“Em không phải là người như vậy.” Giọng Trì Nhung khàn đi. Vóc dáng hắn cao lớn, đứng trước Khương Tuế mảnh khảnh liền như áp đảo cả người y. Thế nhưng lúc này hắn lại cúi đầu, dáng vẻ chẳng khác nào một con chó bại trận hoảng loạn, vội vàng muốn chứng minh tấm lòng với chủ nhân.
“Tuế Tuế, nếu em—”
“Em chính là người như vậy.” Khương Tuế lạnh lùng cắt ngang. “Anh đối xử tốt với em như thế, mà vẫn còn chưa hiểu em sao? Trước kia em thân với anh, chẳng qua là vì ở đội sản xuất anh có thể che chở em thôi. Nếu không thì anh nghĩ là vì cái gì?”
Đây là lời thật lòng của Khương Tuế. Xét theo tính cách và suy nghĩ ban đầu của nhân vật này, tình cảm y dành cho Trì Nhung từ đầu đến cuối vốn luôn ít hơn lợi dụng.
Chỉ tiếc là Trì Nhung làm ăn thì khôn ngoan tuyệt đỉnh, nhưng trong chuyện tình cảm lại là một kẻ thuần túy “não yêu đương”. Hắn nắm chặt tay Khương Tuế, hạ giọng nói:
“Bây giờ tôi cũng có thể… Có lẽ hiện tại tôi vẫn chưa lợi hại như Cảnh Trường Linh, nhưng tôi cũng có thể cho em một cuộc sống rất tốt.”
“Chuyện trước kia tôi nói mua cho em một xưởng chocolate, em còn nhớ không? Tôi đã cho người đi hỏi thăm rồi, rất nhanh thôi—”
Khương Tuế lại lần nữa cắt ngang hắn:
“Anh nói những lời này bây giờ, không còn ý nghĩa gì nữa. Bởi vì em sẽ không thay đổi quyết định của mình.”
Y rút tay ra khỏi sự trói buộc của Trì Nhung, mỉm cười nhàn nhạt:
“Anh, sau này sống cho tốt nhé. Em đi trước đây.”
Nói xong, y xoay người bước ra ngoài, đồng thời thản nhiên đếm trong lòng: một, hai, ba…
Vừa đếm tới ba, y đã bị người từ phía sau túm lại. Giọng Trì Nhung trầm xuống, lạnh cứng:
“Có phải là Cảnh Trường Linh uy h**p em không?”
02 cảm động lên tiếng:
“Ký chủ, cậu đã nói đến mức này rồi mà hắn vẫn cho rằng cậu bị uy h**p, người ta tốt thật đó.”
Khương Tuế mỉm cười:
“Muốn thưởng không?”
02 lập tức ngoan ngoãn im miệng.
“Chuyện này không liên quan gì tới Cảnh Trường Linh.” Khương Tuế nói. “Em chỉ đơn thuần cảm thấy giữa chúng ta không còn cần thiết phải tiếp tục qua lại nữa. Hơn nữa.....”
“Đủ rồi.” Giọng Trì Nhung lạnh lẽo. Những ngón tay nắm cổ tay Khương Tuế siết chặt, nhưng ngay cả trong cơn tức giận hắn vẫn khống chế lực đạo, sợ làm đau y. Hắn khàn giọng nói:
“Tuế Tuế, em cần phải bình tĩnh lại.”
Khương Tuế thầm nghĩ, người cần bình tĩnh lúc này rõ ràng là hắn thì đúng hơn. Y cau mày nói:
“Em rất bình tĩnh.”
Trì Nhung không nói nữa, chỉ kéo y đi về phía trước. Khương Tuế bị lôi đến lảo đảo, vỗ mạnh tay hắn:
“Ở đây đông người như vậy, anh mau buông em ra.”
“Nếu em không muốn tự đi, tôi bế em cũng được.”
Khương Tuế: “……”
Không ném nổi mặt mũi, thôi thì tự đi vậy.
Trì Nhung dẫn Khương Tuế tới một căn nhà khác. Khương Tuế không nhịn được hỏi hệ thống:
“Mới có nửa năm thôi mà Trì Thiết Ngưu lấy đâu ra nhiều tiền thế? Thế giới nhỏ này mở bàn tay vàng cho người con của thiên mệnh cũng quá tay rồi đó?”
02 đáp:
“Đây là thế giới cấp thấp, nội dung thế giới đơn giản, người con của thiên mệnh là trung tâm thế giới, bàn tay vàng đơn giản mà thô bạo cũng có thể hiểu được mà…”
Khương Tuế bình luận:
“Rất dễ khiến tâm lý dân làm công nhân sụp đổ. Kiến nghị lần sau đừng làm vậy nữa.”
“À à à được, tôi sẽ phản hồi với cục trưởng.” 02 trả lời xong mới chợt nhận ra có gì đó không đúng. Khương Tuế này sắp bị Trì Nhung nhốt trong phòng tối tới nơi rồi, sao còn bình tĩnh thong dong đến vậy chứ?!
Căn nhà này vị trí địa lý bình thường, ưu điểm duy nhất là dọn vào là có thể ở ngay. Khương Tuế đứng giữa sân, nhìn Trì Nhung rồi lại nhìn cánh cửa:
“Anh không phải định giam em lại đấy chứ?”
“Không.” Trì Nhung cúi đầu, trán chạm vào trán Khương Tuế, giọng nói nhẹ hẳn xuống. “Chỉ là tạm thời giấu em ở một nơi Cảnh Trường Linh không tìm thấy, để hắn không có cách nào uy h**p em.”
“Em yên tâm, tôi nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết hắn.”
Khương Tuế: “.”
Cho dù trời có sập xuống, con trâu này cũng nhất quyết không chịu tin rằng Khương Tuế thật sự không thích hắn.
Khương Tuế khẽ nâng mi mắt, đối diện với đôi mắt nâu sẫm của Trì Nhung. Trong đó cảm xúc cuộn trào, lúc nổi lúc chìm, không thể nhìn thấu, lại vô cớ khiến người ta liên tưởng tới mặt biển trước cơn bão, bề ngoài tưởng như gió yên sóng lặng, nhưng bên dưới đã là sóng ngầm dữ dội.
“Hệ thống.” Khương Tuế lên tiếng.
“Dạ?”
Khương Tuế nói: “Các anh có thể cắt đứt liên hệ.”
“Vì sao?” 02 mơ hồ hỏi lại.
Khương Tuế đáp rất bình thản: “Bởi vì chuyện sắp xảy ra, không phù hợp với trẻ em.”
02 còn định truy hỏi thêm, thì 01 đã trực tiếp lên tiếng:
“Được.”
Gần như ngay khoảnh khắc 01 chặn tín hiệu, Trì Nhung đã cúi người, bế ngang Khương Tuế lên.
....Thực ra, ngay từ lúc quyết định tới tìm Trì Nhung, Khương Tuế đã đoán trước được rằng chắc chắn sẽ phải chịu chút khổ. Chỉ là y đã đánh giá thấp mức độ tàn nhẫn của Trì Nhung trên giường.
Thân là người con của thiên mệnh của thế giới nhỏ này, hắn không chạy nghiệp vụ, không bàn làm ăn, cũng chẳng giao tiếp với xã hội, chỉ lăn qua lộn lại nghiên cứu duy nhất một việc, làm thế nào để bắt nạt Khương Tuế.
Chỉ cần Khương Tuế hơi bộc lộ ý định muốn rời đi, Trì Nhung liền cúi xuống hôn môi y, l**m láp chiếc cổ thon dài kia, khiến Khương Tuế ngay cả một câu cũng không thể nói ra, chứ đừng nói đến chuyện trốn chạy.
01 cực kỳ cẩn thận, mãi tới chiều hôm sau mới mở lại phong tỏa, lần nữa liên hệ với Khương Tuế:
“Ký chủ?”
“Ừm.” Khương Tuế lười biếng cuộn mình trong chăn, giống hệt một con mèo mệt mỏi. “Sao vậy?”
01 nói: “Bên Thần Điện…”
Khương Tuế lập tức hiểu ra:
“Bộ Âu giục tôi à?”
01 đáp: “Cục trưởng chỉ hy vọng ngài có thể nhanh chóng thoát khỏi thế giới nhỏ này, bởi vì…” Nó ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Quyền khống chế của thế giới nhỏ này đã không còn thuộc về Cục Quản Lý Thời Không. Nếu tiếp tục ở lại, với ngài mà nói sẽ rất nguy hiểm.”
Khương Tuế bình thản hỏi:
“Vậy quyền khống chế thế giới nhỏ này, còn thuộc về Chủ Thần không?”
Lần này 01 trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới đáp:
“Thế giới này cũng đã không còn thuộc về Chủ Thần. Chúng tôi có thể liên hệ được với ngài, là bởi vì… thần đã ngầm cho phép.”
Đây là lần đầu tiên Khương Tuế nghe hệ thống nhắc tới sự tồn tại của “thần”. Trong khoảnh khắc, y lập tức nghĩ tới đôi mắt khổng lồ trong Thần Điện.
Đôi mắt đó… so với việc được cung phụng trong Thần Điện, chi bằng nói là bị giam cầm.
Vậy rốt cuộc đó là thứ gì? Thật sự là Chủ Thần trong truyền thuyết sao?
01 tiếp tục:
“Nếu hiện tại ngài có bất kỳ yêu cầu nào, đều có thể đưa ra. Cục trưởng nhất định sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn. Thần Điện đã mất kiểm soát, chủ thần cũng sắp lâm nguy. Ngài hẳn là sẽ không trơ mắt nhìn Cục Quản Lý Thời Không với từng ấy nhân viên....”
Nó còn chưa nói xong, Khương Tuế đã cắt ngang:
“Ép buộc đạo đức tôi à?”
“Xin lỗi, tôi là người không có đạo đức. Chiêu này đối với tôi vô dụng.” Khương Tuế ngáp một cái, cuối cùng cũng từ đống chăn hỗn độn bò dậy. Kết quả lại đánh giá sai thể trạng của bản thân, chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.
Khương Tuế: “……”
Trì Thiết Ngưu đúng là một con trâu chính hiệu.
02 dè dặt lên tiếng giải thích:
“Ký chủ, 01 thật sự không phải đang ép buộc đạo đức cậu, nó chỉ là cảm thấy… chỉ là cảm thấy cậu sẽ không thật sự mặc kệ sống chết của chủ thần.”
Khương Tuế chậm rãi đi tới bên cửa sổ, kéo rèm ra, để ánh nắng tràn vào phòng, rồi hỏi:
“Vậy xin hỏi, tôi lấy thân phận gì, đứng trên lập trường nào để đi cứu vớt cái gọi là chủ thần đây?”
Hai hệ thống im lặng rất lâu, hẳn là đang trao đổi với Bộ Âu. Một lúc sau, giọng Bộ Âu vang lên trong đầu Khương Tuế:
“Ngài đã nghĩ kỹ chưa?”
Khương Tuế đáp rất thản nhiên:
“Chưa, tôi chỉ thuận miệng lừa một chút thôi.”
Bộ Âu: “……”
Khương Tuế nói tiếp:
“Nhưng nhìn phản ứng của các người, xem ra tôi thật sự là… vị thần trong truyền thuyết đó rồi?”
Bộ Âu bất đắc dĩ thở dài, nói:
“Vốn dĩ trước khi ván cược kết thúc, chúng tôi không nên nói cho ngài những chuyện này. Nhưng nếu ngài đã đoán ra rồi, vậy tôi cũng không cần phải che giấu nữa.”
“Đúng vậy, ngài chính là vị thần minh trong truyền thuyết đã ngủ say suốt một thời gian rất dài… hoặc nói chính xác hơn, là một phần ý thức của thần minh.”
“Hiện tại tình huống đã rất khẩn cấp, cục diện đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát. Chúng tôi cần ngài nhanh chóng quay về để ổn định thế cục.” Giọng Bộ Âu trầm hẳn xuống, “Đến lúc đó, những gì ngài muốn biết, tôi đều sẽ nói cho ngài.”
Khương Tuế vốn cũng chỉ là thuận miệng trêu chọc bọn họ. Bộ Âu đã nói đến mức này, y cũng không tiếp tục làm khó, chỉ đáp:
“Cho tôi hai ngày.”
Bộ Âu còn chưa kịp nói thêm câu nào, đã trực tiếp bị bài xích khỏi thế giới nhỏ.
Khương Tuế tựa bên cửa sổ, nheo mắt nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài. 02 là kẻ rảnh rỗi không yên, tò mò hỏi:
“Ký chủ đang nghĩ gì thế?”
“Đang làm quen với thân phận mới của tôi.” Khương Tuế sờ cằm, khẽ cười, “Chuyện 01 từng uy h**p sẽ trừ điểm của tôi, tôi vẫn nhớ rõ lắm.”
01: “……”
Không bao lâu sau, thư ký Tiểu Trịnh của Trì Nhung bước vào. Thấy Khương Tuế đã tỉnh, hắn vội nói:
“Ông chủ có chút việc quan trọng, tối nay có thể mới về. Ngài ấy bảo tôi tới trông nom cậu…Cậu thấy trong người ổn không?”
Tiểu Trịnh tuy không biết rốt cuộc Khương Tuế và Trì Nhung là quan hệ gì, nhưng nhìn thái độ Trì Nhung coi y như bảo bối, cũng hiểu rõ đây là người tuyệt đối không thể sơ suất khi hầu hạ. Hắn dè dặt hỏi thêm:
“Tôi bảo người nhà hầm ít canh, cậu có muốn uống không?”
“Cảm ơn.” Khương Tuế ăn uống qua loa một chút, rồi hỏi:
“Hôm nay có ai đến trường tìm tôi không?”
Tiểu Trịnh biết chuyện hai người anh của Khương Tuế từng đến trường gây rối, lập tức trấn an:
“Cậu đừng lo, ông chủ đã đi xử lý rồi.”
Thì ra việc quan trọng của Trì Nhung là chuyện này.
Khương Tuế lại hỏi:
“Vậy còn Cảnh Trường Linh?”
Tiểu Trịnh thoáng có chút khó xử, không biết có nên nói hay không. Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, sắc mặt tái nhợt, khẽ cắn môi:
“Không thể nói cho tôi biết sao?”
“Không phải, không phải.” Tiểu Trịnh vội vàng xua tay, “Hai người anh của cậu làm ầm ĩ dữ lắm, Cảnh thiếu gia chắc cũng đã tới xử lý rồi.”
Thật là… quá tốt.
Không ngờ Khương Gia Hoa và Khương Bình Hoa, hai phế vật đó, lại biết cố gắng đến vậy. Y thậm chí còn không cần tốn công bày mưu gom người lại.
“Anh có thể đưa tôi qua đó xem một chút không?” Khương Tuế nhìn Tiểu Trịnh đầy khẩn thiết, lo lắng nói:
“Tôi sợ bọn họ xảy ra xung đột, sẽ bị thương.”
“Nhưng mà…”
“Tôi chỉ qua xem thôi.” Giọng Khương Tuế nghẹn lại, “Tôi thật sự rất sợ…”
Thấy y như vậy, Tiểu Trịnh lập tức mềm lòng, không nói thêm được gì nữa:
“Được, tôi đưa cậu qua. Nhưng cậu phải ở yên trên xe, không được xuống.”
Khương Tuế cảm ơn hắn, quay về thay quần áo. Đối diện với chính mình trong gương, y nở một nụ cười.
Nụ cười ấy khiến 02 nhìn mà thấy không ổn:
“Cậu đang tính kế gì đấy?”
“Đừng nói bừa.” Khương Tuế mỉm cười, “Tôi chỉ chuẩn bị cho bọn họ một món quà chia tay nho nhỏ thôi.”
“Bảo đảm… khiến bọn họ cảm động suốt đời không quên.”