Trì Nhung ngốc, mà Khương Tuế cũng chẳng khôn hơn là bao.
Gọi hắn là Thiết Ngưu, chẳng lẽ cổ họng hắn cũng to như cổ họng trâu thật sao?! Một viên chocolate to đùng như vậy, hắn thế mà nuốt trọn luôn, đã thế còn không hề bị nghẹn, đúng là kỳ tích!
Khương Tuế sững người mất hai giây, đưa tay bẻ miệng Trì Nhung ra:
“Anh… nuốt thật rồi à?”
“…Xin lỗi.” Trì Nhung ngập ngừng.
Khương Tuế trừng mắt nhìn hắn. Trì Nhung do dự nói:
“Hay là… để anh thử xem có nhổ ra được không?”
“……”
Khương Tuế tức đến mức đẩy Trì Nhung ra, xoay người chạy thẳng về phòng.
Trong phòng thắp đèn dầu, ánh lửa lay lắt, bóng dáng Khương Tuế in lên bức tường đất vàng. Y cúi đầu xem cuốn sách giáo khoa tiểu học của Trì Nhung. Một lúc lâu sau, Trì Nhung mới bước vào, đưa thứ gì đó áp lên má Khương Tuế, ấm ấm nóng nóng. Khương Tuế quay đầu lại, mới thấy đó là khoai lang nướng được gói trong giấy dầu.
Sau bữa tối, Trì Nhung đã chôn khoai lang đỏ vào đống tro nóng, dùng hơi than còn sót lại trong bếp để nướng chậm. Khoai nướng kiểu này là ngon nhất, bóc nhẹ một cái là lớp vỏ tự rơi ra, ruột bên trong mềm thơm, ngọt lịm.
Khương Tuế định đưa tay nhận lấy, nhưng Trì Nhung lại rụt về, cẩn thận bóc vỏ khoai giúp y, rồi mới đưa sang, dặn dò:
“Ăn chậm thôi, còn nóng.”
“Đừng tưởng cho tôi ăn khoai lang là tôi sẽ tha cho anh.” Khương Tuế bĩu môi. “Anh có biết chocolate quý thế nào không?”
Trì Nhung nhìn hai bên má y vì đang ăn mà hơi phồng lên, nói:
“Vậy nên tối nay ra ngoài, em lại đi tìm cậu thiếu gia tư sản kia à?”
Khương Tuế có chút chột dạ. Dù sao y đang làm chuyện tống tiền kiếm tiền, nếu anh Thiết Ngưu biết được, liệu có thấy y là kẻ xấu không? Vì thế y ậm ừ, không trả lời rõ ràng.
“Tôi còn tưởng rằng…” Trì Nhung nói tới đây thì dừng lại, cách một lúc mới tiếp:
“Sau này buổi tối muốn ra ngoài thì nói với tôi, tôi đưa em đi. Đêm hè trên đường rất dễ gặp rắn dài, lỡ bị rắn độc cắn thì phiền phức lắm.”
Nhắc tới chuyện này, Khương Tuế liền có chút đắc ý:
“Rắn không cắn tôi đâu.”
Trì Nhung ngạc nhiên:
“Sao em biết?”
Khương Tuế kể:
“Ba mẹ tôi có một người bạn nuôi rắn. Hồi nhỏ sang nhà người ta chơi, anh cả lừa tôi vào phòng nuôi rắn rồi khóa lại, còn thả mấy con rắn nuôi trong ô nhỏ ra ngoài. Bên trong tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì, nhưng tôi cảm giác được có rất nhiều rắn.”
“Ba mẹ phát hiện không thấy tôi đâu thì tìm khắp nơi. Anh chị biết tôi ở đâu, nhưng lại nói dối rằng tôi tự chạy đi chơi.” Nói tới đây, Khương Tuế nhăn mũi. “Tôi bị dọa đến ngất đi, cũng không biết họ tìm tôi bao lâu. Lúc tỉnh lại thì đang ở nhà vệ sinh, chú nuôi rắn còn nói lạ, nhiều rắn như vậy mà không có con nào cắn tôi.”
“Sau đó bọn tôi về nhà ông nội ở quê…”
Sắc mặt Trì Nhung rất khó coi, cắt ngang:
“Thế sau đó thì sao? Anh trai em lừa em như vậy, không phải trả giá gì à?”
Khương Tuế mím môi:
“Ba đánh anh ta một trận rất nặng, mấy ngày liền không đi học được. Từ đó anh ta trở nên cáu kỉnh, bỏ học luôn. Sau này mỗi lần nhắc tới chuyện này, anh ta đều nói là trong nhà thiên vị tôi, vì muốn tôi được đi học nên mới không cho anh ta đến trường… Nếu không phải tôi đánh không lại anh ta, tôi đã đánh cho anh ta hai đấm rồi.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Trì Nhung lạnh lùng nói. “Em suýt thì mất mạng.”
“Nhưng cuối cùng cũng không sao mà.” Khương Tuế nói. “Tôi là con ruột của ba mẹ, anh cả cũng vậy. Chỉ là từ sau chuyện đó, cha mẹ không cho anh chị dẫn tôi theo nữa. Với tôi mà nói cũng là chuyện tốt, họ lúc nào cũng trêu chọc tôi.”
Trì Nhung im lặng một lúc lâu rồi mới nói:
“Việc duy nhất bọn họ làm đúng, chính là để em tới đây.”
Khương Tuế nhướng mày:
“Mỗi ngày anh đều có việc để khen ngợi nhỉ?”
“Anh giúp em làm.” Trì Nhung xoa đầu Khương Tuế, nói:
“Bây giờ tôi chưa có tiền, nhưng sau này, nhất định tôi sẽ để em sống cuộc sống tốt.”
Khương Tuế quay đầu nhìn Trì Nhung.
Nếu là người khác nói lời này, y chắc chắn sẽ khinh thường, cho rằng đối phương đang khoác lác. Nhưng lời này từ miệng Trì Thiết Ngưu nói ra… Khương Tuế lại tin.
Y chưa từng gặp ai có đôi mắt chân thành hơn Trì Nhung.
“Anh à.” Khương Tuế chậm rãi nói. “Tiền anh kiếm được thì nên để dành cho vợ tương lai của anh chứ, tiêu cho tôi thì còn ra thể thống gì?”
Trì Nhung trong khoảnh khắc ấy thậm chí suýt nữa buột miệng nói ra một câu: “Vậy em làm vợ anh được không?”
Nhưng cuối cùng hắn cũng kịp hoàn hồn. Theo cách nói của mấy thanh niên trí thức trong thành thì đó là quá đường đột, còn theo lời dân bản xứ thì chẳng khác nào giở thói lưu manh. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn nhịn xuống, chỉ nói:
“Anh cam tâm tình nguyện tiêu tiền cho em.”
Khương Tuế cảm thấy hành vi “trâu gặm mẫu đơn” của Trì Thiết Ngưu cũng không phải là không thể tha thứ. Dù sao thì sau này Cảnh Trường Linh còn định đưa cho y hẳn một hộp chocolate nguyên vẹn, đến lúc đó chia cho Trì Thiết Ngưu một viên nếm thử hương vị cũng đâu có sao.
Rất nhanh đã tới ngày trấn trên chiếu phim. Có rất nhiều người ở đội sản xuất Mai Cương kéo nhau đi xem náo nhiệt, miễn phí mà, không xem thì uổng. Thực ra những dịp thế này cũng là thời cơ tuyệt vời để nam nữ trẻ tuổi hẹn hò, vì vậy không ít nữ đồng chí đã sớm ngỏ lời mời Trì Nhung, nhưng đều bị hắn từ chối từng người một.
Hắn vốn không có hứng thú với điện ảnh, nhưng vẫn định đi góp vui chuyến này, chẳng vì lý do gì khác ngoài việc muốn dẫn Khương Tuế ra ngoài dạo chơi. Thế nhưng khi hắn nhắc tới chuyện đó với Khương Tuế, y lại ấp úng nói rằng mình đã có hẹn rồi.
“…Với ai?” Trì Nhung đã cố hết sức để khống chế biểu cảm và giọng nói của mình, nhưng hắn biết là chắc cũng không khống chế tốt lắm, bởi hắn thấy Khương Tuế có vẻ hơi sợ. Vì vậy hắn vội vàng nói thêm:
“Tôi không phải chất vấn em, chỉ hỏi bâng quơ thôi.”
Khương Tuế tất nhiên sẽ không đem chuyện giả làm con gái, đóng vai đối tượng của Cảnh Trường Linh mà nói ra. Y ho khan một tiếng, ánh mắt lảng đi chỗ khác:
“Thì… thì đi cùng bạn thôi. Anh đừng lo cho tôi, xem xong phim tôi sẽ về ngay.”
Ngừng một chút, y lại hỏi:
“Anh, anh có đi không?”
“Không đi.” Trì Nhung đáp nhạt nhẽo. “Em cứ chơi cho vui với bạn của em đi.”
Khương Tuế gật đầu, rồi như làn khói nhỏ chạy biến mất.
Lúc này, người trong đội thực ra đã đi gần hết. Khi Khương Tuế tới điểm thanh niên trí thức, y liền thấy bên trong chỉ còn lại một mình Cảnh Trường Linh, hắn đang ngồi trên chỗ nằm của mình thu dọn đồ đạc.
Chỗ nằm của người này hoàn toàn khác với những người khác, sạch sẽ, ngăn nắp, không hề bừa bộn, cũng chẳng có mùi lạ gì. Vị đại thiếu gia này quả thật rất ưa sạch sẽ.
“Ôi, tiểu đồng chí, cuối cùng cậu cũng tới rồi.” Cảnh Trường Linh cười tủm tỉm nói. “Đồ tôi chuẩn bị cho cậu xong cả rồi.”
Khương Tuế quay đầu nhìn, liền thấy trên tủ đặt một bộ quần áo con gái, bên cạnh còn có một chiếc khăn hoa.
“…Trước đó chẳng phải đã nói chỉ cần quấn khăn là được sao!” y nhịn không được lên tiếng.
Cảnh Trường Linh đáp:
“Chỉ quấn khăn thôi thì với dáng vẻ này của cậu, trông vẫn chẳng giống con gái chút nào.”
Khương Tuế cúi đầu nhìn chiếc sơ mi trắng trên người mình, nhất thời không biết phản bác ra sao.
Cũng may Cảnh Trường Linh không làm quá. Bộ quần áo hắn tìm tới là màu xanh đen, kiểu nam nữ đều có thể mặc. Khương Tuế cũng không phản đối thêm, chỉ ngẩng đầu nói:
“Cậu ra ngoài đi, tôi muốn thay đồ.”
Cảnh Trường Linh lười biếng tựa vào đầu giường, nghe vậy thì bật cười:
“Cậu có phải đại cô nương thật đâu mà còn sợ người ta nhìn?”
Khương Tuế ôm quần áo, tức giận nói:
“Nếu cậu không ra ngoài thì tôi không làm nữa.”
“Được được được, tôi ra ngoài.” Cảnh Trường Linh đứng dậy, vừa đi ra cửa vừa nói. “Tiểu đồng chí này, tính khí cũng không nhỏ đâu.”
Hắn ra ngoài rồi lại đóng cửa, dặn thêm:
“Nhớ nhanh lên nhé, tuy tôi đã nhờ người chiếm chỗ trước rồi, nhưng đi muộn quá thì e là chen cũng không chen vào nổi.”
Khương Tuế không đáp lời. Y thay quần áo rất nhanh, rồi mở cửa đưa chiếc khăn trùm đầu cho Cảnh Trường Linh:
“Cái này tôi không biết làm, cậu làm giúp.”
Thực ra bộ quần áo mà Cảnh Trường Linh tìm rất bình thường, ngoài đường cái nhìn đâu cũng thấy, mười người thì có đến năm người mặc kiểu này, bất kể nam hay nữ. Nhưng màu sắc trầm ấy khoác lên người Khương Tuế lại càng làm làn da y nổi bật, trắng đến lóa mắt. Chiếc cổ thon trắng như tuyết lộ ra từ cổ áo xanh đen, đẹp đến mức khiến người ta không khỏi chột dạ.
Cảnh Trường Linh nói:
“Sao cậu lại ngốc thế.”
Khương Tuế đáp ngay:
“Bây giờ là cậu cầu tôi, làm ơn chú ý cách dùng từ.”
Cảnh Trường Linh giơ hai tay làm động tác đầu hàng, rồi cầm khăn trùm đầu buộc cho Khương Tuế. Vị đại thiếu gia họ Cảnh này lúc ở thời thiếu niên cũng từng là tay chơi phong lưu, đối với mấy chuyện này khá rành rẽ. Chẳng mấy chốc đã buộc xong, chiếc khăn hoa che đi nửa khuôn mặt. Nhìn kỹ lại, quả thực giống hệt một cô nương xinh đẹp, đoan trang.
“Không tệ.” Cảnh Trường Linh khen ngợi. “Xem ra chocolate của tôi không tiêu uổng.”
“Tiếp theo cậu chỉ cần đi sát bên tôi, phối hợp với tôi là được. Quan trọng nhất là đừng mở miệng nói chuyện, hiểu chưa?”
Khương Tuế gật đầu.
“Vậy chúng ta đi thôi.” Cảnh Trường Linh vỗ tay một cái, nói: “Tôi mượn được một chiếc xe đạp, đạp xe chở cậu qua đó.”
Khương Tuế ngạc nhiên:
“Cậu mượn xe đạp ở đâu ra vậy?”
“Cái này cậu khỏi cần quản.” Cảnh Trường Linh nói. “Cậu biết đi xe đạp không?”
Khương Tuế gật đầu:
“Hồi còn ở trong thành phố, nhà bạn học có xe, từng cho tôi mượn đi rồi.”
Cảnh Trường Linh liền nói ngay:
“Vậy vừa hay, cậu đạp xe chở tôi đi.”
Khương Tuế:
“Ơ?”
—— Nhưng trên thực tế, nếu thật sự trông chờ Khương Tuế chở Cảnh Trường Linh đi xem phim, e là người ta xem xong phim về nhà ngủ ngon rồi mà hai người họ vẫn còn lóp ngóp nửa đường. Cảnh đại thiếu gia thở dài thườn thượt:
“Thôi, để tôi.”
Khương Tuế bĩu môi, ngồi lên ghế sau, nói:
“Nếu là anh Thiết Ngưu thì anh ấy sẽ không nỡ để tôi chở đâu.”
“Anh Thiết Ngưu? À, cậu nói Trì Nhung đúng không.” Cảnh Trường Linh nói. “Mới quen có mấy ngày mà gọi thân thiết thật đấy. Tiểu đồng chí, gọi tôi một tiếng anh Cảnh nghe thử xem?”
Khương Tuế:
“Nằm mơ đi.”
“Tiểu đồng chí này, sao cậu lại nặng bên này nhẹ bên kia thế?” Cảnh Trường Linh nói. “Sao cậu lại gọi hắn là anh?”
“Anh ấy bữa nào cũng cho tôi ăn thịt, còn có bánh hạch đào, kẹo trái cây với khoai nướng nữa.”
Cảnh Trường Linh:
“Thế tôi không cho cậu ăn à? Kẹo trái cây, kẹo sữa, chocolate, tôi thiếu cậu thứ gì?”
Khương Tuế hừ một tiếng:
“Đó đều là thù lao tôi giúp cậu, sao có thể giống nhau được? Hơn nữa cậu còn là đồ lưu manh.”
“Tôi thì làm sao mà—”
Khương Tuế cắt ngang:
“Cậu l**m đầu lưỡi tôi, không phải đồ lưu manh thì là gì?”
Cảnh Trường Linh:
“……”
Cảnh Trường Linh lập tức câm miệng. Chuyện này, hắn đúng là không cách nào cãi được.
Đi xe đạp nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã tới trấn trên.
Lúc này người còn chưa quá đông, nhưng những chỗ ngồi đẹp phía trước thì chắc chắn đã hết. Cũng may Cảnh Trường Linh đã sớm nhờ người chiếm chỗ, chỉ cần dẫn Khương Tuế qua đó là được.
Khương Tuế âm thầm khó hiểu, vị đại thiếu gia họ Cảnh đã “thất thế” này rốt cuộc lấy đâu ra nhiều đồ để mua chuộc người khác như vậy? Lần trước y lục cái rương của hắn, rõ ràng cũng đâu thấy thứ gì đặc biệt.
Mới ngồi xuống chưa bao lâu, Khương Tuế đã thấy một cô gái cao gầy, tóc ngắn, trông vừa trẻ trung vừa xinh xắn đi tới. Cô trừng mắt nhìn Cảnh Trường Linh một cái:
“Lúc tôi hẹn anh thì anh không tới, bây giờ chẳng phải lại tới rồi sao? Sao nào, cùng tôi xem phim thì tôi ăn thịt anh chắc?”
“……”
Biểu cảm của Cảnh Trường Linh trông như đau cả răng. Hắn vừa định mở miệng thì cô gái đã nói tiếp:
“Anh lại định nói mấy lời xã giao kiểu nhà anh thành phần không tốt đúng không? Nhà tôi thành phần cũng chẳng tốt, hai chúng ta ở bên nhau chẳng phải vừa hay sao? Ai cũng không liên lụy ai.”
Khương Tuế nghe mà sợ đến ngây người.
Chẳng lẽ đây chính là lấy độc trị độc trong truyền thuyết?
Cảnh Trường Linh trầm giọng nói:
“Hai chúng ta không hợp.”
“Không hợp chỗ nào? Anh nói thử xem.”
Cảnh Trường Linh đột nhiên túm lấy Khương Tuế, nói thẳng:
“Tôi đã có đối tượng rồi, hôm nay là đi cùng đối tượng của tôi xem phim.”
Khương Tuế cứ thế bị đẩy ra phía trước, đối mặt với cô gái kia, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ. Cô gái kinh ngạc thốt lên:
“Cảnh Trường Linh, anh lừa được cô nương xinh đẹp thế này ở đâu ra vậy?”
Cô gái nắm chặt tay Khương Tuế, nói dồn dập:
“Em gái à, để tôi nói cho cô biết, cha của Cảnh Trường Linh là một tên đại tham quan. Cô mà ở bên hắn thì coi như hoàn toàn không có tiền đồ, sau này nếu có con cái, còn sẽ liên lụy đến cả đứa trẻ!”
Cảnh Trường Linh tức giận quát:
“Nếu đã nghĩ vậy, thế thì cô còn bám lấy tôi làm gì?!”
Cô gái nói thẳng thừng:
“Bản thân tôi đã là hố lửa rồi, nhảy xuống cũng chẳng sợ. Nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn một cô gái trong sạch bị anh hủy hoại được!”
Cảnh Trường Linh:
“……”
Khương Tuế hơi há miệng định nói, rồi chợt nhớ ra hôm nay mình phải đóng vai người câm, thế là đành khoa tay múa chân loạn xạ một hồi.
Cô gái sững sờ:
“…… Cô không nói được sao?”
Khương Tuế gật đầu.
“…… Cảnh Trường Linh, anh đúng là đồ đê tiện!” cô gái phẫn nộ nói. “Người ta đã không nói được, đáng thương đến thế rồi, anh còn lừa gạt người ta! Đồ chó không biết xấu hổ! Trước kia tôi còn nghĩ anh tuy chẳng có ưu điểm gì, nhưng ít nhất cũng có cái mặt coi được, gả cho anh coi như số phận hẩm hiu. Ai ngờ anh lại vô liêm sỉ đến mức này!”
Cảnh Trường Linh:
“…… Long Tiểu Đào, cô nói cho có lý một chút được không? Con mắt nào của cô thấy tôi lừa cô ấy?”
Long Tiểu Đào đáp:
“Còn cần phải nhìn sao? Cô ấy là người bản địa đúng không? Mấy cô gái ở quê vừa ngây thơ vừa đơn thuần, dễ bị đàn ông xấu lừa nhất. Mà anh chính là kẻ xấu xa nhất trong đám đó!”
Nói rồi, Long Tiểu Đào kéo tay Khương Tuế định đi. Cảnh Trường Linh vội vàng chặn lại:
“Cô kéo đối tượng của tôi đi đâu vậy?!”
“Đương nhiên là đưa cô ấy rời xa cái thứ cặn bã như anh trước đã.” Long Tiểu Đào nói. “Sau đó tôi sẽ nói cho cô ấy biết mấy chuyện khốn nạn anh từng làm ở nước ngoài với trong thành phố. Đến lúc đó, nếu cô ấy vẫn nhất quyết muốn ở bên anh… thì tôi không quản nữa.”
“Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, anh kéo kéo giật giật người ta làm gì? Buông tay!”
Cảnh Trường Linh theo phản xạ rụt tay về, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng, lại nắm chặt cổ tay Khương Tuế:
“Cô ấy là đối tượng của tôi, dựa vào cái gì tôi không được kéo? Long Tiểu Đào, cô có thôi gây chuyện được không?!”
Khương Tuế bị kẹt giữa hai người, trong lòng thầm cảm thấy chuyện này e rằng một hộp chocolate căn bản không giải quyết nổi.
Phim còn chưa bắt đầu mà đã náo nhiệt thế này, những người xung quanh dĩ nhiên hứng thú bừng bừng đứng xem. Đúng lúc đó, có một bà lão bỗng “A” một tiếng:
“Cô gái này, tôi quen mà!”
Bà chỉ vào Khương Tuế, nói lớn:
“Đây chẳng phải là vợ của Thiết Ngưu sao?!”