Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 157.




Bộ Âu cảm thấy có gì đó không ổn.

Lần này Khương Tuế tiến vào thế giới nhỏ quá lâu. Tính đến hiện tại, đã tròn nửa năm trôi qua.

Cô đang cân nhắc xem có nên để hệ thống chủ động liên lạc với Khương Tuế hay không, thì bỗng thấy trong Thần Điện xuất hiện một bóng người thon dài. Gió thổi qua đại điện, làm lay động những dải lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo. Xuyên qua lớp lụa mỏng, có thể mơ hồ nhìn thấy bên ngoài cửa sổ là từng đàn bồ câu trắng tung cánh bay lên. Ánh nắng phủ lên đôi cánh trắng muốt ấy một tầng ánh sáng vàng thánh khiết, còn Khương Tuế thì dường như đang ngẩn người nhìn những vệt sáng ấy.

“Ngài cuối cùng cũng ra rồi.” Bộ Âu khẽ thở phào, chậm rãi đi đến bên cạnh Khương Tuế, nhìn quanh một lượt, “Sao tôi không thấy Gracia đâu?”

Lúc còn nhỏ thì không nói, càng lớn Gracia lại càng dính Khương Tuế. Mỗi lần y ra ngoài đều như sinh ly tử biệt, chỉ cần có cơ hội là hắn nhất định sẽ bám sát bên y. Thế mà lúc này, Gracia lại không có mặt.

Khương Tuế nói:
“Tôi đánh hắn ngất rồi.”

“Hả?” Bộ Âu giật mình, “Hắn đã làm gì mà khiến ngài tức giận như vậy?”

Khương Tuế lộ vẻ đau đầu:
“Chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của hắn. Nói chính xác thì cả hai chúng tôi đều có trách nhiệm. Tôi không ngờ nội dung thế giới lại bị sửa đổi, dẫn đến mọi thứ trở nên hỗn loạn.”

Trong thế giới nhỏ đó, thân phận mà Khương Tuế đảm nhiệm — một gia sư — vốn dĩ chỉ nên là khách qua đường trong cuộc đời Văn Trác. Văn Trác thậm chí còn không nhớ nổi tên của y. Người thực sự cứu rỗi hắn, lẽ ra phải là một nữ sinh chuyển trường vào năm lớp mười một. Chính cô gái ấy đã khích lệ Văn Trác, hai người thấu hiểu rồi yêu nhau, cùng thi đỗ đại học, sau đó thuận lý thành chương mà kết hôn.

Còn vị gia sư kia, sẽ vì áp lực vay nợ khổng lồ mà lặng lẽ tự sát trong một đêm khuya nào đó. Thi thể thối rữa trong căn phòng cho thuê rẻ tiền, đến khi bốc mùi cũng không có ai phát hiện.

Bộ Âu đại khái đoán được trong thế giới nhỏ đã xảy ra biến cố, liền nói:
“Theo lý thuyết, khi tiến vào thế giới nhỏ, các ngài đều ở trạng thái không có ký ức, chỉ vận hành theo thiết lập nhân vật cơ bản. Sao lại có thể xảy ra ngoài ý muốn như vậy?”

Khương Tuế cũng không hiểu nổi.

Y đã đi qua rất nhiều thế giới nhỏ. Dù ba nghìn thế giới nhỏ này đều do chính tay y sáng tạo, y cũng chưa từng can thiệp vào sự phát triển của nội dung thế giới. Vậy mà vì sao Gracia lần đầu tiến vào thế giới nhỏ, đã có thể gây ra biến động lớn đến thế?

“Nhưng cũng có một khả năng khác.” Bộ Âu chống cằm, nói. “Đó là ý chí cá nhân của hắn, hoặc nói đúng hơn là một loại chấp niệm nào đó, mạnh hơn cả ý chí thế giới. Khi đó, ý chí thế giới sẽ lùi xuống vị trí thứ hai, còn hắn thì hành động hoàn toàn theo ý chí của mình… Gracia đã làm gì với ngài trong thế giới nhỏ?”

Khương Tuế im lặng.

Y tuyệt đối không thể nói cho Bộ Âu biết rằng mình và Gracia đã yêu nhau suốt bốn năm trong thế giới nhỏ ấy, rồi kết hôn, nắm tay nhau đi đến cuối một đời nhân loại, cho đến khi cùng chết.

Đó là cuộc đời hoàn chỉnh nhất mà Khương Tuế từng trải qua. Những ký ức cuồn cuộn ấy sâu sắc đến mức vượt xa bất kỳ thế giới nào trước đây. Thậm chí trong những khoảnh khắc hoảng hốt, y còn cảm thấy mình thật sự chỉ là một con người bình thường, yêu và cưới một con người bình thường khác tên là Văn Trác, cùng nhau sống mấy chục năm, trọn vẹn một đời hạnh phúc.

“Nếu là chuyện khiến ngài không thoải mái, ngài có thể lựa chọn xóa ký ức của hắn.” Bộ Âu đề nghị.
“Cục Quản Lý Thời Không rất coi trọng sức khỏe tâm lý của nhân viên. Rất nhiều người sau khi rời khỏi thế giới nhỏ vẫn mang theo cảm xúc mãnh liệt, nghiêm trọng hơn còn ảnh hưởng đến thể chất. Vì vậy chúng tôi đã nghiên cứu kỹ thuật thanh tẩy ký ức. Gần như mỗi nhân viên sau khi rời khỏi thế giới nhỏ đều sẽ lựa chọn xóa ký ức, nếu không họ sẽ không thể sinh hoạt và làm việc bình thường.”

“Quá trình xóa ký ức rất đơn giản, cũng không gây tổn hại cho đại não.”

Khương Tuế quay đầu nhìn Bộ Âu, nói:
“Trí tuệ của nhân loại quả thực vô cùng đáng quý.”

Bộ Âu chần chừ:
“Chỉ là… phía Gracia có lẽ sẽ không đồng ý.”

“Cún con không nghe lời thì cũng không cần phải giữ lại.” Khương Tuế nói bằng giọng nhàn nhạt.
“Hắn sẽ đồng ý.”

Bộ Âu khựng lại.

Mỗi khi Bộ Âu cảm thấy Khương Tuế đã vô hạn tiến gần đến một nhân loại, thì y lại vô tình để lộ ra sự lạnh nhạt chỉ thuộc về thần minh. Y dường như vĩnh viễn không thể hiểu được cảm tình rốt cuộc quý giá đến nhường nào. Cho dù có người moi tim mình ra, mang theo hơi nóng bỏng cháy, chỉ vì y mà đập rộn ràng trước mắt, y cũng sẽ không buồn liếc nhìn thêm một lần.

Đó chính là thần minh.

Y không từ bi với bất kỳ ai, cũng chẳng tàn nhẫn với bất kỳ ai, bởi vì trong mắt y, vạn sự vạn vật đều giống nhau, không có giá trị gì khác biệt.

Mà Gracia, chính là kẻ chết vì đức tin như thế.

“Tôi hiểu rồi.” Bộ Âu nói. “Trước đó, ngài có muốn gặp hắn một lần không?”

“Không cần.” Khương Tuế đáp. “Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian. Trong khoảng thời gian này, phong tỏa Thần Điện, bất luận là ai cũng không được đến tìm tôi.”

“Vâng.” Bộ Âu nhẹ giọng nói, “Tôi xin tuân theo ý ngài.”

……

“Xem ra người thất bại rồi nhỉ?”
Bộ Âu ấn nút thang máy. Khu vực này toàn bộ đều là ký túc xá nhân viên, đại khái chẳng ai nghĩ được rằng cục trưởng Cục Quản Lý Thời Không cũng ở ký túc xá nhân viên. Trong tưởng tượng của mọi người, cô hẳn là sống trong biệt thự độc lập, lái siêu xe thể thao, ngày ngày xa hoa trụy lạc. Nhưng thực tế, Bộ Âu đúng giờ đi làm, đúng giờ tan ca, là một xã súc(*) bình thường đến không thể bình thường hơn.

(*) ý nói nhân viên làm việc như súc vật (cường điệu)

Gracia mặc một chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình, mũ trùm che đi mái tóc đen rối bời. Mí mắt thon dài của hắn cụp xuống, biểu cảm nhạt nhòa, thoạt nhìn như thể vẫn chưa tỉnh ngủ.

“Đinh” — thang máy tới nơi.
Bộ Âu bước vào, quay đầu nhìn hắn:
“Sao không nói gì? Vẫn còn đắm chìm trong nỗi bi thương vì thất bại à?”

Gracia rốt cuộc cũng ngẩng mắt lên:
“Bây giờ cô trông giống hệt một người qua đường vui sướng khi thấy bạn trai của người trong lòng cầu hôn thất bại.”

Bộ Âu mỉm cười:
“Tôi không ngại làm kiểu người qua đường như vậy. Nhưng người là bạn trai của ngài ấy sao? Ngài ấy chính là không chút do dự muốn xóa ký ức của người đấy.”

Gracia không nói gì.

“Hiện tại chỉ có tôi là người duy nhất có thể thu lưu người thôi, chó con lang thang.” Bộ Âu chậm rãi nói.
“Chủ nhân của người không cần người nữa.”

Gracia đáp:
“Cho dù sức mạnh của tôi hiện tại bị phong ấn, tôi vẫn đủ khả năng g**t ch*t cô. Tôi không làm như vậy chỉ vì Khương Tuế sẽ tức giận, chứ không phải vì tôi không làm được. Mong cô hiểu rõ điểm này.”

Bộ Âu nhún vai:
“Nếu người đối với Khương Tuế cũng cứng rắn được như vậy thì tốt rồi. Đáng tiếc là người chỉ biết vẫy đuôi xoay quanh y, còn y thì đến nhìn người một cái cũng không thèm.”

Gracia: “……”

Người phụ nữ này, cái miệng thật sự nên bị khâu lại.

Đến chỗ ở của Bộ Âu, cô nói:
“Người tạm thời ở đây đi. Gần đây tôi rất bận, chắc phần lớn thời gian sẽ ở lại văn phòng, không về.”

Đối diện với ý tốt này, Gracia chỉ cười lạnh một tiếng.

“À đúng rồi.” Bộ Âu nghiêng đầu nhìn hắn.
“Bây giờ có thể tiến hành xóa ký ức chưa? Thật ra tôi rất tò mò, rốt cuộc người đã làm gì với vị thần minh kia trong thế giới nhỏ. Có thể kể cho tôi nghe không?”

Gracia trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới lên tiếng:
“Tôi và y chỉ là…”

“Cùng nhau vượt qua một đời bình phàm.”

……

Sau khi phong tỏa Thần Điện, Khương Tuế rơi vào một giấc ngủ trầm miên kéo dài.

Trong quãng thời gian quá khứ không thể đếm xuể, y thường dùng giấc ngủ để giết thời gian. Nhưng đây là lần đầu tiên y nằm mơ.

Trong mơ, y trở về thời khắc mình giáng sinh. Khi đó, mọi thứ đều hỗn độn, đen tối và trống trải. Y không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, cũng không biết bản thân là thứ gì. Ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, trong dòng thời gian vĩnh hằng không nhìn thấy điểm cuối, dường như vĩnh viễn không hề trôi chảy ấy, y lần đầu tiên hiểu được thế nào là cô độc.

Sự cô độc đó mãnh liệt hơn bất cứ điều gì khác. Giữa vũ trụ mênh mang vô tận, chỉ tồn tại duy nhất một ý thức, không ai có thể tưởng tượng nổi, đó rốt cuộc là một loại tuyệt vọng đến mức nào.

Khương Tuế như bị kéo ngược trở về khoảnh khắc thuở ban sơ ấy, một lần nữa nếm trải sự cô độc kéo dài vô tận. Chỉ là lần này, trong cơn hoảng hốt, y dường như nghe thấy tiếng người. Y không thể xác định đó là giọng của ai, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, tựa như có người đang gọi tên y.

Khương Tuế bỗng mở to mắt.

Trước mắt y, lụa trắng vẫn bị gió thổi tung bay, đàn bồ câu vẫn lượn vòng trên không trung, ngay cả ánh sáng vàng đọng trên đôi cánh chúng cũng không hề thay đổi. Mọi thứ giống hệt như thể chỉ một giây trước y vừa mới khép mắt lại.

Nhưng y biết rất rõ, nơi này đã trôi qua hơn trăm năm.

Thần Điện phủ đầy bụi bặm suốt trăm năm cuối cùng cũng mở cửa trở lại. Từ chân trời xa xăm vang lên tiếng chuông ngân dài. Bộ Âu nghe thấy âm thanh ấy, liền mở cửa sổ văn phòng, đúng lúc trông thấy Thần Điện sừng sững giữa tầng mây đang tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ. Cô lập tức chạy đến Thần Điện, nhìn thấy Khương Tuế đang từng bước một đi xuống bậc thang.

Bộ Âu mỉm cười:
“Chào ngài. Ngài nghỉ ngơi có ổn không?”

“Ừ.” Khương Tuế gật đầu, dừng lại một chút rồi hỏi:
“Gracia đâu?”

“Hiện giờ hắn đang làm việc tại Cục Quản Lý, có lẽ đang ở trong một thế giới nhỏ nào đó.” Bộ Âu đáp. “Ngài có cần tôi liên hệ hắn không?”

“Không cần.” Khương Tuế nói. “Nếu cô rảnh, đi cùng tôi gặp một người.”

Bộ Âu có chút tò mò không biết Khương Tuế muốn gặp ai. Nhưng đến nơi rồi, cô mới phát hiện đó chỉ là một khu chung cư vô cùng bình thường. Tầng một có một khu vườn nhỏ, trong vườn là một bà lão tóc bạc trắng đang ngồi phơi nắng.

Khương Tuế đẩy cổng tre bước vào. Bà lão mở to mắt, sau khi nhìn rõ y thì sững người giây lát:
“……Anh vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

“Còn cô thì thay đổi rất nhiều.” Khương Tuế ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nói. “Tôi có linh cảm hôm nay là ngày cô qua đời, nên đến gặp cô lần cuối.”

Lúc này Bộ Âu mới nhớ ra, người trước mặt chính là cô gái trẻ năm xưa tên Hạ Phù, chỉ là nay đã già nua đến mức không còn nhìn ra vẻ đẹp thuở thiếu thời.

“Tôi cũng cảm nhận được rồi.” Hạ Phù cười nhẹ. “Rất vui vì anh đến thăm tôi. Thật ra tôi vẫn luôn muốn hỏi… rốt cuộc anh là ai?”

“Tôi không phải là con người.” Khương Tuế đáp.

Hạ Phù sững sờ, rồi bật cười cảm thán:
“Nếu tôi biết chuyện này khi còn trẻ, chắc chắn đã kích động đến mức nhảy cao ba thước, chạy khắp nơi khoe rằng mình là bạn của Chủ Thần rồi… Chỉ tiếc giờ già rồi, không nhảy nổi nữa.”

“Gracia đâu?” Hạ Phù hỏi. “Lần này không dẫn hắn theo sao?”

“Vì sao cô lại cho rằng hắn vẫn còn sống?” Khương Tuế hỏi lại.

Hạ Phù kinh ngạc:
“Hắn chẳng phải là người yêu của anh sao?”

Khương Tuế khựng lại.

“Ánh mắt hắn nhìn anh rõ ràng như vậy, ai cũng nhận ra.” Hạ Phù chớp chớp mắt, nói khẽ. “Tôi còn tưởng hai người đã ở bên nhau từ lâu rồi.”

“Hôm nay hắn có công việc.” Khương Tuế nói.

Hạ Phù gật đầu:
“Có thể biết được các anh ở bên nhau vào khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, thật tốt quá. Mấy năm trước tôi vẫn luôn muốn liên lạc với hai người, hỏi thăm tình hình gần đây, tiếc là mãi không tìm được.”

“Bây giờ… cũng không còn gì hối tiếc nữa.”

Hạ Phù khép mắt lại, không bao giờ mở ra nữa.

Khương Tuế cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình rất lâu. Khi ngẩng lên, y bỗng thấy ngoài sân có một người đang đứng. Thân hình cao lớn, mặc áo sơ mi đen, mái tóc đen nhánh, dưới đó là đôi đồng tử đỏ như máu. Hắn đứng cách một bức tường hoa nguyệt quý nở rộ, cùng Khương Tuế nhìn nhau trong chớp mắt, rồi lạnh nhạt dời ánh mắt đi, chỉ nói:

“Cục trưởng, thật trùng hợp.”

Khương Tuế vốn định gọi một tiếng “cún con”, nhưng chợt nhớ ra Gracia đã bị xóa ký ức, giờ đây hắn chẳng còn nhớ gì cả.

Hơn mười năm kề bên nhau, rốt cuộc cũng chỉ hóa thành một vệt sao băng lướt qua vũ trụ hỗn độn đen tối, lóe sáng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi tan biến vào hư vô, không ai còn có thể nắm giữ lại được.

Cho dù là thần minh… cũng không thể.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận