Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 164.




Ngắn ngủi mà mềm mại đến thế, hơi thở ấm áp phả bên tai, tất cả những điều ấy, với Kỳ Thành Húc mà nói, đều xa lạ vô cùng.

Tuy bên ngoài hắn luôn mang dáng vẻ công tử ăn chơi lêu lổng, xách lồng chim dắt chó dạo phố, phong lưu đa tình, nhưng trong nhà quản rất nghiêm chuyện trai gái, mà bản thân hắn cũng chẳng hứng thú gì với phụ nữ. Vì thế dù xung quanh thường có mỹ nhân vờn quanh như mây, hắn chưa từng ở gần ai đến vậy, gần đến mức nghe được hơi thở của nhau, gần đến mức tim như chạm vào tim.

Rõ ràng đều là đàn ông, vậy mà cơ thể Khương Tuế sao lại mềm đến thế? Mềm như một vũng nước, có thể tùy ý nhào nặn thành bất cứ hình dạng nào. Trong làn nước ấy còn phảng phất từng đợt hương ngọt nhè nhẹ, mê hoặc lòng người. Kỳ Thành Húc nghĩ hẳn mình đã bị thứ hương thơm đó mê hoặc, nếu không sao đến giờ vẫn chưa đẩy y ra?

Y chìm sâu trong ác mộng, hoàn toàn không nhận ra mình đang hiểu lầm. Y tưởng rằng lời xin lỗi của mình vẫn chưa đủ khiến đối phương nguôi giận, liền khẽ nức nở, dùng những ngón tay thon trắng run rẩy cởi từng cúc áo. Ý thức mơ hồ, tay cũng run, phải rất lâu mới mở được hai nút, để lộ lồng ngực trắng nõn ửng một màu hồng nhạt mỏng manh. Vì quá gầy, xương quai xanh nhô rõ, trông có vài phần đáng thương.

Kỳ Thành Húc biết mình nên ngăn lại, nhưng hắn chỉ sững sờ nhìn. Cấu tạo cơ thể của Khương Tuế dường như hoàn toàn khác hắn, sao lại có người đàn ông có màu ngực hồng nhạt đến vậy…

Hắn còn đang kinh ngạc vì phát hiện nhỏ bé ấy thì Khương Tuế đã nắm lấy tay hắn, đặt lên ngực mình. Trong khoảnh khắc, Kỳ Thành Húc cảm nhận được cơ thể y nóng rực. Không biết là vì sốt hay vì sợ, y run rẩy rất khẽ. Hắn chỉ cảm thấy da thịt người trong lòng hắn mịn màng như tơ lụa, ngón tay lướt qua dường như còn vương lại mùi hương nhàn nhạt.

“Xin lỗi…chồng, xin lỗi…” Khương Tuế vẫn nỉ non khe khẽ. Lời xin lỗi dường như đã trở thành bản năng.

Kỳ Thành Húc bỗng tỉnh táo lại, Khương Tuế đã nhận nhầm hắn thành Kỳ Huyên, nên mới dựa vào lòng hắn mà làm nũng như vậy.

Cảm xúc chán ghét đối với Khương Tuế trong lòng hắn lập tức dâng lên đến cực điểm. Dù sốt đến mê man vẫn không quên được Kỳ Huyên, nhưng năm năm trước lại có thể xuống tay phanh xác người ta… Cái kẻ giả dối vô dụng ấy, thật khiến người ta ghê tởm.

Kỳ Thành Húc siết chặt vai Khương Tuế, lực không hề nhẹ. Y lập tức cảm thấy đau, khẽ kêu lên một tiếng. Nhưng ngay sau đó là nỗi sợ hãi ập tới, y cho rằng “Kỳ Huyên” đang nổi giận, nếu không dỗ dành cho tốt, kết cục nhất định sẽ rất thảm.

Thế nên, y tái mặt, quỳ thẳng người trên đất, ôm lấy đầu Kỳ Thành Húc, để mặt hắn vùi vào ngực mình. Vành mắt đỏ hoe, y run giọng: “Chồng, đừng giận… tôi nghe lời, tôi rất ngoan…”

Một giây trước Kỳ Thành Húc còn giận dữ muốn xé nát y thành từng mảnh nhỏ, giây sau đã bị sự mềm mại bên môi làm cho đầu óc choáng váng. Hắn thậm chí theo bản năng khẽ l**m một cái. Nghe Khương Tuế nén tiếng rên khẽ, mảnh mai như tiếng mèo kêu, thân thể gầy gò run rẩy dữ dội hơn.

Cổ áo sơ mi vắt hờ trên vai, nửa kín nửa hở còn quyến rũ hơn cả khi hoàn toàn cởi bỏ. Vì sốt cao, làn da trắng như ngọc ửng lên những vệt hồng như mây chiều, đẹp đến kinh tâm động phách. Kỳ Thành Húc ngơ ngác để mặc Khương Tuế ôm lấy mình, hoàn toàn quên mất phản kháng. Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ: Mềm quá, thơm quá, thật muốn cắn một cái, nuốt vào trong bụng.

Như bị ma xui quỷ khiến, hắn thật sự cắn xuống. Những ngón tay đang xen trong tóc hắn chợt siết chặt, mang đến cảm giác đau nhói hơi sắc, nhưng Kỳ Thành Húc dường như không hề nhận ra. Trong cơn mê man, Khương Tuế khẽ thở phào một hơi rất nhẹ.

Y ngoan như vậy, Kỳ Huyên chắc sẽ không giận nữa đâu.

Hơi thở vừa buông lỏng, y lập tức không còn chút sức lực nào, quỳ cũng không vững, cả người ngã vào lòng Kỳ Thành Húc. Hắn ôm trọn lấy y. Khương Tuế gục trên vai hắn, hoàn toàn hôn mê.

Toàn thân Kỳ Thành Húc cứng đờ. Hắn ngồi yên tại chỗ rất lâu, rồi mới đưa tay sờ trán Khương Tuế, quả nhiên nóng đến đáng sợ.

Cũng chính vào lúc ấy, hắn mới thực sự nhìn rõ gương mặt của y.

Cuộc hôn nhân giữa Khương Tuế và Kỳ Huyên kéo dài ba năm. Nói ra thì thật hoang đường, suốt ba năm ấy, Kỳ Thành Húc kỳ thực còn chẳng biết vị “anh dâu” của mình trông ra sao. Bởi vì mỗi lần xuất hiện, y luôn cúi đầu nép sau lưng Kỳ Huyên, nhút nhát như thể không dám gặp người ngoài.

Hai người họ không tổ chức hôn lễ, chỉ lặng lẽ đăng ký kết hôn. Vì thế bên ngoài có không ít kẻ không xem trọng cuộc hôn nhân này. Nhưng Kỳ Thành Húc biết rất rõ, nếu không phải Khương Tuế không đồng ý, Kỳ Huyên nhất định sẽ tổ chức một hôn lễ chấn động toàn bộ tinh hệ, phô trương với thiên hạ rằng hắn đã cưới được người mình yêu về nhà.

Kỳ Thành Húc không ngờ rằng, một người gần ba mươi tuổi như Khương Tuế nhìn qua lại chẳng khác gì mới ngoài hai mươi. Y ngoan ngoãn tựa gương mặt vào lòng bàn tay hắn. Hàng mi dài và dày, sống mũi cao thẳng, chóp mũi hơi cong mềm mại, môi dưới đầy đặn với một viên môi châu nhỏ xinh. Tựa như đóa hồng nguyệt quý màu đỏ nhạt bò kín giàn tre ngày xuân. Cằm nhỏ nhắn nhọn xinh, cả khuôn mặt thậm chí còn chưa lớn bằng bàn tay Kỳ Thành Húc.

Bất cứ ai nhìn thấy y cũng sẽ trong khoảnh khắc liên tưởng đến những điều đẹp đẽ nhất mình từng chứng kiến trong đời. Từ nhỏ đến lớn, Kỳ Thành Húc gặp qua vô số mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy… một người giống như yêu tinh bước ra từ mộng ảo thế này.

Y quả thực sở hữu một lớp da thịt đẹp đến mức khiến người ta thần hồn điên đảo. Không ai tin được một người như vậy lại xuất thân từ hành tinh rác. Y càng giống một con chim hoàng yến được nuôi dưỡng tỉ mỉ trong chiếc lồng chim mạ vàng chạm trổ hoa văn. Có lẽ Kỳ Huyên đúng là đã làm như thế, Khương Tuế chính là con chim hắn nuôi trong lồng vàng ấy.

Kỳ Thành Húc thở ra một hơi thật sâu. Hắn bế Khương Tuế rời khỏi phòng thay đồ, đặt y lên giường, rồi gọi điện cho bác sĩ gia đình, trình bày tình hình. Bác sĩ nói sẽ lập tức đến, nhưng trước đó mong hắn thay cho bệnh nhân một bộ quần áo khô ráo.

Cúp máy, Kỳ Thành Húc quay đầu nhìn người trên giường.

Chết tiệt.

Hắn… phải thay đồ cho anh dâu của mình sao?!

Quần áo trên người Khương Tuế xộc xệch, vẫn còn ẩm ướt, dính sát vào da thịt. Khi ánh mắt hắn lướt qua dấu răng trên người y, hơi thở bỗng trở nên gấp gáp hơn.

Ngón tay hắn ấn lên vết cắn màu đỏ nhạt ấy, như thể muốn xóa đi dấu vết kia. Lực không nặng không nhẹ. Khương Tuế co người lại, vùi mặt vào chăn, giống như một con đà điểu nhỏ trốn tránh.

Kỳ Thành Húc cứng đờ. Trong lòng hắn dâng lên một thứ phẫn nộ khó nói thành lời, dù có giữ lại dấu răng đó thì đã sao? Dù sao cũng là Khương Tuế quyến rũ hắn trước, hắn đâu có tự nguyện.

Mặc kệ tất thảy, Kỳ Thành Hóc tự thuyết phục mình như vậy, hắn nhanh chóng thay quần áo cho Khương Tuế. Chỉ vài phút ngắn ngủi mà trán hắn đã lấm tấm mồ hôi. Hắn nghiến chặt răng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, tròng mắt cũng vằn lên vài tia máu đỏ.

Hắn đấm một quyền xuống bên cạnh gương mặt Khương Tuế. Y không hề hay biết, còn vô thức cọ má mềm mại của mình vào mu bàn tay hắn. Máu dồn lên não, Kỳ Thành Húc gần như không thể suy nghĩ. Hắn vừa không dám tin, vừa thấy nhục nhã, vội vàng rút tay lại, rồi hấp tấp bước vào phòng tắm.

Khi bác sĩ đến, hắn đã khôi phục dáng vẻ “nhị thiếu gia nhà họ Kỳ” chỉnh tề bảnh bao, chỉ là đã thay sang một chiếc quần mới.

Gương mặt hắn lạnh nhạt, còn lộ vẻ chán ghét, như thể có ai kề dao vào cổ bắt hắn đến chăm sóc Khương Tuế.

Khương Tuế sốt rất cao, gần bốn mươi độ. Bác sĩ tiêm thuốc hạ sốt cho y, rồi có chút do dự liếc nhìn Kỳ Thành Húc.

“?” Kỳ Thành Húc nheo mắt: “Ông nhìn như vậy là có ý gì?”

Bác sĩ ho nhẹ một tiếng, nói: “Nhị thiếu, thân thể phu nhân vốn không tốt. Trước đây đã thường xuyên cảm mạo phát sốt. Đại thiếu gia chăm sóc rất cẩn thận. Có những bệnh với người bình thường chẳng đáng gì, nhưng với phu nhân thì có thể nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên sau này… mong ngài đừng làm vậy nữa.”

Kỳ Thành Húc vốn đã chột dạ, bị bác sĩ nói như vậy, hắn càng có cảm giác chuyện mình làm với anh dâu đã bị thiên hạ biết hết. Hắn hung hăng quát:

“Ông nói linh tinh cái gì vậy!? Tôi làm gì anh ấy chứ? Rõ ràng là chính anh ấy không biết giữ mình!”

Bác sĩ ngơ ngác: “Ý tôi là… đại thiếu gia qua đời, ngài có cảm xúc bất ổn cũng là chuyện bình thường. Nhưng xin đừng cố ý để phu nhân mặc quần áo ướt ngủ…”

Ông cẩn thận nhìn Kỳ Thành Húc. “Chuyện ngài nói… với chuyện tôi nói… không phải cùng một việc sao?”

Kỳ Thành Húc: “……”

Sắc mặt hắn lập tức xanh mét: “Đương nhiên là không! Trong mắt ông tôi là loại người đó à? Là chính anh ta mặc đồ ướt trốn trong tủ quần áo. Nếu không phải tôi phát hiện, anh ta chết ở trong đó cũng chẳng ai hay biết!”

Biểu tình của bác sĩ rõ ràng là không mấy tin tưởng, nhưng Kỳ Thành Húc cũng chẳng buồn giải thích. Để bác sĩ nghĩ hắn là kẻ có bệnh thích dùng thủ đoạn nhỏ tra tấn Khương Tuế, còn hơn để người ta nghĩ hắn là kẻ b**n th** cưỡng ép anh dâu mình.

Buổi tối có người hẹn Kỳ Thành Húc đi uống rượu. Hắn ngồi bên mép giường, một tay cầm điện thoại, một tay cầm nhiệt kế đo nhiệt độ, đo lại lần nữa, nhiệt độ đã trở về mức bình thường. Hắn lại đưa tay sờ trán Khương Tuế, chỉ còn ấm ấm, cuối cùng cũng không còn nóng rực nữa.

“Nhị thiếu?” Đầu dây bên kia không nghe thấy hắn đáp, không khỏi hỏi: “Nhị thiếu, anh có nghe tôi nói không đấy?”

“Không đi.” Kỳ Thành Húc bực bội đáp: “Tôi đang bận.”

Đúng lúc ấy, Khương Tuế trở mình, khẽ phát ra vài tiếng ưm ư. Có lẽ y đang mơ thấy điều gì không hay, ôm chặt lấy chăn, trông vừa yếu ớt vừa đáng thương.

Người bên kia nghe được âm thanh ấy liền cười hề hề: “Khó trách không đi với tụi tôi, hóa ra bên cạnh có người rồi… Nhị thiếu không phải trước giờ không đụng vào người bên ngoài sao? Giờ đổi tính rồi à?”

Kỳ Thành Húc mắng: “Trong đầu cậu ngoài mấy chuyện đó còn cái gì khác không? Anh dâu tôi sốt, tôi đang chăm sóc anh ấy.”

“A? Anh dâu anh ở trên giường anh á?!”

“… Cút.”

Dĩ nhiên Kỳ Thành Húc không thể ở bên cạnh trông Khương Tuế suốt đêm. Ngay cả anh ruột hắn cũng chưa từng được hắn đối đãi như vậy, huống hồ là anh dâu. Xác nhận Khương Tuế đã hạ sốt, hắn ngáp một cái rồi sang phòng cho khách ngủ.

Gần như ngay khoảnh khắc căn phòng chìm vào bóng tối, Khương Tuế liền rơi vào một giấc mộng quỷ dị.

Y mơ thấy mình bị một bàn tay vô hình ghì chặt trên giường. Bàn tay lạnh lẽo ấy men dọc theo xương sống, uốn lượn chậm rãi như đang lướt trên phím đàn, động tác tao nhã mà lại đầy tính xâm lấn.

Ngón tay Khương Tuế siết chặt ga giường, cơ thể căng cứng như một cây cung đã kéo hết cỡ. Người kia thong thả thưởng thức “cây cung” hoa lệ ấy, cố ý gảy vào sợi dây mỏng manh yếu ớt của y, khiến ngay cả trong mơ y cũng không được giải thoát.

Thân thể trắng như tuyết vặn vẹo trên giường như con cá mắc cạn. Rồi đột ngột, y ngẩng cao cổ, toàn thân căng lên, từ trong cơn ác mộng vô biên bừng tỉnh.

Thanh niên bật dậy, mồ hôi đầm đìa, tim đập dồn dập.

Đèn phòng bỗng bật sáng.

Kỳ Thành Húc để trần nửa thân trên, dựa vào khung cửa, khẽ chậc một tiếng:
“Anh dâu, đang ốm mà cũng không chịu nổi cô đơn đến vậy sao?”

Khương Tuế ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời chưa hiểu hắn có ý gì. Ánh mắt Kỳ Thành Húc rơi xuống ga giường. Lúc ấy Khương Tuế mới phát hiện vết tích trên chăn.

“Tôi…” Khương Tuế khó xử cắn môi. Y định nói mình không cố ý, nhưng rồi lại cảm thấy giải thích cũng chẳng có ý nghĩa gì, bèn quay mặt đi, không muốn nói thêm với hắn.

“Này.” Kỳ Thành Húc nửa đêm nổi hứng điên rồ, xông vào phòng anh dâu còn chưa đủ, còn cúi người sát lại gần, vẻ mặt đầy khiêu khích. “Anh không thay ga giường mà cứ thế ngủ à?”

Lông mi Khương Tuế khẽ run. Y không dám nhìn vào mắt hắn, giọng nhỏ như muỗi:
“… Không cần cậu lo.”

Kỳ Thành Húc hừ nhẹ:
“Anh là anh dâu tôi, tôi không lo cho anh thì ai lo?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận