Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 131.




Trì Nhung sững người.

Khương Tuế vẫn ghé sát trên người hắn, phản ứng cơ thể của hai người rõ ràng đến mức có muốn lờ đi cũng không được. Hắn vốn đã có chút lúng túng, còn đang nghĩ xem phải đẩy Khương Tuế ra thế nào, lại không ngờ y lại nhẹ nhàng, mềm mại hỏi ra một câu như vậy.

Chờ mãi vẫn không nghe thấy trả lời, Khương Tuế nghiêng mặt, đưa tay chọc chọc cánh tay Trì Nhung:
“Anh Thiết Ngưu?”

“… Ai dạy em mấy chuyện này?” Trì Nhung cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, khàn khàn đến lạ.

“Không ai dạy tôi cả.” Khương Tuế nhỏ giọng đáp, “Như vậy sẽ thoải mái, tôi biết.”

Yết hầu Trì Nhung khẽ chuyển động mấy lần, cố gắng kìm lại xúc động muốn đồng ý, nói:
“Tôi đi tắm nước lạnh.”

Hắn đẩy Khương Tuế ra rồi đứng dậy. Khương Tuế ngồi trên giường, hỏi với theo:
“Như vậy… không tốt cho sức khỏe à?”

Toàn thân Trì Nhung căng cứng. Trong ổ chăn tràn ngập mùi hương trên người Khương Tuế, hắn cảm thấy mình không thể ở lại đây dù chỉ thêm một giây, nếu không hắn cũng không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì. Hắn đứng dậy định đi ra lều củi tắm nước lạnh.

Khương Tuế bĩu môi, xoay người định ngủ, kết quả chỉ nghe “rắc” một tiếng, y trực tiếp rơi xuống một cái hố.

Khương Tuế: “?”

Trì Nhung vội vàng quay lại:
“Tuế Tuế?”

Khương Tuế: “… Anh à, cái giường này của anh chất lượng kém thật đấy, ván giường gãy mất rồi, tôi còn chưa dùng lực mà.”

Trì Nhung chẳng buồn để ý đến ván giường, trước tiên ôm Khương Tuế ra ngoài, hỏi y có bị thương không. Khương Tuế lắc đầu, lúc này hắn mới cúi xuống kiểm tra giường —— chiếc giường này là hồi bố mẹ hắn cưới nhau đã mời thợ trong làng đóng, đến nay cũng hơn hai mươi năm, ván gỗ lại mỏng, gãy cũng là chuyện thường.

“Ngày mai tôi sẽ tháo hết ván bên dưới ra, thay toàn bộ.” Trì Nhung nói.

Khương Tuế “ờ” một tiếng, rồi lại nói:
“Vậy tối nay tôi sang tìm Chương Thần ngủ nhé. Cái hố to thế này, tôi ngủ không nổi đâu.”

Trì Nhung nhíu mày:
“Đổi chỗ đi, tôi ngủ phía trong.”

“Anh to thế này, đè xuống chắc càng dễ sập.” Khương Tuế cau mày, “Tôi không muốn nửa đêm đang ngủ lại ‘rầm’ một cái rơi xuống đất đâu.”

Trì Nhung: “… Vậy em ngủ trên giường, tôi ngủ dưới đất.”

Hắn vừa nói vừa thắp đèn, đi lấy chăn, thật sự trải chăn ngủ dưới đất cạnh giường. Khương Tuế cũng không phản đối, ngồi trên mép giường nhìn hắn loay hoay. Đợi Trì Nhung nằm xuống, tắt đèn, Khương Tuế cũng chui vào chăn.

Trì Nhung nằm đó, trừng mắt nhìn trần nhà tối om. Một hồi bận rộn vừa rồi chẳng những không dập tắt được ngọn lửa mãnh liệt trong người, mà sau khi yên tĩnh lại, nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của Khương Tuế, nó lại càng bùng cháy dữ dội hơn.

Hắn cảm thấy mình đúng là như bị ma ám, trong đầu toàn là Khương Tuế, lúc thì là gương mặt trắng nõn mềm mại của y, lúc thì là đôi môi hồng hào căng mọng, lúc khác lại là giọng y nhẹ nhàng gọi “anh Thiết Ngưu”…

“Anh Thiết Ngưu?”

Không biết có phải vì nghĩ quá nhập tâm hay không, mà âm thanh ấy bỗng như thật sự vang lên ngay bên tai, khiến hắn càng thêm khô nóng, khó chịu.

“Anh Thiết Ngưu…”

Trì Nhung giật mình tỉnh lại —— không phải hắn tưởng tượng, hình như thật sự là Khương Tuế đang gọi hắn.

Khương Tuế từ bên kia chăn chui sang, bò dần lên trên, cuối cùng ló đầu ra, mái tóc đen rối bời, gương mặt ửng hồng nhìn Trì Nhung:
“Tôi gọi anh mà, sao anh không trả lời?”

Bỗng nhiên có một “báu vật” to đùng như vậy chui ra, Trì Nhung nghẹn lời:
“Em chui xuống đây làm gì?”

Khương Tuế đáp rất đương nhiên:
“Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Anh ngủ dưới đất, tôi đương nhiên phải ngủ cùng anh.”

Trì Nhung nói:
“Anh có phúc thì em theo hưởng là được rồi, đừng theo anh chịu khổ.”

“Vậy tôi thành người gì chứ?” Khương Tuế bĩu môi, “Vả lại trước kia tôi đâu phải chưa từng ngủ chiếu đất, tôi không có kiêu kì như vậy đâu.”

Y đã chui hẳn vào rồi, Trì Nhung cũng chẳng còn cách nào đuổi y ra, chỉ có thể thở dài, vòng tay ôm lấy người, hỏi:
“Trong nhà nhiều người quá nên em muốn ngủ dưới đất sao?”

“…… Không phải.” Giọng Khương Tuế có chút buồn bã, im lặng rất lâu mới khẽ nói: “Hồi nhỏ tất cả bọn trẻ đều ngủ chung một giường, tôi ngủ cùng các anh trai một bên, chị gái ngủ một bên. Nhưng bọn họ không thích tôi, liền hợp lại xa lánh, bắt tôi ngủ sát mép giường nhất.”

Y khua tay múa chân một chút, nói tiếp:
“Chỉ có từng ấy chỗ thôi, lúc còn bé thì còn tạm ngủ được, lớn lên thì chắc chắn không đủ. Tôi có phản đối, nhưng bọn họ chẳng thèm để ý. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể tự mình xuống ngủ dưới đất, lại còn phải mỗi ngày dậy sớm thu chăn lại, sợ ba mẹ thấy được. Nếu không, bọn họ sẽ nói tôi giả ngoan giả đáng thương để cầu đồng tình.”

Trì Nhung nén giận hỏi:
“Vậy em cứ thế ngủ dưới đất mãi sao?”

“Không, không phải.” Khương Tuế ho khẽ một tiếng, đáp:
“Sau này lớn rồi thì một cái giường làm sao ngủ nổi nhiều người, liền thành hai anh trai ngủ một giường, tôi và chị gái ngủ giường tầng trên dưới.”

“Chuyện này ba mẹ em vẫn luôn không biết sao?”

Khương Tuế lắc đầu:
“Không biết. Tôi cũng không dám nói, nếu không bọn họ sẽ bảo tôi là đứa hay mách lẻo, rồi không cho mấy đứa trẻ khác chơi với tôi.”

Trì Nhung bỗng dùng sức ôm chặt lấy Khương Tuế, nghiêm túc nói:
“Sau này anh sẽ không để em phải chịu khổ như vậy nữa.”

Khương Tuế nghẹn đến đỏ mặt:
“…… Anh, tôi biết anh đối xử với tôi rất tốt, nhưng anh…… chọc vào tôi, hơi đau.”

Toàn thân Trì Nhung cứng đờ, hắn hận không thể tại chỗ tự thiêu mình thành một nắm tro.

Chỉ lo đau lòng cho Khương Tuế, hắn đã quên mất bản thân mình lúc này còn đang… không thể xem thường.

Khương Tuế nhăn mặt:
“Anh, thật sự không cần tôi giúp anh sao?”

Trì Nhung nghiến răng:
“Không cần…… Ưm!”

Hắn đột nhiên trợn to mắt, nhìn Khương Tuế:
“Em……”

“Anh như vậy thì tôi cũng không ngủ được.”
Hàng mi dài của Khương Tuế cụp xuống. Thật ra y bị nóng đến mức có chút muốn rút lui, nhưng lời đã nói ra rồi, đành cắn răng làm tiếp, vành tai ửng đỏ:
“Anh…… anh nhanh lên đi.”

Trì Nhung đã hoàn toàn chìm trong cảm giác mềm mại non mịn kia. Không biết là do trong chăn quá nóng hay vì Khương Tuế quá căng thẳng, lòng bàn tay hắn đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Trì Nhung cắn chặt răng mới khống chế được bản thân không đè y xuống, gần như chẳng nghe rõ Khương Tuế đang nói gì, chỉ mơ hồ đáp lại.

Khương Tuế chủ động đề nghị giúp, thứ nhất là vì y cảm thấy Trì Thiết Ngưu đối với mình rất tốt, y cũng nên báo đáp người ta. Thứ hai, chuyện này vốn cũng không tốn quá nhiều thời gian, nhanh thì vài phút, chậm thì hơn hai mươi phút, nên y vẫn sẵn sàng hy sinh nửa tiếng ngủ nghỉ của mình để làm việc tốt.

Nhưng rất nhanh y liền nhận ra có gì đó không ổn. Trì Nhung không những không có ý kết thúc, ngược lại còn càng lúc càng hưng phấn, có lúc thậm chí còn thúc tới chân y. Dù không vén chăn lên nhìn, Khương Tuế vẫn cảm thấy chân mình chắc chắn đã đỏ cả rồi.

“……Anh Thiết Ngưu” Khương Tuế có chút buồn bực nói,
“Sao anh còn chưa xong?”

Trì Nhung thở hồng hộc trấn an:
“Rất nhanh.”

Câu này Khương Tuế nghe đến phát phiền. Y cảm thấy lòng bàn tay đau nhức, hoàn toàn không muốn quản hắn nữa. Con ngươi xoay nhẹ, y bỗng chống người ngồi dậy, cắn lấy môi dưới của Trì Nhung, dùng hàm răng nhọn mài nhẹ hai cái, rồi lại thò đầu lưỡi l**m khe môi hắn.

Trì Nhung hoàn toàn không kịp phòng bị. Khoảnh khắc đầu lưỡi hắn chạm vào đầu lưỡi Khương Tuế, trước mắt hắn như có một tia sáng xẹt qua, hắn đột nhiên ôm chặt lấy y.

Da thịt kề da thịt, mồ hôi hòa lẫn mồ hôi.
Trì Nhung vùi mặt vào cổ Khương Tuế, th* d*c dữ dội. Khương Tuế đẩy hắn ra, cảm thấy lòng bàn tay dính nhớp rất khó chịu, không vui nói:
“Anh, tôi muốn rửa tay.”

Trì Nhung đương nhiên là đáp ứng ngay, bế Khương Tuế lên, thắp đèn đi múc nước ấm cho y rửa tay.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ:
“Anh Trì?”

“Có chuyện gì?”
Trì Nhung mở cửa, sắc mặt không mấy dễ chịu nhìn Chương Thần chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, vẫn còn ngái ngủ, giọng nhạt đi:
“Tìm tôi có việc à?”

“Tôi dậy đi tiểu, thấy phòng các anh còn sáng đèn, nghĩ xem có phải xảy ra chuyện gì không nên qua xem.”
Hắn định lách qua người Trì Nhung nhìn vào trong phòng, đương nhiên là vô ích, dù sao Trì Nhung cũng cao hơn hắn gần cả một cái đầu.

“Không có chuyện gì.” Trì Nhung nói. “Chỉ là vô ý làm bẩn quần áo, muốn giặt sạch thôi.”

“Haizz, quần áo bẩn thì cứ để bẩn, lúc nào giặt chẳng được.” Chương Thần ngáp một cái, rồi bỗng sững lại, “Không đúng, hai người chẳng phải đã ngủ từ sớm rồi sao? Ngủ kiểu gì mà còn làm bẩn quần áo được?”

Trì Nhung lập tức mất kiên nhẫn, nhíu mày:
“Cậu còn chuyện gì nữa không?”

Hàm ý rất rõ: không có việc thì cút nhanh.

“Không, không có, tôi về ngủ đây.”
Vừa đi hắn vừa lầm bầm: “Hai người ngủ trên giường mà cũng làm bẩn quần áo được…… Thật là khó hiểu.”

……

Trì Nhung đóng cửa, xoay người lại liền thấy Khương Tuế đã bò lên giường, cuốn mình kín mít trong chăn, cả người toát ra khí thế “từ chối mọi giao tiếp”. Trì Nhung gọi:
“Tuế Tuế?”

“Tôi ngủ rồi.” Khương Tuế nói. “Đừng tìm tôi nói chuyện.”

Trì Nhung ngồi xuống mép giường:
“Giận rồi à?”

“Không có.”
Khương Tuế vừa giận vừa xoa cổ tay mình. Dù không bấm giờ, nhưng y cảm thấy “thời gian” của Trì Thiết Ngưu chắc chắn là không bình thường. Dù sao thì bản thân y cũng chỉ… thôi, không nói nữa, nói ra lại giống như y chẳng ra gì.

Trì Nhung nói:
“Anh xem tay em một chút.”

“Không cần!” Khương Tuế phản ứng kịch liệt, “Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm!”

Trì Nhung im lặng một lúc mới hỏi:
“Không ngủ chung với anh nữa sao?”

Khương Tuế có ngốc mới tiếp tục ngủ chung với Trì Nhung, đã đến mức này rồi. Lỡ đâu hắn lại có phản ứng thì sao? Y thật sự không muốn lại làm khổ đôi tay của mình thêm lần nữa.

Trì Nhung khẽ thở dài, vén chăn ra khỏi đầu y:
“Đừng trùm kín như vậy, khó thở lắm.”

Hắn chỉnh lại góc chăn cho Khương Tuế:
“Ngủ ngon.”

Sáng hôm sau, tinh thần Khương Tuế vẫn rất tốt, nhưng vì tay đau nên lúc xuống ruộng cũng chẳng buồn giả vờ, cứ ngồi xổm dưới bóng cây lười biếng nghỉ ngơi. Trì Nhung thì làm việc cực nhanh, cả một cánh đồng lúa lớn như vậy, chưa tới trưa đã gần cắt xong. Đến tối tan làm, không ít người tụ tập ở sân phơi lớn nói chuyện phiếm.

Chủ đề được bàn tán sôi nổi nhất dĩ nhiên vẫn là chuyện xảy ra lúc xem phim ngoài trời tối qua. Có người tò mò rà soát hết mấy đội quanh đó, hỏi hết các cô gái nhưng không ai nhận, càng tìm không ra thì mọi người càng hiếu kỳ. Mồm năm miệng mười đoán già đoán non. Lúc thấy Trì Nhung dẫn Khương Tuế tan làm về, có người lớn giọng trêu:
“Thiết Ngưu, sao không thấy vợ của anh đâu?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trì Nhung, cười cợt hỏi han chuyện hôm qua. Khương Tuế nghe mà tai nóng ran, cố gắng không để lộ chút bất thường nào, dù sao “vợ của Thiết Ngưu” mà bọn họ đang bàn tán chính là y.

“Tôi độc thân, mọi người đâu phải không biết.” Trì Nhung thản nhiên nói. “Người khác nói bừa mà các người cũng tin.”

“Vậy tối qua cô gái kia là ai? Nếu không phải vợ anh, sao anh lại đánh nhau với thanh niên trí thức?”

“Không quen biết.” Trì Nhung đáp. “Cũng không đánh nhau với thanh niên trí thức, chỉ là nói chuyện vài câu thôi.”

Khóe mắt hắn vẫn còn bầm xanh, lời này thật sự chẳng có chút sức thuyết phục nào. Nhưng Trì Nhung vốn lạnh lùng, không muốn nói thì chẳng ai ép được. Khương Tuế thì khác, trẻ tuổi, lại là thanh niên trí thức mới tới, lập tức có người quay sang hỏi y:

“Đồng chí Tiểu Khương, cậu ở chung nhà với Thiết Ngưu, hắn có vợ hay không, cậu rõ nhất. Cậu nói cho mọi người biết đi, hắn rốt cuộc có vợ không?”

Khương Tuế mím môi, theo bản năng liếc nhìn Trì Nhung. Nhưng Trì Nhung chẳng những không có ý giải vây cho y, còn nói:
“Em nói cho mọi người nghe, trong phòng anh ngoài em ra còn có ai khác không?”

“……”
Khương Tuế chỉ hừ khẽ một tiếng như muỗi kêu.

Mọi người lập tức thất vọng hoàn toàn, cũng chẳng buồn bàn tiếp chuyện này nữa. Hai người tiếp tục đi về nhà. Khương Tuế nhịn không được, vươn tay khoác lấy cánh tay Trì Nhung, tức giận nói:

“Anh phiền chết đi được!”

Trì Nhung nói:
“Tôi làm sao?”

Khương Tuế:
“Anh còn giả vờ!”

Trì Nhung khẽ cười:
“Chỉ là nói đùa vài câu thôi. Không giải thích rõ ràng thì bọn họ cứ lâu lâu lại kéo tới hỏi, phiền lắm.”

“Vậy hôm nay……”
Khương Tuế vừa nói tới đây thì bỗng nghe có người gọi từ phía sau. Y quay đầu lại, thấy Cảnh Trường Linh đứng đó.

Hắn hẳn cũng vừa tan làm trở về, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Dường như hoàn toàn không nhìn thấy Trì Nhung, hắn chỉ nói với Khương Tuế:
“Cậu đi với tôi một lát.”

Khương Tuế nhớ tới chỗ Cảnh Trường Linh vẫn còn hộp chocolate của mình, bèn nói với Trì Nhung một tiếng rồi theo hắn rời đi.

Hai người đi thẳng về phía khu thanh niên trí thức. Cảnh Trường Linh hiếm khi im lặng như vậy, mãi cho tới cửa sau mới dừng lại. Hắn lấy chocolate ra, nguyên một hộp còn nguyên niêm phong, cầm lên khá nặng. Sợ bị người khác nhìn thấy khó giải thích, hắn còn dùng một cái rổ đựng.

Cảnh Trường Linh đưa rổ cho Khương Tuế.
Khương Tuế xoay người định đi:
“Ngày mai tôi trả rổ lại cho cậu.”

Cảnh Trường Linh bỗng nói:
“Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Hả?” Khương Tuế quay đầu, “Chuyện gì?”

“Tôi vừa nhận được tin.” Giọng hắn trầm xuống, “Án của ba tôi được sửa sai rồi.”

Khương Tuế sững người, há miệng một lúc mới nói:
“Ý là… cậu lại trở thành đại thiếu gia rồi à? Tôi nghe Cừu Nguyên nói, dựa theo thân phận ban đầu của cậu, loại người như chúng tôi cả đời cũng chẳng gặp được cậu.”

“……”
Cảnh Trường Linh trầm giọng:
“Đừng nghe hắn nói bậy.”

“Hơn nữa còn một chuyện nữa.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Bên trên quyết định khôi phục kỳ thi đại học. Tin tức chắc sắp được công bố rồi. Đến lúc đó, thanh niên trí thức có thể về thành dự thi. Cậu có muốn đi không?”

Khương Tuế ngẩn ra. Chuyện lớn như vậy mà Cảnh Trường Linh lại nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Rất lâu sau y mới cất tiếng:
“Không phải tất cả thanh niên trí thức đều có thể về đâu, đúng không?”

“Ừ.” Cảnh Trường Linh gật đầu. “Ban đầu chỉ có một bộ phận được về, phải làm từng bước.”

Khương Tuế hiểu ngay, chuyện này cũng phải xem quan hệ.

“Tôi không phải đã nói nhà tôi chẳng có quan hệ gì.”
Y cười khổ, “Chỉ nói mấy người anh chị kia thôi, cho dù tôi được về, họ cũng sẽ không đồng ý. Dù tôi có ép mình quay về, cũng chẳng có chỗ cho tôi dung thân.”

Gió thổi qua cánh cửa gỗ đã không biết dùng bao nhiêu năm, trên đó chi chít dấu vết bị mối mọt gặm nhấm, phát ra tiếng kẽo kẹt già nua.

Cảnh Trường Linh khom người nhìn Khương Tuế, giọng nói trầm mà rõ:
“Tôi đưa cậu về cùng tôi. Đi không?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận