Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 166.




Khương Tuế khẽ nói:
“Trước mười hai tuổi tôi đều sống ở đó, chẳng phải vẫn sống sót sao?”

Kỳ Thành Húc bật cười. Lần này hắn thật sự thấy buồn cười. Hắn đánh giá gương mặt tái nhợt mà xinh đẹp của y, giọng đầy mỉa mai:
“Một con mèo hoang bị nuôi trong nhà mười năm, giờ thả lại vào rừng, còn tự mình săn mồi được sao?”

Bàn tay hắn bỗng siết chặt, thô bạo bóp hai má Khương Tuế:
“Anh dâu, khi tôi còn đang nói chuyện tử tế với anh, tốt nhất đừng có ý chọc giận tôi. Như vậy anh cũng sống dễ chịu hơn một chút. Anh thấy có đúng không?”

“……”

Hàng mi Khương Tuế cụp xuống:
“Tôi biết rồi.”

Đáp án đã có được, nhưng Kỳ Thành Húc lại chẳng thấy thỏa mãn. Hắn nhìn nghiêng gương mặt lặng im của y, chỉ cảm thấy trong ngực như nghẹn một cục tức, muốn xả mà không biết xả thế nào. Cuối cùng hắn bực bội nói:
“Vậy thì đi thay đồ rồi theo tôi ra ngoài. Tiệc mừng thọ của ông cụ mà anh ăn mặc thế này, người mất mặt cũng là tôi.”

Khương Tuế thầm nghĩ đầu óc Kỳ Thành Húc quả thật có vấn đề. Y là bạn đời của Kỳ Huyên, nếu có mất mặt cũng là mất mặt Kỳ Huyên, liên quan gì đến cậu em chồng này?

Nhưng xưa nay y vốn ít lời, càng không có thói quen chủ động gây sự với Kỳ Thành Húc. Y chỉ lên lầu thay một bộ quần áo sạch sẽ, rồi cúi đầu theo hắn ra ngoài.

Cảm giác ấy khiến Kỳ Thành Húc thấy rất kỳ lạ. Nó gợi hắn nhớ đến lần đầu tiên gặp Khương Tuế.

Năm đó hắn mới mười sáu tuổi, đang du học nước ngoài. Nghe tin Kỳ Huyên sắp kết hôn, hắn vội vàng đặt vé bay về nước. Cuộc hôn nhân giữa Kỳ Huyên và Khương Tuế bị cả gia tộc phản đối, nhưng Kỳ Huyên từ trước đến nay chẳng để ai vào mắt, thậm chí còn không định đưa Khương Tuế về ra mắt trưởng bối.

Kỳ Thành Húc vẫn luôn nghĩ mình có thể gặp mặt anh dâu là một loại vinh hạnh, bởi hắn là do chính tay Kỳ Huyên nuôi lớn, nên trong số người nhà, hắn được Kỳ Huyên ưu ái nhất.

Hôm ấy dường như có mưa phùn. Kỳ Thành Húc ngồi bên cửa kính sát đất trong nhà hàng, tấm kính được lau đến không một hạt bụi. Màn mưa vô biên từ trời cao đổ xuống, như những mũi kim bạc sắc nhọn ghim vào mặt đất, rồi lại vỡ tan thành từng đóa sen nước mềm mại. Tiếng violin du dương vang vọng trong không gian.

Hắn nhìn thấy chiếc Maybach của anh trai dừng trước cửa nhà hàng. Kỳ Huyên đích thân xuống xe, vòng qua ghế phụ, đỡ một người xuống.

Cách màn mưa dày đặc, Kỳ Thành Húc vẫn nhìn rõ bàn tay người kia vươn ra, trắng nõn, thon dài, khớp xương rõ ràng. Trong bầu trời xám chì lạnh lẽo, bàn tay ấy nổi bật đến chói mắt.

Hắn chưa từng thấy Kỳ Huyên trân trọng ai đến thế. Nếu có thể, dường như anh hắn còn muốn cõng người vợ mới cưới đi qua đoạn đường ướt sũng ấy. Kỳ Thành Húc không nhìn rõ mặt anh dâu, bởi chiếc ô đen kia như che khuất cả bầu trời, chỉ để lộ thân hình mảnh khảnh của thanh niên.

Sau đó họ bước vào nhà hàng. Chiếc ô đen khép lại. Nhưng Kỳ Thành Húc vẫn không nhìn rõ gương mặt ấy.

Bởi Khương Tuế luôn đứng sau lưng Kỳ Huyên, giống như một cái bóng gầy yếu. Y vĩnh viễn cúi đầu, không nói một lời, tựa hồ sợ bị người khác chú ý, ngoan ngoãn đến mức gần như không có cảm giác tồn tại.

Dù họ đã cùng ngồi ăn một bữa cơm, rồi hắn lại ra nước ngoài tiếp tục học, hắn vẫn chưa từng thực sự nhìn rõ mặt anh dâu mình.

Mà hiện tại, Khương Tuế vẫn trầm mặc như thế, hàng mi vẫn lặng lẽ cụp xuống. Chỉ là người đi phía trước y đã từ anh trai đổi thành chính hắn.

Tim Kỳ Thành Húc đập nhanh một cách khác thường. Chính hắn cũng không hiểu vì sao, chỉ có thể mặc cho nhịp tim ấy gào thét trong lồng ngực.

Yến tiệc của đại gia tộc xưa nay luôn cầu kỳ rườm rà. Nhất cử nhất động, từng lời nói ánh mắt đều phải tính toán kỹ lưỡng. Trang phục tuy là thứ bên ngoài, nhưng lại là thứ đập vào mắt người khác đầu tiên.

Kỳ Thành Húc dẫn Khương Tuế đi mua lễ phục.

Vì Khương Tuế quá gầy, muốn bộ lễ phục vừa vặn thì phải chỉnh sửa lại vài số đo. Kỳ Thành Húc cũng chẳng nói chuyện với y, chỉ ngồi trên sofa, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh.

Bỗng tầm mắt hắn khựng lại.

Trong tủ kính trưng bày treo một chiếc váy lễ phục ngắn màu bạch kim. Trên thân váy đính đầy pha lê tự nhiên thêu tay, dưới ánh đèn rực rỡ lấp lánh.

Nhân viên bán hàng tinh ý lập tức bước tới giới thiệu:
“Bộ này là thiết kế của nhà thiết kế trưởng bên chúng tôi...”

Kỳ Thành Húc ngắt lời:
“Ngắn thế này mặc ra ngoài được à?”

Cô nhân viên mỉm cười đầy ẩn ý:
“Bộ này không phải để mặc ra ngoài cho người khác xem đâu ạ. Ngài có thể để bạn gái mặc chỉ cho riêng ngài ngắm. Thật sự rất đẹp.”

Kỳ Thành Húc chống cằm, dường như chẳng hề nghe nhân viên nói gì.

Đúng lúc ấy, cửa phòng thử đồ mở ra, Khương Tuế bước ra ngoài.

Bộ âu phục đã chỉnh sửa vừa vặn ôm lấy thân hình y, phác họa những đường nét thanh thoát, mềm mại. Đặc biệt là vòng eo mảnh khảnh kia, chỉ cần khẽ siết là có thể nắm trọn trong lòng bàn tay, đẹp đến mức gần như không thật. Trong cửa hàng, gần như tất cả mọi người đều vô thức nhìn sang.

Kỳ Thành Húc bỗng lên tiếng:
“Cô thấy anh ấy mặc cái đó thế nào?”

Nhân viên bán hàng sững lại, do dự đáp:
“Nhưng… đó là váy, mà bạn đồng hành của ngài… là nam giới?”

Huống chi, chiếc váy kia trông chẳng khác gì đồ lót tình thú. Phải b**n th** đến mức nào mới bắt một người đàn ông mặc thứ đó chứ?

Kỳ Thành Húc đứng dậy, giọng thản nhiên:
“Bộ trên người anh ấy… với cả chiếc váy kia, tôi đều lấy.”

Nhân viên lập tức đáp:
“Vâng, thưa ngài.”

Cha Kỳ sống ở nhà cũ của gia tộc. Khương Tuế chưa từng đặt chân tới đó, đây là lần đầu tiên.

Nhìn phong cảnh bên ngoài cửa kính xe ngày càng hoang sơ, y khẽ mím môi.

Càng là người có tiền lại càng ưa chuộng sự tĩnh lặng. Tốt nhất là mua trọn cả một ngọn núi, trên núi chỉ xây duy nhất một tòa trang viên, như vậy mới đủ phô bày thân phận và địa vị. Nhà họ Kỳ chính là như thế.

Ngôi nhà cổ truyền hơn trăm năm của họ tọa lạc giữa sườn núi. Không chỉ ngọn núi này, mà cả hai ngọn đồi bên cạnh cũng đều được Kỳ gia mua lại, xây dựng sân golf, trường đua ngựa và đủ loại công trình xa xỉ khác.

Vì cha Kỳ tổ chức sinh nhật tròn sáu mươi tuổi, nên yến tiệc được bày biện vô cùng long trọng. Danh môn vọng tộc trên Thủ Đô tinh gần như đều có mặt chúc thọ. Trước cổng trang viên, siêu xe nối đuôi nhau không dứt. Người ra vào ai nấy ăn mặc tinh xảo, lời nói tao nhã.

Khương Tuế hoàn toàn không quen ở trong khung cảnh đông người như vậy. Y vô thức dính sát vào Kỳ Thành Húc.

Kỳ Thành Húc nhận ra sự căng thẳng của y, lại cố tình dẫn y về phía đông người hơn. Dọc đường không ngừng có người tiến tới bắt chuyện. Cuối cùng, Khương Tuế khẽ nắm lấy ống tay áo hắn.

Kỳ Thành Húc liếc sang, nhướng mày:
“Có việc?”

“Tôi có thể…”

“Không thể.”

Hắn giống như một bạo quân độc đoán, không để y nói hết câu đã chặn lại:
“Tôi còn chưa dẫn anh đi gặp ông ấy.”

Khương Tuế mím môi:
“Vì sao phải dẫn tôi…”

“Anh tôi chưa từng đưa anh gặp ông ta, đúng không?” Kỳ Thành Húc nói như có lý lắm. “Con dâu xấu sớm muộn gì cũng phải gặp cha mẹ chồng. Anh đã gả vào nhà họ Kỳ, ít nhất cũng nên biết mặt cha chồng mình chứ?”

Khương Tuế càng siết chặt ống tay áo hắn:
“Kỳ Huyên nói tôi không cần…”

“Anh tôi chết rồi.”

Giọng Kỳ Thành Húc lạnh tanh. Hắn nhìn thẳng vào mắt y:
“Anh định trông chờ một người chết che chở cho mình cả đời sao? Khương Tuế, nếu anh đã ỷ lại anh ấy đến thế, lúc trước vì sao còn ra tay giết anh ấy?”

Đồng tử Khương Tuế hơi tan rã.

Kỳ Thành Húc trở tay nắm lấy cổ tay y:
“Tôi mặc kệ trước kia anh tôi nuông chiều anh thế nào. Bây giờ anh đi theo tôi, thì phải theo quy củ của tôi, hiểu chưa?”

Hắn dừng một chút, lại bổ sung:
“Nếu anh còn nói mấy lời như muốn trở về tinh cầu rác rưởi, tôi sẽ cho anh biết trên đời này còn có nơi đáng sợ hơn cả nơi đó. Anh sẽ không muốn trải nghiệm đâu.”

Nhìn gương mặt trắng bệch không còn chút máu của y, trong lòng hắn lại dấy lên một tia mềm lòng khó hiểu. Hắn đưa tay sờ nhẹ lên má y:
“Ngoan một chút.”

“Nhị thiếu!”

Bỗng có người từ trong đám đông chạy vọt ra, khoác tay lên vai Kỳ Thành Húc:
“Lâu rồi không gặp! Tôi còn tưởng tối nay anh không đến cơ!”

“Làm sao mà không đến được.”

Kỳ Thành Húc trong nháy mắt thu lại toàn bộ sắc lạnh vừa rồi, cười cà lơ phất phơ:
“Nếu tôi không tới, ông ta lại chỉ vào mũi mắng tôi bất hiếu. Tội gì tự chuốc bực mình.”

Người vừa khoác vai hắn là La Hổ, bạn nối khố của Kỳ Thành Húc, một thanh niên tròn tròn mập mạp.

Sau khi chào hỏi xong, ánh mắt La Hổ dừng trên người Khương Tuế. Hắn cười híp mắt:
“Đây là anh dâu phải không?”

Kỳ Thành Húc nghĩ thầm tên này cũng có chút tinh mắt, liếc một cái đã nhận ra thân phận Khương Tuế. Hắn còn chưa kịp mở miệng, La Hổ đã nhiệt tình sáp lại gần:

“Anh dâu chào anh! Tôi bảo sao trước đây nhị thiếu cứ thanh tâm quả dục mãi, hóa ra là thích kiểu như anh à! Lần trước lúc anh ở cùng nhị thiếu, người gọi điện làm phiền chính là tôi đó. Tôi ở đây xin lỗi anh một tiếng, mong anh đừng để bụng nha!”

Khương Tuế: “?”

Mặt Kỳ Thành Húc lập tức đen lại. Hắn túm cổ áo La Hổ kéo về phía mình, nghiến răng:
“Cái miệng cậu có thể nói năng đàng hoàng chút được không? Nói linh tinh cái gì đấy! Anh ấy tên Khương Tuế, là vợ của anh trai tôi!”

La Hổ biến sắc, kinh ngạc thốt lên:
“Chính là anh ấy à? Nhìn cũng…”

Nhìn cũng đâu có giống kiểu người có thể đâm chết chồng rồi còn phanh thây tàn nhẫn như vậy chứ. Trong tưởng tượng của hắn, Khương Tuế ít nhất cũng phải là một kẻ vạm vỡ, hung tợn mới đúng.

“Nhìn cái gì?” Kỳ Thành Húc cười mà như không cười.

“Không có gì, không có gì.” La Hổ vội vàng giảng hòa. “Vừa nãy tôi còn thấy chú Kỳ đi khắp nơi tìm cậu…”

Vừa dứt lời, Kỳ Thành Húc nghe thấy một giọng nói lạnh như băng đã vang lên:
“Một hai năm không thấy bóng dáng, tôi còn tưởng mình không có đứa con trai này nữa chứ!”

Sắc mặt Kỳ Thành Húc trong nháy mắt trầm xuống âm u. Nhưng rất nhanh, hắn đã vòng tay qua vai Khương Tuế, xoay người lại, cười hớn hở:
“Ba nói vậy oan cho con rồi, con chẳng phải đã tới sao? Ba xem, con còn dẫn ai tới này?”

Cha Kỳ tuy đã qua đại thọ sáu mươi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt, nhìn chỉ như ngoài năm mươi. Ông mặc một bộ Đường phục(*) bằng lụa, gương mặt nghiêm nghị, trông cực kỳ khó gần. Khi ánh mắt rơi xuống người Khương Tuế, ông lập tức nhíu mày.

(*) loại trang phục truyền thống Trung Quốc, xuất phát từ thời nhà Thanh, là biến thể của áo choàng ngựa Mãn Châu, đặc trưng bởi hàng cúc phía trước, cổ đứng và nút thắt phức tạp.

Kỳ Thành Húc nhiệt tình nói:
“À, quên mất hai người chưa quen biết. Vậy để con giới thiệu nhé?”

Hắn quay sang Khương Tuế, tươi cười ngọt ngào như một cậu em chồng tận tâm:
“Anh dâu, đây là ba tôi, cũng là cha chồng của anh.”

Rồi hắn lại quay sang cha Kỳ:
“Ba, đây là Khương Tuế, vợ của anh trai con.”

Sắc mặt cha Kỳ biến đổi kịch liệt. Ông ném mạnh ly rượu trong tay xuống đất, tiếng vỡ chói tai khiến những người xung quanh giật mình quay lại nhìn. Ông giận dữ quát:
“Con dẫn nó tới đây làm gì?!”

“Chúc thọ ba chứ làm gì.” Kỳ Thành Húc lười nhác đáp. “Người lớn tuổi chẳng phải đều thích con cháu quây quần, đông đủ dưới gối sao? Đáng tiếc anh dâu con là nam, không sinh được cháu nội cho ba bế chơi. Nhưng người ta đã đến cũng là có lòng, sao con thấy ba chẳng vui chút nào vậy?”

Cha Kỳ chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng:
“Con muốn chọc tức ba thì cũng thôi đi, sao lại dẫn nó đến! Con quên anh con chết thế nào rồi à?!”

“Nhớ chứ.” Kỳ Thành Húc đáp, giọng bình thản. “Không lúc nào dám quên. Nhưng di thư anh con cũng dặn phải chăm sóc anh dâu cho tốt. Lời anh con, con vẫn phải nghe.”

Cha Kỳ tức đến run người. Kỳ Thành Húc thì chẳng để tâm, nhưng Khương Tuế dường như cũng đang run.

Hàng mày Kỳ Thành Húc khẽ hạ xuống, nhìn sang y:
“Anh dâu…”

“Con lập tức mang nó cút khỏi đây.” Cha Kỳ hít sâu một hơi, cố nén giận. “Nhân lúc khách khứa còn chưa biết thân phận của nó, để nó cút càng xa càng tốt!”

Dưới ánh đèn pha lê lưu ly lấp lánh, hai cha con giằng co không ai chịu nhường ai. La Hổ đứng bên cạnh mồ hôi đã túa ra đầy trán, chỉ muốn nhân cơ hội lặng lẽ chuồn đi.

Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm ổn mà phong độ vang lên:
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Kỳ Thành Húc vừa định quay đầu xem là ai, bỗng cảm thấy Khương Tuế buông lỏng ống tay áo hắn.

Giống như… có người đáng tin cậy hơn xuất hiện, nên y không còn cần hắn che chở nữa.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận