Ở bất cứ nơi nào cũng có quy tắc sinh tồn của riêng nó.
Nhà tù lại càng là nơi phơi bày tr*n tr** nhất mặt hèn mạt và tàn nhẫn của bản tính con người. Những kẻ có thể bị đưa vào nhà tù số một, trên tay ít nhất cũng dính một mạng người. Toàn là hạng cùng hung hăng, độc ác. Vì thế đánh nhau, ẩu đả đến mức gây thương tật vốn là chuyện như cơm bữa.
Nhưng việc giám ngục đích thân nhúng tay can thiệp, lại là lần đầu tiên.
Văn phòng của Ân Chiếu Ngọc ở tầng cao nhất. Tầng này yên tĩnh hơn hẳn.
Chân hắn dài, bước đi nhanh, hoàn toàn không có ý dừng lại đợi Khương Tuế. Y chỉ có thể chạy chậm phía sau hắn, tồn tại mờ nhạt như một làn sương mỏng. Nếu không tận mắt chứng kiến, đám giám ngục tuyệt đối không thể tin được con người nhỏ gầy kia lại suýt chút nữa dùng lưỡi dao cứa đứt cổ họng một gã đàn ông lực lưỡng.
“Biết tôi vì sao gọi cậu lên đây không?”
Ân Chiếu Ngọc ngồi trên ghế xoay bọc da, gương mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa như cũ, một chiếc mặt nạ hoàn mỹ, khiến người ta không sao nhìn thấu được dù chỉ một tia cảm xúc thật.
Văn phòng rất rộng, kê mấy dãy giá sách bằng gỗ đặc. Sách vở cùng tài liệu xếp ngay ngắn, đủ thấy chủ nhân là người cực kỳ chú trọng trật tự. Ánh trăng xuyên qua ô cửa kính, hòa lẫn cùng ánh đèn sáng rực.
Khương Tuế cúi đầu, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
“… Biết.”
Ân Chiếu Ngọc đánh giá y một hồi, trong lòng có chút kinh ngạc.
Thì ra Kỳ Huyên lại thích kiểu người như vậy, yếu ớt, mong manh như đóa hoa trắng. Tuy trong xương cốt quả thật có một tia điên cuồng và tàn nhẫn, nhưng hắn từng tiếp xúc với quá nhiều kẻ điên thực sự. So với bọn chúng, Khương Tuế chẳng có gì quá đặc biệt.
Chẳng lẽ Kỳ Huyên thật sự chỉ vì một gương mặt đẹp mà động lòng?
Ân Chiếu Ngọc đan mười ngón tay đặt lên bàn gỗ mun, giọng điệu chậm rãi:
“Nếu người kia chết, cậu e rằng không thể bình an ngồi hết mười năm tù đâu.”
Khương Tuế im lặng một lúc, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ngài… muốn từ tôi thứ gì?”
“Ồ?” Ân Chiếu Ngọc mỉm cười, “Sao lại nói vậy?”
“Nếu không có chuyện này, ngài sẽ không phí công gọi tôi lên văn phòng.” Giọng Khương Tuế rất nhẹ, như sợ làm kinh động ai đó. Nếu không vì căn phòng đủ yên tĩnh, Ân Chiếu Ngọc gần như không nghe rõ y nói gì. “Tôi đã hai bàn tay trắng rồi, tiên sinh.”
Đầu lưỡi Ân Chiếu Ngọc khẽ lướt qua chiếc răng nanh hơi nhọn của mình.
Lời ấy quả thật oan cho hắn. Là con một của nhà họ Ân, tiền đồ rộng mở, được người người khen ngợi, hắn có thể mưu cầu điều gì từ một kẻ xuất thân như Khương Tuế — một người đến từ tinh cầu rác rưởi, lại còn là người kết thù với nhà họ Kỳ?
Chỉ là khi nhìn thấy đôi mắt ướt át đẫm lệ ấy, hắn ma xui quỷ khiến mà mang người đi.
Sự im lặng của hắn lại khiến Khương Tuế hiểu lầm.
Y mím môi, sắc mặt hơi tái đi, nhưng vẫn chậm rãi tiến lên, vòng qua chiếc bàn làm việc lớn được chế tác từ nguyên khối gỗ.
Theo lẽ thường, ở khoảng cách gần như vậy, Ân Chiếu Ngọc hoàn toàn có thể gọi giám ngục vào ngăn lại. Dù sao chỉ cần một nhát dao, Khương Tuế cũng có thể đâm chết hắn.
Nhưng kỳ lạ thay, hắn không lên tiếng. Cũng không nhúc nhích.
Hắn chỉ nhìn thấy hàng mi Khương Tuế khẽ run lên...
Rồi y ngồi xuống đùi hắn.
“…”
Ân Chiếu Ngọc lúc này mới nhận ra hành động trước đó của mình quả thật dễ khiến người ta hiểu sai. Có lẽ Khương Tuế đã cho rằng hắn là một kẻ háo sắc, sau khi cân nhắc lợi hại, mới quyết định chấp nhận một cuộc “giao dịch quyền – sắc” như vậy.
Là một người đàn ông trưởng thành, Khương Tuế thực sự quá gầy. Không biết là Kỳ Huyên trước kia không chăm sóc tốt, hay khoảng thời gian này chịu quá nhiều khổ sở. Ngồi trong lòng hắn, y nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, mềm mại mà gầy yếu.
Dù sự việc phát triển có phần ngoài dự liệu, Ân Chiếu Ngọc cũng không đính chính lại.
Hắn chỉ hỏi:
“Cậu có biết người bị cậu cắt cổ họng là ai không?”
“… Không biết.”
Ân Chiếu Ngọc dựa lưng vào ghế da đen, dáng vẻ lười nhác mà tùy ý. Hắn chậm rãi nói:
“Hắn là con trai của hiệu trưởng Học viện Quân sự Thủ Đô Tinh. Vì phạm tội h**p dâm trẻ vị thành niên nên mới bị đưa vào đây. Sau đó hắn giết cha mẹ của cô bé kia, còn ngược đãi thi thể. Thái độ nhận tội cực kỳ tồi tệ, vốn dĩ phải xử tử hình. Nhưng cha hắn chạy vạy khắp nơi, trong ngoài lo liệu, cuối cùng phán thành chung thân. Gần đây lại tìm tôi vận động quan hệ, muốn giảm án cho hắn.”
“Nếu cậu bằng lòng đi theo hắn, có lẽ lúc hắn ra tù sẽ mang cậu đi. Dù không được, ít nhất cũng có thể khiến cuộc sống của cậu trong ngục dễ chịu hơn chút —— chỉ cần cậu giống như bây giờ, ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn.”
Ân Chiếu Ngọc nâng cằm Khương Tuế lên. “Vì sao không muốn?”
Khương Tuế bị buộc phải ngẩng cổ, giống như một con thiên nga chờ bị chém, yếu ớt mà xinh đẹp. Y siết chặt vạt áo mình, giọng run run:
“Chồng tôi từng dạy tôi một đạo lý.”
“Ồ?”
“Cùng là một cuộc giao dịch, phải chọn người có thể khiến mình thu lợi nhiều hơn.”
Ân Chiếu Ngọc bật cười, ngón cái khẽ vuốt khóe môi Khương Tuế.
“Kỳ Huyên quả thật là một thương nhân khôn ngoan. Nhưng hắn có biết cậu đem những điều hắn dạy dùng vào chỗ này không?”
Hắn nghiêng đầu nhìn y. “Theo ý cậu, tôi chính là người có thể mang lại lợi ích lớn hơn?”
Khương Tuế khẽ hạ hàng mi mảnh, không nhìn vào mặt hắn.
“Anh là giám ngục trưởng.”
Là vị vua không ai có thể tranh cãi của tòa thành đen tối này.
Ân Chiếu Ngọc khẽ “ừ” một tiếng.
“Tuy cậu chỉ bị kết án mười năm, nhưng sau khi ra ngoài, Kỳ gia vẫn sẽ không buông tha cậu. Có khi còn khó sống hơn ở trong tù. Sống như vậy, có ý nghĩa gì?”
Giọng hắn dịu dàng, tựa như đang trò chuyện việc nhà, nhưng từng câu chữ lại ẩn chứa sự dụ dỗ cay nghiệt.
Im lặng hồi lâu, Khương Tuế mới khẽ nói:
“Tôi đã vất vả lắm mới sống sót.”
“Tôi không biết cha mẹ mình là ai. Là bà nội nhặt tôi về, đi khắp nơi xin từng bát nước cơm nuôi tôi lớn. Khi tôi hai tuổi, bà cũng qua đời.”
“Anh chưa từng đến XD2311 đúng không? Nơi đó phóng mắt nhìn đi đâu cũng chỉ thấy đủ loại rác thải độc hại, chất cao như những tòa nhà chọc trời. Không khí nồng nặc mùi hôi thối mục rữa. Chúng tôi sống trong đống rác, kiếm ăn trong đống rác. Tôi không tranh nổi với người khác, chỉ có thể ban đêm lén trộm chút đồ ăn. May mắn thì không bị phát hiện, nhưng ăn những thứ đó hơn phân nửa sẽ tiêu chảy. Không may thì bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, chỉ có thể cuộn mình trong căn nhà nát, chờ vết thương tự khép lại.”
“Trong hoàn cảnh khốn khó như vậy tôi còn sống được.”
Khóe môi Khương Tuế khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt.
“Hiện tại vẫn chưa khổ bằng khi đó. Vậy tại sao tôi không tiếp tục sống? Chỉ cần còn sống, sẽ còn hy vọng.”
Ân Chiếu Ngọc: “……”
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra mình đã sai.
Khương Tuế không phải thứ cây leo yếu ớt dễ bị gió bẻ gãy, mà là một cây dã cát cánh mọc trên vách đá cheo leo. Mưa gió không thể quật ngã y, nắng gắt không thể thiêu đốt y, giá lạnh không thể ép y khuất phục. Sức sống bừng bừng ấy ẩn dưới vẻ ngoài trầm mặc, nhút nhát, còn rực rỡ hơn cả dung mạo của y.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Giám ngục trưởng? Ngài có ở trong đó không?”
Khương Tuế lập tức muốn đứng dậy khỏi đùi Ân Chiếu Ngọc, nhưng người đàn ông lại ung dung đè tay lên vai y, ngăn động tác ấy lại.
Khương Tuế bất an ngẩng đầu: “Có người đến……”
Ân Chiếu Ngọc khẽ nhướng mày: “Lúc nãy nhào vào lòng tôi, gan cậu đâu có nhỏ như vậy.”
Thật ra câu này hoàn toàn là oan uổng. Khi Khương Tuế bước tới mấy bước kia, chẳng khác nào có người kề dao vào cổ buộc y phải làm vậy. Nếu không phải bất đắc dĩ, y đã quay đầu bỏ chạy từ lâu.
“Vào đi.”
Ân Chiếu Ngọc cất giọng nói.
Khương Tuế vội vàng dúi đầu vào cổ Ân Chiếu Ngọc. Nhưng trên thực tế, cho dù y che mặt kín mít, người bên ngoài cũng thừa biết trong văn phòng là ai, căn bản chẳng che giấu được điều gì.
Người bước vào là quản giáo phụ trách buồng giam 842. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, đồng tử hắn co rút lại, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, làm như không hề trông thấy gì.
“Giám ngục trưởng, người bị thương đã được cứu lại rồi, nhưng hắn vẫn đòi gặp người nhà, cảm xúc rất kích động. Ngài xem có nên…?”
Ân Chiếu Ngọc thản nhiên hỏi: “Những kẻ khác thì sao?”
“Đã giáo dục xong.” Quản giáo đáp. “Theo quy định, đánh nhau ẩu đả phải ghi lỗi. Tôi đã liên hệ với phòng hồ sơ để xử lý.”
“Đưa cả kẻ bị thương kia về cùng.”
Ân Chiếu Ngọc kéo ngăn bàn, lấy ra thứ gì đó. Vì quá căng thẳng, Khương Tuế không nhìn rõ, nhưng quản giáo thì lập tức hiểu ý, sắc mặt nghiêm túc gật đầu.
“Tôi đi làm ngay!”
Khương Tuế mơ hồ theo Ân Chiếu Ngọc quay về buồng giam 842. Sáu người trước đó đều có mặt đầy đủ. Vừa thấy Ân Chiếu Ngọc, bọn hắn như chuột gặp mèo, ai nấy đều cụp đuôi, không dám thở mạnh. Tên bị Khương Tuế cắt cổ tạm thời không nói được, nhưng ánh mắt nhìn y lại oán độc đến cực điểm.
Khương Tuế theo bản năng lùi ra sau, trốn phía sau lưng Ân Chiếu Ngọc.
Ân Chiếu Ngọc chỉ liếc nhìn tên tay sai kia một cái. Đối phương lập tức hiểu ý, xoa tay cười nịnh nọt:
“Giám ngục trưởng, ngài tới rồi.”
“Tôi sớm nghe nói ngài là người chí công vô tư(*) nhất. Bọn tôi chẳng qua chỉ đùa giỡn với người mới vài câu, ai ngờ y rút dao nhỏ ra, rõ ràng là muốn mạng anh Vĩ!” Hắn tỏ vẻ phẫn nộ chính nghĩa. “Ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho anh Vĩ!”
(*) phẩm chất đạo đức cao đẹp, thể hiện sự công bằng, minh bạch.
Anh Vĩ ở bên cạnh phát ra những âm thanh mơ hồ. Kỳ lạ là tên tay sai kia lại hiểu được, hắn vừa gật đầu vừa nói:
“Giám ngục trưởng, anh Vĩ nói ngài cũng tốt nghiệp trường quân đội, tính ra cũng là học trò của thầy hiệu trưởng. Giờ anh Vĩ xảy ra chuyện thế này, thầy hiệu trưởng chắc đau lòng lắm. Nể mặt thầy hiệu trưởng, ngài cũng nên xử lý nghiêm cái tên Khương Tuế này!”
Ân Chiếu Ngọc khẽ cười.
“Năm đó tôi đúng là từng nghe vài buổi diễn thuyết của thầy hiệu trưởng.”
Anh Vĩ nghe vậy, lập tức vui mừng, lại khoa tay múa chân một hồi. Nhưng tên tay sai còn chưa kịp “phiên dịch”, đã thấy Ân Chiếu Ngọc nâng tay lên, dứt khoát hạ xuống.
Mấy cảnh ngục vác súng, đạn đã lên nòng, ập vào trong, ép tất cả bọn hắn xuống đất.
Đám người hoảng loạn —— lẽ ra kẻ bị bắt phải là Khương Tuế chứ? Quan hệ của anh Vĩ cứng như vậy, Ân Chiếu Ngọc lại không hề nể mặt chút nào?!
Ân Chiếu Ngọc vòng tay ôm lấy vai Khương Tuế, giọng điệu hờ hững:
“Cưng à, cưng muốn xử trí bọn họ thế nào?”
Khương Tuế ngơ ngác nhìn từng gương mặt dữ tợn mà sợ hãi kia. Chỉ trong chưa đầy một giờ, địa vị đã hoàn toàn đảo ngược. Kẻ nằm trên thớt trở thành đao phủ, hung thần lại thành con dê chờ làm thịt.
Đây chính là thứ hương vị khiến vô số người điên cuồng theo đuổi —— quyền lực.
“… Tôi không biết.” Khương Tuế thì thào.
Y dường như không hề ý thức được việc nắm giữ sinh tử của kẻ khác là chuyện sảng khoái đến nhường nào. Thậm chí còn lùi sâu hơn về phía sau, muốn giấu mình đi.
Ân Chiếu Ngọc lại từ phía sau ôm lấy eo y, đặt cằm lên vai y, rồi nhét vào tay y một vật lạnh băng.
Khương Tuế sững người. Cúi mắt nhìn xuống, đó là một khẩu súng đặc chế riêng màu đen, chốt an toàn đã mở.
Ân Chiếu Ngọc nắm lấy tay y, nâng lên. Họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào gương mặt tái mét của anh Vĩ. Hắn mỉm cười, ghé sát tai Khương Tuế thì thầm:
“Hiện tại tôi giao cho cưng quyền giết bọn họ.”
“Khương Tuế, nổ súng đi.”