Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 121: Thanh bình (Thế giới thứ năm).




“Thiết Ngưu à, không phải thím đây khoe khoang đâu nhé, cái cậu thanh niên trí thức mới tới kia thật sự là bảnh bao tuấn tú, đẹp không chê vào đâu được!”
Thím Lâm nhà bên dựa vào khung cửa, nhìn chàng thanh niên đang thu dọn căn phòng, miệng không ngớt lời khen.
“Da trắng mịn như bột mì mới xay, mắt thì to tròn xinh đẹp, vóc dáng lại cao ráo. Thím vừa nhìn từ xa đã ưng bụng rồi! Nếu không phải thằng Cẩu Thặng nhà thím còn nhỏ, thím đã sớm mở miệng giữ cho nó rồi!”

Chàng thanh niên không đáp lời. Thím Lâm cũng chẳng nản, tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Thiết Ngưu này, cha mẹ con mất sớm, trước khi nhắm mắt mẹ con còn nắm tay thím dặn phải chăm nom con cho tốt. Bao năm nay thím coi con như con ruột mà đối đãi. Con nhìn xem, hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà còn chưa nói đến chuyện vợ con, cha mẹ con dưới suối vàng sao mà yên lòng được chứ?”

“Thím đã hỏi thăm bà phụ trách thanh niên trí thức rồi. Trong đám lần này chỉ có một nhà thành phần có vấn đề, còn cô gái mà thím nhắm tới là con nhà công nhân đàng hoàng, trong nhà đông con nên mới xuống đây. Thím thấy nhà lão Lưu ở đầu thôn cũng để mắt tới người ta đó. Con mà không nhanh tay lên, coi chừng bị người khác giành mất!”

Nói tới đây, thím Lâm khinh khỉnh phun một bãi nước bọt:
“Nhà lão Lưu ấy hả, tám chín phần lại muốn kiếm vợ cho thằng Lưu Đại Căn nhà ông ta thôi! Cũng chẳng biết mặt mũi ở đâu ra nữa. Hai cô gái đã gãy gánh trong cái nhà đó rồi, bây giờ còn cô gái tử tế nào chịu bước chân vào cửa nhà hắn nữa? Cũng chỉ lừa được mấy đứa thanh niên trí thức mới tới thôi. Nếu thật sự để Lưu Đại Căn cưới được về, đúng là xui xẻo tám đời!”

Chàng thanh niên đã dọn dẹp xong xuôi căn phòng. Hôm qua, điểm thanh niên trí thức thông báo rằng ký túc xá không đủ chỗ, một phần thanh niên trí thức sẽ được sắp xếp ở nhờ nhà dân địa phương. Nhà hắn rộng, lại chỉ có một mình hắn ở, đương nhiên bị phân người tới.

Hắn tiện tay nhặt mấy quả trứng gà bên cạnh, gói lại đưa cho thím Lâm, lúc này mới mở miệng:
“Thím Lâm, con không vội chuyện mai mối đâu. Thím vẫn nên lo xem mắt cho Cẩu Thặng nhà thím thì hơn. Mấy quả trứng này thím cầm về cho nó bồi bổ, đang tuổi lớn đó, biết đâu sang năm đã cao thêm, rồi tính chuyện cưới vợ cũng chưa muộn.”

— Lời này thuần túy là nói cho có. Dù sao Cẩu Thặng năm nay mới tám tuổi, có lớn nhanh đến mấy cũng không thể chín tuổi đã cưới vợ. Thời buổi này cũng đâu còn ai dám nuôi “dâu từ bé” như hồi địa chủ năm xưa nữa.

Thím Lâm vốn còn định nói thêm, nhưng trong tay đã bị nhét mấy quả trứng gà nặng trĩu, cũng ngại mở miệng tiếp, chỉ làm bộ thở dài:
“Con cái đứa này thật là… thím chẳng lẽ lại vì mấy quả trứng gà của con hay sao?”

Chàng thanh niên vừa định nói thì bỗng nghe từ xa có người gọi lớn:
“Trì Nhung… đồng chí Trì Nhung có ở nhà không?”

Thím Lâm vội vàng nhét trứng gà vào túi mình, cười tươi chạy ra:
“Ôi da, đây chẳng phải là vợ của Tiểu Quý đó sao!”

“Vợ của Tiểu Quý cái gì!” Người phụ nữ trợn mắt dựng mày. “Tôi có tên đàng hoàng, gọi là Hà Thu Cúc. Còn dám gọi tôi vợ của Tiểu Quý nữa thử xem?”

Thím Lâm thầm nghĩ trong bụng: Chồng cô tên Tiểu Quý thì cô chẳng phải là vợ của tiểu Quý à, nhưng người ta giờ làm việc ở điểm thanh niên trí thức, dù gì cũng xem như “cán bộ”, không tiện đắc tội, liền cười xòa:
“Ôi, xem cái miệng tôi này… Thu Cúc à, cô tới tìm Thiết Ngưu có việc gì vậy?”

Hà Thu Cúc nói:
“Hôm qua tôi đã thông báo với đồng chí Trì Nhung rồi, sắp xếp hai thanh niên trí thức tới ở nhờ nhà hắn… À, Trì Nhung đồng chí, nhà cửa dọn dẹp xong chưa?”

“Ừ.”
Trì Nhung xách trong tay cây chổi đan bằng lá cọ, giọng nhàn nhạt, không mấy nhiệt tình.
“Xong rồi.”

“Vậy thì tốt.” Hà Thu Cúc nói. “Nào, tôi giới thiệu cho anh nhé.”
Cô kéo một người từ phía sau lên:
“Vị này gọi là Chương Thần, bố mẹ đều làm giáo viên, đúng chuẩn phần tử trí thức!”

Chương Thần ngượng ngùng gãi đầu:
“Đồng chí Thu Cúc quá khen rồi, tôi đâu dám xưng là phần tử trí thức gì, chỉ là học được mấy năm chữ thôi…”

Thím Lâm nghe mà mơ hồ, quay sang nhìn Hà Thu Cúc, ánh mắt như muốn hỏi: Cái gì thế này?

Thật ra Hà Thu Cúc cũng chẳng hiểu mấy cách nói văn vẻ của thanh niên trí thức, liền cười nói:
“So với chúng ta ngày ngày mặt cúi dưới đất lưng hướng trời đào đất kiếm ăn, các anh đúng là đại văn hào rồi!”

Chương Thần suýt nữa thì bị hai chữ “đại văn hào” này dọa cho hết hồn, rốt cuộc thì nhà hắn có tới năm đứa con, hắn lại là đứa học kém nhất, đến Tam Tự Kinh còn đọc không thông, bằng không cũng chẳng bị cha mẹ đẩy tới nơi này.

Giới thiệu xong Chương Thần, khi nhắc tới người còn lại, giọng Hà Thu Cúc rõ ràng dịu đi không ít:
“Còn một người nữa, tên là Khương Tuế, xuất thân gia đình công nhân, căn chính miêu hồng(*), thanh niên gương mẫu chính hiệu!”

(*)cụm từ chỉ những người có xuất thân gia đình tốt, lý lịch trong sạch, thường có liên quan đến Cách mạng hoặc đảng viên.

Mọi người đều không kìm được mà nhìn về phía sau cô. Người tên Khương Tuế ấy từ nãy vẫn lặng lẽ dõi mắt về dãy núi trùng điệp phía xa, đến khi nghe Hà Thu Cúc gọi tên mình mới quay đầu lại. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều cảm thấy trước mắt sáng bừng.

Y trông chừng mười chín, hai mươi tuổi, làn da trắng như tuyết mới rơi, hoàn toàn không hòa vào khung cảnh thôn quê xung quanh. Mái tóc đen mềm mại, rũ nhẹ qua vành tai; đôi mắt đen láy mà sáng ngời, khiến người ta liên tưởng đến bầu trời sao lấp lánh nơi núi sâu khi đêm xuống. Sống mũi cao thẳng, đường nét lại rất mềm mại, đôi môi mang sắc hồng nhạt khỏe khoắn. Trên người y chỉ mặc một chiếc áo sơ mi vải bông trắng hết sức giản dị, vậy mà vẫn đẹp đến chói mắt.

Ánh mắt vốn thờ ơ của Trì Nhung khẽ dừng lại một nhịp, rồi rất nhanh lại lạnh nhạt dời đi.

“Ai da!” Thím Lâm vỗ mạnh tay, giậm chân một cái, kéo tay Trì Nhung, nói: “Thiết Ngưu, đây chính là cô gái thím kể với con đó! Có phải xinh đẹp không? Ai ngờ hai người lại có duyên thế, cô bé vậy mà được phân tới ở nhà con!”

“……” Trì Nhung lên tiếng: “Thím ơi, nếu con không nhìn lầm thì…”

Hắn nhìn về phía người mang tên Khương Tuế kia, giọng bình thản: “Y hẳn là nam.”

Thím Lâm: “Hả?!”

……

Điều kiện trong nhà Trì Nhung được xem là khá tốt, dọn dẹp cũng gọn gàng sạch sẽ, hoàn toàn không giống mấy người đàn ông độc thân khác thường hay bừa bộn. Chương Thần ngồi trên ghế dài, cười nói:

“Xem ra vận khí của hai ta cũng không tệ, điều kiện ở đây thật sự khá ổn. Phòng tuy nhỏ một chút, nhưng ít nhất không lọt gió. Cậu không biết nhà Cảnh Trường Linh được phân tới thế nào đâu…”

Hắn khoa tay múa chân, diễn tả cực kỳ khoa trương: “Cái lớp rêu trong chum nước dày cỡ này nè… dày cỡ này!”

Nói xong lại chép miệng, hạ giọng: “Có điều hắn chắc bị người ta nhằm vào rồi, dù sao thành phần gia đình như vậy… chậc chậc, còn có thể sống yên ổn đã là không tệ.”

Khương Tuế không đáp lời. Chương Thần cũng chẳng để ý, hắn thấy Khương Tuế xinh đẹp như vậy, có chút tính khí nhỏ cũng là chuyện bình thường, liền cười dỗ dành:

“Thôi thôi, cậu còn giận à? Nhà cậu để cậu tới đây đúng là hơi quá thật, nhưng ở lại trong thành chưa chắc đã là chuyện tốt đâu…”

Khương Tuế rốt cuộc mở miệng: “Cậu nói đủ chưa?”

Chương Thần lập tức giơ tay đầu hàng: “Tôi im, tôi im ngay.”

Nhưng hắn im được chưa đầy hai giây lại tiếp tục: “Mà nói này, em gái cậu được phân tới nhà ai vậy? Tôi nghe nói nhiều nơi người địa phương hay chọn nữ thanh niên trí thức về làm vợ lắm đó! Em gái cậu xinh như vậy, phải cẩn thận bị người ta nhắm tới!”

Khương Tuế khẽ nhíu mày, cảm thấy lần này Chương Thần cuối cùng cũng nói được một câu có ích. Nếu Ngụy Tư Miên bị tên đàn ông hoang nào đó lừa gạt, y biết ăn nói thế nào với chú Ngụy và cả nhà cô đây? Dù Hà Thu Cúc đã nhiều lần cam đoan rằng gia đình phân cho Ngụy Tư Miên ở tuyệt đối không có thanh niên trai tráng cùng độ tuổi…

…nhưng y vẫn không yên tâm.

Y vừa định ra ngoài xem thử, thì bỗng nhiên Trì Nhung từ bên ngoài bước vào, Khương Tuế lập tức dừng bước.

Không biết có phải đàn ông đội sản xuất Mai Cương ai cũng vạm vỡ như vậy không, hay là Trì Nhung trời sinh đã khác người. Lúc gặp ở cửa, Khương Tuế đã cảm thấy hắn cao lớn, cường tráng đến đáng sợ, trông như có thể một quyền đánh chết hai người như y. Giờ hắn bước vào phòng, chẳng khác nào một ngọn núi sập xuống, trong nháy mắt che khuất cả ánh sáng. Vì ngược sáng, Khương Tuế không nhìn rõ mặt hắn, nhưng cảm giác áp bức thuần túy của một người đàn ông trưởng thành ập tới, vẫn khiến y vô thức lùi lại hai bước.

Trì Nhung cúi mắt liếc y một cái, nói ngắn gọn: “Ăn cơm.”

Chương Thần lập tức đứng dậy, nhiệt tình đáp: “Tôi nghe đồng chí Thu Cúc gọi anh là Trì Nhung, vậy tôi gọi anh là anh Trì nhé? Anh Trì, bọn tôi ở nhờ chắc gây cho anh không ít phiền toái, trong nhà có việc gì cần dùng tới bọn tôi, anh cứ nói!”

Trì Nhung lạnh nhạt: “Không cần.”

Hắn quay sang nhìn Khương Tuế. Khương Tuế cũng cẩn thận nhìn chằm chằm hắn. Giọng Trì Nhung vẫn bình thản như cũ:

“Đừng mặc áo trắng. Bẩn rồi rất khó giặt.”

Không đợi Khương Tuế đáp lại, hắn đã xoay người đi ra ngoài. Ánh sáng vừa bị hắn che khuất lại lần nữa rơi xuống người Khương Tuế. Y cau mày thật chặt, Chương Thần ghé lại gần hỏi:

“Khương Tuế? Sao thế?”

“Cậu có cảm thấy không…”

“Hả?”

Khương Tuế nói: “Cái người tên Trì Thiết Ngưu này… hình như không thích tôi.”

Chương Thần lắc đầu: “Không đâu. Tôi thấy hắn chỉ là kiểu người lạnh lùng, ít nói thôi.”

Khương Tuế nhăn sống mũi, không nói gì, quay người đi vào bếp.

Nhà Trì Nhung ở đội sản xuất Mai Cương được xem là khá rộng. Phòng bếp thông liền với phòng ăn, qua đó là gian phòng Trì Nhung dùng để ngủ, tiếp đến là nhà chính. Gian bên cạnh nhà chính được dọn ra cho Khương Tuế và Chương Thần ở, còn phía trong nữa dường như là phòng chứa củi.

Bữa trưa do chính Trì Nhung nấu: một đĩa bánh ngô hấp, một đĩa rau xanh xào, thêm một đĩa khoai tây xào thịt khô. Có thể thấy tuy thái độ của hắn khá lạnh nhạt, nhưng lễ nghĩa đãi khách vẫn chu toàn, mâm cơm này đã được xem là khá phong phú, trông cũng rất bắt mắt.

Chương Thần nhìn đĩa thịt khô mà nước miếng sắp chảy ra, ân cần giúp bưng cơm, lấy đũa. Khương Tuế thì như một vị đại gia ngồi bên bàn, chậm rãi quan sát chiếc tủ chén khắc hoa to tướng trong nhà, nghe nói đã truyền qua không biết bao nhiêu đời. Cũng chẳng ai nói gì y. Chờ chén đũa bày xong, Trì Nhung cũng không lên tiếng mời ăn, tự mình cầm đũa trước.

Vóc người hắn cao lớn, sức ăn cũng tương xứng. Một chiếc bánh ngô to bằng cả bàn tay Khương Tuế, hắn chỉ cần ba miếng là ăn sạch. Khương Tuế nhìn mà hơi sững người.

Y thu hồi lại nhận định ban đầu của mình, Trì Nhung trông không phải chỉ có thể một tay đánh chết hai người như y, mà là ba người cũng chưa chắc đã đủ.

Bữa cơm này nói chung không mấy vui vẻ, bởi vì Khương Tuế quả thật đã làm bắn vài giọt dầu mỡ lên áo trắng. Ngay vị trí trước ngực, cực kỳ chướng mắt. Khương Tuế không chắc Trì Nhung có cười hay không, nhưng người kia rất nhanh đã đứng dậy thu dọn bát đũa. Chương Thần lập tức nói:

“Anh Trì, để tôi! Để tôi rửa cho!”

Hắn tranh phần rửa bát, rõ ràng là muốn để lại ấn tượng tốt với Trì Nhung. Trì Nhung cũng không từ chối. Khương Tuế cau mày trở về phòng thay đồ, đem chiếc áo trắng kia ngâm trong chậu nước, cẩn thận vò chỗ dính dầu, không hề qua loa.

Chương Thần rửa xong bát đi ra, thấy vậy liền nói:
“Hay là cậu thử dùng tro bếp xem?”

Khương Tuế thử làm theo. Vết dầu tuy đã nhạt đi rất nhiều, nhưng vẫn còn nhìn thấy. Y có chút bực bội, dứt khoát đặt luôn áo vào trong chậu, đứng dậy nói:

“Chương Thần, cậu đi cùng tôi tìm Ngụy Tư Miên.”

“Được thôi.”
Ngày mai họ mới chính thức bắt đầu làm việc, Chương Thần cũng đang định đi dạo quanh đây một chút. Dù sao còn phải ở lại nơi này khá lâu, tranh thủ làm quen sớm cũng là chuyện tốt.

Hai người vừa định ra ngoài thì thấy Trì Nhung từ trong phòng bước ra. Chương Thần hỏi:
“Anh Trì, anh đi làm à?”

“Ừ.”
Trì Nhung liếc nhìn Khương Tuế đang mím môi một cái, không dừng lại lâu, nhanh chóng rời đi.

Khương Tuế và Chương Thần đi một vòng khắp đội sản xuất Mai Cương. Trùng hợp là Ngụy Tư Miên lại được phân tới ở nhà thím Lâm, cách nhà Trì Nhung rất gần. Nhà thím Lâm có hai con trai, hai con gái. Con trai lớn đã lập gia đình từ lâu, con trai út mới tám tuổi, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của Khương Tuế.

Ngụy Tư Miên biết y đang lo lắng điều gì, không khỏi vừa buồn cười vừa bất lực:
“Tôi đâu phải bé con ba bốn tuổi, người ta nói sao tôi nghe vậy rồi gả luôn à?”

“Chuyện này khó nói lắm.” Khương Tuế nhịn không được nói:
“Trước khi đi, mẹ cậu dặn đi dặn lại, nhất định không được để cậu chạy theo tên đàn ông hoang nào.”

Ngụy Tư Miên cố tình ghé sát lại gần y:
“Vậy Tuế Tuế, hay là cậu cưới tôi đi?”

Khương Tuế ngây người.

Y và Ngụy Tư Miên từ nhỏ đã là hàng xóm, tuổi tác không chênh lệch nhiều, cùng nhau lớn lên. Dù người lớn hai nhà từng có ý tác hợp, nhưng bản thân Khương Tuế chưa từng nghiêm túc nghĩ đến chuyện này, vẫn luôn xem Ngụy Tư Miên như em gái.

Thấy tai Khương Tuế đỏ bừng, Ngụy Tư Miên nhướng mày cười:
“Thôi đi, cậu mà cưới tôi á? Dù cậu hơn tôi có hai tháng tuổi, nhưng tôi luôn coi cậu là em trai. Hồi nhỏ cậu bị anh trai lẫn chị gái bắt nạt, chẳng phải đều là tôi đánh trả giúp cậu sao?”

Khương Tuế:
“…… Mấy chuyện hồi nhỏ đó thì không cần nhắc lại đâu.”

Ngụy Tư Miên kéo y ngồi xuống trong sân nhà họ Lâm, nói:
“Thật ra cậu cũng không cần quá buồn. Chú và thím đều không còn nữa, cậu tiếp tục ở lại trong thành cũng chưa chắc đã tốt. Mấy người anh chị của cậu đều không thích cậu, nhiều người chen chúc sống chung, ngày nào cũng va chạm không yên.”

Quan hệ gia đình của Khương Tuế vốn khá phức tạp.

Y có hai anh trai và một chị gái đều cùng mẹ sinh ra, nhưng từ nhỏ đã không thân thiết. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, Khương Tuế từ khi sinh ra đã xinh đẹp quá mức, lớn lên lại thông minh. Ba Khương mẹ Khương thương y hết mực. Về vật chất, bọn họ đối xử với các con khá công bằng, nhưng về mặt tinh thần thì không. Sự thiên vị dành cho Khương Tuế quá rõ ràng, anh trai lẫn chị gái tự nhiên không cam lòng.

Vì thế sau khi ba Khương mẹ Khương qua đời, Khương Tuế đã bị các anh chị “đóng gói” đưa thẳng xuống nông thôn, lấy danh nghĩa rèn luyện.

“Tôi không buồn.”
Khương Tuế bĩu môi.

Từ khi còn rất nhỏ, y đã hiểu rõ một chuyện.
Ngày ấy, y đem miếng bánh hạch đào mình luyến tiếc không nỡ ăn chia cho anh trai, vậy mà anh trai lại cau mày bảo đó là vì mẹ cho y nhiều hơn một miếng. Từ khoảnh khắc đó, Khương Tuế liền biết, giữa mình và những người gọi là anh em ruột thịt kia, có lẽ cả đời này cũng không thể có được tình nghĩa thật sự.

Y không cho rằng bản thân mình làm sai điều gì. Nhưng sự thiên vị của ba mẹ cũng là sự thật, mà y cũng không có tư cách đi trách cứ anh trai chị gái của mình.

“Được rồi được rồi, coi như cậu không buồn.”
Ngụy Tư Miên xoa xoa đầu y, cười nói:
“Ngày mai đi làm, nếu cậu thấy mệt quá, thì chờ tôi làm xong rồi lén qua giúp cậu.”

Khương Tuế:
“…… Ngụy Tư Miên, cậu có ý gì hả? Cậu coi thường tôi à?”

Ngụy Tư Miên bật cười ha ha, đứng dậy:
“Tôi đi giúp thím Lâm nấu cơm tối đây, cậu cũng mau về đi.”

Nghĩ tới điều gì đó, cô lại quay đầu nói thêm:
“À đúng rồi, tôi có hỏi thím Lâm rồi. Nhà cậu đang ở nhờ là nhà Trì Nhung đó, cha mẹ mất sớm, không có anh chị em gì, một mình lớn lên. Tính tình hắn không được tốt lắm đâu, cậu đừng có ở trước mặt hắn làm nũng, cẩn thận bị hắn đánh đấy.”

Khương Tuế “ừ” một tiếng.

Vừa về tới nhà Trì Nhung, y đã thấy chiếc áo sơ mi trắng của mình được giặt sạch, treo ngay ngắn trên dây phơi. Đến gần nhìn kỹ, vết dầu mỡ đã được giặt sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết nào.

Y tưởng là Chương Thần giúp mình giặt, thấy hắn liền nói lời cảm ơn. Vẻ mặt Chương Thần thì đầy dấu chấm hỏi.

Khương Tuế hỏi:
“Áo không phải cậu giặt cho tôi sao?”

“Không phải tôi.”
Chương Thần nhỏ giọng nói:
“Là anh Trì giặt cho cậu đó. Hắn còn có lòng chạy tới Cung Tiêu Xã mua xà phòng nữa. Xà phòng quý lắm, người bình thường đâu có nỡ mua. Lát nữa cậu nhớ cảm ơn anh Trì đàng hoàng nha.”

Khương Tuế có chút ngạc nhiên.

Bởi vì y vẫn luôn cảm thấy Trì Nhung không mấy thích mình, không ngờ hắn lại đặc biệt đi mua xà phòng chỉ để giặt áo cho y……

Vào bếp, y thấy Trì Nhung đang múc cơm. Trời nóng, hắn chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, cánh tay lộ ra những đường cơ bắp rắn chắc, đẹp mắt. Mặt trời còn chưa lặn hẳn, ánh hoàng hôn rực rỡ tràn vào gian bếp, khắc họa gương mặt nghiêng của người đàn ông kia sâu sắc, cứng cáp.

Khương Tuế phát hiện, bất kể là làm việc gì, Trì Nhung cũng rất chuyên chú, dù chỉ là múc cơm, một việc nhỏ đến không thể nhỏ hơn.

“……Anh.”
Khương Tuế thử gọi một tiếng.

Trì Nhung khựng lại, quay đầu nhìn y. Đôi mắt nâu sẫm bình tĩnh nhìn thẳng vào y:
“Sao?”

Khương Tuế do dự một chút rồi nói:
“Cảm ơn anh đã giúp tôi giặt áo.”

“Ừ.”
Trì Nhung đặt bát cơm vào tay y, nói:
“Ăn cơm đi.”

Bữa tối vẫn có thịt. Chương Thần cảm động đến mức suýt nữa thì quỳ xuống dập đầu cảm tạ Trì Nhung. Khương Tuế mới ăn được hai miếng thì Trì Nhung đã ăn xong, lại tranh thủ lúc trời còn chưa tối để vá quần áo.

Khương Tuế nhìn mà sững sờ. Một người to lớn như Trì Nhung, vậy mà lại làm được việc tỉ mỉ như vá đồ.

Trì Nhung ít nói đến mức đáng sợ. Dù Chương Thần là kiểu người tự quen, vắt óc tìm đủ mọi đề tài để nói chuyện, cũng chỉ đổi lại được mấy chữ “Ừ”, “Ờ”, “Được” làm câu trả lời. Dần dần, Chương Thần cũng thôi không tự chuốc lấy mất hứng nữa. Thấy trời tối, hắn thu dọn rồi đi ngủ.

Hắn ngủ rất ngon. Nhưng Khương Tuế thì hoàn toàn không ngủ nổi.

Phải thừa nhận, điều kiện nhà Trì Nhung đã được xem là rất tốt. Chăn đệm sạch sẽ, mang mùi nắng khô ráo dễ chịu. Nhưng tiếng ngáy của Chương Thần thì thật sự quá khủng khiếp, Khương Tuế chỉ cảm thấy như có một đoàn tàu hỏa chạy qua chạy lại bên tai mình, ầm ầm vang dội đến long trời lở đất.

Y thử lay Chương Thần dậy, nhưng người này ngủ rồi thì chẳng khác gì lợn chết, sấm sét cũng không đánh thức nổi. Khương Tuế ngồi bên giường rất lâu, cuối cùng không thể chịu thêm được nữa, ôm gối đứng dậy, gõ cửa phòng Trì Nhung.

“Có chuyện gì?”
Trì Nhung chỉ mặc một chiếc áo lót và quần đùi rộng thùng thình, đứng ở cửa gần như che kín cả lối ra. Gương mặt tuấn lãng của hắn nhíu lại, có vẻ không kiên nhẫn.

Khương Tuế lập tức chùn bước. Y nghĩ hay là quay về đánh Chương Thần một trận cũng được. Vừa định nói là không có gì, Trì Nhung đã lên tiếng:

“Nói.”

Khương Tuế ngẩng đầu nhìn hắn, rồi lại cúi xuống nhìn mũi chân mình. Cuối cùng, y nhỏ giọng nói:

“Anh, tối nay…… tôi có thể ngủ cùng anh không?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận