Long Tiểu Đào vội vàng đứng bật dậy, chột dạ liếc nhìn xung quanh:
“Tôi chỉ nói đồng chí Tiểu Khương sau khi tới Liễu Thành vẫn luôn bị bệnh, chưa đi ra ngoài dạo chơi lần nào, nên định dẫn y ra ngoài hít thở thôi.”
Sắc mặt Cảnh Trường Linh lập tức dịu đi, hắn cười nói:
“Vậy thì không làm phiền cô nữa. Hôm nay tôi cũng đang định dẫn em ấy ra ngoài.”
Long Tiểu Đào do dự một chút, dường như vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Khương Tuế đã khẽ nắm lấy vạt áo cô, nhẹ nhàng lắc đầu. Thấy vậy, Long Tiểu Đào liền im lặng.
Dù sao cũng là lớn lên cùng nhau, Long Tiểu Đào hiểu rất rõ tính tình của Cảnh Trường Linh. Bề ngoài hắn trông như bất cần đời, ôn hòa dễ nói chuyện, nhưng thực chất phản cốt trong người còn bướng bỉnh hơn bất kỳ ai. Chỉ cần là thứ hắn đã để mắt tới, thì dù phải dùng trăm phương nghìn kế, hắn cũng nhất định sẽ đoạt cho bằng được.
Long Tiểu Đào vẫn luôn nhớ rất rõ sinh nhật chín tuổi của Cảnh Trường Linh. Khi đó có một đứa trẻ nhà họ hàng tới làm khách, nhìn trúng một món đồ trang trí trong phòng hắn, khóc lóc đòi chiếm cho bằng được. Chú Cảnh là người sĩ diện, nghĩ chỉ là một món đồ trang trí nhỏ, không đáng tiền lại chẳng có kỷ niệm gì đặc biệt, liền tự ý cho đứa trẻ kia.
Cảnh Trường Linh biết chuyện, ngay ngày hôm sau liền ở trường đánh cho đứa trẻ kia một trận tơi bời, đánh đến mặt mũi bầm dập. Đứa trẻ ấy chẳng những phải trả lại món đồ, mà từ đó về sau hễ nhìn thấy Cảnh Trường Linh là lập tức tránh xa.
Sau khi lấy lại được đồ, Cảnh Trường Linh làm trước mặt cha mình, trực tiếp đập nát món đồ trang trí ấy, dùng hành động nói thẳng với ông ấy: Tôi thà đập bỏ, cũng tuyệt đối không cho người khác.
Giờ nghĩ lại, có lẽ cũng từ lần đó trở đi, quan hệ cha con nhà họ Cảnh bắt đầu ngày càng xa cách, dần dần trở thành tình trạng gượng gạo, còn chẳng thân quen bằng người dưng.
Không hiểu vì sao, Long Tiểu Đào bỗng cảm thấy Khương Tuế đối với Cảnh Trường Linh mà nói, còn quan trọng gấp ngàn vạn lần món đồ trang trí năm xưa. Nếu có ai dám nhân lúc hắn không biết mà mang y đi, hậu quả chắc chắn không cần nghĩ cũng đoán được. Chỉ tưởng tượng thôi, Long Tiểu Đào đã thấy sống lưng lạnh toát.
“Cô còn chuyện gì không?” Cảnh Trường Linh hỏi.
“…… Không có, tôi đi trước đây.” Long Tiểu Đào cười gượng, vẫy tay với Khương Tuế, “Lúc khác tôi lại tới tìm cậu chơi.”
Khương Tuế gật đầu.
Cảnh Trường Linh ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ trán Khương Tuế, nói:
“Bảo mẫu nói hôm nay em khá hơn nhiều rồi, ăn được trọn một bát cháo. Còn chỗ nào khó chịu không?”
Thực ra suốt một tuần này Khương Tuế rất ít gặp Cảnh Trường Linh. Đại thiếu gia bận rộn đến mức tối mắt, có vô số quan hệ xã giao cần xử lý. Khi Cảnh Trường Linh về đến nhà thì Khương Tuế đã ngủ, hắn chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng nhìn y ngủ —— chính hắn cũng không hiểu gương mặt người khác lúc ngủ có gì đẹp, nhưng hắn vẫn có thể nhìn rất lâu, rất lâu, cho tới nửa đêm mới rời đi.
“Không sao.” Khương Tuế khịt khịt mũi, “Cả ngày cứ ở trong nhà mãi cũng sắp mốc meo rồi. Hôm nay cậu bận không?”
“Không bận. Sao thế?”
Khương Tuế nói:
“Tôi muốn về nhà tôi xem một chút.”
Cảnh Trường Linh biết căn nhà nhỏ cha mẹ Khương Tuế để lại hiện giờ chen chúc tới bảy người, căn bản không còn chỗ cho y dung thân, nên cũng không phản đối, chỉ nói:
“Được thôi, tôi bảo người chuẩn bị xe.”
Hắn đi dặn dò một tiếng, rồi quay lại nói tiếp:
“Tiện thể tôi cho người may cho em khá nhiều quần áo mới, em xem có bộ nào thích không?”
Khương Tuế lắc đầu:
“Tôi không mặc quần áo mới.”
Cảnh Trường Linh lập tức hiểu ra. Nếu Khương Tuế ăn mặc quá tươm tất mà trở về, khó tránh khỏi mấy người anh chị kia sẽ nghĩ rằng y có chỗ dựa béo bở, có thể bòn rút được gì đó. Hắn quá hiểu mấy người “anh chị em như chân tay” này của y.
Khương Tuế mặc bộ quần áo cũ đã giặt không biết bao nhiêu lần, cùng Cảnh Trường Linh ra khỏi cửa.
Nhà họ Khương vốn chỉ là một gia đình công nhân hết sức bình thường, ông bà hai bên đều đã qua đời từ sớm. Sau khi ba Khương mẹ Khương lần lượt mất đi, mấy đứa con trong nhà liền thành “trẻ mồ côi”. Khi Khương Tuế còn ở nhà, bọn họ còn có thể vặn thành một sợi dây thừng, đồng lòng đối phó với y; nhưng giờ Khương Tuế không còn nữa, sự đoàn kết hữu ái ấy đã chẳng còn chắc chắn như trước.
Xe dừng lại từ xa, Khương Tuế dẫn Cảnh Trường Linh băng qua phố lớn ngõ nhỏ, men theo con đường quen thuộc đến mức không thể quen hơn trong ký ức mà đi về phía trước. Khu dân cư này nhà cửa xây san sát, từng hộ từng hộ gần như sát vách nhau. Thấy Khương Tuế trở về, mọi người đều vô cùng kinh ngạc, tò mò hỏi han, Khương Tuế chỉ qua loa đáp vài câu cho xong.
Cuối cùng cũng tới trước cửa nhà. Cánh cửa đóng chặt, Khương Tuế vừa định bước lên gõ cửa, thì cửa đã bị người bên trong mạnh tay đẩy ra. Người nọ vừa bưng chậu nước đi ra vừa mắng:
“Chậc! Chưa từng thấy nhà nào con gái gả đi rồi mà còn suốt ngày ăn bám nhà mẹ đẻ, còn biết xấu hổ hay không hả?!”
Nói xong, nàng ta hắt thẳng cả chậu nước bẩn xuống cống. Đến khi ngẩng đầu lên thấy trong sân đứng hai người, nàng sững sờ. Cảnh Trường Linh hôm nay mặc áo sơ mi xám, quần dài đen, dù chỉ đứng tùy ý nơi đó cũng toát ra khí chất trầm ổn, vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường. Nàng không dám nhìn lâu, nhưng người đứng cạnh hắn thì…
“Khương Tuế?!” Người phụ nữ kinh ngạc thốt lên, “Cậu không phải đã xuống nông thôn rồi sao? Sao lại ở đây?!”
Khương Tuế còn chưa kịp nói gì, nàng đã lập tức cảnh giác:
“Cậu không phải gây ra chuyện gì rồi chứ? Tôi nói cho cậu biết, đừng có kéo cả nhà này xuống nước!”
Hiện giờ tin tức khôi phục kỳ thi đại học đã lan truyền rộng rãi, rất nhiều thanh niên trí thức có quan hệ đều đang lục tục chuẩn bị trở về thành phố. Khương Tuế liền nói:
“Bên trên ban hành chính sách mới, cho phép chúng tôi trở về.”
Sắc mặt người phụ nữ cũng chẳng khá hơn chút nào. Trong nhà vô duyên vô cớ thêm một miệng ăn, sao nàng có thể vui cho được?
“Chị dâu, anh tôi đâu rồi?” Khương Tuế hỏi.
Người phụ nữ ấy, cũng chính là chị dâu cả của Khương Tuế — Tôn Tuệ Lan — bực bội đáp:
“Anh cậu đương nhiên là đang đi làm trong xưởng rồi! Không đi làm thì lấy gì nuôi cả nhà già trẻ?”
“Nếu lần này cậu về là định ở lại nhà, thì sớm dẹp ý nghĩ đó đi. Nhà chỉ có mấy gian như vậy, chị cậu còn chưa chịu dọn đi, rõ ràng đã gả chồng rồi mà vẫn mặt dày ở lì nhà mẹ đẻ, ăn chực uống chực, còn ra thể thống gì nữa!”
“Chị đã gả rồi?” Khương Tuế hơi ngạc nhiên.
Y mới rời đi chưa bao lâu, chị ba vậy mà đã kết hôn.
Tôn Tuệ Lan nói:
“Hồi đó lúc cưới còn đắc ý lắm, tìm một gã đã có một đời vợ có con, nói là lãnh đạo gì đó. Một cô gái mới ngoài hai mươi đã đi làm mẹ kế, đúng là buồn cười rụng răng! Vậy mà chị cậu còn thấy mình chọn được mối ngon, nói nhà người ta có tiền. Kết quả thì sao? Chưa tới một tháng sau khi gả qua, bà mẹ chồng đã bắt đầu mặt nặng mặt nhẹ, đề phòng nó như đề phòng trộm, nói tiền trong nhà sau này đều là của cháu đích tôn bảo bối, chị cậu đừng hòng đụng tới một xu.”
Khương Tuế nhất thời không biết nên nói gì.
Chị ba Khương Thục Hoa của y từ nhỏ đã hiếu thắng, lòng dạ cao ngạo, một mực muốn gả cho người đàn ông lợi hại. Giờ nghe qua thì người đàn ông đó quả thật “lợi hại”, nhưng xem ra cuộc sống của nàng lại chẳng hề dễ chịu.
“Cậu về đúng lúc lắm.” Tôn Tuệ Lan lải nhải tiếp, “Nhanh chóng nói chuyện với cô ta đi. Vợ anh hai cậu đã mang thai rồi, trong nhà đâu còn có chỗ cho một cô gái như cô ta ở nữa?”
Khương Tuế cũng không dám đi nói Khương Thục Hoa.
Từ nhỏ tới lớn, người thường xuyên bắt nạt y là hai người anh trai, nhưng Khương Thục Hoa thì mắng chửi cực kỳ lợi hại, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị nàng mắng cho máu chó phun đầy đầu. Khương Tuế không hề muốn tự chuốc lấy phiền phức.
Dù miệng thì nói trong nhà đã không còn chỗ cho Khương Tuế ở, nhưng Tôn Tuệ Lan vẫn để y vào nhà. Thấy Cảnh Trường Linh cũng theo vào, trong lòng nàng không khỏi bất an, hạ giọng hỏi:
“Người kia là ai vậy? Cậu không phải thiếu nợ hắn, dẫn hắn về nhà đòi nợ đấy chứ?”
“……” Khương Tuế cạn lời, “Cậu ta là bạn tôi.”
Nhưng Tôn Tuệ Lan rõ ràng không tin. Với thân phận của Khương Tuế, có thể kết giao được một người toàn thân toát ra khí chất quý phái như Cảnh Trường Linh mới là chuyện lạ.
Cảnh Trường Linh từ đầu tới cuối không nói một lời. Sau khi vào nhà, hắn chỉ lặng lẽ quan sát căn nhà nhỏ này. Tổng cộng cũng chỉ có bốn gian phòng, trừ nhà bếp ra thì chỉ còn ba gian có thể ở. Nhìn là biết ba anh em sống chung dưới một mái nhà này quan hệ chẳng mấy tốt đẹp, giữa các phòng còn ngăn bằng ván gỗ, tựa như chỉ cần nhìn nhau thêm một cái cũng thấy xui xẻo.
Ranh giới ba người trong nhà phân chia rất rõ ràng. Tôn Tuệ Lan vốn đã có ý kiến từ lâu, phần lớn là muốn chiếm lấy hai gian phòng, dù sao nhà nàng có hai đứa con đã lớn, một căn phòng chật hẹp như vậy, cả nhà xoay xở còn không nổi; nếu Khương Thục Hoa có thể dọn đi thì áp lực sẽ nhẹ đi rất nhiều.
“Thục Hoa!” Tôn Tuệ Lan gọi lớn một tiếng, “Cô ra mà xem, ai đã về rồi này!”
Khương Thục Hoa nghe động tĩnh liền đi ra, vừa nhìn thấy Khương Tuế, phản ứng đầu tiên đã gắt lên:
“Mày cũng muốn đuổi tao đi à? Tao nói cho mày biết, chuyện đó không đời nào xảy ra! Cha mẹ tao chưa từng trọng nam khinh nữ, căn nhà này vốn dĩ phải có phần của tao!”
Tôn Tuệ Lan là chị dâu thì thôi đi, nhưng Khương Thục Hoa thân là chị ruột mà khi thấy Khương Tuế trở về lại có thái độ như vậy, Cảnh Trường Linh không khỏi nhíu mày, liếc sang nhìn biểu cảm của Khương Tuế.
Hàng mi dày Khương Tuế cụp xuống, làn da trắng như tuyết, trông vừa yên tĩnh vừa ngoan ngoãn. Không biết có phải đã quen với sự lạnh nhạt của người nhà hay không, y chẳng để lộ chút thất vọng nào. Nhưng tim Cảnh Trường Linh lại nhói lên một cái.
Phải thất vọng bao nhiêu lần, mới đổi được sự bình thản như bây giờ?
Thấy Khương Tuế không nói gì, Khương Thục Hoa lại liếc Cảnh Trường Linh vài cái. Nàng và Tôn Tuệ Lan chung một suy nghĩ, đều cho rằng Cảnh Trường Linh ăn mặc bảnh bao kia là chủ nợ của Khương Tuế. Lập tức dựng mày quát:
“Mày không phải nghe nói tao gả cho người đàn ông có tiền, nên cố ý tới vay tiền tao đấy chứ? Tao nói trước, tao không có một xu!”
“Không vay tiền.” Khương Tuế nói. “Tôi chỉ về thăm nhà, cũng không định ở lại. Anh cả, anh hai khi nào thì về?”
Nghe vậy, hai người đều thở phào nhẹ nhõm. Tôn Tuệ Lan nói:
“Xem giờ chắc cũng sắp tan ca rồi. Cậu tìm anh cậu có việc gì?”
“Lâu rồi không gặp, cùng nhau ăn một bữa cơm thôi.” Khương Tuế vừa nói vừa móc từ trong túi ra một nắm kẹo trái cây, đặt lên bàn, “Chị dâu, cầm cho hai đứa nhỏ ăn đi.”
Một nắm kẹo lớn như vậy chắc chắn không rẻ, lại còn là thứ ở Liễu Thành không dễ mua. Tôn Tuệ Lan lập tức cười cong cả mắt:
“Ây da, nhìn cậu kìa, vẫn nhớ thương hai đứa cháu như thế…”
Vừa nói đã định cho kẹo vào túi mình, nhưng Khương Thục Hoa nhanh tay hơn, trực tiếp bước lên chộp lấy một nửa, nói:
“Ai thấy thì có phần, dựa vào cái gì tôi không được ăn?”
Tôn Tuệ Lan mắng ngay:
“Cho trẻ con ăn mà cô cũng tranh, có biết xấu hổ không?!”
Hai người mắt thấy sắp cãi nhau to, Khương Tuế đứng bên cạnh cũng chẳng có ý can ngăn. Sau vài câu đấu khẩu, Tôn Tuệ Lan vào bếp, quyết định tối nay xào thêm hai món. Thấy Khương Tuế ra tay rộng rãi như vậy, biết đâu là gặp được kỳ ngộ gì đó.
Không bao lâu sau, hai người anh của Khương Tuế cũng tan ca về nhà.
Hai anh em này trông rất giống nhau, tuổi tác chỉ hơn kém nhau hai năm, từ nhỏ tình cảm đã rất tốt. Nhưng bây giờ đụng tới chuyện phân chia gia sản, dù tình cảm có tốt đến đâu cũng khó chịu nổi thử thách; lúc vào cửa, không ai thèm để ý tới ai.
Khương Gia Hoa thấy Khương Tuế thì sững người. Tin tức của hắn linh thông hơn Tôn Tuệ Lan nhiều, đã biết chuyện khôi phục kỳ thi đại học. Trước kia ở xưởng, hắn còn nghĩ bụng: nếu Khương Tuế viết thư xin về, hắn cứ coi như không nhận được, tuyệt đối không thể để Khương Tuế về chia phần gia sản vốn đã ít ỏi này. Ai ngờ Khương Tuế lại tự mình tìm được cách quay về!
“Anh cả, anh hai.” Khương Tuế chủ động chào.
Khương Gia Hoa lên tiếng đáp, còn anh hai Khương Bình Hoa chỉ lạnh nhạt liếc Khương Tuế một cái rồi quay về phòng mình.
Không biết Tôn Tuệ Lan đã thì thầm gì với Khương Gia Hoa trong bếp, nhưng khi ra ngoài, thái độ của hắn rõ ràng đã dịu đi. Đến lúc ăn cơm, hắn còn chủ động mang bình rượu thuốc nhà mình ra đãi khách.
Gần mười người, chiếc bàn nhỏ căn bản không ngồi xuể, Khương Gia Hoa liền đuổi hai đứa nhỏ vào bếp ăn. Khương Tuế hầu như không động đũa, suốt bữa chỉ nghe Khương Gia Hoa lải nhải kể lể chuyện mình nuôi cả nhà vất vả thế nào. Khương Bình Hoa thì thẳng thừng hơn, trực tiếp nhìn chằm chằm Khương Tuế hỏi:
“Bây giờ phong trào thanh niên trí thức về quê mới chỉ bắt đầu, muốn quay lại đều phải nhờ vả quan hệ. Cậu về bằng cách nào?”
“Đúng đó, Khương Tuế.” Khương Gia Hoa phụ họa. “Cậu có phải quen biết nhân vật lớn nào không? Giới thiệu cho các anh một chút đi. Chúng ta là anh em ruột thịt, đánh gãy xương còn liền gân mà, đúng không…”
Khương Tuế ở trong lòng cười lạnh.
Lúc này mới nhớ ra bọn họ là anh em ruột thịt sao? Vậy khi cha mẹ vừa mới qua đời, y còn đang mặc đồ tang, bị người ta thẳng tay đuổi xuống nông thôn, kẻ làm chuyện đó là ai?
Tôn Tuệ Lan nói:
“Khương Tuế, nếu cậu thật sự có con đường rộng mở, thì nhất định phải giúp giúp chúng ta. Cậu cũng thấy rồi đấy, cả nhà bốn miệng ăn đều trông vào đó, lương của anh cậu ở xưởng lại thấp. Cậu nghĩ cách giúp anh cậu đổi sang một vị trí nhẹ nhàng mà kiếm tiền khá hơn đi.”
Vợ của Khương Bình Hoa cũng vội vàng tiếp lời:
“Khương Tuế, anh hai của cậu tuy ngày thường ít nói, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương cậu. Hồi cậu mới đi, ngày nào anh ấy cũng lo cậu ăn không đủ no, mặc không đủ ấm….Cậu nhìn xem, trong bụng tôi cũng đã có thai rồi, sau này chỗ nào cũng cần tiền. Cậu có thể giúp anh hai cậu một tay không…”
Khương Tuế đặt đũa xuống, bình tĩnh nói:
“Tôi làm không được.”
“Làm không được là sao?!” Khương Gia Hoa vội vàng nói. “Chẳng qua là điều chuyển công việc thôi mà, có gì to tát? Cậu còn có thể về thành phố sớm như vậy, đủ thấy là có con đường riêng. Mẹ trước lúc mất đã dặn thế nào? Bảo mấy anh em chúng ta phải đỡ đần lẫn nhau. Cậu nói xem, sao cậu lại ích kỷ đến thế?!”
Khương Thục Hoa cũng cau mày nói:
“Cậu từ nhỏ đã ích kỷ rồi, sao lớn lên vẫn y như vậy?! Cha mẹ thật đúng là thương cậu uổng công bao nhiêu năm, đúng là nuôi ong tay áo, chẳng biết nghĩ cho gia đình chút nào!”
Ngay cả Khương Bình Hoa vốn trầm mặc ít lời, lúc này cũng nhìn chằm chằm Khương Tuế mà nói:
“Chúng ta là anh em ruột thịt, chẳng lẽ cậu định bỏ mặc chúng ta để một mình đi hưởng phúc?”
Những người này không ai nhắc tới việc năm xưa đã bắt nạt, xa lánh Khương Tuế ra sao, cũng không ai nhắc tới chuyện chính tay họ đuổi y đi. Trong mắt bọn họ chỉ có một ý nghĩ: vắt kiệt chút giá trị cuối cùng còn sót lại trên người Khương Tuế. Còn sống chết của y ư? Không quan trọng.
Khương Tuế thậm chí còn mặc quần áo cũ của mình trở về. Nếu nghe lời Cảnh Trường Linh mà khoác lên những bộ đồ mới dùng vải vóc đắt tiền kia… còn không biết đám người này sẽ mở miệng đòi hỏi đến mức nào.
Sắc mặt Cảnh Trường Linh từ đầu đến cuối đều rất khó coi. Thấy ba anh em nhà họ Khương nhìn Khương Tuế như hổ rình mồi, hắn rốt cuộc không nhịn nổi, suýt nữa muốn một cước đá lật cái bàn. Đúng lúc này, Khương Tuế bỗng nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng bóp bóp lòng bàn tay để trấn an. Cảnh Trường Linh khựng lại, liền thấy Khương Tuế với vẻ mặt thản nhiên mở miệng:
“Có chuyện này tôi vẫn chưa kịp nói. Thật ra lần này tôi trở về, là để phân nhà.”
“Tôi cũng không còn nhỏ nữa, căn nhà này theo lẽ thường vốn dĩ phải có phần của tôi.”
Khương Gia Hoa lập tức biến sắc, đứng phắt dậy:
“Chia nhà à? Cậu mơ đi!”
Khương Tuế vẫn bình tĩnh như cũ, dường như đã sớm đoán trước phản ứng này, nói tiếp:
“Tôi biết các người không muốn tôi quay về ở, cho nên tôi đã nghĩ kỹ rồi. Phần nhà của tôi, tôi có thể bán lại cho các người. Ai mua cũng được. Chỉ cần cầm tiền, tôi lập tức rời đi, từ nay về sau, sẽ không bao giờ quay lại nữa.”