Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 142.




Thật ra Khương Tuế vẫn luôn cảm thấy, trên giường Cảnh Trường Linh khá là dịu dàng. Tuy rất biết hành hạ người khác, thường xuyên khiến y chịu không nổi đến mức bật khóc, nhưng nhìn chung vẫn xem như săn sóc chu đáo. Mãi đến đêm nay, Khương Tuế mới nhận ra trước đây hắn đã kiềm chế đến mức nào.

Khương Tuế cảm thấy mình có lẽ sắp ngất đi, nhưng ý thức trước sau vẫn giữ được một đường tỉnh táo mơ hồ. Y thấy mình giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi, lúc chìm lúc nổi, chẳng nhìn thấy phía trước, cũng chẳng biết lối đi đâu, chỉ có thể mặc cho dòng nước cuốn trôi.

Trời biển dậy sóng dữ dội, khiến y cảm giác mình bất cứ lúc nào cũng có thể lật úp. Vì thế mà kinh hồn bạt vía, chỉ muốn bám lấy thứ gì đó để tìm chút an toàn, nhưng thứ y chộp được lại chỉ là cánh tay của kẻ gây họa.

“Tuế Tuế.”
Cảnh Trường Linh hôn lên đôi môi đã hơi khô của Khương Tuế, hỏi: “Em có muốn uống nước không?”

Khương Tuế uống liền nửa ly trong một hơi, ôm cái ly mà vẫn chưa hoàn hồn. Cảnh Trường Linh dường như rất thích dáng vẻ này của y, lại ôm lấy cả người Khương Tuế đầy mồ hôi, hôn thêm một lúc lâu.

Khương Tuế nhìn bản thân trong gương, trong thoáng chốc lại có cảm giác hoảng hốt. Y cảm thấy người trong gương với khắp người là dấu hôn, ánh mắt mê ly kia dường như không phải là mình, hoặc nói đúng hơn, đó là một “mình” khác.

Ý nghĩ ấy khiến Khương Tuế hoảng sợ. Y chớp chớp hàng mi còn dính nước, chăm chú nhìn người trong gương, rồi dần dần thật sự sinh ra cảm giác: người đó không phải là mình.

“Tuế Tuế?”
Bên tai vang lên giọng hỏi khẽ của Cảnh Trường Linh, “Em sao vậy?”

“…Không có gì.”
Khương Tuế hít sâu một hơi, xoay tay ôm lấy cổ Cảnh Trường Linh, vùi mặt vào hõm cổ hắn.

Đây là một động tác mang ý nghĩa tìm kiếm cảm giác an toàn rất rõ ràng. Bình thường vào lúc này, Khương Tuế sẽ hơi cáu kỉnh, sẽ không ngoan ngoãn để người ta ôm như vậy. Cảnh Trường Linh nhíu chặt mày:
“Tuế Tuế, rốt cuộc em làm sao vậy?”

Khương Tuế mím môi không nói. Y không thể nào nói cho Cảnh Trường Linh rằng mình cảm thấy “mình không phải là mình” được, nói ra chỉ bị coi là kẻ điên.

Y từng thấy những người điên lúc còn nhỏ bị ghét bỏ, bị xua đuổi như thế nào, nên càng không muốn mở miệng.

Có lẽ ngủ một giấc, cảm giác kỳ quái này sẽ tự biến mất.

Khương Tuế vừa tự an ủi mình như vậy, vừa lén nhìn lại gương mặt trong gương. Lần này, y thậm chí còn cảm thấy người trong gương… mỉm cười với mình.

Đó là một nụ cười dịu dàng, bao dung, đầy tự tin....một nụ cười mà y chắc chắn bản thân mình tuyệt đối không bao giờ có.

……

Ngày hôm sau là thứ bảy. Khương Tuế ngủ liền một mạch đến tận trưa. Khi mơ mơ màng màng tỉnh lại, y phát hiện Cảnh Trường Linh đang tựa bên cạnh đọc sách. Thấy y tỉnh, hắn hơi cúi mắt, như thể thuận miệng hỏi:

“Em có nằm mơ không? Tôi nghe thấy em nói mớ.”

Khương Tuế lười biếng “Ừ?” một tiếng:
“Tôi nói gì?”

“Em gọi tên một người.”

Cảnh Trường Linh mỉm cười:
“Là người rất quan trọng với em sao?”

Khương Tuế chẳng có chút ấn tượng nào, thuận miệng đáp:
“Có thể là lúc nhỏ tôi nuôi thú cưng chăng? Tên gì vậy?”

Cảnh Trường Linh khép sách lại. Hắn cảm thấy hôm nay Khương Tuế có gì đó khác thường, nhưng lại không nói rõ được.
“Không nghe rõ lắm, nhưng chắc là tên người.”

Hơn nữa, giọng điệu còn rất thân mật.

Cảnh Trường Linh rất để tâm đến chuyện này, nhưng Khương Tuế thì không để trong lòng. Y xuống giường ăn chút gì đó, rồi hỏi:
“Bọn Khương Gia Hoa bây giờ đang ở đâu?”

“Bị công an tạm giữ rồi.”
Cảnh Trường Linh trấn an: “Yên tâm, bọn họ sẽ không đến gây phiền phức cho em nữa.”

Khương Tuế thầm nghĩ: như vậy không được. Nếu bọn Khương Gia Hoa không đến gây chuyện, y làm sao có thể danh chính ngôn thuận thoát khỏi thế giới này?

“Hệ thống?”
Khương Tuế thử liên lạc với hệ thống. Vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì, không ngờ trong đầu lại vang lên tiếng dòng điện đứt quãng:

“Ký chủ… xin chào. Hệ thống 01 sẽ tiếp tục phục vụ ngài.”

Ai?

Thế mà lại liên lạc được?

Nhưng trên mặt Khương Tuế không hề lộ ra vẻ vui mừng, ngược lại còn trầm xuống vài phần.

Việc trước đó không thể liên hệ được với hệ thống là vì có ngoại lực can thiệp. Hiện tại có thể kết nối lại, chỉ có thể chứng minh hai khả năng.

Thứ nhất, luồng lực lượng kia đã biến mất, hoặc suy yếu đến mức không còn đủ sức khống chế thế giới nhỏ này.

Thứ hai, luồng lực lượng đó đã trở nên mạnh hơn, mạnh đến mức có thể hoàn toàn phớt lờ quy tắc vận hành của thế giới nhỏ.

Khương Tuế liếc nhìn Cảnh Trường Linh một cái —— người vẫn yên ổn vô sự, vậy thì khả năng thứ hai rõ ràng là lớn hơn.

Vì sao sức mạnh lại đột ngột tăng lên?
Là vì ván cược sắp kết thúc rồi sao?

“Đúng vậy.”
01, kẻ vẫn luôn cố gắng thiết lập liên lạc ổn định, bỗng nhiên lên tiếng: “Lần này là chúng tôi cưỡng ép đánh thức ngài.”

Khương Tuế nhíu mày:
“Vì sao?”

“Đây là ý của cục trưởng.”
01 nói ngắn gọn súc tích: “Bên Thần Điện xảy ra một số vấn đề. Thời gian không còn nhiều, chỉ có thể tăng tốc tiến độ ván cược.”

Khương Tuế hiếm hoi nhận ra, trong giọng nói máy móc lạnh băng của 01 lại lẫn vào một tia căng thẳng.

Y nhớ tới trước đó Bộ Âu từng dẫn y đi nhìn qua con mắt khổng lồ được cung phụng trong Thần Điện.

Nói thật, lúc ấy y đã cảm thấy mình có phải bị Bộ Âu lừa hay không, bởi vì con mắt kia tà khí ngập trời. Nếu đó thật sự là Chủ Thần — vị Chủ Thần thống trị ba nghìn thế giới lớn nhỏ — thì e rằng cũng là một tà thần.

Khương Tuế hoàn toàn có thể tưởng tượng, một khi con mắt đó mở ra sẽ hiện vẻ yêu tà đến mức nào, cho dù toàn thân nó mang một màu trắng tinh khiết, sạch sẽ.

Lần đó nói là diện kiến Chủ Thần, chi bằng nói Bộ Âu dẫn y đi trấn an cảm xúc của thứ kia thì đúng hơn.

“Vậy thì sao?”
Khương Tuế hỏi: “Thần Điện xảy ra chuyện, liên quan gì đến tôi?”

01 trầm mặc một lúc lâu mới nói:
“Ý của cục trưởng là, hy vọng ngài có thể mau chóng rời khỏi khỏi thế giới này, trở về Thần Điện một chuyến.”

Nghe được câu trả lời này, Khương Tuế không quá bất ngờ.

Nhưng thái độ của y lại vô cùng thờ ơ:
“Chuyện lớn như vậy, nếu ngay cả cục trưởng cũng xử lý không nổi, thì tôi càng không có khả năng làm tốt hơn.”

01 lại im lặng rất lâu, hẳn là đang trao đổi với Bộ Âu. Khương Tuế chờ đến mức bắt đầu ngáp, cuối cùng mới nghe được giọng của 01:

“Cục trưởng nói, sau khi nhiệm vụ lần này kết thúc, cô ấy sẽ đích thân giải thích cho ngài toàn bộ đầu đuôi sự việc.”

Khương Tuế dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, không đưa ra câu trả lời dứt khoát. Y đứng dậy đi ra ngoài, Cảnh Trường Linh lập tức hỏi:

“Tuế Tuế, em đi đâu vậy?”

“Tôi hẹn bạn học đi hiệu sách.”
Khương Tuế cười nói: “Trước bữa tối tôi sẽ về.”

Rõ ràng vẫn là người đó, nhưng Cảnh Trường Linh lại cảm thấy tim mình đập nhanh không rõ lý do. Một loại cảm giác bất an xa lạ bao trùm lấy hắn, giống như số phận đã sớm báo trước rằng hắn sắp mất đi thứ gì đó.

Nhưng đối diện với nụ cười không chút khác thường của Khương Tuế, Cảnh Trường Linh chỉ nói:
“Nhớ về sớm một chút.”

……

Khương Tuế đương nhiên không hề hẹn bạn học nào cả. Y đi tìm Trì Nhung.

Thấy dáng vẻ ung dung của y, ngay cả 02 cũng nhịn không được chen vào:
“Ký chủ thân mến của tôi, chẳng lẽ ngài không muốn nhanh chóng biết chân tướng sự việc sao?”

Khương Tuế đáp:
“Bây giờ là các người cần tôi, không phải tôi cần các người.

Tôi dựa vào cái gì phải sốt ruột?”

02: “……”

“Hơn nữa,” Khương Tuế tiếp lời, “dù cho trong thế giới nhỏ này tôi chỉ là một pháo hôi vô danh, đã dính líu tới nhóm vai chính rồi thì cũng phải tìm một cách rời khỏi thích hợp chứ? Nếu tôi trực tiếp cắt cổ tự sát, tinh thần của người con của thiên mệnh sụp đổ thì làm sao?”

02 hiếu kỳ hỏi:
“Vậy ký chủ định dùng cách thức gì để rời khỏi?”

Từ xa nhìn thấy thân ảnh cao lớn thon dài kia, khóe môi Khương Tuế cong lên, chậm rãi nói:
“Một cách thức rất thú vị.”

Không đợi 02 hỏi thêm, Khương Tuế đã bước tới:
“Anh Thiết Ngưu.”

Trì Nhung vốn đang đứng ngoài cửa hút thuốc, bên cạnh còn có thư ký Tiểu Trịnh. Hai người đang nói chuyện gì đó, nghe thấy giọng Khương Tuế, Trì Nhung khựng lại rồi lập tức quay đầu:

“Tuế Tuế?”

“Anh sao vậy, có việc bận à?”
Khương Tuế nghi ngờ liếc Tiểu Trịnh một cái. Tiểu Trịnh vừa định mở miệng, Trì Nhung đã nói trước:

“Không có gì, chỉ là mấy chuyện nhỏ trong làm ăn.”

Tiểu Trịnh: “……”
Ông chủ ơi, vừa nãy anh còn bảo tôi đi dò xét bối cảnh nhà họ Cảnh, chuyện đó đâu phải việc nhỏ.

Trì Nhung hất cằm về phía Tiểu Trịnh:
“Cậu về trước đi.”

Tiểu Trịnh thức thời rời đi. Trì Nhung đặt tay lên vai Khương Tuế, cúi xuống quan sát y, hỏi:

“Cảnh Trường Linh có làm gì em không?”

Khương Tuế lắc đầu, rồi lại hỏi:
“Hôm nay anh bận không, anh Thiết Ngưu?”

“Không bận.”
Trì Nhung đáp.

Thực ra hắn nói dối. Gần đây ông chủ Lý đang nghiên cứu đường trốn chạy, người phía dưới thì phát điên lên muốn tiếp quản sản nghiệp trong tay hắn, ai cũng mơ trở thành “ông chủ Lý” tiếp theo.

Trì Nhung vốn dĩ cũng nên nằm trong số đó, chỉ là hiện tại hắn còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

“Vậy em dẫn anh đi tham quan trường học của em nhé.” Khương Tuế nghiêng đầu nói, “Dắt anh đi dạo một vòng.”

Trì Nhung đáp một tiếng, nói rằng mình phải về thay bộ quần áo khác.

02 do dự một lát rồi hỏi:
“Ký chủ, người con của thiên mệnh đối với ngài không phải khá tốt sao? Vậy tại sao ngài lại muốn ra tay với hắn?”

Khương Tuế đáp:
“Nếu thật sự tốt với tôi thì đã không ném tôi vào trong thế giới nhỏ, biến tôi thành một NPC. Tôi chẳng qua chỉ trêu đùa bọn họ một chút thôi. Đã học được chút đồ trên người tôi, thì ít nhiều cũng phải đóng chút học phí chứ.”

02 bỗng nhiên cảm thấy có chút rối loạn. Nó mơ hồ nhận ra, những gì Khương Tuế biết có lẽ còn nhiều hơn rất nhiều so với những gì cục trưởng từng dự đoán.

“Huống hồ,” Khương Tuế nói tiếp, “tôi mời hắn đi dạo trong khuôn viên trường mà, chẳng phải rất thích hợp để bồi dưỡng tình cảm sao?”

02: “……”

Nếu là ký ức của Khương Tuế trước khi được đánh thức mà y làm vậy, thì có lẽ đúng là đang bồi dưỡng tình cảm. Nhưng Khương Tuế sau khi đã có lại ký ức thì rốt cuộc muốn làm gì… e rằng đến cả Chủ Thần cũng không thể đoán trước.

Trì Nhung ra ngoài rất nhanh, thay một bộ quần áo mới, càng khiến hắn trông cao ráo, tôn lên đôi chân dài, mày mắt tuấn tú, đúng là dáng dấp sinh ra để làm giá treo quần áo.

Cuối tuần trong trường không có quá nhiều người. Khương Tuế và Trì Nhung chậm rãi đi dưới hàng cây rợp bóng, Trì Nhung quan sát xung quanh rồi hỏi:
“Em ở phía bắc có quen không?”

Dù là Liễu Thành hay đội sản xuất thì đều nằm về phía nam hơn, khí hậu thành phố miền bắc hoàn toàn khác biệt.

“Lúc mới tới em bị một trận ốm nặng,” Khương Tuế nói, “sau đó thì cũng không có vấn đề gì lớn. Còn anh thì sao? Ở đây sống quen chứ?”

“Có em ở đây, ở đâu anh cũng quen.” Trì Nhung nói.

Bước chân Khương Tuế khựng lại. Lúc này bọn họ đang đứng dưới một cây đa già tán lá sum suê. Cây đa ấy đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, rễ phụ chằng chịt, gần như che khuất hoàn toàn ánh mặt trời trên đỉnh đầu.

Y trầm mặc một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
“Anh, sau này anh đừng tới tìm em nữa.”

Tim Trì Nhung chợt thắt lại. Hắn theo bản năng muốn ngăn Khương Tuế nói tiếp, nhưng Khương Tuế đã mở miệng trước:
“Em quyết định ở bên Cảnh Trường Linh rồi.”

“…Vì sao?” Trì Nhung khàn giọng hỏi.

“Vì hắn có tiền đồ hơn anh sao?”

Khương Tuế nghĩ ngợi một chút rồi nói, “Em đã đưa ra lựa chọn rồi, hỏi vì sao cũng chẳng còn ý nghĩa nữa, đúng không?”

Còn hỏi vì sao à? Đương nhiên là vì sau khi tôi chết, anh đừng vì tan nát cõi lòng mà kéo sập cả thế giới nhỏ. Đến lúc đó điểm mà bị trừ thì tôi không còn điểm nào nữa!

Khương Tuế nhìn Trì Nhung với vẻ mặt vô cảm, khóe môi khẽ cong lên.

Mới tới đâu chứ. Đợi ra ngoài rồi, y thật muốn xem thử, đám đàn ông chó má kia rốt cuộc là thứ gì.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận