Gần như ngay khi Ứng Trì Nguyệt vừa dứt lời, Khương Tuế liền cảm nhận được Thân Đồ Dụ trong nước dựng lông, dường như sắp lao thẳng ra ngoài liều mạng với Ứng Trì Nguyệt. Y vội dùng một chân đè hắn lại, cũng chẳng biết là đạp trúng chỗ nào, nhưng cuối cùng Thân Đồ Dụ cũng tạm thời yên phận.
Động tĩnh bọn họ gây ra không hề nhỏ, Ứng Trì Nguyệt lại không mù cũng chẳng điếc, nheo mắt nói: “Tuế Tuế, ta vừa bước vào đã thấy không ổn, giờ xem ra… cái bồn tắm này của em chẳng lẽ đang giấu người?”
Không biết có phải yêu tộc nào cũng nhạy bén như vậy hay không, mồ hôi lạnh của Khương Tuế lập tức túa ra. Y không dám tưởng tượng nếu Ứng Trì Nguyệt phát hiện trong bồn tắm thật sự có người thì sẽ ra sao; nếu Ứng Trì Nguyệt đánh nhau với Thân Đồ Dụ, e rằng cái khách đ**m này có bị dỡ tung cũng chẳng lạ.
“Trong đầu ngươi suốt ngày nghĩ cái gì thế?” Khương Tuế cố gắng giữ bình tĩnh, nói. “Ngươi cho rằng ai cũng xấu xa như ngươi à?”
Lời vừa nói ra, trong lòng y lại tự bổ sung một câu: người khác thì không biết, dù sao Thân Đồ Dụ và Ứng Trì Nguyệt đúng là xấu xa như nhau.
“Thật sao?” Lão yêu quái sống mấy ngàn năm nào dễ bị lừa. Hắn vừa giơ tay định thăm dò xuống nước, Khương Tuế đã chộp lấy cổ tay hắn, cau mày nói: “Đừng quậy nữa, Mạnh Lệnh Thu còn đang chờ bên ngoài.”
Y đảo mắt nhìn quanh phòng một vòng, thoáng thấy gian thượng phòng có tủ quần áo, liền nghiêng đầu nói: “Hoặc là ngươi trốn vào tủ quần áo, hoặc là trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ.”
Trong lòng Ứng Trì Nguyệt tuy còn nghi ngờ, nhưng thấy Khương Tuế đã lộ vẻ mất kiên nhẫn, cuối cùng vẫn miễn cưỡng mở cửa tủ quần áo, ấm ức chui vào trong. Đến khi cánh cửa tủ khép lại, hắn mới sực nhận ra mình dù gì cũng là người đã cử hành hôn lễ với Khương Tuế, vậy mà giờ lại lén lút như gian phu vụng trộm.
Gần như ngay lúc Ứng Trì Nguyệt vừa trốn xong, Mạnh Lệnh Thu đã đẩy cửa bước vào. Khương Tuế vốn định ít nhất cũng ra khỏi bồn tắm, mặc quần áo chỉnh tề rồi mới bàn chính sự với hắn, ai ngờ đây lại là một tiểu súc sinh hoàn toàn không nghe lời, đến một khắc cũng không chờ nổi.
“Sư tôn.”
Mạnh Lệnh Thu mặc áo dài xanh nhạt như trời quang, dung mạo tuấn tú, thần sắc ngoan ngoãn. Nếu đi lại bên ngoài, hẳn sẽ khiến người ta tưởng là công tử nhà giàu cành vàng lá ngọc được nuông chiều từ bé, ai ngờ trước kia hắn chỉ là một kẻ ăn mày từng bị đuổi hai con phố chỉ vì một cái bánh bao.
“Ừm…”
Khương Tuế không biết nên dùng tư thái gì để đối diện với Mạnh Lệnh Thu. Trước kia y dĩ nhiên có thể bày đủ uy nghiêm sư tôn trước mặt hắn, quở trách hắn vô lễ xông vào phòng trưởng bối, nhưng giờ phút này, người y đối diện không còn là đồ đệ Mạnh Lệnh Thu, mà là đại ma đầu khiến tam giới nghe tên đều biến sắc.
Y và Mạnh Lệnh Thu dây dưa lâu nhất: năm năm thầy trò trên núi Lạc Vụ, mười ba năm giày vò lẫn nhau nơi Ma Cung. Những năm tháng ấy để lại ảnh hưởng quá sâu nặng, khiến đến nay Khương Tuế vẫn khó thoát khỏi bóng ma đó, cũng không thể vênh mặt hất hàm sai khiến hắn như trước.
“Vừa rồi ngoài cửa ngươi nói có chuyện quan trọng,” Khương Tuế nói, “nói đi.”
Mạnh Lệnh Thu nhận ra sự xa cách của Khương Tuế đối với mình, mím môi một lúc rồi mới nói: “Đệ tử ở đời trước từng điều tra Nhất Lần Xuân Phong. Kẻ đứng sau màn tên Chu Tấu, tu vi sâu không lường được, lại rất ít khi xuất hiện trước mặt thế nhân, nên nhiều người thậm chí không biết danh hào của hắn. Nhưng đệ tử suy đoán, người này ít nhất cũng đã đạt Đại Thừa kỳ.”
Khương Tuế kinh ngạc: “Đại Thừa kỳ?”
“Đúng vậy,” Mạnh Lệnh Thu đáp. “Đệ tử vốn định cùng hắn tỷ thí một trận, nhưng khi mang thư tuyên chiến đến Xuân Phong Lâu thì Chu Tấu đã chết.”
Khương Tuế nhớ tới đời trước. Sau khi Mạnh Lệnh Thu chiếm cứ Ma Cung, ngoài việc tìm y gây phiền phức, hắn còn đi khắp nơi tìm người đánh nhau. Dù con người này quả thực không ra gì, nhưng không thể phủ nhận hắn là bậc kỳ tài võ đạo; cho dù Khương Tuế từng rút tiên cốt của hắn, hắn vẫn tự có tạo hóa.
“Hắn chết bình thường,” Khương Tuế hỏi, “hay là có điều gì khác thường?”
Mạnh Lệnh Thu lắc đầu, nói: “Nghe nói là nội bộ Nhất Lần Xuân Phong nảy sinh tranh chấp quyền lợi, thiếu lâu chủ đã giết chính phụ thân của mình. Nhưng ta chưa từng gặp qua vị thiếu lâu chủ này. Vốn dĩ ta định nhân lúc Chu Tấu chết, lòng người ở Nhất Lần Xuân Phong tan rã để nhổ sạch thế lực ấy, nhưng sau đó lại xảy ra không ít chuyện…”
Nói đến đây, cả Khương Tuế lẫn Mạnh Lệnh Thu đều trầm mặc.
Bởi vì bọn họ đều biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Khương Tuế chạy trốn không thành, bị người g**t ch*t ngay trong tẩm điện. Sầm Tễ nghe tin y đã chết, liền xông vào Ma giới giết Mạnh Lệnh Thu, mang đi thi thể của y. Đó chính là kết cục của hai người ở đời trước.
Thật ra, Khương Tuế muốn biết nguyên nhân cái chết của mình, cách tốt nhất chính là hỏi Mạnh Lệnh Thu. Y do dự một lát rồi nói: “Đời trước, rốt cuộc ta chết như thế nào?”
Mạnh Lệnh Thu ngẩn ra: “Sư tôn không nhớ sao?”
Khương Tuế lắc đầu, cau mày đáp: “Dù ta cố nhớ thế nào, đoạn ký ức ấy vẫn như bị sương mù che phủ, không sao nhìn rõ được chân tướng.”
“…Ta cũng không biết.” Mạnh Lệnh Thu nghẹn lời, nói tiếp: “Khi ta từ bên ngoài gấp rút trở về, chỉ nhìn thấy… thi thể của ngài. Ta không biết là ai đã giết ngài, cho nên ngay trong ngày đó, tất cả những kẻ ở Ma cung, ta không chừa một ai.”
Khương Tuế sợ hãi, rồi lại nghĩ, chuyện này quả thật rất hợp với tính cách của Mạnh Lệnh Thu. Ngay cả khi hắn còn chưa sa vào ma đạo, tính tình vốn đã có phần cực đoan thất thường, chỉ là trước mặt y luôn giả vờ ngoan ngoãn mà thôi.
“Vậy ta chết thế nào?” Khương Tuế tiếp tục hỏi. “Bị binh khí giết? Hay là trúng độc?”
Mạnh Lệnh Thu đáp: “Là bị một thanh dao găm đâm xuyên tim. Thanh dao găm đó không có gì đặc biệt, loại rất phổ biến, tra không ra manh mối.”
“Hôm đó có ai từng đến tìm ta không?”
Mạnh Lệnh Thu hồi tưởng một lúc. Thật ra hắn chẳng mấy để tâm đến những người trong Ma cung, nên những chuyện vụn vặt không quan trọng này cũng không cố ghi nhớ. Rất lâu sau hắn mới nói: “Hẳn là mấy người do Nhất Lần Xuân Phong đưa tới. Ngoài bọn họ ra, trong Ma cung cũng không có ai chủ động tìm ngài.”
“Những người đó, ngươi còn nhớ không?” Khương Tuế có cảm giác mình phần lớn là chết trong tay đám người ấy, nhưng lại hoàn toàn không có ấn tượng gì về họ.
Mạnh Lệnh Thu thật ra cũng chẳng khá hơn. Dù sao hắn giữ lại mấy mỹ nhân kia cũng chỉ để trút giận lên Khương Tuế, ngay cả mặt mũi bọn họ trông ra sao cũng chưa nhìn kỹ. Hắn vừa định lắc đầu, bỗng nhớ ra điều gì đó, nói: “Trong số đó có một người tên hình như là… Linh. Khi Nhất Lần Xuân Phong đưa người tới, từng nói hắn vốn là người đứng đầu bảng trong thanh lâu, thanh danh rất lớn. Nhưng tên đầy đủ thì ta không nhớ, chỉ nghe mọi người gọi hắn là Tiểu Linh.”
Khương Tuế sững người.
Có lẽ vì cái tên “Tiểu Linh” gắn liền với bốn chữ Nhất Lần Xuân Phong, ký ức của Khương Tuế bỗng bị khơi dậy. Khi y vừa bị ông chủ Lý bán đến nơi quỷ quái ấy, y từng ở chung với vài “lão nhân”. Khi đó, đêm nào y cũng đối diện bóng tối u u, dùng dao găm khoét đi dấu ấn Xuân Phong trên vai. Chính Tiểu Linh từng khuyên y chấp nhận số mệnh.
Về sau, Ứng Trì Nguyệt muốn đến Yêu giới, các quản sự vốn định để Tiểu Linh—kẻ đã được “dạy dỗ” hơn một năm ra tiếp đãi. Khương Tuế lại nửa đường cướp người, khiến Ứng Trì Nguyệt đến cả mặt Tiểu Linh cũng chưa từng thấy. Chẳng lẽ Tiểu Linh vì chuyện này mà ghi hận trong lòng, mười mấy năm vẫn không nguôi, nên cố ý trà trộn vào Ma cung để giết y?
Hẳn là không đến mức đó… Dù sao Ứng Trì Nguyệt cũng chỉ tiện đường ghé lấy rượu, đâu phải đi dạo kỹ viện. Cho dù không có chuyện của Khương Tuế, Tiểu Linh cũng chưa chắc đã gặp được hắn.
Xem ra chuyến đi Xuân Phong Lâu lần này, y có thể tiện thể gặp lại vị “cố nhân” không thể gọi là cố nhân ấy.
Khương Tuế chìm vào suy tư. Lúc này, Mạnh Lệnh Thu bỗng nói tiếp: “Sư tôn, ta còn có một việc muốn bẩm báo với ngài.”
“Ừ?” Khương Tuế ngẩng đầu.
Mạnh Lệnh Thu liền đem chuyện sau khi vào bí cảnh, mình bị hoa hồn quấn lấy kể lại trung thực. Hắn rất rõ, đến nước này rồi, nếu còn dám giấu giếm Khương Tuế bất cứ điều gì, y chỉ sẽ ngày càng cách xa hắn hơn. Thân Đồ Dụ, Ứng Trì Nguyệt, Sầm Tễ… kẻ nào cũng không phải hạng dễ đối phó.
“Theo lời ngươi nói…” Khương Tuế trầm ngâm, “hoa hồn kia kỳ thực vẫn luôn xúi giục ngươi báo thù, hơn nữa dường như có thành kiến rất lớn với ta?”
Khương Tuế cực kỳ coi trọng tính mạng của mình, lập tức cảnh giác: “Nếu nó là thứ trong thượng cổ bí cảnh, vì sao lại có thù oán với ta?”
“Nó hiện giờ đang ở đâu?”
Mạnh Lệnh Thu đáp: “Từ sau khi ta rời khỏi núi Vạn Giới, nó liền biến mất, dường như có chút kiêng dè Ma Tôn và Yêu Vương. Trước kia khi Tiên Tôn còn tại vị, nó cũng chưa từng chủ động nói chuyện với ta.”
Khương Tuế vốn chẳng đọc bao nhiêu sách, cũng không biết thứ đó rốt cuộc là yêu tinh phương nào. Nghĩ một lúc, y cảm thấy có thể hỏi thử Ứng Trì Nguyệt, dù sao hắn sống lâu, thấy nhiều, có lẽ sẽ biết lai lịch của nó.
Ai ngờ y mải suy nghĩ đến nhập thần, quên mất đang đè Thân Đồ Dụ trong bồn tắm. Tên này lập tức trồi cả đầu lên khỏi mặt nước, toàn thân ướt sũng, mở miệng nói: “Đó là một loại ma vật. Nhiếp Hồn Hoa thích nhất là những ý niệm tạp loạn trong lòng người. Có lẽ từng có kẻ mang chấp niệm ngập trời chết trong bụi hoa nhiếp hồn, sau khi chết linh hồn không tan, hòa làm một thể với Nhiếp Hồn Hoa.”
Hắn nói xong, trong phòng lập tức lặng ngắt như tờ. Thân Đồ Dụ nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Ta nói chỗ nào không đúng à?”
Mạnh Lệnh Thu nhìn hắn: “……”
Khương Tuế nhìn chằm chằm hắn: “……”
“À.” Thân Đồ Dụ lúc này mới nhớ ra Khương Tuế không cho phép hắn ló đầu lên, bèn hít một hơi thật sâu, lại chìm cả người xuống nước.
Mạnh Lệnh Thu: “……?”
Khương Tuế: “.”
Khương Tuế hít vào một hơi thật sâu, rồi lại thật sâu. Y thò tay túm lấy tóc Thân Đồ Dụ, lôi hắn thẳng từ trong bồn ra, giận dữ nói: “Ngươi nghiện uống nước tắm rồi đúng không?!”
Thân Đồ Dụ lén nuốt xuống một ngụm nước, vẻ mặt nghiêm túc đáp: “Không có uống.”
Khương Tuế: “……”
Bên này còn chưa xử lý xong, bên kia cửa tủ quần áo đã bị người ta dùng lực đá văng. Ứng Trì Nguyệt lạnh mặt bước ra, nói: “Ta đã nói vì sao em nhất quyết không chịu cho ta trốn vào bồn, hóa ra bên trong sớm đã có người!”
Thấy Ứng Trì Nguyệt xuất hiện, Mạnh Lệnh Thu: “??!”
Thân Đồ Dụ cười lạnh: “Tuế Tuế bảo ngươi đi ra bằng cửa sổ, là chính ngươi không chịu đi. Giờ lại ở đây phát cái gì điên?”
Ứng Trì Nguyệt nghiến răng: “Ngươi thì tốt đẹp gì sao?! Khương Tuế là yêu hậu ta cưới hỏi đàng hoàng, chúng ta……”
Mạnh Lệnh Thu thấy lửa còn chưa đủ lớn, liền tiếp lời: “Sầm Tễ và sư tôn ta đã cử hành lễ kết hôn, ngay cả Thiên Đạo cũng thừa nhận quan hệ của họ. Sư nương của ta, e rằng phải là Sầm Tễ mới đúng. Hai vị cần gì ở đây cãi cọ vô nghĩa?”
“Chuyện Sầm Tễ ta sẽ tự xử. Hôm nay trước hết ta giết ngươi, con ma thú không biết điều này!” Ứng Trì Nguyệt vung tay hóa ra một cây roi dài. Thân Đồ Dụ cũng hoàn toàn không sợ chiến, siết chặt cốt đao. Hai người giương cung bạt kiếm, sát khí chạm là nổ ngay.
Khương Tuế thật sự không chịu nổi nữa, vớ lấy quần áo bên cạnh khoác lên người Thân Đồ Dụ, giận dữ quát: “Ngươi có thể mặc quần áo vào trước được không?!”
Thân Đồ Dụ: “…… Ờ.”
Hắn nhanh chóng mặc quần áo, khí thế ban nãy cũng tiêu tan hơn phân nửa. Mạnh Lệnh Thu rất biết điều, cầm xiêm y tiến lên giúp Khương Tuế mặc vào. Dù Khương Tuế luôn tự nhận da mặt dày, nhưng bị ba nam nhân cùng nhìn chằm chằm lúc thay đồ vẫn không chịu nổi. May mà động tác của Mạnh Lệnh Thu rất nhanh.
Khương Tuế cố gắng gạt bỏ cảm giác quái lạ trong lòng, lạnh mặt nói: “Nếu các ngươi còn hở chút là đánh nhau như vậy, thì cút về địa bàn của mình hết đi, đừng ở đây chướng mắt ta.”
Thân Đồ Dụ nói: “Ta không muốn đánh nhau, là hắn cứ cố tình khiêu khích ta.”
Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, hỏi: “Ta ngủ cùng em được không?”
Ứng Trì Nguyệt lập tức hất tay hắn ra: “Tuế Tuế trúng hàn độc, ngủ cùng ngươi là muốn nóng chết em ấy sao? Cút xa bao nhiêu thì cút xa bấy nhiêu.” Rồi hắn lại dịu giọng với Khương Tuế: “Tuế Tuế, ta ngủ cùng em được không?”
Lúc này xà yêu liền chiếm ưu thế trời sinh, bởi nhiệt độ cơ thể hắn quanh năm không cao. Khương Tuế bị hắn nắm tay, cảm thấy vô cùng dễ chịu. Đêm nay nếu y không giữ lại một người, e rằng những kẻ khác cũng sẽ lần lượt bò lên giường, đến lúc đó đừng mong ngủ yên. Vì thế y cũng không tránh tay Ứng Trì Nguyệt, chỉ nói: “Ta buồn ngủ.”
Mạnh Lệnh Thu liếc nhìn Ứng Trì Nguyệt một cái, Ứng Trì Nguyệt đáp lại bằng một nụ cười lạnh. Mạnh Lệnh Thu siết chặt nắm tay, nhưng trong lòng áy náy, không dám lúc này làm trái ý Khương Tuế, đành ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Thân Đồ Dụ đứng tại chỗ nhìn hai người một lát, bỗng hừ lạnh một tiếng, trực tiếp nhảy ra ngoài qua cửa sổ.
Khương Tuế: “……”
Tên này là đi cửa chính thì sẽ chết hay sao?
Ngày hôm sau, Khương Tuế liền biết nửa đêm Thân Đồ Dụ đã đi làm gì —— tên ngốc đó suốt đêm chạy đi bắt một y tu về để giải độc cho Khương Tuế. Dọa đến tiểu lão đầu(*) kia cứ tưởng mạng mình sắp xong, cả người nơm nớp lo sợ, lúc chẩn trị(*2) cho Khương Tuế còn suýt quỳ sụp xuống xin y tha cho một mạng.
(*) là một cách gọi thân mật, có phần trêu đùa hoặc tự giễu, ý chỉ một người đàn ông còn trẻ nhưng có cử chỉ, dáng vẻ già dặn, hoặc một người đàn ông lớn tuổi nhưng hành xử như trẻ con.
(*2) Chẩn trị là sự kết hợp giữa chẩn đoán (chẩn) và điều trị (trị)
Khương Tuế dở khóc dở cười, bèn đưa cho ông ta số tiền gấp mấy lần tiền khám.
Nhưng mà lời Thân Đồ Dụ nói cũng không sai. Hàn độc quả thực chẳng phải thứ gì ghê gớm, tùy tiện một y tu cũng có thể giải, đối thân thể cũng không để lại ảnh hưởng gì. Chỉ là loại độc này nếu đặt ở những nơi như đỉnh núi Vạn Giới quanh năm lạnh lẽo thì lại vô cùng trí mạng. Đại khái cũng bởi vậy mà những kẻ trông coi linh thảo linh thú mới dùng thứ độc này để đả thương người.
Đoạn đường đến Xuân Phong Lâu không được xem là yên ổn, bởi vì ba người đồng hành còn lại nhìn nhau thế nào cũng không vừa mắt, vậy mà ai nấy đều nhất quyết đi theo Khương Tuế. Y không chỉ phải suy nghĩ rốt cuộc Nhất Lần Xuân Phong có ý đồ gì, mà còn phải thỉnh thoảng đứng ra can ngăn.
Cuối cùng cũng tới nơi. Khương Tuế thở phào nhẹ nhõm, nhìn những lầu gác tầng tầng lớp lớp ẩn hiện trong mây mù trước mắt, mái cong chồng chéo, lòng không khỏi có chút kinh ngạc....Nhất Lần Xuân Phong là nơi nổi danh khắp tam giới về trụy lạc sa đọa, vậy mà hang ổ lại được xây dựng có dáng dấp tiên khí đến mười phần. Nếu không biết trước, e rằng còn tưởng mình đã tới Huyền Nhất Môn hay Thương Sơn phái.
Hai nữ tử khoác la y rực rỡ, dung mạo xinh đẹp, từ xa bước tới, ngọc bội trên người leng keng vang lên rất êm tai. Hai người hành lễ xong, một người mỉm cười nói: “Mấy vị cũng là tới chúc mừng lâu chủ mới kế vị sao?”
Khương Tuế căn bản không hề hay biết chuyện này. Mạnh Lệnh Thu từng nói, chủ nhân Nhất Lần Xuân Phong là Chu Tấu đã chết trong tay con trai ruột của mình, nhưng đó là chuyện xảy ra khi Khương Tuế bị Mạnh Lệnh Thu giam cầm. Theo dòng thời gian của kiếp này mà tính, ít nhất cũng phải hơn mười năm nữa Chu Tấu mới chết. Vậy vì sao hiện tại hắn đã không còn?
“Ta nhận được thư mời của Xuân Phong Lâu.” Khương Tuế nói. “Mời ta mùng sáu tháng năm tới đây.”
“Mùng sáu tháng năm…… đúng là ngày lâu chủ mới kế vị.” Nữ tử cười khanh khách. “Mấy vị khách quý xin theo nô gia, lâu chủ đã an bài chỗ ở cho chư vị rồi.”
Khương Tuế theo sau hai người. Trong không khí phảng phất mùi son phấn, thoang thoảng xen lẫn một hương vị quen thuộc nào đó. Trong chốc lát y lại không nghĩ ra đó rốt cuộc là mùi gì, đành tạm thời theo hai người đi tới một tòa tiểu viện thanh u nhã nhặn.
Vừa bước qua cổng viện, sắc mặt Khương Tuế lập tức biến đổi.
Y theo bản năng quay đầu muốn tìm người, lại phát hiện phía sau trống rỗng —— Ứng Trì Nguyệt, Thân Đồ Dụ, Mạnh Lệnh Thu… toàn bộ đều biến mất!
Quay đầu nhìn về phía trước, ngay cả hai nữ tử dẫn đường kia cũng đã không còn bóng dáng!
Trong lòng Khương Tuế chấn động mạnh, vội vàng muốn rời đi. Thế nhưng cánh cửa gỗ phía sau lưng y lại “ầm” một tiếng khép chặt.
Dưới hành lang, có người đứng đó, giọng nói u trầm vang lên:
“Hôm nay gặp lại cố nhân, lòng ta vui mừng khôn xiết. Thế mà cố nhân vừa thấy ta, lại chỉ một mực muốn chạy trốn……”
“Chẳng lẽ… là đã làm chuyện gì thật có lỗi với ta sao?”