“Tích ——”
“Phát hiện ký chủ 03659 đã đăng xuất thế giới thành công, đang tiến hành đánh giá cấp bậc nhiệm vụ ——”
“Ký chủ 03659 trong thí nghiệm lần này đã sắm vai nguyên chủ thành công, không bị virus phát hiện, sửa chữa thế giới tuyến thành công, hoàn thành toàn bộ cốt truyện của nguyên chủ. Kết luận: cấp bậc đánh giá nhiệm vụ lần này là S.”
“Ký chủ 03659, cấp bậc nhiệm vụ của ngài là S, tổng điểm kết toán: 10000 điểm.”
Khương Tuế mở to mắt, nhưng không gian trước mắt lại không phải là hệ thống thuần trắng quen thuộc của y, mà là ——
Văn phòng của Bộ Âu?
“Do thời gian gấp rút, nên tôi đã tự ý sử dụng quyền hạn, điều chỉnh điểm dịch chuyển của ngài về văn phòng của tôi.” Bộ Âu ngồi đối diện Khương Tuế. Cô mặc một chiếc váy dài màu đen, dù có trang điểm, nhưng vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy trên gương mặt.
“Vậy rốt cuộc Thần Điện đã xảy ra chuyện gì?”
Đây chỉ là một thế giới nhỏ có độ khó thấp, Khương Tuế không giống lần trước vì cưỡng ép rời khỏi thế giới mà khiến tinh thần bị hao tổn. Trạng thái của y lúc này thậm chí còn tốt hơn Bộ Âu.
Bộ Âu miễn cưỡng nở một nụ cười, đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, nói:
“Ngài tự mình nhìn thì hơn.”
“Soạt” một tiếng, rèm cửa bị kéo ra.
Hệ thống hiển thị hiện tại là ba giờ chiều, thời tiết quang đãng. Đáng lẽ lúc này thành phố phải ngập trong nắng gắt, vậy mà bầu trời phía trên lại bị mây đen dày đặc bao phủ. Những đám mây cuộn xoáy, chồng chất, tụ lại trên không trung thành phố, cuối cùng hình thành một con mắt khổng lồ đỏ như máu.
Khung cảnh quỷ dị và kinh hoàng đến mức khiến người ta nổi da gà. Đặc biệt là con ngươi đỏ sẫm kia vẫn đang chậm rãi chuyển động, mang theo một cảm giác điềm dữ mãnh liệt đến nghẹt thở.
Sắc mặt Bộ Âu vô cùng khó coi, trái lại Khương Tuế lại chống cằm, hứng thú quan sát:
“Lần trước tôi đã muốn nói rồi, trông nó giống mắt chó thật.”
Bộ Âu: “……”
Cô bất đắc dĩ thở dài, nói:
“Thần đã thoát khỏi xiềng xích của Thần Điện. Chỉ cần thần muốn, trong nháy mắt cũng đủ để biến cả thành phố này thành tro tàn.”
Khương Tuế bình luận:
“Mắt chó mà lợi hại ghê.”
“……”
Bộ Âu trầm giọng nói:
“Bởi vì thần là tạo vật của ngài.”
Cô quỳ một gối xuống đất, ngẩng đầu nhìn Khương Tuế:
“Ngài đã hào phóng ban cho thần quá nhiều sức mạnh, nên thần mới nảy sinh những ý nghĩ vượt quá khuôn khổ cho phép.”
Dù đã có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe vậy Khương Tuế vẫn không khỏi kinh ngạc. Y nhìn lên con mắt khổng lồ trên bầu trời, rồi lại nhìn Bộ Âu, không nhịn được nói:
“Không đến mức chứ… gu thẩm mỹ của tôi tệ đến vậy sao?”
Bộ Âu đáp:
“Sự xuất hiện của thần là một sự ngoài ý muốn, cũng không hoàn toàn do ngài chủ đạo.”
“Vậy rốt cuộc thứ đó là cái gì?”
Bộ Âu hít sâu một hơi, giọng nói nặng nề:
“Thần ra đời với hình thái con chó có cánh. Khi đó, chính ngài đã đặt tên cho thần là Gracia Laplace.”
Khương Tuế: “…… Nếu là bây giờ, chắc tôi sẽ đặt tên nó là Tiểu Hắc hoặc Vượng Tài.”
Bộ Âu mỉm cười:
“Ừm, ngài đúng là cũng từng gọi thần là Tiểu Hắc.”
Khương Tuế: “.”
Xem ra vị Chủ Thần này và y đúng là chung một kiểu ác thú vị.
“Vậy thứ đánh cược với tôi chính là con… chó này?” Khương Tuế chần chừ nói, “Nó cá với tôi cái gì, xương thịt à?”
Sắc mặt Bộ Âu trở nên nghiêm túc:
“Thứ thần muốn, là trái tim của ngài.”
Khương Tuế cúi đầu, khoa tay múa chân trước ngực mình:
“Nếu đã là thần minh, chắc tôi không có tim cũng không chết. Moi ra cho cún con chơi một chút cũng không phải không được.”
Bộ Âu sững người.
Khương Tuế bổ sung:
“Đùa thôi.”
“Xin ngài đừng nói những lời như vậy.” Hàng mi Bộ Âu cụp xuống. “Tôi sẽ coi là thật. Tôi không hy vọng ngài làm bất cứ chuyện gì gây tổn hại đến bản thân, cho dù là vì sự tồn vong của toàn bộ chủ thần, với tôi mà nói, ngài mới là quan trọng nhất.”
Khương Tuế nhìn cô, hỏi:
“Vậy còn cô? Cô là ai?”
“Tôi cũng là tạo vật của ngài.” Bộ Âu nhẹ giọng nói.
“Ký ức của đoạn đó đã bị mất, nên ngài không còn nhớ nữa. Tôi từng chỉ là một con thú nhồi bông bẩn thỉu bị vứt trong thùng rác. Là ngài đã nhặt tôi về, ban cho tôi sinh mệnh. Tôi vẫn luôn biết ơn ngài vì điều đó.”
Cô vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ bỗng cuộn lên cuồng phong. Mưa lớn trút xuống ào ạt trong khoảnh khắc, bầu trời mây đen như bị ép thấp hơn nữa. Con mắt đỏ như máu kia chậm rãi xoay chuyển, thẳng tắp đối diện với ánh nhìn của Khương Tuế.
Mi mắt nó bắt đầu run rẩy điên cuồng, sắc đỏ trong con ngươi càng lúc càng đậm, đặc quánh như một vũng ao máu. Cảnh tượng ấy khiến Khương Tuế bất giác nhớ tới Ares — mỗi khi cảm xúc hắn dao động dữ dội, đôi mắt cũng sẽ biến thành màu sắc tương tự như vậy.
“Ầm ——”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cửa sổ sát đất bất ngờ tự vỡ tung. Mưa gió bên ngoài tràn thẳng vào trong, cuốn theo rèm cửa tung bay loạn xạ. Gió gào thét, mưa trút như thác, ngày và đêm chồng lấn, sấm sét đan xen, tựa như một bức tranh tận thế hiện ra trước mắt.
Ngay cả trong tận thế thực sự, Khương Tuế cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng thế giới sắp sửa sụp đổ trong nháy mắt đáng sợ đến mức này.
“…… Thần đang nổi giận.”
Bộ Âu nghiến răng nói.
“Vì sao lại nổi giận?” Khương Tuế vẫn hết sức bình tĩnh. “Thua cược nên thẹn quá hóa giận, trực tiếp lật bàn phát điên à? Thua không nổi mà còn tức giận, thật đúng là không biết xấu hổ.”
Bộ Âu: “……”
Đây thật sự là thần minh sao? Dị tượng thiên địa kh*ng b* đến vậy, qua miệng Khương Tuế lại trở nên nhẹ bẫng như đang nói chuyện thường ngày.
“Tiếp tục nói đi.” Khương Tuế lên tiếng, “Không cần để ý tới nó.”
“Nói… nói cái gì?”
Khương Tuế:
“Đương nhiên là chuyện đánh cược.”
Bộ Âu trầm ngâm trong chốc lát, rồi nói:
“Thật ra tôi cũng không biết quá nhiều. Chỉ biết là tồn tại một cuộc đánh cược. Nếu ngài muốn hiểu rõ tiền căn hậu quả, e rằng vẫn phải đích thân đi một chuyến tới thế giới nhỏ đó.”
Cô giơ tay lên, trong không trung kéo ra một khối quầng sáng bán trong suốt.
“Thế giới này được đánh số là A1 — nguyên sơ thế giới ban đầu. Vào thời kỳ sớm hơn nữa, chủ thành từng được đặt trong thế giới A1. Sau đó xảy ra biến cố, chủ thành mới được xây dựng lại ở nơi này.”
“Biến cố gì?”
Bộ Âu đáp:
“Thế giới A1 bùng phát virus. Trật tự thế giới hoàn toàn sụp đổ, hơn nữa còn không ngừng lan rộng ra bên ngoài, ô nhiễm các thế giới nhỏ khác. Ngài buộc phải phong tỏa thế giới đó.”
Khương Tuế kỳ thực rất ít khi nghe người khác nhắc tới virus, chỉ lúc ban đầu làm nhiệm vụ, hệ thống từng đề cập qua. Giờ phút này nghe Bộ Âu nhắc lại, y đột nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ quái ——
“Đúng vậy.”
Bộ Âu trầm giọng nói.
“Ngài đoán không sai.”
“Gracia Laplace — cái tên là do ngài ban cho thần. Nhưng tôi, hệ thống, cùng toàn bộ nhân viên Cục Quản Lý Thời Không, đều quen gọi thần là…”
“—— virus.”
“Sau khi virus bùng phát, rất nhiều thế giới nhỏ bị ảnh hưởng, bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của cục quản lý. Gracia cũng không hề muốn đàm phán. Thần ngạo mạn đến cực điểm, thậm chí còn được rất nhiều thế giới nhỏ tôn sùng là vị thần minh mới. Ngay cả trong nội bộ cục quản lý, cũng có không ít người cho rằng thần là tà thần.”
“Ngày càng nhiều thế giới nhỏ bị ô nhiễm. Tôi chỉ có thể đánh thức ngài khỏi giấc ngủ dài, để ngài đích thân đi đàm phán với Gracia. Cũng chính vì vậy, hai người mới lập nên cuộc đánh cược đó.”
“Các người đã ước định rằng, bất kể kết quả ra sao, Gracia đều không được phép tiếp tục can thiệp vào ý chí thế giới, hay làm nhiễu loạn trật tự của các thế giới nữa.”
Khương Tuế nhìn con mắt đang ngày càng trở nên hung hãn ngoài kia, chậm rãi nói:
“Theo thái độ lật bàn của nó bây giờ… xem ra ván cược này, chắc là tôi thắng rồi?”
Bộ Âu gật đầu:
“Có lẽ là vậy.”
Khương Tuế hừ một tiếng:
“Thắng không nổi mà còn làm loạn. Đã nói là giữ lời, vậy mà chẳng ra dáng gì, đúng là cún con thất tín.”
“Vậy nếu tôi muốn biết toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối, thì phải tiến vào thế giới A1 này, tự mình xem?”
Khương Tuế hỏi, “Tôi sẽ mang theo ký ức hiện tại chứ?”
Bộ Âu đáp:
“Sau khi ngài tiến vào thế giới A1, ngài sẽ trải nghiệm lại những chuyện đã từng xảy ra trong ký ức của mình. Quá trình này sẽ diễn ra rất nhanh, có lẽ chỉ mất một đến hai giây, nên xin ngài không cần lo lắng.”
Khương Tuế nói:
“Chuyện đó thì tôi không quá lo.”
Y hất cằm về phía ngoài cửa sổ.
“Chỉ là thứ bên ngoài kia, không cần xử lý sao? Trông nó như sắp phát điên rồi.”
Bộ Âu: “……”
“Vậy… vẫn nên xử lý một chút thì hơn.”
Khương Tuế lại cùng Bộ Âu quay về Thần Điện một lần nữa.
Chỉ là lần này, không phải lấy hình thái tinh thần, mà là thân thể trực tiếp giáng lâm vào Thần Điện.
So với chủ thành có mây đen dày đặc, Thần Điện lại an tĩnh và yên bình một cách dị thường. Lần trước đến đây, trong chủ điện còn có con mắt khổng lồ kia, nhưng lần này lại trống rỗng không một bóng.
Khương Tuế đảo mắt nhìn quanh, hỏi:
“Chó đâu?”
Bộ Âu cũng có chút khó hiểu:
“Bản thể của thần là do chính ngài giam giữ tại nơi này. Bên ngoài chỉ là một sợi ý thức của thần mà thôi. Theo lý mà nói, thần hẳn là…”
Hắn còn chưa nói xong, Khương Tuế đã cảm thấy ống quần mình bị thứ gì đó kéo kéo.
Y cúi đầu nhìn xuống.
Một con cún con lông đen, trên lưng mọc hai cánh, đang liều mạng kéo ống quần y, cố sức thu hút sự chú ý.
Khương Tuế: “……”
Bộ Âu: “……”
Khương Tuế ngồi xổm xuống, quan sát cún con trước mặt. Ngoại trừ sau lưng mọc một đôi cánh nhỏ đen như mực, lông xù xù, thì trông nó chẳng khác gì một chú chó con vừa tròn tháng, thậm chí còn chưa to bằng hộp khăn giấy.
Cún con ngước mắt nhìn Khương Tuế đầy mong chờ. Đôi mắt đỏ sẫm của nó trong veo như hạt pha lê, phản chiếu trọn vẹn khuôn mặt Khương Tuế.
Khương Tuế chậm rãi vươn một ngón tay, nhẹ nhàng chọc một cá, cún con lập tức bị lật ngửa.
Bốn chân nó cuống quýt đạp loạn, khó khăn lắm mới bò dậy được, lại bị Khương Tuế dùng một ngón tay chọc lật tiếp.
Bò lên — bị chọc ngã.
Lại bò — lại bị chọc.
Bộ Âu đứng bên cạnh xem mà nhíu mày —— con chó này lại dùng chiêu cũ rồi. Trước kia nó vẫn luôn dùng cách này để thu hút sự chú ý của Khương Tuế!
Cún con ôm lấy ngón tay Khương Tuế, lấy lòng l**m l**m. Khương Tuế nhướng mày nói:
“Bên ngoài thì sấm sét ầm ầm, mưa gió dữ dội như vậy, không phải mày rất lợi hại sao?”
Cún con bày ra vẻ mặt vô tội, làm như mình thật sự chỉ là một con chó, hoàn toàn nghe không hiểu tiếng người.
Khương Tuế bế nó lên, nói:
“Quậy đủ rồi thì mau quay về đi. Có biết không, nếu nhân viên cục quản lý mà bị dọa đến mức xảy ra vấn đề gì, sẽ tính là tai nạn lao động đấy. Đến lúc đó vẫn là tao phải bồi thường.”
Cún con cụp tai xuống, phát ra tiếng “ư ư” nho nhỏ, như đang từ chối.
“Đã đánh cược thì phải chịu thua.” Khương Tuế nói. “Thua rồi mà còn lật bàn chơi xấu, nào có đạo lý như vậy? Tao hẳn là không dạy mày như thế đâu.”
Bộ Âu: “…… Trước kia ngài đánh bài thua còn lấy cớ công vụ bận rộn để không phát điểm.”
Khương Tuế:
“Không lẽ tôi lại là loại người không biết xấu hổ đến vậy sao?”
Bộ Âu im lặng một chút.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng ở giai đoạn ban đầu, thần quả thật không phải là tính cách như bây giờ.
Thần từng lạnh nhạt và xa cách, dù nắm giữ vận hành của toàn bộ các thế giới nhỏ, nhưng lại vô bi vô hỉ, không có bất cứ cảm xúc nào.
Cho đến khi Gracia Laplace xuất hiện. Thần đã thay đổi.
Thần bắt đầu vì thần mà sinh ra cảm xúc.
“Bao nhiêu ưu điểm của tao thì mày không học, sao toàn học mấy thứ xấu.” Khương Tuế nói.
“Còn quậy nữa là tao quẳng mày ra ngoài làm chó hoang đấy.”
Cún con “ư” một tiếng.
Khương Tuế quay đầu lại, liền thấy mây đen trên không trung dần tan đi, con mắt kia cũng chậm rãi biến mất. Ánh mặt trời lại một lần nữa chiếu rọi xuống chủ thành, như thể cơn hỗn loạn ban nãy chưa từng tồn tại.
Bộ Âu lại không vì vậy mà thở phào nhẹ nhõm.
Cô biết rất rõ, sự ngoan ngoãn của Gracia trước mặt Khương Tuế chỉ là giả vờ. Rất nhiều nhân viên nói thần là tà thần, cũng không phải là oan uổng.
Dù vị Chủ Thần ban đầu có lạnh nhạt, nhưng thần vẫn luôn duy trì trật tự vận hành của thế giới. Gracia thì khác.
Thần sinh ra từ hủy diệt, không để tâm đến Cục Quản Lý Thời Không, không để tâm đến chủ thành, càng không để tâm đến các thế giới nhỏ.
Chỉ cần thần muốn, việc hủy diệt tất cả những thứ đó cũng dễ như trở bàn tay.
Khương Tuế ôm cún con đi một vòng trong Thần Điện, cảm thấy thời gian cũng đã xấp xỉ, liền nói với Bộ Âu:
“Đi thu hồi ký ức của tôi đi.”
Bộ Âu đáp lời.
Cún con lại tỏ ra có chút nôn nóng, dường như không quá muốn Khương Tuế làm như vậy, nhưng lại chẳng có lý do chính đáng nào để ngăn cản.
Bộ Âu chậm lại vài bước, thấp giọng nói:
“Đó vốn dĩ là ký ức của ngài ấy. Hơn nữa, Gracia, đây là cơ hội cuối cùng của người. Tôi không hy vọng người nhúng tay vào chuyện này. Nếu khéo quá hóa vụng, hậu quả sẽ là thứ mà cả người lẫn tôi đều không thể gánh vác.”
Cún con lạnh lùng nhìn chằm chằm Bộ Âu, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn hòa, hiền lành khi ở trước mặt Khương Tuế.
Bộ Âu nói:
“Tôi biết người đang sợ điều gì.”
“Người cảm thấy trước kia ngài ấy chưa từng yêu người, thì bây giờ cũng sẽ không.” Bộ Âu nhướng mày, nói:
“Cái dáng vẻ không ai bì nổi của người đâu rồi? Sao lại lo được lo mất đến thế. Tôi còn tưởng rằng sau khi trải qua từng ấy các thế giới nhỏ, người ít nhất cũng sẽ có thêm chút tự tin chứ.”
Cún con nhe ra hàm răng nanh.
Bộ Âu nhanh chóng đuổi kịp Khương Tuế, đưa y trở lại hệ thống không gian. Giọng máy móc lạnh lẽo của 01 vang lên:
“Kính chào ký chủ.”
“Đã chọn thế giới nhỏ đánh số A1. Bối cảnh thế giới: Không rõ. Độ khó sắm vai: Không rõ. Chỉ số nguy hiểm: Không rõ.”
“Nhiệm vụ của thế giới này: Rời khỏi thế giới.”
“Cảnh cáo: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, xin hãy lập tức rời khỏi thế giới này.”
“Dịch chuyển sắp bắt đầu. Ký chủ đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị xong.” Khương Tuế đáp.
“Tích —— Dịch chuyển bắt đầu.”
“Tích —— Dịch chuyển thành công. Địa điểm hạ cánh: Thần Điện.”
P/s: Lời của editor
Thế giới thứ sáu (c147 - c162 / 15 chương)