Kỳ Thành Húc nói câu đó, kỳ thực là muốn ám chỉ rằng hiện giờ Khương Tuế mang danh tội phạm giết người, thanh danh bôi nhọ khắp nơi. Ngoài hắn – vì di thư của Kỳ Huyên mà miễn cưỡng chăm sóc y đôi phần, thì e rằng người khác nhìn thấy y cũng chỉ cảm thấy xui xẻo.
Nhưng lời vừa thốt ra, chính hắn cũng thấy không ổn. Sao nghe lại giống như hắn để tâm đến Khương Tuế lắm vậy?
May mà lúc này Khương Tuế vẫn còn chìm trong dư âm ác mộng, chưa hoàn hồn, cũng không thật sự để ý hắn nói gì. Y chỉ nghiêng đầu né tránh hơi thở nóng rực của hắn, cụp mi che đi nỗi sợ trong mắt. Y nắm chặt chăn, như thể chỉ cần giữ chặt nó là có thể có được dũng khí. Giống như có người tin chắc rằng trốn trong chăn thì ma quỷ cũng không dám vào, vừa ấu trĩ vừa đáng thương, mà lại khiến người ta mềm lòng.
Kỳ Thành Húc nhận ra khoảng cách giữa hai người quá gần, khẽ khựng lại rồi lùi ra, trực tiếp ngồi xuống mép giường, nói:
“Ở phòng bên tôi cũng nghe thấy anh kêu. Lại mơ ác mộng à?”
Khương Tuế mím môi, khẽ đáp: “Ừm.”
Kỳ Thành Húc nhướng mày:
“Về lại chốn cũ, khó tránh khỏi nhớ đến chuyện từng xảy ra ở đây. Anh mơ thấy mình đã giết anh tôi thế nào à?”
Khương Tuế cắn mạnh đến bật máu. Y cúi đầu thấp hơn nữa, mặc cho vệt máu theo khóe môi chảy xuống.
“Tôi muốn ngủ. Phiền cậu ra ngoài.”
“Anh tưởng tôi thích lo cho anh lắm chắc?” Kỳ Thành Húc cười lạnh. Lúc xoay người đi ra còn cố tình đóng sầm cửa vang dội. May mà cửa đủ chắc, nếu không với kiểu đóng như thế, chẳng mấy chốc đã hỏng.
Khương Tuế cũng chẳng còn tâm trạng thay ga giường. Y vùi mình vào chăn, cuộn tròn lại như một con vật nhỏ yếu quay về tổ, lại phát hiện trong tổ đã vương mùi thiên địch. Sợ hãi đến tột cùng, nhưng cũng không dám bỏ đi. Bởi ngoài “ngôi nhà” này, y sớm đã chẳng còn nơi nào để về.
…
Sáng hôm sau, khi Khương Tuế xuống lầu thì Kỳ Thành Húc đã đi từ sớm. Y khẽ thở phào.
Dù sự hiện diện của Kỳ Thành Húc đôi khi khiến y bớt cô độc, nhưng khí thế công kích trên người hắn quá mạnh, lời nói lại luôn sắc bén châm chọc. Khương Tuế ghét nhất phải giao tiếp với kiểu người như vậy, bởi y vụng về, chưa từng thắng nổi ai trong lời qua tiếng lại.
Biệt thự rộng lớn lại trở về vẻ tĩnh lặng. Suốt một tuần sau đó, Khương Tuế không gặp lại Kỳ Thành Húc. Cảm giác âm u dính nhớp trong nhà dường như cũng nhạt đi nhiều. Y không còn gặp ác mộng nữa, mọi thứ như đang dần trở lại quỹ đạo.
Chỉ là có một điều rất kỳ lạ…
Khương Tuế đứng trong phòng tắm, nhìn chiếc bàn chải đánh răng đã được nặn sẵn kem, ướt sũng, đặt ngang trên cốc.
Tối qua y đã đánh răng rồi. Không thể nào đến sáng mà bàn chải vẫn còn ướt như vậy. Hơn nữa… y hình như không có thói quen nặn sẵn kem đánh răng từ tối?
Trạng thái tinh thần Khương Tuế vốn không tốt lắm. Ban đầu y nghĩ có lẽ lúc mình thất thần đã vô ý làm mà không nhớ, nên không nghĩ nhiều. Nhưng liên tiếp bốn ngày đều như thế, y rốt cuộc nhận ra có điều gì đó không ổn.
Y ngậm bàn chải, nhìn chính mình trong gương.
Tháng trước y mới làm kiểm tra tâm lý, không có triệu chứng mộng du hay mất trí nhớ gián đoạn. Không có lý do gì mỗi tối đều nặn kem đánh răng mà bản thân lại hoàn toàn không có ấn tượng.
Y liếc nhìn chiếc khăn tay treo trên giá.
Tối qua… nó ở vị trí này sao?
Khương Tuế chần chừ đưa tay chạm thử, vẫn còn hơi ẩm. Nhưng chiếc giá này có chức năng sấy khô tự động, sao đến giờ vẫn còn ướt?
Giá hỏng rồi ư?
Y kiểm tra một lượt, chức năng vẫn bình thường, không hề có vấn đề.
Hoặc là tối qua thiết bị đột nhiên trục trặc…
Hoặc là… có người, cách đây không lâu, vừa mới dùng qua chiếc khăn này.
Gương lớn phản chiếu ánh đèn sáng choang trong phòng tắm, ánh sáng dội lại đến chói mắt. Trong cơn hoảng hốt, Khương Tuế dường như nhìn thấy trong gương ngoài chính mình ra còn có thêm một bóng người khác.
Hắn ung dung bước vào, tựa như đang ở chính căn nhà của mình. Rồi hắn cầm lấy bàn chải đánh răng của Khương Tuế, thản nhiên đánh răng. Dùng xong, hắn bóp sẵn kem lên bàn chải, đặt ngang trên chiếc cốc đánh răng màu vàng nhạt, sau đó kéo chiếc khăn tay bên cạnh xuống, hờ hững lau khô nước trên tay, rồi tùy tiện vắt lại lên giá.
Hơi thở Khương Tuế bỗng dồn dập. Y phải chống mạnh vào bồn rửa mặt mới không trực tiếp ngã quỵ xuống đất. Ánh sáng trong gương dần nhòe đi, gương mặt người kia từng chút một trở nên rõ ràng, sống mũi cao, hốc mắt sâu, đường nét lạnh lẽo sắc sảo, tuấn mỹ đến mức hoàn hảo. Đó là một gương mặt đẹp đến mức chỉ cần bước chân vào giới giải trí cũng đủ để lập tức nổi tiếng.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, máu tươi bỗng từ hai bên thái dương hắn ồ ạt trào ra, gần như che phủ toàn bộ ngũ quan. Hắn trong gương nhìn thẳng vào Khương Tuế, khóe môi cong lên, nở một nụ cười quái dị đến rợn người.
“……!”
Khương Tuế lùi liền hai bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở và nhịp tim như muốn phá tan lồng ngực. Sau lưng y đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Gương mặt vừa xuất hiện trong gương kia, cho dù hóa thành tro y cũng nhận ra, đó là chồng của y, Kỳ Huyên.
Nhưng Kỳ Huyên đã chết rồi. Năm năm trước đã chết. Nhất định là y xuất hiện ảo giác!
Khương Tuế như chạy trốn khỏi phòng tắm, lục tung tìm lại những loại thuốc mình từng mua. Ngón tay run rẩy mở từng lọ thuốc, nuốt một nắm lớn. Nước lạnh tràn xuống dạ dày khiến bụng y co rút đau đớn, nhưng y hoàn toàn không để ý.
Vì quá hoảng loạn, nước còn chưa kịp nuốt hết đã đổ tràn xuống người, làm quần áo ướt sũng. Không biết là do thuốc mang lại cảm giác an tâm, hay do nước lạnh k*ch th*ch thần kinh, cuối cùng Khương Tuế cũng thoát khỏi cơn hoảng hốt như sa xuống vực bùn lầy kia. Y ngơ ngác nhìn những lọ thuốc nằm lăn lóc trên bàn.
Thật ra đã rất lâu rồi y không uống thuốc. Ít nhất là từ khi còn ở trong tù…
Đúng lúc đó, thiết bị đầu cuối vang lên một tiếng “ting”. Người được ghim trên cùng trong danh bạ gửi đến một tin nhắn:
【 Kết thúc công tác, ngày về đã định. 】
Khương Tuế nhìn tám chữ ngắn ngủi ấy, cả người đổ sụp xuống bàn trà, tựa như một con cá vừa bị vớt khỏi nước, há miệng th* d*c từng ngụm lớn.
Kỳ Thành Húc bước vào, nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy. Thấy trên bàn bày la liệt chai lọ, mà Khương Tuế lại bừa bộn chật vật như vậy, hắn theo bản năng tiến lên, một tay túm lấy y:
“Nè, anh…”
Khương Tuế gần như không còn chút sức lực nào, bị kéo một cái đã mềm nhũn tựa vào khuỷu tay hắn. Kỳ Thành Húc khựng lại, thấy sắc mặt y trắng đến dọa người, liền giơ tay vỗ nhẹ lên má y:
“Nè? Khương Tuế? Anh làm sao vậy?”
Khương Tuế khó khăn túm lấy vạt áo hắn, cố mở đôi mi dính nước mắt. Trong tầm nhìn mơ hồ, phía sau Kỳ Thành Húc dường như có thứ gì đó. Y như con thỏ bị kinh hãi, điên cuồng lùi lại:
“…… Đừng tới đây! Đừng tới đây!!”
Chút sức lực ấy của y trước mặt Kỳ Thành Húc chẳng khác gì mèo con cào cấu. Hắn mặc kệ sự phản kháng, một tay ôm gọn y vào lòng, tay kia giữ lấy cằm y, nhíu mày nói:
“Anh phát điên cái gì vậy? Nhìn cho rõ tôi là ai!”
Khương Tuế đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, ngẩng đầu lên. Hai mắt y không có tiêu cự, cũng chẳng rõ có thực sự đang nhìn Kỳ Thành Húc hay không. Sắc mặt trắng bệch, nhưng đôi môi lại đỏ tươi, là do chính y cắn rách đến bật máu. Sắc đỏ ấy nổi bật trên nền da tái nhợt, yêu dị đến mức khiến tim Kỳ Thành Húc vô cớ giật mạnh. Đến khi hắn kịp phản ứng, ngón tay đã vươn ra, dùng ngón cái lau đi vệt máu nơi khóe môi y.
“…… Kỳ Thành Húc?” Khương Tuế lẩm bẩm như người mất hồn. “Là cậu à.”
“Không phải tôi thì là ai?” Kỳ Thành Húc vội rút tay về, ngón cái còn dính chút máu. Vì chột dạ, giọng hắn trở nên cứng nhắc: “Mới mấy ngày không gặp, anh lại tự biến mình thành bộ dạng nửa sống nửa chết thế này. Không biết còn tưởng tôi mang thù riêng, cố ý hành hạ anh.”
Thật ra hơn một tuần nay hắn chưa đến đây. Không phải vì bận, mà chủ yếu do chuyện xảy ra lần trước trong phòng thay đồ, chuyện ấy không chỉ vượt quá ranh giới giữa kẻ thù và kẻ thù, mà còn vượt xa cả ranh giới giữa anh dâu và em chồng. Nếu đặt trong thời cổ đại, hai người bọn hắn e rằng đã bị nhốt chung lồng heo thả trôi sông.
Cũng vì vậy mà Kỳ Thành Húc bắt đầu nghĩ, có lẽ mình nên tìm một đối tượng nào đó. Nếu không, ngay cả với Khương Tuế — kẻ bị coi là sát hại anh trai mình mà hắn còn có thể cứng lên, thì chẳng phải trông hắn quá mức đói khát hay sao?
Khương Tuế dần hoàn hồn, tự đứng vững lại. Y chậm rãi thu dọn toàn bộ những lọ thuốc vào ngăn kéo.
Kỳ Thành Húc liếc nhìn, hỏi:
“Đó là thứ gì vậy?”
“…… Thuốc cảm.”
Khương Tuế đáp hờ hững, trên mặt không gợn sóng, cũng không có ý muốn nhiều lời với hắn. Thu dọn xong các lọ thuốc, y lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với Kỳ Thành Húc, rồi hỏi:
“Cậu… có việc gì sao?”
Kỳ Thành Húc nhận ra có lẽ vì đã quá lâu không giao tiếp với ai, lời nói của Khương Tuế luôn ngắt quãng, không liền mạch. Hắn cố ý trêu:
“Không có việc thì không được tìm anh à?”
Khương Tuế quay mặt đi, không đáp.
Kỳ Thành Húc ngồi xuống sofa, nói:
“Tối nay là tiệc mừng thọ của ông cụ trong nhà. Anh đi cùng tôi.”
Khương Tuế khẽ mở to mắt. Y không hiểu vì sao một dịp quan trọng như vậy Kỳ Thành Húc lại muốn đưa mình theo. Chính y là người đã giết Kỳ Huyên, người nhà họ Kỳ hận không thể chém y thành trăm mảnh. Dẫn y đến tiệc mừng thọ… chẳng phải là tự chuốc lấy sự mất hứng sao?
“À,” Kỳ Thành Húc khoanh tay lên lưng ghế, lười biếng đáp, “tôi vốn là muốn đi làm khó bọn họ. Ông ta ngày nào cũng tìm cách gây khó dễ cho tôi, có qua có lại mà, tôi đương nhiên phải ‘báo đáp’ cho đàng hoàng.”
Khương Tuế biết đôi chút về chuyện nhà họ Kỳ. Sau khi sinh Kỳ Thành Húc không lâu, mẹ hắn qua đời. Cha hắn tuy không tái hôn, nhưng trước và sau hôn nhân đều phong lưu phóng túng, bên ngoài không thiếu phụ nữ, nghe nói còn từng có con riêng. Mẹ hắn vì chuyện con riêng ấy mà u uất rồi mất sớm. Bởi vậy, Kỳ Thành Húc gần như lớn lên cùng Kỳ Huyên, quan hệ giữa hai anh em với người cha có thể nói là như nước với lửa.
Khi gia chủ họ Kỳ qua đời, ông bỏ qua con trai mình, đích thân chỉ định Kỳ Huyên làm người thừa kế. Cha Kỳ vì thế bất mãn sâu sắc. Sau khi Kỳ Huyên chết, công ty rơi vào tay Kỳ Thành Húc. Khi đó hắn còn đang học đại học, cha Kỳ nhiều lần muốn lấy cớ “tuổi còn nhỏ” để đoạt lại quyền điều hành, nhưng đều không thành. Hiện giờ quan hệ cha con gần như chẳng khác gì kẻ thù.
Khương Tuế cúi đầu:
“Tôi không đi.”
“Anh nói không tính.” Kỳ Thành Húc đáp đầy ác ý. “Anh tôi dặn tôi phải chăm sóc anh cho tốt. Anh dâu à, tôi đối xử với anh cũng không tệ chứ? Cho ở biệt thự lớn, có robot gia đình hầu hạ riêng, chẳng cần làm gì cả. Anh cũng nên biết ơn một chút đi. Nuôi anh tốn kém lắm đấy.”
Rất lâu sau, Khương Tuế khẽ nói:
“Tôi có thể trở về.”
Kỳ Thành Húc ngẩn ra một lúc mới hiểu “trở về” mà y nói là nơi nào.
Hành tinh hoang phế mang mã số XD2311, cách Thủ Đô tinh cực xa, trong đám tinh cầu rác rưởi cũng là loại rác rưởi nhất, nghèo nàn đến mức khiến người ta phẫn nộ.
Khương Tuế không biết cha mẹ mình là ai. Từ nhỏ y đã lớn lên giữa bãi rác, bới tìm thức ăn. Vì suy dinh dưỡng lâu năm, cơ thể sau khi trưởng thành vẫn luôn yếu ớt. Việc y có thể rời khỏi tinh cầu rác ấy hoàn toàn là do một sự cố ngoài ý muốn, phi thuyền của Kỳ Huyên gặp trục trặc, buộc phải hạ cánh khẩn cấp. Hắn gặp Khương Tuế ở đó, rồi mang y về Thủ Đô tinh. Trước khi trở thành chồng chồng , Kỳ Huyên vẫn luôn là người bảo trợ cho y.
Từ mười hai tuổi đến hai mươi hai tuổi, suốt mười năm, người quan trọng nhất trong cuộc đời Khương Tuế luôn là Kỳ Huyên. Đó cũng là lý do vụ án Khương Tuế sát hại chồng từng gây chấn động Thủ Đô tinh, bởi nhìn thế nào, Kỳ Huyên cũng là ân nhân đã thay đổi vận mệnh của y.
Không hiểu vì sao, trong lòng Kỳ Thành Húc bỗng dâng lên một cơn giận vô cớ. Hắn lạnh lùng quát:
“Trở về nhặt rác mà ăn à?”
Hắn đưa tay bóp cằm Khương Tuế, buộc y ngẩng đầu lên:
“Bây giờ anh yếu ớt thế này, cảm mạo phát sốt một chút cũng có thể lấy mạng anh. Bác sĩ gia đình trực 24/24, đồ ăn toàn thực phẩm hữu cơ không ô nhiễm, mặc quần áo vải thô một chút thôi là nổi mẩn khắp người. Ngoài tôi ra, còn ai nuôi nổi anh?”