Phòng yến tiệc xa hoa đến tột đỉnh, hương nước hoa và bóng dáng mỹ nhân đan xen, khách khứa qua lại đều vận trang phục trang nhã, chỉnh tề, cử chỉ đoan trang. Thế nhưng người đàn ông phong trần mệt mỏi vừa bước vào kia vẫn có thể trong khoảnh khắc nổi bật giữa đám đông.
Hắn mặc một chiếc sơ mi xám sắt, cổ áo mở hai cúc, toát lên vài phần tùy ý. Tỷ lệ dáng người ưu việt ấy quả thực có thể sánh với người mẫu chuyên nghiệp. Nhưng cho dù vóc dáng có xuất chúng đến đâu, thứ khiến người ta chú ý đầu tiên vẫn là gương mặt của hắn.
Kỳ Thành Húc rất khó diễn tả cảm giác của mình khi nhìn thấy người này. Giống như một đóa… hoa sen mục nát trong bùn lầy. Rõ ràng ngũ quan hắn lập thể mà ôn hòa, nụ cười tao nhã, phong thái nho nhã lễ độ, vậy mà ngay từ cái nhìn đầu tiên, Kỳ Thành Húc đã ngửi thấy một mùi mục rữa, bề ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối nát rữa ruột.
“… Cậu có thể đến, tôi thật sự rất vui!” Cha Kỳ thoáng chốc đã đổi sắc mặt, cười ha hả nói: “Lần trước gặp cậu vẫn là nửa năm trước. Nghe nói gần đây cậu sang DT264 bên kia chỉ đạo công tác?”
“Chỉ là giao lưu kinh nghiệm quản lý, không dám nhận là chỉ đạo.” Người đàn ông mỉm cười đáp: “Phi thuyền xảy ra chút trục trặc, đến muộn hai tiếng so với dự kiến, suýt nữa không kịp đến mừng thọ ngài. Quà tặng tôi đã gửi cho quản gia quý phủ, chỉ là chút thành ý nhỏ, mong ngài không chê.”
Thái độ của cha Kỳ với người thanh niên này còn thân thiết hơn cả với con trai ruột là Kỳ Thành Húc.
“Tôi chắc chắn sẽ thích, làm phiền cậu phải dụng tâm như vậy.”
“Ba.” Kỳ Thành Húc khoanh tay, lạnh nhạt hỏi: “Vị này là ai?”
“Trước giờ con ở nước ngoài nên không quen.” Cha Kỳ nói: “Đây là Ân Chiếu Ngọc, con trai của bác Ân của con, tuổi xấp xỉ anh trai con. Hồi nhỏ còn từng bế con đấy, con phải gọi là anh.”
Kỳ Thành Húc: “……”
“Chiếu Ngọc là người có tiền đồ nhất trong thế hệ các con.” Cha Kỳ quở trách: “Người ta còn trẻ đã là Giám ngục trưởng nhà tù số một Thủ Đô tinh, sắp sửa được đề bạt lên hội nghị. Còn con thì sao? Ngoài uống rượu, nhảy Disco, tán gái, con còn biết làm gì? Đúng là chẳng ra hồn!”
Ân Chiếu Ngọc bất đắc dĩ cười: “Chú Kỳ nói quá lời rồi. Cháu chẳng qua cũng chỉ là kiếm miếng cơm trong Liên Bang. Thành Húc còn chưa tốt nghiệp đại học, tương lai còn dài. Ngài cũng đừng thúc ép quá, nên cho cậu ấy chút không gian.”
Lời nói của Ân Chiếu Ngọc nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng Kỳ Thành Húc vốn trời sinh là kẻ ngang ngạnh. Đối với người hắn không thích, cho dù đối phương nói hay đến mấy, hắn cũng tuyệt không nể mặt. Ân Chiếu Ngọc chính là kiểu người chỉ cần gặp lần đầu hắn đã không ưa, lại còn cảm thấy đối phương chỉ có vẻ ngoài. Vừa rồi lão già nói gì nhỉ? Sắp được đề bạt lên hội nghị, tức là làm chính trị. Đám chính khách ấy tâm cơ chằng chịt, mưu mô đầy bụng.
Sự xuất hiện của Ân Chiếu Ngọc vô tình hóa giải bầu không khí lúng túng của Khương Tuế. Hắn vô cùng tinh tế, không hề hỏi thân phận của y mà chỉ trò chuyện cùng cha Kỳ. Kỳ Thành Húc thì chẳng hứng thú gì với mấy lời khách sáo nhàm chán ấy, liền kéo Khương Tuế rời đi.
“… Cậu buông tôi ra.” Khương Tuế cảm thấy xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo mình, khẽ mím môi, đưa tay gạt tay hắn ra.
Kỳ Thành Húc lại một tay kéo y về phía trước, ép lại gần mình. “Sao vậy? Không muốn đi à?”
“Quen Ân Chiếu Ngọc sao? Ha, tôi suýt quên mất, anh từng thụ án ở nhà tù số một. Biết đâu thật sự đã gặp vị giám ngục trưởng kia rồi.”
Ban đầu hắn chỉ nói thuận miệng, nhưng khi thấy sắc mặt Khương Tuế đột nhiên tái nhợt, hắn híp mắt lại.
“Nhà tù số một đâu phải chỗ tốt đẹp gì. Bên trong toàn là tội phạm giết người, giữa các phạm nhân cũng có chuỗi thức ăn riêng của mình. Theo lý mà nói, loại thiếu gia da thịt trắng trẻo như anh mà vào đó, bị lột da cũng đã là nhẹ. Thế mà tôi thấy anh…”
Hắn nâng cằm Khương Tuế, tỉ mỉ quan sát: “Ngược lại còn được nuôi dưỡng không tệ nhỉ?”
Môi trường của nhà tù số một khắc nghiệt đến mức ngay cả những tinh cầu biên giới xa xôi cũng từng nghe danh. Khương Tuế bị giam ở đó suốt năm năm. Sau khi ra tù, kiểm tra sức khỏe ngoài bệnh cũ ra lại không có vấn đề gì nghiêm trọng. Kỳ Thành Húc từng nghe trong nhà nói đã bỏ tiền mua quan hệ, muốn khiến Khương Tuế trong ngục sống không bằng chết. Nhưng nhìn tình hình trước mắt, có vẻ như ở tòa pháo đài đen tối với đẳng cấp nghiêm ngặt, cá lớn nuốt cá bé ấy, Khương Tuế cũng không hề bị ngược đãi.
“……”
Khương Tuế gạt tay hắn ra, giọng khàn đi vì kìm nén:
“Cậu điên rồi sao? Tôi là anh dâu của cậu. Trước mặt bao nhiêu người mà cậu còn động tay động chân với tôi như vậy. Tôi đã chẳng còn thanh danh gì, lẽ nào cậu cũng không cần thể diện của mình nữa sao?”
Kỳ Thành Húc khựng lại. Lúc này hắn mới ý thức được hành động vừa rồi của mình quá mức thất thố. Sắc mặt hắn trầm xuống:
“Anh ngược lại cũng biết quan tâm tôi.”
Khương Tuế quay mặt đi, không đáp. Rõ ràng là đang giận.
Kỳ Thành Húc dĩ nhiên không đời nào dỗ dành y. Hắn cười lạnh:
“Anh cứ ở đây cho tử tế. Chờ tôi xử lý xong việc, tôi sẽ đưa anh về.”
Nói xong liền xoay người bỏ đi. Hắn cố tỏ ra bình thản thong dong, nhưng bước chân lại thấp thoáng vẻ như đang chạy trốn.
Khương Tuế lẻ loi đứng tại chỗ. Y mờ mịt nhìn quanh, không có lấy một người quen. Y vốn không quen đứng giữa trung tâm ánh nhìn của đám đông, theo bản năng lùi về phía ban công bên cạnh.
Một tấm rèm nhung dày ngăn cách hoàn toàn đại sảnh yến tiệc ồn ào, cả ánh đèn rực rỡ cũng bị che kín mít. Khương Tuế chống tay lên lan can, khẽ thở ra một hơi.
Chỉ khi trốn ngoài đám đông, y mới có thể cảm thấy một chút an tâm.
Nếu có thể, y thật muốn lập tức rời khỏi nơi này. Nhưng y không dám.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Khương Tuế đã biết Kỳ Thành Húc và anh trai hắn là cùng một loại người, một khi đã nắm con mồi trong lòng bàn tay, tuyệt đối sẽ không cho phép nó thoát đi. Nếu hắn phát hiện y tự ý rời khỏi đây, chẳng ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì.
Gió trên ban công khá lớn, thổi tung mái tóc đen của Khương Tuế. Y nheo mắt nhìn về phía cổng lớn trang viên, nơi có đài phun nước khổng lồ. Bức tượng cẩm thạch tạo hình duyên dáng chìm trong làn nước. Đêm nay không trăng, chỉ có sao lấp lánh, nhưng đèn đuốc nhà họ Kỳ sáng trưng như ban ngày, đến mức Khương Tuế có thể nhìn rõ nét u sầu mơ hồ trên gương mặt pho tượng.
Khi còn sống trên tinh cầu XD2311 — nơi bị người ta gọi là “hành tinh rác rưởi”, một hành tinh hoang phế, thú vui duy nhất của Khương Tuế là nhặt một cành cây khô, vẽ lên mặt đất gồ ghề những hình thù chẳng ai hiểu nổi.
Phóng mắt nhìn khắp hành tinh ấy chỉ thấy rác thải đủ loại được vận chuyển từ các nơi khác đến. So với việc chi trả khoản phí xử lý đắt đỏ, đám quyền quý thà mua rẻ một tinh cầu có môi trường khắc nghiệt để biến nó thành thùng rác khổng lồ.
Còn Khương Tuế là đứa trẻ lớn lên trong thùng rác đó.
Y nhớ năm chín tuổi, y đã canh đúng giờ phi thuyền chở rác hạ cánh, lao vào đống rác trước tiên, chỉ có như vậy mới nhặt được những thứ còn chút giá trị.
Lần ấy y quả thật rất may mắn.
Y tìm được một bức tượng thạch cao nửa thân. Nhiều chỗ đã sứt mẻ, hỏng hóc, nhưng điều đó không hề làm giảm đi sự yêu thích của Khương Tuế. Bất chấp ánh mắt mỉa mai, nghi hoặc của những kẻ nhặt rác khác, y ôm lấy “chiến lợi phẩm” to lớn ấy, giấu vào sào huyệt bí mật của mình.
Sau đó, y dùng than củi vẽ lại bức tượng ấy lên tường, hết lần này đến lần khác. Từng đường nét trên gương mặt đều được y ghi nhớ tỉ mỉ.
Những khi tựa vào pho tượng thạch cao, ăn những chiếc bánh quy ẩm mốc quá hạn không biết bao lâu; khi nhìn mái nhà dột nát tí tách nước mưa; khi quấn chặt thân mình trong bộ quần áo vá chằng vá đụp giữa gió lạnh…
Đứa trẻ bé nhỏ ấy — đứa trẻ vốn không nên tồn tại — tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi rằng có một ngày mình sẽ xuất hiện trong bữa tiệc long trọng trên Thủ Đô tinh.
Thế nhưng, cho dù hiện giờ áo mũ chỉnh tề, Khương Tuế vẫn cảm thấy mình chỉ là con chuột bẩn thỉu năm xưa.
Thật ra y không phải kẻ thiếu cảnh giác.
Khách đến từ hành tinh rác rưởi chưa bao giờ ít. Mà dung mạo của Khương Tuế lại quá mức xuất sắc. Dù còn là một đứa trẻ non nớt, người ta cũng có thể nhìn ra phong thái sau này khi trưởng thành.
Những năm đó, không thiếu người đề nghị mang y rời khỏi nơi ấy.
Nhưng Khương Tuế chỉ đồng ý theo Kỳ Huyên.
Bởi vì Kỳ Huyên trông rất giống pho tượng thạch cao kia.
Giờ đây khi hồi tưởng lại gương mặt Kỳ Huyên, ký ức ấy mơ hồ như những nét vẽ non nớt thuở nhỏ trên mặt đất.
Suốt tám năm qua, trong lòng y vẫn luôn tự hỏi:
Nếu sớm biết kết cục sẽ là như vậy…
Liệu mình còn theo Kỳ Huyên đến Thủ Đô tinh không?
“Suy nghĩ gì thế?”
Bỗng có người từ phía sau ôm lấy eo y. Động tác không vội không vàng, nhưng lực tay lại rất mạnh, như đang tuyên cáo quyền chiếm hữu mãnh liệt của kẻ đến. Hắn tựa cằm lên bờ vai gầy của Khương Tuế, thấp giọng nói:
“Trông em có vẻ không vui lắm.”
“Ừm.” Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, đáp: “Tôi ghét những nơi đông người như vậy.”
“Đáng thương thật.”
Người đàn ông cúi xuống hôn lên phần cổ thon dài của y. Hơi thở hắn phảng phất mùi champagne, giọng nói lười biếng mà trầm thấp:
“Tôi đã đoán sẽ gặp em ở đây.”
Hô hấp của Khương Tuế hơi gấp hơn, nhưng y không né tránh sự đụng chạm ấy.
“Anh không cần phải vội vàng chạy tới như vậy.”
“Lúc nãy ở bên trong, ánh mắt em nhìn tôi, cả người em đều đang cầu tôi đưa em đi.” Ân Chiếu Ngọc ghé sát tai y, thì thầm: “Bé cưng đáng thương à, ngoài tôi ra, sẽ không có ai cứu em đâu.”
“Vậy anh có muốn đưa tôi đi không?”
Khương Tuế xoay người nhìn hắn. Vì động tác ấy, đôi môi hơi lạnh của người đàn ông lướt qua vành tai y, khiến y khẽ run. Nhưng y vẫn ngẩng mi lên, vành mắt đỏ hoe, giọng nói rất khẽ:
“Tôi không muốn ở lại đây.”
Ân Chiếu Ngọc quá quen với biểu cảm này của Khương Tuế.
Đó là khi y đang làm nũng.
Năm năm trước, qua lớp kính đơn hướng, hắn nhìn thấy Khương Tuế ngồi trong phòng giam lau nước mắt, cũng chính là vẻ mặt này.
Thật khó tưởng tượng một đóa thố ti hoa yếu ớt như vậy lại có thể giết Kỳ Huyên rồi phân xác.
“Được thôi.”
Ân Chiếu Ngọc đáp rất nhẹ nhàng, như thể chỉ là chuyện tiện tay. Hắn xoa tóc y.
“Tôi còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng chạy tới, cưng không nghĩ tôi thật sự đến chỉ để dự tiệc mừng thọ của lão già đó chứ? Bảo bối, tôi đến là để tìm em.”
Khương Tuế đặt má mình vào lòng bàn tay hắn, ngoan ngoãn như một con mèo.
Ánh mắt Ân Chiếu Ngọc khẽ tối lại. Hắn bỗng siết chặt eo y, nhấc bổng y đặt lên lan can đá cẩm thạch.
Trong khoảnh khắc ấy, sinh tử của Khương Tuế nằm gọn trong tay hắn. Chỉ cần buông tay, y sẽ rơi xuống, đập mạnh xuống nền đá cứng lạnh phía dưới, biến thành một khối thịt xinh đẹp nát vụn.
Nhưng Ân Chiếu Ngọc không làm vậy.
Một tay hắn giữ chặt eo y, tay kia nâng mặt y lên, cúi xuống hôn.
Khương Tuế ngoan ngoãn ngẩng đầu, buông lỏng hàm răng, mặc cho Ân Chiếu Ngọc xâm nhập, dây dưa đầu lưỡi, kh*** đ** kh**ng m**ng y.
Tiếng hôn ám muội vang lên rõ ràng trong không gian nhỏ hẹp và yên tĩnh này, khiến vành tai Khương Tuế đỏ bừng. Y kéo cổ áo hắn, khẽ nói:
“Nơi này sẽ có người tới… chúng ta đổi chỗ khác được không?”
Lời vừa dứt, bên ngoài đã vang lên giọng nói nôn nóng xen lẫn khó chịu:
“Khương Tuế?! Khương Tuế, anh ở trong đó sao?!”
“!”
Khương Tuế lập tức mở to mắt, ôm chặt lấy eo Ân Chiếu Ngọc:
“Là Kỳ Thành Húc… cậu ấy đến bắt tôi về!”