Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 177.




Khương Tuế theo bản năng đưa tay về phía nơi phát ra âm thanh, như muốn níu lấy thứ gì đó. Nhưng trong bóng tối lạnh lẽo chỉ có một khoảng hư vô trống rỗng, y chẳng nắm được gì. Ngay lúc bàn tay sắp rơi xuống trong vô vọng, bỗng có người giữ chặt lấy cổ tay y.

Rất lạnh, lạnh như một khối băng. Thế nhưng Khương Tuế vẫn từ đó rút ra được dũng khí lớn lao. Y cảm nhận được các ngón tay mình bị tách ra, có những đầu ngón tay lạnh lẽo luồn vào, đan chặt mười ngón tay với y.

Không gian trong tủ quần áo tối tăm và chật hẹp, Khương Tuế thở gấp gáp. Y thì thầm gọi tên Kỳ Huyên, giọng nức nở xen kẽ tiếng khóc lóc. Rồi y cảm thấy có người ôm lấy mình, giống hệt như rất lâu về trước, mỗi khi y đau buồn, Kỳ Huyên đều ôm y như thế.

Cha là kẻ khốn nạn, mẹ mất sớm, còn phải nuôi em trai, ông nội lại giao cả gánh nặng kế thừa gia tộc lên vai, khiến Kỳ Huyên từ rất nhỏ đã sống một cuộc đời chẳng mấy vui vẻ. Con đường trưởng thành của hắn giống hệt khuôn mẫu hoàn hảo trong sách giáo khoa: thi đấu, tốt nghiệp đại học danh tiếng, tiếp quản công ty… Kỳ Huyên đều làm rất tốt, là tấm gương của vô số người.

Ngoại trừ hôn nhân, có lẽ Kỳ Huyên chẳng có gì là không hoàn mỹ.

Nhưng chính môi trường trưởng thành ấy cũng khiến hắn vụng về trong lời nói. Hắn không giỏi dỗ dành, cũng không biết nói những lời dễ nghe. Mỗi khi Khương Tuế đau lòng, hắn chỉ biết ôm y, nhỏ giọng nói rằng y khóc trông thật đáng thương.

Khương Tuế khóc đến mặt mũi đẫm nước mắt, gần như không thở nổi. Y siết chặt tay đối phương, như sợ hắn sẽ rời đi.
“Kỳ Huyên… em nhớ anh lắm.”

“Ừ, tôi biết rồi.” Kỳ Huyên đáp.

Hắn cúi xuống hôn lên hàng mi Khương Tuế, hôn đi từng giọt nước mắt, men theo gò má mềm mại mà xuống, rồi cắn nhẹ lên đôi môi hơi lạnh của y. Khương Tuế thuận theo hé môi, mặc cho đầu lưỡi hắn tiến vào. Động tác của Kỳ Huyên có phần dữ dội, Khương Tuế bật ra một tiếng nức nở trong cổ họng, nhưng chỉ càng ôm chặt lấy cổ hắn hơn, không hề giãy giụa.

Trong bóng tối không nhìn rõ được gì, vì thế các giác quan khác liền bị phóng đại vô hạn. Khương Tuế cảm nhận rõ ràng Kỳ Huyên quấn lấy đầu lưỡi y, dường như đã nếm cạn vị ngọt tích tụ nơi cuống lưỡi mà vẫn chưa thỏa mãn, ép lên chiếc lưỡi đáng thương, muốn chiếm đoạt thêm nữa. Nước bọt không ngừng hòa lẫn, Khương Tuế nghe thấy tiếng nuốt khẽ vang lên, khiến vành tai y nóng bừng, cả người như bị đốt cháy.

Cuối cùng nếm đủ hương vị ấy, Kỳ Huyên dịu dàng l**m lên cánh môi y, rồi hôn dần xuống dưới.

Khương Tuế ngửa cổ, vòng tay ôm lấy đầu Kỳ Huyên, mặc cho hắn luồn vào trong quần áo mình, thật ra việc còn mặc hay không đã chẳng còn nhiều ý nghĩa, bởi quần áo sớm đã bị vò đến rối loạn. Nếu lúc này trong tủ quần áo có một tia sáng, hẳn sẽ thấy rõ Khương Tuế đang ở trong trạng thái hỗn loạn đến nhường nào.

Nhưng y không biết.

Y chỉ mơ hồ ôm lấy Kỳ Huyên, cảm nhận đôi môi và đầu lưỡi lạnh lẽo của hắn lần lượt lướt qua làn da ấm nóng. Y như đang ngâm mình trong một vũng nước suối, dù nước lạnh, nhưng vì bản thân y quá nóng, nên chẳng thấy có gì kỳ lạ, trái lại còn có chút dễ chịu.

“… Lạnh quá!” Khương Tuế bỗng cong người, run rẩy đẩy người đang đè lên mình. “Lạnh quá… chịu không nổi, ra ngoài đi…”

Hai tay y bị giữ chặt trên đỉnh đầu. Kỳ Huyên hôn lên khóe mắt y — nơi lại trào ra nước mắt và không đồng ý.

Khương Tuế khó chịu đến mức sắp phát chết đi. Y vơ nát đống quần áo vốn được xếp ngay ngắn trong tủ, trong cổ họng phát ra tiếng khóc còn đáng thương hơn lúc trước, chỉ là lần này không còn ai thương xót y nữa.

“… Kỳ Huyên!” Khương Tuế khàn giọng nói. “Anh có phải là không thích em không? Em thật sự… ưm!”

Lời còn chưa dứt, k*ch th*ch dữ dội hơn đã ập đến, bức y bật ra tiếng thét thất thanh.

Kỳ Huyên che miệng y lại, ghé sát tai nói khẽ:
“Nhỏ tiếng thôi, khản cổ sẽ rất khó chịu.”

Khương Tuế bị nước mắt làm ướt hàng mi dài, run rẩy không ngừng, trong cổ họng chỉ phát ra những tiếng “ư ư” nghẹn ngào. Y muốn nói rằng, nếu anh biết em khó chịu như vậy, sao còn không buông tha cho em, nhưng y chẳng thể thốt ra lời nào. Thậm chí y còn không khống chế được nước miếng tràn ra từ khóe môi, dính lên bàn tay có khớp xương rõ ràng của Kỳ Huyên, khiến Khương Tuế xấu hổ đến mức các đầu ngón chân cũng co quắp lại.

Kỳ Huyên khiến y trông như một đứa trẻ không biết tự kiểm soát bản thân.

“Được rồi.” Kỳ Huyên nói. “Tự che miệng lại, đừng kêu thành tiếng, biết chưa?”

Đầu óc Khương Tuế đang không tỉnh táo, nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy liền theo bản năng gật đầu, cắn chặt ống tay áo của mình. Y mặc cho bản thân bị cuốn theo cơn sóng dữ cuồng loạn, trôi dạt không bến bờ, chẳng tìm thấy lối đi, cũng chẳng biết mình đến từ đâu.

Căn biệt thự này, toàn bộ đồ đạc đều do Khương Tuế và Kỳ Huyên cùng nhau chọn lựa, bao gồm cả chiếc tủ quần áo gỗ đặc khổng lồ này. Khi ấy Khương Tuế chỉ liếc mắt đã ưng ngay. Trong thời đại tinh tế, gỗ là một loại vật liệu vô cùng đắt đỏ, huống chi còn là loại đồ gia dụng cỡ lớn làm từ gỗ mun nguyên khối. Giá tiền của nó trong mắt Khương Tuế quả thực cao đến không tưởng, nhưng với Kỳ Huyên, chẳng qua chỉ là một dãy số lạnh băng mà thôi.

Khi đó, dù thế nào Khương Tuế cũng không thể ngờ được, mình lại có một ngày cùng Kỳ Huyên làm ra chuyện hoang đường như thế này trong tủ quần áo.

Y đã sớm không còn sức lực để nghĩ đến cảnh ở bệnh viện Kỳ Thành Húc và Ân Chiếu Ngọc vung tay đánh nhau, cũng chẳng nhớ nổi những lời khiến y bối rối mà Kỳ Thành Húc từng nói, hay ánh mắt thâm trầm của Ân Chiếu Ngọc. Trong đầu y lúc này chỉ còn lại một mình Kỳ Huyên.

Y lộn xộn gọi tên Kỳ Huyên, không dám quá lớn tiếng, bởi vì Kỳ Huyên sẽ trừng phạt y. Tựa như ngày tận thế đã ập đến, ngoài chiếc tủ quần áo này ra, bọn họ chẳng còn nơi nào có thể dung thân. Bên ngoài hiểm nguy rình rập, tử vong lan tràn, họ chỉ có thể trốn ở đây, liều mạng quấn lấy nhau.

Khương Tuế chìm vào giấc ngủ hỗn loạn, rồi lại mơ hồ tỉnh dậy. Y không biết rốt cuộc đã trôi qua bao lâu, chỉ biết Kỳ Huyên vẫn luôn nắm tay y. Trong bóng tối không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, dường như Kỳ Huyên đã hôn lên vết sẹo nơi lưng y.

Lần nữa tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã là buổi chiều tà u ám. Khương Tuế nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, trong lòng ôm gối. Y dụi dụi mắt, theo bản năng gọi:
“Kỳ Huyên…”

Đến khi lời vừa thốt ra, y mới chợt nhận ra Kỳ Huyên đã chết rồi.

Đã chết năm năm.

Vậy người đêm qua ôm lấy y…

Khương Tuế theo bản năng đảo mắt nhìn khắp căn phòng.

Không bật đèn, trong phòng chỉ có ánh hoàng hôn nhạt nhòa, nhưng cũng đủ để thấy rõ rằng ngoài y ra, không còn ai khác.

Chẳng lẽ… chỉ là một giấc mơ sao?

Khương Tuế ôm lấy đầu mình, vô thức cắn môi.

Y bỗng nhớ lại những năm trước, khi Kỳ Huyên còn sống. Mỗi lần y tỉnh dậy mở mắt, dù không nhìn thấy Kỳ Huyên, cũng sẽ thấy tờ giấy hắn để lại, thường là nhắc y nhớ đi ăn cơm.

Vị tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc ấy coi sức khỏe dạ dày của Khương Tuế quan trọng chẳng kém gì sự vận hành của công ty. Cũng chính nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của Kỳ Huyên, thân thể tàn tạ vì sống ở tinh cầu rác của Khương Tuế mới dần dần khá lên. Dù so với người bình thường vẫn còn hơi yếu, nhưng so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều.

Khương Tuế bỗng nhiên cảm thấy tủi thân đến mức không chịu nổi.

Rõ ràng trước đó y chưa từng có cảm xúc như vậy, nhưng sau khi mơ thấy Kỳ Huyên đêm qua, nỗi đau trong y liền trào dâng dữ dội.

Thiết bị đầu cuối bỗng vang lên tiếng “tít tít”. Khương Tuế liếc nhìn, là một cuộc gọi xa lạ. Y cúp máy, nhưng đối phương lại kiên trì gọi lại không ngừng. Khương Tuế nhíu mày, cuối cùng vẫn ấn nhận.

Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông xa lạ:
“A lô? Xin chào, cho hỏi có phải là Khương Tuế không?”

“… Vâng. Xin hỏi đằng ấy là ai?”

“Xin chào, tôi là La Hổ, bạn của Kỳ Thành Húc. Hôm qua không hiểu vì sao Kỳ Thành Húc lại đánh nhau với vị kia bên nhà họ Ân, bị thương nặng đến hôn mê rồi được đưa đi cấp cứu. Vừa mới tỉnh lại là đã làm ầm ĩ đòi xuất viện… À thì, tôi nghĩ anh là anh dâu của anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ nghe lời anh hơn. Hay là anh tới bệnh viện khuyên nhủ anh ấy đi? Tình trạng của anh ấy thế này mà xuất viện thì chắc chắn sẽ để lại rất nhiều di chứng…”

Khương Tuế nhẹ giọng nói: “Cậu ta sẽ không nghe tôi. Cậu đi tìm cha cậu ta đi.”

“Ai da, tổ tông ơi.” La Hổ thở dài thườn thượt. “Anh mà không tới bệnh viện, anh ấy cũng sẽ chạy về tìm anh thôi. Đến lúc đó anh lại phải đưa anh ấy quay lại bệnh viện, hà tất phải vất vả qua lại như vậy chứ? Nhị thiếu bị thương thật sự rất nặng, bác sĩ yêu cầu ít nhất phải nằm giường tĩnh dưỡng ba tháng.”

Khương Tuế không nói gì. La Hổ lại tiếp: “Anh ấy là em trai duy nhất của anh Huyên, từ nhỏ anh đã nhìn anh ấy lớn lên, anh cũng không thể mặc kệ anh ấy được!”

“…Được rồi.” Giọng Khương Tuế rất nhẹ. “Cậu bảo cậu ta đừng chạy lung tung. Tôi sẽ tới ngay.”

La Hổ như trút được gánh nặng: “Được được được, tôi nói với anh ấy liền!”

Cúp điện thoại, Khương Tuế đứng dậy xuống giường, nhưng hai chân mềm nhũn, vừa nhấc bước đã ngã thẳng xuống sàn.

May mà sàn nhà trải thảm dày, ngã cũng không đau. Khương Tuế ngồi dưới đất, ngẩn người nhìn đôi chân của mình.

Cảm giác đau nhức, mỏi mệt và vô lực này quen thuộc đến lạ. Nhưng tối qua… chẳng phải chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Khương Tuế vịn giường gượng đứng dậy, đi tới trước gương. Y thấy mình đang mặc một bộ đồ ngủ lụa đen cực kỳ rộng, rõ ràng không phải của y, lớn hơn hẳn một vòng.

Y mím môi, chậm rãi c** q**n áo trên người ra, liền nhìn thấy trên làn da trắng nõn chi chít những vệt đỏ, xen lẫn vài dấu răng còn hằn rõ, dữ dằn chiếm cứ trên da thịt non mềm, như thể đang tuyên bố chủ quyền lãnh địa.

Sao có thể…

Các ngón tay Khương Tuế mềm nhũn.

Tình huống này chỉ có hai khả năng.

Một là, hôm qua thần trí y hoảng loạn, bị một người đàn ông khác c**ng b*c, lại lầm tưởng đối phương là Kỳ Huyên.

Hai là… Kỳ Huyên đã trở về.

Khương Tuế đứng giữa căn phòng trống trải, bóng dáng đơn độc đến đáng thương. Y khẽ gọi vào khoảng không:
“Kỳ Huyên?”

Không có ai đáp lại.

Khương Tuế bật cười tự giễu.

Kỳ Huyên làm sao có thể trở về được chứ? Người là do chính tay y giết, không ai rõ sống chết của Kỳ Huyên hơn y.

Khương Tuế gọi quản gia người máy, yêu cầu trích xuất camera giám sát. Dù xem thế nào thì từ hôm qua đến hôm nay cũng chỉ có một mình y ra vào biệt thự. Càng xem tim Khương Tuế càng đập nhanh. Quản gia người máy lo lắng nhắc nhở: “Phát hiện nhịp tim của ngài vượt xa mức bình thường, có cần gọi cấp cứu không?”

“Không cần.” Khương Tuế ôm lấy ngực, quay đầu nhìn căn phòng khách quen thuộc đến không thể quen hơn.

Thực ra y đã sống ở đây không chỉ ba năm. Từ khi được Kỳ Huyên đưa về Thủ Đô Tinh, y vẫn luôn ở căn biệt thự này.

“Giúp tôi tra một thứ.” Khương Tuế dịu giọng nói với quản gia người máy. “Làm phiền rồi.”

……

Trong bệnh viện, Kỳ Thành Húc nằm trên giường bệnh, toàn thân quấn băng, sắc mặt cực kỳ khó coi:
“Cậu không phải nói Khương Tuế sẽ tới ngay sao?”

La Hổ cười khổ: “Anh ấy nói vậy thật, không biết có phải trên đường gặp chuyện gì không…”

Kỳ Thành Húc cau mày: “Cậu gọi cho anh ấy thử lại đi.”

“…Được được được, tôi gọi lại!” La Hổ bấm số của Khương Tuế. Cuộc gọi này kéo dài chưa tới một phút. Hắn quay sang đối diện ánh mắt chờ đợi của Kỳ Thành Húc, ho khan một tiếng:
“À thì…anh dâu của anh nói là có việc gấp đột xuất.”

Giọng Kỳ Thành Húc trầm hẳn xuống: “Việc gì lại quan trọng hơn việc đến gặp tôi? Chẳng lẽ là đi gặp Ân Chiếu Ngọc – cái tên khốn đó?!”

“Cái đó thì không.” Biểu cảm La Hổ trở nên cổ quái. “Anh dâu anh nói… anh ấy hẹn gặp một vị đạo sĩ rất lợi hại.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận