Trì Nhung còn chưa kịp nói gì, Chương Thần đã căn cứ vào bầu không khí kỳ quặc giữa hai người mà đoán ra, kinh ngạc thốt lên:
“Chẳng lẽ là Khương Tuế cắn sao?”
Khương Tuế: “……”
“Hai người tối qua đánh nhau à?” Chương Thần trời sinh là kiểu người lo chuyện bao đồng không bao giờ hết. Nghĩ đến việc Trì Nhung bị cắn thảm như vậy, hắn đoán chừng Khương Tuế cũng không tránh khỏi bị thương, liền định đưa tay kiểm tra. Khương Tuế lập tức đẩy hắn ra:
“Không có đánh nhau!”
“Ừ, là tôi tự cắn. Không liên quan gì đến em ấy.” Trì Nhung nói.
Chương Thần: “…… Trông tôi giống đồ ngốc lắm sao?”
Chưa cần nói đến kích cỡ dấu răng, chỉ riêng vị trí kia thôi cũng tuyệt đối không thể nào là tự mình cắn được.
Nhưng hai người đều không có ý định giải thích, Chương Thần cũng không hỏi thêm nữa. Dù cho tối qua họ thật sự có đánh nhau đi chăng nữa, thì tục ngữ cũng nói rồi, đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Ơ… câu này hình như dùng để nói vợ chồng thì phải?
Ăn sáng xong, Khương Tuế và Trì Nhung tranh thủ lúc sương sớm còn chưa tan, cùng nhau đi về phía điểm thanh niên trí thức.
Đồ đạc của Khương Tuế không nhiều, một chiếc ba lô nhỏ là đủ đựng. Trì Nhung đem toàn bộ đồ ăn vặt đã mua trước đó nhét hết vào trong balô của y, khiến chiếc balô bé xíu trở nên nặng trịch, cuối cùng đều do Trì Nhung xách giúp.
Thật ra Trì Nhung cũng biết, Khương Tuế đi theo Cảnh Trường Linh, vị đại thiếu gia kia chắc chắn không thể để y thiếu ăn thiếu uống. Nhưng mấy thứ này đều là hắn mua riêng cho Khương Tuế, để lại trong nhà hắn cũng chẳng ăn, chi bằng để y mang theo.
Suốt dọc đường, hai người đều không nói gì. Khi tới điểm thanh niên trí thức, Cảnh Trường Linh và Ngụy Tư Miên đã thu dọn xong xuôi, những việc khác Cảnh Trường Linh cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ cần trực tiếp lên đường.
Cha của Cảnh Trường Linh — vị đại quan từng mặc quân phục, đã cho người lái xe tới đón. Từ điểm thanh niên trí thức đi ra phải men theo một đoạn đường đất, tuy đường xá không tốt, nhưng ít ra vẫn đi xe được. May là đi từ sáng sớm, nếu không một chiếc ô tô con, thứ hiếm hoi như vậy xuất hiện ở đội sản xuất Mai Cương, nhất định sẽ khiến người ta bu lại xem cho bằng hết.
“Tuế Tuế.” Ngụy Tư Miên bước lên, đưa tay định nhận lấy chiếc ba lô từ tay Trì Nhung, nhưng Cảnh Trường Linh đã nhanh hơn một bước mà đón lấy. Trong khoảnh khắc chuyển tay ấy, Trì Nhung ban đầu vẫn chưa buông ra, mãi đến khi Cảnh Trường Linh dùng thêm chút lực, hắn mới thả tay.
“Đi thôi.” Cảnh Trường Linh nói. “Xe đang đợi.”
Khương Tuế ừ một tiếng. Y nhìn Trì Nhung vài giây, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau Cảnh Trường Linh.
Trì Nhung vẫn đứng nguyên tại chỗ, từ đầu đến cuối không mở miệng.
Khi đi được hơn mười mét, Khương Tuế bỗng nhiên xoay người chạy ngược lại, như một viên đạn nhỏ lao thẳng vào lòng Trì Nhung. Giọng y hơi khàn đi:
“Anh, em đi đây.”
Trì Nhung giơ tay lên, dường như muốn ôm chặt lấy y, nhưng cuối cùng vẫn không giữ lại, chỉ nói:
“Ừ. Đợi anh đi tìm em.”
Khương Tuế buông tay ra, lén nhét vào túi áo hắn một thứ gì đó rồi quay đầu chạy đi.
Trì Nhung đứng nhìn bóng dáng y khuất dần nơi cuối tầm mắt. Cuối cùng, hắn cúi đầu, lấy món đồ Khương Tuế nhét vào túi ra, mới phát hiện đó là một tấm bùa bình an.
Tấm bùa bình an được làm bằng gỗ, nhỏ nhắn, xâu bằng sợi dây đỏ, dùng để đeo ở cổ cầu bình an. Khi còn nhỏ, Khương Tuế có thể trạng yếu ớt, tai nạn liên miên, mẹ y đã lén nhờ người làm riêng cho y một miếng như vậy. Khương Tuế luôn mang nó bên người, quý trọng vô cùng.
Trì Nhung không ngờ Khương Tuế lại để thứ này cho mình, nhất thời sững sờ.
Hắn siết chặt tấm bùa an bài trong lòng bàn tay. Gỗ cộm vào da đến đau, nhưng hắn vẫn không hề buông ra.
.......
Khương Tuế lần đầu tiên được ngồi xe con. Lẽ ra phải rất phấn khích, nhưng vì tối hôm qua bị Trì Thiết Ngưu hành cho quá sức, nên vừa lên xe y đã uể oải rũ rượi. Thêm vào đó đường núi gập ghềnh xóc nảy, suýt chút nữa thì khiến y nôn cả bữa sáng ra.
Cảnh Trường Linh cau mày, dặn tài xế chạy chậm lại. Khương Tuế nằm tựa trên đùi hắn, khó chịu cuộn người lại, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ đáng thương vô cùng. Trên đường về thành phố lại tiếp tục lăn lộn, Khương Tuế vừa đặt chân đến Liễu Thành liền đổ bệnh một trận, còn chưa kịp về nhà đã phải nằm trong phòng gần một tuần lễ, mãi đến khi thân thể khá hơn đôi chút mới coi như qua được.
Trước kia Khương Tuế chỉ nghe người ta nói cha ruột của Cảnh Trường Linh là một vị quan rất lớn, nhưng rốt cuộc lớn đến mức nào thì y cũng chẳng hình dung được. Đến bây giờ về thành phố rồi mới hiểu ra, lời Cừu Nguyên nói quả thật không sai, nếu không phải nhà họ Cảnh đột nhiên gặp biến cố, thì loại người như bọn họ, có lẽ cả đời cũng không có cơ hội nhìn thấy mặt vị đại thiếu gia họ Cảnh.
Cảnh Trường Linh vốn không phải người bản địa Liễu Thành, quê quán ở phương Bắc. Vì công việc của cha Cảnh nên cả nhà mới định cư tại đây. Nhà ở là kiểu biệt thự nhỏ hai tầng, Khương Tuế chưa từng thấy căn nhà nào đẹp đến vậy, còn có cả vườn hoa. Trong nhà có bảo mẫu chăm sóc, đặc biệt là đối với Khương Tuế thì cẩn thận chu đáo đến từng li từng tí.
Khương Tuế đến đây đã gần một tuần mà vẫn chưa gặp được cha Cảnh. Nghe nói ông cụ bận đến mức xoay như chong chóng, suốt ngày không phải họp cái này thì họp cái kia. Vừa mới xử lý xong một vụ án oan sai, công việc chất đống như núi. Không chỉ Khương Tuế không gặp được cha Cảnh, mà ngay cả Cảnh Trường Linh sau khi về thành cũng chưa thấy mặt cha mình.
Ngụy Tư Miên đã được đưa về nhà. Khương Tuế tuy biết trong nhà hiện tại chắc chắn không còn chỗ cho mình, nhưng vẫn định đợi thân thể khá hơn thì quay về xem thử. Dù sao căn nhà cũ tuy nhỏ, nhưng những đồ đạc cha mẹ để lại đáng lẽ phải được mấy anh chị em chia đều. Cho dù y không ở đó nữa, cũng không muốn để anh chị mình chiếm hết, nhất là khi tang lễ cha mẹ vừa qua chưa lâu, bọn họ đã vội vàng đuổi y về nông thôn, quả thực làm việc quá tuyệt tình.
Hôm nay cuối cùng y cũng không còn choáng đầu buồn nôn nữa. Khương Tuế định ra vườn hoa đi dạo một chút. Vừa mới đứng dậy thì cửa phòng đã bị đẩy ra. Y tưởng là dì bảo mẫu mang thuốc tới, thuận miệng nói:
“Dì, để đó là được rồi, lát nữa con uống.”
Thực ra y mới chẳng muốn uống thứ thuốc đắng muốn chết kia, toàn lén đem đi tưới hoa.
“Xem ra đại thiếu gia đối xử với cậu không tệ nhỉ.” Một giọng nữ chậm rãi vang lên, “Căn phòng này chẳng hề kém phòng ngủ chính, ánh sáng lại còn rất tốt.”
Khương Tuế cảm thấy giọng nói này có chút quen tai. Y quay đầu lại, lập tức thấy người bước vào thế mà là Long Tiểu Đào.
Chỉ là so với lúc còn ở đội sản xuất Mai Cương, cô giờ đã thay một chiếc váy xinh đẹp, càng tôn lên vẻ rạng rỡ của tuổi trẻ, dung mạo thanh tú.
Lần gặp trước đúng là bóng ma tâm lý cả đời của Khương Tuế. Y ho khan một tiếng, giả vờ không quen biết:
“Xin hỏi….cô là?”
Long Tiểu Đào tự kéo một chiếc ghế ngồi xuống, khoanh tay nói:
“Giả vờ không quen tôi à? Tôi thì nhận ra cậu rồi, cậu chính là đối tượng của Cảnh Trường Linh.”
“Khụ khụ khụ khụ khụ!” Khương Tuế ho đến long trời lở đất. Long Tiểu Đào vỗ lưng y, nói:
“Đừng kích động vậy. Cảnh Trường Linh đã nói với tôi rồi, cậu là bị hắn ép buộc, chứ không phải tự nguyện ăn mặc giả gái.”
Khương Tuế thầm nghĩ, ở điểm này thì Cảnh Trường Linh coi như còn giữ nghĩa khí. Nhưng ngay sau đó, Long Tiểu Đào lại nói tiếp:
“Chỉ là tôi không ngờ, người đó vậy mà thật sự thích mấy cậu nhóc xinh đẹp, còn lừa được người ta tới tay, đúng là ghê gớm.”
Khương Tuế:
“Cái gì mà nhóc xinh đẹp……”
“Cậu không cần giải thích, tôi hiểu hết.” Long Tiểu Đào tỏ vẻ thấu hiểu, “Yên tâm đi, tôi không kỳ thị. Chỉ là cảm thấy cậu ở bên Cảnh Trường Linh sẽ rất mệt. Người này quen chơi bời, chẳng có tính kiên nhẫn, thật ra không phải là một bạn đời tốt.”
Khương Tuế chần chừ hỏi:
“Cô với Cảnh Trường Linh… rốt cuộc là quan hệ gì?”
“Ừm? Tôi chưa nói với cậu sao?” Long Tiểu Đào chống cằm, thong thả đáp. “Ba tôi và chú Cảnh là bạn học cũ, hai nhà qua lại rất thân. Mẹ của Cảnh Trường Linh mất sớm, chú Cảnh lại là kiểu đàn ông thô kệch, hoàn toàn không biết chăm con, nên có một khoảng thời gian dài Cảnh Trường Linh đều được nuôi ở nhà chúng tôi, chắc tầm đến mười lăm, mười sáu tuổi. Sau đó bọn tôi còn cùng nhau ra nước ngoài du học, chuyện của hắn ta, tôi đều biết rõ.”
“Người lớn trong nhà thực ra có ý tác hợp tôi với hắn. Trước kia đầu óc tôi đúng là có vấn đề, vậy mà thật sự muốn ở bên Cảnh Trường Linh, tự nguyện lao vào mối quan hệ vừa tổn thương người khác vừa tổn thương chính mình. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi lại thấy may mắn vì khi đó có cậu xuất hiện ngăn cản, nếu không tôi thật không dám tưởng tượng nửa đời sau của mình sẽ thống khổ đến mức nào.”
Khương Tuế: “……”
Có thể nào đừng nhắc lại chuyện xấu hổ đó nữa không.
Long Tiểu Đào tiếp tục:
“Quan hệ giữa Cảnh Trường Linh và cha hắn không được tốt lắm. Chú Cảnh tuy mấy năm nay không tái hôn, nhưng vì quá bận công việc nên thiếu quan tâm đến con trai. Thành ra Cảnh Trường Linh lớn lên thành một ‘đứa trẻ có vấn đề’ rất tự nhiên, hồi nhỏ trong khu đại viện chẳng có đứa nào dám chọc hắn, hắn là bá chủ một vùng, ai cũng nâng đỡ, thậm chí có một khoảng thời gian hắn còn nghĩ tương lai mình có thể phải sống bằng tiền bảo kê.”
Khương Tuế: “.”
“Nhưng cũng không phải không có chỗ tốt.” Long Tiểu Đào nói tiếp. “Chú Cảnh luôn cảm thấy có lỗi với Cảnh Trường Linh, nên mặc kệ hắn làm loạn thế nào cũng nhắm mắt cho qua. Giống như lần này vậy, đưa cậu về đã rất phiền phức rồi, còn muốn mang theo cả em gái cậu. Cảnh Trường Linh vốn định tự đi nhờ quan hệ riêng giải quyết, nhưng chú Cảnh biết chuyện, chẳng nói chẳng rằng đã giúp hắn lo xong.”
Khương Tuế kinh ngạc:
“Cảnh Trường Linh còn có quan hệ riêng sao?”
Y cứ tưởng hắn chỉ là loại đại thiếu gia dựa vào cha mà sống, ngồi không chờ chết.
“Tất nhiên là có.” Long Tiểu Đào đáp. “Cùng lớn lên trong một đại viện, mấy người huynh đệ của hắn bây giờ đều làm nên chuyện cả. Thời gian ở nước ngoài cũng tích lũy không ít nhân mạch. Dù tôi có nhiều ý kiến với Cảnh Trường Linh, nhưng không thể phủ nhận hắn đúng là có chút bản lĩnh. Nếu không thì cha mẹ tôi sao lại cố chấp muốn tác hợp tôi với hắn? Họ là cha mẹ tôi chứ đâu phải kẻ thù của tôi.”
Khương Tuế nghi hoặc hỏi:
“Vậy vì sao cô lại nói những chuyện này với tôi?”
“Cậu…” Long Tiểu Đào do dự một chút khi chọn từ, “Cậu chẳng phải là bạn trai của Cảnh Trường Linh sao? Tôi nghĩ vẫn nên nói cho cậu biết rõ con người hắn, để khỏi bị hắn lừa.”
Khương Tuế mở to mắt, mặt đỏ bừng:
“Cái gì?! Chúng ta không phải loại quan hệ đó!”
Long Tiểu Đào lại nói:
“Có thể cậu không nghĩ phát triển thành quan hệ đó với Cảnh Trường Linh, nhưng Cảnh Trường Linh thì chắc chắn muốn. Nếu không hắn đã không phải mất công đưa cậu về đây? Hắn là người không thấy lợi thì không nhúc nhích, chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.”
Khương Tuế rất lâu không nói nên lời.
Long Tiểu Đào nhíu mày:
“Câuk thật sự không thích hắn à? Nếu vậy thì tôi có thể đưa cậu rời khỏi đây trước, chờ cậu nghĩ kỹ rồi...”
Lời cô còn chưa nói xong, ngoài cửa đã vang lên một giọng nói lạnh nhạt:
“Cô định đưa người của tôi đi đâu?”
Khương Tuế quay đầu lại, liền thấy Cảnh Trường Linh không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lẽo.