Trì Nhung đang đứng xào rau trong bếp. Măng khô đã ngâm mềm được cho vào chảo cùng thịt khô, dầu nóng bốc hương thơm, vị mặn đậm của thịt khô hòa với mùi thơm thanh của măng, lan tỏa khắp gian bếp.
Chương Thần đứng bên cạnh đã sớm nuốt nước miếng liên hồi, hai mắt phát sáng xanh lét, trông như tám trăm năm rồi chưa từng được ăn thịt.
Thực ra, với phần lớn thanh niên trí thức, nói tám trăm năm không ăn thịt cũng chẳng phải khoa trương. Không phải nhà nào cũng dư dả như Trì Nhung, một người đàn ông độc thân, bữa nào cũng có thể có thịt. Những gia đình khác thường là trên dắt dưới dìu, ngày ngày chỉ gặm khoai lang, bột ngô sống qua bữa, phải đến Tết mới thấy được chút mỡ lợn.
Thấy Khương Tuế trở về, trên tay còn xách theo một cái rổ, Chương Thần lập tức chạy lại, tò mò hỏi:
“Trong này là gì vậy?”
Khương Tuế mím môi, đáp qua loa:
“Không có gì.”
Y lập tức đi thẳng vào buồng trong. Chương Thần ngẩn người, quay sang hỏi Trì Nhung:
“Anh Trì, Khương Tuế làm sao thế? Có phải bị ai bắt nạt không? Nhìn cứ ỉu xìu cụp đuôi.”
Trì Nhung cũng khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Mãi đến sau bữa cơm, hắn mới chặn Khương Tuế lại trong phòng, hỏi:
“Cảnh Trường Linh bắt nạt em?”
Khương Tuế lắc đầu.
Trì Nhung nâng cằm y lên, lúc này mới thấy vành mắt y đỏ hoe.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Khương Tuế cúi đầu, đâm thẳng vào lòng hắn, giọng nghẹn lại:
“Anh… tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Trì Nhung vỗ nhẹ lưng y, dịu giọng:
“Chuyện gì mà đáng để em khóc thành thế này?”
“Cảnh Trường Linh nói… quốc gia sắp khôi phục kỳ thi đại học, không lâu nữa sẽ có tin tức.”
Trì Nhung sững người, rồi nói:
“Đó chẳng phải chuyện tốt sao? Khôi phục thi đại học tức là em có thể về thành phố thi.”
Khương Tuế lắc đầu:
“Không phải ai cũng được về. Dù có được, cũng phải phân thứ tự trước sau.”
Trì Nhung tuy chưa từng học hành bài bản, nhưng đầu óc rất thông minh. Hắn nhanh chóng hiểu ra, khẽ thở dài:
“Cảnh Trường Linh có phải nói hắn có thể đưa em về không? Em thấy tôi còn ở đây nên mới do dự?”
Khương Tuế nghẹn giọng:
“Nếu tôi đi rồi… có lẽ cả đời cũng không gặp lại anh. Anh ơi, tôi không biết phải nói với anh thế nào…”
“Không cần nói.”
Trì Nhung đưa tay lau nước mắt cho y, động tác chậm rãi, dịu dàng.
“Nhà tôi nghèo, không được học hành. Nhưng phàm là có cơ hội, ai cũng muốn đọc thêm chút sách. Bây giờ em có cơ hội thi đại học, bất kể vì lý do gì cũng không thể bỏ lỡ, hiểu chưa?”
Khương Tuế ngước đôi mắt ướt sũng nhìn hắn:
“Anh… để tôi đi cùng Cảnh Trường Linh sao?”
Trì Nhung im lặng rất lâu, rồi mới nói:
“Tuế Tuế, là anh vô dụng. Nếu anh đủ bản lĩnh, đã có thể tự mình đưa em về thành phố thi đại học.”
Hắn xoa đầu y, nói tiếp:
“Nhưng ai nói em đi rồi là cả đời không gặp lại? Trước kia anh đã nói với em rồi, anh không định ở lại nơi này lâu. Nếu chính sách thay đổi, anh cũng sẽ vào thành phố xem thử.”
Suy nghĩ của Trì Nhung khác hẳn nhiều người địa phương. Họ quen với việc dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông, đời đời bám trụ ở nơi này, chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi. Còn Trì Nhung thì thấy nơi đây quá hẻo lánh, khó mà có phát triển thực sự; muốn thay đổi vận mệnh, vẫn phải ra thành phố lớn.
Khương Tuế lau nước mắt:
“Nhưng anh vào thành phố làm gì? Anh đâu có học vấn, cũng không thể thi đại học.”
“……”
Trì Nhung nói:
“Người có học có cách kiếm tiền của người có học. Người không học cũng có con đường kiếm tiền của người không học. Chuyện này em không cần lo.”
Hắn ôm Khương Tuế, vỗ nhẹ lưng y, khẽ nói:
“Bất kể em đi đâu, anh cũng sẽ tìm được em. Cho nên đừng sợ.”
Khương Tuế vòng tay qua cổ hắn:
“Chờ tôi về thành phố rồi, tôi sẽ viết thư cho anh.”
Nói xong y mới nhớ ra Trì Nhung không đọc được mấy chữ, khẽ thở dài:
“Anh có thể nhờ người biết chữ đọc giúp.”
Trì Nhung gật đầu, nói “được”.
Khương Tuế lại lải nhải thêm một hồi, nói tới cuối cùng không kìm được lại khóc. Trì Nhung vừa ôm dỗ vừa đi thắp đèn.
Đúng lúc đó, Chương Thần đẩy cửa bước vào, thấy Khương Tuế khóc đến thảm thương, liền do dự hỏi:
“Anh Trì… anh đánh cậu ấy à?”
Không thể nào có chuyện đó được…
Nhìn anh Trì đối xử với Khương Tuế như thế, cưng chiều chẳng khác nào nâng trứng trong tay, nâng hoa trên lòng bàn tay, cho dù là đối xử với vợ mình cũng chưa chắc đã đến mức ấy, làm sao có thể nỡ ra tay đánh Khương Tuế được chứ?
“…… Không có.”
Khương Tuế cảm thấy mất mặt, vội vàng đẩy Trì Nhung ra, tự mình lau nước mắt một cách lộn xộn, rồi hỏi:
“Cậu tới làm gì?”
“À, lúc tôi về có đi ngang qua nhà dì Lâm, hình như họ cãi nhau lớn lắm, cậu mau sang xem đi!” Chương Thần nói.
“Tôi thấy rất nhiều người đã chạy sang xem náo nhiệt rồi.”
Vừa nghe đến nhà dì Lâm, Khương Tuế lập tức đứng bật dậy, chạy ra ngoài. Trì Nhung vơ vội một cái áo khoác, cũng theo sát phía sau.
Quả nhiên, sân nhỏ nhà dì Lâm đã chật kín người xem náo nhiệt. Đứng bên ngoài căn bản không nhìn rõ bên trong xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy một giọng nữ chói tai đang chửi bới om sòm:
“……Mày làm cái gì, tự mày rõ ràng nhất! Ngày đầu tiên mày tới tao đã biết mày không phải thứ tốt lành gì rồi, suốt ngày bày cái bộ dạng lả lơi đó cho ai xem hả? Không phải là để câu dẫn đàn ông thì là gì! Quả nhiên đúng là hồ ly tinh! Hồn vía thằng Đại Tráng nhà tao cũng bị mày câu mất rồi!”
Hễ dính đến chuyện nam nữ, lúc nào cũng dễ dàng khơi dậy lòng hiếu kỳ của người ta. Rất nhiều người còn đang ăn cơm trong nhà, bưng bát cầm đũa đã vội chạy ra ngoài. Người phụ nữ trung niên đứng cạnh Khương Tuế cũng vậy, vừa thò đầu ngó vào trong vừa hỏi người bên cạnh:
“Tôi tới muộn, bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Sao ầm ĩ vậy?”
Người kia rõ ràng đã tới từ sớm, nghe vậy liền hạ giọng kể:
“Chẳng phải ở nhà họ Lâm có một nữ thanh niên trí thức sao? Con bé đó xinh lắm. Nghe nói là thông đồng với thằng con cả nhà họ Lâm, bị vợ nó là Hồng Anh phát hiện. Hồng Anh thì ngươi cũng biết rồi đấy, chỉ cần có con muỗi cái nào dám vo ve quanh đàn ông nhà nàng ta là cũng đủ để nàng ta làm ầm lên, huống chi là một cô gái xinh đẹp tiếp cận gần như vậy.”
Lại có người tiếp lời:
“Ngay từ ngày đầu tiên nữ thanh niên trí thức đó tới ở nhà họ Lâm, Hồng Anh đã đề phòng rồi. Ai ngờ đề phòng đủ kiểu vẫn xảy ra chuyện. Ôi chao, cô nói xem mấy phần tử trí thức này sao lại không biết giữ mình chứ? Đại Tráng con cái đã có cả rồi, vậy mà nàng ta còn…”
“Không thể nào đâu… Đại Tráng thì có gì đáng để người ta bỏ ra vốn liếng lớn như vậy chứ? Có khi là Hồng Anh tự mình đa nghi thôi?”
“Nếu là đa nghi thì có thể làm ầm lên thế này sao? Tôi thấy chính là con bé kia... Ai?! Cậu làm gì thế?!”
Người kia đang nói hăng say thì bất ngờ bị người khác đẩy mạnh một cái. Hắn tức giận quay đầu định chửi, nhưng khi thấy đó là một thanh niên trí thức trắng trẻo sạch sẽ thì khí thế lập tức xẹp xuống. Đến lúc nhìn thấy người đàn ông cao lớn, sắc mặt lạnh nhạt đứng phía sau thanh niên trí thức kia, hắn càng im bặt không dám nói lời nào.
Trì Nhung thản nhiên nói:
“Bảo anh nhường chỗ, không được sao?”
“…… Được, được chứ! Nào nào, hai người đứng chỗ này đi!”
Người kia vội vàng nhường ra một khoảng.
Khương Tuế vừa rồi đẩy người không hề khách sáo, trực tiếp chen thẳng vào trong. Có Trì Nhung đứng phía sau, người kia cũng không dám gây sự với Khương Tuế, chỉ có thể uất ức co rút vào góc, im lặng như gà.
Khó khăn lắm mới chen được vào bên trong, Khương Tuế lập tức nhìn thấy Ngụy Tư Miên. Cô mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng muốn mở miệng giải thích, nhưng người phụ nữ hung hãn đối diện lại chẳng cho cô lấy một cơ hội. Ngón tay gần như sắp chọc thẳng vào mũi Ngụy Tư Miên:
“Mày giả bộ đáng thương cho ai xem hả?! Mày chính là hồ ly tinh! Hồ ly tinh chuyên câu dẫn đàn ông! Tao với Đại Tráng đã sinh hai đứa con rồi, vậy mà mày còn dám tới phá hoại nhà tao? Mày thèm đàn ông đến phát điên rồi à?!”
Lời lẽ của nàng ta càng lúc càng khó nghe, ngay cả thím Lâm cũng không nhịn nổi, lên tiếng khuyên:
“Hồng Anh à, con…”
“Bà đừng có cản tôi!”
Hồng Anh một tay đẩy mạnh thím Lâm, gào lên:
“Tôi biết rồi! Bà đã sớm muốn đổi con dâu khác cho con trai bà, ghét tôi chỉ sinh được con gái đúng không?! Tôi nói cho bà biết, không có cửa đâu! Bà nói đi, có phải bà đã sớm biết bọn chúng thông đồng với nhau không?! Các người có phải còn định hợp mưu đầu độc chết tôi không?!”
Khương Tuế bước lên, ôm chặt lấy Ngụy Tư Miên. Vừa nhìn thấy y, nước mắt của Ngụy Tư Miên liền tuôn rơi ào ạt:
“Tôi không có… Tuế Tuế, tôi thật sự không có…”
Ngụy Tư Miên tính tình hiền lành, lanh lợi, nhưng một cô gái khi đối mặt với chuyện thế này thì có tám cái miệng cũng không nói rõ được. Huống chi sức chiến đấu của Hồng Anh lúc này rất bùng nổ, căn bản không cho người khác cơ hội mở miệng, trực tiếp chụp mũ lên đầu cô.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Khương Tuế nắm chặt tay Ngụy Tư Miên, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Cô ta dựa vào cái gì mà dám mắng cậu như vậy?”
“Cậu là anh của cô ta đúng không? Đến đúng lúc lắm!”
Hồng Anh chống nạnh, giọng the thé: “Cô em gái nhà cậu, tôi cũng không biết các người dạy dỗ kiểu gì, lại dám đi quyến rũ đàn ông đã có vợ! Như vậy mà cũng là người làm công tác văn hoá sao? Tôi khạc vào! Không biết xấu hổ!”
“Cậu chẳng phải muốn biết rốt cuộc là chuyện gì sao? Vừa hay hôm nay mọi người đều có mặt, để tất cả cùng nghe, cùng phân xử cho rõ ràng!”
Giọng Hồng Anh cao vút, hận không thể gào cho cả đội sản xuất đều nghe thấy:
“Hôm đó tôi thu dọn quần áo, phát hiện trong đồ mặc sát người nhiều ra một chiếc áo ba lỗ. Chỉ cần nhìn là biết không phải của tôi, cũng không thể là tôi thu nhầm được, bởi vì cái áo đó lại nằm trong tủ quần áo của Đại Tráng!”
Lời này vừa thốt ra, đám đông lập tức xôn xao. Đồ lót của phụ nữ lại xuất hiện trong tủ quần áo của đàn ông, chuyện này quả thực quá mức…
Hồng Anh vẫn chưa chịu dừng:
“Như vậy còn chưa xong! Ban đầu tôi còn nghĩ có thể là mình thu nhầm, nên định mang trả cho nữ thanh niên trí thức. Ai ngờ vừa tới cửa, liền tận mắt thấy nó và Đại Tráng trong phòng lôi lôi kéo kéo, dây dưa không rõ ràng!”
Nàng trừng mắt nhìn Ngụy Tư Miên:
“Tao có oan uổng mày không hả?! Hả?!”
Ngụy Tư Miên khóc đến run cả người:
“Cái áo ba lỗ đó tôi làm mất từ lâu rồi, còn tưởng bị gió thổi bay, căn bản không hề biết vì sao nó lại xuất hiện trong tủ quần áo của người khác! Anh Đại Tráng tới phòng tôi là vì phòng tôi bị lọt gió, hắn nói muốn giúp tôi xem thử. Tôi đã bảo là quá muộn nên không cần, nhưng hắn cứ khăng khăng đòi xem… rồi qua lại vài lần thì mới thành ra như vậy. Tôi và hắn thật sự không có gì cả!”
Hồng Anh cười lạnh:
“Mày tự nghe xem mấy lời này có buồn cười không? Ai mà chẳng biết đàn ông nhà tao là kiểu chai dầu đổ ra cũng lười cúi xuống dựng lại? Người như vậy mà mày bảo trời tối thui vẫn chạy đi sửa nhà giúp mày? Nói dối cũng không biết soạn sẵn kịch bản!”
Biểu cảm của đám đông xung quanh lập tức trở nên đầy ẩn ý.
Lâm Đại Tráng quả thật nổi tiếng lười biếng, trong nhà không ít lần vì hắn mà đau đầu. Hắn cưới được vợ hoàn toàn là nhờ hai vợ chồng già nhà họ Lâm chịu khổ chịu cực tích góp tiền bạc, lại nhờ bà mối nói tốt đủ đường. Một người như vậy, sao có thể nhiệt tình đi giúp người khác sửa nhà? Nếu nói giữa hai người không có gì, thật sự rất khó thuyết phục.
Ngụy Tư Miên khóc càng dữ dội hơn:
“Tôi không nói dối… tôi thật sự không có!”
Khương Tuế nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô.
Y tuy không phải phụ nữ, nhưng cũng hiểu rõ trong thời đại này, danh tiết của con gái còn quan trọng hơn cả tính mạng. Chuyện này dù không phải lỗi của Ngụy Tư Miên, một khi bị làm ầm ĩ lên, người chịu chỉ trích cuối cùng vẫn sẽ là cô, bởi cái thế đạo chó má này vốn dĩ không hề nói lý lẽ.
“Lâm Đại Tráng đâu?”
Y bình tĩnh hỏi.
“Hắn cũng là người trong cuộc, sao không thấy lộ diện?”
Hồng Anh theo phản xạ liếc về phía gian nhà chính. Khương Tuế quay đầu nhìn theo, liền thấy một gã đàn ông đen gầy đang dựa bên cạnh nhà, dáng vẻ như đang xem kịch, đúng vậy, là xem kịch. Thậm chí trên mặt hắn còn lộ ra vài phần đắc ý, dường như rất thích thú với cảnh hai người phụ nữ vì hắn mà “tranh giành tình cảm”.
Trước kia khi tới nhà họ Lâm ăn cơm, Khương Tuế cũng không để ý nhiều đến gia cảnh nhà này. Y và vợ chồng Lâm Đại Tráng chỉ mới gặp một lần, ngay cả dáng vẻ của họ ra sao y cũng không nhớ rõ.
Thấy Khương Tuế nhìn mình, Lâm Đại Tráng lập tức nói:
“Phụ nữ cãi nhau, tìm tôi làm gì?”
Khương Tuế:
“Chuyện này do anh gây ra, không tìm anh thì tìm ai?”
Lâm Đại Tráng đáp:
“Chuyện này là do Hồng Anh nói bậy. Tôi với nữ thanh niên trí thức chỉ nói chuyện đôi câu, cô ta liền muốn sống muốn chết, tôi sao biết cô ta lại làm lớn chuyện như vậy.”
Lời này thà không nói còn hơn. Giữa những câu chữ, nghe thế nào cũng giống như hắn thật sự có gì đó mờ ám với Ngụy Tư Miên, còn Hồng Anh thì chỉ là lòng dạ hẹp hòi, không dung được người.
Quả nhiên, Hồng Anh vừa nghe liền bùng nổ. Nàng nắm cổ lao thẳng về phía Ngụy Tư Miên:
“Xem hôm nay tao không đánh chết mày thì thôi! Con tiện nhân này, tao nhất định phải xé nát cái miệng mày!”
Khương Tuế vội vàng che chắn trước Ngụy Tư Miên. Trì Nhung vươn tay đẩy mạnh Hồng Anh ra, lạnh lùng nói:
“Còn chưa đủ sao?”
“Chưa xong!”
Tóc tai Hồng Anh rối bù, hai mắt đỏ ngầu, trông như muốn nuốt sống Ngụy Tư Miên. Nàng nghiến răng nghiến lợi:
“Tao nói cho mày biết, chuyện này chưa xong đâu! Tao sẽ đem việc tốt của mày nói cho tất cả mọi người, để cả công xã Phong Lan đều biết mày là loại đàn bà chuyên đi thông đồng với chồng người khác!”
Khương Tuế tức đến run cả môi:
“Chuyện còn chưa điều tra rõ ràng, cô đã vội định tội người ta rồi?! Cô nói là em gái tôi câu dẫn Lâm Đại Tráng, vậy nếu là Lâm Đại Tráng cưỡng ép em gái tôi thì sao?!”
“Tôi nhổ vào!”
Hồng Anh mắng xối xả:
“Có chút nhan sắc đã tưởng mình là tiên nữ hạ phàm à? Đại Tráng nhà tôi sao có thể cưỡng ép nó? Anh ấy là người đàng hoàng tử tế, nhất định là con tiện nhân này câu dẫn anh ấy!”
Đến mức này rồi, rõ ràng là không còn khả năng nói chuyện cho ra lẽ nữa.
Thật ra Khương Tuế cũng chẳng khá hơn Ngụy Tư Miên là bao. Y cũng là lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này, hoàn toàn không biết nên xử lý ra sao. Suy cho cùng, tất cả đều chỉ dựa vào cái miệng mà nói. Trong cái thời đại địa vị phụ nữ thấp kém này, đừng nói là chuyện bắt gió bắt bóng, cho dù có chứng minh rõ ràng là lòng dạ Lâm Đại Tráng hiểm ác, thì vẫn sẽ có kẻ buông ra một câu “ruồi không bâu trứng lành” để làm người khác buồn nôn.
Bỗng có người vỗ nhẹ lên vai Khương Tuế. Y nghiêng đầu, liền thấy Trì Nhung.
Trì Nhung hạ giọng nói:
“Đừng sợ.”
Ngay sau đó, hắn sải bước về phía Lâm Đại Tráng, như xách gà con mà nhấc thẳng hắn ta vào trong sân. Lâm Đại Tráng tuy tên là “Đại Tráng”, nhưng trong tay Trì Nhung lại co rúm thành một cục, hèn nhát không chịu nổi:
“Thi… Thiết Ngưu, anh làm gì vậy?!”
Thím Lâm cũng vội vàng chạy tới can ngăn:
“Thiết Ngưu, mau buông Đại Tráng ra!”
Trì Nhung hoàn toàn phớt lờ, ngược lại còn tung một cước vào khoeo chân Lâm Đại Tráng. Hắn ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, đau đến gào cha gọi mẹ. Thím Lâm định tiến lên đỡ, nhưng Trì Nhung liếc mắt nhìn bà ta một cái, lập tức khiến bà ta sợ đến tay chân lạnh ngắt, cứng đờ tại chỗ.
“Mày tự nói đi.”
Trì Nhung từ trên cao nhìn xuống Lâm Đại Tráng.
“Rốt cuộc là chuyện thế nào.”
“Là… là em Tư Miên muốn ở bên tôi, tôi nhất thời… nhất thời không cưỡng lại được cám dỗ…”
Hắn ta còn chưa nói xong đã lại ăn thêm một cú đá, đau đến khóc rống, nước mũi nước mắt giàn giụa.
Thật ra Lâm Đại Tráng còn lớn hơn Trì Nhung hai tuổi, từ nhỏ cũng là bị đánh mà lớn lên, đến cả cha ruột hắn ta còn chẳng sợ, duy chỉ có Trì Nhung là nỗi ám ảnh. Trì Nhung còn chưa dùng bao nhiêu sức, hắn ta đã gào thảm hơn cả mổ heo.
Thím Lâm đau lòng như bị dao cứa:
“Thiết Ngưu, sao cậu lại đánh người! Cậu còn dám động thủ nữa, tôi...tôi hôm nay liều mạng với cậu!”
Trì Nhung vẫn không hề lay động. Hắn nắm tóc Lâm Đại Tráng, ép hắn ta ngẩng đầu lên. Trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong đôi mắt nâu sẫm lại cuộn trào bão táp dữ dội, như muốn nuốt chửng tất cả.
Hắn vỗ vỗ lên mặt Lâm Đại Tráng:
“Tao cho mày cơ hội cuối cùng. Nếu còn không chịu nói thật, thì từ nay về sau, mỗi lần tao gặp mày, tao sẽ đánh mày một lần.”
Lâm Đại Tráng sợ đến run lẩy bẩy, cuối cùng không chịu nổi nữa, vừa khóc vừa nói:
“Tôi nói, tôi nói hết!”
“Tôi… tôi thấy em Tư Miên xinh đẹp, nên muốn ở bên cô ấy. Mẹ tôi cũng đồng ý, nói Hồng Anh là thứ đàn bà không sinh được con trai, chỉ tổ tốn cơm, nên sớm ly hôn với nàng ta, để em Tư Miên gả cho tôi. Cô ấy có học thức, sau này sinh con chắc chắn… chắc chắn cũng có tiền đồ.”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ đám người vây xem mà ngay cả Ngụy Tư Miên cũng trợn tròn mắt. Không ai ngờ thím Lâm trông hiền lành như vậy, sau lưng lại ấp ủ ý đồ bẩn thỉu đến thế. Xem ra những lời Hồng Anh nói trước đó cũng không phải vô căn cứ, mà là cô ta đã sớm nhận ra sự bất mãn của mẹ chồng đối với mình.
Thím Lâm hoảng hốt phản bác:
“Con nói bậy bạ cái gì vậy! Mẹ khi nào nói những lời đó?!”
Nhưng Lâm Đại Tráng đã bị đánh đến sợ vỡ mật, liền bật thốt:
“Mẹ nói rồi! Cái áo ba lỗ đó chính là mẹ trộm đem cho tôi!”
Ngụy Tư Miên tức đến sắc mặt trắng bệch:
“Thím Lâm, bà…”
Thím Lâm lắp bắp:
“Tôi… tôi không có ý đó, chỉ là… chỉ là…”
Trì Nhung chẳng buồn nghe bà ta giải thích, lại đá thêm một cước vào người Lâm Đại Tráng:
“Mày tới phòng Ngụy Tư Miên làm gì?”
“Tôi… tôi chỉ muốn thân cận với cô ấy một chút thôi, dù sao cô ấy cũng là vợ tương lai của tôi… ai ngờ cô ấy chẳng thèm để ý tôi, còn cứ đẩy tôi ra ngoài, vừa hay để Hồng Anh nhìn thấy…”
Một tràng tiếng xì xào vang lên. Dân làng chỉ trỏ, bàn tán không ngớt, không ngờ nhà họ Lâm lại vô liêm sỉ đến vậy. Ngụy Tư Miên khóc đến khàn cả giọng, giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Đại Tráng.
Nhưng thím Lâm còn chưa kịp phản ứng, Hồng Anh đã gào lên trước:
“Anh ấy là người đàn ông của tao, mày dựa vào cái gì mà đánh anh ấy?!”
Ngụy Tư Miên không thể tin nổi:
“Anh ta đối xử với cô như vậy mà…”
Hồng Anh cắt ngang:
“Mày đừng tưởng như vậy thì tao sẽ ly hôn với Đại Tráng! Mày muốn gả vào nhà họ Lâm sao? Nằm mơ đi! Người đàn ông của tao để ý mày là phúc khí của mày, vậy mà mày còn dám từ chối, đúng là đồ không biết điều, mắt mũi để đâu!”
Ngụy Tư Miên vốn định hỏi nàng ta rốt cuộc là kiểu ánh mắt gì, đến loại đàn ông như Lâm Đại Tráng cũng coi như bảo bối. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt giận dữ gần như méo mó của Hồng Anh, cô bỗng nhiên hiểu ra, mình nói gì cũng chỉ là vô ích.
Sự thuần hoá phụ nữ của xã hội này, suốt mấy trăm mấy ngàn năm qua, đâu phải chỉ vài ba câu là có thể thay đổi được.
Hồng Anh dám cản Ngụy Tư Miên, nhưng lại không dám cản Trì Nhung. Trì Nhung trở tay tát liền hai cái lên mặt Lâm Đại Tráng, suýt nữa đánh rụng cả hàm răng hắn ta. Hồng Anh lập tức im bặt, không dám hé miệng thêm nửa lời.
Khương Tuế hít sâu một hơi, hỏi:
“Tư Miên, chuyện này cậu định xử lý thế nào?”
Ngụy Tư Miên có phần mờ mịt, lắc đầu:
“Tôi… không biết.”
Dù chân tướng đã sáng tỏ, nhưng chuyện truyền ra ngoài sẽ bị bóp méo thành dạng gì thì ai dám chắc? Biết đâu lại biến thành phiên bản Ngụy Tư Miên quyến rũ Lâm Đại Tráng không thành, muốn đầu độc Hồng Anh để chiếm chỗ? Đến lúc đó, Ngụy Tư Miên nhất định sẽ phải đối mặt với vô số lời bàn tán, chỉ trỏ.
Khương Tuế trầm mặc một lát, bảo Ngụy Tư Miên tối nay tạm đến điểm thanh niên trí thức tá túc cùng bạn bè. Đợi Ngụy Tư Miên rời đi, y mới tiến lên, đứng nhìn Lâm Đại Tráng thật lâu.
Tên đàn ông đó hoàn toàn không có chút ăn năn hối cải nào. Thậm chí hắn ta còn cảm thấy hôm nay náo loạn như vậy là chuyện đáng mặt mũi, cái cảm giác “ưu thế giống đực” vô nghĩa kia được thỏa mãn triệt để. Dù bị đánh một trận, hắn ta vẫn thấy đáng.
Khương Tuế không dám nghĩ, nếu Hồng Anh không kịp thời làm ầm lên, thì sau này Lâm Đại Tráng còn có thể gây ra những chuyện ghê tởm, hạ lưu đến mức nào với Ngụy Tư Miên.
“Tuế Tuế?”
Trì Nhung ngước mắt nhìn y thật sâu.
Khương Tuế lắc đầu, rồi dồn toàn bộ sức lực đá mạnh một cước vào chỗ hiểm của Lâm Đại Tráng. Hắn ta rú lên một tiếng thảm thiết, ngã quỵ xuống đất. Hồng Anh và thím Lâm hoảng sợ, vội vàng lao tới đỡ người. Khương Tuế mím môi, xoay người bỏ đi.
Không ai ngờ một thanh niên trí thức trông trắng trẻo sạch sẽ như vậy lại có tính khí dữ dằn đến thế, đá thẳng vào chỗ nối dõi tông đường của người ta. Nếu đá ra chuyện gì thật, chẳng phải Lâm Đại Tráng sẽ tuyệt hậu sao?
Vì thế, thấy Khương Tuế rời đi, đám đông đều sợ hãi mà tự giác tránh ra một lối.
Khương Tuế đi rất nhanh. Trì Nhung sải bước đuổi theo, mãi đến khi về tới nhà, Khương Tuế mới khàn giọng nói:
“Anh, sao bọn họ có thể ức h**p người ta đến mức đó chứ?!”
Trì Nhung ôm lấy y, nói:
“Nếu em còn chưa hả giận, ngày mai chúng ta lại đánh Lâm Đại Tráng thêm một trận.”
“Nếu đánh chết hắn có thể giải quyết được mọi chuyện, tôi lập tức đánh chết hắn.”
Khương Tuế mím môi.
“Nhưng… Tư Miên phải làm sao bây giờ? Cô ấy đâu thể mãi chen chúc ở điểm thanh niên trí thức, còn danh tiếng của cô ấy nữa…”
Chỗ ở, Trì Nhung còn có thể nghĩ cách, nhưng danh tiếng thì thật sự không còn đường xoay chuyển.
Khương Tuế ngồi nhìn bóng đêm ngoài cửa rất lâu, như thể đã hạ quyết tâm. Sáng hôm sau, lúc đi làm, y lặng lẽ tách ra, tìm đến Cảnh Trường Linh.
Cảnh đại thiếu gia đang thong thả gặt lúa, thấy Khương Tuế tới, hắn nhướng mày:
“Thế nào, đã nghĩ kỹ rồi à?”
Khương Tuế đội mũ rơm, che kín cả khuôn mặt. Cảnh Trường Linh không nhìn rõ biểu cảm của y, chỉ nghe giọng nói rầu rĩ của y:
“Tôi có thể… nhờ cậu giúp một chuyện không?”
Cảnh Trường Linh lập tức nhíu mày, ném lưỡi hái sang một bên, bước nhanh tới, vén mũ của Khương Tuế lên. Khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tinh thần uể oải hiện ra trước mắt. Hắn đưa tay sờ lên má y:
“Sao vậy? Có người bắt nạt cậu à?”
Khương Tuế lắc đầu:
“Cậu có biết tối qua xảy ra chuyện gì không?”
“Chuyện gì?”
Cảnh Trường Linh giải thích:
“Ba tôi phái người tới đón tôi, tối qua tôi không ở đây, sáng nay mới quay lại.”
Khương Tuế sững người:
“Cậu sắp đi rồi sao?”
“Ừ.”
Cảnh Trường Linh đáp.
“Ngày mai.”
Thật ra tối qua hắn đã nên rời đi, chỉ là cố tình quay lại chờ Khương Tuế cho một câu trả lời.
Khương Tuế nhíu mày, do dự rất lâu, cuối cùng mới nhỏ giọng nói:
“Cậu có thể… giúp tôi đưa em gái tôi cùng về không?”
Thời điểm nhạy cảm thế này, đừng nói là mang thêm một Ngụy Tư Miên, ngay cả đưa Khương Tuế rời đi cũng đã đủ phiền phức. Chính vì hiểu rõ mức độ rắc rối đó, nên Khương Tuế cũng không ôm hy vọng gì.
Không nghe thấy Cảnh Trường Linh đáp lại, Khương Tuế mím môi:
“Xin lỗi, làm cậu khó xử, tôi…”
“Không hề khó xử.”
Giọng Cảnh Trường Linh mang theo vài phần ý cười, nhưng vẫn không giấu được sự kinh ngạc.
“Chỉ là tôi không ngờ…cậu sẽ chịu theo tôi đi.”
Khương Tuế ngẩng đầu nhìn hắn. Hàng mi dài cong vút, rậm rạp, trông ngoan ngoãn đến lạ.
Mà thực ra, y cũng đúng là rất ngoan.
Cảnh Trường Linh chưa từng gặp đứa nhỏ nào ngoan hơn Khương Tuế.
“Tôi còn tưởng cậu sẽ vì anh Thiết Ngưu của cậu mà ở lại nơi này.”
Cảnh Trường Linh nhìn hàng mi khẽ run của tiểu đồng chí trước mặt, trong lòng hơi ngứa ngáy, cố ý trêu chọc:
“Dù sao tình cảm của hai người tốt như vậy.”
Khương Tuế nói:
“Anh Thiết Ngưu cũng muốn tôi trở về học tiếp.”
Cảnh Trường Linh:
“Hắn mà cũng hiểu mấy chuyện đó sao?”
“Cậu có phải không thích anh Thiết Ngưu không?”
Khương Tuế hỏi xong, lại tự khẳng định luôn:
“Cậu đúng là không thích anh Thiết Ngưu.”
“Tôi vì sao phải thích hắn?”
Cảnh Trường Linh chỉ vào vết bầm nơi khóe môi mình.
“Cậu tự nhìn xem hắn đánh tôi ra nông nỗi gì. Tôi không tìm hắn gây chuyện đã là rộng lượng lắm rồi.”
Ngừng một chút, hắn lại nói tiếp:
“Nhưng chuyện mang Ngụy Tư Miên về, cũng không phải việc đơn giản. Cậu hiểu chứ?”
“Tôi biết.”
Khương Tuế hơi ngượng, nhỏ giọng nói:
“Làm phiền cậu quá. Sau này tôi nhất định sẽ báo đáp.”
Cảnh Trường Linh chắp tay sau lưng, cúi người nhìn y:
“Không bằng… bây giờ em báo đáp tôi một chút?”
Khương Tuế ngơ ngác:
“Báo đáp thế nào?”
“Ví dụ như thế này.”
Trong tay Cảnh Trường Linh không biết từ lúc nào đã có một viên kẹo trái cây. Hắn bóc giấy gói, đưa thẳng vào miệng Khương Tuế. Khương Tuế sững người, hoàn toàn không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên đút kẹo cho mình.
Cảnh Trường Linh chậm rãi nói:
“Tiểu đồng chí, đút tôi ăn kẹo.”
Khương Tuế ngơ ngác đáp:
“Nhưng… tôi đâu có kẹo.”
“Trong miệng em chẳng phải đang có sao?”
Ánh mắt Cảnh Trường Linh trầm xuống.
Nắng sớm trong trẻo phủ đầy triền núi, cũng rơi lên người hai người, kéo dài phía sau hai cái bóng sát nhau. Khoảng cách gần đến mức Cảnh Trường Linh có thể nhìn rõ cả lớp lông tơ mịn trên má Khương Tuế, nhìn thấy đôi môi y vì kinh ngạc mà hé mở, để lộ hàm răng trắng đều và đầu lưỡi hồng nhạt.
Hắn đã từng nếm qua hương vị nơi đó, mềm mại, ẩm ướt, ngọt ngào đến mê người, khiến người ta nhớ mãi không quên.
Mãi một lúc sau Khương Tuế mới hiểu ra ý tứ của Cảnh Trường Linh. Y cảm thấy người này đúng là không thể lý giải nổi, nhất định phải ăn kẹo trong miệng người khác làm gì chứ? Đã dính nước bọt rồi, chẳng lẽ hắn không ghét sao?
Nhưng hiện tại là đang cầu người ta giúp đỡ, y đành ôm tâm thế “không hiểu thì vẫn tôn trọng”, nói:
“Vậy… cậu cúi xuống một chút.”
Cảnh Trường Linh phối hợp hạ thấp người.
Khương Tuế đặt tay lên vai hắn, nhón chân lên, môi khẽ chạm vào môi Cảnh Trường Linh. Trong khoảnh khắc đó, y cảm nhận rất rõ cơ thể đối phương thoáng căng cứng.
Hàng mi Khương Tuế run nhẹ, y chậm rãi đẩy viên kẹo vị nho trong miệng sang phía Cảnh Trường Linh. Nhưng vì quá căng thẳng, viên kẹo lại rơi thẳng xuống đất.
Khương Tuế khẽ kêu lên một tiếng, vừa định mở miệng nói, thì Cảnh Trường Linh đã giữ chặt sau gáy y. Đầu lưỡi hắn mạnh mẽ xâm nhập khoang miệng, cúi xuống hôn thật sâu.
P/s: Lời của editor
Mới đây đã đi được 1/2 thế giới này rồi.