Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 162: Kết thúc thế giới thứ sáu.




Kể từ khi vị thần mới bước ra từ trăng máu ra đời, Khương Tuế đã mơ hồ dự cảm được rằng mình và Gracia sớm muộn cũng sẽ đi đến bước này.

Con người sùng bái thần minh, tựa như loài kiến ngẩng đầu nhìn nhân loại. Kiến sẽ không bao giờ biết rằng phía trên con người còn tồn tại những tầng cao hơn nữa, cũng giống như con người không hề hay biết, thần minh cũng không phải là chúa tể tuyệt đối của thế giới.

Khương Tuế không rõ mình đã sống bao lâu. Nhưng nếu dựa theo cách nói của Gracia, thì cuộc đời của y thực ra cũng đã đủ trọn vẹn. Vạn sự vạn vật đều có pháp tắc của nó: như trăng có tròn có khuyết, biển có triều dâng triều rút, xuân đến hoa nở, đông về tuyết rơi. Mọi thứ trên đời đều vận hành theo quy luật đã định.

Khương Tuế cũng không hề có ý định trở thành ngoại lệ.

So với y, Gracia quả thực có phần điên cuồng. Hắn muốn cưỡng ép sửa đổi ý chí của pháp tắc. Nhưng Khương Tuế cũng không cho rằng pháp tắc có gì bất công. Không có gì tồn tại vĩnh cửu, ngay cả thần cũng không thể. Vì vậy, y sẵn sàng chấp nhận sự tiêu vong của mình.

Bộ Âu dường như ý thức được điều gì. Cô vô ích vươn tay, cổ họng phát ra những âm thanh khàn khàn vỡ vụn, muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc vẫn không thốt nên lời.

Gió lạnh cuồng nộ gào thét những tiếng rít dài giận dữ. Khương Tuế đứng trên thành phố đóng băng kéo dài ngàn dặm, chậm rãi nhắm mắt lại.

Tựa như khi y từng sáng tạo nơi này.

Những tòa nhà chọc trời sừng sững đổ sụp. Cao ốc nguy nga tan vỡ. Công trình thấp bé nổ tung như những quả trứng bị nghiền nát. Tiếng ầm ầm chấn động đủ để xé rách màng tai bất kỳ ai.

Khương Tuế đứng giữa cuồng phong, không một biểu cảm. Y thậm chí không nhìn thành phố đang dần hủy diệt, chỉ xoay người, định đưa chú cún con bị thuốc mê của nhân loại đánh gục rời khỏi nơi này.

Thế nhưng khi y vừa cúi xuống định bế Gracia lên, cánh tay thiếu niên đã nhanh như chớp quàng qua cổ y.

Khương Tuế giật mình:
“Cậu....”

Gracia khẽ cau mày, dường như vẫn còn khó chịu. Hai mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu, nhưng hắn vẫn nghiêng đầu cười với Khương Tuế:

“Xem ra giấc ngủ dài khiến anh hoàn toàn mất khái niệm về thời gian. Hơn một trăm năm trôi qua… em không còn là đứa trẻ nữa.”

Hàng mi dài của Khương Tuế khẽ run, che đi ánh nhìn bất đắc dĩ. Y nửa quỳ trên mặt đất. Bề ngoài, Gracia chỉ như yếu ớt ôm cổ y, nhưng chỉ Khương Tuế mới biết hắn dùng lực lớn đến mức nào, mạnh đến mức khiến y gần như không thể cử động.

Mặt trời đã lặn một nửa dưới đường chân trời. Ánh hoàng hôn rực rỡ mà dịu dàng trải khắp bầu trời, như một bức tranh cuộn lộng lẫy đang mở ra. Muôn vàn ráng mây rơi xuống, nhuộm lớp băng trong suốt thành những sắc màu tráng lệ.

Tiếng răng rắc rợn người vang lên liên hồi, đó là âm thanh của kiến trúc sụp đổ, của băng cứng vỡ vụn. Bụi đất cuộn lên, tường nghiêng cột đổ. Ngay cả Thần Điện cũng đang không ngừng rơi xuống.

Rơi xuống.

Rơi xuống.

Giữa tiếng gió gào và đá tảng ầm vang sụp đổ, Gracia ngẩng đầu hôn lên đôi môi hơi tái của Khương Tuế. Những ngón tay thon dài của hắn ấn sau gáy y, dùng lực rất mạnh, như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, y sẽ rời đi.

Hắn không hôn sâu, chỉ ép môi mình lên môi y, ép đến mức đôi môi Khương Tuế khẽ lõm xuống, khiến y không thể nói thêm lời nào khác.

Ánh tà dương co lại thành một đường thẳng mảnh. Bóng đêm chậm rãi lan khắp bầu trời. Sau lưng Khương Tuế, vệt sáng ấy rực rỡ đến chói mắt.

Trong khoảnh khắc Thần Điện đập xuống mặt đất, bụi mù cuồn cuộn, thiên địa chấn động, Khương Tuế nghe Gracia thì thầm bên tai:

“Ván cuối cùng… là em thắng.”

Khương Tuế mở to mắt.

Trên không trung, viên xúc xắc đen hiện ra. Sáu chấm đỏ tươi nổi bật trong ánh sáng mờ nhạt.

—— Đúng rồi.

Họ từng ước định sáu thế giới.

Đây là ván cược thứ sáu.

“Theo giao ước,” Gracia cong môi cười đầy đắc ý, “em làm gì, anh cũng không được ngăn cản.”

Hắn đặt tay lên ngực Khương Tuế, cảm nhận trái tim thuộc về loài người kia đang đập dồn dập dưới lòng bàn tay mình, khẽ cười:

“Khi anh làm người… anh đã yêu em.”

Khương Tuế muốn phản bác, nhưng Gracia căn bản không cho y cơ hội ấy. Y bị hắn ôm chặt vào lòng. Ngay sau đó, Khương Tuế cảm nhận rõ thân hình thiếu niên không ngừng lớn lên —— có lẽ chỉ trong chớp mắt, hắn đã biến trở lại dáng vẻ ngụy trang khi mới giáng sinh. Khương Tuế bị hắn vùi trong lồng ngực, đôi cánh mạnh mẽ khẽ vỗ một cái, liền mang theo cả hai rời khỏi Thần Điện đang sụp đổ.

Gracia ôm Khương Tuế lượn một vòng thấp trên bầu trời thành thị. Trong luồng gió dữ dội quất vào mặt, Khương Tuế nhìn thấy dung nham cuồn cuộn dâng lên, nuốt chửng mặt đất; thép cứng chỉ trong nháy mắt đã tan chảy thành dòng nước đỏ rực. Nó lan tràn như dịch bệnh, nhanh chóng ăn mòn cả tòa thành phố. Hơi nóng bỏng rát ập tới, nhưng trước khi Khương Tuế kịp cảm nhận trọn vẹn, y đã bị mang rời khỏi đống phế tích.

Loài thú cổ xưa khổng lồ lao thẳng lên trời, phá vỡ tầng phong ấn vốn đã mong manh. Cả thế giới A1 phía sau hắn phát ra một tiếng “Ầm” kinh thiên động địa.

Thế giới nguyên sơ nhất, cũng là thế giới đầu tiên được thần minh sáng tạo, nổ tung thành một đóa pháo hoa rực rỡ giữa vũ trụ đen kịt. Chỉ trong khoảnh khắc, nhưng lộng lẫy đến mức khiến người ta vĩnh viễn không thể quên.

Khương Tuế tận mắt chứng kiến khoảnh khắc mỹ lệ ấy. Hai đồng tử của y tràn ngập ánh sáng mãnh liệt, đến mức gần như rơi lệ.

“…… Gracia.”

Cái đầu thú khổng lồ dịu dàng cúi xuống. Trong đôi đồng tử máu đỏ thẫm chỉ còn bóng dáng Khương Tuế. Hắn do dự, khẽ l**m lên gò má y một cái, rồi nhẹ nhàng đẩy y ra.

Chính hắn quay đầu bay trở lại thế giới đang nổ tung.

Thậm chí không cho Khương Tuế thời gian nói thêm một câu.

Bởi hắn hiểu rõ, sau khi hủy diệt một thế giới nhỏ, sự trừng phạt của pháp tắc sẽ lập tức giáng xuống. Hắn không thể để Khương Tuế rơi vào nguy hiểm.

Không ai có thể chứng kiến một vị thần rơi xuống.

Không có bao nhiêu kinh thiên động địa, cũng chẳng hề bi tráng lẫm liệt. Hắn chỉ lặng lẽ cùng thế giới do chính mình hủy diệt tan vào quầng sáng chói lòa kia, hóa thành những điểm sáng nhỏ bé không còn thể chạm tới giữa vũ trụ mênh mông, rong ruổi giữa ngôi sao.

Rất lâu sau, Khương Tuế mới nghĩ.

Nếu tình yêu có hình dạng, hẳn đó là dáng vẻ của một chú cún con.

Nếu cái chết có hình dạng, hẳn đó là hình dạng trái tim của y.

……

Bộ Âu ngồi trong văn phòng của mình, quầng thâm dưới mắt to đến kinh người. Cô vừa ngáp vừa rót cà phê, vừa xem các loại báo cáo dữ liệu trước mặt.

Khương Tuế thì đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh bên ngoài đến xuất thần.

Không còn cách nào khác. Chủ Thần tự nhận mình là “người già”, không hiểu nổi mấy thứ công nghệ cao này. Dữ liệu truy vết, so sánh, phân tích… y hoàn toàn không nắm được, chỉ có thể vất vả để cục trưởng lo liệu.

“…… A, tìm thấy rồi.” Bộ Âu nhấn nút tạm dừng, uống cạn chỗ cà phê còn lại trong cốc, nói: “Cái này, mã số AWF358231193, xuất hiện dao động dữ liệu bất thường. Rất giống những thế giới nhỏ từng bị virus xâm nhập trước đây, nhưng cũng có thể là do nhân viên khi làm nhiệm vụ làm thay đổi nội dung thế giới nên phát sinh dao động.”

Cô nhìn Khương Tuế:
“Tháng này ngài đã đi mười ba thế giới nhỏ rồi. Có muốn nghỉ ngơi chút không?”

Khương Tuế bước lại nhìn thoáng qua màn hình.
“Không cần.”

Bộ Âu:
“Chiến sĩ thi đua của cục năm ngoái, cả năm cũng chỉ đi mười ba thế giới. Ngài đi dày đặc như vậy thật sự không ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần sao? Dù sao đây cũng chỉ là lớp ngụy trang nhân loại của ngài.”

Nói cách khác, những nhược điểm của thân thể con người, y gần như cũng phải gánh chịu. Ví dụ như việc liên tục ra vào thế giới nhỏ sẽ tạo áp lực cực lớn lên giá trị tinh thần. Khi tuyển dụng nhân viên, Cục Quản Lý yêu cầu quan trọng nhất chính là giá trị tinh thần phải đủ cao, nếu không, chỉ một lần ra vào thế giới nhỏ cũng có thể khiến người ta sụp đổ.

“Không sao.” Khương Tuế nhàn nhạt đáp. “Tôi không cảm thấy có gì khó chịu.”

Bộ Âu cũng không khuyên thêm nữa.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn Khương Tuế bước vào thế giới nhỏ ấy.

Khoảng ba ngày sau, cô lại gặp Khương Tuế trong chính văn phòng của mình.

Y ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, phơi nắng. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên mái tóc đen, khiến y trông như một con mèo lười cuộn mình trong buổi chiều ấm áp. Không cần hỏi, Bộ Âu cũng biết lần này, Khương Tuế vẫn không tìm được thứ mình muốn.

Cô khẽ thở dài trong lòng, bưng một cốc sô-cô-la nóng đặt trước mặt y.

“Tôi lại sàng lọc thêm được vài thế giới nhỏ,” cô nói. “Có lẽ…”

“Bộ Âu,” Khương Tuế khẽ ngắt lời, “cô nghĩ… tôi thật sự sẽ tìm được hắn sao?”

Bộ Âu nghiêm túc đáp:
“Lúc trước khi hắn phát điên, đã lây nhiễm không ít cho các thế giới nhỏ. Theo lý mà nói, chỉ cần là những thế giới nhỏ từng bị virus ăn mòn, đều sẽ mở ra với hắn. Nếu khi đó pháp tắc không trực tiếp xóa bỏ hắn, vậy khả năng lớn nhất là hắn đang ở trong những thế giới nhỏ đó dưỡng thương.”

Cô dừng một chút, dịu giọng hơn:
“Ngài đừng quá đau lòng. Dù có thể sống sót, hiện giờ hắn hẳn cũng rất suy yếu. Không nhận ra ngài… cũng là chuyện bình thường.”

Nhưng tất cả những điều ấy đều có một tiền đề, Gracia thực sự còn sống sau vụ nổ kia.

Khương Tuế cúi mắt nhìn cốc sô-cô-la nóng thơm nồng, nói:
“Tôi không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.”

Là đồng loại, giữa y và Gracia vốn có cảm ứng cực kỳ mãnh liệt. Thế nhưng sau vụ nổ ấy, y hoàn toàn không còn cảm nhận được hắn nữa. Việc đi hết thế giới nhỏ này đến thế giới nhỏ khác tìm kiếm, chẳng khác nào vươn tay vớt ánh trăng dưới nước.

Bộ Âu nhẹ giọng nói:
“Pháp tắc không cho phép hai vị thần đồng thời tồn tại. Nhưng nếu… hắn từ bỏ thân phận và lực lượng của thần thì sao?”

“Nếu vậy, hắn sẽ không còn là thần nữa. Ngài đương nhiên cũng sẽ không cảm nhận được hắn.”

Khương Tuế dường như cảm thấy lời này có chút hợp lý. Y nghiêng đầu hỏi:
“Nếu từ bỏ tư cách làm thần, hắn sẽ biến thành cái gì?”

Điều này, Bộ Âu cũng không trả lời được.

Khương Tuế lại tự nói:
“Có lẽ… sẽ biến thành một con cún con có cánh, bình thường đến không thể bình thường hơn.”

Y nói xong liền đứng dậy.
“Chia cho tôi mã số những thế giới cô vừa tìm được.”

Bộ Âu chần chừ:
“Nếu không… ngài nghỉ ngơi một thời gian đã?”

“Hắn có thể đang đợi tôi.”

Khương Tuế ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn đỏ rực ngoài cửa sổ. Sắc trời ấy khiến y nhớ đến ngày hôm đó, giữa trời băng đất tuyết, trong kỳ cảnh tĩnh lặng, Gracia cúi xuống hôn y. Hắn không nói gì, nhưng trong ánh mắt dường như có thiên ngôn vạn ngữ, đến giờ vẫn chưa kịp thốt ra.

Một con chó con lưu lạc… nếu không có chủ nhân dẫn nó về nhà, nó sẽ buồn đến mức nào?

Có lẽ nếu bây giờ y men theo hành lang Thần Điện, cứ đi mãi, đi đến tận cùng, sẽ thấy bên khung cửa sổ cuối hành lang, một thiếu niên tóc đen ngồi đó, nghêu ngao một khúc hát chẳng thành giai điệu dưới ánh chiều tà rực rỡ. Hắn sẽ quay đầu lại, ấm ức nói:

“Sao bây giờ anh mới đến tìm em?”

Nghĩ đến đây, lồng ngực Khương Tuế bỗng dâng lên một nỗi chua xót kỳ lạ.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Bộ Âu, y rời khỏi văn phòng, trở về Thần Điện trống trải. Y đuổi theo những vệt sáng rực rỡ hắt qua cửa kính hoa văn màu, đi về phía trước, đi mãi về phía trước…

Rồi cuối cùng, y bắt đầu chạy.

Y không biết ở cuối con đường ấy có một chú cún con đang đợi mình hay không.

Y chỉ biết, y nhất định sẽ mang Gracia về nhà.

P/s: Lời của editor
Còn 21c nữa thôi là hoàn bộ này rùi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận