Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 152.




Nụ hôn của thiếu niên hoàn toàn không có lấy một chút kết cấu hay chuẩn bị nào, chỉ là khoảnh khắc bốc đồng của lý trí cộng với bản năng nguyên thủy. Ngay khi môi chạm vào đôi môi mềm mại của Khương Tuế, mọi thứ lập tức vượt khỏi tầm kiểm soát, không còn đường lui. Tựa như một bạo quân chinh chiến nhiều năm, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào, thẳng tay công thành đoạt đất. Nhưng thứ hắn muốn không chỉ là chiếm lĩnh mảnh đất ấy, hắn còn khao khát đoạt lấy cả một trái tim đang nóng rực.

Công viên giải trí này đã được xây dựng từ rất nhiều năm trước. Bánh xe đu quay nhìn bề ngoài dường như vẫn ổn, nhưng bên trong đã có không ít chỗ bong tróc lớp sơn. Khoang ngồi vốn đã chật hẹp, căn bản không đủ rộng rãi để chứa hai người đàn ông cao lớn chân dài. Đặc biệt là Văn Trác, chiều cao gần một mét tám lăm, hai người ngồi đối diện nhau, đôi chân khó tránh khỏi chạm vào nhau, khiến không gian vốn đã nhỏ lại càng thêm bức bối.

Huống chi lúc này, Văn Trác còn cúi người hôn y.

Thân thể mảnh khảnh của Khương Tuế bị ép sát vào tấm hợp kim thép lạnh lẽo phía sau, không còn đường lùi, chỉ có thể mặc cho Văn Trác cắn lấy đầu lưỡi, dây dưa quấn quýt. Đến cả chóp mũi cũng bị cọ đến đỏ ửng.

Có lẽ Văn Trác không mấy hài lòng với tư thế này, hắn dứt khoát vòng tay ôm lấy eo Khương Tuế, hơi dùng lực một chút đã trực tiếp bế y ngồi lên đùi mình. Khương Tuế khẽ mở to mắt:
“Văn Trác!”

“Lần này thì nghe thấy rồi.”
Khóe môi Văn Trác cong lên nụ cười có phần xấu xa. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Khương Tuế, dùng chóp mũi cọ nhẹ lên làn da trắng mịn, nhạy cảm sau gáy y. Khương Tuế không chịu nổi kiểu cọ xát này, cắn chặt môi dưới, đưa tay đẩy đầu hắn ra, nhưng lại chẳng có bao nhiêu sức. Những ngón tay thon dài chỉ có thể luồn vào mái tóc đen, lỏng lẻo nắm lấy.

“Thầy ơi, chúng ta yêu nhau đi?” Văn Trác nói.

Khương Tuế:
“…… Cậu bị làm sao vậy? Cậu biết rõ tôi là thầy của cậu mà!”

Lời này nói ra, nhưng vì bị hôn đến mức tay chân mềm nhũn, y lại rúc trong lòng ngực Văn Trác, thật sự chẳng có chút khí thế nào. Trông giống như một con mèo hoang nhỏ còn chưa đầy tháng, giơ móng vuốt lên dọa người, chỉ khiến kẻ khác cảm thấy vô cùng đáng yêu.

“Thầy thì sao chứ?”
Văn Trác nhướng mày, lộ ra vẻ kiêu ngạo bất kham đặc trưng của thiếu niên,
“Thầy chỉ hơn em có năm tuổi thôi. Pháp luật cũng đâu có quy định hơn năm tuổi thì không được yêu đương. Huống chi thầy chỉ là gia sư của em, giữa chúng ta không dính dáng gì đến vấn đề đạo đức cả.”

Khương Tuế đẩy đầu Văn Trác ra, mím môi nói:
“Tiền đề của yêu đương là hai bên đều có tình cảm. Rất rõ ràng, hiện tại chỉ là cậu đơn phương mà thôi.”

Văn Trác không hề bất ngờ khi y nói vậy, khẽ cười một tiếng:
“Nếu thật sự chỉ là em đơn phương, thì lúc nãy khi em hôn thầy, thầy đã nên tát em một cái rồi. Chứ không phải dựa vào người em mà th* d*c như thế.”

Khương Tuế:
“……”

Đúng vậy. Y sao lại quên mất, ở khoảng cách gần như thế, y hoàn toàn có thể giơ tay tát hắn một cái. Không gian chật hẹp thế này, Văn Trác căn bản không có chỗ trốn.

“Nếu cậu còn nói nữa, tôi có thể tát cậu ngay bây giờ.” Khương Tuế nói.

Văn Trác lập tức giơ hai tay lên:
“Được rồi được rồi, em im miệng.”

Thế nhưng trong đôi mắt hắn vẫn rõ ràng ánh lên ý cười, căn bản không hề coi lời Khương Tuế nói ra là thật.

… Cái thằng nhóc kiêu căng tự phụ, luôn cho rằng cả thế giới đều phải xoay quanh hắn này.

Rời khỏi bánh xe đu quay, Khương Tuế không lên chiếc xe thể thao cực kỳ phô trương của Văn Trác, mà tự bỏ tiền gọi xe, một mình trở về trường học.

Khi co người trên chiếc giường nhỏ trong ký túc xá, Khương Tuế cầm điện thoại lên không biết bao nhiêu lần, định gọi cho Lâm phu nhân để nói rằng y không muốn tiếp tục làm gia sư cho Văn Trác nữa. Dù sao bây giờ Văn Trác cũng lười giả vờ, trực tiếp hôn thẳng lên môi. Ai mà biết sau này cái vị thiếu gia tự ý thức quá mức này còn có thể làm ra chuyện gì nữa.

Cuối cùng cũng hạ quyết tâm, vừa chuẩn bị gọi điện thì điện thoại lại nhận được một tin nhắn trước.

Là tin nhắn báo tiền vào tài khoản từ ngân hàng. Năm chữ số, một khoản tiền không nhỏ, vừa được chuyển đến.

Ngay sau đó, tin nhắn của Lâm phu nhân cũng hiện lên:
“Thầy Tiểu Khương, thấy thành tích của Văn Trác tiến bộ, tôi và bố nó đều rất vui. Đây là tiền thưởng đã nói trước, vô cùng cảm ơn.”

Khương Tuế:
“……”

Bị hôn một cái thôi mà, cũng đâu có gì ghê gớm.

Tuy rằng Văn Trác không phải hạng người tốt lành gì, nhưng Lâm phu nhân thực sự là một vị chủ nhà vô cùng hào phóng lại dễ tính.

Khương Tuế vì 50kg gạo mà phải khom lưng, ngày hôm sau y vẫn đến nhà họ Văn như thường lệ.

Văn Trác kẹp một cây bút giữa những ngón tay, chống cằm cười tủm tỉm nhìn y: "Thầy ơi, chào buổi chiều ạ."

"Ừm... chào buổi chiều." Khương Tuế không thể thản nhiên được như Văn Trác, dù sao ngày hôm qua bọn họ mới vừa hôn nhau trên vòng quay. Từng ngóc ngách trong khoang miệng y đều bị tên này l**m qua, cảm giác đó thực sự quá kỳ lạ. Vành tai Khương Tuế đỏ bừng, y cố giữ bình tĩnh: "Tuy rằng thành tích của cậu có tiến bộ, nhưng vẫn chưa đủ để vào được một trường cao đẳng tốt đâu, cậu còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa."

Văn Trác lười biếng như kẻ không xương dựa sát lại: "Nhưng mà thầy ơi, em mệt quá đi mất, có thể cho em chút ngọt ngào rồi mới học tiếp không?"

Khương Tuế đã nâng cao cảnh giác: "Cậu muốn thế nào? Cẩn thận tôi mách mẹ cậu đấy."

Văn Trác khẽ cười một tiếng, không biết là hắn thấy hành vi mách phụ huynh này của Khương Tuế thật ấu trĩ, hay là thấy biểu cảm của y quá đỗi đáng yêu.

Hắn nghiêng đầu nhìn Khương Tuế: "Được thôi, vậy anh cứ đi mách mẹ em đi, nói là ngày hôm qua em hôn anh, hôn đến mức nước miếng cứ..."

Cả người Khương Tuế như xù lông, vội vàng bịt miệng Văn Trác lại: "Cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy!"

"Em nào có nói bậy." Văn Trác nắm lấy cổ tay Khương Tuế, chậm rãi nói: "Thầy ơi, anh không muốn nhận tiền thưởng sao? Nếu em phối hợp tốt với anh, tháng sau có lẽ anh sẽ nhận được nhiều tiền thưởng hơn đấy?"

Cả đời này, Khương Tuế đều phải khom lưng vì tiền, lúc này cũng không ngoại lệ.

Theo như thỏa thuận giữa y và Lâm phu nhân, nếu Văn Trác có thể tiến bộ vững chắc, tiền thưởng tháng sau của y sẽ được tăng gấp đôi.

"Thầy?" Văn Trác lấy bút chọc chọc vào má Khương Tuế: "Anh nghĩ kỹ chưa?"

Khương Tuế: "... Vậy cậu phải học hành cho hẳn hoi."

Văn Trác nằm bò ra bàn: "Học không vào, khó quá đi, em đúng là phế vật mà."

Khương Tuế chưa từng thấy ai mặt dày như thế, nhưng kẻ mặt dày này hiện tại lại liên quan trực tiếp đến khoản tiền thưởng năm chữ số của y. Y chỉ có thể nhẫn nại hỏi: "Vậy cậu muốn thế nào mới chịu học tử tế?"

"Thế này đi thầy." Văn Trác rõ ràng đã có tính toán từ trước, hắn quay đầu nhìn Khương Tuế: "Hôm nay em sẽ không lơ đãng, nghiêm túc hoàn thành bài tập. Đến lúc kết thúc buổi học, em có thể hôn anh một cái không?"

Khương Tuế lập tức đỏ mặt: "Bây giờ đang là giờ học, cậu đứng đắn chút đi!"

"Em rất đứng đắn mà." Văn Trác lộ ra vẻ mặt vô tội: "Chuyện không đứng đắn em còn chưa nói ra đâu."

Khương Tuế: "..."

Văn Trác: "Thầy mà không đồng ý thì em đi lấy máy chơi game đây, vừa hay hôm nay có người hẹn em..."

"Được rồi, tôi đồng ý với cậu." Khương Tuế cau mày: "Quay lại ngồi ngay ngắn cho tôi."

"Thật sự đồng ý sao?" Văn Trác hỏi lại.

"... Tôi lừa cậu làm gì!" Khương Tuế đập cuốn sách lên đầu hắn: "Hôm nay học toán."

Dù sao cũng đã bị Văn Trác hôn rồi, hôn một lần hay hai lần thì có gì khác nhau đâu —— Khương Tuế tự nhủ với lòng mình như thế.

Hôm nay Văn Trác biểu hiện đặc biệt tốt, Khương Tuế dạy bảo cũng bớt lo hơn nhiều. Tên này vốn dĩ từ nhỏ đã được nuông chiều quá mức, cảm thấy đọc sách chẳng phải lối thoát gì tốt đẹp nên mới không chịu học hành, chứ thực ra đầu óc không hề ngu ngốc. Các công thức cơ bản chỉ cần giảng một lần là hiểu, đôi khi còn có thể suy một ra ba, khiến Khương Tuế rất đỗi vui mừng, cảm thấy tiền thưởng tháng sau đã đang vẫy gọi mình.

Có được số tiền này, y có thể trả trước vài tháng nợ đang vay, áp lực cũng sẽ giảm bớt đi nhiều.

Mãi cho đến 8 giờ tối, Khương Tuế thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, Văn Trác mới lên tiếng: "Thầy ơi, có phải anh đã quên chuyện gì rồi không?"

Khương Tuế nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đứng yên tại chỗ: "... Cậu hôn đi."

"Thầy ơi, anh đứng cao quá, em không hôn tới." Văn Trác ngẩng đầu ngước nhìn Khương Tuế: "Anh ngồi xuống đây đi."

Khương Tuế cảm thấy yêu cầu của hắn thật lắm chuyện, nhưng vì đang vội ra ngoài bắt xe nên y đành bước tới. Y vốn định ngồi xuống ghế, nhưng Văn Trác lại ôm lấy y, đặt ngồi lên bàn học.

Bàn học làm bằng gỗ đặc, rất rộng rãi, bên trên bày đầy các loại sách vở và đề thi. Khương Tuế hoảng hốt kêu lên: "Văn Trác!"

Văn Trác cúi thấp người xuống hôn, chóp mũi hắn chạm sát vào chóp mũi Khương Tuế, giọng nói khàn đặc: “Thầy ơi, ngay từ ngày đầu tiên em đã muốn để anh ngồi ở chỗ này mà hôn anh rồi.”

Khương Tuế mờ mịt: “Cái gì?”

Văn Trác không trả lời, hắn ôm lấy sau gáy Khương Tuế rồi hôn xuống.

Khương Tuế hoàn toàn không có phòng bị, bởi vì y cứ ngỡ cái gọi là “hôn một chút” của Văn Trác thật sự chỉ là hôn nhẹ lên má, hoặc là một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước trên môi. Thế nhưng đối với Văn Trác, định nghĩa về nụ hôn lại hoàn toàn khác biệt.

Đầu tiên, hắn ngậm lấy cánh môi Khương Tuế, chậm rãi cọ xát đầy ái muội, sau đó dò đầu lưỡi ra dụ dỗ Khương Tuế mở miệng, rồi tiến quân thần tốc. Hắn hôn đến mức khiến nước bọt của Khương Tuế trào ra khỏi khóe môi.

Chẳng biết có phải có người sinh ra đã có thiên phú dị bẩm hay không, rõ ràng là một thiếu niên chưa từng yêu đương, kinh nghiệm thực chiến bằng không, vậy mà sinh ra đã là một cao thủ tán tỉnh. Khi hôn đến mức Khương Tuế thở hồng hộc, ánh mắt mê ly, hắn vươn tay chặn đầu lưỡi Khương Tuế lại, ép Khương Tuế phải ngẩng đầu lên, hé mở bờ môi để hắn nhìn ngắm khoang miệng non mềm đã bị hôn đến đỏ bừng.

Hàng mi đen nhánh mảnh dài của Khương Tuế không ngừng run rẩy, trong mắt phủ một lớp sương mờ, ngón tay vì thiếu cảm giác an toàn mà nắm chặt lấy quần áo Văn Trác.

Văn Trác trấn an bằng một nụ hôn nhẹ lên khóe môi y, sau đó ngậm lấy đầu lưỡi y vào trong miệng mình, cuốn lấy nó cùng nhau dây dưa. Khương Tuế có ảo giác như bản thân sắp bị đối phương ăn tươi nuốt sống.

“Thầy ơi.” Tiếng th* d*c của thiếu niên rất nặng nề, ở cái tuổi mười tám vốn dĩ đã không chịu nổi trêu chọc, cho dù là chiếc quần vận động rộng thùng thình cũng không che giấu nổi phản ứng sinh lý. Hắn dán sát vào chiếc cổ đã lấm tấm mồ hôi mỏng của Khương Tuế: “Lưỡi của thầy thật mềm, lại còn ngọt nữa.”

“... Bệnh tâm thần!” Khương Tuế mắng hắn, lồng ngực gầy yếu phập phồng không ngừng, “Sao có thể là ngọt được.”

“Nhưng mà...” Văn Trác còn muốn tranh luận với Khương Tuế, bỗng nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng “răng rắc”, có người đang vặn tay nắm cửa.

Hắn nheo mắt lại, còn Khương Tuế thì sợ tới mức vội vàng nhảy xuống khỏi bàn sách, hoảng loạn chỉnh đốn lại bộ quần áo bị Văn Trác vò cho nhăn nhúm. Nhưng y không hề hay biết rằng, đôi mắt đẫm lệ cùng làn môi đỏ mọng của mình lúc này trông quyến rũ đến nhường nào, y cứ ngỡ chỉ cần sửa sang lại quần áo là mình sẽ lại trở thành một thầy giáo Khương đầy uy nghiêm.

“Văn Trác, thầy Tiểu Khương.” Người bước vào là Lâm phu nhân, trên tay bà bưng một khay trái cây được bày biện đẹp mắt. Nhìn thấy Khương Tuế, bà ngẩn người ra một lúc, ngay sau đó liền nhíu mày nhìn con trai mình: “Văn Trác, có phải con lại chọc thầy Tiểu Khương tức giận không? Người ta đều bị con làm cho khóc rồi kìa!”

Văn Trác ngồi trên ghế, vắt chéo chân, dáng vẻ đầy vẻ bất cần đời. Nghe vậy, hắn liếc nhìn Khương Tuế một cái: “Xin lỗi nha thầy Khương, vừa rồi là em hơi quá đáng.”

Khương Tuế: “...”

Nếu không phải vì Lâm phu nhân đang ở đây, y tuyệt đối sẽ đánh chết cái thằng nhóc này.

“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, phải biết tôn sư trọng đạo!” Lâm phu nhân quở trách: “Cái đứa nhỏ này thật là, lớn chừng này rồi còn không để người ta yên tâm.”

Bà đặt khay trái cây lên bàn rồi nói: “Thầy Tiểu Khương, bên ngoài trời đang mưa rất lớn, đi về bây giờ e là không an toàn. Hay là cậu cứ ở lại đây một đêm, sáng mai tôi sẽ bảo tài xế đưa cậu về trường. Phòng khách tôi đã bảo dì giúp việc dọn dẹp xong rồi, ở ngay...”

Văn Trác lập tức ngắt lời: “Không cần dọn phòng khách đâu, thầy ngủ cùng con là được.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận