Tiểu Linh… Có lẽ nên gọi bằng cái tên thật của hắn, Chúc Thành Lăng.
“Ngươi làm sao đoán ra thân phận của ta?”
Đã bị chế trụ, Chúc Thành Lăng dứt khoát từ bỏ chống cự. Hắn ngẩng đầu, cúi mắt nhìn về phía Khương Tuế, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Dùng gương mặt đó trà trộn vào Huyền Nhất Môn vốn là tác phẩm đắc ý nhất của ta, bị phát hiện cũng chẳng có gì đáng tiếc.”
Thật ra Khương Tuế chưa từng hoài nghi khuôn mặt giả kia. Chỉ là y trời sinh nhạy bén, cẩn trọng hơn người. Ngay từ khi còn trong bí cảnh, y đã cảm thấy Chúc Thành Lăng có điều quái lạ, nhất là lúc đứng trên cầu chờ, khi đó y rõ ràng cảm nhận được sát ý thoáng qua trên người hắn. Có lẽ Chúc Thành Lăng cũng nhận ra bản thân quá nóng vội, nên mới lựa chọn nhảy xuống cùng y, dùng cách đó để xóa bỏ nghi ngờ.
Sau đó, Khương Tuế quả thực mải mê tìm kiếm phương pháp phi thăng trong bí cảnh, cũng không tiếp tục để tâm tới những dấu hiệu bất thường xuất hiện ở trung tâm bí cảnh.
“Mộng ma vốn đã gần như tuyệt tích.” Khương Tuế lạnh giọng nói. “Nhiếp Hồn Hoa lại là loài cùng mộng ma cộng sinh. Nếu nói nơi nào còn có số lượng lớn Nhiếp Hồn Hoa như vậy, e rằng chỉ có duy nhất trong hang động kia. Thủ đoạn của ngươi, ta đã được chứng kiến ngay trong bí cảnh rồi. Ảo cảnh ta mơ thấy về Ứng Trì Nguyệt, cũng chẳng phải do mộng ma tạo ra, mà là do chính ngươi dệt nên, đúng không?”
Chúc Thành Lăng bật cười khẽ: “…Phải. Ta thừa nhận mình có phần nóng vội. Mạnh Lệnh Thu chậm chạp không chịu ra tay, ta thật sự đã không chờ nổi nữa.”
Hắn nhìn chằm chằm Khương Tuế, ánh mắt u ám sền sệt như có thể nhỏ ra thứ nước bẩn tanh tưởi. “Chỉ dựa vào mấy chuyện đó, ngươi đã dám xác định thân phận của ta?”
“Chỉ cần biết đây là nơi nào, thế là đủ.”
Khương Tuế phất tay áo, mây mù núi non tan dần, cảnh tượng xung quanh hiện ra nguyên dạng. Chỉ thấy từng mảng, từng mảng Nhiếp Hồn Hoa đỏ rực đang nở rộ khắp nơi, trong hoa tâm là những khuôn mặt người méo mó dữ tợn, từng đôi mắt oán độc đồng loạt nhìn chằm chằm vào y.
“Bí cảnh này từ lâu đã có chủ, chỉ có hậu nhân họ Chúc mới có thể mở ra. Nếu chúng ta không ở trong Xuân Phong Lâu thật sự… thân phận của ngươi còn cần đoán nữa sao?”
Khương Tuế tiếp lời.
“Cái gọi là bí cảnh giấu trong thí luyện của Thương Sơn phái, e rằng cũng chỉ là lời bịa đặt của ngươi. Mục đích chẳng qua là để ta không mang theo những người có tu vi quá cao. Ngươi tính toán rất kỹ. Nếu Sầm Tễ không đi cùng, có lẽ ta thật sự đã chết trong đó.”
Khóe môi Chúc Thành Lăng trào ra máu tươi. “Ta vẫn luôn cho rằng ngươi chỉ dựa vào gương mặt này mà leo lên, không ngờ cũng có chút đầu óc.”
“Ngươi nói không sai.” Hắn cười quái dị. “Dù thế nào ta cũng có thể mở bí cảnh. Cho nên đời trước, khi Mạnh Lệnh Thu vì ngươi chết mà dùng máu rửa sạch Ma Cung, ta mới có thể trốn thoát một kiếp. Chỉ tiếc tu vi của ta quá nông, dù gắng gượng chống đỡ trong bí cảnh, cuối cùng vẫn chết.”
Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười vặn vẹo, gần như giống hệt những khuôn mặt trong hoa tâm Nhiếp Hồn Hoa.
“Nói cũng trùng hợp, đời trước ta chết ngay tại chỗ ngươi đang đứng bây giờ.”
Khương Tuế sững người.
Chúc Thành Lăng chậm rãi nói tiếp: “Thi thể của ta bị rễ Nhiếp Hồn Hoa gặm nhấm, bọn chúng còn muốn nuốt luôn cả hồn phách ta. Chỉ tiếc, chấp niệm của ta quá sâu, ngược lại chính ta đã đồng hóa chúng, trở thành cái gọi là ‘hoa hồn’. Ta cũng không biết rốt cuộc mình đã biến thành thứ gì. Ta không còn thân thể, nhưng ý thức vẫn tồn tại.”
“Thoát khỏi xiềng xích của thân xác mục nát kia, có lẽ ta đã trở thành một loại tồn tại giống mộng ma.” Hắn thản nhiên nói. “Thật ra cũng chẳng quan trọng. Thứ thân thể dơ bẩn ấy, ta vốn đã không muốn giữ lại.”
Từng có cảnh ngộ tương tự, tay cầm kiếm của Khương Tuế khẽ run lên. Chúc Thành Lăng nghiêng đầu nhìn y:
“Ngươi đang… thương hại ta sao?”
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
Tiếng cười của hắn đột ngột trở nên điên cuồng.
“Khương Tuế, ai cũng có thể thương hại ta, chỉ riêng ngươi thì không được!”
“Ngươi so với ta, chẳng qua chỉ hơn một phần cơ duyên mà thôi! Chỉ vì phần cơ duyên ấy, ngươi có thể đứng trên cao làm người, còn ta lại phải chìm trong mười trượng hồng trần, làm thứ xướng kỹ bị người đời khinh miệt!”
“Ta từng tự tay giết ngươi, nhưng ta không yên tâm.”
“Rốt cuộc Sầm Tễ thần thông quảng đại như vậy, nhỡ đâu hắn có thể cứu sống ngươi thì sao? Cho nên ở núi Lạc Vụ ta vừa hay nhìn thấy hắn đang rút tiên cốt của chính mình. Ngươi hẳn rất rõ khi đó đau đến mức nào, đúng không? Tiên cốt của Mạnh Lệnh Thu, chẳng phải cũng là do ngươi sống sờ sờ rút ra sao!”
“Ta thật sự vô cùng may mắn vì đã đưa ra quyết định đó.”
Chúc Thành Lăng gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói.
“Sầm Tễ quả nhiên vì ngươi mà nghịch thiên cải mệnh, ngay cả cơ hội phi thăng cũng có thể từ bỏ. Thứ mà người khác cầu còn không được, hắn lại vứt bỏ như giày rách, chỉ vì thứ ti tiện như ngươi!”
Nếu là trước kia, nghe thấy những lời này, Khương Tuế nhất định sẽ nổi giận.
Nhưng vào lúc này, nhìn Chúc Thành Lăng vẫn đang giãy giụa như dã thú mắc bẫy, trong lòng y lại bình tĩnh đến lạ thường, một sự bình tĩnh chưa từng có từ trước tới nay.
“Nhưng rất nhanh sau đó, ta liền nghĩ ra một cách thú vị hơn.” Chúc Thành Lăng hì hì cười, “Sầm Tễ chẳng phải muốn cho ngươi một cơ hội sống lại một đời, để không còn lưu tiếc nuối sao? Ta lại càng muốn để những kẻ từng yêu mến ngươi tự tay g**t ch*t ngươi! Cho nên ta đã tự hủy nguyên thần, mượn thế của Sầm Tễ, đổi lấy thêm một lần cơ hội quay lại.”
Khương Tuế lập tức kinh hãi.
Tự hủy nguyên thần, đó chính là tự tay xóa bỏ bản thân khỏi cõi đời này. Chuyện này, đừng nói làm, ngay cả nhắc tới cũng đã thấy xui xẻo. Người chết còn có thể hóa quỷ, nhập âm ty địa phủ rồi chuyển thế luân hồi, nhưng tu sĩ tự hủy nguyên thần thì ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có. Chúc Thành Lăng vậy mà lại quyết tuyệt đến mức ấy.
“Ta quay trở lại, nhưng vẫn quá yếu ớt.” Chúc Thành Lăng lẩm bẩm, “Tiên duyên của ta vốn đã mỏng, con đường tu luyện căn bản không thể có được tạo hóa gì. Lại còn bị… luyện thành lô đỉnh, thân thể ngày một suy kiệt. Ta liền nghĩ, nếu đã như vậy, giữ lại thân xác này thì còn có ích gì?”
Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Khương Tuế, gương mặt mang vẻ quỷ dị đến cực điểm: “Vì thế ta tới đây, vứt bỏ thân thể để nuôi dưỡng Nhiếp Hồn Hoa. Giống như đời trước, ta lại trở thành hoa hồn.”
“Cho nên…” Hắn nói khẽ, “thứ các ngươi tìm trong ảo cảnh, không phải Chu Tấu, mà là thi thể của ta.”
Khương Tuế chợt mở to mắt. Chúc Thành Lăng cười ha hả, thân thể hắn giống hệt như trong ảo cảnh, đột nhiên nổ tung, hóa thành một trận mưa hoa đỏ như máu. Ứng Trì Nguyệt lập tức xuất tiên quấn lấy eo Khương Tuế, kéo y tránh ra, né khỏi những cánh hoa triền miên ngưng tụ thành lợi kiếm. Tim Khương Tuế đập thình thịch: “…Đời này, hắn cũng đem chính mình hiến tế cho Nhiếp Hồn Hoa sao?!”
Sắc mặt Ứng Trì Nguyệt có phần khó coi: “Thứ này hơn một ngàn năm cũng chưa chắc đã xuất hiện một lần. Không thể nói là đặc biệt lợi hại, nhưng rất khó giết, bởi vì nó không có thực thể, có thể bám vào bất cứ thứ gì.”
Khương Tuế hỏi: “Vậy trước đó Chúc Thành Lăng là…”
“Ảo thuật.” Ứng Trì Nguyệt đáp, “Đó là thân thể hắn dùng ảo thuật huyễn hóa ra. Có lẽ vì phải duy trì huyễn hình thuật tiêu hao linh lực lớn, nên hắn mới luôn ở trạng thái suy yếu.”
Trong lòng Khương Tuế là trăm mối cảm xúc đan xen.
Những gì Chúc Thành Lăng từng trải qua, giống như một cách sống khác của chính y. Quá mức đồng cảm, đến mức ngay cả y, kẻ xưa nay vẫn lạnh nhạt, lòng dạ cũng không khỏi rối bời.
Thân Đồ Dụ tỏ ra không kiên nhẫn: “Nếu hắn có thể bám vào vật khác, vậy làm sao lôi hắn ra? Trực tiếp phá nát nơi này không được sao?”
Ứng Trì Nguyệt đáp: “Được. Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải tìm được lối ra trước.”
Nếu không thì tất cả sẽ chết cùng nhau tại đây.
Sầm Tễ ngẩng đầu nhìn bầu trời của bí cảnh. Trên đó sao trời cùng mặt trời, mặt trăng song song tồn tại, mây tía tím sẫm đan xen với sắc thái bình yên, rực rỡ bắt mắt nhưng giả dối đến khó chịu. Nếu tu vi của hắn vẫn còn, trực tiếp chém nát bí cảnh này cũng không phải việc khó. Chỉ tiếc hiện giờ tu vi đã suy giảm nghiêm trọng, vết thương cũ trong người, e rằng không làm được.
Ứng Trì Nguyệt liếc nhìn Thân Đồ Dụ: “Mãng phu, ngươi thử xem.”
Thân Đồ Dụ: “Lão già, bớt sai khiến ta đi. Đây là nơi tiên gia phi thăng, ta là Ma tộc, căn bản không thể phát huy toàn lực. Ngươi rõ ràng cũng giống ta, còn muốn lừa ta?”
Ứng Trì Nguyệt trầm mặt.
Hiện tại, bọn họ đang rơi vào một tình cảnh vô cùng khó xử.
Chúc Thành Lăng thì ai cũng đánh được, nhưng lại không ai tìm ra được hắn. Muốn dựa vào bạo lực để thoát ra, lại không có cách nào phá nát mảnh trời giả dối này.
“Hì hì hì hì hì.” Thanh âm Chúc Thành Lăng vang vọng trong không trung, “Có mấy vị chết cùng ta ở chỗ này, đời này của ta coi như cũng đáng giá rồi.”
Giọng nói hắn truyền đến từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không thể xác định được nguồn gốc. Khương Tuế cau mày, trong lòng dâng lên một cơn bực bội.
Chẳng lẽ thật sự phải chôn thân ở cái nơi quỷ quái này sao?
“Khoan đã.” Ứng Trì Nguyệt nhướng mày, “Ta nhớ hình như còn thiếu một người.”
Nếu hắn không nhắc, Khương Tuế cũng suýt quên mất. Mạnh Lệnh Thu là cùng bọn họ tiến vào, hiện tại mọi người đều có mặt ở đây, cớ sao lại không thấy Mạnh Lệnh Thu đâu?
Thân Đồ Dụ nói thẳng: “Có thể đã chết rồi, không quan trọng.”
Sầm Tễ cũng ừ một tiếng: “Không quan trọng.”
Nhưng Khương Tuế lại mơ hồ cảm thấy, Mạnh Lệnh Thu hẳn là một người rất quan trọng. Nếu hắn thật sự chết rồi, e rằng sẽ xảy ra những chuyện vô cùng nghiêm trọng, những chuyện mà y không hề muốn nhìn thấy.
Chúc Thành Lăng hẳn sẽ không đơn độc vứt Mạnh Lệnh Thu sang một chỗ khác. Trước đó, bọn họ ở trong hoàn cảnh ấy không hề gặp được Mạnh Lệnh Thu, vậy chỉ có một khả năng: Mạnh Lệnh Thu đã không thể phá giải tầng ảo cảnh thứ nhất mà Chúc Thành Lăng đan dệt cho hắn. Chúc Thành Lăng mê hoặc hắn lâu như vậy mà vẫn không thể khiến hắn ra tay với Khương Tuế, e là đã không còn ôm hy vọng, vì thế trực tiếp ném hắn vào ảo cảnh, mặc cho tự sinh tự diệt.
Khương Tuế không biết trong ảo cảnh Mạnh Lệnh Thu đã nhìn thấy điều gì khiến hắn lưu luyến đến quên cả đường về. Nhưng hiện giờ ảo cảnh đã vỡ vụn, dù giấc mộng có đẹp đến đâu cũng nên tỉnh lại rồi. Vậy Mạnh Lệnh Thu đang ở đâu?
Vừa nghĩ tới đây, Khương Tuế liền thấy một đạo kiếm quang lạnh lẽo đến cực điểm lóe lên. Một thiếu niên mặc y phục xanh nhạt đứng thẳng như tùng xanh bách biếc, bóng dáng sắc bén như lưỡi kiếm. Một kiếm này trực tiếp chém bay nửa cái đầu của một gốc Nhiếp Hồn Hoa. Sự tĩnh lặng trong hang núi lập tức bị phá vỡ, tiếng tru thảm thê lương vang vọng khắp nơi:
“A a a a!! Đầu của ta!!”
Thanh âm ấy vì đau đớn mà biến dạng, nhưng Khương Tuế vẫn lập tức nhận ra, đó chính là tiếng kêu thảm của Chúc Thành Lăng.
Mạnh Lệnh Thu vậy mà lại có thể chuẩn xác đến thế, trực tiếp tìm ra đóa hoa mà Chúc Thành Lăng đang bám vào.
Chỉ tiếc Chúc Thành Lăng quá mức gian xảo, Mạnh Lệnh Thu vừa rút kiếm lần nữa thì hắn đã lập tức đào tẩu. Khương Tuế vội hỏi: “Ngươi tìm ra hắn bằng cách nào?!”
Mạnh Lệnh Thu nhìn thấy Khương Tuế thì sững người, sau đó đột ngột dùng sức ôm chặt y vào lòng, giọng nói run rẩy: “Sư tôn… người là thật sao, hay chỉ là mộng của ta? Ta mơ thấy người chết rồi, chỉ còn mình ta, rất lâu… rất lâu…”
Xem ra Chúc Thành Lăng đối với “phế vật” như Mạnh Lệnh Thu lại đặc biệt để tâm, đến mức dành riêng cho hắn một cơn ác mộng.
Ảo cảnh này đáng sợ ở chỗ, ngay cả khi đã rời khỏi nó, Mạnh Lệnh Thu vẫn không thể phân biệt được đâu là hư ảo, đâu là thực.
Một tay Ứng Trì Nguyệt kéo mạnh Mạnh Lệnh Thu ra, cau mày: “Ai cho phép ngươi ôm em ấy?”
Khương Tuế: “…Có thể nói chuyện nghiêm túc trước được không?”
Y quay sang nhìn Mạnh Lệnh Thu: “Ta chưa chết. Ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy cái gì mà bị dọa thành thế này?”
Trên gương mặt tuấn tú của Mạnh Lệnh Thu hiện lên vẻ cô đơn hiếm thấy, thần sắc thậm chí có phần thất hồn lạc phách. Rất lâu sau, hắn mới khẽ nói: “Ta chỉ là… nhìn thấy một thế giới không có người.”
Ở nơi đó, hắn có tất cả, quyền thế, tài phú, địa vị…
…Duy chỉ không có Khương Tuế.
Hiển nhiên Khương Tuế không thể nào hiểu được sự uể oải ấy, rất nhanh đã kéo câu chuyện trở lại chính đề: “Ngươi còn nhìn thấy Chúc Thành Lăng ở đâu nữa không?”
Mạnh Lệnh Thu lắc đầu: “Không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được.”
Khương Tuế nghi hoặc: “Vì sao chỉ có ngươi làm được?”
“Hắn từng bị hoa hồn bám vào người.” Ứng Trì Nguyệt nói, “Giữa chúng tự nhiên có cảm ứng lẫn nhau.”
Khương Tuế đảo mắt nhìn quanh: “Bây giờ ngươi còn tìm được hắn không? Ta không tin thứ này thật sự bất tử. Quỷ còn có lúc hồn phi phách tán, huống chi là loại ma vật như vậy.”
Mạnh Lệnh Thu nhắm mắt lại, dốc toàn lực cảm nhận, đột nhiên mở mắt: “Trên vách đá Tây Nam, con bướm đậu trên cành hoa!”
Sầm Tễ vung kiếm, con bướm lập tức bị chém làm đôi. Chúc Thành Lăng kêu thảm một tiếng, giọng đầy oán độc: “Mạnh Lệnh Thu! Ngươi đúng là thứ được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều!”
Mạnh Lệnh Thu hoàn toàn không để ý tới hắn, tiếp tục nói: “Tây Bắc, trên mạng nhện giữa cành lá, con nhện!”
“Bên trái tảng đá hình vuông, trong đám cỏ dại…”
“Bên bờ nước, giữa đám lau sậy…”
“…”
Có Mạnh Lệnh Thu dẫn đường, Chúc Thành Lăng dù trốn ở đâu cũng đều bị lôi ra. Hắn vốn đã bị thương, lúc này lại liên tiếp trúng đòn nặng, cuối cùng không thể không bám vào một gốc Nhiếp Hồn Hoa lớn, rít lên: “Các ngươi thắng không vẻ vang! Dù hôm nay thắng ta, cũng chỉ là dùng thủ đoạn đê tiện!”
Khương Tuế từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt bình thản: “Nếu ngươi hiểu ta đến vậy, hẳn cũng biết ta xưa nay chưa từng là chính nhân quân tử. Chỉ cần có thể thoát ra, dùng thủ đoạn gì ta cũng không để tâm.”
Khuôn mặt người trên Nhiếp Hồn Hoa trở nên dữ tợn: “Ông trời đối với ta bất công… Ta không phục! Dù ngươi giết ta, ta vẫn không phục!”
Khương Tuế hờ hững đáp: “Vậy thì ngươi nên đi tìm ông trời gây phiền phức, chứ không phải là ta.”
Y nâng kiếm lên, mắt không chớp lấy một cái, chém phăng cái đầu trước mặt. Chúc Thành Lăng lúc này đã chẳng còn chút linh lực nào để rời khỏi cây hoa ấy, đau đớn k** r*n một tiếng, cái đầu lăn xuống đất. Đôi mắt kia vẫn trợn tròn, gắt gao nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Ngươi không bằng ta… Khương Tuế, ngươi không bằng ta!”
Khương Tuế trầm mặc trong khoảnh khắc. Y không hề mỉa mai hay châm chọc như Chúc Thành Lăng tưởng tượng, mà hàng mi chỉ cụp xuống, nhẹ giọng nói:
“Ngươi nói rất đúng. Ta không bằng ngươi.”
Chúc Thành Lăng sững người. Hai hàng huyết lệ chảy ra từ khóe mắt hắn, giọng nói nghẹn ngào.
“… Nhưng ta muốn trở thành ngươi, Khương Tuế.”
“Ta muốn… cũng có người chìa tay ra với ta, kéo ta ra khỏi vực sâu bùn lầy này.”
Khương Tuế nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, rồi nửa quỳ xuống, khép lại đôi mắt chết không nhắm của Chúc Thành Lăng.
Chúc Thành Lăng đã chết, bí cảnh lập tức bắt đầu sụp đổ. Trên không trung, từng mảng lớn vỡ vụn, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống. Ứng Trì Nguyệt quát lên:
“Lối ra đã mở! Mau rời đi, nếu không sẽ bị chôn vùi ở đây!”
Nhưng Khương Tuế không đáp lại. Y chậm rãi đi đến dưới gốc đào kia, dùng kiếm đào lớp đất vốn đã tơi xốp. Rất nhanh, phía dưới lộ ra một thi thể đã mục rữa, xương trắng lộ ra ngoài.
Chúc Thành Lăng đến đây chịu chết, trên người cũng không khoác cẩm y hoa phục gì. Dù là người đứng đầu bảng Nhất Lần Xuân Phong, hay thiếu lâu chủ Xuân Phong Lâu, hắn vốn có vô số gấm vóc châu báu, nhưng khi tự tuyệt nơi này, lại chỉ mặc bộ y phục lam trắng tầm thường của một đệ tử ngoại môn Huyền Nhất Môn.
Vải thô bọc một bồi máu thịt, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô, đó chính là cả một đời của Chúc Thành Lăng.
Khương Tuế mím môi, quay sang Thân Đồ Dụ nói:
“Đốt hắn thành một nắm tro cốt. Ta muốn mang hắn ra ngoài.”
Thân Đồ Dụ không hỏi nhiều, lập tức làm theo. Lửa cháy ngút trời, không chỉ thiêu rụi thi thể Chúc Thành Lăng thành tro, mà còn đốt cháy luôn cả cây đào già kia. Bí cảnh vốn đã lung lay sụp đổ, cây cổ thụ vừa ngã xuống, chẳng khác nào cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà. Mặt đất rung lắc dữ dội, mọi người đều đứng không vững.
Lối ra của bí cảnh đã ở ngay trước mắt. Khương Tuế cuộn nắm tro cốt kia lại, bước về phía quầng sáng rực rỡ chói mắt…
Bên tai vang lên từng tiếng nổ ầm ầm. Khương Tuế biết đó là âm thanh của thượng cổ bí cảnh hoàn toàn tan vỡ. Khi y mở mắt ra lần nữa, trước mặt đã chẳng còn sơn cốc âm u, chẳng còn hoa đầu người đỏ thẫm, cũng không còn cây đào yêu dị kia.
Chỉ còn gió xuân tháng Năm thổi nhẹ bên hồ, liễu rủ lay động, non mềm xanh biếc, cảnh sắc dịu dàng đẹp đến nao lòng.
Lầu gác trùng điệp, hành lang uốn lượn, mái cong đấu củng tinh xảo. Xuân Phong Lâu ẩn hiện nơi đối diện hồ nước, giữa tầng tầng mây mù. Hai kẻ dẫn đường lúc nãy lo lắng đứng bên cạnh, không biết đang nói gì. Thấy Khương Tuế tỉnh lại, cả hai mừng rỡ:
“Tiên quân cuối cùng cũng tỉnh rồi! Ngài sao đột nhiên lại ngất đi thế này, thật sự dọa chết nô!”
Thì ra bọn họ vẫn luôn ở ngoài Xuân Phong Lâu, chỉ là bị vây trong ảo cảnh.
Hai người vội vàng thúc giục:
“Tiên quân, đã tỉnh rồi thì mau theo nô đi gặp lâu chủ. Ngài ấy chắc chắn đang sốt ruột chờ ngài!”
“… Hắn hẳn là sẽ không đợi ta nữa.”
Khương Tuế liếc nhìn chiếc tay nải nhỏ trong tay, rồi hỏi: “Các ngươi bị bán tới Nhất Lần Xuân Phong sao?”
Hai người sững sờ. Người gan dạ hơn cúi giọng nói:
“… Nô bị bắt cóc tới. Nô vốn là con nhà thương hộ nhân gian, đi du ngoạn thì gặp phải bọn buôn người…”
Người còn lại do dự một lát rồi nói:
“Nô bị huynh trưởng bán tới, chỉ đổi lấy năm viên linh thạch.”
“Muốn rời đi không?” Khương Tuế hỏi.
Hai người lập tức mừng rỡ khôn xiết:
“Tiên quân muốn chuộc thân cho chúng nô sao?!”
“Không cần chuộc thân.”
Khương Tuế nhìn dãy lầu cao nối tiếp nhau trước mắt, giọng nói bình thản:
“Từ nay về sau, sẽ không còn Xuân Phong Lâu nữa.”
…
Chuyện Tiên Tôn Lưu Sương và Tiên Tôn Độ Hành tiêu diệt Nhất Lần Xuân Phong lập tức chấn động toàn giới. Chưa nói đến hai vị Tiên Tôn nổi danh khắp thiên hạ, ngay cả Ma giới và Yêu giới cũng như có thâm thù đại hận với Nhất Lần Xuân Phong, nhao nhao chen một chân vào.
Dù Nhất Lần Xuân Phong đã cắm rễ khắp giới suốt nhiều năm, quan hệ chằng chịt như mạng nhện, nhưng trước thế cục tam giới liên thủ vây quét, làm sao còn đường sống?
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, toàn bộ các phân bộ của Nhất Lần Xuân Phong đều bị một trận hỏa thiêu thành tro tàn. Ngọn lửa ấy cũng không phải lửa bình thường, nước thường không sao dập tắt được. Theo lời đồn, đó chính là nghiệp hỏa của Ma Tôn, linh tính vô cùng. Chỉ cần đốt xong những thứ cần đốt, nó liền tự động tắt đi.
Nếu Nhất Lần Xuân Phong còn có một người chủ sự đứng ra chèo chống, có lẽ cũng không đến mức sụp đổ nhanh như vậy. Dù sao bao năm kinh doanh, thực lực tích lũy vẫn không phải là giả. Chỉ tiếc Nhất Lần Xuân Phong đã là rắn mất đầu, lão lâu chủ chết đi, lâu chủ mới còn chưa kịp vào thế chỗ thì đã bặt vô âm tín, hoàn toàn không tìm thấy tung tích.
Có lời đồn nói hắn đã sớm bị Tiên Tôn Lưu Sương chém dưới kiếm, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán, bởi rốt cuộc chẳng có ai tận mắt nhìn thấy.
Lần này, chưởng môn Huyền Nhất Môn rút ra bài học xương máu, không còn vì che giấu cái xấu mà bao che cho Khắc Thạch gây ra nghiệt nợ nữa. Hắn công bố trước thiên hạ mối quan hệ giữa Khắc Thạch và Nhất Lần Xuân Phong. Huyền Nhất Môn tự nhiên chịu đả kích không nhỏ, một môn phái danh giá lâu đời mà lại làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy, thật sự khiến người nghe mà kinh hãi.
Tiên Tôn Độ Hành thì xem như được rửa sạch oan khuất. Rốt cuộc những kẻ hắn giết ở Yêu giới, từng tên một đều là người đáng chết.
Cơn gió to này trong thời gian ngắn nhất định chưa thể lắng xuống. Bởi Nhất Lần Xuân Phong có thể làm lớn đến mức ấy, kỳ thực các môn các phái đều có dây mơ rễ má. Có lẽ vì trong lòng hổ thẹn, bọn họ còn chủ động thu nhận những người sau khi Nhất Lần Xuân Phong bị tiêu diệt mà không còn chốn dung thân, ít nhất để họ có một nơi đặt chân.
Còn những chuyện ấy, Khương Tuế không tiếp tục để tâm. Sau khi trở về núi sau của Vụ Sơn, việc đầu tiên y làm chính là mời y tu tới chữa thương cho Sầm Tễ.
Quả nhiên là vết thương cũ chưa lành, lại chồng thêm tân thương, thật vất vả mới dưỡng được chút ít, một trận đại chiến trong ảo cảnh liền khiến tất cả công sức trước đó hóa thành mây khói.
Vị y tu tóc bạc trắng lắc đầu thở dài:
“Lôi phạt của chùa Chính Nguyên thật sự quá hung hiểm. Tiên Tôn đã bị tổn thương căn cốt. Nếu không có cỏ Lộ Trạch, đừng nói chữa trị tiên cốt, đến cả kinh mạch cũng sẽ hoàn toàn đình trệ. Từ nay về sau, e rằng con đường tu luyện sẽ đoạn tuyệt.”
Sắc mặt Khương Tuế lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Cây cỏ Lộ Trạch duy nhất trên đời đã bị Chúc Thành Lăng hái trước một bước, mà Chúc Thành Lăng lại chết trong bí cảnh. Giờ đây y còn biết đi đâu tìm cỏ Lộ Trạch nữa?
Y tu cũng biết tình thế khó xử, bèn chuẩn bị cáo lui, để Sầm Tễ nghỉ ngơi cho tốt. Vừa đứng dậy, hắn chợt thấy trên chiếc tủ cạnh giường đặt một chiếc hộp, mơ hồ tỏa ra linh quang, không khỏi khẽ “chậc” một tiếng:
“Đây là thứ gì?”
Khương Tuế liếc nhìn, không có ấn tượng gì. Đại khái là quà thăm hỏi của ai đó để lại, liền nói:
“Ngài thấy hứng thú thì cứ xem.”
Y tu bước lên mở hộp, vừa nhìn đã sững sờ:
“Cái này… đây chẳng phải là cỏ Lộ Trạch sao?!”
Khương Tuế ngẩn người.
Y tu mừng rỡ khôn xiết:
“Tuy ta chỉ thấy nó trong y thư, nhưng toàn thân phát sáng như vậy, tuyệt đối không thể sai, chính là cỏ Lộ Trạch!”
Khương Tuế bước tới, nhìn cây cỏ trong hộp. Đời trước, Mạnh Lệnh Thu từng vì y hái cỏ Lộ Trạch. Y chỉ nhìn thấy một lần, ký ức không thật rõ ràng, nhưng hình dáng dường như đúng là cây cỏ này!
Y tu chắp tay chúc mừng:
“Chúc mừng Tiên Tôn được quý nhân tương trợ! Có cỏ Lộ Trạch, tuy không thể chữa lành tiên cốt, nhưng chữa trị kinh mạch thì hoàn toàn không thành vấn đề!”
Sầm Tễ hơi nhíu mày, nhìn sang Khương Tuế. Khương Tuế hiểu hắn đang nghi hoặc điều gì, liền gọi người hầu phụ trách quét dọn trong phòng tới, hỏi:
“Thứ này là ai đưa?”
Người hầu nghiêm túc nghĩ hồi lâu rồi vỗ trán:
“À! Là Chúc sư huynh đưa tới!”
“Mấy ngày trước Chúc sư huynh vội vã lên núi, nói là có một vật rất quan trọng muốn giao cho ngài. Nhưng khi ấy ngài và Độ Hành Tiên Tôn đều không có ở trên núi. Nô sợ vật ấy quả thật quan trọng, nên để hắn đặt lại trong phòng…”
Nói đến đây, người hầu cẩn thận nhìn Khương Tuế:
“Tiên Tôn, thứ này… có vấn đề gì sao?”
“… Không có.”
Khương Tuế siết chặt chiếc hộp gỗ trong tay, nhắm mắt lại:
“Ngươi lui xuống đi.”
Cỏ Lộ Trạch tỏa ra ánh sáng nhu hòa, làm dung mạo Khương Tuế càng thêm mỹ lệ. Y nhìn cây cỏ ấy, rơi vào trầm tư.
Chúc Thành Lăng đã đặt cỏ Lộ Trạch ở đây từ trước khi bọn họ tiến vào bí cảnh, phải chăng hắn đã sớm biết, mình sẽ chết ở đó?
Khương Tuế cầm cỏ Lộ Trạch lên, liền phát hiện bên dưới còn đè một mảnh giấy. Trên đó chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ, nét bút xiêu vẹo, như thể trẻ con mới tập cầm bút. Phải mất một lúc lâu, Khương Tuế mới đọc rõ được nội dung:
“Khương Tuế, ngươi lại thua ta một bậc.”
P/s: Lời của editor
Chương sau là chương cuối rùi, spoil, HE nha.