Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 129.




“Nhận nhầm rồi, bà ơi, đây là đối tượng của đồng chí Tiểu Cảnh nhà người ta!”
Người con dâu vội vàng chạy tới, đưa tay giữ chặt bà lão, thấp giọng nhắc nhở: “Bà đừng nói bậy bạ nữa!”

Bà lão vốn chỉ buột miệng nói chơi, bị con dâu ngăn lại như vậy thì lập tức nổi tính bướng bỉnh, lớn tiếng phản bác:
“Tôi tuy già thật, nhưng mắt tôi chưa mù! Đây rõ ràng là vợ của Thiết Ngưu!”

Nói xong bà liền đưa tay túm lấy ống tay áo Khương Tuế, hỏi dồn dập:
“Cô nương, hôm đó trời mưa, Thiết Ngưu cõng cô tới Cung Tiêu Xã mua đồ, tôi còn ngồi ở cửa tránh mưa, cô còn nhớ không?”

“……”

Khương Tuế hận không thể đào ngay một cái khe đất chui xuống ngay tại chỗ. Y cúi gằm mặt, nếu không phải bị Long Tiểu Đào kéo chặt, y đã sớm co chân bỏ chạy từ lâu.
Sớm biết thế này thì y tuyệt đối không đồng ý giúp Cảnh Trường Linh giả làm con gái. Nếu thân phận thật sự bị lộ, sau này y còn biết sống sao ở đội sản xuất Mai Cương nữa đây!

Đám người vây xem thì bị quả “dưa lớn” này đập cho choáng váng. Ban đầu là hai cô gái tranh giành đàn ông, giờ lại lòi ra chuyện vợ mới cưới ngoại tình, còn bị bắt tận tay. Xem phim làm gì nữa? Cảnh này còn đặc sắc hơn phim nhiều.

Càng chết người hơn là Trì Thiết Ngưu lại là người có tiếng tăm. Giờ nghe nói “vợ hắn” làm chuyện xấu…Dù mọi người cũng chẳng rõ hắn rốt cuộc có vợ khi nào, nhưng điều đó không quan trọng. Thứ mọi người muốn biết là rốt cuộc cô gái xinh đẹp cỡ nào mới có thể gả cho Trì Thiết Ngưu, lại còn đi thông đồng với thanh niên trí thức?

Khương Tuế che mặt, lén véo mạnh cánh tay Cảnh Trường Linh một cái, ra hiệu bảo hắn mau mở đường thoát thân. Ai ngờ Cảnh Trường Linh lại đứng đờ ra như mất hồn, một lúc lâu sau mới thốt lên một câu:
“Cậu… từ khi nào lại làm vợ của Trì Nhung thế?!”

“?!”
Bây giờ là lúc nói mấy chuyện nhảm nhí hoàn toàn không đáng tin kiểu này sao?!

Long Tiểu Đào nhìn Khương Tuế, lại nhìn sang Cảnh Trường Linh, ngơ ngác nói:
“Em gái, là tôi coi thường cô rồi… hóa ra cô đã là phụ nữ có chồng. Vậy là tôi xen vào việc người khác. Nếu đã thế, cô muốn chơi với Cảnh Linh thế nào thì chơi, coi như tôi chưa nói gì.”

Cảnh Trường Linh:
“Vừa rồi cô còn đầy chính nghĩa nói tôi làm hỏng đời người ta, giờ tôi bị người ta ‘làm hỏng’ thì cô lại mặc kệ hả?!”

Long Tiểu Đào:
“Có một cô nương xinh đẹp thế này đến làm hỏng anh còn chưa đủ tốt à? Bớt không biết điều đi.”

Cảnh Trường Linh: “……”

Trăm ánh mắt cùng lúc đổ dồn về phía này. Khương Tuế chỉ cảm thấy sau lưng mình sắp bị người ta nhìn thủng lỗ. Y túm chặt cánh tay Cảnh Trường Linh, tức giận trừng hắn một cái. Đến lúc này Cảnh Trường Linh mới ý thức được hình tượng hiện tại của mình quả thực hơi “xanh mặt”. Xảy ra chuyện thế này, nơi này rõ ràng không nên ở lâu. Hắn kéo Khương Tuế định rời đi, nhưng bà lão vừa bị con dâu nghi ngờ lại nhất quyết không chịu nuốt cục tức đó.

Dù tuổi đã cao, nhưng mắt bà lão vẫn tinh, tai vẫn thính. Từ xa trông thấy một bóng người cao lớn đang tiến lại, bà lập tức lớn tiếng gọi:
“Thiết Ngưu! Thiết Ngưu, con mau qua đây xem! Đây có phải vợ của con không?!”

Nếu nói cảnh tượng lúc trước còn có thể kiểm soát, thì sau tiếng gọi này, mọi thứ hoàn toàn vỡ trận. Đám đông đồng loạt quay đầu nhìn về phía Trì Nhung, rồi lại vô cùng ăn ý quay sang nhìn Khương Tuế và Cảnh Trường Linh.

Khương Tuế: “……”

Có câu nói thế này: Người đứng trong đám đông — Khương Tuế — liều mạng muốn chen ra ngoài. Người đứng ngoài đám đông — Trì Nhung — liều mạng muốn chen vào.

Khương Tuế hoàn toàn không biết phải giải thích thế nào với Trì Nhung. Thực ra y chỉ vì đầu óc nóng lên, tham nhất thời mới đồng ý giúp Cảnh Trường Linh, chứ không phải y có sở thích giả gái gì đặc biệt. Nói vậy Trì Nhung có tin không? Nghe thì giống lời bịa đặt thật, nhưng lại là sự thật trăm phần trăm.

Cảnh Trường Linh nhận ra sự bất an của Khương Tuế, liền kéo y ra phía sau mình, hạ giọng hỏi:
“Cậu sợ hắn làm gì? Có phải hắn ép cậu làm vợ của hắn không?”

Cảnh đại thiếu gia từng du học ở trời Tây, thời trẻ ở bên ngoài cũng là một tay ăn chơi khét tiếng. Tam giáo cửu lưu(*) hắn đều từng tiếp xúc, nơi hắn học còn có không ít đàn ông sống chung với đàn ông, chuyện này với hắn chẳng có gì lạ. Ngay cả sau khi về nước, mấy chuyện dơ bẩn trong giới thiếu gia hắn cũng rõ như lòng bàn tay, tìm nam sinh trẻ tuổi qua đêm vốn chẳng phải tin tức mới.

(*) ám chỉ đủ mọi tầng lớp, từ thượng lưu đến hạ lưu, thể hiện sự phong phú và đa dạng của văn hóa.

Giờ nhìn Khương Tuế trắng trẻo sạch sẽ, lại nhìn Trì Nhung cao lớn vạm vỡ, trong đầu hắn lập tức nảy ra vô số khả năng. Cuối cùng rút ra một kết luận...Cái tên họ Trì chết tiệt này, dám dùng thủ đoạn cường ép bá đạo?!

Hắn đã nói mà! Thân quen kiểu gì mà Trì Nhung lại vừa cho Khương Tuế bánh hạch đào, vừa nấu thịt cho ăn, hóa ra là đánh chủ ý này!

Trì Nhung trên đường tới đây đã nghe người ta bàn tán chuyện Cảnh Trường Linh dẫn theo đối tượng khoe khoang khắp nơi, nhưng hắn vốn không để trong lòng. Lần này hắn đến chỉ vì nhớ Khương Tuế nên mới đi mang đèn mà chờ đón y về, mà ánh trăng hôm nay lại tối, sợ y đi đường về trượt chân ngã, nên mới xách đèn bão ra đón.

Ai ngờ vừa tới nơi, hắn liền thấy Khương Tuế quấn khăn hoa kín đầu, đứng sát bên Cảnh Trường Linh, làm “đối tượng” của hắn ta.

Lại hơi hồi tưởng biểu cảm kỳ lạ khi ban ngày Khương Tuế nói mình đã có hẹn, Trì Nhung lập tức hiểu ra toàn bộ, thì ra cái tên họ Cảnh này, đại thiếu gia tư sản vừa bị kéo xuống ngựa, lại có loại sở thích quái đản như thế, ép một nam sinh đàng hoàng giả làm con gái để lừa gạt khắp nơi!

Mỗi người một suy nghĩ, ánh mắt nhìn nhau đều bốc lên sát khí ngùn ngụt. Khương Tuế cũng chẳng kịp bận tâm mình là người câm, vội vàng định mở miệng giải thích, thì Cảnh Trường Linh đã đẩy y ra sau, lạnh giọng nói:
“Cậu đứng đây xem phim đi, tôi đi thu dọn cái thằng khốn này.”

Sắc mặt hắn lạnh băng:
“Đừng sợ, tôi quay lại ngay.”

Đây là lần đầu tiên Khương Tuế thấy trên mặt Cảnh Trường Linh lộ ra vẻ mặt như vậy.

Hắn trước giờ luôn ung dung tùy ý. Ngay cả lần đầu gặp y, bị y quăng ngã xuống mương ruộng cũng chưa từng lộ vẻ lúng túng; bị Cừu Nguyên hãm hại, hắn cũng chỉ giả bộ tức giận cho có lệ. Nhưng lúc này, hắn là thật sự nổi giận.

Khương Tuế chỉ chậm một nhịp, Cảnh Trường Linh đã trầm mặt bước ra ngoài. Đám người lập tức ồn ào:
“Á á á! Đánh nhau rồi! Đánh nhau rồi!”

“Thiết Ngưu với thanh niên trí thức vì cô gái xinh đẹp mà lao vào đánh nhau kìa!”

“Trời ơi, tư thế này đáng sợ thật, có ai qua can ngăn không?”

“Sao anh không đi cản? Đàn ông đang nóng đầu thế này, ai dám ngăn? Lỡ ăn đòn thì sao?”

“Không chừng còn đánh chết người đấy, mau đi gọi đại đội trưởng đi!”

Có người lo sợ xảy ra án mạng, có người chỉ thuần túy xem náo nhiệt. Nhưng khiến họ thất vọng là hai người không đánh ngay tại chỗ, mà kéo nhau vào rừng cây nhỏ bên cạnh. Có kẻ hiếu kỳ định theo xem, lại bị khí thế hung hãn dọa cho lùi về.

“Này, vợ của Thiết Ngưu, cô mau đi khuyên can đi!” Bà lão lúc nãy kéo tay Khương Tuế, “Nếu thật sự xảy ra chuyện, người chịu thiệt chẳng phải là cô sao!”

Lúc này Khương Tuế mới hoàn hồn, vội vàng đuổi theo. Long Tiểu Đào thấy vậy, sợ mấy người đàn ông đánh nhau không nặng không nhẹ làm Khương Tuế bị thương, cũng cuống cuồng muốn chạy theo, nhưng lập tức bị người bên cạnh giữ lại:
“Con hồ ly tinh đó tự gây chuyện thì tự đi mà giải quyết, cô lo làm gì!”

“Đúng đấy đúng đấy, đã có chồng rồi còn đi câu dẫn đồng chí Tiểu Cảnh, thật không biết xấu hổ. Tiểu Đào, cô đừng đi! Coi vốn đã khó nói chuyện hôn sự, dính dáng tới loại người này sau này càng khó hơn!”

Long Tiểu Đào lo đến xoay vòng, sốt ruột muốn lao ra ngoài, nhưng bị hết tay này tới chân kia cản lại. Bóng dáng Khương Tuế đã sớm biến mất trong đám người, cô chỉ có thể tức đến giậm chân.

Khương Tuế đuổi tới nơi thì Cảnh Trường Linh và Trì Nhung đã đánh nhau rồi. Bình thường trông Cảnh Trường Linh như một công tử phong nhã, nhưng khi đánh thật thì tàn nhẫn vô cùng; Trì Nhung lại là đứa trẻ lớn lên trong đội sản xuất, đánh nhau từ bé tới lớn, nắm đấm to như bao cát nện thẳng lên người đối phương. Chỉ nghe tiếng va chạm nặng nề thôi, Khương Tuế đã thấy đau thay.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai người như hai con dã thú hung bạo, quấn lấy nhau mà đánh. Chẳng mấy chốc cả hai đều treo đầy thương tích: khóe môi Cảnh Trường Linh sưng đỏ, mắt trái Trì Nhung bầm xanh, vậy mà vẫn nhất quyết không chịu phân thắng bại.

Khương Tuế hoảng hốt kêu lên:
“Đừng đánh nữa! Đại đội trưởng tới là cả hai sẽ bị lôi đi phê bình đấy!”

Không ai nghe y. Khương Tuế tức đến run người, thấy cách đó không xa có một nhánh cây to, liền định nhặt lên xông vào, đánh bừa mỗi người một trận cho tỉnh, nếu vậy mà vẫn không ngăn được, thì bọn họ đáng đời bị kéo đi phê bình!

Ai ngờ y quá cuống, đêm lại tối, không nhìn rõ dưới chân có đá, vừa bước tới đã vấp ngã, ngã sấp xuống đất. Cơn đau khiến y kêu lên một tiếng thảm thiết, nằm bò ra đó rất lâu không bò dậy nổi.

“Tuế Tuế!”

“Tiểu đồng chí!”

Tiếng của Khương Tuế cuối cùng cũng khiến hai kẻ đang đánh nhau hăng máu chịu dừng lại, đồng loạt lao về phía y. Trì Nhung nhanh hơn Cảnh Trường Linh một bước, ôm chặt Khương Tuế vào lòng, giọng đầy hoảng loạn:
“Tuế Tuế?! Em bị thương chỗ nào? Để anh xem!”

Khương Tuế ôm mặt, không nói gì.

Trì Nhung gần như sợ chết khiếp, nắm lấy tay y, giọng run run:
“Đừng dọa tôi… Tuế Tuế, đau chỗ nào thì nói với tôi… em nói đi…”

Cảnh Trường Linh nửa quỳ xuống, cau mày mắng:
“Lải nhải cái gì?! Giao người cho tôi, tôi dẫn cậu ấy đi nhà vệ sinh!”

“Cách xa em ấy ra.” Trì Nhung lạnh lùng nói. “Tôi sẽ dẫn em ấy đi.”

Cảnh Trường Linh tức giận:
“Anh đúng là đồ quê mùa ——”

“Các người lại định đánh nhau nữa à?” Khương Tuế buồn bực lên tiếng. Y hé một mắt qua kẽ ngón tay, “Nếu vậy thì cứ đánh tiếp đi, muốn đánh bao lâu cũng được.”

“……”
Trì Nhung mím môi, hạ giọng nói:
“Tôi đưa em đi nhà vệ sinh. Đừng sợ.”

Khương Tuế cuống quít nói:
“Không đi nhà vệ sinh! Tôi giả thôi, thật ra không nghiêm trọng như vậy đâu, chỉ là bị trẹo mắt cá chân thôi!”

“……”

Cảnh Trường Linh hít sâu một hơi, lẩm bẩm:
“Mẹ kiếp, tôi suýt bị cậu dọa cho chết khiếp.”

Hắn nắm lấy cổ chân Khương Tuế xem qua, quả nhiên đã sưng lên một vòng. Phải nắn lại khớp xương mới được. Khương Tuế còn chưa kịp hỏi chuyện gì xảy ra, thì chỉ nghe “rắc” một tiếng, Cảnh Trường Linh dứt khoát, gọn gàng nắn cổ chân bị trật của y trở lại vị trí cũ.

Khương Tuế đầu tiên là sững người, sau đó òa khóc.

Trì Nhung đưa tay lau nước mắt cho y, giọng dịu lại:
“Không khóc, không khóc, lát nữa sẽ không đau nữa.”

Khương Tuế vừa khóc vừa né bàn tay hắn, nghẹn ngào nói:
“Anh Thiết Ngưu, đừng sờ mặt tôi… tay anh nhiều vết chai quá, đau lắm.”

Trì Nhung:
“……”

Cảnh Trường Linh lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay mềm mịn, giúp Khương Tuế lau nước mắt:
“Được rồi được rồi, khóc nữa là mắt sưng như hạch đào bây giờ.”

“Cậu mới là hạch đào!”

“Ừ ừ, tôi là hạch đào, cả nhà tôi đều là hạch đào.” Cảnh Trường Linh dỗ dành, “Đừng khóc nữa.”

Khương Tuế:
“…… Tôi chỉ nói cậu thôi, không nói người nhà cậu.”

Đột nhiên có mấy luồng ánh đèn chiếu tới, làm Khương Tuế phải nheo mắt. Có người lớn tiếng hô:
“Có người bên kia không?!”

“Có phải Trì Nhung với Cảnh Trường Linh không? Chúng tôi nhận được phản ánh của quần chúng nói các anh đánh nhau ở đây?!”

Xem ra là người của đại đội trưởng và trạm thanh niên trí thức đã tìm tới.

“Tôi đã nói rồi, thành phần gia đình của Cảnh Trường Linh không tốt. Lúc phân người tôi đã ngủ không yên, sợ phân hắn về chỗ chúng ta. Kết quả đúng là phân tới thật, mới được bao lâu đã gây chuyện đánh nhau, đúng là coi trời bằng vung!”

“Lão Vương, lời cũng không thể nói như vậy được. Đã gọi là đánh nhau thì đâu phải một phía? Một người thì đánh kiểu gì? Tôi thấy chuyện này Thiết Ngưu cũng có vấn đề…”

Mấy người vừa đi tới vừa cãi cọ, ai cũng muốn né trách nhiệm. Đến gần rồi, thấy ba người ôm thành một đám, tất cả đều sững sờ. Hà Thu Cúc kinh ngạc hỏi:
“Đồng chí Tiểu Khương, cậu sao vậy?!”

Khương Tuế đã sớm tháo khăn hoa xuống. Thấy Hà Thu Cúc, y ho khan một tiếng:
“Ờ… tôi vào rừng bắt đom đóm, trời tối quá nên vấp ngã, trẹo chân. Anh Thiết Ngưu với đồng chí Cảnh làm việc tốt giúp người, định đưa tôi về nhà.”

Đại đội trưởng đội sản xuất Mai Cương tên là Vương Đại Trụ, hơn năm mươi tuổi, da ngăm đen, khuôn mặt sần sùi như vỏ cây bách già, miệng ngậm tẩu thuốc, tàn lửa đỏ cam lập lòe. Hắn liếc Cảnh Trường Linh một cái, nói:
“Hắn mà cũng biết làm việc tốt giúp người à?”

Cảnh Trường Linh nhếch môi cười nhạt:
“Sao lại không thể?”

Vương Đại Trụ nghẹn họng, quay sang nhìn Khương Tuế:
“Đồng chí Tiểu Khương, cậu nói đi, có phải bọn họ đánh nhau làm cậu bị vạ lây không? Đừng sợ, tôi sẽ đứng ra làm chủ cho cậu!”

Khương Tuế cảm thấy vị đại đội trưởng này có gì đó rất kỳ quái. Bình thường gặp loại chuyện thế này, nếu không nghiêm trọng thì dù là đại đội trưởng hay trạm thanh niên trí thức, đều sẽ chọn cách “chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ bỏ qua”, âm thầm gọi đương sự tới phê bình giáo dục một phen là xong. Thế mà Vương Đại Trụ lại giống như hận không thể làm cho chuyện ầm ĩ lên vậy.

“Họ đánh nhau.” Khương Tuế mở to đôi mắt trong trẻo vô tội, nói, “Tôi tự mình vấp ngã, không liên quan gì tới họ.”

Cảnh Trường Linh vươn tay khoác lên vai Trì Nhung, mỉm cười nhàn nhạt:
“Tôi với Thiết Ngưu là anh em tốt, sao có thể đánh nhau được.”

Trì Nhung vỗ mạnh một cái lên lưng Cảnh Trường Linh, bình thản nói:
“Ừ, không có đánh nhau.”

Vương Đại Trụ: “…… Vậy vết thương trên mặt các cậu là thế nào?”

Trì Nhung: “Ngã.”

Cảnh Trường Linh: “Mộng du.”

Mọi người: “……”

Người trong cuộc đã nói vậy, Vương Đại Trụ cũng không thể cứ nắm chặt không buông, đành hậm hực dặn dò mấy câu giáo dục cho có lệ. Hà Thu Cúc thì xót Khương Tuế, nói mai sẽ lấy rượu thuốc cho y xoa, xoa xong là không đau nữa, rồi cũng rời đi.

Trong rừng lại khôi phục yên tĩnh. Cảnh Trường Linh vừa nãy bị Trì Nhung “chơi xấu” một vố, lập tức muốn trả thù, Khương Tuế vội vàng nói:
“Đợi tôi đi rồi các cậu hãy đánh, đánh từ từ, đánh cho đã!”

Trì Nhung giữ chặt y:
“Tôi đưa em về.”

Cảnh Trường Linh nói:
“Chân cậu ấy bị trẹo rồi, về kiểu gì?”

“Tôi cõng em ấy.”

“Thôi đi.” Cảnh Trường Linh cười khẽ một tiếng, cúi xuống bế Khương Tuế lên, “Tôi đạp xe đưa cậu về.”

Trời tối, đường lại là đường núi. Khương Tuế cảm thấy để Trì Nhung cõng y về thì quá mệt, liền gật đầu đồng ý đề nghị của Cảnh Trường Linh. Trì Nhung thoáng chốc có chút hụt hẫng, Khương Tuế lại quay đầu nói:
“Anh, tôi chờ anh ở điểm thanh niên trí thức nhé, anh tới cõng tôi về nhà.”

Tâm trạng Trì Nhung lập tức khá hơn, gật đầu:
“Được, anh đi nhanh chút, lát nữa tới đón em về.”

Cảnh Trường Linh bế Khương Tuế đi được một đoạn xa, hừ nhẹ một tiếng:
“Còn biết nghĩ nữa à.”

Khương Tuế thấy hắn thật sự khó hiểu. Hôm nay đã đủ mất mặt rồi, y cũng chẳng muốn nói chuyện với Cảnh Trường Linh, dọc đường im lặng như hũ nút. Đến trạm thanh niên trí thức, Cảnh Trường Linh muốn đưa y về tiếp, Khương Tuế lắc đầu:
“Tôi đã hẹn với Thiết Ngưu rồi, tôi chờ anh ấy ở đây.”

“……”
Cảnh Trường Linh cười lạnh:
“Một tiếng một tiếng gọi ‘anh’ thân thiết thế, cậu căn bản không biết hắn đối xử với cậu ——”

“Anh ấy đối xử với tôi làm sao?”

Cảnh Trường Linh nhìn gương mặt trắng như tuyết của Khương Tuế, cuối cùng lại im lặng.

Trì Thiết Ngưu có tâm tư xấu xa, dính dáng tới đồng chí nhỏ tuổi, sớm muộn gì cũng phải cho họ Trì kia một trận cho chừa. Chuyện này không cần nói cho Khương Tuế biết.

Không lâu sau, Trì Nhung liền tới. Trán hắn lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, rõ ràng là đi rất gấp. Khương Tuế ghé trên lưng hắn, quay đầu vẫy tay với Cảnh Trường Linh:
“Tôi về nhà đây.”

“… Là nhà của cậu sao.”
Cảnh Trường Linh lẩm bẩm một câu, rồi xoay người đóng cửa.

Từ trạm thanh niên trí thức về nhà phải đi hơn mười phút, dọc đường băng qua không ít ruộng đồng. Giờ này phần lớn mọi người đều đang xem phim hoặc đã về, xung quanh vô cùng yên tĩnh. Khương Tuế ấp ủ hồi lâu, vừa định giải thích rõ chuyện hôm nay, thì đột nhiên từ ngoài ruộng ven đường truyền tới một tràng âm thanh kỳ quái, ư ư a a.

Khương Tuế: “?”

Trì Nhung hạ giọng nói:
“Che tai lại.”

Khương Tuế kích động vỗ vai Trì Nhung, ghé sát tai hắn thì thầm:
“Anh, muốn xem, muốn xem!”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận