Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 136.




Nhắc tới chuyện chia nhà, bọn họ đã cuống cả lên, huống chi còn liên quan tới tiền bạc. Sắc mặt ba anh em lập tức đều khó coi. Khương Gia Hoa nói:
“Cậu xem cậu nói kìa, anh em với nhau nhắc tiền bạc làm gì, ăn cơm trước đã.”

Rõ ràng hắn muốn lảng tránh chuyện này, nhưng Khương Tuế lại không thuận theo, bình thản nói:
“Các người nếu không mua cũng được, tôi đem cho thuê. Trước kia Lưu Nhị mặt rỗ chẳng phải đang chuẩn bị cưới vợ, tính dọn ra ở riêng sao? Vừa hay có thể bán cho hắn.”

Cảnh Trường Linh không quen biết Lưu Nhị mặt rỗ, nhưng ba anh em nhà họ Khương thì nghe danh đã lâu. Người này là tên lưu manh lớn nhất khu này, suốt ngày trộm cắp gây sự, ai nhắc tới cũng phải nhíu mày, nhưng lại chẳng ai dám đắc tội.

“Mày mà dám để Lưu Nhị mặt rỗ dọn vào ở, tao liền treo cổ chết ngay tại đây cho mày xem, mày tin hay không?!” Khương Thục Hoa đập bàn đứng bật dậy, trợn mắt quát.

Khương Tuế thản nhiên đáp:
“Chị ba cứ yên tâm, nếu chị thật sự chết ở đây, tôi sẽ báo công an tới nhặt xác cho chị.”

Thực ra Khương Thục Hoa là người sợ chết nhất, bảo nàng tự sát thì tuyệt đối không thể.

Nàng còn định nói thêm, nhưng Khương Gia Hoa đã kéo nàng lại, nói:
“Khương Tuế, nếu cậu thật sự để Lưu Nhị mặt rỗ dọn vào, nhà này còn có ngày yên ổn mà sống sao?”

Khương Tuế ngạc nhiên:
“Tôi đâu có ở đây, liên quan gì tới tôi?”

“……” Mặt Khương Gia Hoa đen sì. Nhưng thái độ của Khương Tuế rõ ràng đã quyết, khuyên thế nào cũng vô ích.

Căn nhà này vốn dĩ Khương Tuế phải có một phần. Dù có nói đến long trời lở đất, y làm vậy cũng chẳng sai chút nào. Nhìn thái độ hiện tại của y, đánh bài tình thân cũng chẳng có tác dụng, Tôn Tuệ Lan bèn nói:
“Thục Hoa, chẳng phải cô muốn ở lại trong nhà sao? Chồng cô lại có tiền, vậy cô mua luôn phần của Khương Tuế đi.”

So với việc để tên lưu manh như Lưu Nhị mặt rỗ dọn tới, rõ ràng Tôn Tuệ Lan thấy cô em chồng này ở đây vẫn an tâm hơn. Ai biết Lưu Nhị mặt rỗ ngày ngày kéo bè kéo cánh sẽ gây ra chuyện gì?

Khương Thục Hoa lại nói:
“Cô chẳng phải từ sớm đã muốn đuổi tôi đi để chiếm thêm một gian phòng sao? Cô mua đi. Mua xong nhà cô chẳng phải khỏi cần chen chúc nữa à?”

Nàng tuy gả cho một người có tiền, nhưng con riêng của đối phương đã mười mấy tuổi, bà già trong nhà lại giữ tiền chặt như giữ mạng, nàng lấy đâu ra bản lĩnh mua thêm nhà?

Tôn Tuệ Lan cũng không chịu móc tiền, bèn quay sang Khương Bình Hoa:
“Chú hai, chẳng phải trước kia các người nói sinh con rồi trong nhà chật chội lắm sao? Hay là các người…”

Vợ Khương Bình Hoa lập tức nói:
“Chị dâu đâu phải không biết tình cảnh nhà chúng ta, lấy đâu ra tiền mua nhà chứ?”

Thấy bọn họ đùn đẩy qua lại, Khương Tuế hoàn toàn mất kiên nhẫn, nói:
“Nếu các người đều không muốn mua, tôi đi hỏi Lưu Nhị mặt rỗ.”

Y nói rồi đứng dậy, Khương Gia Hoa đập mạnh bàn, giận dữ quát:
“Mày dám?!”

“Tao thấy máy giờ là tạo phản rồi! Khi nào trong nhà mày dám nói chuyện với tao như vậy?!”

Nếu là trước kia, chỉ cần hắn quát một tiếng như thế, Khương Tuế chắc chắn sẽ rụt vai im lặng. Nhưng lần này, còn chưa kịp để Khương Tuế phản ứng, vị công tử quý phái từ đầu đến giờ vẫn im lặng kia đã lạnh lùng cười một tiếng:
“Sao vậy, bắt đầu bày cái giá anh cả rồi à?”

Cảnh Trường Linh vốn quen ở vị trí cao, khi hắn nổi giận, ngay cả Long Tiểu Đào cũng phải sợ, huống chi là loại người chỉ dám oai phong trong nhà như Khương Gia Hoa, ra tới xưởng gặp lãnh đạo là phải cúi đầu khom lưng. Khí thế của hắn lập tức xìu xuống, nói lắp bắp:
“Tôi… tôi dạy dỗ em trai tôi, liên quan gì tới cậu?”

“Vậy anh nói xem,” Cảnh Trường Linh thờ ơ nói, “anh định dạy dỗ em trai anh thế nào? Mắng một trận hay đánh một trận? Hay là giống như trước kia, trực tiếp đẩy người ta xuống nông thôn?”

Khương Gia Hoa còn chưa kịp lên tiếng, Cảnh Trường Linh đã nói tiếp:
“Hồi đó em gái anh cũng tới lượt phải xuống nông thôn rồi nhỉ? Tìm người làm giả bệnh án để ở lại trong thành, anh với tư cách anh cả, đã giúp không ít đâu.”

Sắc mặt Khương Gia Hoa và Khương Thục Hoa đồng loạt trắng bệch.

Quả thật, Khương Thục Hoa vốn cũng phải xuống nông thôn làm việc, chỉ là nàng đưa lợi ích cho Khương Gia Hoa, nhờ người làm giả bệnh án mà thoát được. Chuyện này ngay cả Khương Bình Hoa cũng không biết, vậy rốt cuộc người này làm sao lại biết được?!

Tuy Cảnh Trường Linh không nói thêm gì, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng: chuyện này mà bị phơi bày, tất cả bọn họ đều đừng hòng sống yên ổn.

Khương Gia Hoa nghiến răng, nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Vậy cậu nói xem, căn nhà này định bán thế nào?”

“Nếu chỉ có ba gian phòng mà bốn người chia không xuể, vậy cứ tính theo giá bán cả căn, tôi lấy một phần tư.” Khương Tuế nói rất bình thản, cũng không vì Khương Thục Hoa đã xuất giá mà gạt nàng ra ngoài, “Chỉ cần tiền đến tay, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ quay lại.”

Cho dù Khương Tuế chỉ lấy một phần tư chứ không phải một phần ba, bọn họ vẫn không xoay nổi số tiền ấy. Dù sao hiện giờ nuôi nổi cả nhà già trẻ đã là cố gắng lắm rồi, lấy đâu ra tiền dư.

Tôn Tuệ Lan lập tức túm tay áo Khương Gia Hoa, hạ giọng nói:
“Nhà tôi làm gì có nhiều tiền thế!”

Khương Gia Hoa nhìn sang Khương Thục Hoa và Khương Bình Hoa. Chỉ dựa vào một nhà hắn thì chắc chắn không kham nổi, đành phải ba anh em gộp sức mới mong vượt qua cửa ải này.

Khương Tuế chẳng hứng thú xem họ thương lượng ra sao, liền ra đứng ngoài sân chờ kết quả. Kỳ thực y hiểu rất rõ: hôm nay nếu không có Cảnh Trường Linh đi cùng, Khương Gia Hoa tuyệt đối sẽ không dễ nói chuyện đến vậy. Trong mắt bọn họ, từ nhỏ tới lớn Khương Tuế luôn là kẻ có thể tùy ý n*n b*p.

“Cậu sao lại biết chuyện chị tôi làm giả bệnh án?” Khương Tuế tò mò hỏi.

Cảnh Trường Linh đáp:
“Tùy tiện tra một chút là ra thôi, đâu phải bí mật gì ghê gớm.”

Đến lúc này Khương Tuế mới đột nhiên ý thức được: thân phận của Cảnh Trường Linh và y, chênh lệch lớn đến mức nào.

“Có lẽ bọn họ cũng không hẳn là nhằm vào em.” Cảnh Trường Linh không giỏi an ủi người, vắt óc suy nghĩ cũng chỉ nói được vậy, “Họ đối xử với em không tốt, nhưng giữa bọn họ với nhau cũng chẳng có tình cảm gì sâu đậm. Trước kia chẳng qua cùng nhau nhằm vào em, vì có chung lợi ích mà thôi.”

Khương Tuế gật đầu, nói mình hiểu. Một lát sau, y lại nhìn sang Cảnh Trường Linh:
“Nếu cậu có em trai em gái, mà cha mẹ lại thiên vị bọn họ hơn, cậu có ghét em mình không?”

Cảnh Trường Linh nhất thời không nói gì.

“Đạo lý cũng vậy thôi.” Khương Tuế cười nhẹ, “Cha mẹ bất công, bọn họ bất mãn cũng là chuyện bình thường. Còn tôi, giờ muốn chia nhà cũng chẳng có gì sai. Nếu đã không có duyên làm anh em, chị em, thì cũng không cần cưỡng cầu.”

Cảnh Trường Linh nói:
“Chuyện này em nhìn thấu thật.”

Khương Tuế thở dài:
“Không nhìn thấu cũng chẳng có cách nào, đâu thể cứ nghẹn một cục tức trong lòng, tự làm khổ mình mãi được.”

Cảnh Trường Linh giơ tay định xoa đầu y, thì Khương Tuế đã quay sang hướng khác, ba anh em kia sau một hồi bàn bạc, rốt cuộc cũng có kết quả.

Khương Thục Hoa có lẽ ở nhà chồng không trụ nổi nữa, rốt cuộc cũng cắn răng góp tiền. Ba người chắp vá gom lại, vẫn không đủ mức một phần tư giá nhà như Khương Tuế nói. Khương Gia Hoa lên tiếng:
“Cậu cũng biết chúng ta không dễ dàng gì, trong nhà thật sự chỉ có chừng này thôi. Cậu muốn thì lấy, không thì thôi.”

“Vậy tôi cũng chẳng cần làm vụ mua bán lỗ vốn này.” Khương Tuế nói, “Bán cho Lưu Nhị mặt rỗ đi, hắn đang cần gấp chỗ ở, chắc không đến mức quỵt tiền của tôi.”

Mắt Khương Gia Hoa trợn tròn, trông như sắp chửi ầm lên, nhưng liếc thấy Cảnh Trường Linh đứng bên cạnh, cuối cùng vẫn chùn bước, quay sang nhìn Tôn Tuệ Lan.

Tôn Tuệ Lan mặt mày sầm sì, lại vào nhà lấy tiền ra, rõ ràng trước đó bọn họ đã gom đủ, chỉ là muốn chiếm tiện nghi mà thôi.

Khương Tuế nhận tiền, đếm qua một lượt rồi tùy tiện nhét vào túi. Nhìn vẻ mặt xót của mấy người kia, Khương Bình Hoa lạnh lùng nói:
“Nếu nhà đã bán, thì lập giấy tờ cho rõ ràng, kẻo sau này mày đổi ý.”

Khương Tuế không ý kiến, lập xong giấy tờ, Tôn Tuệ Lan lập tức nói:
“Mau đi đi, nơi này không còn là nhà mày nữa!”

“Đúng, đi mau!” Khương Thục Hoa cũng phụ họa.

Khương Tuế không nói lời nào, xoay người đi thẳng ra ngoài. Nhìn bóng lưng gầy gò của y, Khương Gia Hoa bỗng dâng lên chút cảm khái khó hiểu:
“Chúng ta có phải làm quá đáng không? Dù sao cũng là anh em ruột…”

“Quá đáng?” Khương Bình Hoa cười lạnh, “Nếu hai ông bà già kia không chết, cả căn nhà này đều để lại cho Khương Tuế, anh tin không?”

Khương Gia Hoa lập tức im bặt.

Dù sao, sự thật cha mẹ thiên vị đã quá rõ ràng: nếu họ còn sống, căn nhà này e rằng vốn dĩ chẳng liên quan gì tới hắn và Khương Bình Hoa.

.......

Khương Tuế vẫn luôn trầm mặc, lặng lẽ đi phía trước Cảnh Trường Linh. Trời đã tối hẳn, con hẻm nhỏ sâu hun hút, ánh sáng lờ mờ khiến đường đi có phần khó nhìn. Cảnh Trường Linh nắm lấy tay y, khẽ hỏi:

“Em đang khóc sao?”

“Không có.” Khương Tuế đáp khẽ, giọng trầm thấp.

“Tôi thấy em lén lau nước mắt.” Cảnh Trường Linh nói, “Tôi cũng không cười nhạo em đâu.”

Khương Tuế nói:
“Sau này tôi sẽ không quay lại nơi này nữa.”

“Thật sự không quay lại?”

Thật ra chỉ cần Khương Tuế muốn, y có cả vạn cách khiến Khương Gia Hoa và mấy người kia phải dọn đi. Thế nhưng y lại nói, sau này sẽ không trở lại nữa.

“Thứ tôi nhớ nơi này, thực ra là cái nhà khi ba mẹ còn sống. Nhưng bây giờ ba mẹ đã không còn, nơi này… cũng không còn là nhà của tôi nữa.”

Khương Tuế cúi đầu, từng bước từng bước đi về phía trước.
“Cảnh Trường Linh, sau này tôi… không còn người thân nào cả.”

Ngực Cảnh Trường Linh như bị nghẹn lại. Hắn không biết nên an ủi Khương Tuế thế nào. Do dự trong chớp mắt, hắn bỗng dùng sức ôm lấy y, nói:

“Không sao cả, em chẳng phải vẫn còn tôi sao?”

Khương Tuế sững người, ngẩng đầu nhìn hắn. Dưới ánh trăng, đường nét gương mặt Cảnh Trường Linh có phần mờ ảo, không còn sắc bén, bức người như ban ngày. Hàng mi hắn cụp xuống, nói:

“Long Tiểu Đào chắc đã nói với em rồi nhỉ?”

Không hiểu vì sao, bị Cảnh Trường Linh nhìn như vậy, Khương Tuế lại thấy hơi đỏ mặt.
“… Nói cái gì?”

“Cô ta chẳng phải đã nói với em rồi sao, tôi đưa em về đây là vì muốn làm đối tượng của em.”

Khương Tuế lập tức trợn to mắt:
“Cậu đều nghe thấy rồi à?”

“Tôi nghe người ta nói Long Tiểu Đào tới là biết ngay chẳng có chuyện tốt lành gì.”
Cảnh Trường Linh hừ nhẹ một tiếng, dùng chóp mũi khẽ chạm vào chóp mũi Khương Tuế, nhẹ giọng nói:

“Tiểu đồng chí, vậy em có muốn làm đối tượng của tôi không?”

“Không muốn.”

Khương Tuế quay mặt đi, nhưng không ngờ động tác này lại khiến chóp mũi Cảnh Trường Linh mất điểm tựa, đôi môi hắn trong khoảnh khắc dán chặt lên gò má mềm mại của y.

Trong giây lát, cả hai đều đờ người ra.

Ngay cả chính Cảnh Trường Linh cũng chưa kịp phản ứng lại, miệng hắn theo bản năng cắn nhẹ lên chỗ đó, thậm chí còn… l**m một cái.

Khương Tuế: “?!”

Khương Tuế kinh ngạc thốt lên:
“Cậu là chó à?”

Cảnh Trường Linh muốn giải thích, nhưng cắn người rồi lại còn l**m người, không phải chó thì là gì?

Hắn dứt khoát mặt dày tới cùng, vòng tay ôm lấy eo Khương Tuế, khàn giọng nói:
“Không làm đối tượng cũng được, vậy cho tôi hôn một cái nhé?”

Khương Tuế không dám tin nổi:
“Rượu thuốc cậu không uống mà? Ngửi mùi thôi cũng có thể say sao?”

Nếu không phải say, làm sao có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như thế chứ!

Cảnh Trường Linh cao hơn Khương Tuế rất nhiều, lúc này lại khom lưng, vùi đầu vào hõm cổ y, hít nhẹ mùi hương nhàn nhạt, dễ chịu trên người y, giọng nói trầm thấp mang theo nài nỉ:

“Tiểu đồng chí, cho tôi hôn một cái đi.”

“Không được.” Khương Tuế nhíu mày, “Cậu mau buông tôi ra, lát nữa bị người khác nhìn thấy, hai chúng ta sẽ bị bắt vì tội lưu manh mất!”

Cảnh Trường Linh nói:
“Không buông, trừ khi em cho tôi hôn một cái.”

“……”

Lúc này Khương Tuế thậm chí còn cảm thấy, vừa rồi bản thân vì những lời của Cảnh Trường Linh mà cảm động, đúng là ngu xuẩn thật sự.

Nhưng xung quanh đây đều là người quen sinh sống, Khương Tuế thực sự sợ bị người khác nhìn thấy. Y liếc mắt nhìn quanh một vòng, rồi vội vàng nhón chân, hôn nhanh lên môi Cảnh Trường Linh một cái, thúc giục:

“Được chưa? Mau buông tôi ra đi!”

Cảm giác mềm mại kia chỉ thoáng qua trong chớp mắt, Cảnh Trường Linh lại ung dung nói:

“Tiểu đồng chí, tôi nói là để tôi hôn một cái, chứ không phải em hôn tôi một cái.”

Khương Tuế: “?”

Y mở to mắt, vẻ mặt mờ mịt. Cảnh Trường Linh chậm rãi, không nhanh không chậm nói tiếp:

“Cho nên, cái vừa rồi… không tính.”

“… Cảnh Trường Linh, cậu vẫn là đại thiếu gia đấy, cậu đang lén đánh tráo khái niệm!”

“Sao lại gọi là đánh tráo khái niệm?” Giọng Cảnh Trường Linh vô cùng vô tội. “Ngay từ đầu tôi đã nói rõ ràng rồi mà. Là em nghe nhầm, chuyện này cũng có thể đổ lên đầu tôi sao?”

Hàng mi Khương Tuế run rẩy. Y thật sự sợ hắn tiếp tục càn quấy, đành nhắm mắt lại, nói nhỏ:

“Vậy… cậu nhanh lên đi.”

Nhìn bộ dạng này của Khương Tuế, ngay cả Cảnh Trường Linh cũng bất giác thấy căng thẳng.

Hắn chưa từng chính thức hôn môi Khương Tuế. Hay nói đúng hơn, là chưa từng hôn y một cách trực tiếp, không cần bất kỳ cái cớ nào.

Dưới ánh trăng, gương mặt Khương Tuế trắng đến mức gần như trong suốt, hàng mi dài khẽ rung lên không ngừng. Cảnh Trường Linh thấy đáng yêu, liền đưa đầu ngón tay chạm nhẹ vào. Rõ ràng lòng bàn tay không phải nơi nhạy cảm, nhưng Cảnh Trường Linh lại cảm thấy như bị hàng mi ấy khẽ khều vào, ngưa ngứa lan ra một mảng, thậm chí còn lan thẳng đến tim, khiến nhịp thở hắn nặng nề hơn mấy phần.

Khương Tuế đợi mãi không thấy động tĩnh, không nhịn được oán giận:

“Cậu rốt cuộc có hôn hay không vậy?”

Vừa dứt lời, y liền cảm giác cánh tay đang ôm eo mình bỗng siết chặt, mạnh đến mức như muốn ghì thẳng vào xương cốt, chạm tới tận máu thịt mới chịu dừng lại.

Giây tiếp theo, Cảnh Trường Linh cúi người hôn xuống.

Một tay hắn giữ chặt eo Khương Tuế, tay còn lại mạnh mẽ chen vào giữa các ngón tay y, mười ngón tay đan chặt lấy nhau. Khương Tuế bị hắn ép sát vào vách tường trong con hẻm nhỏ, không còn đường trốn, chỉ có thể bị buộc ngẩng đầu, tiếp nhận nụ hôn ngày càng sâu của Cảnh Trường Linh.

Nụ hôn của Cảnh Trường Linh hoàn toàn khác với Trì Nhung. Nó mang theo sự bình tĩnh, chậm rãi, vô cùng kiên nhẫn, như thể đang coi khoang miệng của y là một món mỹ vị, từng chút từng chút tỉ mỉ thưởng thức.

Khương Tuế hoàn toàn không chịu nổi kiểu hôn như muốn lấy mạng này, chẳng bao lâu đã th* d*c, phát ra tiếng cầu xin khe khẽ:

“… Đã nói chỉ hôn một chút thôi mà.”

Bởi vì đầu lưỡi Cảnh Trường Linh vẫn còn chặn trong miệng y, âm thanh trở nên mơ hồ không rõ, mang theo ý vị ái muội, dính dấp.

“Tôi vốn đã không biết xấu hổ.” Cảnh Trường Linh khàn giọng nói, “Tuế Tuế ngoan, hôn thêm một lần nữa nhé.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận