Khương Tuế bắt hắn câm miệng, không muốn phản ứng con dã thú đầu óc toàn những ý nghĩ hạ lưu này, dựa vào ánh sáng u uẩn trong động tiếp tục đi về phía trước. Thân Đồ Dụ đương nhiên theo sát phía sau. Có Thân Đồ Dụ ở bên, gan Khương Tuế lớn hơn hẳn, đường nào cũng dám đi vào thử, chỉ là vận khí của y thật sự không tốt, đi một vòng lớn xong lại quay trở về chỗ cũ. Y lập tức nhận ra có gì đó không ổn, nói: “Ở đây có thiết lập trận pháp?”
Thân Đồ Dụ gật đầu.
Khương Tuế: “Vậy sao ngươi không nói sớm?”
Thân Đồ Dụ còn hơi ấm ức: “Không phải em bảo ta câm miệng sao? Ta sợ ta vừa nói là em lại nổi giận.”
Khương Tuế: “……” Lúc cần nghe lời thì giả vờ nghe không hiểu, lúc không nên nghe lời thì lại ngoan ngoãn đến lạ.
“Chỉ cần tìm được mắt trận là được.” Thân Đồ Dụ quan sát một vòng xung quanh. Thực ra hắn chẳng hiểu gì về trận pháp, cách phá trận của hắn cũng vô cùng đơn giản thẳng thừng, tìm ra mắt trận, hủy nó đi, trận pháp tự nhiên sẽ giải.
Thân Đồ Dụ đột nhiên nói: “Bên kia ở chỗ kia……”
Hắn vừa mới nói đến đây, đã nghe một tiếng ầm vang dữ dội. Có người còn nhanh tay hơn hắn, trực tiếp dùng bạo lực phá hủy mắt trận. Khối khoáng thạch trong suốt lộng lẫy, cứng hơn cả thép đen kia, thế mà bị một kiếm chém nát, nổ tung thành vô số mảnh vụn li ti. Người ra tay chính là Mạnh Lệnh Thu.
Khương Tuế thấy thân thủ của hắn, không khỏi kinh ngạc. Dù sao Mạnh Lệnh Thu là đồ đệ của y, trình độ đến đâu y rất rõ. Cho dù là thiên tài hiếm có, nhưng vì tuổi còn nhỏ, trước khi bị dời tiên cốt, cao nhất cũng chỉ đến Nguyên Anh kỳ. Huống chi sau khi bị rút tiên cốt, kinh mạch bị tổn hại, nhát kiếm vừa rồi dù nhìn thế nào cũng không phải là uy lực của Nguyên Anh kỳ. Khương Tuế tự hỏi chính mình cũng chưa chắc có thể một kiếm bổ nát tảng đá kia.
Trong lòng còn đang nghi hoặc, Thân Đồ Dụ đã kéo Khương Tuế né sang sau vách đá, tránh bị dư chấn của trận chiến vạ lây...
sau khi Mạnh Lệnh Thu bổ nát tảng đá, một cây roi dài quỷ dị linh hoạt lập tức đánh tới. Mạnh Lệnh Thu ngay lúc nguy hiểm tránh được một roi này, nhưng bên má vẫn bị rạch một vết máu mảnh.
Mạnh Lệnh Thu cười lạnh nói: “Đánh lén sau lưng, đây là tác phong của Yêu Vương sao?!”
Ứng Trì Nguyệt khinh thường hừ một tiếng trước lời châm chọc của hắn: “Đối phó loại bọn đạo chích như ngươi, ta cần gì nói đến lễ độ quy củ? Ngươi bảo Tuế Tuế bóp nát nội đan của ta để thắng ta, chẳng lẽ như vậy là rất quang minh chính đại?”
“Khi đó sinh mệnh y đã là ngàn cân treo sợi tóc, kéo dài thêm chỉ có chết, ta đánh tiếp với ngươi chưa chắc đã thua, để y bóp nát nội đan của ngươi chỉ là muốn sớm kết thúc một trận chiến mà kết cục đã định sẵn, có gì là không quang minh chính đại?!” Mạnh Lệnh Thu đứng trên vách đá lởm chởm sắc nhọn, từ trên cao nhìn xuống Ứng Trì Nguyệt, “Ngươi cứ mãi nhắc đến chuyện này, đủ thấy trong lòng cực kỳ để ý…… cũng được, hôm nay ta sẽ khiến ngươi thua tâm phục khẩu phục. Nơi đây núi hoang rừng vắng, ngươi có chôn xương tại đây cũng sẽ chẳng ai biết, còn giúp ta bớt đi không ít phiền toái!”
Khóe môi Ứng Trì Nguyệt kéo ra một nụ cười lạnh đẫm sát khí: “Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!”
Vừa dứt lời, hai người đã giao đấu hơn mười chiêu, động tác nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt. Nếu là trước kia, Khương Tuế còn có tâm trạng bình luận vài câu, nhưng lúc này y chỉ có thể kinh ngạc nhìn hai người. Thân Đồ Dụ “A” một tiếng: “Ta đã nói hai người này có gì đó không ổn mà, hóa ra bọn họ cũng có ký ức kiếp trước.”
Khương Tuế: “…… Ngươi không thấy khiếp sợ sao?”
“Cũng bình thường.” Thân Đồ Dụ nói, “Dù em với ta có thể sống lại, thì người khác sao lại không thể?”
Khương Tuế: “……”
Hóa ra bất kể là Sầm Tễ, Mạnh Lệnh Thu, Ứng Trì Nguyệt hay Thân Đồ Dụ, kỳ thực đều mang theo ký ức kiếp trước. Phí công y còn tưởng ông trời cuối cùng cũng đối xử tử tế với mình một lần, ai ngờ lại bị lão tặc thiên này chơi cho một vố!
“… Ngươi đi ngăn bọn họ lại.” Khương Tuế hít sâu, ép mình bình tĩnh, nói với Thân Đồ Dụ.
Thân Đồ Dụ tuy không đọc mấy sách, nhưng cũng hiểu đạo lý trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi, nhíu mày nói: “Vì sao phải ngăn họ?”
Khương Tuế đáp: “Không ngăn thì cái động này sắp sụp rồi, ngươi muốn cùng ta bị chôn sống ở đây sao?”
Thân Đồ Dụ thực ra thấy như vậy cũng không tệ, nhưng nếu nói ra thì chắc chắn lại bị Khương Tuế mắng, nên chỉ nghĩ trong lòng. Sau đó hắn không mấy tình nguyện hóa thành một đạo quang mang sắc đỏ vàng lao vào giữa hai người đang giao chiến, mạnh mẽ tách họ ra. Khương Tuế rốt cuộc cũng có cơ hội lên tiếng: “Muốn đánh thì ra ngoài mà đánh, đừng ở đây kéo người khác chết chung!”
“Sư tôn!” Mạnh Lệnh Thu vừa thấy Khương Tuế, mắt lập tức sáng lên, tức thì bỏ mặc cuộc đấu sống chết với Ứng Trì Nguyệt, lao tới hỏi dồn: “Sư tôn có bị thương không?!”
Khương Tuế nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.
Mạnh Lệnh Thu lúc này mới chậm chạp nhận ra: nếu Khương Tuế vẫn luôn ở đây, vậy những lời hắn nói với Ứng Trì Nguyệt ban nãy, e rằng y đã nghe thấy cả rồi.
Mạnh Lệnh Thu: “……”
Khương Tuế: “……”
Vốn dĩ, việc Mạnh Lệnh Thu đóng vai tiểu đồ đệ ngây thơ vô tà, làm nũng bán manh với Khương Tuế là chuyện chẳng hề có áp lực gì. Nhưng giờ đây, kết cục thê thảm của hai người ở kiếp trước đã bày sờ sờ trước mắt, cho dù da mặt Mạnh Lệnh Thu có dày đến đâu, hắn cũng không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục làm nũng với Khương Tuế được nữa.
“Tuế Tuế.” Lúc này Thân Đồ Dụ lên tiếng: “Tìm được đường rồi, đi bên này.”
Khương Tuế không để ý tới bàn tay Ứng Trì Nguyệt đang vươn tới, theo Thân Đồ Dụ đi lên phía trước. Mạnh Lệnh Thu thấp giọng mắng: “Đều tại cái đồ ngu như ngươi cứ bám dai không buông, mới khiến chuyện này bại lộ.”
Ứng Trì Nguyệt cười lạnh đáp: “Ta chẳng có chuyện gì mờ ám không thể để Tuế Tuế biết cả. Cho dù y có biết thì đã sao? Ngươi tưởng ai cũng phát rồ như ngươi chắc?”
“Ngươi!” Mạnh Lệnh Thu á khẩu không nói được lời nào, chỉ có thể hung hăng trừng Ứng Trì Nguyệt một cái, rồi bước nhanh đuổi theo Khương Tuế.
Phá được mê trận rồi, đường ra ngoài liền trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Khương Tuế theo sau Thân Đồ Dụ, chẳng mấy chốc đã tìm được lối thoát. Mấy người lần lượt chui ra khỏi nội bộ ngọn núi trống rỗng, bầu không khí giữa họ trở nên vô cùng quỷ dị. Ngoại trừ Thân Đồ Dụ vẫn thong dong tự nhiên như cũ, những người khác đều ít nhiều lộ vẻ không được tự nhiên, mà Khương Tuế thì càng chẳng muốn để ý tới ai. Rời khỏi đó xong, y trực tiếp tới thị trấn gần nhất hỏi thăm xem có ai từng đến núi Vạn Giới hay không.
Dĩ nhiên là chẳng thu hoạch được gì. Khương Tuế đành phải tìm một quán trà nghỉ chân. Đúng lúc này, Ứng Trì Nguyệt bỗng lên tiếng: “Khi ta đưa Tuế Tuế rời khỏi thủy lao, em ấy bị nội thương rất nặng. Khi ấy ta vốn định sau khi dẫn em ấy về Yêu giới thì sẽ tới núi Vạn Giới một chuyến, dùng cỏ Lộ Trạch để ôn dưỡng ngũ tạng lục phủ cho em ấy. Lúc đó ngươi hẳn cũng không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể đi hái Lộ Trạch Thảo thôi.”
Lời này hiển nhiên là nói với Mạnh Lệnh Thu. Tuy trong lòng không mấy vui vẻ khi phải nói chuyện với Ứng Trì Nguyệt, nhưng liên quan tới Khương Tuế, Mạnh Lệnh Thu vẫn gật đầu: “Đúng vậy. Ta từng hái đi cây cỏ Lộ Trạch cuối cùng, cho nên rất quen thuộc núi Vạn Giới và cả con linh thú ở đó.”
Ứng Trì Nguyệt khoanh tay, cười như không cười nói: “Trong số chúng ta, ngươi là người hiểu rõ cỏ Lộ Trạch nhất, thậm chí còn từng tự mình tới đây hái. Lần này ngươi cũng biết Tuế Tuế cần tới lấy thuốc. Nếu nói cỏ Lộ Trạch rơi vào tay ai, e rằng ngươi là người rõ ràng nhất chứ?”
Lời hắn rõ ràng đang ám chỉ rằng Mạnh Lệnh Thu vì muốn ngăn cản Khương Tuế cứu Sầm Tễ nên đã ra tay trước, mang cỏ Lộ Trạch đi. Mạnh Lệnh Thu lập tức phản bác: “Ngươi bớt ở đây nói hươu nói vượn đi. Ta một đường đều theo sát sư tôn, lấy đâu ra thời gian đi hái cỏ Lộ Trạch?! Ngược lại là ngươi với Thân Đồ Dụ liên thủ hái mất nó thì khả năng còn lớn hơn!”
Thân Đồ Dụ vô cớ bị kéo vào cuộc tranh cãi, cau mày nói: “Ngươi nói linh tinh cái gì thế? Ta sao có thể hợp tác với Ứng Trì Nguyệt, nghĩ thôi cũng đủ ghê tởm đến mất ngủ rồi.”
Gân xanh nơi thái dương Ứng Trì Nguyệt giật giật: “Thân Đồ Dụ, lúc nãy đánh chưa đủ sao?!”
Khương Tuế bị bọn họ cãi đến đau đầu, lười nghe tiếp mấy lời vu oan giá họa lẫn nhau này, trực tiếp đứng dậy định lên lầu. Đúng lúc ấy, một con bồ câu đưa tin đột ngột đậu xuống bàn. Trên chân nó buộc một sợi tơ hồng, là đồ của Nhất Lần Xuân Phong!
Vừa thấy con bồ câu này, sắc mặt mọi người đang ngồi đều thay đổi. Mạnh Lệnh Thu lập tức bước lên, tháo vật trên chân bồ câu xuống, chỉ thấy trên mảnh giấy viết vỏn vẹn một câu ngắn gọn: “Mồng sáu tháng năm, cỏ Lộ Trạch, Xuân Phong Lâu.”
Xuân Phong Lâu là sào huyệt của Nhất Lần Xuân Phong. Theo ý tứ trên tờ giấy này, cỏ Lộ Trạch đang nằm trong tay Nhất Lần Xuân Phong?!
Mấy người đều biết bốn chữ “Nhất Lần Xuân Phong” đối với Khương Tuế mà nói chính là bóng ma ám ảnh cả đời. Thân Đồ Dụ lập tức nói: “Chỉ là hư trương thanh thế.”
(Phô trương thanh danh)
Ứng Trì Nguyệt nhíu mày: “Người của Nhất Lần Xuân Phong cớ gì phải đối địch với Sầm Tễ?”
Khương Tuế bỗng nhiên lên tiếng: “Không phải nhắm vào Sầm Tễ. Mục tiêu của bọn họ là ta.”
Khương Tuế từ trước đến nay vẫn tin chắc một điều: mọi sự trùng hợp đều có chủ mưu đứng sau. Năm xưa, y từng cùng Thân Đồ Dụ liên thủ tiêu diệt một cứ điểm của Nhất Lần Xuân Phong. Chẳng lẽ cũng vì chuyện này mà Nhất Lần Xuân Phong ghi hận y, nên mới ra tay trước một bước, hái mất cỏ Lộ Trạch, muốn dùng nó để uy h**p y hay sao?
Dẫu cho Khương Tuế có không muốn dính dáng tới cái địa phương mang tên Nhất Lần Xuân Phong đến đâu, thì trước mắt y cũng không thể không đi một chuyến.
Xuân Phong Lâu cách nơi này khá xa, cho dù đi bằng cỗ xe vàng kéo bởi ngựa trắng cũng phải mất chừng một ngày. Khương Tuế đã lăn lộn trong núi suốt một hồi lâu, mệt mỏi vô cùng. Sau khi ăn xong, y liền lên lầu, gọi tiểu nhị mang nước tới để tắm rửa. Ngâm mình trong nước quả nhiên là cách giải mệt hữu hiệu nhất. Giữa làn hơi nước mờ mịt, Khương Tuế không khỏi nhớ tới ma cung từng có một bể tắm rất lớn. Trước kia y cực kỳ thích ngâm mình trong đó, thường ghé bên thành bể ngủ thiếp đi, đến khi Mạnh Lệnh Thu trở về thì sẽ bế y về tẩm điện.
Thuở ban đầu, mối quan hệ giữa Khương Tuế và Mạnh Lệnh Thu thật sự chẳng có gì đáng khen. Dù sao Khương Tuế cũng là người rất kiêu ngạo, bị đối xử như một luyến sủng để yêu chiều, cho dù Mạnh Lệnh Thu có dâng cả núi vàng núi bạc đến trước mặt y, y cũng vẫn không thể nào thích được.
Hai người thường xuyên va chạm, cãi vã vô số lần. Lần cãi nhau nghiêm trọng nhất, Khương Tuế đã không còn nhớ vì chuyện gì, chỉ nhớ rằng khi y trở về tẩm điện của mình, vô tình nghe được mấy hạ nhân thì thầm nói nhỏ: Nhất Lần Xuân Phong đã đưa cho Mạnh Lệnh Thu vài mỹ nhân. Trước đây, gặp chuyện như vậy, Mạnh Lệnh Thu đều không nhận, nhưng lần này không biết có phải đã chán ngấy Khương Tuế hay không, mà hắn lại đồng ý giữ những mỹ nhân ấy lại.
Khương Tuế đương nhiên không lo lắng sẽ có ai đến chia sẻ cái gọi là “ân sủng”. Trái lại, y còn mong Mạnh Lệnh Thu sớm quên y đi, để y có thể rời khỏi Ma giới, âm thầm chờ thời cơ vùng lên lần nữa. Vì thế, y cũng chẳng để tâm tới đám người kia. Chỉ nghe nói Mạnh Lệnh Thu cũng chưa từng sủng ái họ, chỉ để họ trong cung điện làm bình hoa cho có. Sau này họ bị xử trí thế nào, Khương Tuế cũng không mấy để ý.
Sau khi thân thể dần hồi phục, Khương Tuế nhiều lần tìm cách bỏ trốn. Mạnh Lệnh Thu dĩ nhiên giận dữ đến cực điểm: y chạy một lần, bị bắt về một lần; cãi nhau một trận, rồi lại chạy… Dần dần, Khương Tuế nhận ra tính cách Mạnh Lệnh Thu là mềm thì ăn, cứng thì không. Thế nên y cũng học cách tỏ ra mềm mỏng, dịu dàng với hắn, khiến hắn dần thả lỏng cảnh giác. Y còn mua chuộc được không ít người, tung ra tin giả, nói rằng Mạnh Lệnh Thu vẫn luôn tìm kiếm tung tích của ân nhân cứu mạng.
Ngày hôm đó vốn là ngày y đã trù tính từ lâu để trốn đi. Dù sao Mạnh Lệnh Thu không có mặt ở ma cung, khả năng thành công cũng lớn hơn rất nhiều. Mọi thứ ban đầu đều đã chuẩn bị xong xuôi, vậy mà y lại chết ngay trong chính tẩm điện của mình.
Sau khi sống lại, không phải Khương Tuế chưa từng hồi tưởng lại xem rốt cuộc mình đã chết như thế nào. Thế nhưng, mặc cho y cố nhớ ra sao, trong đầu lại không có lấy nửa điểm ký ức liên quan, cứ như thể đã bị ai đó xóa sạch, hoặc như chính y vì quá sợ hãi mà chủ động quên đi.
Khương Tuế ghé người bên cạnh bồn tắm, lại một lần nữa cố gắng hồi tưởng những gì đã xảy ra ngày hôm đó. Mạnh Lệnh Thu nhận được tin giả liền vội vàng rời khỏi ma cung. Sau khi y nhận được tin tức từ tay sai, lập tức bắt tay chuẩn bị rời đi. Đồ đạc đều đã thu dọn xong, đúng lúc này lại có người vội vã xông vào, nói rằng có người đến tìm y…
Đúng rồi!
Khương Tuế đột ngột mở to mắt.
Ngay lúc y chuẩn bị rời đi, đã có người tới tìm y!
Người đó rốt cuộc là ai, Khương Tuế không nhớ ra được. Nhưng đã có thể tới tìm y, thì nhất định là người trong ma cung. Dù sao Mạnh Lệnh Thu canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, người bên ngoài căn bản không thể nào gặp được Khương Tuế.
Nếu chỉ là hạ nhân, Khương Tuế không cần phải vì thế mà từ bỏ đại kế bỏ trốn để đi gặp. Việc y gác lại chuyện quan trọng như vậy để gặp người kia, chỉ có hai khả năng: một là người đó có quan hệ vô cùng thân thiết với y; hai là nếu không gặp, rất có thể sẽ khiến người ta sinh nghi, ảnh hưởng tới kế hoạch chạy trốn cuối cùng.
Khương Tuế gần như chắc chắn đó là khả năng thứ hai. Người tới tìm y đã khiến y cảm thấy rằng, nếu không gặp, chuyện bỏ trốn nhất định sẽ bại lộ.
“Nhất Lần Xuân Phong…” Khương Tuế chậm rãi thì thầm cái tên này.
Nhất Lần Xuân Phong từng đưa cho Mạnh Lệnh Thu mấy mỹ nhân, bị hắn giữ lại trong cung điện làm bình hoa, cố ý dùng để chọc tức Khương Tuế. Dù y không hiểu mình có gì đáng để tức giận, nhưng những người đó lại không ít lần tìm y gây phiền toái. Ngày hôm ấy, rất có thể cũng là họ tới kiếm chuyện. Chẳng lẽ trong lúc tranh chấp, y đã không may bị ai đó g**t ch*t?
Vừa mới nghĩ tới đó, bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên ba tiếng gõ. Đây là ám hiệu năm xưa Thân Đồ Dụ từng dùng khi tới núi Lạc Vụ. Tiếng động vừa dứt, Thân Đồ Dụ đã từ ngoài cửa sổ lật vào. Thấy Khương Tuế đang ngồi trong bồn tắm phủ đầy hơi nước, ánh mắt hắn lập tức sầm xuống, nói: “Vừa hay ta cũng chưa tắm, cùng nhau nhé?”
Nghe thì như đang hỏi, nhưng hắn đã bắt đầu c** đ*, chen thẳng vào bồn tắm. Cái bồn vốn chỉ đủ cho Khương Tuế ngồi thoải mái, nay thêm cả Thân Đồ Dụ thì chật chội vô cùng, nước lập tức tràn ra gần nửa. Khương Tuế mắng: “Cút về phòng ngươi mà tắm!”
Thân Đồ Dụ lại dính sát từ phía sau, ôm chặt y, da thịt kề da thịt. Hàn độc trong cơ thể Khương Tuế vẫn chưa giải sạch, đột nhiên bị hơi nóng từ hắn áp tới, y vội co người sang bên, nhíu mày nói: “Ngươi nóng chết ta, tránh xa ta ra một chút.”
Ở núi tuyết, Khương Tuế còn thấy thân nhiệt của Thân Đồ Dụ rất ấm áp nhưng tới nơi bình thường rồi, cái gọi là “ấm áp” kia chẳng khác nào sờ vào lò than.
Thân Đồ Dụ không những không tránh ra mà còn áp sát hơn, hơi thở phả bên tai Khương Tuế, khiến vành tai trắng như ngọc của y nhuốm lên một màu hồng tựa quả chín, vừa nhìn đã khiến người ta đỏ mắt. Thân Đồ Dụ vốn là kẻ luôn làm theo bản năng, thấy đáng yêu liền cúi xuống ngậm lấy vành tai ấy, nhẹ nhàng m*t mát. Đó lại là chỗ cực kỳ mẫn cảm của Khương Tuế, bị môi lưỡi trêu đùa như vậy, y sao chịu nổi, lập tức mềm nhũn ngã vào lòng hắn, thở hồng hộc không ngừng.
Chỉ là trêu đùa phía trên vẫn chưa đủ, tên ma đầu này dưới làn nước cũng chẳng an phận. Tay hắn vừa chạm tới nơi hiểm yếu, cửa phòng bỗng bị gõ vang, bên ngoài truyền tới giọng của Ứng Trì Nguyệt: “Tuế Tuế? Em ở đâu?” Thân Đồ Dụ khẽ chậc một tiếng: “Con rắn này sao cứ như âm hồn không tan thế?” Khương Tuế mặt đỏ bừng, trừng hắn một cái: “Ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì hơn!” “Nói là em ngủ rồi.” Thân Đồ Dụ cắn tai y, thì thầm: “Bảo hắn cút càng xa càng tốt.”
Không cần biết Khương Tuế có muốn gặp Ứng Trì Nguyệt hay không, riêng bộ dạng hiện tại của y và Thân Đồ Dụ cũng tuyệt đối không thể để người ngoài vào. Khương Tuế lập tức nói: “Ta ngủ rồi, có việc gì thì để mai nói.”
Ứng Trì Nguyệt đáp: “Em không phải nói là thời gian này rất quan trọng sao, ta muốn nói ngay bây giờ.”
Khương Tuế: “?” Lại một lần tự đào hố rồi tự nhảy xuống, Khương Tuế cảm thấy mình đúng là thừa hơi khi nói với Ứng Trì Nguyệt cả một tràng dài như vậy, con rắn này căn bản chẳng nghe lọt.
Đối với Ứng Trì Nguyệt, cửa phòng có hay không cũng chẳng khác gì nhau. Nghe thấy tiếng đẩy cửa, Khương Tuế theo phản xạ nói với Thân Đồ Dụ: “Nín thở.”
Thân Đồ Dụ: “?”
Không chờ hắn kịp phản ứng, Khương Tuế đã dùng sức ấn hắn chìm xuống bồn tắm. Nước bắn tung tóe cùng lúc Ứng Trì Nguyệt đã vòng qua bình phong bước vào.
Hắn khoác trên người một bộ hồng y rực rỡ lại phong tình, càng tôn lên gương mặt mỹ diễm động lòng người. Kéo ra ngoài dạo một vòng, e là đủ mê đảo cả đám tiểu cô nương; ngay cả Khương Tuế cũng bị hắn làm cho lóa mắt trong chốc lát. Vì trong bồn tắm còn giấu một người, Khương Tuế chột dạ, liền đánh đòn phủ đầu: “Ta đã nói có việc gì để ngày mai nói rồi mà?”
Ứng Trì Nguyệt chống hai tay lên thành bồn, từ trên cao nhìn xuống Khương Tuế, chậm rãi nhướng mày: “Em làm chuyện gì trái với lương tâm mà căng thẳng như vậy?”
Dù sao hắn cũng đã ở chung với Khương Tuế suốt năm năm, rất rõ những động tác nhỏ của y. Mỗi khi trong lòng có quỷ, y sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt người khác, lại còn cố dùng giọng điệu cứng rắn để chiếm thế thượng phong.
“Bất kể ta làm gì, hiện tại cũng chẳng liên quan tới ngươi.” Khương Tuế bị hắn nói trúng tim đen, cẩn thận dựa người ra sau. Lần này lại vừa khéo đè trúng mặt Thân Đồ Dụ. Trong khoảnh khắc, cả Khương Tuế lẫn Thân Đồ Dụ đều cứng đờ, nhưng phản ứng của Khương Tuế rất nhanh, không để Ứng Trì Nguyệt nhận ra điều bất thường. Ngược lại, Thân Đồ Dụ – tên chó này – lại nhân cơ hội l**m một cái lên eo y. Khương Tuế trợn to mắt, hai tay bấu chặt mép bồn, cố hết sức nuốt xuống tiếng rên suýt bật ra.
Thấy sắc mặt Khương Tuế khác lạ, Ứng Trì Nguyệt quan tâm hỏi: “Em sao vậy?”
Khương Tuế đương nhiên không thể nói cho hắn biết Thân Đồ Dụ đang làm chuyện gì trong bồn tắm, chỉ nhíu mày đáp: “Không sao, chỉ là nước hơi lạnh thôi. Rốt cuộc ngươi tìm ta có chuyện gì, nói thẳng đi.”
“Tuế Tuế, chuyện ta giấu em việc ta sống lại là ta không đúng, ta xin lỗi em.” Ứng Trì Nguyệt nói bằng giọng mềm xuống, hàng mi dài rũ thấp, môi cách gương mặt Khương Tuế chỉ trong gang tấc. Hắn không hôn lên, chỉ khẽ nói: “Tuế Tuế, những lời em nói với ta, ta đều đã suy nghĩ rất kỹ. Ta cam đoan sau này làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ tôn trọng ý kiến của em. Khi em cần, ta sẽ ở bên cạnh. Tất cả những gì em muốn, chỉ cần ta có, ta đều cho em.”
Ở khoảng cách gần đến vậy, Khương Tuế thậm chí còn nghe rõ tiếng tim đập của Ứng Trì Nguyệt, hơi nhanh, đủ để chứng minh con xà yêu này đang căng thẳng. Nếu là lúc bình thường, Khương Tuế chắc chắn sẽ nhân cơ hội trêu chọc hắn một phen, nhưng hiện tại thì… Thân Đồ Dụ dường như đã nghiện, tay hắn vẫn giữ chặt bắp đùi Khương Tuế, còn cúi xuống hôn lên mắt cá chân y. Giờ khắc này, Khương Tuế chỉ có thể may mắn rằng tiểu nhị của quán làm việc rất chu đáo, chuẩn bị cho y là thuốc tắm, nước đục mờ mịt, không nhìn rõ được tình hình cụ thể trong bồn, nếu không thì…
“Tuế Tuế?” Không nghe thấy Khương Tuế trả lời, Ứng Trì Nguyệt gọi tên y, trầm giọng nói: “Những lời ta nói đều xuất phát từ đáy lòng, tuyệt đối không có nửa phần giả dối.”
Khương Tuế cắn môi, vừa định mở miệng thì lại cảm giác Thân Đồ Dụ cắn nhẹ vào phần thịt trên đùi mình, như một lời cảnh cáo rõ ràng: nếu dám đáp ứng Ứng Trì Nguyệt, hắn tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn ở yên dưới nước. “…Hiện tại ta không có tâm trạng nói mấy chuyện này.” Khương Tuế lo Thân Đồ Dụ thật sự nổi điên, từ trong nước trồi lên đánh nhau với Ứng Trì Nguyệt, liền ấn đầu hắn xuống, nói: “Chờ lấy được cỏ Lộ Trạch rồi, những chuyện này tính sau.”
Ứng Trì Nguyệt có chút đau khổ: “Em chẳng lẽ đã đem cả tấm chân tình trao cho Sầm Tễ rồi sao? Tên ngụy quân tử đó có gì đáng giá?”
“Ta sẽ không đem chân tình của mình giao cho bất kỳ ai.” Khương Tuế thản nhiên đáp. Hoặc có lẽ, ngay cả bản thân y cũng không rõ mình còn có thứ gọi là chân tình hay không.
Ứng Trì Nguyệt còn định lải nhải thêm vài câu, Khương Tuế bỗng vươn tay túm chặt cổ áo hắn, kéo mạnh xuống, cắn thẳng lên môi hắn. Lần này Khương Tuế dùng lực không hề nhẹ, môi Ứng Trì Nguyệt lập tức rướm máu. Khương Tuế vốn chỉ muốn dùng cách này để khiến hắn im miệng, nào ngờ Ứng Trì Nguyệt lại lập tức hưng phấn, hai tay nâng lấy gáy Khương Tuế, chủ động tăng sâu nụ hôn. Khương Tuế bị buộc phải ngửa cổ tiếp nhận nụ hôn vừa thô bạo vừa gấp gáp ấy, tay vẫn phải ghì chặt đầu Thân Đồ Dụ, không cho hắn trồi lên.
Nụ hôn của Ứng Trì Nguyệt luôn mang theo mười phần dục sắc. Người ta vẫn nói bản tính rắn vốn dâm, mà Ứng Trì Nguyệt – con đại xà yêu ngàn năm, càng là kẻ xuất sắc nhất trong số đó. Hắn hôn môi còn ái muội hơn cả lên giường, đặc biệt thích ép Khương Tuế tiết ra nước bọt, rồi lại từng chút từng chút l**m sạch. Nếu chất lỏng ấy tràn ra khóe môi thì càng tốt, hắn liền có thể danh chính ngôn thuận lấy cớ “lau sạch”, men theo dấu vết mà hôn xuống, từng bước từng bước nuốt trọn người vào bụng.
Khương Tuế bị hôn đến mềm nhũn cả người. Khi Ứng Trì Nguyệt hơi buông ra, y thậm chí còn quên khép môi lại, để lộ khoang miệng non hồng và đầu lưỡi mềm mại. Ánh mắt Ứng Trì Nguyệt càng trở nên thâm trầm, đang định ôm Khương Tuế ra ngoài, đổi sang một chỗ khác, thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Lần này là tiếng gõ trầm nặng, thuộc về Mạnh Lệnh Thu: “…Sư tôn, con có thể vào được không?”
Khương Tuế: “……”
Bọn họ là hẹn nhau hay sao, từng người một nối đuôi nhau chui vào phòng y?! Y từ nụ hôn ướt át hỗn loạn kia tỉnh lại, ngực phập phồng không ngừng. Nhìn sang Ứng Trì Nguyệt, hắn cũng là một thân xuân sắc rõ rệt, người sáng mắt vừa nhìn là biết hai người vừa rồi đóng cửa trong phòng đã làm chuyện gì.
“Ta ngủ rồi.” Khương Tuế có chút bực bội nói: “Có việc gì thì ngày mai nói.”
Mạnh Lệnh Thu lại đáp: “Là chuyện liên quan đến Nhất Lần Xuân Phong, con cảm thấy nhất định phải báo cho sư tôn ngay bây giờ.”
Khương Tuế lập tức tỉnh táo hơn vài phần, trừng Ứng Trì Nguyệt một cái: “Ra ngoài.”
“Ta còn chưa nói xong, sao em đã đuổi ta đi?” Ứng Trì Nguyệt sờ lên mặt Khương Tuế, bất mãn nói: “Tên nhóc đó lừa em đấy, em cũng tin sao?”
“Có điều…” Hắn chậm rãi nói tiếp, vẻ ung dung tự tại: “Nếu em nhất định muốn nghe xem hắn nói gì, thì ta tạm thời trốn đi cũng không sao. Hay là để ta trốn luôn trong bồn ắm của em, ta bảo đảm sẽ không nhúc nhích, được không?”
P/s: Lời của editor
Còn 5c nữa, cố lên, cố lên.