Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 158.




“Người chẳng phải đang đi làm nhiệm vụ sao?” Bộ Âu nhìn quanh bốn phía. “Sao lại xuất hiện ở đây?”

Gracia đáp: “Tôi về trước. Đi dạo thôi.”

Đi dạo mà dạo đến tận đây quả thật cũng thần kỳ. Nhưng Bộ Âu không hỏi thêm. Cô luôn tôn trọng quyền riêng tư của nhân viên. Cô quay sang hỏi Khương Tuế:
“Chúng ta về chứ?”

Khương Tuế liếc nhìn Gracia một cái, nhàn nhạt đáp: “Ừ.”

Y hiếm khi có dây dưa gì với người ở chủ thành. Hạ Phù xem như một ngoại lệ. Ngay cả bản thân y cũng không rõ vì sao mình lại muốn đến tiễn cô gái ấy đoạn đường cuối cùng. Có lẽ vì vừa tỉnh dậy khỏi giấc mộng kéo dài trăm năm, sự cô độc trong mộng vẫn còn quấn lấy y, khiến y bức thiết muốn tìm một chứng cứ nào đó để chứng minh rằng mình không hề cô độc.

Khương Tuế thong thả bước trên đường phố chủ thành, không mục đích. Bất tri bất giác, y lại đi đến con phố đi bộ mà trước đây y và Gracia từng cùng nhau ghé qua rất nhiều lần. Men theo con phố ấy đi thẳng, rẽ qua một khúc cua, sẽ thấy công viên thú cưng.

Những người năm xưa phần lớn đã qua đời, nhưng lại có những hội nuôi chó mới tụ tập nơi đó. Khương Tuế đứng từ xa nhìn lại, trong cơn hoảng hốt như thể thời gian bị kéo ngược. Y từng ôm chú chó nhỏ đen có đôi cánh đứng dưới tán cây long não, nghe Hạ Phù giảng giải những điều cần chú ý khi nuôi chó.

Thực ra những điều ấy chẳng điều nào thích hợp với Tiểu Hắc. Bởi vì nó không phải chó bình thường. Nó sẽ không chết vì ăn chocolate, không thích ăn thức ăn cho chó, càng chẳng hứng thú với trò ném đĩa bay.

Nhưng khi ấy y nghe rất chăm chú. Bởi vì vào khoảnh khắc đó, y cảm thấy mình thực sự tồn tại, chứ không chỉ là một khái niệm hư vô.

“Lại gặp anh rồi.”

Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

Khương Tuế khựng lại, quay đầu. Gracia đã thay áo thun xám và quần dài đen rộng thùng thình, đứng phía sau y. Hắn cụp mắt châm một điếu thuốc, ngọn lửa nhảy múa trong đôi đồng tử đỏ thẫm của hắn, như thể trong khoảnh khắc đốt cháy máu tươi, khiến cả biển máu sôi trào, mãnh liệt, cuồng bạo, không chút lùi bước, như muốn nuốt chửng tất cả.

… Con chó nhỏ này từ khi nào lại học được thói xấu hút thuốc vậy?

Lúc này Khương Tuế mới thực sự ý thức được thời gian đã trôi qua tròn một trăm năm. Một ngày đã có vô hạn khả năng, huống chi là một trăm năm. Cũng không biết loài người thông tuệ có từng nghiên cứu qua chưa, nếu chó hút thuốc, có bị ung thư phổi hay không.

Nếu ký ức đã bị xóa sạch, Khương Tuế cũng không định tiếp tục có bất kỳ liên hệ nào với Gracia nữa. Y chỉ nói:
“Nơi công cộng hút thuốc là thiếu ý thức.”

Gracia nghiêng đầu ra hiệu cho y nhìn tấm biển bên cạnh. Trên đó viết rõ ràng ba chữ lớn: KHU HÚT THUỐC.

Khương Tuế: “……”

Y xoay người định rời đi, nhưng Gracia nhanh chóng dập thuốc, bước dài đuổi theo.

“Đi vội như vậy, có việc gì gấp sao?”

Khương Tuế đáp: “Chúng ta dường như chưa thân thiết đến mức đó.”

Gracia bước vài bước lên phía trước, xoay người chặn y lại. Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười, hắn đưa tay ra:

“Vậy làm quen một chút nhé? Chào anh, tôi là Gracia Laplace. Anh có thể gọi tôi là Gracia.”

Khương Tuế khẽ nhíu mày, không bắt tay hắn.
“Cậu tìm tôi có việc?”

“Theo phép lịch sự, bây giờ anh nên nói cho tôi biết tên của anh.” Gracia hơi nghiêng đầu, rồi bỗng hạ giọng: “Anh có phải không thích tôi không? Tôi từng làm gì khiến anh khó chịu sao?”

“Không có.” Khương Tuế quay mặt đi, giọng nhạt nhẽo. “Nếu không có việc gì, tôi đi trước.”

Gracia thở dài:
“Được rồi, được rồi. Tôi tìm anh đúng là có việc.”

Khoảnh khắc ấy, hắn dường như lại biến trở về thành con cún nhỏ quấn người năm nào, như thể ánh nhìn lạnh nhạt xuyên qua bức tường hoa nguyệt quý lúc trước chỉ là ảo giác của Khương Tuế.

“Tôi thấy anh và cục trưởng có vẻ rất quen.” Gracia nói. “Anh từng gặp Chủ Thần sao?”

Khương Tuế khựng lại một thoáng.
“Thì sao?”

“Tôi nghe vài lời đồn, nói rằng sức mạnh của tôi bị Chủ Thần phong ấn.” Gracia vén vạt áo lên, để lộ phần bụng dưới săn chắc cân đối. Trên đó có một ấn ký màu xanh đen hình đuôi cá, đường nét uốn lượn như vảy sóng, thoạt nhìn giống một vòng tròn nhỏ, lại mang theo vẻ yêu dị khó tả.

“Đây.” Gracia chỉ vào dấu ấn. “Chính là phong ấn đó. Tôi cũng không biết mình đã đắc tội gì với Chủ Thần, lại bị phong ấn sức mạnh. Tôi muốn tìm anh ta để tháo bỏ thứ này.”

Im lặng một lúc, Khương Tuế nói:
“Đến thời điểm thích hợp, phong ấn tự nhiên sẽ được giải.”

“Rốt cuộc thế nào mới gọi là ‘thời điểm thích hợp’?” Gracia nói. “Chẳng lẽ phải chờ đến lúc tôi sắp chết?”

“Cậu sẽ không chết.” Khương Tuế tiếp tục bước về phía trước. “Đừng nghĩ nhiều.”

Gracia vẫn theo sát phía sau.
“Vì sao anh lại chắc chắn như vậy? Nói như thể… anh chính là vị thần minh kia vậy.”

Lần này Khương Tuế không trả lời.

Gracia bỗng nói:
“Thật ra tôi đi theo anh là vì… tôi không còn chỗ nào để đi.”

Khương Tuế quay đầu lại.
“Cậu là nhân viên của Cục Quản Lý. Lẽ ra phải được phân ký túc xá.”

Không nói đến chuyện khác, phúc lợi của Cục Quản Lý vốn rất tốt. Nếu không ở ký túc xá, còn có trợ cấp nhà ở.

“Ký túc xá đã kín chỗ.” Gracia giơ hai tay ra vẻ bất lực. “Mà lương tháng này vừa phát xong… tôi đã tiêu sạch rồi.”

“Tiêu vào đâu?” Khương Tuế hỏi.

“Nạp game.” Gracia đáp tỉnh bơ.

Khương Tuế: “……”

Y từng nghĩ đến đủ loại khả năng Gracia trưởng thành sẽ trở thành kiểu người thế nào, nhưng tuyệt đối không ngờ hắn lại biến thành một thanh niên nghiện game, vừa nhận lương đã nạp sạch vào trò chơi, đến mức tiền thuê nhà cũng không có, bị chủ nhà đuổi ra ngoài.

“Đi tìm bạn bè cậu.” Khương Tuế nói.

“Tôi không có bạn.” Gracia hờ hững đáp. “Tôi quá kỳ quái. Không ai muốn chơi với tôi. Hơn một trăm năm trôi qua mà tôi chẳng thay đổi gì, người ta đều cho rằng tôi là loại dị hợm. Dù không nói ra, họ cũng chẳng dám lại gần.”

Lồng ngực Khương Tuế khẽ siết lại.

Y hiểu cảm giác đó. Có lẽ trên thế giới này, chỉ có y mới thực sự hiểu được cảm giác của Gracia.

Khương Tuế vốn định gọi cho Bộ Âu, nhờ cô đặt giúp Gracia một phòng khách sạn. Nhưng điện thoại tắt máy, không liên lạc được. Gracia nhắc nhở một cách “ấm áp”:

“Cục trưởng tan làm là tắt máy ngay. Ngoài giờ làm việc, cô ấy không xử lý bất cứ chuyện gì. Không ai tìm được cô ấy đâu.”

Khương Tuế: “.”

Y nhìn vào số dư tài khoản trong điện thoại, trống không.

Là một “kẻ thất nghiệp lang thang”, y không có bất kỳ nguồn thu nào. Mọi nhu cầu trước đây chỉ cần nói với Bộ Âu, cô ấy luôn có thể xử lý gọn gàng. Lâu dần, y gần như không có khái niệm về tiền bạc, cũng chưa từng nghĩ có ngày thần minh lại bị tiền của nhân loại làm khó.

Y có thể sửa đổi quy tắc thế giới, ví dụ như khiến tài khoản của mình trong nháy mắt có thêm hàng trăm triệu tiền tiết kiệm. Nhưng cũng giống như một con bướm ở rừng mưa nhiệt đới lưu vực Amazon vô tình vỗ cánh vài lần, hai tuần sau có thể gây ra một cơn lốc ở Texas, mọi thay đổi đều kéo theo vô số hệ quả không cần thiết. Nếu không thật sự cần, y sẽ không làm vậy.

Hiển nhiên, một con chó nhỏ không có chỗ ở… vẫn chưa đủ để gọi là “thật sự cần thiết”.

Khương Tuế đành phải dẫn Gracia về nơi ở thứ hai của mình ngoài Thần Điện, một căn hộ cách Cục Quản Lý Thời Không không xa. Đó là bất động sản đứng tên thân phận con người của y.

Có một quãng thời gian, y rất thích đóng vai một người bình thường, từng tìm việc làm, sống cuộc đời sáng chín tối sáu. Chỉ là căn hộ này đã bỏ không quá lâu, ít nhất cũng hơn trăm năm y chưa từng quay lại.

May mà vật liệu xây dựng đủ tốt. Đến nay, nó vẫn trông kiên cố và xinh đẹp như xưa.

Bộ Âu đã thuê người đến dọn dẹp định kỳ, vì vậy khi đẩy cửa bước vào, trong nhà không hề có mùi bụi bặm nồng nặc. Chỉ là quá lâu không có người ở, không tránh khỏi cảm giác quạnh quẽ.

Gracia nhìn trái ngó phải một vòng, rồi quay đầu giơ ngón tay cái với Khương Tuế:
“Có thể sở hữu một căn hộ lớn như vậy ở khu này, anh đúng là người thắng cuộc của đời người.”

Khương Tuế không để tâm đến lời trêu chọc ấy. Y mở cửa phòng ngủ phụ, nói:
“Tối nay cậu ngủ ở đây. Tôi chỉ thu lưu cậu một đêm.”

“Ồ.” Gracia gật đầu. “Anh đói không? Tôi nấu cơm cho anh nhé?”

“Cậu còn biết nấu ăn?” Khương Tuế hơi ngạc nhiên.

“Ừ.” Gracia đáp. “Cơm hộp đắt lắm, tự nấu rẻ hơn.”

Khương Tuế: “……”

Thật khó tưởng tượng mấy năm nay hắn đã sống như thế nào.

Nhưng tay nghề của Gracia quả thật rất khá. Dù không biết sau trăm năm ký ức có còn chính xác hay không, hương vị món ăn vẫn gần như giống hệt những gì Văn Trác từng làm.

Sau khi ăn xong, Khương Tuế trở về phòng. Y rửa mặt đánh răng rồi nằm lên giường, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ mơ màng. Có lẽ y lại mơ thấy rất nhiều giấc mơ hỗn độn, đến mức sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc vẫn cực kỳ mơ hồ.

Nhìn thấy trên bàn đặt sẵn sữa đậu nành nóng hổi mới xay, y theo bản năng hướng về phía bếp nói:
“Văn Trác, trứng của tôi phải chín kỹ.”

“Ừ.” Trong bếp có người đáp lại.

Khương Tuế chống cằm trên bàn, mí mắt rũ xuống, trong nhất thời cũng không cảm thấy có gì không ổn. Cho đến khi người trong bếp bưng một đĩa sandwich ra đặt trước mặt y, chống tay lên mặt bàn, cúi mắt nhìn y rồi hỏi:

“Văn Trác là ai?”

“……”

Khương Tuế lập tức tỉnh táo hẳn. Y ngơ ngác nhìn Gracia. Hắn nhếch môi cười:

“Nghe như tên bạn trai anh vậy?”

“Một người bạn.” Khương Tuế nhàn nhạt đáp. “Cậu dậy sớm thế?”

“Vì nửa tiếng nữa tôi phải đi làm.” Gracia nói. “Cảm ơn vị trí địa lý tuyệt vời của căn hộ này, đi bộ năm phút là đến Cục Quản Lý. Nhờ vậy tôi có hai mươi phút ngồi đây thong thả ăn sáng rồi mới đi làm.”

“Không có gì.” Khương Tuế đáp.

Y nhấp một ngụm sữa đậu nành. Gracia bỗng nói thêm:

“Tối qua anh nói mớ đấy.”

Khương Tuế khựng lại.
“Tôi nói gì?”

“Cũng chẳng rõ lắm, tôi nghe không rõ. Nhưng anh có gọi tên Văn Trác, nên tôi mới nghĩ đó là bạn trai anh.” Gracia ngồi xuống đối diện y, trong miệng ngậm miếng sandwich trứng kẹp giăm bông, giọng nói lẫn chút mơ hồ. “Xem ra anh rất thích người tên Văn Trác đó.”

Trên mặt Khương Tuế không có biểu cảm gì.
“Cậu nghĩ nhiều rồi.”

“Ồ… vậy thì coi như bạn bè bình thường.” Gracia cũng không hỏi thêm.

Thậm chí sau khi Khương Tuế ăn xong, hắn còn rửa sạch bát đĩa rồi mới đi làm. Trước khi ra cửa, hắn bỗng quay đầu lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Khương Tuế đã tưởng rằng hắn sẽ cúi xuống hôn nhẹ lên trán mình như một lời tạm biệt, bởi trong những năm tháng kia, Văn Trác vẫn luôn làm như thế.

Nhưng Gracia chỉ mỉm cười nói:

“Cảm ơn anh đã chịu thu lưu tôi. Tôi sẽ tìm người mượn ít tiền để trả tiền thuê nhà.”

“… Ừ.” Khương Tuế đáp. “Tạm biệt.”

Y nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, rồi xoay người tựa vào cánh cửa, hít sâu một hơi.

Có lẽ y nên ngủ lâu hơn nữa, ngủ thật lâu, thay vì vì sợ hãi sự cô độc vô biên mà tỉnh dậy quá sớm.

Hoặc có lẽ…

Y cũng nên xóa sạch ký ức của mình về Gracia.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận