Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 138.




Ngụy Tư Miên lo lắng nói:
“Nhà cậu nuôi chó to lắm sao? Tuế Tuế hồi nhỏ từng bị chó cắn rồi, nên hơi sợ chó.”

Khương Tuế:
“…… Không có bị cắn, chỉ là nó nhào tôi ngã thôi.”
Tuy rằng sau đó chủ con chó lớn kia có giải thích rằng nó chỉ vì quá thích Khương Tuế nên mới làm vậy, nhưng Khương Tuế vẫn bị dọa cho sợ không nhẹ.

Cảnh Trường Linh “ừm” một tiếng:
“Cũng hơi to, chắc không khác người là mấy.”

“…… Thế rốt cuộc là chó hay là gấu?” Ngụy Tư Miên kinh hãi.

May mà đề tài này cũng coi như trôi qua. Khương Tuế thở phào nhẹ nhõm, buông Cảnh Trường Linh ra rồi dẫn Ngụy Tư Miên đi tham quan khắp căn nhà. Nơi này xây dựng vô cùng giản dị, gần như có thể gọi là mỗi bước một cảnh, những chỗ tầm thường căn bản không thể thấy được phong cảnh như vậy.

Ngụy Tư Miên hỏi:
“Tuế Tuế, sau này nếu cậu không về nhà nữa, thì sẽ ở đây luôn sao?”

“…… Ừ.” Khương Tuế gật đầu, nói: “Cảnh Trường Linh bảo tôi có thể ở lại đây ôn thi đại học. Đợi lên đại học rồi thì không phải có ký túc xá sao? Cậu không cần lo tôi không có chỗ ở.”

Ngụy Tư Miên vốn còn định khuyên y sang nhà mình ở, nhưng thấy Khương Tuế đã quyết tâm như vậy, lời đến miệng lại nuốt xuống.

Sau khi tham quan xong quay lại, liền thấy Cảnh Trường Linh đang nghe điện thoại, dường như đang dặn dò ai đó điều gì. Thấy Khương Tuế, hắn rất nhanh cúp máy, gọi bọn họ lại ăn chút trái cây.

“Tôi đã tìm cho em một giáo viên rồi.” Cảnh Trường Linh nói. “Qua hai ngày nữa là có thể tới Liễu Thành.”

Khương Tuế sững người. Y không ngờ Cảnh Trường Linh ngay cả giáo viên cũng đã sắp xếp xong cho mình. Trước kia tuy thành tích của y không tệ, nhưng cũng đã có một quãng thời gian dài không tiếp xúc việc học, thật ra trong lòng cũng không nắm chắc chuyện thi đại học. Nếu có giáo viên kèm cặp, tình hình dĩ nhiên sẽ khác hẳn.

“À đúng rồi.” Cảnh Trường Linh nhìn về phía Ngụy Tư Miên, cười nói:
“Tư Miên cũng cùng tới học đi? Tuế Tuế nói cô cũng muốn thi đại học. Dù sao dạy một người cũng là dạy, dạy hai người cũng vậy.”

Ngụy Tư Miên kinh ngạc:
“Tôi á?”

Thế mà cũng có phần của cô!

Nhưng đã làm phiền Cảnh Trường Linh nhiều như vậy, Ngụy Tư Miên thật sự ngại ngùng, liền từ chối:
“Thôi, tôi tự ở nhà ôn tập cũng được.”

“Có gì đâu.” Cảnh Trường Linh rót cho Khương Tuế một ly nước, giọng điềm đạm lễ độ.
“Cô tới đây học cùng Tuế Tuế, cũng có thể làm em ấy vui hơn.”

—— Mãi đến khi bước ra khỏi cánh cổng sắt lớn của Cảnh gia, Ngụy Tư Miên vẫn không nghĩ thông được cái gọi là “người một nhà” trong lời Cảnh Trường Linh rốt cuộc là tính thế nào, càng không hiểu vì sao mình lại hồ đồ gật đầu đồng ý sau này sẽ tới đây học. Cái miệng của Cảnh Trường Linh đúng là quá biết nói.

Trong phòng khách, Cảnh Trường Linh nhướng mày nhìn Khương Tuế:
“Em cảm động đến mức muốn khóc à?”

“…… Không có.” Khương Tuế lập tức đáp.
“Tôi chỉ là không ngờ cậu lại để Tư Miên tới học cùng thôi.”

“Một mình học hành cô đơn lắm.” Cảnh Trường Linh cười nói, đưa tay véo nhẹ gương mặt Khương Tuế.
“Phải có người cùng chịu khổ thì tâm lý mới cân bằng hơn. Thật ra cũng là vì muốn lấy lòng em, coi như tạ tội. Không biết tiểu đồng chí của tôi bây giờ có chịu tha thứ cho tôi chưa?”

Khương Tuế vốn muốn nói là chưa, nhưng thấy Cảnh Trường Linh cười cong cả mắt, cuối cùng vẫn rầu rĩ “ừ” một tiếng:
“…… Tha cho cậu.”

Cảnh Trường Linh là kiểu người giỏi nhất trong việc được đằng chân lân đằng đầu. Hắn lập tức nâng cằm Khương Tuế lên hôn một cái. Vì đang ở phòng khách, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dì bảo mẫu nhìn thấy, Khương Tuế căng thẳng nắm chặt áo hắn, nhỏ giọng nói:
“Sẽ bị thấy mất……”

“Dì đang nấu cơm.”
Tay Cảnh Trường Linh đã bắt đầu không yên phận, từ vạt áo Khương Tuế luồn vào trong, nắm lấy đoạn eo mềm mại trơn nhẵn kia, ch*m r** v**t v*.

Hắn nhìn Khương Tuế vì không chịu nổi mà hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ nhẫn nhịn, đến cả cổ cũng nhuốm một tầng hồng nhạt như mây chiều, đẹp đến muốn mạng.

Vì dán quá gần, Khương Tuế gần như ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi của hắn, mở to mắt:
“Sao cậu lại……”

Vẻ mặt Cảnh Trường Linh vô tội:
“Lại làm sao?”

Khương Tuế cắn môi, chỉ cảm thấy người này đúng là một con gia súc. Tối hôm qua lăn lộn tới hơn nửa đêm, vậy mà tinh thần vẫn sáng láng như thế. Thảo nào hắn không nuôi cậu trai trẻ nào bên ngoài, có cậu trai trẻ nào nào chịu nổi hắn chứ!

Cảnh Trường Linh thấy dáng vẻ này của Khương Tuế đặc biệt đáng yêu, còn muốn ngậm lấy vành tai y để tiếp tục trêu. Ai ngờ đúng lúc đó, dì bảo mẫu từ trong bếp đi ra, hỏi:
“Trường Linh, Tiểu Khương, tối nay ăn sườn kho tàu hay sườn xào chua ngọt?”

Khương Tuế cứ như bị lửa đốt, một cước đá văng Cảnh Trường Linh. Cảnh Trường Linh hoàn toàn không phòng bị y, thế mà bị đá thẳng xuống khỏi sô-pha, còn lăn mấy vòng trên sàn. Dì bảo mẫu vừa bước ra khỏi bếp liền tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Dì: “…… Trường Linh, cậu không sao chứ?!”

Cảnh Trường Linh gượng gạo tự bò dậy, nói:
“Không sao ạ.”

Khương Tuế kéo tấm thảm che người mình lại, giả vờ như chuyện này chẳng hề liên quan đến mình.

Năm nay kỳ thi đại học khác hẳn mọi năm, được tổ chức vào mùa đông.

Cảnh Trường Linh đưa Khương Tuế đi thi. Hắn ngồi trong xe không xuống, dù sao ở Liễu Thành người quen biết hắn thật sự quá nhiều, nếu xuống xe bị nhận ra, thì hôm nay coi như khỏi mong yên tĩnh, chỉ toàn phải xã giao tiếp khách.

“Căng thẳng không?” Cảnh Trường Linh hỏi Khương Tuế, người đang không biết lần thứ bao nhiêu kiểm tra lại đồ đạc.

“…… Có một chút.” Khương Tuế đáp.
“Tôi còn tưởng năm nay thi gấp gáp như vậy, số người đăng ký sẽ không nhiều lắm.”

Kết quả đến điểm thi, bên ngoài vẫn là một mảng người đông nghịt, nhìn đâu cũng toàn là đầu người.

“Thế này vẫn còn ít.” Cảnh Trường Linh nói.
“Còn rất nhiều người vì tin tức bế tắc, căn bản không biết năm nay có cơ hội thi đại học. Đợi sang năm, số người đăng ký chắc sẽ tăng gấp đôi.”

Hắn nắm tay Khương Tuế, nói:
“Đừng căng thẳng, thầy giáo nói em học rất tốt.”

Khương Tuế hít sâu một hơi, dùng sức gật đầu. Cảnh Trường Linh tự tay giúp y kiểm tra lại đồ đạc lần cuối, rồi nhìn y xuống xe, cùng Ngụy Tư Miên nắm tay bước về phía tương lai đầy hy vọng.

Tài xế bỗng nhiên nói:
“Thiếu… à không, Trường Linh, cậu trông giống mấy phụ huynh đưa con đi thi ghê.”

Cảnh Trường Linh cười vui vẻ:
“Tôi vốn dĩ chính là phụ huynh đưa thí sinh đi thi mà.”

Dừng một chút, hắn lại nói:
“Giai đoạn nhạy cảm, đừng gọi tôi là thiếu gia nữa, sau này cứ gọi thẳng tên tôi.”

Tài xế vội vàng đáp vâng.

Nền tảng của Khương Tuế vốn rất vững, lại có giáo viên chuyên môn kèm cặp, nên chuyện thi đỗ thật ra không có gì bất ngờ. Nhưng khi cầm được giấy báo trúng tuyển, Khương Tuế vẫn vui đến không chịu nổi. Y mang giấy báo tới trước mộ ba Khương mẹ Khương, mở ra ngay trước mặt hai người.

Ngụy Tư Miên cũng thi đỗ vào ngôi trường đại học mà cô hằng mong ước, chỉ là không học cùng Khương Tuế. Cha mẹ cô lại chuẩn bị mấy phần quà, muốn tới cảm ơn Cảnh Trường Linh.

Nhà họ Ngụy có sinh viên đại học, chuyện này rất nhanh đã lan khắp khu phố, hàng xóm láng giềng ai nấy đều khen Ngụy Tư Miên có tiền đồ. Tôn Tuệ Lan cũng đang tán gẫu cùng mấy bà mấy thím, bỗng có người hỏi cô ta:
“Ê, thằng em chồng nhà cô trước kia học giỏi lắm mà? Nó có đi thi đại học không?”

Tôn Tuệ Lan vẫn hậm hực vì Khương Tuế mang đi hơn nửa tiền tích cóp trong nhà, liền trợn trắng mắt:
“Chỉ bằng nó mà cũng thi đại học à?

Loại sói mắt trắng đó, ngày nào đó ra đường bị sét đánh chết cũng không chừng, cô tưởng ai cũng có bản lĩnh như Tư Miên chắc?!”

“Không đúng mà, tôi nhớ trước kia thành tích của nó còn tốt hơn Tư Miên nữa kia?”

Tôn Tuệ Lan khinh miệt nói:
“Toàn gian lận mới có điểm số đó thôi! Tôi thấy bây giờ chắc nó không biết đang ở xó nào khiêng gạch đào than tự nuôi thân, đến cái công việc đàng hoàng cũng không có, sau này chắc chắn cũng chẳng cưới được vợ. May mà nó đi rồi, nếu không ở lại trong nhà vừa mất mặt vừa xấu hổ, tôi còn phải nuôi nó nữa, tôi nhổ vào!”

Mọi người xung quanh nhao nhao lên tiếng an ủi Tôn Tuệ Lan. Đúng lúc đó, Ngụy Tư Miên đi ngang qua, nghe thấy mấy lời này liền dừng bước, cong môi cười lạnh:
“Chị Tôn còn chưa biết sao? Tuế Tuế cũng thi đỗ đại học, hơn nữa còn đỗ tốt hơn tôi nhiều, đứng trong top mười toàn trường, trúng tuyển thẳng.”

Tôn Tuệ Lan kinh ngạc trừng to mắt, đám đông xung quanh lập tức ồ lên.

Trong mắt họ, Ngụy Tư Miên đã đủ giỏi rồi, không ngờ Khương Tuế còn giỏi hơn.

Ngụy Tư Miên tiếp tục nói, giọng lạnh lùng:
“Còn nữa, chị Tôn, sau này chị đừng có ra ngoài nói Khương Tuế lừa tiền nhà chị nữa. Căn nhà đó vốn dĩ đã có phần của Khương Tuế, các người vừa chiếm chỗ ở lại không cho cậu ấy ở, chính các người là người làm lạnh lòng cậu ấy trước, cậu ấy mới quyết định bán nhà cho các người rồi tự rời đi.”

“Tiền chú Khương để lại cũng bị các người chia sạch rồi đúng không? Một xu cũng không cho Khương Tuế, còn vội vàng đẩy cậu ấy xuống nông thôn làm việc. Các người tính toán cái gì, trong lòng chúng ta đều rõ như gương!”

Sắc mặt Tôn Tuệ Lan lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng tái mét lại thành xanh xám:
“Con nhỏ này đừng có nói bừa! Đừng tưởng làm sinh viên thì ghê gớm lắm. Theo tôi thấy, con gái đọc nhiều sách như vậy có ích gì chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn phải gả chồng sinh con sao? Đúng là vừa lãng phí thời gian vừa lãng phí tiền bạc! Nhà cô mà tiết kiệm được số tiền cho cô đi học ấy, thì em trai cô đã sớm cưới được vợ rồi!”

Ngụy Tư Miên không hề tức giận, chỉ bình thản đáp:
“Là lỗi của tôi.”

“Tôi nói với chị mấy chuyện này làm gì, dù sao Khương Tuế cũng đã đi xa rồi, là người mà chị vĩnh viễn không với tới được.”

Nói xong, cô bỏ lại Tôn Tuệ Lan đang bị mọi người chỉ trỏ sau lưng, xoay người rời đi thẳng.

……

Khương Tuế ở nhà họ Cảnh vài tháng, cuối cùng cũng gặp được cha của Cảnh Trường Linh - Cảnh Già.

Ngoài dự đoán của y, Cảnh Già là người ôn hòa, dễ gần. Biết Khương Tuế thi đỗ một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, ông rất tán thưởng y, còn nhất quyết kéo y uống vài chén. Cảnh Trường Linh vô cùng cạn lời:
“……Cha tưởng ai cũng giống đám bạn nhậu của cha, kém cỏi nhất cũng có thể uống cả cân sao? Đừng có dạy người ta mấy thói xấu này.”

“Con che chở ghê thật.”
Cảnh Già trừng mắt nhìn Cảnh Trường Linh một cái, rồi nói tiếp:
“Vậy cha hỏi con, Tiểu Khương sắp vào đại học rồi, con tính thế nào? Tiếp tục ở Liễu Thành trêu mèo chọc chó à? Đúng là con còn trẻ, chuyện gì cũng có cha con gánh cho, nhưng cha còn gánh được mấy năm nữa? Con không chịu tiếp quản, sau này định làm gì?”

Cảnh Trường Linh đáp rất thản nhiên:
“Con muốn cùng tiểu đồng chí đi học đại học.”

Cảnh Già suýt nữa thì tháo thắt lưng tại chỗ quật hắn.

Lúc này Cảnh Trường Linh mới nghiêm mặt nói:
“Cấp trên chẳng phải đã cố ý gọi cha trở về rồi sao? Dù sao con cũng phải theo Khương Tuế lên phía Bắc, thì tiện thể tìm một lớp học bên đó mà học thôi.”

Lời này tuy vẫn mang chút bất cần, cà lơ phất phơ, nhưng cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm hắn chịu nhượng bộ. Cảnh Già khẽ thở phào, nói:
“Coi như con còn biết điều, biết là không thể ăn không ngồi rồi cả đời.”

Ông lại dịu giọng nói với Khương Tuế vài câu, rồi mới rời đi.

Cảnh Trường Linh nhìn mái tóc bạc sau đầu cha mình, nhất thời không nói nên lời.

Cha hắn… quả thật đã già rồi.

Khương Tuế bỗng kéo nhẹ tay áo hắn, nói:
“Nếu chúng ta phải rời Liễu Thành, có phải nên viết cho anh Thiết Ngưu một bức thư báo một tiếng không?”

“……”
Cảnh Trường Linh không ngờ đã lâu như vậy mà y vẫn còn nhớ Trì Thiết Ngưu. Nhưng nhìn ánh mắt mong mỏi kia, hắn thật sự không nỡ từ chối, đành bất lực đáp:
“Viết viết viết, bây giờ em đi viết luôn đi.”

Khương Tuế vui mừng hớn hở đi viết thư.

Y trịnh trọng bỏ lá thư vào hòm thư, lại không hề hay biết rằng lúc này Trì Nhung đã sớm rời khỏi đội sản xuất Mai Cương, xác định không bao giờ nhận được bức thư ấy.

Sau Tết, Khương Tuế và Cảnh Trường Linh liền lên đường ra Bắc. Lệnh điều động của Cảnh Già vẫn chưa ban xuống, còn phải đợi thêm hai tháng, nhưng bên kia mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa. Quê gốc của Cảnh Trường Linh vốn ở đó, có nhà cũ để ở, chỉ là cách trường của Khương Tuế quá xa, nên vị đại thiếu gia họ Cảnh vô cùng hào phóng, trực tiếp mua hẳn một căn nhà gần trường.

Mùa xuân, Khương Tuế chính thức nhập học.

Đã rất lâu rồi y không còn trải nghiệm cuộc sống học đường, nhất thời còn có chút không quen. Cũng may y không phải ở ký túc xá, tan học về nhà, chỉ cần bị Cảnh Trường Linh quấy một trận là mọi bỡ ngỡ đều tan biến sạch sẽ.

Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua. Trong khoảng thời gian ấy, Khương Tuế luôn chờ thư hồi âm của Trì Nhung, nhưng từ mùa đông đợi sang mùa hè, vẫn không có lấy một chút tin tức.

Y lại gửi thêm vài lá thư về đội sản xuất Mai Cương, tất cả đều như đá ném xuống biển, bặt vô âm tín. Mãi đến giữa tháng Năm, cuối cùng y mới nhận được một phong thư gửi từ Mai Cương. Trong lòng y tràn đầy vui mừng, Khương Tuế vội vàng mở ra xem, nhưng người viết lại là đội trưởng đại đội trong thôn.

Trong thư nói rằng Khương Tuế đã gửi rất nhiều thư về, người đưa thư không tìm được người nhận, đành để hết ở văn phòng đại đội. Hơn nữa, Trì Nhung sau khi y rời đi không lâu cũng đã thu dọn hành lý rời khỏi quê nhà, còn cụ thể đi đâu thì không ai biết rõ.

Thời buổi này muốn tìm một người, chẳng khác nào mò kim đáy bể. Phương tiện liên lạc chưa phát triển, một khi đã rời khỏi nơi sinh sống, rất có thể cả đời cũng chẳng còn gặp lại.

Đối với chuyện này, Cảnh Trường Linh lại khá là vui mừng, nhưng thấy dáng vẻ buồn bã của Khương Tuế, hắn vẫn an ủi:
“Tôi sẽ cho người bên Liễu Thành để ý. Nếu có ai tìm tới hỏi thăm em thì báo cho tôi —— hắn có biết em đang ở đâu không?”

Khương Tuế gật đầu:
“Lúc tôi đi đã viết thư nói cho hắn biết rồi.”

Dù Trì Thiết Ngưu không biết chữ, nhưng vẫn có thể nhờ người khác đọc thư cho hắn nghe.

“Nếu có duyên, sớm muộn gì cũng gặp lại.” Cảnh Trường Linh xoa đầu Khương Tuế, nói tiếp: “Ngày mai tôi có cuộc họp, tối không về. Nếu một mình ở nhà mà sợ, thì gọi Tư Miên tới bầu bạn.”

“…… Tôi vì sao lại sợ?” Khương Tuế cảm thấy khó hiểu.

Cảnh Trường Linh thở dài:
“Được rồi, nói thật là tôi không yên tâm để em ở nhà một mình.”

“Tôi đâu phải đứa trẻ ba tuổi.” Khương Tuế đẩy hắn ra, “Ngày mai buổi sáng tôi có tiết học, phải ngủ sớm.”

Cảnh Trường Linh theo sau y về phòng ngủ. Chẳng bao lâu sau, cửa phòng đóng lại, bên trong vang lên giọng Khương Tuế tức giận:
“Đã nói là sáng mai có tiết học rồi…… Ưm, một lần cũng không được! Cảnh Trường Linh, cậu có nghe hiểu tiếng người không hả?!”

Hôm sau đi học, Khương Tuế có chút uể oải, tinh thần lơ mơ như đang gặp Chu Công. Đột nhiên có người khẽ đẩy y, thì thầm:
“Khương Tuế, bảo vệ ngoài cổng nói có người tìm cậu, bảo là anh trai cậu, mau ra xem đi.”

Anh trai?

Là Khương Bình Hoa hay Khương Gia Hoa? Chạy xa thế này tới tìm y làm gì?

Dù không mấy muốn gặp, nhưng cũng không thể để người ta đứng chờ mãi ngoài cổng. Khương Tuế vẫn xin phép giáo viên, định ra xem rốt cuộc hai người kia lại định giở trò gì.

Tới cổng lớn, bác bảo vệ nói:
“Chính là người kia, mặc đồ đen ấy, nói là anh trai cậu. Nhưng tôi thấy hai người trông chẳng giống nhau chút nào, thật là anh cậu sao?”

Vốn dĩ Khương Tuế đã không giống hai anh em nhà họ Khương, liền cười nói:
“Có lẽ là không....”

Chưa kịp nói hết câu, người đàn ông cao lớn kia đã xoay người lại, lộ ra gương mặt tuấn tú với đường nét cứng cáp. Thân hình cao ráo, chân dài thẳng tắp, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta khó mà bỏ qua.

Khương Tuế sững sờ đứng tại chỗ. Có lẽ chỉ một giây, cũng có thể là hơn mười phút trôi qua, y mới không dám tin thốt lên:

“Anh?!”

P/s: Lời của editor
Còn 7 chương nữa thui, tui sẽ ráng hoàn thế giới này trong 2 ngày nữa.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận