Khương Tuế đã vô số lần gặp Trì Nhung trong mơ, đến mức khi hoàn hồn lại, việc đầu tiên y làm chính là véo mạnh chính mình một cái. Cơn đau lập tức truyền tới, đau đến mức y hít mạnh một hơi lạnh.
Trì Nhung thấy vậy liền bước nhanh tới, mày nhíu chặt, mặt sa sầm lại. Không biết còn tưởng hắn định xách Khương Tuế lên đánh một trận, khiến mấy người qua đường đều cảnh giác, sợ hắn đột nhiên động tay.
Kết quả, Trì Nhung tiến sát lại gần, chỉ cẩn thận nâng tay Khương Tuế lên, thấp giọng hỏi:
“Em véo mình làm gì? Có đau không?”
Khương Tuế đầu tiên lắc đầu, rồi lại gật đầu. Y nhìn Trì Nhung, nhất thời không biết phải nói gì, bèn nhào thẳng vào lòng hắn. Giống như chim mỏi bay về tổ, y vùi mặt vào ngực hắn, giọng nghèn nghẹn:
“Anh… cứ như đang nằm mơ vậy.”
Trì Nhung ôm chặt y, khẽ đáp:
“Ừ, đúng là giống nằm mơ thật.”
Vô số đêm khuya tỉnh giấc, hắn đều mơ thấy Khương Tuế. Trong mơ có đủ mọi chuyện tốt đẹp, nhưng khi mở mắt ra, trước mặt chỉ còn căn phòng lạnh lẽo cùng ánh trăng thê lương, chẳng còn gì khác.
Từ ngày chia tay ở đội sản xuất Mai Cương đến nay, hai người đã nửa năm không gặp. Ban đầu Khương Tuế còn định dùng số tiền dành dụm của mình thuê cho Trì Nhung một căn phòng, ai ngờ Trì Nhung lại dẫn y tới một căn nhà có sân.
Khương Tuế kinh ngạc hỏi:
“Căn này… anh mua sao?”
“Thuê.” Trì Nhung nói, “Nhưng tôi đã bàn với chủ nhà rồi, đợi tiền trong tay xoay vòng xong là mua lại.”
Khương Tuế sống ở thành phố này cũng đã lâu, biết loại nhà thế này đắt đến mức nào. Y sững người một lúc, rồi vội vàng nắm chặt tay áo Trì Nhung, nhỏ giọng hỏi:
“Anh… anh không phải đi làm lái thương đó chứ?”
Lái thương chính là buôn lậu, kiếm tiền thì nhiều nhưng rủi ro cũng lớn. Một khi bị bắt, là phải vào cục cảnh sát ngồi tù.
“Không phải.” Trì Nhung đáp. “Tôi làm ăn bằng nghề gỗ. Bây giờ quốc gia đang phát triển ngoại thương, phía trên ủng hộ rất mạnh. Ngành này cần vốn lớn, ngưỡng vào cao, nên đến giờ vẫn chưa có nhiều người nhảy vào, coi như là ít người mà nhiều việc.”
“Nhưng anh đâu có vốn.” Khương Tuế nói. “Lúc anh rời đội sản xuất, trong tay hẳn là chẳng có bao nhiêu tiền mà?”
Trì Nhung đáp:
“Vận khí tốt. Sau khi rời đội sản xuất không lâu, tôi cứu được một ông chủ lớn trên núi. Nhà ông ấy đời đời làm nghề gỗ, có đường dây sẵn. Tôi theo ông ấy làm.”
Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng Khương Tuế biết mọi chuyện chắc chắn không thể suôn sẻ đến thế. Dù Trì Thiết Ngưu xuất thân nông thôn, không biết ngoại ngữ, trước kia cũng chưa từng làm ăn buôn bán, cho dù ông chủ kia có cảm kích ơn cứu mạng đến đâu, cũng khó mà yên tâm giao việc cho hắn như vậy.
“Vậy trước khi gặp ông chủ lớn đó thì sao?” Khương Tuế hỏi. “Khoảng thời gian ấy anh sống thế nào?”
Trì Nhung im lặng, trông có vẻ không muốn nói. Khương Tuế dùng mũi giày khẽ đá hắn một cái:
“Nói nhanh lên.”
“…… Cũng không có gì.” Trì Nhung đáp. “Ban đầu tôi đi làm c* li cho người ta, sau đó ra chợ bày quầy bán mấy món đồ lặt vặt. Lên núi tìm đặc sản thì gặp ông chủ đó.”
“Bày quầy vỉa hè à?”
“Ừ.” Trì Nhung nói tiếp. “Khoản tiền tích cóp được lúc đó, cũng chính là chút vốn ban đầu để tôi làm ăn bằng nghề gỗ sau này.”
Khương Tuế đưa tay sờ mặt hắn, nói:
“Anh hình như gầy đi rồi.”
Không ngày không đêm nào là không chạy đơn, lo làm ăn, còn phải tự học hỏi đủ thứ. Cũng chỉ nhờ Trì Nhung thể lực tốt, thân thể cường tráng mới có thể chống đỡ được đến giờ. Nếu đổi là người khác, e rằng đã sớm thành khách quen của bệnh viện.
“Không có đâu, em nhìn nhầm rồi.” Trì Nhung nói. “Tôi có tới địa chỉ em đưa xem thử, nhưng người ở đó đã không còn là anh chị của em nữa.”
Khương Tuế có chút ngạc nhiên:
“Vậy là ai?”
“Một nhà họ Lưu.” Trì Nhung đáp. “Họ nói anh cả của em phạm phải sai lầm nghiêm trọng trong xưởng, đã bị sa thải rồi.”
Trì Nhung trầm giọng nói:
“Trong xưởng còn bắt hắn bồi thường một khoản tiền rất lớn. Hắn không có tiền, đành phải bán căn phòng mình đang ở, chính là bán cho cái người họ Lưu kia. Hắn là một tên du côn lưu manh, suốt ngày gây chuyện thị phi, kéo một đám dân thất nghiệp lang thang về nhà uống rượu. Chị dâu thứ hai của em còn bị đám người đó dọa đến suýt sinh non, nhưng lại chẳng làm gì được bọn họ, cuối cùng chỉ có thể dọn ra ngoài.”
“Vậy còn chị của em thì sao? Chị ấy về nhà chồng rồi à?” Khương Tuế hỏi.
“Anh cả và anh hai của em đều đã dọn đi, chị ấy ở một mình cũng sợ. Nghe nói sau khi về nhà chồng, ngày nào cũng bị mẹ chồng gây khó dễ, sống không được tốt lắm.”
Nghe xong, Khương Tuế kỳ thực không có cảm xúc gì quá lớn. Dù sao thì từ lúc quyết định bán căn nhà đó, nơi ấy đã không còn là nhà của y nữa. Bây giờ anh chị em mỗi người một ngả, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.
Trì Nhung lại sợ y vì thế mà buồn bã, liền mở ngăn kéo, lấy ra một cái hộp đưa cho y. Khương Tuế mở ra xem, bên trong đầy ắp đủ loại kẹo: kẹo trái cây, kẹo sữa, kẹo đậu phộng, kẹo dẻo, bánh quy ngọt, kẹo bông gòn, chocolate… đủ mọi nhãn hiệu, đủ mọi hương vị.
“Nửa năm nay tôi đi rất nhiều nơi, chỗ nào cũng mua một ít kẹo đặc sản địa phương. Chắc em chưa từng nếm thử.” Trì Nhung tuy vẫn không có biểu cảm gì rõ rệt, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ mong chờ, khiến Khương Tuế bất giác nhớ tới hồi nhỏ. Khi đó, nếu y thi được một trăm điểm, cầm bài thi về khoe với ba mẹ, ánh mắt của mình… có phải cũng giống như thế này không?
Khương Tuế lấy ra một viên kẹo đậu phộng được gói rất đẹp, bóc ra cho vào miệng. Vị đậu phộng thơm nồng lan tỏa, đúng là loại kẹo y chưa từng ăn qua.
Y ôm chiếc hộp kẹo trong tay, như thể nhìn thấy những khoảnh khắc Trì Nhung giữa guồng quay làm ăn bận rộn, vẫn cố chen ra chút thời gian để mua kẹo cho y.
Thấy y cúi đầu không nói gì, Trì Nhung chần chừ hỏi:
“Em không thích sao?”
“Không phải, rất thích.” Khương Tuế vội nói, rồi vòng tay ôm lấy eo hắn, áp sát vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ và rắn rỏi kia. “Cảm ơn anh.”
Trì Nhung xoa đầu y, dịu giọng nói:
“Trưa nay ăn ở đây nhé? Em muốn ăn gì, tôi làm cho.”
“Em muốn ăn thịt khô xào khoai tây.” Khương Tuế nói.
Đó là bữa cơm đầu tiên y từng ăn ở nhà Trì Nhung, đến giờ vẫn nhớ rất rõ. Trì Nhung cười nói:
“Bây giờ anh có tiền rồi, có thể ăn mấy món khác.”
Khương Tuế lắc đầu, vẫn khăng khăng muốn ăn thịt khô xào khoai tây. Trì Nhung đành vào bếp chuẩn bị nguyên liệu.
Khương Tuế thì đi dạo khắp sân nhỏ. Nhìn là biết Trì Nhung vừa tới đây đã lập tức chạy đi tìm y, căn nhà gần như chưa được thu dọn, vẫn còn rất nhiều đồ đạc của chủ cũ. Trong sân có mấy chậu hoa cỏ trông vẫn xanh tốt.
Chỉ vì lâu không có người ở, căn nhà toát lên vẻ trống trải, quạnh quẽ. Thứ duy nhất mang chút hơi thở sinh hoạt, có lẽ chính là tiếng dao thớt lách cách vang lên từ trong bếp.
“Xin hỏi có ai ở nhà không?”
Bỗng nhiên có người gõ cửa. Khương Tuế đi ra mở cửa, thấy bên ngoài là một thanh niên mặc sơ mi trắng, đeo kính. Y nghi ngờ hỏi:
“Xin hỏi anh tìm ai?”
Người trẻ tuổi nhìn thấy mặt Khương Tuế thì sững người một lúc, rồi mới nói:
“Tôi tìm ông chủ Trì! Xin hỏi đây có phải nhà của ông chủ Trì không?”
Khương Tuế chỉ biết Trì Nhung đang theo một ông chủ lớn làm ăn, không ngờ hắn đã được gọi là “ông chủ Trì Mẫn”. Nhất thời y chưa kịp phản ứng, người trẻ tuổi gãi đầu, mặt đỏ lên:
“Có phải tôi tìm nhầm chỗ rồi không?”
Đúng lúc này, Trì Nhung thắt tạp dề bước ra từ bếp, trên tay còn cầm xẻng nấu ăn.
“Không phải tôi đã nói hôm nay đừng tới làm phiền tôi sao?”
Nhìn thấy Trì Nhung trong bộ dạng này, người trẻ tuổi như gặp phải mãnh thú, đứng đờ ra hồi lâu không nói được câu nào. Một lúc sau mới lắp bắp:
“Là… là bên ông chủ Lý xảy ra chút chuyện, nên bảo tôi tới gọi ngài một tiếng…”
Trì Nhung vẫn nhíu mày, liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay:
“Một tiếng nữa hãy tới tìm tôi.”
Nói xong liền định kéo Khương Tuế vào trong. Khương Tuế do dự một chút rồi nói:
“Anh… hay là anh đi lo việc trước đi?”
“Không có việc gì.” Trì Nhung thản nhiên nói. “Ăn cơm trước đã.”
Khương Tuế đề nghị:
“Hay là gọi người vừa nãy vào ăn cùng đi?”
“Không cần.” Trì Nhung nói. “Ngồi ăn cùng tôi hắn sẽ căng thẳng.”
Hắn kéo ghế cho Khương Tuế ngồi xuống cạnh bàn, rất nhanh đã bưng từ trong bếp ra hai món một canh: một đĩa thịt khô xào khoai tây, một đĩa rau xanh xào, cùng một bát canh bí đao thịt viên.
Tay nghề nấu ăn của hắn rất khá, màu sắc – hương thơm – vị đều đầy đủ. Khương Tuế vừa ăn vừa hỏi:
“Người vừa rồi là nhân viên của anh à?”
“Thư ký.” Trì Nhung đáp ngắn gọn.
Xem ra Trì Thiết Ngưu quả thực đã phát đạt, không chỉ trở thành “ông chủ Trì”, mà còn có cả thư ký riêng.
Trì Nhung gắp cho Khương Tuế một miếng thịt khô nửa nạc nửa mỡ, nói:
“Tôi dự định làm thêm hai tháng nữa rồi tách ra làm riêng. Ông chủ Lý là người trượng nghĩa, nhưng lại nhát gan, tầm nhìn không xa. Bây giờ là thời điểm tốt nhất để làm ngoại thương, nếu không tranh thủ chiếm thị trường lúc này, về sau muốn chen chân vào thì rất khó.”
Khương Tuế thực ra không hiểu rõ chuyện làm ăn, giống như mỗi lần Cảnh Trường Linh nói với y về quan trường, y cũng nghe chẳng hiểu bao nhiêu. Để trả đũa, y còn cố tình nói về chuyên ngành của mình, khiến Cảnh Trường Linh nghe mà hai mắt tối sầm, một chữ cũng không hiểu.
Nhưng với Trì Nhung thì khác. Khương Tuế nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Ăn xong, Trì Nhung đi thu dọn bát đũa, rồi đưa Khương Tuế về trường.
“Tối tôi tới đón em nhé?” hắn hỏi.
Dù sao tối nay Cảnh Trường Linh cũng không về, Khương Tuế gật đầu đồng ý. Trì Nhung đứng nhìn theo y bước vào cổng trường, lúc này mới quay đầu nói:
“Đi thôi.”
Hôm nay thư ký bị dọa cho không nhẹ. Từ khi quen Trì Nhung tới nay, trong lòng hắn, Trì Nhung luôn là hình tượng cứng rắn, quyết liệt. Năm đó mọi người chạy tuyến vận chuyển, phía trên không chịu gật đầu, chính Trì Nhung thức liền mấy đêm, lại còn uống rượu đến xuất huyết dạ dày trên bàn tiệc mới giành được. Sau đó có đối thủ thấy việc làm ăn của họ phát đạt, kéo một đám du côn đến nhà xưởng gây sự, Trì Nhung còn trực tiếp cởi áo khoác, đánh cho mấy tên cầm đầu đến mức cha mẹ cũng không nhận ra.
Một người như thế, vậy mà lại thắt tạp dề ở nhà nấu cơm, thật sự quá mức phá vỡ nhận thức.
Lên xe, Trì Nhung nói:
“Trước đó tôi bảo cậu điều tra bối cảnh gia đình họ Cảnh kia, có manh mối chưa?”
Thư ký vội vàng lấy túi tài liệu đưa cho hắn. Trì Nhung mở ra xem một lúc, lông mày dần nhíu chặt, sắc mặt không mấy vui vẻ. Thư ký dè dặt hỏi:
“Ông chủ Trì, có vấn đề gì sao?”
“Không có gì.” Trì Nhung đặt tài liệu trở lại, hờ hững nói. “Chỉ là đột nhiên phát hiện, muốn g**t ch*t cái tên họ Cảnh này… cũng khá phiền phức.”
Thư ký: “……”
Chính vì Trì Nhung thường xuyên buột miệng nói ra những lời như thế, nên mới có nhiều người không tin bọn họ chỉ là thương nhân làm ăn đàng hoàng.
……
Hôm nay tâm trạng Khương Tuế cực kỳ tốt. Y mượn điện thoại của phòng bảo vệ, gọi báo tin này cho Ngụy Tư Miên. Ngụy Tư Miên cũng vui mừng không kém. Trì Nhung từng giúp đỡ cô, Ngụy Tư Miên luôn ghi nhớ ân tình ấy, biết hắn có tiền đồ, còn vui hơn cả chuyện bản thân thi đậu đại học.
“Khi nào anh ấy rảnh để gặp một lần?” Ngụy Tư Miên nói. “Tôi luôn muốn đích thân cảm ơn anh ấy.”
“Tối nay tôi hỏi anh ấy thử.” Khương Tuế đáp.
Ngụy Tư Miên im lặng một chút, rồi hạ thấp giọng:
“Tuế Tuế, cậu với Cảnh Trường Linh…”
“Tôi với Cảnh Trường Linh thì sao?” Khương Tuế ngẩn ra.
Ngụy Tư Miên nói khẽ:
“Cậu không phải đang yêu đương với Cảnh Trường Linh sao? Vậy bây giờ giữa cậu và anh Thiết Ngưu… rốt cuộc là chuyện gì?”
Khương Tuế sững người, kinh ngạc hỏi:
“Tôi khi nào lại yêu đương với Cảnh Trường Linh?”
“Hắn đối với cậu tốt như vậy, hai người còn ở cùng nhau, suốt ngày dính lấy nhau……” Ngụy Tư Miên nói bằng giọng đầy ẩn ý. “Như thế mà không phải yêu đương thì là gì nữa? Tuế Tuế, cậu đừng có làm trai tồi nha, tôi sẽ khinh thường cậu!”
Mặt Khương Tuế đỏ bừng lên:
“Cậu đừng nói linh tinh, tôi với Cảnh Trường Linh không phải quan hệ kiểu đó.”
“Vậy còn cậu với Trì Nhung thì sao?”
Khương Tuế nghiêm túc đáp:
“Cũng không phải quan hệ như cậu nghĩ. Anh Thiết Ngưu là anh trai của tôi.”
Ngụy Tư Miên: “……”
Câu này nghe đúng chuẩn phát ngôn của trai tồi. Nếu đổi lại là người khác, Ngụy Tư Miên đã cúp máy từ lâu, nhưng đặt lên người Khương Tuế thì……cô chọn cách dung túng, bất đắc dĩ nói:
“Thôi được rồi, cậu nói không phải thì coi như không phải. Nhưng nếu hai người đó mà đánh nhau vì cậu, nhớ tránh xa một chút, đừng để bị vạ lây.”
Khương Tuế cảm thấy kỳ quái:
“Vì sao họ lại đánh nhau?”
Ngụy Tư Miên đáp tỉnh bơ:
“Tranh giành tình cảm chứ còn gì. Tóm lại cậu cẩn thận là được.”
Khương Tuế: “?”
Buổi chiều tan học, Khương Tuế vừa ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy Trì Nhung. Trì Nhung dường như đang có tâm sự, Khương Tuế hỏi thì hắn chỉ nói không có gì. Mãi đến sau bữa tối, Khương Tuế ngồi trên ghế, đổ hết kẹo trong hộp ra phân loại, Trì Nhung mới đột nhiên mở miệng:
“Tuế Tuế, ông chủ Lý chuẩn bị ra nước ngoài.”
Khương Tuế kinh ngạc:
“Ông ta không phải đang làm ăn rất thuận lợi sao? Sao lại đột nhiên muốn ra nước ngoài?”
“Anh rể của hắn gặp chuyện.” Trì Nhung hạ giọng nói.
Hóa ra ông chủ Lý có thể hô mưa gọi gió như vậy, hoàn toàn nhờ có một người anh rể làm quan lớn. Giờ anh rể ngã ngựa, hắn cũng bị liên lụy, đâu còn tâm trí lo mấy chuyện làm ăn trong nước, chỉ đành chuẩn bị chạy ra nước ngoài tránh sóng gió.
“Vậy còn việc làm ăn của hắn thì sao?” Khương Tuế hỏi.
Trì Nhung đáp:
“Hắn vốn đã có người thân tín từ trước, lại luôn không hòa hợp với tôi. Ban đầu tôi tính hai tháng nữa mới ra ngoài làm riêng, nhưng tình hình bây giờ… e là phải đẩy kế hoạch sớm hơn.”
“Có phiền phức lắm không?” Khương Tuế lo lắng.
“Không đến mức phiền,” Trì Nhung nói. “Chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ là nếu tách ra làm riêng, tôi sẽ rất bận.”
Khương Tuế cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn không vui.
Có lẽ Trì Nhung cảm thấy thật vất vả mới tìm được y, còn chưa kịp đoàn tụ cho đàng hoàng thì đã lại phải vùi đầu vào công việc.
Khương Tuế vỗ nhẹ lên cánh tay hắn, dịu giọng nói:
“Không sao đâu, em đi học cũng bận mà.”
“Với lại, anh không cố gắng kiếm tiền thì lấy gì mua chocolate cho em ăn chứ?”
Tim Trì Nhung như bị lông vũ khẽ khều qua, vừa ngứa vừa tê. Dường như có thứ gì đó sắp sửa phá tan lồng ngực mà trào ra ngoài. Hắn cố gắng kìm nén d*c v*ng ấy, giọng khàn đi:
“Ừ. Anh nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau này xây cho Tuế Tuế hẳn một nhà máy chocolate.”
Khương Tuế hôn nhẹ lên khóe môi hắn:
“Anh đúng là người đối xử với em tốt nhất.”
Y vừa ăn kẹo xong, giữa môi răng vẫn còn vương hương ngọt, mềm mại ghé sát lại gần như thế. Hầu kết Trì Nhung khẽ trượt lên xuống, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt. Cuối cùng hắn vẫn không nhịn được, một tay ôm chặt lấy eo y, cúi đầu ngậm lấy đôi môi Khương Tuế.
Nụ hôn này vừa mãnh liệt vừa gấp gáp, chút nước bọt ít ỏi trong miệng Khương Tuế gần như bị Trì Nhung cuốn sạch. Y bị hắn bế ngồi lên bàn trà, thở gấp, đưa tay đẩy đầu Trì Nhung ra, nhỏ giọng nói:
“Không thở nổi…”
Ánh mắt Trì Nhung trầm xuống, đột ngột vén áo thun của Khương Tuế lên, trực tiếp luồn tay vào từ gấu áo.