Hai tiếng đồng hồ……
Khương Tuế:
“Có thể cho tôi chết sớm một chút không? Hai tiếng dài quá.”
02:
“……”
Được rồi, ký chủ này đúng là quá đáng sợ.
“Không cần làm phiền xe cứu thương đưa tôi đi cấp cứu.” Khương Tuế chậm rãi nói. “Tôi cứ chết ở đây là được.”
01 đáp:
“Được, chúng tôi sẽ tôn trọng yêu cầu của ngài, và sẽ kết thúc các triệu chứng sinh mệnh của ngài vào thời điểm ngài cho là thích hợp.”
Trì Nhung ôm chặt Khương Tuế trong lòng. Hắn vô ích dùng tay ấn lên miệng vết thương ở bụng y, cả hai bàn tay đều là máu tươi. Màu đỏ chói mắt ấy khiến đầu óc hắn choáng váng, gần như không thể suy nghĩ nổi.
Cảnh Trường Linh quỳ sụp xuống đất, đưa tay muốn giành Khương Tuế lại, nhưng toàn thân run rẩy dữ dội, không dám động đậy.
Khương Tuế sợ đau nhất. Hắn không thể làm Khương Tuế đau thêm nữa.
“Xin lỗi……” Cảnh Trường Linh thì thào. “Lẽ ra tôi phải xử lý nhanh hơn, nếu là tôi……”
“Không phải lỗi của cậu.” Khương Tuế nhẹ giọng nói. “Đừng tự trách.”
Gương mặt y không còn chút huyết sắc nào, trắng bệch như một tờ giấy mỏng manh, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn đi.
“Cậu đã… giúp tôi rất nhiều rồi.” Khương Tuế nói khó nhọc. “Còn cả anh Thiết Ngưu nữa, mọi người đều giúp tôi rất nhiều, đối xử với tôi rất tốt……”
“Nhưng tôi lại luôn liên lụy mọi người.” Khóe mắt Khương Tuế trượt xuống một giọt nước mắt, y nức nở: “Tôi biết… bọn họ làm ầm ĩ đến mức này, ảnh hưởng rất lớn tới việc làm ăn của anh và con đường làm quan của cậu……”
“Tuế Tuế, tôi chưa từng cảm thấy em là gánh nặng.” Giọng Cảnh Trường Linh khàn đặc. “Chỉ cần là chuyện xảy ra khi ở bên em, tôi đều cam tâm tình nguyện gánh chịu. Tôi không để tâm những thứ đó, em biết mà.”
Khương Tuế có chút bất đắc dĩ:
“Cậu không để tâm, nhưng cũng không thể thật sự để cậu chịu thiệt mãi như vậy được.”
“Cậu có thể đưa tôi tới nơi này, ân tình ấy… tôi cả đời cũng không trả hết.”
“Tôi biết… bọn họ khó đối phó đến mức nào. Nếu báo lên trên, cậu sẽ phải gánh trách nhiệm. Khó khăn lắm quan hệ giữa cậu và chú Cảnh mới dịu lại, sao có thể vì tôi… mà lại căng thẳng lần nữa?”
Y nắm lấy ngón tay Cảnh Trường Linh, giọng rất nhẹ:
“Bây giờ bọn họ không còn cách nào quấn lấy cậu nữa. Cảnh Trường Linh, cậu nhất định sẽ từng bước thăng tiến, đứng ở vị trí còn cao hơn cả ba mình… Đó là ước mơ của cậu, đúng không?”
Rất nhiều người ngưỡng mộ xuất thân của Cảnh Trường Linh. Dù sao cha hắn là một nhân vật quyền cao chức trọng, ngay từ khi sinh ra hắn đã đứng ở độ cao mà cả đời người khác thúc ngựa cũng không đuổi kịp. Vì vậy rất ít người biết được suy nghĩ thật sự của hắn.
Sống dưới cái bóng quyền uy của cha, hắn thật sự cam tâm sao? Hắn thật sự nguyện ý an phận vô danh cả đời trong vòng che chở của cha ư?
Những suy nghĩ ấy, Cảnh Trường Linh chưa từng nói với bất kỳ ai. Vậy mà Khương Tuế lại biết. Hóa ra y vẫn luôn biết.
Nước mắt Cảnh Trường Linh giàn giụa:
“Tôi đã từ bỏ rồi… những thứ đó tôi đều từ bỏ hết. Tôi chỉ cần em ở lại bên tôi thôi……”
Hắn quỳ trên đất, thành kính nâng tay Khương Tuế lên. Đây là dáng vẻ chật vật nhất trong cả cuộc đời hắn:
“Tuế Tuế, tôi cầu xin em……”
“Sao có thể không cần chứ……” Khương Tuế lẩm bẩm. “Những thứ đó rất quan trọng với cậu…… Cậu phải thực hiện được ước mơ của mình mới được……”
Y nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay hắn.
“Đừng phụ chính mình của ngày xưa, Cảnh Trường Linh. Cậu vẫn luôn lợi hại như vậy, cậu làm được mà, đúng không?”
Cổ họng Cảnh Trường Linh nghẹn lại, gần như không thể nói nên lời, nhưng hắn vẫn khàn giọng đáp:
“Tôi sẽ…… Tuế Tuế, tôi sẽ.”
Khương Tuế khẽ thở ra một hơi thật nhẹ, dường như đã buông xuống được một gánh nặng vô cùng quan trọng. Y nghiêng mắt nhìn sang Trì Nhung:
“Anh, anh không nên tới đây tìm em.”
“Đừng nói mấy lời ngốc nghếch.” Trì Nhung nói. “Tôi đã sớm hứa với em rồi, nhất định sẽ tìm được em. Tôi đã nói là sẽ không nuốt lời.”
Người đàn ông có đường nét gương mặt lạnh lẽo cúi đầu. Nỗi đau trong lòng hắn gần như hóa thành hình, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng có thể cảm nhận được. Giống như vô số mũi kim li ti không ngừng châm vào tim, lại giống như một lưỡi dao gỉ sét cùn mài chậm rãi trên xương cốt, đau đớn đến khó chịu, khổ sở triền miên.
“Tại sao lại cứu tôi?” Trì Nhung khàn giọng hỏi. “Tuế Tuế, em không nên cứu tôi. Rõ ràng hôm qua em mới nói sẽ không bao giờ gặp lại, vậy hôm nay vì sao lại cứu tôi?”
Khương Tuế bất lực thở dài:
“Em cũng không thể trơ mắt nhìn anh… vì chuyện do em gây ra mà chết được.”
“Anh, rốt cuộc là em liên lụy anh…… Anh đừng đau lòng.”
“Những lời em nói trước kia… thật ra đều là nói đùa thôi, anh đừng coi là thật. Sau này anh vẫn phải cưới vợ. Đến ngày giỗ của em, anh tới thăm em, em sẽ… rất vui.”
Cổ họng Trì Nhung như bị đổ vào cả ngàn cân cát, mài đến đau đớn, phát ra một tiếng cũng vô cùng khó khăn:
“Đừng nói linh tinh.”
“Em sẽ ổn thôi. Anh cũng sẽ không cưới vợ. Đợi em khỏe lại, anh đưa em đi xem nhà máy chocolate. Tôi đã chọn sẵn chỗ rồi. Sau này Tuế Tuế sẽ có chocolate ăn mãi không hết.”
Hắn cho rằng mình đã đủ bình tĩnh, nhưng thực ra toàn thân vẫn run rẩy dữ dội. Hắn nắm chặt cổ tay gầy guộc của Khương Tuế, không chịu buông ra, nước mắt từng giọt to nặng nề rơi xuống, khóc đến mức giống như một đứa trẻ lạc lối, không biết phải làm sao.
“Được thôi.” Khương Tuế gắng gượng cong khóe môi cười một cái. Bỗng nhiên y ho sặc sụa dữ dội, từng ngụm từng ngụm máu phun ra. Y túm chặt ống tay áo Trì Nhung, giọng mơ hồ đứt quãng:
“Anh… sau này… anh phải mở thật nhiều… nhà máy chocolate… thật nhiều, thật nhiều…”
Trong lồng ngực Trì Nhung bật ra tiếng nức nở, hắn run rẩy nói:
“Được, anh hứa với em, anh cái gì cũng hứa với em!”
“Vậy thì…” Khương Tuế đưa ngón tay ra, yếu ớt móc lấy ngón tay Trì Nhung, hơi thở mong manh, “Chúng ta ngoéo tay… ngoéo tay thắt cổ… một trăm năm… không được đổi.”
Trì Nhung còn chưa kịp đáp lời, bàn tay trắng nõn thon dài kia đã đột nhiên rơi xuống từ giữa không trung, giống như một cánh chim tuyết trắng đang bay giữa trời đêm chợt gãy cánh, rơi thẳng vào bóng tối vô biên vô tận.
Mùa hè năm ấy, gió lướt qua tán cây đa già, dường như đâu đâu cũng phảng phất mùi máu tươi.
……
“Ây da, người bận rộn, cuối cùng cũng đợi được anh.”
Long Tiểu Đào vốn đang dựa vào tường đọc báo, thấy người trong văn phòng rốt cuộc cũng đi ra, liền huýt sáo một tiếng. “Hôm nay tôi tới là có nhiệm vụ đấy.”
Cảnh Trường Linh nhàn nhạt nói:
“Vậy cô có thể quay về rồi.”
“Tôi biết ngay anh sẽ không đồng ý mà.” Long Tiểu Đào cười. “Nhưng anh cũng phải cho tôi chút thể diện để còn báo cáo kết quả chứ? Đi ăn tối cùng nhau nhé? Ăn xong tôi đi liền.”
Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Cảnh Trường Linh vốn định từ chối, nhưng Long Tiểu Đào lại nghiêng người tới gần, hạ giọng:
“Nếu anh đồng ý, tôi đảm bảo nửa năm tới anh sẽ được yên tĩnh.”
Cảnh Trường Linh nhướng mày:
“Ăn ở đâu?”
Ba năm trước Long Tiểu Đào đã kết hôn, con cái cũng đã chạy lon ton khắp nhà. Chồng cô chuyên tâm ở nhà trông con, vì vậy cuộc sống sau hôn nhân của cô vô cùng nhàn nhã, có rất nhiều thời gian để làm những chuyện… chẳng mấy ý nghĩa, ví dụ như —— làm bà mối.
Nhìn Cảnh Trường Linh đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình, tóc Cảnh Già vì lo lắng mà bạc đi không ít. Bảy cô tám dì luân phiên khuyên nhủ, nhưng Cảnh Trường Linh trước sau vẫn không ăn dầu muối. Không còn cách nào khác, đành phải nhờ Long Tiểu Đào thường xuyên bóng gió thăm dò hắn.
“Cô gái lần này này có điều kiện rất tốt.” Long Tiểu Đào vừa gọi món vừa nói. “Du học đại học danh tiếng trở về, gia thế trong sạch, dung mạo ưa nhìn, năm nay mới hai mươi lăm. Quan trọng nhất là người ta rất ngưỡng mộ anh, vẫn luôn mong được gặp anh.”
“Chú Cảnh cũng rất hài lòng với cô gái này.” Long Tiểu Đào bổ sung.
Cảnh Trường Linh mỉm cười:
“Nhưng tôi không hài lòng.”
Long Tiểu Đào thở dài:
“Đã mười năm rồi… anh vẫn chưa buông được sao?”
Mười mấy năm lăn lộn chốn quan trường đã khiến Cảnh Trường Linh sớm học được cách che giấu cảm xúc một cách hoàn hảo, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
“Thấy chưa, vẫn vậy.” Long Tiểu Đào dang tay. “Chỉ cần nhắc tới Khương Tuế, anh mới lộ ra biểu cảm thật sự của mình. Nhiều lúc tôi thậm chí còn cảm thấy, anh và Khương Tuế đã cùng chết mười năm trước rồi.”
“Có lẽ vậy.” Cảnh Trường Linh nói.
Long Tiểu Đào biết, Cảnh Già đời này e rằng không bế được cháu đích tôn nữa. Với dáng vẻ như hiện tại của Cảnh Trường Linh, nếu không phải đã hứa với Khương Tuế sẽ sống cho tử tế, e rằng hắn đã sớm treo cổ, nhảy sông hay cắt cổ tay rồi.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, sắp tới là ngày giỗ của cậu ấy, đúng không?” Long Tiểu Đào nói. “Năm nay tôi đi cùng anh thăm cậu ấy.”
Cảnh Trường Linh không từ chối.
Khi Khương Tuế còn sống, quan hệ giữa y và Long Tiểu Đào rất tốt. Nếu Long Tiểu Đào tới thăm, Khương Tuế hẳn sẽ rất vui.
“À đúng rồi, chúc mừng anh nhé, lại thăng chức.” Long Tiểu Đào nâng ly trước mặt lên. “Tôi lấy trà thay rượu, kính anh một ly.”
“Khách sáo rồi.” Cảnh Trường Linh cụng ly với cô.
“Không ít người nói anh thăng tiến còn nhanh hơn cả chú Cảnh năm xưa.” Long Tiểu Đào chống cằm. “Mấy năm gần đây chắc cũng không còn ai nói anh dựa vào cha nữa rồi nhỉ?”
“Có hay không cũng chẳng sao cả.” Cảnh Trường Linh nói. “Dù sao cũng chỉ có những kẻ không theo kịp tôi, mới thích đứng sau lưng khua môi múa mép, giở trò hãm hại.”
Long Tiểu Đào giơ ngón tay cái lên:
“Anh bây giờ thoáng hơn hồi mới ngoài hai mươi nhiều rồi đấy.”
“Chức quan càng làm càng lớn, nhưng tôi thấy anh vẫn chẳng vui vẻ gì.” Long Tiểu Đào nói tiếp. “Cứ thế liều mạng trèo lên trên, không vì quyền, không vì danh, cũng chẳng vì lợi… rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Cảnh Trường Linh nghiêng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giờ này đúng lúc tan tầm cao điểm, người trên đường tấp nập qua lại: vợ chồng dắt theo con nhỏ, những cặp tình nhân tay trong tay, học sinh cười nói rộn ràng… Tất cả đều ngập tràn hơi thở đời thường, khói lửa nhân gian.
Thế nhưng giữa hắn và thế giới ấy lại như có một bức tường trong suốt, không sờ thấy, cũng chẳng thể chạm vào, ngăn cách hoàn toàn, khiến hắn vĩnh viễn không thể chạm tới dù chỉ một chút ấm áp trần thế.
“Tiểu Đào.” Cảnh Trường Linh khẽ nói. “Tôi bị nhốt sau một bức tường.”
Mà tên của bức tường ấy, gọi là Khương Tuế.
……
“Ông chủ!”
“Chào ông chủ!”
Người đàn ông bước dọc theo lối đi nhỏ, đối diện với những lời chào hỏi đầy nhiệt tình, chỉ lạnh nhạt gật đầu đáp lại.
Sau khi hắn vào thang máy, mấy công nhân mới tụm lại thì thầm:
“Ông chủ có phải đang có đối tượng không?”
“Không thể nào? Mấy năm nay bên cạnh ông chủ, đến thư ký cũng toàn là nam, ngày nào cũng bàn chuyện làm ăn hoặc chạy nhà xưởng, lấy đâu ra thời gian yêu đương?”
“Vậy cô gái xinh đẹp trong văn phòng là ai?”
“Cô gái xinh đẹp gì chứ… chắc là người thân trong nhà thôi? Tôi nghe nói hồi còn ở nông thôn, ông chủ từng kết hôn, tình cảm rất tốt, chỉ tiếc là vợ mất sớm, sau đó ông ấy cũng chưa từng tái hôn.”
Oa… nói vậy thì ông chủ đúng là quá si tình rồi?
“Cô gái xinh đẹp” bị đám công nhân bàn tán —— Ngụy Tư Miên, lúc này đang ngồi trong văn phòng Trì Nhung, lật xem mấy cuốn sách trên bàn. Thấy Trì Nhung bước vào, cô tò mò hỏi:
“Anh Trì, anh còn đọc thơ tuyển sao?”
Trì Nhung khựng lại một chút:
“Xem cho vui thôi.”
Ngụy Tư Miên bỗng nhớ tới, thời đại học Khương Tuế học Hán ngữ văn học, đặc biệt yêu thích thơ ca và tản văn.
Cô khẽ vuốt bìa sách, hàng mi hạ xuống, giọng nói rất nhẹ:
“Chớp mắt một cái… đã mười năm rồi.”
Trì Nhung chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng:
“Lần này cô về được bao lâu?”
Sau khi tốt nghiệp, Ngụy Tư Miên đã sang thành phố khác làm việc, cách nơi này rất xa, nhưng mỗi năm đều quay về một lần, đúng dịp giỗ Khương Tuế để tảo mộ cho y.
“Không ở được lâu đâu, bên kia nhiều việc lắm.” Ngụy Tư Miên bất đắc dĩ nói. “Chắc mai phải đi rồi.”
Trì Nhung xách chiếc túi bên cạnh lên:
“Đi thôi.”
Cũng không biết có phải năm nay vận khí không tốt hay không, lúc họ tới nghĩa trang, lại đúng lúc chạm mặt Cảnh Trường Linh và nhóm của hắn. Long Tiểu Đào ngược lại rất tự nhiên, giơ tay chào:
“Tư Miên, lâu rồi không gặp.”
Ngụy Tư Miên gật đầu, cũng chào Cảnh Trường Linh một tiếng. Còn Trì Nhung và Cảnh Trường Linh thì trực tiếp coi như không nhìn thấy đối phương, mỗi người lạnh nhạt đặt quà của mình trước mộ Khương Tuế.
Trì Nhung mang theo cả một túi lớn chocolate do nhà máy mới sản xuất, còn Cảnh Trường Linh thì đem về từ nước ngoài mấy món đồ nhỏ tinh xảo. Trên bia mộ không có ảnh, chỉ khắc một hàng chữ đã bị mưa gió bào mòn theo năm tháng, trong đó hai chữ “Khương Tuế” vì bị người ta v**t v* quá nhiều lần mà trông càng cũ kỹ hơn.
Ngụy Tư Miên đặt tay lên tấm bia đá lạnh lẽo. Khương Bình Hoa vì tội cố ý giết người, năm đó đã bị tuyên án tử hình; Khương Gia Hoa thì bị tống vào tù, đến nay vẫn chưa được thả. Nhưng cho dù ác nhân đã phải trả giá, người đã chết cũng chẳng thể sống lại.
Bầu trời bắt đầu lất phất mưa nhỏ. Ngụy Tư Miên và Long Tiểu Đào liền rời đi trước. Trì Nhung trầm mặc châm một điếu thuốc, rồi lại rất nhanh dập tắt.
Cuộc sống khô khan, vô vọng và không chút thú vị như thế này… hắn và Cảnh Trường Linh cũng không biết còn phải tiếp tục bao lâu nữa.
Bởi vì bọn họ chỉ có thể làm theo nguyện vọng cuối cùng của Khương Tuế....
Cô độc, kéo dài, và vĩnh viễn… sống tiếp.
P/s: Lời của editor
Để xem lượt tương tác của bộ này như nào, nếu nhộn nhịp thì mình sẽ úp full thế giới thứ 6 luôn, còn không thì mình sẽ nghỉ Tết, qua Tết úp tiếp.