Khương Tuế đứng trước cửa một tiệm lẩu, đối chiếu lại với địa điểm được đánh dấu trên bản đồ một lần nữa, xác nhận đây chính là nơi vị đạo sĩ lợi hại trong truyền thuyết kia hẹn y gặp mặt.
Dẫu khoa học kỹ thuật đang phát triển với tốc độ chóng mặt, nhưng sự tồn tại của thần quỷ vẫn luôn là một bí ẩn chưa được nhân loại giải đáp. Cho đến nay, điều đó cũng chưa từng bị chứng minh hay bác bỏ hoàn toàn. Thời đại “mê tín phong kiến” đã trôi qua, song vẫn còn không ít người tin vào quỷ thần khó lường, tin vào báo ứng luân hồi mà trong số đó, người giàu chiếm đa số.
Trước đây, Kỳ Huyên từng vô tình nhắc với Khương Tuế rằng, mỗi khi sắp ký được một hợp đồng lớn, đám đối tác của hắn đều sẽ đến chùa thắp hương, tiền công đức đổ vào như nước, chỉ để cầu mong thần Phật phù hộ. Khương Tuế đối với những chuyện này trước giờ đều không mấy tin tưởng.
Khi còn sống trên tinh cầu rác rưởi, cách “nhà” y không xa có một cặp vợ chồng già. Về sau, ông lão mắc bệnh nặng, bà lão ngày ngày cầu nguyện, mong thần Phật khắp nơi hiển linh. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ông lão vẫn qua đời. Đó là lần đầu tiên Khương Tuế ý thức được rằng, “thần” chưa chắc đã che chở cho con người hoặc nói đúng hơn, là không che chở cho người nghèo.
Khương Tuế bước vào tiệm lẩu, mùi bò cay nồng xộc thẳng vào mũi. Nhân viên phục vụ niềm nở tiến lên dẫn đường:
“Thưa tiên sinh, ngài đi một mình hay còn có bạn sẽ tới sau ạ?”
“Tôi tìm người, bàn số 56.” Khương Tuế hạ thấp vành mũ lưỡi trai, cúi đầu đáp, “Anh ấy nói là đã tới rồi.”
“À… vị tiên sinh ở bàn số 56 là bạn của ngài sao?” Nhân viên lập tức nói, “Mời đi lối này.”
Khương Tuế theo sau cô ta vòng qua tấm bình phong. Vì là buổi chiều nên khách ăn lẩu không nhiều, đại sảnh thưa thớt. Chỉ liếc mắt một cái, y đã nhìn thấy ở bàn gần cửa sổ có một người trẻ tuổi đang ngồi.
Trông chừng hơn hai mươi tuổi, khoác một thân áo choàng trắng như tuyết, mái tóc đen dài mềm mại được buộc gọn thành đuôi ngựa phía sau đầu. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng khiến người ta cảm thấy thanh nhã thoát tục, tiên khí lượn lờ nếu không phải đang ngồi trong tiệm lẩu, nói là thần tiên xuống trần e rằng cũng có kẻ tin.
“…Xin chào.” Khương Tuế lên tiếng khẽ khàng, “Xin hỏi có phải đạo sĩ Lê không?”
Y có chút do dự, bởi người trước mặt trông thật sự quá trẻ.
Người đàn ông quay đầu lại. Ngũ quan thanh tú, vẻ mặt bình thản, hắn đưa tay ra:
“Xin chào, tôi là Lê Y.”
Lúc này, Khương Tuế mới phát hiện đôi mắt hắn không hề có tiêu cự thì ra là một người mù.
“…Xin chào, tôi là Khương Tuế.” Khương Tuế vươn tay, khẽ chạm vào tay Lê Y. Chỉ trong khoảnh khắc, y suýt tưởng mình vừa chạm phải một khối băng, lạnh đến đáng sợ.
Lê Y tuy không nhìn thấy, nhưng cảm giác lại vô cùng nhạy bén, liền nói:
“Đi lại giữa hai cõi sinh tử, thân thể khó tránh khỏi có chỗ khác thường.”
Khương Tuế chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn, trong lòng còn đang cân nhắc không biết nên mở lời thế nào thì Lê Y đã hỏi trước:
“Khương tiên sinh đã ăn trưa chưa?”
Khương Tuế theo phản xạ lắc đầu, rồi mới nhớ ra Lê Y không nhìn thấy. Y vừa định mở miệng thì Lê Y đã nói tiếp:
“Vậy thì gọi món trước đi.”
Nói xong, những ngón tay trắng lạnh đẩy thực đơn sang trước mặt Khương Tuế. Y hơi kinh ngạc:
“Anh…”
“Tôi mù mắt, nhưng không mù tâm.” Lê Y thản nhiên đáp.
Khương Tuế cảm thấy có chút kỳ diệu. Nhưng vì tàn tật là nỗi đau của người khác, y cũng không hỏi thêm, chỉ tùy ý gọi vài món. Ngược lại, Lê Y gọi món vô cùng nghiêm túc, rõ ràng không nhìn thấy, nhưng mỗi lần ngón tay đánh dấu chọn món đều dứt khoát không chút do dự.
Sau khi gọi xong, Lê Y ngẩng đầu lên, đột nhiên hỏi:
“Khương tiên sinh, cậu có biết vì sao tôi hẹn cậu gặp ở đây không?”
Khương Tuế mơ hồ lắc đầu.
“Vì cậu bị âm khí quấn thân.” Lê Y nói, “Ăn đồ cay có thể giúp vượng hỏa khí.”
“…Còn có cách nói như vậy sao?” Khương Tuế ngẩn người.
Y bỗng cảm thấy vị đạo sĩ lợi hại trong truyền thuyết này, sao lại giống mấy thầy bói dưới gầm cầu quá, mở miệng là kiểu “ấn đường biến đen, tất có màu máu tai ương” quen thuộc?
“Chồng cậu đã chết được năm năm rồi, đúng không?”
Khương Tuế mở to hai mắt:
“Chuyện này… anh cũng tính ra được sao?”
“Tôi còn biết hắn tên là Kỳ Huyên.” Lê Y lạnh nhạt nói, “Năm năm trước, chuyện cậu giết chồng từng gây chấn động rất lớn, bây giờ vẫn còn tra được.”
Khương Tuế: “……”
“Hắn quấn lấy cậu không lâu.” Lê Y tiếp lời, “Cũng không phải lúc nào cũng ở bên cạnh cậu. Nhưng hôm nay tôi thấy âm khí nhập thể, vì sao lại như vậy?”
Vành tai Khương Tuế bỗng đỏ bừng, y ấp úng đáp:
“Đêm qua… anh ta đã tới tìm tôi.”
Lê Y hỏi thẳng:
“Cậu lên giường với quỷ rồi?”
Người phục vụ đang mang đồ ăn lên nghe thấy câu này thì suýt nữa làm rơi cả khay, cuống quýt xin lỗi không ngớt, nhưng ánh mắt nhìn Khương Tuế lại trở nên vô cùng quái lạ.
Khương Tuế thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống:
“Tôi… tôi không hề tỉnh táo, còn tưởng mình chỉ đang nằm mơ thôi.”
Lê Y dường như chẳng thấy chuyện đó có gì ái muội hay nhạy cảm, chỉ bình thản hỏi:
“Trước đây chưa từng xảy ra sao?”
“Chưa từng.”
“Vậy tối qua đã có chuyện gì khiến hắn đột nhiên quyết định tiếp cận cậu?”
Khương Tuế do dự một lát rồi nói:
“… Tôi có chút mâu thuẫn với em trai anh ta. Sau khi về nhà, tôi trốn trong tủ quần áo… chắc là khóc đến thiếu oxy. Sau đó tôi cảm giác có người xuất hiện bên cạnh mình… dỗ dành tôi.”
Lê Y gắp một miếng dạ dày bò thả vào nồi, thình lình hỏi:
“Khương tiên sinh, có phải cậu cảm thấy hắn đối với cậu cũng không hề có ác ý?”
“Anh ta không làm tổn thương tôi.” Khương Tuế nói.
“Có lẽ khi còn sống, chồng cậu đã đối xử với cậu rất tốt.”
Lê Y gắp miếng dạ dày đã chín cho vào bát của mình. Nước chấm của hắn đỏ rực toàn ớt, nhưng hắn vẫn ăn một cách thản nhiên, sắc mặt không đổi, chỉ có gò má trắng nõn hơi ửng hồng, giọng nói vẫn lạnh lẽo bình tĩnh:
“Nhưng cậu phải biết, người chết hóa quỷ, thứ còn sót lại chỉ là chấp niệm sâu nhất. Chúng không có lý trí, chỉ hành động theo bản năng, cũng không ý thức được rằng mình đang làm hại cậu. Cậu đã nghe đến chuyện quỷ quấn thân chưa? Một khi bị quấn lấy, nếu cứ tiếp diễn như vậy, dương khí của cậu sẽ nhanh chóng cạn kiệt mà chết.”
Khương Tuế siết chặt các ngón tay:
“Tôi chỉ muốn gặp hắn một lần… cũng không được sao?”
Lê Y trầm mặc hồi lâu.
Cách hắn “nhìn” người khác vốn không giống người thường. Người ta dùng mắt, còn hắn dùng tâm nhãn. Dù không thấy được gương mặt Khương Tuế, hắn lại nhìn thấu được nội tâm y. Nhiều năm như vậy trôi qua, ngoài trẻ con ra, đây là lần đầu tiên hắn thấy một người có tâm hồn sạch sẽ và thuần khiết đến thế.
“Tôi không khuyên cậu làm vậy.” Lê Y nói.
“Thứ đó không còn là chồng cậu nữa, mà là một con ác quỷ. Với cậu lúc này, cách giải quyết tốt nhất là tiêu diệt hắn, nếu không cậu sẽ chết rất nhanh.”
Khương Tuế hoảng hốt phản bác:
“Nhưng anh ta không hề làm hại tôi!”
“Tôi đã gặp rất nhiều khách hàng giống cậu.”
Lê Y ngồi thẳng trên ghế, “nhìn” thẳng vào Khương Tuế.
“Có người mất chồng, có người mất vợ, có người mất cha mẹ, cũng có cha mẹ mất con… Tất cả bọn họ đều kiên định tin rằng linh hồn quỷ quái sẽ không làm tổn thương mình.”
Hắn lấy từ túi vải bên cạnh ra một xấp tài liệu, đặt trước mặt Khương Tuế:
“Trang đầu tiên là thông tin của khách hàng trước đây của tôi. Chuyện xảy ra nửa tháng trước. Ông ta mất đứa con gái mới mười hai tuổi.”
Khương Tuế mở tài liệu ra, liền thấy trên đó ghi: Một doanh nhân thành đạt nào đó chết đuối trong bồn tắm tại nhà.
Ngón tay y khẽ run lên:
“Nếu tôi gặp anh ta… sẽ có ảnh hưởng xấu gì không?”
“Chắc là không.” Lê Y đáp.
“Chỉ là sau khi gặp rồi, phần nhiều sẽ không nỡ. Tôi không khuyên gặp.”
Cổ họng Khương Tuế chua xót:
“Nhưng tôi… vẫn muốn gặp anh ấy một lần. Đạo sĩ Lê, anh muốn bao nhiêu thù lao tôi cũng trả, tôi chỉ muốn được gặp lại anh ấy.”
Lê Y cũng không ngạc nhiên trước lựa chọn của Khương Tuế. Hắn uống một ngụm nước, rồi mới nói:
“Tôi không cần tiền.”
“Thứ tôi muốn có thể khá đắt. Vì vậy tôi cho cậu thời gian suy nghĩ. Khi nào nghĩ kỹ rồi thì liên lạc với tôi. Tôi sẽ giúp cậu gặp lại chồng mình thêm một lần nữa.”
.......
Sau khi rời khỏi tiệm lẩu, Khương Tuế vẫn còn hơi mơ màng, đầu óc rối loạn.
Lê Y dặn y không nên quay về biệt thự nữa. Kỳ Huyên chết trong căn nhà đó, hắn không rời đi, nếu Khương Tuế quay lại, rất có thể sẽ lần nữa bị quấn lấy. Thật ra Khương Tuế cũng không quá sợ hãi, nhưng Lê Y vẫn kiên quyết ngăn cản, bởi vì thân thể y quá suy yếu, cứ tiếp tục như vậy, e rằng còn chưa đợi tới ngày gặp lại Kỳ Huyên, y đã không chịu nổi trước rồi.
Toàn bộ giấy tờ tùy thân đều đang ở chỗ Kỳ Thành Húc, Khương Tuế không thể thuê khách sạn. Nghĩ đi nghĩ lại, y phát hiện mình chỉ còn có thể tới căn hộ của Ân Chiếu Ngọc.
Kỳ Thành Húc đã được đưa đi cấp cứu nhập viện, vậy thì Ân Chiếu Ngọc chắc cũng chẳng khá hơn là bao, dạo gần đây hẳn sẽ không ở căn hộ. Nghĩ như vậy, Khương Tuế mở cửa nhưng khi thấy Ân Chiếu Ngọc đứng ngay trước cửa, y lập tức sững người.
Trên mặt Ân Chiếu Ngọc vẫn dán băng gạc. Dù thuốc chữa thương đắt tiền có thể đẩy nhanh quá trình lành vết thương, nhưng cũng không thể lập tức chữa khỏi, vì vậy gương mặt hắn vẫn còn quấn băng. So với vẻ ôn hòa thường ngày, lúc này hắn trông âm trầm và lạnh lẽo hơn vài phần.
“Muốn hỏi tôi vì sao lại đứng đây đợi em sao?”
Ân Chiếu Ngọc bước lên, rất tự nhiên nắm lấy tay Khương Tuế, dẫn y tới ghế sofa ngồi xuống, nói:
“Trong cơ thể em có chip định vị.”
Khương Tuế theo bản năng sờ lên cánh tay mình.
Nơi đó từng trải qua một ca tiểu phẫu. Tất cả những ai bị đưa vào nhà giam số một, việc đầu tiên phải làm chính là cấy chip vào cơ thể. Con chip ấy rất nhỏ, có mã hóa riêng, cực kỳ khó tháo gỡ, không gây ảnh hưởng đến thân thể, nhưng sẽ theo phạm nhân suốt đời. Một khi tái phạm, chỉ cần dựa vào chip là có thể lập tức định vị. Không ít người châm biếm gọi nó là “xích chó”.
Trung tâm quản lý nhà giam chỉ cần không thu được tín hiệu chip, sẽ lập tức liệt đối tượng vào danh sách truy nã. Đây cũng là lý do Khương Tuế vẫn luôn không tháo chip ra. Không ngờ lần này lại thành tiện cho Ân Chiếu Ngọc, để hắn trực tiếp lần ra vị trí của y.
“Em đi đâu vậy?” Ân Chiếu Ngọc hỏi.
“… Biết rồi còn hỏi.”
Khương Tuế nghiêng đầu, rút tay mình về.
Ân Chiếu Ngọc nói:
“Giận rồi à?”
“Ừ.” Khương Tuế nhíu mày, “Tôi không thích các anh đánh nhau.”
“Chẳng lẽ Kỳ Thành Húc không đáng bị đánh sao?”
Giữa mày Ân Chiếu Ngọc thoáng hiện sát khí, nhưng rất nhanh đã thu lại, sợ dọa đến Khương Tuế, hắn dịu giọng nói:
“Lần sau tôi sẽ không ra tay với hắn ở nơi công cộng.”
Ý là nên đánh thì vẫn sẽ đánh.
Khương Tuế cũng chẳng muốn khuyên thêm. Ân Chiếu Ngọc kéo tay y, áp lên má mình:
“Em chẳng quan tâm tôi gì cả.”
“… Tôi biết anh không sao.”
Khương Tuế bĩu môi,
“Trong bệnh viện có bao nhiêu khoang trị liệu sẵn sàng chờ đợi, cho dù anh chỉ còn thoi thóp một hơi cũng có thể kéo về.”
“Nhưng rất đau.”
Ân Chiếu Ngọc thấp giọng nói,
“Em dỗ tôi đi.”
Khương Tuế có chút bất đắc dĩ, đành cúi xuống hôn nhẹ lên bên má bị thương của Ân Chiếu Ngọc. Hắn lập tức ôm chặt lấy y, âu yếm v**t v* các ngón tay y:
“Bảo bối, hôm nay em hẹn gặp Lê Y… là vì cái gì?”
Khương Tuế biết không thể giấu được hắn, hàng mi cụp xuống, nói nhỏ:
“Tôi cảm thấy… Kỳ Huyên vẫn đang chờ tôi trong căn nhà đó.”
Ân Chiếu Ngọc khựng lại.
Khương Tuế nghiêm túc nói:
“Tôi muốn gặp hắn lần cuối.”
“ Tôi muốn hỏi hắn…”
Giọng y không tự chủ run rẩy,
“ Tôi muốn hỏi hắn… vì sao lại bắt tôi phải giết hắn.”