Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 122.




Thật ra lúc Khương Tuế nói ra lời ấy, trong lòng y hoàn toàn không có chút chắc chắn nào. Dù sao Trì Nhung vừa nhìn đã là kiểu người rất dữ, vốn dĩ việc y và Chương Thần cùng chuyển đến ở nhà hắn đã đủ khiến người ta thêm phiền rồi, giờ lại còn nửa đêm quấy rầy giấc ngủ của hắn, nghĩ thế nào cũng thấy có phần quá đáng.

Hồi còn nhỏ, các anh trai chị gái luôn lập hội với nhau. Dù ngủ chung một giường, bọn họ cũng phải phân chia ranh giới rõ ràng. Phần Khương Tuế chỉ là một góc bé xíu, y chỉ có thể nằm đó, hâm mô nhìn bọn họ cười đùa. Nếu nửa đêm y gặp ác mộng, sợ hãi lay anh trai tỉnh dậy, thì nhất định sẽ bị mắng cho một trận té tát.

Y không biết Trì Nhung có mắng y như vậy hay không.

Nếu Trì Nhung mắng y……Vậy thì y sẽ lén mắng lại trong lòng là được.

Mí mắt Trì Nhung cụp nhìn y một lúc, rồi hỏi:
“Vì sao?”

Khương Tuế giải thích:
“Chương Thần ngáy to quá, tôi lại không gọi cậu ta tỉnh được……”

“Ừ.”
Trì Nhung chỉ đáp một tiếng, rồi nói:
“Chờ một lát.”

Hắn không cho Khương Tuế vào ngay, mà quay vào thu dọn thứ gì đó. Khương Tuế đứng chờ ở cửa khoảng năm sáu phút, Trì Nhung mới mở cửa lần nữa, nghiêng người nhường lối:
“Vào đi.”

Khương Tuế cẩn thận bước vào. Ánh trăng sáng, tầm nhìn không kém. Ban ngày y không để ý kỹ phòng của Trì Nhung, lúc này mới phát hiện trong phòng đơn sơ đến đáng thương, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn, sát tường là chiếc tủ thấp, trên đó đặt mấy cái bình tráng men đựng nước, cùng vài cuốn sách giáo khoa tiểu học đã ố vàng, rách nát.

Dường như Trì Nhung vừa thay khăn trải giường. Ban đêm mùa hè nơi núi sâu vẫn hơi lạnh, hắn lấy một chiếc chăn mỏng đưa cho Khương Tuế. Chăn màu đỏ tươi, trên thêu hoa văn “hoa nở phú quý”, trông vừa quê mùa vừa… có chút vui mắt.

“Đắp cái này.”
Trì Nhung nói.

Khương Tuế gật đầu. Trì Nhung liền nằm xuống phía ngoài giường. Đây là giường đôi, đối với Khương Tuế mà nói thì không hề nhỏ, nhưng khi Trì Nhung nằm lên, trong chớp mắt nó lại giống như giường đơn, một mình hắn đã chiếm gần hai phần ba chỗ. Huống chi giường còn sát tường, Khương Tuế muốn vào trong thì phải trèo qua người hắn.

Y đứng ở mép giường do dự vài giây, rồi cởi giày, bò lên giường, cẩn thận trèo qua người Trì Nhung, cố gắng không chạm vào hắn. Ai ngờ đầu gối vừa đặt xuống, y liền cảm thấy hụt một cái, cả người mất thăng bằng, lập tức ngã sấp xuống, đập thẳng lên eo Trì Nhung.

Trì Thiết Ngưu quả thật người như tên, cứng rắn như sắt thép. Khương Tuế đau đến nước mắt trào ra, nhất thời không bò dậy nổi. Trì Nhung vươn tay vớt y lên, nhìn mặt y một cái, phát hiện trán, sống mũi và cằm đều đỏ lên, rõ ràng là va mạnh.

“Quên nói với cậu,”
Trì Nhung giọng trầm ổn, bình tĩnh,
“ván giường bị gãy một thanh, tôi chưa kịp sửa.”

Hắn đưa tay xoa xoa trán Khương Tuế:
“Đau lắm không? Có cần bôi chút rượu thuốc không?”

Khương Tuế vốn đã đỡ hơn một chút, ai ngờ bị bàn tay đầy vết chai của Trì Nhung xoa vào, cơn đau lập tức ập tới, y hít hà liên tục, ghé vào người hắn rưng rức khóc.

Trì Nhung: “……”

Không đến mức vậy chứ?

Mặt Khương Tuế nhỏ, một bàn tay của Trì Nhung là đủ che kín. Cảm giác được nước mắt ấm nóng thấm vào lòng bàn tay, Trì Nhung do dự hỏi:
“Tôi thắp đèn lên xem nhé?”

“Tôi không sao.”
Khương Tuế nói giọng rầu rĩ. Y sợ mình phiền phức quá sẽ khiến Trì Nhung không muốn cho ở nhờ nữa. Chỉ là va một chút thôi, chắc lát nữa sẽ ổn. Y bò xuống khỏi người Trì Nhung, đắp chăn mỏng lên, nói:
“Anh, ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

Trì Nhung “ừ” một tiếng.

Nhưng hắn đã làm đàn ông độc thân hơn hai mươi năm, trong nhà trước giờ chỉ có một mình, ngủ một mình đã quen. Đột nhiên bên cạnh có thêm người, lại còn là một người vừa mềm vừa thơm, thật sự rất khó thích nghi.

Cố gắng nhắm mắt thật lâu vẫn không ngủ được. Trì Nhung trở mình, chóp mũi vô tình chạm vào mái tóc đen mềm mại của Khương Tuế. Không biết bé thanh niên trí thức này dùng thứ gì gội đầu, hương thơm nhàn nhạt, len lỏi âm thầm, thẳng thừng chui vào tim gan người ta.

Từ góc độ này vừa hay có thể nhìn thấy một đoạn gáy sau của Khương Tuế, trắng nõn như tuyết, bị cổ áo khẽ che lại, vừa dài vừa thanh tú. Trì Nhung chợt nhớ đến lời thím Lâm từng nói, bảo rằng làn da của Khương Tuế trắng như bột mì mới xay. Nhưng lúc này hắn lại cảm thấy không hoàn toàn giống, bột mì là thứ trắng lạnh, tĩnh lặng, còn Khương Tuế thì không chỉ trắng mà còn ánh lên sắc hồng nhàn nhạt. Trong chốc lát, Trì Nhung lại chẳng nghĩ ra nổi từ ngữ nào thích hợp để hình dung.

Đúng là thiệt thòi vì ít học, nếu hắn học thêm được vài năm nữa thì đâu đến nỗi ngay cả một lời khen cho ra hồn cũng nghĩ không ra.

Bỗng nhiên, bé thanh niên trí thức trở mình. Có lẽ là cảm nhận được bên cạnh có người, y vươn tay ôm lấy cánh tay Trì Nhung, còn dùng gương mặt mềm mại, non nớt nhẹ nhàng cọ cọ vài cái. Toàn thân Trì Nhung lập tức cứng đờ.

Cảm giác ấy gần như chẳng khác gì đậu hũ non, mềm đến mức hắn còn thấy sợ, e rằng y chỉ cọ thêm hai cái nữa thôi là da hắn cũng bị cọ đến nhăn nhúm mất.

Khương Tuế dường như đang lẩm bẩm nói gì đó, Trì Nhung nín thở, nghiêng tai lắng nghe.

Hóa ra là đang gọi mẹ, giọng vừa mềm vừa tủi thân.

Bị y ôm cánh tay rồi lại bị gọi mẹ như vậy, trong lòng Trì Nhung thoáng chốc vô cùng phức tạp. Muốn hắn ôm người đang gặp ác mộng rồi dịu dàng dỗ dành thì là chuyện không thể, nhưng rốt cuộc hắn cũng không đẩy Khương Tuế ra.

Sáng hôm sau, khi Khương Tuế tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai. Sờ vào chăn đệm, cũng đã nguội lạnh, xem ra Trì Nhung đã dậy từ rất lâu rồi.

Khương Tuế ngáp một cái. Thật ra y vẫn còn chưa tỉnh hẳn, nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày đầu tiên đi làm công, y vẫn cố gắng gượng dậy. Vừa bước vào bếp, y đã thấy Trì Nhung ở trong đó. Chương Thần cũng còn ngái ngủ, từ trong phòng đi ra, mơ mơ màng màng hỏi:

“Khương Tuế? Sao cậu dậy sớm thế?”

Nhớ đến tiếng ngáy long trời lở đất tối qua, Khương Tuế đã thấy bực trong lòng, lười chẳng buồn đáp lời Chương Thần. Chương Thần cũng không để tâm, thẳng tay múc một gáo nước lạnh, hắt lên mặt, lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Thấy Khương Tuế đứng bên cạnh, hắn nói:

“Phiền cậu đưa tôi tuýp kem đánh răng một chút… Ủa, sao cậu chưa rửa mặt?”

Khương Tuế còn chưa kịp đáp, đã thấy Trì Nhung cầm chậu, múc nước ấm từ vại trên bếp, đặt lên giá rửa mặt, nói với Khương Tuế:

“Lại rửa đi.”

Chương Thần lập tức oa oa kêu lên:

“Anh Trì, sao anh thiên vị thế? Khương Tuế thì có nước ấm, còn tôi chỉ được dùng nước lạnh?”

Trì Nhung đáp:

“Cậu có nói đâu.”

Chương Thần suýt nữa buột miệng nói rằng Khương Tuế cũng có nói gì đâu, nhưng nghĩ lại, Khương Tuế trông kiêu kỳ như vậy, mấy chuyện này đúng là chẳng cần nói ra. Hắn vốn cũng không thật sự để ý, chỉ đùa vui cho thân thiết hơn với Trì Nhung mà thôi.

Khương Tuế lén liếc Trì Nhung một cái, không ngờ vừa hay bị hắn bắt gặp.

“Làm sao?” Trì Nhung hỏi.

“…… Không có gì.”

Khương Tuế quay người, đưa tay vào chậu nước, trong lòng thầm nghĩ: Ngụy Tư Miên nói Trì Nhung tính tình không tốt, nhìn thế này chẳng phải cũng khá ổn sao.

Lần này xuống đội sản xuất Mai Cương, số lượng thanh niên trí thức không ít, Khương Tuế hầu như chẳng quen ai. Việc quen được Chương Thần cũng chỉ vì người này quá mức tự nhiên, gặp ai cũng có thể nói chuyện vài câu, cho nên lúc mọi người gặp nhau cũng chẳng ai chào hỏi gì mấy. Chương Thần thì quen biết khắp nơi, chưa được bao lâu đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Hiện giờ đúng vào mùa gặt lúa, công việc được phân dĩ nhiên là cắt lúa. Khương Tuế được phân một thửa ruộng khá nhỏ, ít hơn của người khác một chút, bởi vì vị trí thật sự hẻo lánh, riêng việc đi đường đã tốn không ít thời gian.

Thanh niên trí thức phụ trách điểm danh và phân việc là Thu Cúc rất chiếu cố Khương Tuế, đích thân dẫn y đến ruộng, lại dạy cách dùng liềm, cách cắt lúa. Khương Tuế học rất nghiêm túc, nhưng đến khi tự tay làm thì hoàn toàn không như vậy. Mới cắt được một chút, trên tay y đã xuất hiện mấy vết rách, lại bị lá lúa khô quẹt vào, vừa đau vừa ngứa, khó chịu vô cùng.

Khi cán bộ ghi công điểm đến kiểm tra, ruộng của y mới động được một ít. Đối phương nhíu mày nói:

“Tiểu đồng chí, cậu làm sao thế này? Có phải là lười biếng không? Tôi thấy mấy thanh niên trí thức đi cùng cậu làm việc nhanh nhẹn lắm, cả buổi sáng sắp qua rồi, sao phần của cậu vẫn còn nhiều thế này?”

Khương Tuế mím môi:

“Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng nhanh hơn.”

Cán bộ ghi công điểm sa sầm mặt:

“Cậu đừng thấy tôi nói khó nghe, tiểu đồng chí. Cậu làm không xong thì chính cậu bị trừ công điểm, chẳng liên quan gì đến tôi. Thiệt thòi đó là lợi ích của chính cậu, hiểu chưa?!”

Khương Tuế cúi đầu. Cán bộ ghi công điểm lại lải nhải thêm mấy câu, lúc này mới chắp tay sau lưng rời đi.

Đến trưa quay về ăn cơm, Chương Thần liền bắt đầu than thở:
“Giờ thì tôi mới biết cái tên Vương Lão Cửu kia rốt cuộc là loại người gì, bảo sao suốt ngày làm bộ làm tịch, hống hách như ông trời con. Hóa ra hắn là cháu ruột của đội trưởng!”

Tay Khương Tuế đau nhức nên ăn rất chậm. Phơi nắng cả buổi sáng dưới mặt trời gay gắt, lúc này cả khuôn mặt lẫn cổ đều đỏ bừng, rõ ràng là bị nắng làm tổn thương. Nghe Chương Thần nói vậy, y ngẩng đầu hỏi:
“Cái người ghi công điểm đó tên là Vương Lão Cửu à?”

“Ai biết tên thật hắn là gì, dù sao trong đội ai cũng gọi vậy. Trước kia hắn chính là một tên vô lại ăn no rồi chờ chết. Ngươi biết nhà Lưu Đại Căn ở đầu thôn chứ? Vương Lão Cửu trước đây cũng chẳng khác gì hắn ta. Từ khi ông chú hắn lên làm đội trưởng, lưng liền thẳng hẳn ra, dựa hơi ông chú mà kiếm được một chức sai vặt. Bây giờ đi ngoài đường, chó chạy ngang qua cũng phải bị hắn túm lại mắng hai câu.”

Trên mặt Chương Thần đầy vẻ bực bội, rõ ràng trong bụng cũng nghẹn không ít tức tối.

Khương Tuế “ồ” một tiếng. Chương Thần quay sang hỏi:
“Ê Khương Tuế, cái họ Vương đó có làm khó cậu không?”

“Cũng ổn.” Khương Tuế đáp.

Chương Thần lại hỏi Trì Nhung:
“Anh Trì, cái họ Vương có bắt bẻ anh không?”

Trì Nhung ngước mắt:
“Tôi à?”

“Đúng đúng, hắn chỉ kiếm chuyện với bọn thanh niên trí thức như tôi, hay là với ai cũng vậy?”

Trì Nhung thản nhiên nói:
“Hồi nhỏ tôi đánh hắn ít nhất cũng mười trận, hắn không có gan đó.”

Chương Thần: “……”

Hắn giơ ngón cái về phía Trì Nhung:
“Vẫn là anh Trì lợi hại.”

Ăn xong, Chương Thần đã sớm kéo người đi thành nhóm. Khương Tuế cầm liềm vừa định ra ngoài, chợt nghe Trì Nhung gọi:
“Đợi đã.”

Khương Tuế dừng bước, quay đầu nhìn Trì Nhung đầy nghi hoặc, liền thấy hắn cầm một bộ quần áo đen rộng thùng thình bước tới, trùm lên đầu Khương Tuế, bọc y kín mít từ đầu đến chân, lại dùng dây buộc chặt cổ tay áo, cuối cùng đội thêm cho y một cái mũ, lúc này mới nói:
“Đi thôi.”

Mũ và quần áo hiển nhiên đều là của Trì Nhung. Khoác lên người Khương Tuế trông chẳng khác nào đứa trẻ lén mặc đồ người lớn. Y ngẩng đầu nhìn hắn, Trì Nhung lại khẽ gạt vành mũ cho y:
“Không biết đường à?”

“Biết.” Khương Tuế lại hỏi:
“Anh đi cùng tôi sao?”

“Ừ.” Trì Nhung đáp, “Sao vậy?”

“Anh không đi làm việc của mình à?”

“Chờ chút.” Trì Nhung cầm liềm lên, quay đầu nhìn Khương Tuế, “Đi ruộng của cậu xem thử.”

Khương Tuế “ồ” một tiếng, vẫn chưa hiểu vì sao Trì Nhung lại muốn sang ruộng của mình. Đến nơi, Trì Nhung chẳng nói chẳng rằng liền xuống ruộng bắt đầu cắt lúa. Tốc độ nhanh đến mức dọa người, Khương Tuế vừa mới cắt xong một nắm, Trì Nhung đã bỏ xa y một đoạn lớn.

Trì Nhung làm việc đúng là một tay lão luyện. Trong mắt Khương Tuế, một thửa ruộng lớn như vậy, hắn chẳng tốn bao lâu đã cắt gần xong. Cuối cùng chỉ chừa lại một góc nhỏ, rồi nói với Khương Tuế:
“Lát nữa Vương Lão Cửu tới, cậu chỉ cần cắt chỗ này, làm cho có lệ là được.”

Khương Tuế biết, nếu giúp y cắt sạch cả ruộng, Vương Lão Cửu chắc chắn sẽ kiếm việc khác bắt y làm thêm. Y cảm kích gật đầu. Trì Nhung không nói thêm gì, cầm liềm của mình định rời đi, Khương Tuế gọi:
“Anh.”

Trì Nhung dừng lại, quay đầu nhìn y. Khương Tuế hỏi:
“Vì sao anh lại giúp tôi?”

Trì Nhung trầm mặc một lát.

Hôm nay khi Vương Lão Cửu đi ghi công điểm, kỳ thực còn cố ý nhắc đến Khương Tuế, muốn lấy y ra làm ví dụ cho đám thanh niên trí thức. Với tốc độ của Khương Tuế, hôm nay chắc chắn không thể cắt xong thửa ruộng này. Đến lúc đó bị kéo ra giáo dục tư tưởng, không chừng còn khóc nữa.

“Cậu không thích hợp làm việc này.” Trì Nhung nhàn nhạt nói, “Tôi đi đây.”

Khương Tuế khẽ bĩu môi, nhưng lại không thể phản bác. Nếu thực sự để y tự làm, e rằng đến tối cũng chỉ cắt được nhiều nhất một nửa.

Quả nhiên, khi Vương Lão Cửu quay lại, vốn định châm chọc Khương Tuế vài câu, kết quả vừa nhìn thấy lúa ngoài ruộng đã được xếp thành từng bó ngay ngắn, chỉ còn sót lại một chút cuối cùng chưa cắt, hắn lập tức trừng lớn mắt:
“Sao chiều nay cậu làm nhanh thế?”

Khương Tuế nhíu mày, hơi khó chịu:
“Tôi làm nhanh cũng không được à?”

Vương Lão Cửu hậm hực nói:
“Được chứ… sao lại không được. Thế này nhé, cậu mau làm nốt chỗ này đi, rồi lên ruộng trên giúp người tôi, bên đó còn thiếu nhiều lắm.”

Khương Tuế đáp một tiếng “ừ”. Vương Lão Cửu đi rồi, y liền ngồi dưới gốc bạch đàn nghỉ mát, chống cằm nhìn đàn kiến chuyển tổ. Đợi đến gần hết giờ làm, y mới cắt nốt chỗ lúa còn lại, chậm rãi thu dọn rồi thong thả trở về nhà.

Trên đường về, y vừa hay gặp một nhóm thanh niên trí thức. Bọn họ đang cười cười nói nói không biết chuyện gì, Khương Tuế vốn cũng chẳng có hứng thú, nào ngờ chỉ trong chớp mắt đã xảy ra xô xát tay chân, trực tiếp lao vào đánh nhau.

Khương Tuế quyết định tiến lại gần xem náo nhiệt. Nghe một lúc mới biết, mấy người này hình như đã quen biết nhau từ trước, còn có thù oán cũ. Trước kia ở trong thành, vì thân phận nên đều nhịn xuống, giờ xuống nông thôn rồi, tự nhiên là có thù báo thù, có oán trả oán, lời qua tiếng lại chưa được mấy câu đã động tay động chân.

Năm sáu người vây đánh một người, vậy mà nhất thời vẫn chưa phân được thắng bại, cho đến khi có người quát lớn:
“Các người làm cái gì đấy!!”

Mọi người lúc này mới tán loạn như chim bay thú chạy, chỉ để lại kẻ bị đánh nằm lăn dưới mương ruộng. Khương Tuế liếc nhìn gương mặt nghiêng trắng bệch nhưng vẫn rất tuấn tú của hắn, mơ hồ nhớ ra người này hình như tên là Cảnh Trường Linh, cũng là trong đám thanh niên trí thức bọn họ, người duy nhất có “vấn đề gia đình”. Theo lời Chương Thần nói, cha của Cảnh Trường Linh vốn là một vị quan cực kỳ lớn, nếu không vì có vấn đề, e rằng đám người bình thường như bọn họ cả đời cũng chẳng có cơ hội thấy được vị đại thiếu gia họ Cảnh này.

Khương Tuế không hứng thú với việc cha hắn rốt cuộc lớn đến mức nào, cũng chẳng định bỏ đá xuống giếng. Y coi như không nhìn thấy người kia, thẳng mắt bước tiếp.

Ai ngờ Cảnh Trường Linh bỗng mở miệng, giọng khàn khàn nghẹn lại:
“…… Kéo tôi một cái.”

Khương Tuế giả vờ không nghe, tiếp tục đi về phía trước.

Cảnh Trường Linh lại nói:
“Cho cậu một viên kẹo trái cây.”

“……”

Đó là thứ hiếm hoi. Khương Tuế quay trở lại, ngồi xổm xuống, chìa tay ra:
“Đưa kẹo trước.”

Cảnh Trường Linh ngẩng đầu lên, trên mặt dính đầy bùn đất, nhìn qua kỳ thực có chút buồn cười. Nhưng Khương Tuế không cười, chỉ rất nghiêm túc nhìn hắn.

Cảnh Trường Linh chậm rãi nói:
“Nếu tôi đưa kẹo rồi cậu chạy mất thì sao?”

Khương Tuế đáp ngay:
“Nếu tôi kéo cậu lên rồi cậu không cho kẹo thì sao? Cậu trông nặng lắm, phải tốn nhiều sức.”

Y liếc nhìn sắc trời, nói tiếp:
“Quyết định nhanh lên đi, tôi còn phải về ăn cơm tối nữa…… Ưm.”

Câu nói còn chưa dứt, trong miệng đã tràn ngập vị ngọt. Đầu lưỡi nếm được mùi kẹo trái cây, hình như là vị quýt.

Cảnh Trường Linh đưa tay ra:
“Kéo tôi.”

Khương Tuế cũng không phải người thất hứa. Y vươn tay, dùng sức kéo một cái, nào ngờ dưới chân trượt mạnh, “bùm” một tiếng, cả người trực tiếp đập lên người Cảnh Trường Linh.

Lưng eo Cảnh Trường Linh vốn đã bị thương, bị y đè lên như vậy liền đau đến mức toát mồ hôi, hắn nắm chặt lấy vai Khương Tuế, khẽ rên một tiếng, nghiến răng nói:
“……Cậu với đám người vừa nãy là cùng một bọn sao?”

“Không phải.”

Khương Tuế chống tay xuống lớp đất mềm, gắng ngồi dậy nửa người. Y suy nghĩ trong chốc lát rồi nói:
“Nhưng mà tôi có thể kéo không nổi cậu. Hay là tôi trả lại kẹo cho cậu nhé?”

Nói xong, y dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo ra, hé miệng cho hắn nhìn.... thật ra cũng chỉ làm cho có lệ, kẹo đã ở trong miệng y rồi, chẳng lẽ Cảnh Trường Linh còn thật sự muốn đòi lại để ăn sao?

P/s: Lời của editor
Mình sẽ dựa theo lượt view, lượt thả sao và cmt để quyết định tăng năng suất của bộ này nha, nếu lượt tương tác ổn thì mình sẽ ra 3 chương/ngày nhé.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận