Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 161.




Khương Tuế mở choàng mắt, đồng tử phản chiếu trần nhà trắng toát. Không gian hệ thống yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, vậy mà bên tai y lại vang ầm một tiếng, như thể trong khoảnh khắc cả thế giới sụp đổ ngay sát tai, hòa lẫn với tiếng tim mình đập dồn dập như trống trận. Trong cơn chấn động dữ dội ấy, trên gương mặt y lại chẳng hề có lấy một tia biểu cảm.

02 hạ giọng thì thầm:
“Không phải tinh thần ký chủ có vấn đề rồi chứ? Trông… không được bình thường lắm.”

01 nhắc nhở:
“Cậu ấy nghe thấy đấy.”

“Tôi chỉ lo cho ký chủ thôi, tuyệt đối không có ý gì khác!” 02 vội vàng nghiêm chỉnh lại, “Hoan nghênh ký chủ trở về!”

Khương Tuế chậm rãi ngồi dậy, cổ tay đặt lên đầu gối vừa co lên. Lúc này 02 mới phát hiện lưng y gần như đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Dù chỉ là trong mơ chứng kiến thế giới hủy diệt, đó cũng là một trải nghiệm khủng khiếp đến cực điểm. Nếu đổi lại là người khác, e rằng tinh thần đã sụp đổ, thậm chí không tỉnh lại nổi. Khương Tuế nhìn qua vẫn điềm tĩnh như thường, đủ thấy thần minh và người phàm quả thực không ở cùng một tầng tồn tại.

“Bộ Âu đâu?” Giọng Khương Tuế hơi khàn. Y đưa tay vuốt mạnh tóc ra sau đầu, để lộ vầng trán nhẵn mịn. Vì ngửa đầu, chiếc cổ thon dài hiện ra trọn vẹn, hầu kết khẽ chuyển động, mang theo một vẻ gợi cảm khó tả, chỉ tiếc nơi này chẳng có ai thưởng thức.

“Thế giới A1 xuất hiện dị động, cục trưởng đi kiểm tra rồi!” 02 đáp, “Hay là ngài nghỉ ngơi thêm một chút? Cục trưởng chắc sắp về thôi!”

Khương Tuế không nói gì, chỉ vào phòng tắm tắm rửa qua một lượt. Sau khi đứng trước gương chỉnh trang lại quần áo, y mới lên tiếng:
“Đi thôi.”

01 ngơ ngác:
“Ký chủ muốn đi đâu?”

“Không phải nói Bộ Âu đi A1 sao? Tôi đi tìm cô ấy.”

01 còn định nói gì đó, Khương Tuế đã cắt lời:
“Đừng thử mách lẻo hay xin chỉ thị cô ấy. Các người nên nhớ rõ, ai mới là cấp trên của mình.”

Hai hệ thống lập tức im bặt. Từ “cấp trên” mà Khương Tuế dùng đã là cách nói hết sức dịu dàng, bởi trên thực tế, y là chúa tể tối cao của vô số thế giới.

Không còn bị ngăn cản, Khương Tuế trực tiếp tiến vào A1. Sau khi thế giới này bị phong bế hoàn toàn, ngoài y ra không ai có thể bước vào. Dĩ nhiên, phong ấn ấy đối với Gracia chẳng đáng kể; hắn có thể rời đi bất cứ lúc nào. Chỉ là vì ván cược với Khương Tuế chưa kết thúc, nên hắn vẫn ở lại bên trong mà thôi.

“... Ngài tỉnh rồi.” Bộ Âu nhìn thấy Khương Tuế cũng không hề bất ngờ. Cô khẽ thở dài, “Thực ra tôi định nói chuyện với Gracia trước. Tâm trạng hắn hiện giờ không được tốt lắm…”

“Vì cô hủy bỏ lời hứa?” Khương Tuế hỏi, giọng điềm đạm.

Bộ Âu cười khổ:
“Vâng.”

Cô nhìn xuống thành phố bị băng tuyết phong ấn dưới tầng mây, khẽ nói:
“Tôi và hắn giao dịch, nhưng không bao gồm việc trả lại cho ngài đoạn ký ức đã bị xóa.”

“Đều là thần minh, ngài có thể cảm nhận được vị thần mới ra đời là để thay thế mình, Gracia dĩ nhiên cũng vậy. Hắn ý thức được ngài định giao lại thần quyền cho hắn rồi tự mình tiêu vong, nên tìm đến tôi đề nghị một giao dịch.”

Bộ Âu biết hiện tại cô căn bản không thể giấu được Khương Tuế điều gì nên dứt khoát thành thật khai báo.

“Nếu ngài còn giữ ký ức, e rằng bất kể hắn làm gì, ngài cũng sẽ không mặc kệ hắn bị pháp tắc xóa bỏ. Vì vậy chúng tôi buộc phải để chính ngài đề xuất xóa ký ức. Khi ngài quên hắn rồi, hắn có thể thay ngài đi chịu chết.”

Sắc mặt Khương Tuế vẫn không đổi.
“Vậy vì sao cô không tuân thủ giao dịch?”

“… Yêu cầu của tôi chỉ có một, đó là để ngài sống sót. Đây cũng là lý do tôi đồng ý hợp tác với Gracia.” Bộ Âu nói, “Nhưng sau này tôi nghĩ lại, ngài nên có quyền lựa chọn của riêng mình. Gracia chọn đường thay ngài, tôi cũng chọn đường thay ngài, có lẽ đều không phải điều ngài thật sự mong muốn.”

“Vì thế vào giây phút cuối cùng, tôi vẫn quyết định trao quyền lựa chọn trở lại tay ngài.”

Khương Tuế hồi lâu không nói gì. Bộ Âu nhất thời không đoán được y đang nghĩ gì, do dự vừa muốn mở miệng, chợt thấy một luồng ánh sáng của kiếm sắc bén xé thẳng lên trời cao.

Kiếm thế hung hiểm đến mức khiến người ta run rẩy, suýt nữa đã chém toạc tầng phong ấn. Bộ Âu biết rõ đó là Gracia đang phát tiết phẫn nộ vì cô nuốt lời. Nếu không có lớp phong ấn này che chắn, nhát kiếm ấy hẳn đã bổ thẳng xuống người cô, chẻ thân thể thú bông yếu ớt kia thành hai nửa hoặc thành vô số mảnh vụn bay đầy trời.

Cả thế giới chấn động dữ dội.

Khương Tuế hóa thành một vệt sáng rơi xuống Thần Điện. Trước kia, mỗi khi buồn chán, y thường dọc theo từng hàng cửa sổ dài của Thần Điện mà thong thả bước đi. Thật ra phong cảnh ngoài mỗi khung cửa đều chẳng khác nhau bao nhiêu, vậy mà y vẫn nhìn đến say mê. Có lúc cứ thế qua lại suốt cả ngày. Ngay cả bầy bồ câu ngoài cửa cũng thấy y kỳ lạ, thường đậu trên bệ cửa sổ nghiêng đầu nhìn y; y lại bẻ vụn chút bánh mì rắc cho chúng ăn.

Nhưng lần này, Khương Tuế không nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.

Trong Thần Điện rộng lớn và trang nghiêm, y chậm rãi tiến về phía trước. Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính màu hoa văn, rải ánh sáng rực rỡ khắp đại điện. Ở khung cửa sổ cuối cùng có một người ngồi đó, hai chân buông thõng giữa không trung, dường như đang nhìn thành phố bị băng giá phong ấn dưới chân, cũng có thể chỉ đang thất thần.

Ánh nắng trong suốt rơi xuống người hắn, mạ lên viền mái tóc đen một tầng ánh vàng mỏng, khiến đường nét nghiêng nghiêng của thiếu niên bỗng mang theo vài phần thánh khiết.

Trong cả thế giới này, chỉ còn hắn tồn tại.

Giống hệt vô số năm trước, khi Khương Tuế từng trải qua thứ cô đơn vô biên ấy.

“Gracia.” Khương Tuế dừng bước, nhìn bóng lưng thiếu niên.

Gracia khẽ khựng lại, quay đầu. Khi nhìn thấy Khương Tuế, ánh mắt hắn sáng lên theo phản xạ, nhưng ngay sau đó lại cúi gằm xuống như đứa trẻ làm sai, không dám nhìn thẳng vào mắt y.

Khương Tuế chỉ nói:
“Lúc làm thì gan lớn lắm, giờ lại biết sợ rồi sao?”

“… Em sợ anh giận.” Giọng Gracia nhỏ đi.

“Thì ra cậu biết tôi sẽ giận.”

Đầu hắn càng cúi thấp hơn. Người vừa rồi còn sát khí ngút trời, muốn một kiếm chém bay đầu Bộ Âu, giờ lại ngoan ngoãn đến lạ như học sinh tiểu học làm sai trước mặt Khương Tuế, giọng biện bạch cũng rất khẽ:
“… Nhưng anh cũng đâu từng nghĩ em sẽ giận.”

Khương Tuế nghiêng đầu:
“Chẳng lẽ cậu cho rằng tôi chọn giao thần quyền cho cậu là vì thích cậu, không nỡ để cậu chết?”

“Chỉ là tôi sống quá lâu rồi, thấy chẳng còn thú vị gì nữa.”

Gracia lập tức lớn tiếng:
“Em không nghe!”

Khương Tuế: “……”

Tốt xấu gì cũng mấy trăm tuổi, sao vẫn ấu trĩ như vậy.

“Ván cược đã kết thúc.” Khương Tuế nói, “Xem ra là tôi thắng.”

Gracia không đáp.

Khương Tuế chống khuỷu tay lên bệ cửa sổ, dưới ánh nắng ấm áp khẽ nheo mắt như một con mèo đang phơi mình. Y chậm rãi nói:
“Cậu định hủy diệt nơi này, sau đó để pháp tắc xóa bỏ cậu. Để ba nghìn thế giới không mất đi kẻ quản lý, pháp tắc không thể trong thời gian ngắn ngủi ấy tạo ra một vị thần mới, chỉ có thể ngầm thừa nhận tôi tiếp tục tồn tại. Đó là tính toán của cậu, đúng không?”

Gracia bất đắc dĩ nói:
“Nếu Bộ Âu không tự ý trả lại ký ức cho anh, lúc này chúng ta hẳn đã đánh đến trời long đất lở, chứ không phải đứng đây bình thản nói chuyện.”

“Trò chuyện không tốt sao?” Khương Tuế đáp, “Tôi không thích đánh nhau. Nếu mọi chuyện trên đời đều có thể giải quyết bằng nói chuyện, thì tốt biết mấy.”

“Sự việc đã đi đến bước này, chúng ta đều không còn lựa chọn khác.”

Gracia dường như muốn đưa tay nắm lấy tay Khương Tuế. Ngón tay hắn khẽ run, nhưng cuối cùng vẫn không vươn ra. Hắn chỉ đứng dựa bên cạnh y, giọng bình thản như gió nhẹ mây trôi:

“Nếu dùng ánh mắt của loài người để nhìn, đời này của em đã quá viên mãn rồi. Vì vậy, cứ thế biến mất cũng chẳng sao. Nhưng Khương Tuế… anh thì khác.”

Hắn hiếm khi nghiêm túc nhìn Khương Tuế như vậy. Giọng hắn rất khẽ:

“Sẽ có rất nhiều người vì anh biến mất mà đau khổ. Đương nhiên, đau khổ nhất vẫn là em. Em ở Cục Quản Lý đã một trăm mười sáu năm, vô số lần nghe các nhân viên nhắc đến anh. Họ luôn cho rằng anh lạnh nhạt vô tình, mãi mãi là vị thần cao cao tại thượng… Nhưng Khương Tuế, em biết, anh yêu loài người.”

“Từ khoảnh khắc anh ra đời, anh đã yêu họ. Bao năm qua, anh cũng vẫn luôn học cách phải yêu họ như thế nào.”

Khương Tuế lặng lẽ nhìn hắn.

Gracia tiếp lời:
“Vì thế, sự tồn tại của anh có ý nghĩa hơn sự tồn tại của em.”

Khương Tuế bình thản đáp:
“Tôi đã đi qua rất nhiều thế giới nhỏ, cũng học được không ít đạo lý từ con người. Sẽ không có sinh mệnh nào quan trọng hơn sinh mệnh khác. Có lẽ trên một con người có rất nhiều giá trị phụ, nhưng bản thân sinh mệnh thì không thể dùng giá trị để cân đo.”

“Cho nên tôi cũng không cho rằng mình đáng tồn tại hơn cậu.”

Gracia trầm mặc trong thoáng chốc, rồi bỗng bật cười:
“Được rồi. Vậy chúng ta có thể thương lượng cách giải quyết khác.”

Hắn bước lại gần Khương Tuế vài bước, vừa định mở miệng, Khương Tuế bỗng nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Đôi môi mềm mại chạm lên môi hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Gracia trống rỗng, hoàn toàn ngừng vận chuyển.

Ở các thế giới nhỏ, họ từng có vô số hành động thân mật, nắm tay, ôm, hôn, thậm chí lên giường. Nhưng ngoài thế giới nhỏ, sự tiếp xúc giữa hắn và Khương Tuế chỉ dừng ở cái nắm tay năm nào, khi hắn còn nhỏ, Khương Tuế dắt hắn đi dạo phố, sợ hắn lạc mất.

Gracia thất thần chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, có lẽ chưa đến một giây. Hắn chợt nhớ ra mình còn việc phải làm, bàn tay siết chặt lại. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Khương Tuế đã kéo mạnh cổ áo hắn, buộc hắn cúi xuống. Đầu lưỡi mềm mại len qua khe môi hắn. Gần như không cần dùng sức, Gracia đã hoàn toàn buông lỏng, khớp hàm tự mở ra.

Nụ hôn càng lúc càng sâu. Còn mang theo chút vụng về non nớt, nhưng lại kiên định tiến vào khoang miệng hắn. Thiếu niên nhìn ngoài thì cứng rắn lạnh lùng, thực ra môi lưỡi lại mềm đến lạ.

Mất vài giây mới hoàn hồn khỏi cú sốc “Khương Tuế chủ động hôn hắn”, Gracia bỗng siết mạnh tay, trực tiếp bế bổng Khương Tuế đặt lên bệ cửa sổ, đảo khách thành chủ. Hắn quấn lấy đầu lưỡi y, như một chủ nhân quá mức nhiệt tình, cố chấp mời vị khách có phần e lệ tham quan lãnh địa của mình, lưu lại dấu ấn thuộc về hắn.

Khương Tuế gần như có cảm giác đầu lưỡi mình sắp bị hắn nuốt mất. Gò má bị những ngón tay nổi gân xanh siết chặt, không thể thoát ra. Hắn hôn đến mức quá nhập tâm, đến nỗi lơi lỏng cả cảnh giác.

Mi mắt Khương Tuế khẽ nâng.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên nơi đầu ngón tay. Y không chút do dự đâm kim tiêm vào sau cổ Gracia, dứt khoát đẩy toàn bộ thuốc vào động mạch.

Cơ thể Gracia cứng lại.
“Anh....”

“Con người quả thực rất thông minh.” Khương Tuế mỉm cười. “Tôi cho rằng trí tuệ của họ đủ để sánh ngang thần minh. Ví dụ như loại thuốc mê này… với cậu cũng rất hữu hiệu.”

Toàn thân Gracia mất lực, chân mềm nhũn. Hắn phải vịn vào bệ cửa sổ mới không ngã quỵ xuống đất một cách chật vật. Gân xanh trên người như đang nhảy lên dữ dội, mạch máu nổi rõ dưới da. Hai mắt hắn đỏ ngầu, phủ đầy tơ máu, vừa quỷ dị vừa đáng sợ.

Khương Tuế lại nhẹ nhàng nâng cằm hắn lên.

“Định nói tôi đánh lén sao?”

Y ghé sát tai hắn, khẽ cười:
“Đừng tưởng tôi không biết, vừa rồi cậu cũng định đánh ngất tôi.”

“Được rồi.” Khương Tuế vỗ nhẹ lên má hắn, giọng điềm nhiên. “Tiếp theo là chuyện của người lớn. Không liên quan đến cậu.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận