Mắt thấy lễ kết hôn đã cận kề, đến lúc đó tiệc cưới sẽ biến thành cục diện thế nào Khương Tuế không dám nghĩ tới, nhưng việc y đột ngột biến mất, núi Lạc Vụ chắc chắn sẽ náo loạn đến long trời lở đất.
Khương Tuế muốn gửi một tin tức về núi Lạc Vụ, nhưng cả tòa cung điện bị canh phòng kín như bưng, không chừa một kẽ hở. Ngay cả Thanh Liên muốn ra ngoài cũng phải trải qua từng tầng xét hỏi, không mang được bất cứ thứ gì ra ngoài. Có thể thấy tên khốn nạn Ứng Trì Nguyệt này đã quyết tâm không cho Khương Tuế thực hiện bất kỳ “động tác nhỏ” nào.
Nghĩ đến đây, Khương Tuế tức đến muốn nổ phổi....Ứng Trì Nguyệt căn bản không hiểu nổi nỗi khổ tâm của y. Đến lúc đó Sầm Tễ, Thân Đồ Dụ tụ hội một chỗ, vung tay đánh nhau ngay trong hôn lễ, làm ra một trò cười đủ để truyền lưu muôn đời, chẳng lẽ Ứng Trì Nguyệt sẽ vừa lòng sao?
Ngày đại hôn, trời còn chưa sáng, cả tòa cung điện đã rộn ràng hẳn lên. Dù sao Yêu Vương thành thân là đại sự hiếm có, không chỉ kinh động Yêu giới, mà Tu chân giới và Ma giới cũng có không ít người đến xem lễ. Những năm gần đây Yêu giới không xích mích với ai, hôm nay nể mặt Yêu Vương, cho dù tiên ma hai giới có nhìn nhau không vừa mắt, cũng phải nhịn xuống, đợi rời khỏi Yêu giới rồi tính sổ sau.
Bộ áo cưới kia quả thật được Ứng Trì Nguyệt mặc ra ngoài. Chỉ là dung mạo yêu vương quá mức diễm lệ, khí thế áp người, ngược lại khiến bộ lễ phục hoa lệ tinh xảo đến cực điểm kia cũng bị hắn đè xuống, chỉ còn lại phong thái ung dung bất phàm, quý phái bức người.
Khách khứa đến dự trong lòng không khỏi sinh nghi, đã nói là đại hôn, sao chỉ thấy tân lang mà không thấy tân nương? Không ít người thì thầm bàn tán, cũng có kẻ trực tiếp hỏi thẳng Ứng Trì Nguyệt. Hắn chỉ cười nhạt thong dong:
“Cơ thể chuyết kinh(*) yếu ớt, không tiện gặp khách, nên để y ở động phòng chờ ta. Chuyện này quả thực thất lễ với chư vị, ta xin kính mỗi người một chén.”
(*) một cách xưng hô khiêm nhường của người xưa (Trung Quốc cổ đại) để chỉ vợ mình, mang nghĩa "người vợ vụng dại/ngu ngốc", thể hiện sự khiêm tốn và kính trọng vợ, chứ không phải là nghĩa đen.
Nghe vậy, mọi người cũng không dám nói thêm gì. Dù sao thân thể tân nương không tốt, nếu miễn cưỡng ra tiếp khách rồi xảy ra chuyện, ai gánh trách nhiệm đây? Vì thế từ đó về sau, không ai nhắc lại chuyện tân nương vắng mặt nữa.
Gần hoàng hôn, giữa tiếng người ồn ào trong cung điện bỗng vang lên một tiếng kinh hô:
“Tiên Tôn Độ Hành!”
“Tiên Tôn Độ Hành vậy mà cũng tới!”
“Lễ kết hôn của Yêu Vương, Tiên Tôn đến cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Ta nghe nói không lâu trước đây Tiên Tôn từng cùng Ma Tôn đại chiến hai ngày không phân thắng bại, còn bị thương nữa, nhìn thế này đâu giống bị thương?”
Vừa nhắc đến trận đại chiến kinh động thiên hạ kia, lập tức lại có người kêu lên:
“Ma Tôn! Ma Tôn cũng tới rồi!”
“Trời ơi, vị Ma Tôn này chẳng phải xưa nay ru rú trong nhà sao? Rất nhiều ma tu còn chưa từng thấy mặt hắn!”
“Yêu Vương đúng là có mặt mũi lớn thật, lại có thể mời được cả hai vị này!”
“Họ sẽ không đánh nhau ngay tại tiệc cưới chứ……”
Vì sự xuất hiện của hai người này, hiện trường nhất thời rối như nồi cháo. Nhưng đương sự lại vô cùng ung dung. Ứng Trì Nguyệt nâng chén rượu bước tới, mỉm cười nói:
“Đa tạ hai vị đã bớt chút thời gian đến dự. Ta chỉ chuẩn bị chút rượu nhạt, chiêu đãi không chu toàn, mong chư vị thứ lỗi.”
Sắc mặt Sầm Tễ lạnh nhạt, không biểu lộ cảm xúc gì:
“Yêu Vương khách khí. Ta còn có việc quan trọng, xin phép đi trước.”
Vừa tới đã muốn rời đi, thoạt nhìn rất qua loa, nhưng sự qua loa này là do Đồng chưởng môn phải cầm dây thừng treo cổ ở Lưu Sương Tiểu Trúc cầu xin mới có được. Nguyên bản Sầm Tễ một lòng tìm đạo lữ mất tích, căn bản không có ý định tham gia bất kỳ tiệc cưới nào.
“Tiên Tôn hà tất vội vàng.” Ứng Trì Nguyệt mỉm cười nói: “Chi bằng ở lại thêm một lát, đợi ta cùng chuyết kinh bái đường xong rồi đi?”
Sầm Tễ đang định cự tuyệt, Mạnh Lệnh Thu đứng phía sau hắn bỗng hạ giọng nói:
“Tiên Tôn, xin hãy ở lại một chút. Có lẽ… người ngài tìm đang ở đây.”
“……”
Sầm Tễ nheo mắt, thản nhiên nói:
“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”
Hắn tuy không có thiện cảm gì với tên nhãi ranh Mạnh Lệnh Thu này, nhưng bọn họ đều vì tìm Khương Tuế. Vì mục tiêu chung, hợp tác tạm thời cũng không phải không thể.
Thân Đồ Dụ thì hoàn toàn không để tâm. Hắn còn không biết Khương Tuế mất tích, vẫn đang chờ y cùng mình khai nói chuyện công khai. Không thấy Khương Tuế, ở đâu làm gì cũng chẳng khác biệt, hắn lười khách sáo với Ứng Trì Nguyệt, trực tiếp ngồi xuống uống rượu giải sầu.
Sầm Tễ đi tới đâu cũng là tâm điểm chú ý, còn Mạnh Lệnh Thu thì chưa chắc. Hắn rất nhanh đã lẩn đi, tiện tay túm lấy một người hầu ép hỏi nơi ở của tân nương —— hắn chắc chắn mười phần rằng “Yêu hậu” trong miệng Ứng Trì Nguyệt chính là Khương Tuế.
Dù sao thì tên xà yêu vô liêm sỉ này sống bao nhiêu năm cũng chẳng ai rõ, một ngàn năm e là có thừa. Ngoài việc từng nuôi một sủng vật nhỏ mua từ Nhất Lần Xuân Phong, hắn chưa từng truyền ra bất cứ tin đồn phong nguyệt nào khác.
Bởi vậy, Mạnh Lệnh Thu cho dù dùng ngón chân nghĩ cũng biết, vị yêu hậu của Ứng Trì Nguyệt, rốt cuộc là ai.
Tuy vậy, Mạnh Lệnh Thu tự có tính toán của riêng mình, cũng không đem chuyện này nói cho Sầm Tễ biết. Chỉ cần hắn nhanh hơn một bước tìm được Khương Tuế, mang y rời đi, thì vì trốn tránh những món nghiệt nợ này, Khương Tuế cùng hắn ẩn cư quy ẩn cũng chưa chắc là không thể.
Mạnh Lệnh Thu men theo phương hướng người hầu chỉ dẫn mà đi, rất nhanh đã nhìn thấy một tòa tiểu lâu tinh xảo khác thường. Vừa đẩy cửa ra, đã ngửi thấy bên trong thoang thoảng hương thơm nhàn nhạt. Tim hắn khẽ giật, lập tức bước nhanh vào trong, chỉ thấy nơi nơi gấm vóc châu báu, nói là “phòng vàng” cũng không quá.
Nơi này rõ ràng có dấu vết sinh hoạt. Mạnh Lệnh Thu hạ giọng gọi:
“Sư tôn?”
Không có ai đáp lại.
Hắn nghi hoặc vén rèm châu, liền thấy hai tỳ nữ hầu hạ đều đã bị đánh ngất trên mặt đất, bên cạnh còn có bộ áo cưới đỏ bị cởi ra đặt đó. Ngoài những thứ ấy ra, trong phòng không còn bóng người nào khác.
Tim Mạnh Lệnh Thu lại giật mạnh. Hắn vội vàng kiểm tra tình trạng hai tỳ nữ, phát hiện hô hấp đều đều, là bị người điểm trúng huyệt ngủ.
Với thực lực hiện tại của Khương Tuế, tuyệt đối không phải ai cũng có thể dễ dàng bắt đi. Dù không địch lại, ít nhất cũng có thể giao thủ mấy chiêu. Thế nhưng trong phòng lại không hề có dấu vết đánh nhau, bộ y phục kia trông cũng giống như tự mình cởi ra để lại… Chẳng lẽ… Khương Tuế là tự mình đào hôn?!
Mạnh Lệnh Thu cau chặt mày, vừa định rời đi thì cánh cửa bỗng lần nữa mở ra. Người bước vào không ai khác, chính là Ứng Trì Nguyệt, gương mặt lạnh băng không cảm xúc.
“Vị tiểu hữu này.” Ứng Trì Nguyệt nhìn Mạnh Lệnh Thu. Nụ cười tao nhã nơi chính điện đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sát khí ngút trời, “Không ở tiền điện uống rượu mừng, lại xông vào tẩm phòng của thê tử ta, là có ý gì?”
Mạnh Lệnh Thu cảm nhận được sát ý nồng đậm đối phương dành cho mình, lập tức siết chặt trường kiếm trong tay, lạnh lùng nói:
“Ta lười cùng ngươi nói nhảm, xà yêu. Giao sư tôn của ta ra đây, nếu không....”
Hắn gằn giọng:
“Ta giết ngươi thêm một lần thì đã sao?!”
Sắc mặt Ứng Trì Nguyệt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo:
“Đồ đệ hèn hạ, thắng mà không võ! Ngươi cho rằng ta còn sẽ bại dưới tay ngươi lần nữa sao?!”
Mạnh Lệnh Thu vốn đang tức giận nên nói chuyện không lựa lời, lại không ngờ vô tình thăm dò ra rằng Ứng Trì Nguyệt cũng biết chuyện đời trước. Trong lòng hắn dậy sóng cuồn cuộn, nhưng trên mặt lại không để lộ mảy may. Trường kiếm “xoẹt” một tiếng nâng lên, lạnh giọng nói:
“Cho dù sư tôn không bóp nát nội đan của ngươi, ta vẫn thắng được ngươi!”
Ứng Trì Nguyệt cười nhạt đầy khinh miệt:
“Trẻ con, khẩu khí không nhỏ!”
Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một cây roi dài màu đỏ sậm. Màu đỏ không có điềm lành ấy tựa như được nhuộm đi nhuộm lại bằng máu tươi, chỉ liếc nhìn thôi đã khiến người ta dựng tóc gáy. Lời còn chưa dứt, thân ảnh hắn đã như quỷ mị áp sát Mạnh Lệnh Thu. Roi dài quỷ dị tựa một con rắn độc sống động, trên thân roi mọc ra những gai nhọn vô hình. Một khi quất trúng, nhất định sẽ mang theo cả một mảng thịt.
Mạnh Lệnh Thu không lùi mà tiến, thẳng thừng đón lấy một roi tàn nhẫn ấy. Trường kiếm trong tay bùng lên linh quang dữ dội, cứng rắn chặn đứng thế roi. Hai cỗ lực lượng cường đại va chạm, b*n r* tia lửa chói mắt.
Ứng Trì Nguyệt cười lạnh. Roi dài như thân rắn di chuyển, trong nháy mắt quấn chặt lấy cổ tay Mạnh Lệnh Thu. Hắn chỉ cảm thấy hàn ý thấu xương cùng đau đớn sắc bén đồng thời ập tới. Cảm giác xuyên tim ấy đủ khiến người ta muốn tìm đến cái chết. Nhưng trên mặt hắn không hề lộ ra nửa phần khác thường, cũng không vì đau mà buông kiếm, trái lại cắn răng chịu đựng, trở tay nắm lấy roi dài, dùng sức kéo mạnh!
Thú vị đấy. Ứng Trì Nguyệt lập tức buông tay, tránh để bị hắn trực tiếp đoạt binh khí. Sau khi lùi lại hai bước, hắn vung roi chém thẳng vào gò má Mạnh Lệnh Thu. Trong mắt người ngoài, đây chỉ là một roi bình thường. Nhưng với Mạnh Lệnh Thu đang ở trong cuộc, hắn thấy rõ roi ảnh như rắn độc từ bốn phương tám hướng ập đến, tựa một tấm lưới khổng lồ che trời lấp đất. Tốc độ nhanh đến mức hoàn toàn không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả. Chỉ có một điều chắc chắn, bất kỳ roi ảnh nào rơi xuống người, đều đủ để đánh gãy xương cốt!
Mạnh Lệnh Thu rốt cuộc không còn là thời kỳ ma công đại thành của đời trước. Dù là thiên phú kinh người, nhưng một tu sĩ vừa mới qua lễ trưởng thành đối đầu với lão yêu tinh đã sống hơn nghìn năm, thực sự không chiếm được chút tiện nghi nào. Có thể chống đỡ đến lúc này mà chưa bị một chiêu đánh bại, đã là cực kỳ đáng gờm.
Trong lòng hắn rất rõ ràng: nếu tiếp tục kéo dài, thua trận là điều không thể tránh khỏi. Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, hắn đã đưa ra quyết định. Dứt khoát không còn phân biệt những roi ảnh kia là thật hay giả, thậm chí không né không tránh, trực diện nghênh đón thế công như sét đánh của Ứng Trì Nguyệt, mũi kiếm thẳng tiến, nhắm thẳng vào lồng ngực đối phương!
Đây rõ ràng là quyết tâm liều mạng, muốn cùng Ứng Trì Nguyệt đổi lấy kết cục lưỡng bại câu thương(*).
(*) thành ngữ Hán Việt chỉ tình cảnh cả hai bên trong một cuộc tranh đấu, xung đột đều bị tổn thất, thua thiệt nặng nề, không ai có lợi, giống như hai con hổ cắn nhau, kết quả cả hai đều bị thương hoặc chết.
Khóe môi Ứng Trì Nguyệt nhếch lên một nụ cười mỉa mai:
“Hiện tại ngươi… yếu ớt chẳng khác nào một con kiến.”
Nói xong, thân hình hắn bỗng nhẹ tựa lá rơi, uyển chuyển né tránh nhát kiếm ấy. Thế tấn công của Mạnh Lệnh Thu không hề suy giảm, vẫn tiếp tục lao thẳng về phía trước, nhưng Ứng Trì Nguyệt đã trong khoảnh khắc biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh ửng đỏ.
Mạnh Lệnh Thu là người phương nào? Kiếp trước từng là đại ma đầu tung hoành khắp nhị giới. Dù đời này vì không sa đọa thành ma mà tu vi suy giảm, nhưng trực giác nhạy bén căn bản vẫn còn. Vừa thấy đạo tàn ảnh ửng đỏ kia, hắn lập tức ý thức được có điều không ổn.
Thế nhưng, động tác của hắn vẫn chậm một nhịp.
Bởi vì ngay sau đó, roi dài của Ứng Trì Nguyệt đã xé gió lao tới từ phía sau, mang theo tiếng rít sắc lạnh. Đuôi roi như thể có linh trí, giống hệt một con rắn độc, siết chặt cổ Mạnh Lệnh Thu. Những gai nhọn vô hình đâm sâu vào da thịt, đau đớn đến mức khiến người ta như muốn chết đi sống lại.
Mạnh Lệnh Thu theo bản năng đưa tay kéo roi, nhưng càng giãy giụa, roi lại càng siết chặt, gần như muốn bẻ gãy xương cổ hắn. Chỉ đến khi lực đạo hơi nới lỏng, giọng nói đầy chán ghét của Ứng Trì Nguyệt mới vang lên:
“Nếu theo ý ta, đã sớm xoắn đứt đầu ngươi, ném vào hang rắn cho hả giận. Nhưng hôm nay là ngày đại hỉ của ta, không nên dính máu, cho nên ta không giết ngươi.”
Hắn nhìn chằm chằm Mạnh Lệnh Thu, trong giọng nói tràn đầy sát khí tàn bạo:
“Ngươi giấu Khương Tuế ở đâu? Nhân lúc ta còn chịu nói chuyện đàng hoàng với ngươi, mau giao người ra đây.”
Mạnh Lệnh Thu nghiến răng đáp lại:
“Ta còn muốn hỏi ngươi đem sư tôn của ta giấu ở đâu!”
“Ngươi cũng xứng gọi em ấy là sư tôn?!”
Ứng Trì Nguyệt nổi giận quát, “Đồ bất trung bất hiếu, phản nghịch sư trưởng!”
Bàn tay hắn dùng sức, trực tiếp quật Mạnh Lệnh Thu xuống đất. Lực đạo cực lớn khiến gạch đá nứt vỡ, đầu Mạnh Lệnh Thu đập mạnh, máu chảy đầy mặt, thảm hại vô cùng.
“Ngươi tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì sao?!”
Ứng Trì Nguyệt giẫm mạnh lên lưng hắn, ép hắn quỳ rạp xuống đất không sao đứng dậy, mắng:
“Em ấy là sư trưởng của ngươi, vậy mà ngươi ngày ngày ôm ấp dã tâm với em ấy. Em ấy đào tiên cốt của ngươi, ngươi liền muốn em ấy thân bại danh liệt. Chuyện này ta tạm coi là gậy ông đập lưng ông. Nhưng Mạnh Lệnh Thu...”
“Nếu ngươi thật sự để tâm đến căn cốt kia, vậy tại sao lúc Khương Tuế bị giam trong thủy lao, muốn rút cốt trả lại cho ngươi, ngươi lại từ chối?!”
Nói đến đây, hắn dường như hận đến cực điểm, dưới chân dùng sức, trực tiếp giẫm Mạnh Lệnh Thu lún sâu vào nền gạch:
“Đêm đó ta đưa y ra khỏi thủy lao, ngươi truy đuổi không tha. Rốt cuộc là vì hận, hay là vì những vọng tưởng dơ bẩn trong lòng ngươi đối với sư tôn?!”
“…… Ngươi câm miệng!”
Mạnh Lệnh Thu gầm lên giận dữ, “Ngươi có tư cách gì nói ta?! Ứng Trì Nguyệt, ngươi cho rằng mình là thứ tốt đẹp gì sao?! Nếu y thật lòng yêu ngươi, vì sao lại giả chết rời khỏi bên cạnh ngươi?! Hôm nay là tiệc cưới, ngươi dám nói y là tự nguyện sao?!”
Sắc mặt Ứng Trì Nguyệt âm trầm đến mức như thể có thể vắt ra nước. Dung mạo xinh đẹp mà tà khí ngút trời:
“Tốt lắm… Nếu ngươi giỏi ăn nói như vậy, ta sẽ cắt lưỡi ngươi, xem ngươi còn có thể nói lời bậy bạ hoa mỹ tô điểm cho bản chất xấu xa của ngươi như thế nào!”
“Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Ngươi rốt cuộc đem Khương Tuế giấu ở đâu?!”
Mạnh Lệnh Thu khàn giọng hét lên:
“Ta con mẹ nó cũng muốn hỏi ngươi đây! Ngươi cái lão bất tử này rốt cuộc đem sư tôn của ta giấu ở đâu?! Ta không đánh lại ngươi, chẳng lẽ Sầm Tễ cùng Thân Đồ Dụ liên thủ còn không thắng nổi sao?! Ngươi mà ép ta đến cùng, ta lập tức nói cho bọn họ biết sư tôn đang ở chỗ ngươi, xem ngươi còn kết thúc thế nào!”
Ứng Trì Nguyệt nheo mắt lại:
“Ta không giấu em ấy.”
“Ta cũng không có!”
Gân xanh trên trán Mạnh Lệnh Thu giật liên hồi, “Đây là địa bàn của ngươi, ta có thể giấu người đi đâu được?!”
“……”
Ứng Trì Nguyệt buông hắn ra. Mạnh Lệnh Thu vừa định bò dậy, liền bị một roi quật ngã trở lại.
“Sư tôn ngươi có lòng dạ mềm yếu, chưa từng dạy ngươi quy củ,”
Ứng Trì Nguyệt lạnh lùng nói,
“Ta sẽ dạy thay em ấy.”
Mạnh Lệnh Thu: “……”
Mẹ nó, cái lão bất tử thối tha này!!
Ứng Trì Nguyệt tiến lên kiểm tra tình hình trong điện. Đúng lúc ấy, một tỳ nữ chậm rãi tỉnh lại. Nhìn cảnh tượng tan hoang xung quanh đã đủ khiến nàng hoảng sợ, lại thấy gương mặt âm trầm của Yêu Vương, tim gan nàng càng như muốn vỡ ra:
“Bệ… bệ hạ!”
“Người đâu?”
Ứng Trì Nguyệt nhìn chằm chằm nàng, “Ta không phải đã dặn các ngươi trông chừng cẩn thận sao?!”
Tỳ nữ run rẩy đáp:
“Xin bệ hạ tha mạng! Nô và tỷ tỷ vốn ở đây bầu bạn cùng công tử. Bỗng có người dùng phi đao đưa vào một phong thư, công tử xem xong liền biến sắc. Nô và tỷ tỷ định hỏi nguyên do, ai ngờ công tử trực tiếp đánh ngất chúng nô!”
Ứng Trì Nguyệt khựng lại:
“Ý ngươi là, em ấy tự mình rời đi?”
“Đúng vậy!”
Tỳ nữ khóc nức nở, “Nô tỳ tuyệt đối không dám nói dối. Chắc là lá thư kia có điều cổ quái, công tử xem xong sắc mặt tái nhợt…”
“Thư đâu?”
“Có lẽ công tử đã mang theo.”
Tỳ nữ vội vàng dập đầu, “Là nô tỳ thất trách, xin bệ hạ tha mạng!”
Ứng Trì Nguyệt khinh thường so đo với đám tiểu yêu. Cả tòa cung điện đều có kết giới, cho dù Khương Tuế có trốn thế nào, y cũng nhất định vẫn còn trong cung.
“Người đâu!”
Hắn giận dữ quát lớn,
“Truyền lệnh của ta, lập tức phong tỏa toàn bộ cửa cung, không cho bất kỳ ai ra vào!”
........
Giờ lành đã điểm, thế nhưng thứ các khách mời chờ đợi lại không phải nghi lễ Yêu Vương cùng Yêu hậu tế bái thiên địa, mà là mệnh lệnh phong tỏa toàn bộ cung điện, thậm chí cả Yêu giới của Yêu Vương.
Một mệnh lệnh như hòn đá ném xuống mặt hồ, lập tức khuấy động sóng lớn. Mọi người đều kinh hãi, bàn tán xôn xao, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cũng có người sắc mặt sa sầm, bất mãn lên tiếng:
“Chúng ta tới uống rượu mừng, vậy mà Ứng Trì Nguyệt lại giam lỏng chúng ta ở đây, chẳng lẽ hắn định giữ chúng ta làm con tin sao?!”
Hôm nay các đại năng của Yêu giới, Ma giới và Tu Chân giới cùng tụ họp, có thể nói là hội mừng mười năm khó gặp, tất cả đều là nể mặt Yêu Vương mới đến. Nay lại bị đối xử như phạm nhân, khóa chặt trong cung điện, đều là người cao ngạo, ai có thể nuốt trôi cục tức này?
Không ít người lập tức muốn tìm người đứng ra chủ trì công đạo. Đại năng Tu Chân giới, dĩ nhiên đầu tiên nghĩ tới Tiên Tôn Độ Hành là Sầm Tễ. Nhưng đến lúc này, mọi người mới phát hiện, vị Tiên Tôn Độ Hành ấy không biết đã rời khỏi yến tiệc từ lúc nào.
Còn về phía Ma giới…
Thân Đồ Dụ ngồi bên bàn, tự rót tự uống, mượn rượu giải sầu, toàn thân toát ra khí thế “kẻ nào dám làm phiền thì lão tử chém chết”, khiến không ai dám tùy tiện đến hỏi han.
Mà căn nguyên của tất cả náo loạn này, lại bắt đầu từ nửa canh giờ trước, khi Khương Tuế nhận được một phong thư.
Phi đao ghim phong thư lên cột giường, dọa hai tỳ nữ giật mình kinh hãi. Khương Tuế tiến lên, tự tay gỡ thư xuống, chỉ thấy trên phong bì viết sáu chữ:
“Tiên Tôn Lưu Sương thân mến”
Khương Tuế hơi ngạc nhiên, mở thư ra. Nhưng vừa nhìn thấy nội dung bên trong, sắc mặt y lập tức tái nhợt, không còn chút máu. Y siết chặt tờ giấy, vo tròn lại trong tay.
Tỳ nữ lo lắng hỏi:
“Công tử, đã xảy ra chuyện gì?”
“…… Không có gì.”
Khương Tuế nắm chặt mẩu giấy, xoay người, trong nháy mắt điểm trúng huyệt ngủ của hai tỳ nữ. Sau đó y nhanh chóng cởi bỏ bộ hỉ phục rườm rà, tiện tay khoác một bộ thường phục, xách kiếm, vội vàng hướng Noãn Ngọc Điện mà đi.
Noãn Ngọc Điện tuy mang danh quý giá, nhưng thực chất lại là một tòa điện hoang vắng. Chỉ vì vị trí quá hẻo lánh, ngay cả hạ nhân cũng hiếm khi lui tới, cỏ dại đã sớm mọc lan tràn, khắp nơi tiêu điều hoang phế.
Khương Tuế nhìn những bức tường đổ nát, quét mắt quanh một vòng, không thấy bóng người, liền trầm giọng nói:
“Nếu các vị sư huynh sư tỷ đã có lòng mời ta tới, sao còn không chịu hiện thân gặp mặt?”
“Ha ha ha ha ha ha!”
Một tràng cười sang sảng vang lên. Có người từ sau đám cỏ dại bước ra, một thân áo xanh tung bay trong gió, phong thái tiên nhân, đạo cốt thanh cao. Hắn nhìn Khương Tuế, cười nói:
“Tiểu sư đệ, xa cách nhiều năm, quả thật phải nhìn bằng con mắt khác. Không ngờ hiện giờ ngươi cũng đã được xưng là Tiên Tôn.”
Phía sau hắn còn có một nam nhân mù một mắt, trầm mặc ít lời, từ đầu đến cuối không nói tiếng nào.
Cùng lúc đó, một nữ tử áo lam cũng hiện thân từ sau bức tường đổ nát. Thân hình nàng gọn gàng dứt khoát, nhưng trên gương mặt đã lộ rõ dấu vết già nua.
Ba người này, chính là những đệ tử dưới trướng Khắc Thạch năm xưa, sau khi Khương Tuế bái nhập Dược Vương Phong, những người mà y từng gọi là Nhị sư tỷ, Nhị sư huynh và Thất sư huynh.
Nghe đồn bọn họ là những đệ tử được Khắc Thạch coi trọng nhất, thiên phú xuất chúng. Khi Khương Tuế bái nhập Dược Vương Phong, bọn họ đã bước vào Hóa Thần kỳ. Năm đó, khi Thân Đồ Dụ rửa máu toàn bộ Dược Vương Phong, bọn họ đang ở bên ngoài tu luyện, nên may mắn tránh được một kiếp.
Nhìn thấy bọn họ, các khớp xương nơi bàn tay cầm kiếm của Khương Tuế trắng bệch. Ác mộng của kiếp trước như thủy triều dâng trào.
Y từng nói, sống hai đời, chuyện duy nhất khiến y hối hận, chính là lừa Sầm Tễ giúp mình giết người.
Việc luyện hóa ma tâm dẫn đến tẩu hỏa nhập ma là thật. Nhưng chuyện y muốn dùng nội đan của tu sĩ Hóa Thần kỳ để luyện dược, hoàn toàn là bị những kẻ này ép buộc.
Hai người kia đều là con cưng của trời đương thời. Đặt ở toàn bộ Tu Chân giới, đều đủ tư cách làm một trụ cột vững vàng. Nhưng không phải ai cũng giống Sầm Tễ, có thể một đường tu hành tới Độ Kiếp kỳ. Phần lớn tu sĩ cả đời dừng lại ở Kim Đan, Nguyên Anh. Với bọn họ, bị kẹt lại ở Hóa Thần kỳ đã là vận may.
Thế nhưng, bọn họ không cam tâm.
Họ một lòng muốn vượt qua cửa ải này. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng liền nghĩ đến Khương Tuế — một “lô đỉnh”.
Năm đó, Khắc Thạch thu nhận Khương Tuế làm đồ đệ, cũng mang cùng tính toán ấy. Nếu thể chất “lô đỉnh” của Khương Tuế có thể giúp người khác đột phá từ Hợp Thể lên Đại Thừa, vậy dùng để vượt qua Hóa Thần kỳ, chẳng phải càng dễ như trở bàn tay?
Kiếp trước, Khương Tuế vừa dưỡng thương xong không bao lâu, liền gặp lại hai vị sư huynh sư tỷ này tại chỗ chưởng môn. Bọn họ mượn danh ôn chuyện cũ, nhưng lời nói lại đầy uy h**p.
Khắc Thạch có liên hệ với Nhất Lần Xuân Phong, nên bọn họ biết rõ thân thế Khương Tuế, càng biết y từng dây dưa với Ma Tôn Thân Đồ Dụ. Nếu Khương Tuế không chịu phối hợp, bọn họ sẽ phơi bày quá khứ dơ bẩn ấy cho thiên hạ biết.
Khương Tuế không phải đối thủ của họ. Thân Đồ Dụ đã chết. Tứ cố vô thân, y chỉ có thể lừa Sầm Tễ ra tay, giúp y chém giết hai người này.
Chỉ tiếc, dù bọn họ đã chết, những bí mật ghê tởm kia vẫn bị phơi bày dưới ánh mặt trời, bởi không ai ngờ rằng, Mạnh Lệnh Thu lại là con chim hoàng tước phía sau.
“Tiểu sư đệ.”
Nhị sư huynh cười như không cười, chậm rãi nói:
“Ý đồ của chúng ta, trong thư đã nói rất rõ. Không biết… ý của ngươi thế nào?”
Khương Tuế cố gắng ép mình bình tĩnh lại:
“Năm đó Khắc Thạch cũng từng muốn làm chuyện giống các ngươi, chư vị đã quên kết cục của hắn rồi sao?”
Nhị sư tỷ cười lạnh đầy châm chọc:
“Năm đó ngươi đâu có địa vị cao sang như bây giờ! Khương Tuế, khi ấy ngươi vô danh tiểu tốt, chẳng ai quan tâm ngươi có phải nô lệ của Nhất Lần Xuân Phong hay không, cũng chẳng ai để ý ngươi có phải là luyến sủng của Yêu Vương, càng không để ý việc ngươi dây dưa với Ma Tôn… Nhưng hiện tại thì khác.”
Nàng nhìn y, nhả ra từng chữ:
“Hiện tại ngươi là Tiên Tôn Lưu Sương, là đạo lữ của người đứng đầu hiên hạ. Nếu những chuyện này bị phơi bày ra ngoài, ngươi sẽ rơi vào kết cục thế nào, trong lòng ngươi hẳn là rất rõ, đúng không?”
“À phải rồi,” Nhị sư huynh cười nhạt, dáng vẻ nho nhã thư sinh, nhưng lời nói lại sắc bén đến tàn nhẫn, “ta còn đặc biệt ghé nhà ngươi tra xét một chuyến.”
“Cũng chính vì vậy ta mới biết…” hắn kéo dài giọng, “thì ra vị thương nhân Nhất Lần Xuân Phong họ Lý kia, cả nhà họ Lương bị diệt môn… tất cả đều chết trong tay ngươi.”
“Ôi, ta suýt thì quên mất,” Nhị sư huynh làm bộ giật mình, “ngươi còn giết chính huynh trưởng ruột thịt của mình nữa!”
“Hắn là huynh trưởng của ngươi đó, Khương Tuế. Ngươi sao có thể nhẫn tâm giết hắn chứ?”
Răng Khương Tuế gần như cắn chặt đến bật máu.
“Sư huynh nói vậy, chẳng phải quá vô lý sao.”
Khương Tuế lạnh lùng đáp:
“Ta giết bọn họ, tự nhiên có lý do để giết.”
“Ha ha.”
Nhị sư huynh thong thả nói:
“Vậy ngươi định giải thích thế nào đây?”
“Ngươi muốn nói với thiên hạ rằng, ngươi giết huynh trưởng là vì hắn muốn làm nhục ngươi?”
“Giết nhà họ Lương là vì bọn họ coi ngươi như kỹ nam đem bán?”
“Giết ông chủ Lý là vì hắn bán ngươi vào Nhất Lần Xuân Phong?”
“Hay là ngươi định nói cho tất cả mọi người biết,” nói tới đây, ánh mắt hắn trở nên âm độc, “rằng một thân tu vi này của ngươi, đều là dựa vào tà môn ma đạo mà có được?”
“Hừ, những mạng người kia, chính đạo có thể còn miễn cưỡng tha cho ngươi.”
“Nhưng còn chuyện ngươi dựa vào bàng môn tà đạo mà leo lên địa vị và cảnh giới ngày hôm nay…”
“Ngươi đoán xem, có bao nhiêu tu sĩ cả đời không thể kết đan, không thể chạm tới Hóa Thần cảnh, sẽ hận không thể lóc xương xẻ thịt ngươi, thiên đao vạn quả?!”
Ngón tay Khương Tuế run lên không kiểm soát.
Điều y sợ nhất… cuối cùng vẫn đến.
Thì ra không phải chỉ có Mạnh Lệnh Thu.
Dù không có hắn, cũng sẽ có kẻ khác đứng ra làm chuyện này. Đây chính là số mệnh của Khương Tuế.
Y hít sâu một hơi, nắm chặt trường kiếm trong tay. Linh lực cuộn trào dọc theo thân kiếm, phát ra một tiếng ngân vang sắc lạnh. Khi Khương Tuế ngẩng mắt lên lần nữa, trong mắt đã tràn ngập sát ý:
“Nếu đã như vậy…”
“Ta chỉ còn cách mời sư huynh sư tỷ chôn xương tại đây!”
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
Nhị sư huynh cười to không kiêng dè, chỉ thẳng vào Khương Tuế:
“Cuồng vọng!”
“Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn thắng hai người chúng ta?!”
“Ta nói cho ngươi biết, Khương Tuế, hôm nay dù có Đại La Kim Tiên giáng trần...”
Lời hắn đột ngột dừng lại.
Bởi vì một đạo bóng trắng như lưỡi kiếm xé gió lao tới, trong khoảnh khắc đã đứng bên cạnh Khương Tuế. Người kia thậm chí không liếc nhìn những kẻ khác, chỉ khẽ nhíu mày nhìn Khương Tuế:
“Ta tìm em rất lâu rồi.”
Khoảnh khắc nhìn rõ người tới, tim Khương Tuế gần như ngừng đập.
Sầm Phùng Sanh…Sao lại có thể là Sầm Phùng Sanh?!
Nếu người tới là Thân Đồ Dụ hay Ứng Trì Nguyệt, y hoàn toàn có thể để bọn họ ra tay, giết sạch đám người ghê tởm này. Nhưng cố tình… người xuất hiện lại là Sầm Tễ.
Trên đời này, người duy nhất y không muốn biết quá khứ dơ bẩn, nhơ nhuốc của mình, cũng chỉ có thể là Sầm Tễ.
Nhị sư tỷ dường như nhìn thấu sự hoảng loạn trong lòng Khương Tuế, liền mỉm cười nói:
“Tiểu sư đệ, hôm nay là buổi họp mặt nhỏ của sư môn chúng ta. Tiên Tôn Độ Hành… e là không tiện tham dự đâu. Ngươi thấy thế nào?”
Cả người Khương Tuế run rẩy.
Nếu Sầm Tễ rời đi, y không biết mình có thể thắng hay không. Nhưng nếu Sầm Tễ không rời đi…
Kiếp trước đã phạm sai lầm hối hận. Kiếp này, y không muốn lặp lại nữa.
“Sầm Phùng Sanh.”
Khương Tuế cố giữ sắc mặt bình thản:
“Hôm nay ta tình cờ gặp lại đồng môn, muốn cùng bọn họ trò chuyện một lát. Ngươi về trước đi, ta sẽ tìm ngươi sau.”
Sầm Tễ cúi mắt nhìn y:
“Em muốn ta đi?”
“… Ừ.”
Giọng Khương Tuế run rẩy đến mức gần như không nghe thấy, “Ngươi đi đi.”
Rất lâu sau, Sầm Tễ thở dài, giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Khương Tuế, nhẹ giọng nói:
“Ta còn tưởng rằng…”
“Em sẽ cầu ta… lại giúp em giết bọn họ thêm một lần nữa.”