnh giới bán tiên trong truyền thuyết, cho dù ba người họ liên thủ, cũng chỉ là tự tìm đường chết.
“Khương Tuế!”
Tam sư huynh không còn giữ nổi nụ cười giả tạo, lạnh lùng nói:
“Có một số chuyện, e là không thích hợp để Tiên Tôn Độ Hành nghe thấy đâu?”
Lời uy h**p này hắn thậm chí không buồn che giấu. Thế nhưng Khương Tuế lại hoàn toàn không nghe thấy. Tâm trí y đã bị câu nói kia của Sầm Tễ chiếm trọn — ‘lại giết bọn họ một lần’. Điều đó có nghĩa là… Sầm Tễ biết, những người này đã từng chết trong tay hắn một lần.
Sầm Tễ dùng một cách vô cùng dịu dàng để nói cho y biết: Ta biết quá khứ nhơ bẩn của em. Biết đôi tay em từng nhuốm máu. Biết em đã từng lừa ta. Nhưng ta vẫn sẵn sàng đứng trước mặt em mà che chở cho em.
“Em ấy là đạo lữ của ta.”
Giọng Sầm Tễ nhàn nhạt.
“Có chuyện gì mà ta không được nghe?”
Nhị sư tỷ nghiến răng nói:
“Khương Tuế, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn ta trước mặt Tiên Tôn Độ Hành nói ra hết những chuyện đó sao? Ngươi nên nghĩ cho kỹ hậu quả!”
Khương Tuế theo bản năng nắm chặt ống tay áo Sầm Tễ, nhỏ giọng run rẩy:
“Sầm Phùng Sanh, ta…”
Sầm Tễ chậm rãi rút kiếm Trầm Kha ra khỏi vỏ. Binh khí tuyệt thế vang lên một tiếng như ngọc vỡ, thanh âm trong trẻo mà lạnh lẽo. Hắn cúi mắt nhìn Khương Tuế, giọng điềm tĩnh:
“Không cần để ý.”
“Giết bọn họ… cũng như giết cỏ rác.”
Lời vừa dứt, kiếm quang Trầm Kha lóe lên. Trong khoảnh khắc, vô số đạo kiếm khí đan xen thành một kiếm trận hung mãnh bá đạo, nhốt chặt ba người bên trong. Trầm Kha hóa ra vô vàn bóng kiếm, mỗi nhát kiếm đều lạnh lẽo đáng sợ, chỉ cần chạm vào là đủ xé toạc một mảng thịt. Sắc mặt ba người tái mét, biết rõ một khi Sầm Tễ đã động sát tâm, bọn họ tuyệt không còn đường sống.
Nhị sư tỷ cao giọng quát:
“Tiên Tôn Độ Hành! Uổng cho ngươi là người đứng đầu thiên hạ được muôn người kính ngưỡng, vậy mà lại bao che đạo lữ đến mức này!”
“Ngươi có biết người đứng sau lưng ngươi kia, để đi đến vị trí hôm nay, đã giết bao nhiêu người không?!”
“Ngươi không hỏi đúng sai trắng đen đã động thủ, đây chính là đạo lý của ngươi sao?!”
Sầm Tễ bình thản đáp:
“Ta biết rõ hơn ngươi.”
Sắc mặt Nhị sư tỷ biến đổi cực lớn.
Sầm Tễ giơ tay, kiếm ra như hồng quang. Nhị sư tỷ buộc phải liên tục né tránh. Khinh công của nàng đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, thân ảnh vừa động liền hóa thành tàn ảnh nhưng vẫn không nhanh bằng Sầm Tễ. Bởi khi hắn động thủ, người khác thậm chí không thể nhìn rõ hắn đang ở đâu.
Kiếm Trầm Kha đâm thẳng vào cổ Nhị sư tỷ. Nàng liều mạng lăn về phía sau, miễn cưỡng tránh được nhát kiếm chí mạng, nhưng lại rơi thẳng lên kết giới của trận kiếm. Trong chớp mắt, một mảng lớn máu thịt bị gọt sạch, đau đến mức nàng quỳ rạp trên đất gào thét thảm thiết.
Tam sư huynh thấy vậy đâu còn dám liều mạng? Hắn vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể, bất chấp thương thế, muốn cưỡng ép phá trận đào tẩu. Nhưng Sầm Tễ đã nổi sát tâm, sao có thể cho hắn cơ hội?
Tam sư huynh vừa động, kiếm Trầm Kha đã đến. Xoẹt, rồi bịch một tiếng.
Tam sư huynh ngã nhào xuống đất, gân chân đã bị phế sạch, nằm liệt dưới đất khóc lóc thảm thiết, kêu cha gọi mẹ.
Sầm Tễ xách kiếm, từng bước tiến lại, từ trên cao nhìn xuống hắn. Đồng tử Tam sư huynh co rút dữ dội, không kịp suy nghĩ, hắn the thé hét về phía Thất sư huynh từ đầu đến cuối vẫn im lặng:
“Phóng tín yên! Mau phóng tín yên!!”
Khương Tuế nghe thấy liền biến sắc, theo bản năng muốn ngăn cản. Tín yên là vật cầu cứu của tu sĩ, một khi bắn lên trời, người tu tiên xung quanh đều sẽ kéo đến tiếp viện, đến lúc đó, hậu quả không thể tưởng tượng!
Nhưng đã quá muộn.
Bởi vì không cần Tam sư huynh nhắc, Thất sư huynh đã châm ngòi nổ.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Ba đạo tín yên nổ tung trên không trung, pháo hoa rực rỡ xé tan bầu trời.
Trong đại điện yến tiệc, tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều biến sắc, ba đạo tín yên, đây là tín hiệu sinh tử!
Lập tức có tu sĩ rút kiếm lao về phía này. Ngay cả đám yêu ma thích xem náo nhiệt cũng ùn ùn kéo tới, muốn xem rốt cuộc là kẻ nào gan lớn đến vậy, dám động thủ trong cung điện của Yêu Vương.
Mạnh Lệnh Thu và Ứng Trì Nguyệt cũng nhìn thấy. Mạnh Lệnh Thu gần như lập tức liên tưởng đến Khương Tuế, không chút do dự lao thẳng về hướng tín yên bốc lên.
Ứng Trì Nguyệt không muốn tiếp tục dây dưa với hắn lãng phí thời gian, cũng lập tức đuổi theo.
“Sầm Tễ!”
Đến lúc sinh tử cận kề, Tam sư huynh cũng chẳng còn hơi sức mà gọi tôn hiệu nữa, cổ họng ngập máu, giọng nói khàn đặc:
“Tin yên đã được thả ra rồi, ngươi nếu giết chúng ta, ta xem ngươi còn biết xử lý thế nào với cục diện này!”
Nếu Sầm Tễ muốn giữ gìn thanh danh, hắn chỉ còn một con đường, nói thẳng toàn bộ chân tướng. Nhưng như vậy, cho dù Khương Tuế có bao nhiêu nỗi khổ ẩn tình, y vẫn sẽ trở thành trò cười và đề tài bàn tán của toàn Tu Chân Giới.
“Không bằng ngươi thả chúng ta đi.” Tam sư huynh vội vàng nói tiếp, “Ta bảo đảm, tuyệt đối sẽ không tìm Khương Tuế gây phiền phức nữa. Những chuyện quá khứ của Khương Tuế, ta cũng sẽ để trong bụng, cả đời này không nhắc lại nửa lời!”
Sắc mặt Sầm Tễ lạnh lẽo, máu trên thân kiếm nhỏ giọt xuống đất, mũi kiếm thẳng chỉ Tam sư huynh.
“Lời hoa mỹ như vậy, không đáng tin.”
“Ngươi....”
Tam sư huynh còn chưa kịp nói hết câu, Sầm Tễ đã vung kiếm, một nhát chém rơi đầu hắn!
“A a a a a!!!”
Máu nóng bắn đầy người, Nhị sư tỷ sợ hãi thét chói tai, “Đừng giết ta! Đừng giết ta! Chuyện này đều là kế hoạch của bọn họ! Ta không hề muốn, ta thật sự không muốn làm gì Khương Tuế cả!!”
Sầm Tễ đáp hờ hững:
“Nhưng ngươi vẫn đã tới.”
Nhị sư tỷ khóc lóc van xin:
“Ta biết sai rồi, ta thật sự biết sai rồi, ta thật sự.... A!”
Sầm Tễ không chút dao động. Kiếm quang lóe lên, giọng nói của nàng đột ngột tắt lịm.
Chỉ còn lại Thất sư huynh, mặt mày tái mét, liên tục lùi về sau:
“Bọn họ… bọn họ chắc chắn sắp tới rồi, ngươi....”
Hắn còn chưa nói hết, đã nghe có người kinh hãi kêu lên:
“Chuyện gì vậy?!”
“Độ Hành Tiên Tôn?!”
“Hắn… hắn đang giết người?!”
“Trời ơi, máu me quá rồi, tối nay ta nhất định sẽ gặp ác mộng!”
Đám người kéo tới, Thất sư huynh còn tưởng mình được cứu, nét mặt vặn vẹo, gào lên:
“Giờ ngươi còn dám giết ta sao?! Sầm Tễ, ngươi không cần thanh danh nữa à?! Ngươi....”
Mặt Sầm Tễ không biểu cảm, một kiếm xuyên thẳng tim hắn. Nụ cười mừng rỡ như điên trên mặt Thất sư huynh còn chưa kịp tan đi, đã vĩnh viễn đông cứng.
“A!”
“Độ Hành Tiên Tôn… rốt cuộc đang làm gì vậy?”
“Mấy người này ta biết, đều là đệ tử của trưởng lão Khắc Thạch, danh tiếng rất tốt bên ngoài, vì sao Tiên Tôn lại...”
“Chẳng lẽ Tiên Tôn… tẩu hỏa nhập ma rồi sao?”
Mọi người xì xào bàn tán, vừa không dám tin, vừa không dám tiến lên hỏi. Y phục trắng của Sầm Tễ đã nhuốm đầy máu, khí thế sát thần giáng thế khiến ai nấy đều sợ hãi, không ai dám tự chuốc lấy xui xẻo.
Cuối cùng, trụ trì chùa Chính Nguyên bước ra, chắp tay niệm Phật hiệu:
“A Di Đà Phật. Xin hỏi Tiên Tôn, những người này phạm phải tội gì, mà phải tác động Tiên Tôn tự mình ra tay chém giết?”
Sầm Tễ không lập tức trả lời trụ trì, mà quay đầu nhìn về phía Khương Tuế.
Sắc mặt y trắng bệch, các ngón tay siết chặt đến mức gần như đâm thủng lòng bàn tay mềm mại. Sầm Tễ nhẹ nhàng bẻ từng ngón tay y ra, thấp giọng nói:
“Đừng sợ.”
Khương Tuế hoảng hốt nhìn hắn, ý thức được hắn định làm gì, liều mạng nắm chặt tay hắn:
“Sầm Phùng Sanh…”
“Ừ.”
Sầm Tễ chỉ lặp lại:
“Đừng sợ.”
Hắn buông tay Khương Tuế ra, quay về phía trụ trì, bình thản nói:
“Lạm sát kẻ vô tội, tử thương quá hai người. Theo quy củ, ta xin vào chùa Chính Nguyên, chịu sáu mươi mốt đạo lôi phạt.”
Cả đám người lập tức xôn xao.
Bọn họ vốn cho rằng Sầm Tễ giết người tất có nguyên do, không ngờ hắn không hề giải thích, không những thừa nhận lạm sát kẻ vô tội, còn chủ động xin chịu hình phạt.
Sáu mươi mốt đạo lôi phạt của chùa Chính Nguyên đâu phải trò đùa....Nguyên Anh cảnh giới trở xuống có thể trực tiếp mất mạng. Dù Sầm Tễ hiện đã là Độ Kiếp kỳ, chịu lôi phạt này, e rằng cũng sẽ tụt mấy đại cảnh giới, thậm chí vĩnh viễn không có duyên phi thăng!
Ngay cả trụ trì cũng bị lời hắn làm kinh sợ:
“Tiên Tôn giết bọn họ… không có nguyên do sao?”
Sầm Tễ đáp:
“Không có nguyên do.”
Ai nấy đều nhìn ra trụ trì đang cố tình cho Sầm Tễ một bậc thang để xuống, vậy mà hắn vẫn kiên quyết không chịu nói ra chân tướng, thà chịu lôi phạt cũng không hé răng nửa lời. Rốt cuộc là bí mật kinh thiên động địa gì, khiến Tiên Tôn Độ Hành vốn mang cái bản mặt lạnh lùng vạn nămphải bảo vệ đến mức này?!
Trong lúc mọi người tò mò đến cực điểm, Khương Tuế lại chẳng còn tâm trí đâu để để ý đến họ. Y nhìn chằm chằm Sầm Tễ, giọng thấp mà run:
“Sầm Phùng Sanh, ngươi điên rồi sao?!”
Sầm Tễ đáp:
“Không có.”
“……”
Khương Tuế tức đến mức cả người phát run, gằn giọng nói:
“Ta có hỏi ngươi câu đó đâu?!”
Y nắm chặt ống tay áo của Sầm Tễ, mím môi hỏi:
“Vì sao ngươi không chịu nói ra?”
Sầm Tễ nhìn y, hỏi ngược lại:
“Chẳng phải em không muốn để người khác biết sao?”
“Ta không muốn người khác biết là chuyện của ta, liên quan gì tới ngươi?!” Khương Tuế nổi giận nói. “Hơn nữa, ngươi rốt cuộc có biết lôi phạt của chùa Chính Nguyên đáng sợ đến mức nào không?!”
Chỉ cần nhắc tới chuyện này, đến nay Khương Tuế vẫn không nhịn được run rẩy.
Cảm giác lôi điện xuyên thấu qua từng tấc kinh mạch, từng phần da thịt, đau đớn đến mức giống như rơi thẳng xuống địa ngục. Ngay cả chính y cũng không hiểu nổi, năm đó mình đã chống đỡ bằng cách nào.
“…Biết.”
Sầm Tễ hạ giọng nói: “Ta biết.”
Khương Tuế suýt nữa bật ra câu ngươi biết cái gì, rồi chợt nhớ ra, Sầm Tễ có ký ức của kiếp trước.
Ngày y bước ra khỏi chùa Chính Nguyên năm ấy chật vật đến mức nào, Sầm Tễ đại khái cũng đã nghe qua.
Người này đúng là… ngu xuẩn đến mức không còn thuốc chữa.
Khương Tuế thật sự khó mà tưởng tượng được, trên đời lại có người như vậy, rõ ràng luôn bị lợi dụng, bị lừa gạt; rõ ràng đã sớm biết hết thảy, vậy mà vẫn không chút do dự bước lên một con đường còn gian nan hơn cả kiếp trước.
“Sầm Phùng Sanh…” Khương Tuế lẩm bẩm, “ta thật sự ghét ngươi. Ngươi sao lúc nào cũng khiến người ta không tìm ra nổi một khuyết điểm như vậy?”
Sầm Tễ nói:
“Đó là việc ta nên làm.”
Hắn chậm rãi nói tiếp:
“Trước kia… là ta quan tâm tới em quá ít. Nếu ta không thường xuyên bế quan như vậy, mà ở bên em nhiều hơn, có lẽ rất nhiều chuyện…..em cũng không đến mức đi vào con đường cực đoan.”
Hốc mắt Khương Tuế đỏ lên. Y muốn nói rằng đó không phải lỗi của ngươi, rằng ta vốn dĩ đã là một kẻ rất xấu, vì lợi ích, y có thể làm bất cứ chuyện gì.
Thế nhưng đến giờ phút này, khi Sầm Tễ đã biết toàn bộ quá khứ nhơ nhớp của y, Khương Tuế vẫn ích kỷ muốn giữ lại trong lòng hắn một chút ấn tượng tốt đẹp cuối cùng.
Sầm Tễ không nói thêm gì nữa, bình thản để người của chùa Chính Nguyên dùng mười hai cây trường đinh trói buộc tội nhân giam giữ hắn. Những cây đinh này phong bế toàn bộ linh lực, khiến hắn chẳng khác gì một người phàm.
Ngày kết hôn của Yêu Vương, khách tới dự tiệc đủ mọi thành phần. Người của Tu Chân Giới không dám nói gì, nhưng Ma Giới thì chẳng kiêng dè. Thấy Sầm Tễ gặp nạn, lập tức có kẻ cười nhạo:
“Uổng cho các ngươi tự xưng chính đạo, vậy mà ngay cả cái gọi là người đứng đầu thiên hạcũng đi làm chuyện giết người cướp của, đúng là nực cười!”
“Đúng vậy! Ta thấy Tu Chân Giới các ngươi còn giấu không ít chuyện bẩn thỉu nữa, chi bằng nhân dịp này lôi ra xử lý hết đi. Ngay cả Tiên Tôn Độ Hành cũng dính mạng người, thật khiến người ta không khỏi tò mò, các ngươi rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện không thể thấy ánh sáng chưa bị phơi ra?”
“Đến lúc đó, e rằng còn ghê tởm hơn cả bọn ma đầu bị thiên hạ truy sát như chúng ta, nghĩ thôi đã thấy thú vị!”
Mọi người ở Tu Chân Giới siết chặt binh khí trong tay, mặt đầy phẫn nộ, nhưng lại không thể phản bác.
Đúng lúc ấy, bỗng có người cất tiếng:
“Chư vị rốt cuộc là đến dự tiệc mừng của ta, hay là đến khoe khoang miệng lưỡi sắc bén?”
Người lên tiếng chính là Ứng Trì Nguyệt, trong bộ áo cưới đỏ rực như lửa. Hắn đứng giữa đám đông, nhìn Khương Tuế một cái từ xa. Trong ánh mắt dường như có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng khi thấy y thất hồn lạc phách, hắn rốt cuộc vẫn nuốt hết những lời ấy xuống.
Có lời của Ứng Trì Nguyệt, đám người ở Ma Giới lập tức an phận hơn, dù trong mắt vẫn không giấu nổi vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Mạnh Lệnh Thu thì chẳng để ý tới cục diện, trực tiếp bước lên:
“Sư tôn! Ngài không sao chứ?!”
Khương Tuế không đáp. Y chỉ nhìn chằm chằm vào vệt máu kéo dài trên con đường Sầm Tễ đã đi qua.
Mười hai cây trường đinh ấy bị đóng thẳng vào thân thể, xuyên thịt thấu xương. Mỗi bước đi đều để lại vết máu đầm đìa, vậy mà Sầm Tễ ngay cả mày cũng không nhíu một cái.
“Sư tôn?” Mạnh Lệnh Thu cau mày gọi lại.
Bất ngờ, Khương Tuế hất tay hắn ra, sải bước đuổi theo Sầm Tễ.
Sầm Tễ hỏi:
“Em tới làm gì?”
Khương Tuế đáp:
“Đây là chuyện của ta, không cần ngươi gánh thay.”
“Khương Tuế.”
Sầm Tễ nói: “Có lẽ em nên thử tin ta một lần.”
“Cái gì?”
Sầm Tễ nói:
“Ta hoàn toàn có thể không cần chịu sáu mươi mốt đạo lôi phạt này. Chỉ cần tùy tiện nêu ra một lý do, cũng sẽ không có ai nghi ngờ.”
“Nhưng ta không làm vậy.”
“Ta chỉ muốn nói với em, hôm nay lôi phạt, ta thay em nhận. Ngày sau nếu còn có thiên phạt, ta cũng sẽ thay em gánh.”
Khương Tuế không dám nhìn vào đôi mắt của Sầm Tễ.
Thật ra y vẫn luôn không chịu thừa nhận, y ghen ghét người này.
Không chỉ vì căn cốt kiêu ngạo, ngộ tính xuất chúng, mà còn bởi phẩm đức của hắn.
Người này trong sạch như lớp tuyết trong suốt trên đỉnh núi cao quanh năm không tan, dù ở bất kỳ cảnh ngộ nào cũng không vướng bụi trần.
Đó là kiểu người mà Khương Tuế khao khát nhất được trở thành, nhưng cũng là kiểu người mà y vĩnh viễn không thể trở thành.
“Được rồi.” Sầm Tễ nói. “Không cần tiễn.”
“Cũng đừng nhìn ta lúc chật vật.” Hắn nghiêm túc nói tiếp. “Có hơi… mất mặt. Ta vẫn hy vọng, trong lòng em, ta luôn là người tương đối lợi hại.”
…...
Yến tiệc kết hôn của Yêu Vương tan rã trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ.
Đến cuối cùng, vẫn không ai biết yêu hậu rốt cuộc trông như thế nào.
Thế nhưng điều khiến thiên hạ bàn tán sôi nổi lúc này, sớm đã không còn là Yêu Vương kết hôn, mà là chuyện Tiên Tôn Độ Hành lạm sát đồng môn, bị áp giải vào chùa Chính Nguyên chịu sáu mươi mốt đạo lôi phạt.
Trong quán trà, tiên sinh kể chuyện đang thao thao bất tuyệt, nói rằng Tiên Tôn Độ Hành không chịu nổi uy lực lôi phạt, đã rớt xuống Hóa Thần cảnh, không còn tư cách được gọi là người đứng đầu thiên hạ nữa, thật đáng thương, thật đáng tiếc.
Rồi lại nói hắn mua danh chuộc tiếng, giả bộ đạo mạo, bày ra bộ dáng bề trên với người ngoài, kỳ thực mấy năm nay tay không thiếu dính mạng người, cũng chẳng thiếu chuyện trái lương tâm.
Lời vừa dứt, cả quán trà rộ lên tiếng reo hò.
Dù sao thì ai cũng thích nhìn kẻ đứng trên mây rơi xuống bùn lầy, đóa hoa cao ngạo, lạnh lùng biến thành cỏ đuôi chó.
Giữa lúc linh thạch thưởng công ồn ào ném lên đài, bỗng một chiếc đũa trúc vút qua không trung, phập một tiếng cắm thẳng vào mặt bàn trước mặt tiên sinh kể chuyện.
Hắn hoảng sợ đến mức ngã lăn khỏi ghế, mặt cắt không còn giọt máu:
“Ai… ai muốn giết ta?!”
Trong quán trà, một nam tử áo trắng đội nón che rèm đứng dậy, giọng lạnh lùng:
“Ngươi vừa nói Tiên Tôn Độ Hành đã rớt xuống Hóa Thần cảnh, vậy ngươi có biết Hóa Thần cảnh là tiêu chuẩn gì không?”
Tiên sinh kể chuyện run lẩy bẩy:
“Không… không biết!”
Cả đời hắn chỉ là kẻ dẫn khí nhập thể, sao dám mơ tới cảnh giới xa xôi như Hóa Thần.
“Tiêu chuẩn giết ngươi dễ như trở bàn tay.”
Khương Tuế cười lạnh. “Nếu sau này ngươi còn dám bịa đặt những lời dối trá không thật như thế nữa…”
“Thì kết cục sẽ giống như cái bàn này.”
Lời vừa dứt, mặt bàn bị đũa trúc c*m v** nứt vỡ từng tấc, trong nháy mắt tan thành mảnh gỗ vụn đầy đất!
Tiên sinh kể chuyện suýt nữa bị dọa chết tại chỗ, quỳ sụp xuống đất, liên tục chắp tay dập đầu:
“Không dám! Không dám nữa! Tiểu lão nhân không dám nữa!”
Khương Tuế không nói thêm lời nào, xoay người rời khỏi trà lâu.
“Sư tôn!”
Mạnh Lệnh Thu đuổi theo, “Hà tất phải tức giận với loại người đó? Một kiếm giết là xong.”
Khương Tuế dừng bước.
“Giờ ngươi nói chuyện sao lại giống đám Ma môn như vậy?” Y nhíu mày. “Bình thường ta dạy ngươi như thế sao?”
Mạnh Lệnh Thu vội vàng nói:
“Xin lỗi sư tôn, đệ tử nhất thời khinh suất, không phải thật sự nghĩ vậy.”
Thực ra hắn đúng là nghĩ như vậy.
Trong mắt hắn, rất nhiều chuyện trên đời này vốn chỉ có thể dùng kiếm trong tay để nói đạo lý. Sau trận chiến với Ứng Trì Nguyệt, hắn càng ngày càng có xu hướng đọa ma.
Nếu hắn có thực lực của kiếp trước, cần gì phải sợ Ứng Trì Nguyệt? Cho dù là ba người sư huynh sư tỷ của Khương Tuế, cũng chẳng cần Sầm Tễ đứng ra làm người tốt, khiến sư tôn phải lấy nước mắt rửa mặt.
“Nếu ngươi đọa ma.”
Khương Tuế lạnh lùng nói: “Thì không còn là đồ đệ của ta nữa.”
Mạnh Lệnh Thu lập tức hoảng loạn:
“Sư tôn! Con thật sự chỉ nói bừa, không có ý đó!”
“Tốt nhất là vậy.”
Sầm Tễ chịu sáu mươi mốt đạo lôi phạt, quả thực bị thương rất nặng. Dù không nghiêm trọng như lời tiên sinh kể chuyện nói, không đến mức trực tiếp rớt xuống Hóa Thần cảnh nhưng kinh mạch toàn thân tổn hại nhiều nơi.
Người từng được xem là có hy vọng phi thăng nhất, giờ đây e rằng đã mất đi cơ duyên ấy.
Khương Tuế coi phi thăng quan trọng đến mức nào, thì trong lòng lại càng cảm thấy mắc Sầm Tễ một món ân tình lớn đến không thể trả.
Nghĩ tới nghĩ lui, y quyết định đi tìm linh thảo trong truyền thuyết, xem có thể tu bổ kinh mạch cho hắn hay không.
Y vốn không định mang theo Mạnh Lệnh Thu. Nhưng tên này thật sự quá phiền, da mặt dày, đuổi mấy lần cũng không chịu đi.
Cuối cùng, Khương Tuế đành mặc kệ hắn đi theo.
Vừa mới đi tới cuối phố, bỗng vang lên một tràng tiếng chuông trong trẻo. Khương Tuế thầm kêu không ổn, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là xe vàng do ngựa trắng kéo đã tới.
Trên đường lập tức náo động, người người kinh hô, tranh nhau chen tới xem náo nhiệt.
Xe vàng dừng ngay trước mặt Khương Tuế.
Ứng Trì Nguyệt mở cửa sổ xe, nhìn y cười nói:
“Tiên Tôn muốn đi núi Vạn Giới? Ta tiễn em một đoạn.”
“Không cần.”
Khương Tuế cảnh giác lùi nửa bước, y sợ lại bị đánh ngất rồi mang đi thành thân, đề phòng nói:
“Ta tự đi là được.”
“Núi Vạn Giới xa như vậy.”
Ứng Trì Nguyệt cười khanh khách:
“Chờ Tiên Tôn tự tới nơi, chỉ sợ Sầm Tễ đã… chết mất rồi?”
Khương Tuế: “……”
“Ngươi chẳng phải nên ước gì Sầm Tễ chết sớm sao?” y hỏi.
“Em nói vậy oan uổng ta rồi.”
Ứng Trì Nguyệt thản nhiên đáp:
“Ta đúng là rất mong hắn mau chết nhưng bây giờ hắn lại là ân nhân của em. Nếu hắn chết, em nhất định sẽ rất đau lòng.”
“Ta sao có thể nỡ để em đau lòng được?”
Khương Tuế lập tức trừng hắn một cái....
Mạnh Lệnh Thu còn đang đứng đây, người này đang nói linh tinh cái gì vậy?!
Ứng Trì Nguyệt liếc sang Mạnh Lệnh Thu.
Mạnh Lệnh Thu lập tức nở nụ cười thuần khiết vô hại.
Ứng Trì Nguyệt cười lạnh trong lòng:
Tiểu tử này biết nhiều hơn bất kỳ ai, cũng chỉ có Khương Tuế mới coi hắn là đồ đệ ngoan ngoãn, thiện lương.
“Thật sự không lên sao?”
Ứng Trì Nguyệt tiếp tục:
“Cưỡi kiếm tới núi Vạn Giới ít nhất cũng mất mười ngày, lại còn phải đi ngày đi đêm. Mệt như vậy, hà tất phải chịu?”
Khương Tuế vốn không phải người thích tự chuốc khổ. Nghe vậy, y lập tức chui vào xe vàng. Ứng Trì Nguyệt đóng sầm cửa xe, chặn Mạnh Lệnh Thu lại bên ngoài.
Mạnh Lệnh Thu lập tức túm cửa xe không buông, vẻ mặt uất ức:
“Sư tôn, ngài xem Yêu Vương bệ hạ keo kiệt thật đó, ngay cả tiện đường chở con một đoạn cũng không chịu. Hay là… hắn đang mưu đồ bất chính với sư tôn?”
Ánh mắt Ứng Trì Nguyệt đột nhiên lạnh hẳn:
“Chở ngươi cũng không phải không được. Kéo ngươi sau xe thì sao?”
“Còn sống hay chết, không liên quan gì tới ta.”
Khương Tuế vốn không muốn Mạnh Lệnh Thu đi theo, nhưng câu nói kia lại nhắc nhở y. Nếu y thật sự ở chung một xe với Ứng Trì Nguyệt, ai biết cái tên côn trùng d*m t*c này, ăn không đủ lại thèm muốn này sẽ làm ra chuyện gì?
Có thêm một người, dù sao cũng an toàn hơn.
“Cho hắn lên.” Khương Tuế nói.
Ứng Trì Nguyệt nhìn Mạnh Lệnh Thu chằm chằm một cái. Khóe môi Mạnh Lệnh Thu thoáng hiện một tia cười lạnh.
Nhưng cuối cùng, không ai vạch trần chuyện sống lại trước mặt Khương Tuế.
Ứng Trì Nguyệt mở cửa xe.
Mạnh Lệnh Thu thân mật ngồi sát bên Khương Tuế, lúc thì xoa vai, lúc thì bóp chân cho sư tôn, hiếu thuận đến không chê vào đâu được.
Khương Tuế vốn nghĩ như vậy thì Ứng Trì Nguyệt không thể làm loạn, dù sao trong xe còn có một người sống sờ sờ.
Nhưng rất nhanh, y nhận ra mình vẫn đánh giá thấp mức độ vô sỉ của Ứng Trì Nguyệt.
Khương Tuế trơ mắt nhìn Mạnh Lệnh Thu “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.
“……”
Y quay đầu nhìn hắn:
“Ngươi hạ độc hắn?”
Ứng Trì Nguyệt cười nhạt:
“Tiểu tể tử này chướng mắt thật. Ta không giết hắn đã là nể mặt lắm rồi.”
Hắn chống cằm, chậm rãi nhìn Khương Tuế:
“Tốt xấu gì chúng ta cũng là phu thê.
Tiểu đồ đệ của em lại quá vô lễ, thấy ta mà không biết gọi một tiếng sư nương.”
“Gỗ mục một khối.”
Hắn nhún vai:
“Theo ta thấy, vẫn nên trục xuất hắn khỏi sư môn thì hơn.”
Khóe miệng Khương Tuế giật giật.
“Đệ tử của ta, còn chưa đến lượt ngươi xen vào.”
Y khoanh tay, nói:
“Cho dù có gọi sư nương, thì sư nương của hắn cũng là Sầm Tễ.”
Ứng Trì Nguyệt nheo mắt:
“Sầm Tễ quan trọng với em đến vậy sao?”
Khương Tuế không thể hiểu được lời hắn:
“Hắn đã cứu ta. Ta không nên cảm kích hắn à?”
“Nếu hôm đó đổi lại là ta....”
Ứng Trì Nguyệt cao giọng:
“Chẳng lẽ ta lại không thay em giết sạch mấy thứ bẩn thỉu đó?!”
Khương Tuế trầm mặc hồi lâu.
Y lặng lẽ nhìn hắn, rất lâu sau mới nói:
“Nhưng ngày đó… không phải ngươi.”
“……”
Ứng Trì Nguyệt siết chặt ngón tay.
“Có những lúc, ngươi không xuất hiện đúng thời điểm.....”
Khương Tuế nhắm mắt lại, giọng bình tĩnh:
“Thì chính là không xuất hiện.”
“Ứng Trì Nguyệt, đến hôm nay, ngươi vẫn chưa hiểu.”
“…… Ta không hiểu cái gì?”
Ứng Trì Nguyệt đột nhiên áp sát, nắm chặt cổ tay Khương Tuế, giọng khàn khàn:
“Trước kia ta không hiểu. Nhưng bây giờ, ta đã hiểu rồi.”
Khương Tuế bật cười:
“Vậy ngươi hiểu cái gì?”
Ứng Trì Nguyệt bất ngờ ôm chặt lấy y, ghé sát tai y, giọng nói rất nhẹ, nhẹ đến mức mang theo một nỗi nghẹn ngào khó gọi tên:
“Ta thích em, Khương Tuế.”
“Từ lần đầu tiên nhìn thấy em ở Nhất Lần Xuân Phong , ta đã động lòng rồi.”