Lâm phu nhân bực bội nói:
“Trong nhà đâu phải không có phòng cho khách, sao con cứ nhất quyết phải chen chúc ở cùng thầy Khương làm gì?”
Khương Tuế vội vàng nói:
“Không cần đâu ạ, tôi về trường là được rồi. Chỉ là trời mưa thôi, không có vấn đề gì.”
“Không được.”
Văn Trác đứng dậy, thuận tay ôm lấy Khương Tuế, trông như hai người thân thiết lắm vậy.
“Bên ngoài mưa lớn thế này, lỡ trên đường xảy ra chuyện gì thì biết làm sao? Thầy cứ ở lại ở cùng em đi, phòng em rộng mà. Tắm xong thầy còn có thể mặc quần áo của em.”
Lời này nói ra, e rằng chỉ có mỗi Lâm phu nhân là không nghĩ nhiều. Ngay từ đầu, bà tìm gia sư sinh viên là vì nghĩ tuổi tác xấp xỉ nhau thì dễ nói chuyện, Văn Trác cũng sẽ chịu nghe lời hơn. Bây giờ thấy cục diện thế này, bà vô cùng hài lòng, cảm thấy mình quả thật có tầm nhìn xa, nhìn Khương thầy với Văn Trác xem, quan hệ đã tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa.
Tai và cổ Khương Tuế đều dần nhuộm một tầng đỏ nhạt xinh đẹp. Y cảm thấy bàn tay đặt trên cánh tay mình của Văn Trác nóng rực đến mức khó chịu. Y tin chắc chuyện “cho mượn quần áo mặc” tuyệt đối không đơn thuần, nhưng Lâm phu nhân còn ở đây, y cũng không tiện phản bác, đành lùi một bước:
“Vậy… tôi sang phòng cho khách ở là được rồi, thật làm phiền ngài.”
“Sao lại thế được.”
Lâm phu nhân cười tươi rói:
“Phòng cho khách ở cuối hành lang kia, đã cho người dọn dẹp xong cả rồi. Có cần gì thì cứ tìm dì giúp việc trong nhà, tuyệt đối đừng khách sáo.”
Đi được vài bước, bà lại quay đầu dặn thêm:
“À đúng rồi, nhớ ăn trái cây nhé.”
“…Vâng.”
Lâm phu nhân vừa rời đi, Khương Tuế lập tức thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài. Văn Trác khoanh tay, nhướn mày nhìn theo, vậy mà cũng không ngăn cản.
Phòng cho khách của nhà họ Văn rộng rãi đến kinh ngạc, gần như còn lớn hơn cả phòng khách của nhà bình thường. Khương Tuế đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy mưa lớn xối xả trút xuống từ bầu trời đen kịt vô tận, đánh tan tác những loài cây quý trong sân vốn được chuyên gia chăm sóc tỉ mỉ. Đèn trong vườn hoa mờ ảo hắt sáng, có thể thấy từng chuỗi hạt mưa rơi xuống đất, bắn lên những đóa nước lốm đốm, không theo quy luật nào.
Mưa lớn thế này, quả thật không tiện ra ngoài.
Khương Tuế vào phòng tắm tắm rửa. Nước ở đây có thể điều chỉnh nhiệt độ, không giống trong trường học, lúc thì nóng đến muốn chết, lúc lại lạnh như băng. Y tắm một trận thật thoải mái, rồi mới phát hiện mình vào quá vội, không mang theo quần áo mà thật ra, y cũng chẳng có đồ ngủ để thay.
Đang do dự không biết có nên quấn khăn tắm rồi đi ra ngoài đại cho xong không thì cửa phòng tắm bị gõ nhịp chậm rãi.
“Thầy?”
Giọng Văn Trác lười biếng vang lên:
“Em mang quần áo cho thầy đây.”
Khương Tuế do dự mở một khe cửa nhỏ:
“Đưa cho tôi là đượ...cậu làm gì vậy?!”
Văn Trác vậy mà trực tiếp đẩy cửa, chen người vào trong!
Khương Tuế vừa tắm xong, làn da bị hơi nước hun đến trắng hồng, vai lưng thon gầy, lồng ngực mảnh mai, vòng eo tinh tế, đôi chân dài thẳng, phần đùi lại có chút đầy đặn. Dưới ánh đèn, y trông hệt như một bức tượng cẩm thạch hoàn mỹ do một bậc thầy thời Phục Hưng tạc nên, đẹp đến nghẹt thở.
Mái tóc đen của y nửa ướt nửa khô, hàng mi cũng còn đọng nước, ánh mắt hòa lẫn thủy quang với ánh đèn, y cảnh giác lùi lại hai bước:
“Ra ngoài!”
“Đừng căng thẳng thế, thầy.”
Văn Trác giơ hai tay lên.
“Em chỉ không biết quần áo có vừa không, muốn giúp thầy thử xem thôi.”
Lời này đem đi lừa trẻ ba tuổi còn chẳng ai tin, huống chi là Khương Tuế. Nhưng phòng tắm chỉ lớn có vậy, y đã không còn đường lui, chỉ có thể đứng im như con sơn dương chờ bị xẻ thịt, nhìn Văn Trác từng bước tiến lại gần.
Văn Trác lại không làm gì quá đáng, chỉ lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh quấn lấy Khương Tuế, lau khô nước trên người y. Khương Tuế hơi ngẩn ra:
“Văn Trác…”
“Hử?”
Văn Trác tiện tay xoa hai cái lên mái tóc đen của y, cười đến vô hại:
“Sao thế, thầy?”
“…Không có gì.”
Khương Tuế nói,
“Nước đã lau khô rồi, cậu có thể ra ngoài được rồi.”
Văn Trác lại siết chặt khăn tắm trên người Khương Tuế, rồi bế bổng y lên, thiếu niên đúng là có sức dùng không hết, ôm một người nặng hơn trăm cân mà bước đi vẫn vững vàng như thường. Văn Trác đặt y xuống giường, nửa quỳ trên tấm thảm nhìn y:
“Thầy sẽ không nghĩ là em vào đây để làm chuyện xấu chứ?”
Khương Tuế nắm chặt lấy khăn tắm, đáp khẽ:
“Không có.”
“Vậy là tốt rồi.”
Văn Trác nói, “Để em giúp thầy mặc quần áo nhé?”
“Tôi tự mặc được.”
Khương Tuế nhíu mày, “Đâu phải tôi không có tay.”
“Nhưng em muốn giúp thầy mà.”
Văn Trác lấy bộ quần áo đặt sang một bên, thực ra chỉ là một chiếc áo thun trắng. Nhìn là biết đồ của chính hắn. Lúc mặc trên người Văn Trác thì không thấy gì, nhưng đặt riêng ra mới phát hiện ra kích cỡ thật sự rất lớn, chiếc áo này che được gần nửa đùi Khương Tuế.
“À không, chắc là phải mặc cái này trước.”
Văn Trác lại cầm lên một mảnh vải nhỏ hơn, nói:
“Em mua từ hồi cấp hai, vẫn chưa khui ra lần nào, còn mới tinh.”
Khương Tuế cảm thấy mình bị sỉ nhục:
“…Nhỏ quá, tôi mặc không vừa.”
“Em thấy chắc là vừa mà?”
Văn Trác cười gian xảo,
“Cứ thử đi, không vừa thì đổi cái khác.”
Khương Tuế vô cùng không tình nguyện, nhưng Văn Trác đã nắm lấy mắt cá chân y. Da y vừa mới tắm xong, đang là lúc mềm mại trơn nhẵn nhất, Văn Trác chỉ cảm thấy như mình đang cầm một miếng đậu hũ non, bất giác v**t v* hai cái.
“…Này.”
Khương Tuế khó chịu co nhẹ các ngón chân,
“Để tôi tự mặc.”
Văn Trác dĩ nhiên không chịu. Hắn giúp Khương Tuế mặc quần áo còn nghiêm túc hơn cả lúc làm đề toán, lại còn thỉnh thoảng sờ một cái, xoa hai cái. Khương Tuế chỉ cảm thấy cả người tê dại. Vất vả lắm mới mặc xong, Văn Trác hài lòng nói:
“Không phải vừa khít sao.”
Khương Tuế rất muốn xé luôn cái miệng này của hắn.
Đúng như Khương Tuế dự đoán, chiếc áo che được gần nửa đùi, chất liệu mềm mại, áp da rất thoải mái, chỉ là…
“…Quần đâu?”
Văn Trác:
“Không phải đã mặc rồi sao?”
Khương Tuế:
“Tôi nói là quần ngoài!”
“Quần của em dài quá, thầy mặc không vừa.”
Văn Trác nói rất đỗi đương nhiên,
“Hơn nữa ngủ mặc nhiều vậy làm gì?”
Hắn đứng dậy đi vào phòng tắm. Khương Tuế ban đầu còn không hiểu hắn định làm gì, cho đến khi nghe thấy bên trong vang lên tiếng giặt đồ.
Khương Tuế: “?!”
Y thậm chí không kịp xỏ dép, vội vàng chạy đến cửa phòng tắm, liền thấy Văn Trác đang… giặt đồ lót cho y.
Trong đầu Khương Tuế “ầm” một tiếng, cả người hoàn toàn sững sờ.
Văn Trác — vị đại thiếu gia được nâng niu chiều chuộng từ nhỏ, lại đang giặt đồ lót cho y.
“Quần áo thì lát nữa đưa dì giúp việc giặt, phơi khô là ngày mai mặc được rồi.”
Văn Trác nói rất tự nhiên, như thể đã làm chuyện này cho Khương Tuế vô số lần,
“Nhưng không thể để dì giặt đồ lót cho thầy được, đúng không? Rất nhanh thôi. Thầy đói chưa? Có muốn ăn chút gì không?”
“Không đói.”
Khương Tuế trả lời xong mới cuống cuồng nói tiếp:
“Cậu, cậu mau buông ra, để tôi tự giặt!”
Văn Trác mở tay ra cho y xem mảnh vải nhỏ trong lòng bàn tay, nói:
“Giặt xong rồi.”
Khương Tuế ôm mặt, trốn về mép giường.
“Thầy ngại à?”
Văn Trác có vẻ thấy rất thú vị, tiến lại gần nhìn y,
“Có gì đâu mà phải ngại.”
Khương Tuế không đáp.
Văn Trác lập tức vén chăn chui vào, nói:
“Thầy, ngủ được rồi.”
Khương Tuế: “?!”
“Đây là phòng cho khách.”
Khương Tuế nói,
“Cậu nên về phòng mình ngủ đi.”
“Hoặc là em ngủ cùng thầy, hoặc là thầy ngủ cùng em, có khác gì đâu.”
Văn Trác nằm rất ngoan, chỉ lộ ra đôi mắt,
“Em về phòng cũng được, thầy đi cùng em.”
Khương Tuế: “.”
Thảo nào lúc y nói muốn ngủ phòng cho khách, Văn Trác không hề phản đối, hóa ra là tính toán như vậy.
Giờ Văn Trác to đùng nằm trên giường, y cũng không thể đuổi người đi được, chỉ đành nén giận nằm sang phía bên kia. Nghĩ một lát, y đặt chiếc gối nằm ngang giữa hai người. Văn Trác khẽ cười một tiếng:
“Thầy ơi, lớn thế rồi mà còn bày mấy trò kiểu vĩ tuyến 38 à?”
“Nhưng mấy thứ này chỉ cản được học sinh tiểu học thôi, em đâu phải học sinh tiểu học.” Nói xong, hắn trực tiếp kéo chiếc gối ra, một tay ôm Khương Tuế vào lòng. Lồng ngực thiếu niên ấm áp, rộng rãi, mang lại cảm giác an toàn vô cùng. Khương Tuế đẩy hai cái, Văn Trác liền xoa xoa đầu y, nói khẽ:
“Chỉ là muốn ôm thầy ngủ thôi, không có ý gì khác.”
“Ngủ đi.”
Nói xong, hắn thực sự nhắm mắt lại bắt đầu ngủ. Khương Tuế mờ mịt mở to mắt, có chút không hiểu nổi trong đầu Văn Trác rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Thấy Văn Trác thật sự không còn động tay động chân, Khương Tuế cũng dần dần thả lỏng, tựa vào lòng hắn rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Ngày hôm sau, y bị tiếng chuông báo thức do chính mình cài đặt đánh thức. Khương Tuế mơ màng vươn tay s* s**ng nửa ngày vẫn không thấy điện thoại đâu, ngược lại một cánh tay săn chắc đã tinh chuẩn tìm được chiếc điện thoại đang không ngừng phát nhạc "bé ếch nhún nhảy" kia rồi tắt báo thức đi.
Khương Tuế tỉnh táo lại đôi chút, nhận ra lúc này mình vẫn còn đang dựa trong ngực Văn Trác, hơn nữa……
Sinh lực dồi dào của thiếu niên vào buổi sáng thường rất dễ kích động. Khương Tuế bị cộm đến khó chịu, vậy mà Văn Trác còn chẳng biết xấu hổ cọ cọ vào người y. Cả người Khương Tuế như xù lông: “Văn Trác!”
“Ừm, em nghe thấy rồi.” Văn Trác lười nhác đáp. Hắn ôm chặt lấy Khương Tuế, hôn nhẹ lên khóe môi y, rồi lại đưa tay xuống dưới. Khi Khương Tuế phẫn nộ gọi tên hắn một lần nữa, hắn mới lên tiếng: “Thầy ơi, chẳng lẽ anh không có phản ứng sao? Sao cứ chỉ biết mắng mỗi em thế.”
Khương Tuế: “…… Ít nhất tôi không có cọ loạn lên người khác.”
Văn Trác hào phóng nói: “Không sao đâu thầy, nếu anh muốn thì cứ việc cọ, muốn cọ chỗ nào cũng được.”
Khương Tuế hít một hơi thật sâu: “Mau buông tôi ra, tôi phải đi rồi.”
“Hôm nay chẳng phải là thứ Bảy sao, việc gì mà vội thế.” Văn Trác không những không buông tay, trái lại còn càng thêm làm càn luồn tay vào dưới vạt áo thun của Khương Tuế, ghé sát tai y thì thầm: “Thầy ơi, để em giúp anh.”
Khương Tuế chưa từng trải qua cảm giác ấy bao giờ. Y gục trên ngực Văn Trác thở hồng hộc, bị trêu chọc đến mức tơi bời hoa lá, thậm chí không khống chế được mà cào lên vai Văn Trác vài vệt máu.
Văn Trác chẳng mấy để tâm, chỉ cười xấu xa nhìn đuôi mắt đỏ bừng của Khương Tuế: “Phản ứng lớn thật đấy thầy ạ, bình thường anh ít khi tự mình làm chuyện này sao?”
“…… Cậu tưởng ai cũng giống cậu chắc.” Khương Tuế vã ra một tầng mồ hôi mỏng, y chống tay vào ngực Văn Trác định đứng dậy vào phòng tắm tắm rửa, nhưng Văn Trác lại dùng sức nhấn vào eo y một cái. Khương Tuế vốn đang mềm nhũn không còn sức lực, khẽ rên một tiếng rồi ngã nhào vào lòng hắn.
Văn Trác ngậm lấy vành tai y, phả một hơi nóng hổi: “Thầy ơi, có qua có lại mới toại lòng nhau chứ.”
Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, hôn lên làn môi bị mình cắn đến đỏ mọng: “Sao anh giống trai tồi quá vậy, chỉ biết lo cho bản thân mình sướng thôi sao?”
Khương Tuế bực bội đáp: “Tôi có cầu xin cậu giúp đâu.”
“Vậy thì em cầu xin anh giúp em.” Văn Trác nhẹ nhàng hôn lên lông mi Khương Tuế, hôn đi những giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt y: “Thầy ơi, cầu xin anh đấy.”
Một người cao lớn như hắn mà khi làm nũng lại thành thục đến thế. Khương Tuế thấy tê dại cả lỗ tai, chịu không nổi đành thỏa hiệp: “Vậy cậu…… mau một chút, tôi còn phải đi đón xe buýt.”
Văn Trác hôn lấy môi y, lời đáp lại chẳng có chút thành ý nào: “Được thôi, em sẽ cố gắng nhanh nhất có thể.”