Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 119: Kết thúc thế giới thứ tư.




Cỏ Lộ Trạch quả thực là thánh vật chữa trị kinh mạch cực kỳ hiếm có. Sau khi sử dụng, thân thể Sầm Tễ ngày càng chuyển biến tốt đẹp. Chờ đến khi thương thế của hắn gần như hồi phục hoàn toàn, Khương Tuế liền cùng hắn lên đường đi Tân Nam.

Hai đời làm người, Khương Tuế chưa từng đặt chân tới nơi này. Lần đầu tiên y nghe nói đến Tân Nam vẫn là khi ở Nhất Lần Xuân Phong, do Tiểu Linh nhắc tới. Chỉ là khi ấy, ngay cả năng lực tự bảo vệ mình y còn không có, những chuyện như thượng cổ bí cảnh hay phi thăng, đối với y đều là những điều xa vời, chưa từng nghĩ tới.

Tân Nam vốn là nơi giàu có, phồn hoa, người đến kẻ đi tấp nập. Nhưng nhắc tới Chúc gia, đã chẳng còn mấy ai nhớ rõ. Khương Tuế phải hỏi thăm từ một ông lão tuổi đã cao mới biết được vị trí cũ của Chúc gia. Nơi đó sớm đã bị cải tạo thành tửu lầu, hoàn toàn không còn nhìn ra dáng vẻ năm xưa. Cũng may phần mộ tổ tiên của Chúc gia vẫn còn. Khương Tuế liền đem chút tro cốt còn sót lại của Chúc Thành Lăng an táng tại phần mộ tổ tiên Chúc gia.

Không dựng bia mộ, chỉ đơn giản dùng đất lấp lại. Trời rơi mưa phùn lất phất, Sầm Tễ cầm ô che cho Khương Tuế. Nhìn đường nét nghiêng nghiêng nhu hòa trên gương mặt y, hắn hỏi:
“Vì sao em lại muốn chôn cất hắn?”

Một lúc lâu sau, Khương Tuế mới đáp:
“Lúc trước ở Nhất Lần Xuân Phong, hắn quả thật đã chiếu cố ta rất nhiều, coi như ta trả lại một phần ân tình.”

“Dù sao thì thiếu loại nhân tình như vậy, cũng rất đáng sợ.”

Trong màn mưa mờ ảo, Khương Tuế khẽ thở dài:
“Năm đó hắn thấy ta rời khỏi Nhất Lần Xuân Phong, có thể đã nhìn trộm được cả hai đời của ta. Ai biết được hắn có thật tự tiêu diệt nguyên thần hay không, ta không muốn lại bị hắn quấn lấy nữa.”

Sầm Tễ nghiêm túc nói:
“Cùng lắm thì giết hắn thêm một lần, cũng không phải chuyện lớn gì.”

“Đừng suốt ngày đem đánh đánh giết giết treo trên miệng.”
Khương Tuế tiện tay đào một gốc hoa dại, trồng lên nấm mồ nhỏ của Chúc Thành Lăng, rồi nói:
“Năm đó ở Nhất Lần Xuân Phong, ngươi chiếu cố ta; ta đem hài cốt của ngươi mang ra khỏi bí cảnh; ngươi để lại cỏ Lộ Trạch cho ta; ta lại đem ngươi an táng tại phần mộ tổ tiên nhà ngươi. Như vậy là huề nhau, ta không nợ ngươi điều gì.”

Y lấy tờ giấy Chúc Thành Lăng để lại, dùng linh hỏa đốt thành tro tàn, phủi phủi tay đứng dậy, nói:
“Chúc Thành Lăng, vĩnh biệt.”

Hai người sóng vai rời đi. Sầm Tễ nói:
“Phong cảnh Tân Nam cũng không tệ, ở lại thêm hai ngày chứ?”

Khương Tuế vốn dĩ ra ngoài để giải sầu. Ở lại trên núi Lạc Vụ căn bản không có ngày nào nhàn nhã, mỗi ngày đều có vô số chuyện tìm đến tận cửa. Y dứt khoát ra ngoài tránh thanh tĩnh, nghe hắn nói vậy liền tự nhiên gật đầu đồng ý.

Hai người liền du sơn ngoạn thủy dọc đường, ở Tân Nam gần nửa tháng mới chuẩn bị trở về Huyền Nhất Môn. Đêm hôm đó, Khương Tuế đang ở trong phòng xem thoại bản, bỗng nhiên cảm nhận được yêu khí bên ngoài cuồn cuộn tận trời. Y còn chưa kịp phản ứng, Sầm Tễ đã rút kiếm lao ra ngoài. Khương Tuế đẩy cửa sổ ra, liền thấy người tới quả nhiên là Ứng Trì Nguyệt, đang cùng Sầm Tễ đứng trên mái tửu lầu đối diện, đánh nhau kịch liệt.

Khương Tuế: “……”

Y lười đến mức chẳng buồn mắng, chỉ nói:
“Các ngươi đừng có đánh hỏng nhà người ta, phải bồi thường đó!”

Nói xong liền đóng sầm cửa sổ, quay người định đi ngủ. Không ngờ vừa mới xoay người, đã bị ai đó ôm chặt lấy eo. Khương Tuế kinh hãi nói:
“Ngươi...”

“Đừng lên tiếng”
Giọng Thân Đồ Dụ hạ thấp đến cực điểm.
“Đừng để Sầm Tễ phát hiện.”

Khương Tuế: “?”

Thân Đồ Dụ ôm Khương Tuế lao thẳng ra ngoài. Sầm Tễ phát hiện có điều không ổn, lập tức quay đầu đuổi theo. Nhưng Thân Đồ Dụ đã hóa thành nguyên hình, hoàn toàn hòa vào mây mù, chỉ trong chớp mắt đã không còn tung tích.

Sầm Tễ: “……”

Tốc độ của Thân Đồ Dụ nhanh đến kinh người, dù có cưỡi gió cũng không thể đuổi kịp. Sầm Tễ lạnh lùng nói:
“Không ngờ các ngươi lại có thể hợp tác.”

Ứng Trì Nguyệt một thân hồng y bị gió thổi phần phật tung bay, cười nói:
“Cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, ai bảo Tiên Tôn giữ người chặt như vậy chứ.”

Sầm Tễ đáp:
“Ta cũng không hề giam cầm em ấy.”

Ứng Trì Nguyệt cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:
“Tiên Tôn giả bệnh, che giấu tu vi, mới thật sự là khiến người ta mở mang tầm mắt.”

“Lời này của các hạ không công bằng.”
Sầm Tễ nói bằng giọng nhàn nhạt.
“Ta quả thật đang mang thương tích trong người.”

Ứng Trì Nguyệt:
“……Trước kia sao ta lại không phát hiện ngươi vô liêm sỉ đến mức này.”

Sầm Tễ đáp lại gọn gàng:
“Nửa cân tám lạng.”

Ứng Trì Nguyệt cười lạnh một tiếng. Hắn lười biếng chẳng buồn tiếp tục đôi co với Sầm Tễ nữa. Dù sao thì vào lúc này, Thân Đồ Dụ chắc chắn đã mang theo Khương Tuế đi xa, Sầm Tễ tuyệt đối không thể đuổi kịp. Hắn xoay người định rời đi, nhưng ngay lúc ấy, Sầm Tễ bỗng nhiên cất tiếng:
“Các ngươi không giữ được em ấy đâu.”

“Ngươi nói thì có ích gì?” Ứng Trì Nguyệt đáp.

Sầm Tễ đứng giữa cơn gió náo động, sắc mặt vẫn bình thản, giọng nói trầm ổn:
“Không phải là ta nói.”

“Em ấy sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng lại. Ta còn tưởng rằng các ngươi đã sớm hiểu rõ điều này.”

……

Khương Tuế bị Thân Đồ Dụ mang đi với tốc độ nhanh đến mức còn hơn cả ngựa trắng kéo xe vàng, choáng đến mức suýt nữa thì nôn ra. Cũng may không lâu sau, Thân Đồ Dụ đã hạ xuống. Nơi đây dường như là một trấn nhỏ hẻo lánh.

Thân Đồ Dụ biến trở lại hình người, lập tức từ phía sau ôm lấy Khương Tuế, cúi đầu cọ cọ lên cổ y. Khương Tuế đưa tay ấn đầu hắn lại, hỏi:
“Ngươi với Ứng Trì Nguyệt đã thương lượng thế nào?”

Thân Đồ Dụ đáp:
“Trước tiên mang em rời khỏi bên cạnh Sầm Tễ, sau đó để em tự mình chọn muốn đi theo ai.”

Khương Tuế:
“Các ngươi đúng là giỏi thật, còn học được cách hợp tác rồi.”

“Ta đã đánh với Sầm Tễ mấy trận, nhưng không thắng nổi.”
Thân Đồ Dụ cau mày, rồi nói tiếp:
“Nhưng nếu hai người bọn ta cùng đánh một mình hắn, Sầm Tễ có thể sẽ chết. Em sẽ tức giận.”

Khương Tuế:
“……”
Cảm ơn ngươi, ít ra còn nhớ cân nhắc xem ta có tức giận hay không.

Thân Đồ Dụ nắm lấy tay Khương Tuế, nói:
“Nơi này chúng ta từng tới rồi, còn nhớ không?”

Khương Tuế nhìn quanh một vòng, hoàn toàn không có ấn tượng, nghi hoặc hỏi:
“Khi nào?”

Thân Đồ Dụ chỉ về phía một ngọn núi phía sau, nói:
“Chúng ta gặp nhau lần đầu là ở đó.”

Lúc này Khương Tuế mới nhớ ra. Đây chính là trấn nhỏ mà trước kia y từng ở cùng Thân Đồ Dụ. Chỉ là thời gian trôi qua đã quá lâu, trấn nhỏ thay đổi rất nhiều, sớm đã không còn dáng vẻ trong ký ức của y nữa.

Hai người đi trên con phố hẹp vắng lặng. Khương Tuế ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, Thân Đồ Dụ chậm rãi hỏi:
“Sau này em vẫn phải quay về núi Lạc Vụ sao?”

Khương Tuế ừ một tiếng:
“Đương nhiên phải về. Còn cả một đống chuyện phiền phức đang chờ ta xử lý.”

Dù sao thì những vấn đề tồn đọng của Nhất Lần Xuân Phong thật sự không ít. Có vài chuyện Đồng Túc Ân không dám tự quyết, nhất định phải hỏi ý kiến y và Sầm Tễ.

“Vì sao em cứ phải xen vào chuyện của bọn họ?”
Thân Đồ Dụ thực sự không hiểu.
“Tự mình tạo nghiệt thì tự mình gánh lấy, dựa vào đâu lại bắt người khác đi thu dọn cục diện rối rắm?”

“Ngồi ở vị trí nào thì phải lo việc ở vị trí đó thôi.”
Khương Tuế nói tiếp:
“Giống như ngươi vậy, chạy loạn khắp nơi, mặc kệ mọi chuyện, mới càng dễ xảy ra vấn đề.”

Nhớ tới chuyện Phi Linh từng tấn công Ma giới trước đó, Thân Đồ Dụ lập tức im bặt.

Khó khăn lắm mới quay lại chốn cũ, Khương Tuế liền ở lại trấn nhỏ vài ngày. Đúng vào mùa mưa dầm, ngày nào cũng mưa rả rích không dứt. Mãi mới có được một ngày nắng hiếm hoi, Thân Đồ Dụ liền dẫn Khương Tuế lên ngọn núi nơi bọn họ gặp nhau lần đầu.

Vì trước kia đã có không ít người chết ở đó, dần dần nơi này trở thành đất hoang. Dân chúng dưới chân núi đều tránh xa khu vực này, nói rằng nơi ấy không may mắn.

“Lúc đó ngươi giết tất cả mọi người, vì sao lại chỉ để lại một mình ta?”
Khương Tuế hỏi.

Thân Đồ Dụ đáp thẳng thừng:
“Vì em đẹp.”

Khương Tuế nghẹn lời, rồi bật cười:
“Vậy nếu khi đó đổi thành một người khác cũng đẹp như vậy, ngươi cũng sẽ song tu với hắn sao?”

“Sẽ không.”
Thân Đồ Dụ trả lời không cần suy nghĩ. Hắn nhìn Khương Tuế một lúc, rồi đột nhiên nói:
“Ta cảm thấy đời trước ta hẳn là đã gặp em rồi.”

Bước chân Khương Tuế khẽ khựng lại.

“Ngay lần đầu gặp em, ta đã có cảm giác như vậy.”
Thân Đồ Dụ tiếp tục:
“Khoảng thời gian trước ta có xem một quyển thoại bản, bên trong nói về chuyển thế và tục duyên. Có lẽ đời trước chúng ta đã quen biết nhau…… Không, có lẽ rất nhiều đời, chúng ta đều từng quen biết.”

Trong đầu Khương Tuế bỗng lóe lên một tia linh quang, nhưng khi y định nắm bắt thì nó đã tan biến, chỉ còn lại khoảng trống mơ hồ.

Thân Đồ Dụ nhắc đến ký ức, nhưng trên thực tế lại khiến hắn mơ hồ cảm thấy, dường như chính bản thân mình cũng đã đánh mất một đoạn ký ức vô cùng quan trọng.

Ở trấn nhỏ được mười ngày, sáng hôm ấy Khương Tuế vừa tỉnh dậy thì đã thấy Ứng Trì Nguyệt ngồi bên mép giường. Trong phòng lại không thấy bóng dáng Thân Đồ Dụ đâu, y liền nghi hoặc hỏi:
“Thân Đồ Dụ đâu?”

Ứng Trì Nguyệt u uất đáp:
“Thấy ta rồi mà còn hỏi hắn sao?”

“……Ngươi có cần làm bộ làm tịch như vậy không.”
Khương Tuế ngáp một cái, lại vươn vai, nói tiếp:
“Nếu các ngươi muốn đánh nhau thì phiền tìm một ngọn núi hoang không người, đừng dọa đến bá tánh trong trấn.”

“Cái tên ngốc đó đã bị ta hạ độc cho hôn mê rồi, đánh không nổi nữa đâu.”
Ứng Trì Nguyệt vươn tay bế y lên. Khương Tuế cũng không phản kháng, dựa vào vai hắn, âm thầm tính toán thời gian rồi nói:
“Ngươi muốn mang ta đến Yêu giới? Được thôi, nhưng ta nhiều nhất chỉ ở cùng ngươi mười ngày, sau đó phải quay về núi Lạc Vụ. Có chuyện lớn cần xử lý, bắt buộc phải trở về.”

Ứng Trì Nguyệt càng thêm không vui:
“Ta đợi em mười năm, mà em chỉ chịu ở cùng ta mười ngày?”

Khương Tuế bị hắn lải nhải đến phiền chết, dứt khoát cúi người hôn nhẹ lên môi hắn, nói:
“Ngươi rốt cuộc có đi hay không? Không đi thì lát nữa Thân Đồ Dụ tỉnh lại đấy. Hắn da dày thịt béo, độc dược với hắn chỉ có tác dụng phân nửa thôi.”

Có lẽ vì cảm thấy Thân Đồ Dụ thật sự quá phiền phức, Ứng Trì Nguyệt rất nhanh đã bế Khương Tuế lên cỗ xe vàng do ngựa trắng kéo. Chỉ là hắn không dẫn y quay về Yêu giới, mà lại rong ruổi không mục đích khắp nơi.

Khương Tuế hỏi, hắn trầm mặc một lúc rồi mới nói:
“Trước kia em từng nói, hy vọng được ngồi trên xe vàng do ngựa trắng kéo đi thật nhiều nơi ngắm nhìn thế gian. Dù đã chậm trễ nhiều năm, nhưng ta vẫn muốn giúp em hoàn thành tâm nguyện ấy.”

Không chờ Khương Tuế lên tiếng, hắn lại nói tiếp:
“Mấy năm nay em hẳn đã thấy không ít phong cảnh rồi, chỉ là không phải ta ở bên cạnh. Ta muốn được ở cùng em, cùng em nhìn lại một lần nữa.”

Ven đường có một cụ ông bán tranh đường, trước mặt đặt một cái đĩa quay. Chỉ cần một văn tiền là có thể quay một lần, trên đó có mười hai con giáp, quay trúng con nào thì sẽ vẽ con đó bằng đường.

Loại sinh ý này, nếu quay trúng rồng thì đúng là trúng lớn. Khi Khương Tuế còn nhỏ, hàng xóm có một đứa trẻ vận khí cực tốt từng quay trúng rồng. Nó giơ con rồng đường uy phong lẫm liệt ấy lên, khiến bọn trẻ xung quanh tranh nhau vây xem.

Khương Tuế cũng rất muốn tới xem, nhưng vì mẫu thân y là xướng kỹ nổi tiếng, những đứa trẻ khác đều bài xích y. Chỉ cần thấy y từ xa là đã la hét chế giễu, vì thế mỗi khi gặp chuyện như vậy, Khương Tuế đều không dám tiến lại gần.

Nhưng lần đó thì khác. Có lẽ đứa trẻ kia thật sự quá vui, thấy Khương Tuế liền vẫy tay gọi y qua, cho y đứng gần xem con rồng đường ấy.

Khương Tuế vẫn luôn nhớ rõ dáng vẻ của con rồng đó. Chỉ là sau này lớn lên hồi tưởng lại, con rồng ấy kỳ thực chẳng hề uy phong, cũng không quá sống động. Y đã từng mua rất nhiều lần kẹo con rồng đường, cũng không phải vì thích đến mức nào, mà chỉ là muốn bù đắp cho tiếc nuối khi còn nhỏ.

Thế nhưng cái lỗ hổng trong lòng ấy quá lớn, cho dù có bao nhiêu con rồng đường đi nữa, cũng không thể lấp đầy.

“Hai vị công tử!”
Cụ ông cười ha hả nói:
“Hai vị muốn mẫu nào? Đĩa quay này một văn tiền một lần, quay trúng cái gì thì làm cái đó. Không phải ta khoe khoang, trong mười dặm tám thôn này, tay nghề tranh đường của ta không ai sánh bằng!”

Khương Tuế nhìn sang Ứng Trì Nguyệt:
“Ngươi muốn mẫu gì?”

Ứng Trì Nguyệt nhướn mày, đưa cho cụ ông một viên linh thạch, hỏi:
“Thế này đủ quay mấy lần?”

Cụ ông bị sự hào phóng của hắn dọa cho giật mình, vội vàng nói:
“Nhiều tiền thế này, công tử muốn vẽ gì ta liền vẽ cái đó, không cần quay đĩa!”

Ứng Trì Nguyệt lại đưa tay gạt đĩa quay, nói với Khương Tuế:
“Ta muốn một con rắn.”

Đĩa quay kẽo kẹt dừng lại, kim chỉ đúng vào… một con thỏ.

Khương Tuế nói:
“Vận may của ngươi xưa nay vẫn kém vậy đấy, hay là thôi đi.”

Ứng Trì Nguyệt mím môi:
“Ta không tin.”

Lần thứ hai, quay ra gà.
Lần thứ ba, heo.
Ngựa.
Chuột.
Khỉ.
Thỏ.

Ngay cả cụ ông cũng nhìn không nổi nữa, dè dặt nói:
“Công tử… hay là để ta vẽ cho ngài một con rắn nhé?”

Ứng Trì Nguyệt trầm mặt, dường như không thể tin nổi, đường đường là Yêu Vương, vậy mà lại không chinh phục nổi một cái đĩa quay đường họa bé xíu!

“Em quay đi.”
Hắn nói giọng buồn bực:
“Em thử xem.”

Khương Tuế tùy tay xoay một cái, kim chỉ lập tức dừng đúng vào con rắn mà Ứng Trì Nguyệt xoay thế nào cũng không ra.

Ứng Trì Nguyệt:
“……”

Cụ ông cười ha hả nói:
“Vị công tử này đúng là vận khí tốt thật! Nhất định là người đại phú đại quý!”

Khương Tuế cũng bật cười, cố ý nói:
“Đại phú đại quý thì không có, nhưng vận khí quả thật là tốt hơn một số người.”

Vì Ứng Trì Nguyệt trả tiền rất hậu, nên cụ ông liền làm hẳn hai con rắn đường, mỗi người một con. Khương Tuế cầm tranh đường trong tay quan sát, quả thực vô cùng tinh xảo, đủ thấy cụ ông đúng là có bản lĩnh thật sự. Ngay cả Ứng Trì Nguyệt cũng rất hài lòng:
“Không ngờ trong dân gian lại có người có tay nghề cao như vậy.”

“Ứng Trì Nguyệt.”

“Hử?”

Ứng Trì Nguyệt vừa đáp lại, Khương Tuế đã cúi người tiến lên, một ngụm cắn phập mất đầu con rắn.

Răng rắc một tiếng, giòn tan vang dội.

Ứng Trì Nguyệt chỉ cảm thấy cổ mình như nhói lên một cái.

Khương Tuế đứng thẳng dậy, lại giơ con rắn nhỏ trong tay lên, hỏi:
“Ta ăn ngươi, còn ngươi ăn ta?”

Ứng Trì Nguyệt nuốt ngược câu “Có thể mang về cất làm kỷ niệm” trở lại, đáp:
“Không cần.”

Khương Tuế “ừ” một tiếng, lại răng rắc một cái, cắn nốt cái đầu rắn trong tay mình.

Ứng Trì Nguyệt:
“……”

Đến ngày mười ngày ước định kết thúc, Ứng Trì Nguyệt đưa Khương Tuế trở về Huyền Nhất Môn.

Hắn vốn định đưa y lên tận núi Lạc Vụ, nhưng Khương Tuế thật sự không muốn nhìn thấy cảnh hắn và Sầm Tễ lại đánh nhau. Dù nói là ai cũng không đánh chết được ai, nhưng rất khó bảo đảm những đỉnh núi xung quanh có bị vạ lây hay không. Ầm ầm rung chuyển một hồi cũng đủ phiền rồi, vì vậy khi tới chân núi Lạc Vụ, Khương Tuế liền bảo Ứng Trì Nguyệt quay về trước.

Vừa bước vào cửa, Khương Tuế đã thấy Mạnh Lệnh Thu ôm kiếm đứng ở đó. Sắc mặt hắn có chút tiều tụy, nhưng vừa thấy Khương Tuế liền sáng bừng mắt lên:
“Sư tôn!”

“…Giờ thì không cần gọi ta là sư tôn nữa.”
Khương Tuế tiếp tục đi lên núi.

Mạnh Lệnh Thu theo sau y, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn muốn trục xuất ta khỏi môn phái sao?”

Khương Tuế dừng lại một chút rồi nói:
“Chỉ là ta cảm thấy không đủ bản lĩnh để dạy dỗ ngươi.”

Mạnh Lệnh Thu khàn giọng nói:
“Dù thế nào đi nữa, sư tôn vĩnh viễn vẫn là sư tôn của ta.”

Nếu hắn đã kiên trì như vậy, Khương Tuế cũng không nói thêm gì. Thầy trò một trước một sau đi trên con đường nhỏ lên núi, mưa dầm tầm tã, mây mù núi non mịt mờ.

Bỗng nhiên Mạnh Lệnh Thu nói:
“Sư tôn, ta luôn cảm thấy… những gì ta trải qua trong bí cảnh, không phải là ảo cảnh.”

“Hử?”
Khương Tuế nghi hoặc hỏi:
“Vì sao lại nói vậy?”

“Quá chân thật…”
Sắc mặt Mạnh Lệnh Thu không mấy dễ nhìn.
“Cho dù Chúc Thành Lăng là hoa hồn của Nhiếp Hồn Hoa, cũng không thể nào tạo ra một thế giới vừa chân thực vừa khổng lồ như vậy. Một ảo cảnh kín kẽ và to lớn đến mức đó, e rằng ngay cả tiên nhân trên trời cũng không làm được.”

Điều này khiến Khương Tuế sinh ra vài phần hứng thú:
“Vậy trong thế giới đó, kết cục ra sao?”

Mạnh Lệnh Thu trầm mặc một lúc lâu rồi mới nói:
“Trong thế giới đó, Sầm Tễ phi thăng, Tu Chân giới trong lúc nhất thời biến thành rắn mất đầu. Ma giới nhân cơ hội xâm lấn Tu Chân giới. Ta cùng Phi Linh liên thủ giết Thân Đồ Dụ. Phi Linh vẫn luôn muốn tự mình nắm quyền, nên ta cũng giết nàng. Sau đó nghe nói Yêu Vương Ứng Trì Nguyệt cảm thấy nhân gian vô vị, liền tự giải binh quyền.”

Dưới gốc cây, một chú chim non bị gió thổi rơi khỏi tổ kêu chíp chíp không ngừng. Khương Tuế dùng linh lực hong khô bộ lông cho nó, lại nâng nó đặt về tổ cũ. Nghe Mạnh Lệnh Thu nói, trong đầu y dường như hiện lên một bức tranh sống động, nhưng vô luận thế nào cũng không nhớ nổi.

Khương Tuế chậm rãi nói:
“Vậy thì ngươi trở thành người thắng cuối cùng.”

“…Ừ.”
Mạnh Lệnh Thu đáp.
“Trong thế giới đó, ta có được tất cả. Nhưng cho dù tìm kiếm thế nào, cũng không tìm thấy sư tôn.”

“Không tìm thấy là ý gì?”

Mạnh Lệnh Thu khó khăn nói:
“Ngài… chưa từng tồn tại.”

“Trong thế giới đó, không ai biết đến ngài. Mọi thứ có liên quan đến ngài đều bị xóa sạch, cứ như là…”

“Cứ như là vốn dĩ không nên có ta tồn tại, đúng không?”
Khương Tuế nhẹ giọng tiếp lời.

Mạnh Lệnh Thu không đáp.

Dù là lúc hận Khương Tuế nhất ở kiếp trước, hắn cũng không thể chấp nhận việc Khương Tuế vốn không hề tồn tại.

Phía trước đã có thể nhìn thấy Lưu Sương Tiểu Trúc. Cây đào nơi đó quanh năm không tàn, hoa nở như mây, từ xa nhìn lại tựa như một dải yên hà(*) rực rỡ.

(*)cảnh khói và ráng chiều/sương mù nơi núi rừng hoang vắng.

Khương Tuế nói:
“Có lẽ ta vốn không nên tồn tại. Nhưng nếu hiện giờ ta đang ở đây, vậy thì ta chính là chân thật.”

Mạnh Lệnh Thu sững người.

“Nếu ngươi cũng nói đó là một thế giới khác,”
Khương Tuế liếc nhìn hắn,
“vậy cần gì phải chấp nhất những chuyện đã xảy ra trong thế giới ấy?”

“Trở về đi.”

“Sư tôn…”

Khương Tuế chỉ lặp lại:
“Trở về đi.”

Chính y trở về Lưu Sương Tiểu Trúc, uống một ngụm trà, rồi lại đi đến Hàn Lộ Nhai, nơi giam giữ hộ pháp thứ mười một.

Hôm nay vừa đúng kỳ hạn ba tháng, hộ pháp mười một cũng nên cho y một lời công đạo.

Đến Hàn Lộ Nhai, chỉ thấy vị hộ pháp mười một luôn chú trọng vẻ bề ngoài, lúc nào cũng chỉnh đốn bản thân như cây ngọc đứng trước gió, giờ đây lại chẳng còn chút hình tượng nào, nằm bệt dưới đất. Mái tóc dài rối bời, trông như đã nhiều ngày chưa tắm gội. Thấy Khương Tuế bước vào, hắn vội vàng bò dậy, cuống quýt nói: “Tiên Tôn Lưu Sương!”

Khương Tuế khẽ “ừ” một tiếng, thần sắc bất động, ánh mắt quét một vòng động phủ đang trong tình trạng hỗn độn. Khắp nơi là sách vở mở tung, bản thảo nguệch ngoạc bôi vẽ. Thiên thư lấy được từ bí cảnh bị đặt ngay ngắn trên bàn đá. Khương Tuế hỏi: “Thế nào rồi?”

Hộ pháp mười một cúi người lục lọi dưới đất một hồi, cuối cùng cũng tìm được một tờ giấy. Khuôn mặt hắn tái nhợt, suy kiệt, trông chẳng khác gì bị yêu tinh hút cạn tinh huyết, đến cả nói chuyện cũng hữu khí vô lực: “Không phụ sự phó thác của Tiên Tôn, ta đã dịch ra rồi!”

Kỳ thực cũng không phải hắn cam tâm liều mạng như vậy, mà là hắn sợ nếu không liều, e rằng thật sự sẽ bị Khương Tuế tiện tay xử lý.

Khương Tuế nhận lấy tờ giấy, chậm rãi cau mày: “…… Tiên cốt?”

Hộ pháp mười một cười khổ một tiếng: “Giờ ta mới hiểu vì sao thứ này không thể truyền lại cho hậu thế. Nếu để thế nhân biết rằng chỉ người mang tiên cốt mới có cơ duyên phi thăng, chỉ sợ đạo tâm của tu sĩ trong thiên hạ đều sẽ tan vỡ, ai còn nguyện ý tu đạo nữa?”

Quả nhiên là vậy. Từ xưa đến nay có vô số con cưng của trời, Độ Kiếp kỳ đại năng cũng không hề hiếm, nhưng đâu phải ai cũng có thể phi thăng. Phần lớn bọn họ đến cuối cùng đều tẩu hỏa nhập ma, e rằng đến lúc chết cũng không thể ngờ được, không phải là họ không đủ nỗ lực, mà việc có thể phi thăng hay không, ngay từ lúc sinh ra đã được định sẵn.

Khương Tuế cất kỹ tờ giấy, liếc nhìn hộ pháp mười một một cái. Hộ pháp mười một rất biết điều, lập tức nói: “Tiên Tôn cứ yên tâm, chuyện này ra khỏi miệng ta, vào tai ngài, tuyệt đối không có người thứ ba biết được.”

Hơn nữa, cho dù hắn có đi nói ra ngoài, cũng chẳng ai tin.

Khương Tuế sai người đưa hộ pháp mười một xuống núi. Làm thù lao, y tặng hắn một viên đan dược có thể giữ dung nhan vĩnh viễn. Hộ pháp mười một mừng rỡ không thôi, liên tục cảm tạ. Chờ người đi khuất, Khương Tuế giơ tay, dùng nghiệp hỏa mà Thân Đồ Dụ cho mượn, thiêu rụi toàn bộ động phủ, không còn sót lại thứ gì.

Rời Hàn Lộ Nhai trở về Lưu Sương Tiểu Trúc, Sầm Tễ đã đứng sẵn trong sân. Thân ảnh hắn mảnh khảnh cao gầy, tựa như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ theo gió mà đi.

Khương Tuế bước tới, Sầm Tễ liền nói: “Ta vừa nấu trà mới, nếm thử chứ?”

“Được.” Hai người ngồi đối diện nhau. Sầm Tễ nhấc ấm trà trên lò nhỏ, rót cho Khương Tuế một chén. Hương trà lan tỏa, u nhã lâu dài. Khương Tuế nói: “Trà ngon.”

Sầm Tễ khẽ nhướng mí mắt: “Chưa uống mà đã biết là trà ngon?”

“Thứ ngươi cho ta, tự nhiên sẽ không kém.” Khương Tuế nhấp một ngụm. Thật ra y cũng chẳng phân biệt được tốt xấu, chỉ cảm thấy lá trà pha nước thì hương vị cũng na ná nhau.

Hàng mi Sầm Tễ vẫn cụp xuống, Khương Tuế không nhìn thấy cảm xúc trong mắt hắn, chỉ nghe giọng nói hơi khàn: “Đã quyết định rồi sao?”

“Ừ.” Khương Tuế không lấy làm lạ khi hắn biết được tính toán của mình, gật đầu nói: “Đã quyết định rồi.”

Sầm Tễ cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn y: “Không cáo biệt với bọn họ sao?”

Khương Tuế đáp: “Đã nói là không rồi.”

“Vậy còn ta?”

Khương Tuế nghiêm túc nói: “Đa tạ ngươi, Sầm Phùng Sanh.”

“Nếu không quen biết ta, có lẽ ngươi sẽ sống tốt hơn rất nhiều.”

Gió thổi, hoa rơi như mưa. Một cánh hoa đáp xuống trên bạch y của Sầm Tễ. Hắn chậm rãi lắc đầu: “Sẽ không.”

“Những điều ngươi dạy ta, chưa chắc không phải là một con đường khác. Chỉ là ta vẫn chưa thể hiểu ra mà thôi.”

“Có lẽ chờ đến ngày ta hiểu ra, chúng ta vẫn còn cơ hội gặp lại.”

Khương Tuế mỉm cười, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương đang dần chìm xuống, nói: “Sầm Phùng Sanh, chúng ta lại đi ngắm mặt trời mọc một lần nữa nhé?”

“Ừ.” Sầm Tễ gật đầu.

Hai người chờ suốt một đêm trên đỉnh gió lạnh. Cuối cùng, nơi chân trời đen kịt hiện ra sắc trắng của bụng cá. Một tia sáng vàng xé toạc tầng mây dày đặc, như một đạo kiếm quang phá trận, thẳng tắp ghim vào cơ thể của Khương Tuế. Y nhìn thần dương chậm rãi hiện lên, còn Sầm Tễ lại nghiêng đầu nhìn y.

Gió lay động cỏ dại còn đọng sương đêm, chim chóc vỗ cánh rời tổ tìm ăn. Từ xa xa truyền đến một tiếng gà gáy trong trẻo. Khương Tuế nói: “Sầm Phùng Sanh, ngươi xem kìa.”

Sầm Tễ theo hướng ngón tay y nhìn lại, nhưng chỉ thấy đầu ngón tay ấy hóa thành từng luồng sáng màu vàng. Hắn theo bản năng vươn tay muốn giữ lấy, đúng lúc này bầu trời bỗng vang lên một tiếng nổ ầm ầm. Hiện tượng trên trời đột ngột biến đổi, vô số sấm chớp cuộn trào trong tầng mây, gào thét xé toạc không trung thành một vết nứt thật dài.

Cửa trời mở ra.

“…… Khương Tuế.” Sầm Tễ nghe thấy giọng nói thất thần của chính mình.

Khương Tuế hóa thành luồng sáng phát sáng khắp trời điểm xuyến màu vàng, hướng về cửa trời mà đi. Ngày hôm đó, chuông cổ của chùa Chính Nguyên ngân vang chín chín tám mươi mốt tiếng.

Tiên Tôn Lưu Sương của Huyền Nhất Môn, phi thăng.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận