Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 170.




Nếu như trước đó, khi Ân Chiếu Ngọc hỏi Khương Tuế vì sao trong hoàn cảnh không chịu nổi như vậy mà vẫn muốn tiếp tục sống, còn có thể xem là một kiểu dụ dỗ ác ý, thì giờ phút này, khi hắn nắm tay y, ghé sát bên tai thì thầm, đó đã là sự xúi giục thuần túy.

Cả đời này, chuyện vượt quá giới hạn nhất Khương Tuế từng làm chính là giết Kỳ Huyên. Nhưng mỗi lần nhớ lại, trong đầu y chỉ là một mảng trống rỗng, hoàn toàn không nhớ nổi khi ấy đã xảy ra chuyện gì. Khi y hoàn hồn, Kỳ Huyên đã biến thành một đống thi thể vỡ vụn, còn y vẫn nắm chặt bàn tay lạnh ngắt đã rời khỏi cơ thể hắn.

“Tôi…”

Ngón tay Khương Tuế run rẩy. Ân Chiếu Ngọc lại siết chặt tay y hơn, giọng dịu dàng:

“Sợ sao, cưng à?”

“… Phải, tôi sợ.” Khương Tuế nghẹn ngào. “Tôi không làm được!”

Y vốn khác với những người trong ngục này. Y không thể thản nhiên, nhẹ nhàng mà giết người như vậy.

Người ngoài đều cho rằng phạm nhân bị giam ở nhà tù số một đều là kẻ trọng tội, hung tàn đáng sợ. Nhưng bọn họ không biết, chính vị giám ngục trưởng lúc nào cũng nhã nhặn, lễ độ, có nụ cười ôn hòa kia mới là sự tồn tại kh*ng b* nhất trong khu rừng Hắc Ám này.

“Cưng à,” Ân Chiếu Ngọc nói khẽ, “đừng căng thẳng như vậy. Bóp cò súng chỉ là một chuyện rất đơn giản.”

Lời vừa dứt, hắn đã cưỡng ép đè ngón tay Khương Tuế xuống.

“Đoàng!”

Tiếng súng vang lên. Khương Tuế còn chưa kịp phản ứng, viên đạn đã rời khỏi nòng. Vì tay y run quá mức, phát súng không chính xác, chỉ bắn trúng đùi anh Vĩ. Máu lập tức phun như suối.

Anh Vĩ gào lên thảm thiết. Rõ ràng cổ họng hắn đã bị thương, vậy mà vẫn có thể phát ra tiếng hét chói tai đến vậy. Ân Chiếu Ngọc khẽ tặc lưỡi, lộ vẻ khó chịu.

Những người còn lại trong phòng giam kinh hoảng muốn bỏ chạy, nhưng bị giám ngục ghì chặt xuống đất. Bọn họ như thể hoàn toàn không nhìn thấy giám ngục trưởng đang sử dụng tư hình, chỉ tận chức tận trách thi hành mệnh lệnh của Ân Chiếu Ngọc, giống những cỗ máy đã được lập trình sẵn.

Mồ hôi lạnh đổ ròng ròng. Nước mắt nước mũi trộn lẫn.

Từng có lúc bọn hắn giẫm đạp lên sinh mệnh người khác, đến khi sinh mệnh của chính mình trở nên rẻ rúng, mới nhận ra hối hận cũng đã muộn. Thậm chí bọn hắn còn không dám mở miệng cầu xin.

Cả người Khương Tuế mềm nhũn, ngã vào lòng Ân Chiếu Ngọc. Hắn ôm lấy y, vỗ nhẹ lưng.

“Có phải rất đơn giản không, cưng à?”

“Nếu phát vừa rồi không lệch, tôi sẽ càng hài lòng.”

Khương Tuế th* d*c từng hồi. Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Mồ hôi lạnh liên tục túa ra, nhanh chóng thấm ướt lớp áo mỏng manh. Ân Chiếu Ngọc thở dài:

“Đáng thương thật.”

“Nếu hôm nay cưng tha cho bọn hắn, ngày hôm sau bọn họ nhất định sẽ tìm mọi cách trả thù cưng.”

Đôi đồng tử màu vàng đậm của hắn phản chiếu hình ảnh mấy kẻ kia trong bộ dạng thảm hại. Tim bọn hắn còn đập, còn thở, còn có thể nói và cầu xin. Nhưng trong mắt Ân Chiếu Ngọc, bọn hắn đã là những thi thể lạnh lẽo.

“Thân ái, để tôi xử lý thay em.”

Hắn mỉm cười.

“Nhưng phải nhớ kỹ, tôi sẽ không thể mãi mãi ở bên cạnh cưng. Quá mềm lòng chưa bao giờ là chuyện tốt.”

Hắn bế ngang Khương Tuế đang như sắp chìm xuống đáy biển sâu, xoay người bước ra ngoài. Ánh đèn sáng trắng trong phòng giam bị bóng cửa cắt thành hai mảng sáng tối. Hành lang u ám, tĩnh lặng không một tiếng động.

Ân Chiếu Ngọc bước qua ranh giới giữa sáng và tối, giọng điệu lười nhác ra lệnh:

“Ra tay đi.”

Khương Tuế không nhìn thấy trong phòng giam rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Y chỉ nghe tiếng súng nặng nề nổ vang, rồi mùi máu tanh nồng lập tức tràn ngập khắp không khí, đặc quánh, ghê tởm, khiến y buồn nôn đến nghẹt thở.

Nếu không có Ân Chiếu Ngọc ôm lấy, có lẽ y đã ngã quỵ xuống đất ngay tại chỗ.

Lúc ấy, Khương Tuế bỗng nhận ra mình không nên tìm đến Ân Chiếu Ngọc.

Hắn là một kẻ điên từ đầu đến chân, giống hệt Kỳ Huyên.

Kẻ điên đã đủ đáng sợ.

Kẻ điên nắm trong tay quyền lực khổng lồ… còn đáng sợ hơn gấp bội.

.......

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

Khương Tuế ôm lấy cổ Ân Chiếu Ngọc, mờ mịt hỏi.

“Nhớ lại một chút chuyện cũ thôi.” Ân Chiếu Ngọc mỉm cười, rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. “Kỳ Thành Húc bây giờ đang tìm cưng khắp nơi. Nếu cưng rời khỏi đây, chắc chắn sẽ bị đưa thẳng tới trước mặt hắn.”

“… Anh vừa nói sẽ dẫn tôi đi.” Khương Tuế có chút tủi thân. “Anh sao có thể nuốt lời?”

Ân Chiếu Ngọc đưa tay vuốt nhẹ gương mặt y.
“Chuyện tôi đã hứa với cưng, khi nào tôi không làm được?”

Hắn buông Khương Tuế ra, cúi người nhìn xuống từ lan can sân phơi.
“Chưa tới bốn mét.”

Khương Tuế ngơ ngác nhìn hắn: “Anh định làm gì?”

Ân Chiếu Ngọc tháo khuy tay áo, xắn ống tay lên, để lộ cánh tay rắn chắc tinh gọn.
“Cưng à, tôi đưa em bỏ trốn.”

Đồng tử Khương Tuế co rút lại. Y còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Ân Chiếu Ngọc chống một tay lên lan can, thân hình như một con thú hoang mạnh mẽ, lưu loát lật qua lan can đá, từ tầng hai nhảy thẳng xuống!

Tim Khương Tuế suýt nữa bật khỏi lồng ngực. Y vội vàng chạy tới lan can.

Ân Chiếu Ngọc đã vững vàng đáp xuống đất. Mái tóc đen sẫm bị gió thổi rối tung. Hắn đứng trong khu vườn, ngẩng đầu nhìn lên Khương Tuế. Đôi đồng tử màu vàng đậm lấp lánh như ánh sao, đẹp đến chói mắt. Áo sơ mi bị gió hất tung, khác hẳn dáng vẻ ôn hòa, nhã nhặn như ngọc thường ngày, ngược lại mang theo vài phần kiêu ngạo hoang dã, khó thuần phục.

“Bị dọa rồi sao?” Ân Chiếu Ngọc dang tay ra. “Đừng sợ, độ cao này chẳng đáng là gì, thân ái nhảy xuống đi, tôi đảm bảo sẽ đỡ được em.”

Đã quen biết Ân Chiếu Ngọc năm năm, Khương Tuế vẫn chưa từng nhìn thấu con người hắn. Rõ ràng hắn xuất thân từ gia tộc quyền quý, giáo dưỡng cực tốt, nói năng có chừng mực, là một quý công tử điềm đạm. Thế nhưng vào những lúc nào đó, hắn lại lộ ra một mặt u ám, bạo lực và không thể khống chế. Hai mặt ấy dường như bị xé rời hoàn toàn. Có lúc Khương Tuế từng nghi ngờ Ân Chiếu Ngọc mắc chứng rối loạn nhân cách phân ly.

“… Cao quá.” Khương Tuế mím môi. “Anh sẽ gãy xương.”

“Vậy sao?” Ân Chiếu Ngọc không để ý lắm. “Thử xem đi. Biết đâu lại không.”

Khương Tuế lúc này cũng không còn cách nào khác. Y vừa cãi nhau với Kỳ Thành Húc, không biết hắn còn có thể nói ra những lời khó nghe gì nữa. Huống chi nếu hắn tiếp tục ép hỏi chuyện liên quan đến Ân Chiếu Ngọc…

“Bảo bối?”

Khương Tuế đối diện ánh mắt hắn, hít sâu một hơi, cắn răng, rồi nhảy xuống.

Hai chân còn chưa kịp chạm đất, y đã được một đôi tay rắn chắc vững vàng đón lấy. Trên người người đàn ông phảng phất hương nước hoa gỗ nhè nhẹ, trầm tĩnh và sâu lắng, giống hệt con người hắn. Thế nhưng giờ phút này, hắn lại làm chuyện ly kinh phản đạo nhất(*) —— mang theo vợ của bạn thân bỏ trốn.

(*) (离经叛道) là thành ngữ chỉ việc đi ngược lại, từ bỏ các nguyên tắc, giáo lý hoặc khuôn mẫu truyền thống đã được thiết lập. 

Hai trái tim dán sát vào nhau, đều đập rất nhanh.

Ân Chiếu Ngọc nhấc bổng y lên, ước lượng một chút.
“Sao lại có vẻ gầy đi rồi? Thời gian tôi đi công tác, cưng không ăn uống tử tế à?”

Khương Tuế không phải kén ăn. Chỉ là khi còn ở tinh cầu rác thải, y luôn ăn không đủ no, những gì có thể ăn phần lớn đều quá hạn hoặc hư thối, khiến dạ dày tổn thương nghiêm trọng. Về sau, dù Kỳ Huyên đã mời chuyên gia dinh dưỡng rất chuyên nghiệp cho y, cũng không thể chữa tận gốc. Y vốn không mấy hứng thú với đồ ăn, nếu không có người nhắc nhở, có lẽ cả ngày chỉ uống một hộp sữa.

“… Không có đâu, chắc anh bị ảo giác thôi.”

Khương Tuế có chút chột dạ, nhỏ giọng thúc giục: “Chúng ta đi nhanh đi. Nếu bị phát hiện thì sẽ không đi được nữa.”

Ân Chiếu Ngọc không nói thêm gì. Xe của hắn đã đỗ sẵn bên ngoài. Khi hắn đưa Khương Tuế lên xe, còn nghe thấy ở cách đó không xa, Kỳ Thành Húc đang hỏi người xung quanh có nhìn thấy Khương Tuế hay không.

“Hắn đúng là rất quan tâm em.” Ân Chiếu Ngọc đặt tay lên vô lăng. “Khoảng thời gian em ra ngoài này, hắn đối xử với em thế nào?”

Khương Tuế ủ rũ đáp: “Chúng tôi cũng không gặp nhau mấy lần… Hắn chắc là rất ghét tôi đi, tôi cũng không rõ.”

Ân Chiếu Ngọc không biết nghĩ gì, chỉ khẽ cười một tiếng.

Hắn lái xe đưa Khương Tuế tới một căn hộ đứng tên mình. Tuy bất động sản dưới danh nghĩa hắn không ít, nhưng phần lớn thời gian Ân Chiếu Ngọc đều ở lại nhà tù số một. Nơi này xem như chỗ hắn lui tới nhiều hơn cả.

Vừa bước vào cửa, Khương Tuế đã bị người đàn ông ép sát vào cánh cửa. Ân Chiếu Ngọc giữ chặt hai tay y trên đỉnh đầu, cúi xuống hôn từ trên xuống dưới, cắn nhẹ môi dưới mềm mại của y, giọng khàn đi:

“Cưng à, giúp tôi c** q**n áo.”

Cả người Khương Tuế nhuộm một tầng đỏ rực diễm lệ, tựa đóa anh đào sớm bất ngờ nở trên nền tuyết mới, phảng phất còn mang theo hương thơm nhè nhẹ.

Rõ ràng không hề uống rượu, vậy mà y lại thấy lâng lâng. Có lẽ vì Ân Chiếu Ngọc đã uống champagne, hương rượu vẫn còn vương nơi môi lưỡi hắn.

“Vậy anh phải thả tay tôi ra trước đã.” Khương Tuế khẽ nói.

Ân Chiếu Ngọc buông môi y ra, ngón tay lau đi vệt nước nơi khóe môi y, dịu giọng:
“Dùng răng, thân ái.”

Khương Tuế mở to mắt, mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy.
“Không được!”

“Chúng ta đã hai tháng không gặp.” Ân Chiếu Ngọc l**m nhẹ yết hầu y. “Tôi rất nhớ em.”

Khương Tuế chịu không nổi, liên tục lùi về sau. Nhưng sau lưng đã là cánh cửa, không còn đường lui. Y chỉ có thể để mặc hắn khẽ cắn, m*t nơi cổ, trong cổ họng bật ra tiếng nghẹn ngào mỏng manh.

Ân Chiếu Ngọc rất biết cách tra tấn Khương Tuế. Chưa đến hai phút, Khương Tuế đã vừa th* d*c vừa gật đầu đồng ý. Hắn lại được đằng chân lân đằng đầu, bế y vào phòng ngủ.

Khương Tuế ngồi trên chiếc giường mềm mại, nhìn thấy Ân Chiếu Ngọc kéo mở ngăn tủ đầu giường. Bên trong là một bộ còng tay ánh bạc lấp lánh.

Vừa trông thấy thứ đó, Khương Tuế lập tức muốn chạy. Nhưng Ân Chiếu Ngọc nhanh tay hơn, một tay đã ấn y xuống giường. Hắn trông văn nhã, nhưng sức lực lại lớn đến kinh người. Chỉ một tay đã dễ dàng khống chế hai tay Khương Tuế, quỳ một gối bên hông y, từ trên cao nhìn xuống.

“Rắc” hai tiếng, cổ tay Khương Tuế đã bị còng ra sau lưng.

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.” Ân Chiếu Ngọc xoa xoa môi y, giọng trầm xuống. “Tôi biết em nhớ tới vài chuyện không mấy vui vẻ. Nhưng lần đó… em cũng rất thoải mái, đúng không?”

Trước đây ở trong ngục, Khương Tuế từng tò mò phát hiện bộ còng này trong văn phòng Ân Chiếu Ngọc. Xuất phát từ hiếu kỳ, y thử nghịch một chút, kết quả tự khóa tay trái mình lại. Không tự mở được, y đành đi tìm Ân Chiếu Ngọc giúp đỡ. Ai ngờ ánh mắt hắn tối sầm lại, chẳng những không tháo ra, mà còn còng nốt tay phải của y.

Khi bị đeo còng và ép xuống bàn làm việc, đúng lúc có cuộc họp video kết nối tới. Ân Chiếu Ngọc đặt y ở vị trí camera không quay tới, tiếp tục đ*t y, còn cố ý không nói rằng hắn đã tắt âm thanh. Khương Tuế chỉ có thể cắn mu bàn tay mình, không dám phát ra tiếng động.

Dù sau đó Ân Chiếu Ngọc nhiều lần bảo đảm chuyện này không ai biết, Khương Tuế vẫn để lại bóng ma tâm lý với thứ này.

“Được rồi, ngoan nào.” Ân Chiếu Ngọc hôn lên má y như trấn an. “Tôi hứa, em giúp tôi cởi nút áo xong, tôi sẽ thả em ra, được không?”

Vành mắt Khương Tuế đỏ lên: “Anh không được nuốt lời.”

“Đương nhiên.”

Ân Chiếu Ngọc ngồi xuống giường, đỡ lấy gáy y, dịu dàng nói:

“Bắt đầu đi, bảo bối.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận