…… Không phải là không có hô hấp.
Mà là hơi thở quá mức mong manh, mong manh đến mức Khương Tuế gần như không cảm nhận được.
Y run rẩy đưa tay đặt lên lồng ngực hắn.
Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh buốt siết chặt cổ tay y.
Giọng Kỳ Thành Húc có chút quỷ dị:
“Anh đang làm gì?”
“Tôi…”
Khương Tuế lúc này mới nhận ra giọng mình đã nghẹn lại. Y còn tưởng mình rất bình tĩnh. “Tôi chỉ… muốn chạm vào cậu.”
Kỳ Thành Húc khẽ cười.
Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay y.
“Thật sao?”
“Anh vẫn là không biết nói dối.”
Nếu trước đó Khương Tuế chỉ là nghi ngờ, thì giờ đây y gần như có thể khẳng định.
Dù trước đó y từng gặp những chuyện kỳ quái không thể giải thích, dù đã mời một đạo sĩ rất lợi hại, dù biết Kỳ Huyên vẫn còn lưu lại trong căn nhà này. Nhưng đây là lần đầu tiên, theo đúng nghĩa, y đang đối thoại với một người đã chết năm năm.
“….Anh phải Kỳ Thành Húc.” Hàm răng Khương Tuế run lên, lưng cứng đờ vì sợ hãi, mồ hôi lạnh túa ra, nhưng y lại không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn. Chỉ có thể kinh hoảng nhìn chằm chằm hắn. “Anh là anh ấy! Kỳ Huyên!”
“Anh đã làm gì với Kỳ Thành Húc?”
“Quan tâm cậu ta như vậy sao?” Giọng người đàn ông trở nên âm u, lạnh lẽo.
“Cậu ta là em trai ruột do anh nuôi lớn.” Khương Tuế nói, “Người quan tâm cậu ta nhất chẳng phải là anh sao?!”
“Người?”
Kỳ Huyên chậm rãi lặp lại chữ ấy. Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, đặt lên ngực mình.
“Tuế Tuế, em quên rồi sao? Tôi đã chết. Chính tay em giết.”
Cuối cùng Khương Tuế cũng như ý nguyện chạm được nhịp tim trong lồng ngực này.
Rất yếu.
Y hiểu rằng Kỳ Thành Húc — người đang bị Kỳ Huyên nhập vào — hiện giờ ở trong trạng thái vô cùng suy yếu. Khương Tuế không phải đạo sĩ, không biết tình trạng này sẽ gây ra hậu quả gì cho Kỳ Thành Húc. Thậm chí y còn cảm thấy, có lẽ mình còn nguy hiểm hơn hắn.
Lê Y nói không sai.
Đây không phải Kỳ Huyên của năm xưa, mà là một con ác quỷ vì chấp niệm chưa tan mà lưu luyến nhân gian. Hắn không còn lý trí, chỉ còn oán khí ngút trời.
Nhưng Khương Tuế vẫn muốn biết câu trả lời.
“Là anh cầu xin em…” Giọng y khàn đặc, “Anh cầu xin em giết anh. Anh nắm tay em, cầm dao, đâm vào người mình… Em giãy giụa, em khóc, em van xin, nhưng anh không nghe… Anh vẫn biến thành một thi thể…”
“Anh Kỳ Huyên… vì sao anh lại làm như vậy?”
“Chuyện tối hôm đó, em thật sự không nhớ gì sao?”
Kỳ Huyên khẽ bật cười trầm thấp.
Khương Tuế có chút mờ mịt.
Y thực sự không nhớ.
Bác sĩ tâm lý từng nói đó là cơ chế tự bảo vệ của cơ thể. Vì ký ức ấy quá khủng khiếp, quá đau đớn, nên đại não đã lựa chọn xóa bỏ nó. Trong trí nhớ của Khương Tuế, đêm hỗn loạn và nồng nặc mùi máu tanh ấy chỉ còn lại sắc đỏ chói mắt và mùi rỉ sắt gay mũi.
Trước đó mình đang làm gì? Kỳ Huyên đã làm gì?
Y không nhớ nổi.
“Vậy để tôi nói cho em nghe, Khương Tuế.”
Bàn tay lạnh như băng của Kỳ Huyên lướt qua gò má y, động tác được gọi là dịu dàng.
“Thật ra em vẫn luôn hận tôi, đúng không?”
“Tôi đưa em rời khỏi tinh cầu rác thải đầy phế tích kia. Nhưng tôi không cho em tự do. Tôi xây cho em một tòa nhà giam lộng lẫy, nhốt em vào trong đó. Không cho em ra ngoài. Không cho em tiếp xúc với người khác.”
“Mỗi ngày tôi đều lo sợ em sẽ không yêu tôi, em sẽ rời bỏ tôi…”
“d*c v*ng chiếm hữu của tôi khiến em chán ghét. Sự cố chấp của tôi khiến em căm hận.”
“Vì vậy em muốn thoát khỏi tôi.”
“Chúng ta vì thế mà cãi nhau một trận.”
Khương Tuế chậm rãi nhớ lại đêm hôm đó.
Trước khi mọi chuyện xảy ra, đúng là họ đã cãi nhau.
Trong tám năm quen biết, đó là lần cãi vã nghiêm trọng nhất giữa y và Kỳ Huyên.
Chỉ vì hôm ấy y xem ti vi, thuận miệng khen một minh tinh nào đó “trông khá xinh đẹp”. Câu nói ấy giống như mồi lửa châm vào thuốc nổ, khiến Kỳ Huyên tức giận vô cùng.
Họ cãi nhau nhưng không đập phá, không gào thét ầm ĩ.
Khương Tuế chỉ lặng lẽ nhìn hắn thật lâu, rồi nói rằng y nghĩ họ nên tách ra một thời gian, để cả hai bình tĩnh lại.
Kỳ Huyên dĩ nhiên không đồng ý.
Hắn rời khỏi biệt thự.
Khi trở về, hắn đã khôi phục vẻ ngoài bình thường như trước, không lộ chút khác thường nào. Khương Tuế cũng không nhắc lại chuyện ấy nữa, bởi vì y đã quen với việc nhẫn nhịn.
“Em đã sớm hận tôi rồi, đúng không?”
Giọng Kỳ Huyên khẽ vang bên tai y.
“Cho nên em mới phẫn nộ đến vậy, cầm dao lên, một nhát… rồi lại một nhát… đâm vào người tôi. Muốn tôi chảy cạn máu, để bù lại những giọt nước mắt em đã rơi vì tôi suốt những năm ấy.”
“Không… em không có…”
Khương Tuế hoảng loạn lắc đầu.
“Rõ ràng là anh… Rõ ràng là anh muốn em giết anh. Là anh nắm tay em…”
“Thì ra giết tôi khiến em áy náy đến vậy.”
Kỳ Huyên nói khẽ.
“Áy náy đến mức em phải trốn tránh sự thật, biến mình thành một nạn nhân vô tội.”
“Tuế Tuế, nếu như vậy khiến em bớt đau khổ… thì cứ xem như là tôi cầu xin em đi.”
“Không… không phải… Anh đang lừa em…”
Khương Tuế bật khóc.
“Anh nhất định đang lừa em… Em không có…”
Kỳ Huyên đưa tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Thừa nhận rằng em hận tôi… khó đến thế sao?”
“Em chỉ là…”
Khương Tuế túm lấy vạt áo hắn, khóc đến không kìm được.
“Em chỉ là hơi mệt… Em không muốn giết anh… Em thật sự không…”
“Được, tôi biết rồi.”
Kỳ Huyên mỉm cười.
“Cho nên tôi chưa từng trách em, Tuế Tuế. Em xem, tôi vẫn yêu em như vậy.”
“Vậy nên… em cũng sẽ yêu tôi, đúng không?”
Khương Tuế cảm thấy đầu óc mơ hồ.
Trong phòng khách chỉ có ánh nến lay lắt, mờ nhạt. Y không nhìn rõ gương mặt Kỳ Huyên, chỉ cảm thấy giọng nói ấy mang theo sức mê hoặc mãnh liệt. Trong đầu dường như có ai đó đang cảnh báo, nhưng y không nắm bắt được.
Nghe hắn hỏi, y mê man đáp lại:
“Vâng… đúng… em sẽ…”
Lời còn chưa dứt. Đầu lưỡi bỗng đau nhói.
Khương Tuế đột ngột phun ra một ngụm máu nóng hổi.
Máu bắn lên người Kỳ Huyên. Hắn như bị dung nham thiêu đốt, đau đớn rên lên, lăn khỏi sofa.
Khương Tuế lập tức tỉnh táo.
Y vừa rồi… suýt nữa đã đồng ý với “quỷ ngôn” của hắn.
Sống lưng y lạnh toát, sợ hãi đến mức tim đập dồn dập.
Lê Y đã nhiều lần nhấn mạnh: tuyệt đối không được đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của Kỳ Huyên, cũng không được tin một lời nào hắn nói.
Vậy mà y vẫn suýt trúng kế!
Nếu không có giọt máu đầu lưỡi của Lê Y còn lưu lại trong cơ thể, hậu quả thật sự không dám nghĩ tới.
Khương Tuế lập tức xoay người bật dậy, nắm lấy đồng tiền cổ đeo trên cổ. Vật lạnh buốt trong tay, nhưng lại mang đến cho y cảm giác an tâm khó tả.
Y định cắn rách ngón giữa, bôi máu lên mặt đồng tiền. Bỗng nhiên cổ chân bị túm lấy. Y ngã mạnh xuống thảm. Kỳ Huyên âm u nhìn y chằm chằm:
“Tuế Tuế, em định làm gì?”
“Em đã giết tôi một lần… còn muốn giết tôi lần thứ hai sao?”
Hai tay Khương Tuế bị hắn khống chế, không thể giãy thoát. Y chỉ có thể hoảng sợ nhìn hắn. Gương mặt tuấn mỹ mang nét hoang dã của Kỳ Thành Húc, dưới ánh nến, lại toát lên âm khí nặng nề.
Ngoài cửa sổ, sấm rền vang dội. Thi thoảng tia chớp xé toạc bầu trời, chiếu sáng một góc trời đất trong thoáng chốc.
Mưa trút như thác.
Một đêm mưa gió như thế này… dường như sinh ra để xảy ra án mạng.
Khương Tuế chợt nghĩ, có lẽ y sẽ chết ở đây.
Kỳ Huyên khi còn sống sẽ không giết y.
Nhưng linh hồn oán quỷ của hắn thì có.
“Nếu sớm biết em sẽ lấy oán báo ân…”
Nước mắt Khương Tuế giàn giụa,
“Anh… còn sẽ mang em rời khỏi nơi đó không?”
Kỳ Huyên khựng lại.
Nhân lúc hắn khựng lại trong thoáng chốc ấy, Khương Tuế dốc hết toàn bộ sức lực đẩy bật hắn ra, lồm cồm bò dậy rồi lao về phía bóng tối như thể đang chạy trốn khỏi địa ngục.
Tới trước cổng lớn, y nghiến răng kéo mạnh tay nắm cửa nhưng cánh cửa vẫn bất động không chút sứt mẻ. Phía sau, tiếng bước chân đã áp sát. Giọng Kỳ Huyên trầm đến đáng sợ vang lên:
“Em còn chưa nghe tôi trả lời, sao đã vội rời đi?”
Không biết có phải do bị Kỳ Huyên ảnh hưởng hay không, cánh cửa dù kéo thế nào cũng không mở. Khương Tuế buộc phải bỏ cuộc, hoảng loạn không chọn đường mà chạy thẳng lên lầu. Ngay khoảnh khắc đặt chân lên bậc thang, y bị túm chặt lại. Lực tay cực mạnh khiến y kêu thảm một tiếng.
Kỳ Huyên lạnh lùng hỏi:
“Vì sao em chạy? Em đang sợ tôi sao?”
Khương Tuế cắn mạnh vào ngón tay mình, máu tươi trào ra. Y lập tức ấn máu lên đồng tiền cổ đeo trước cổ. Đồng tiền vốn lạnh buốt, dù áp sát da thịt cũng chưa từng ấm lên, giờ đây lại nóng rực như bị nung đỏ. Những hoa văn cổ xưa trên mặt đồng tiền tựa hồ sống dậy, hóa thành một tấm khiên màu vàng nhạt, bao trùm lấy toàn thân Kỳ Huyên.
“… Em tính kế tôi.” Hắn chợt hiểu ra, giận dữ gầm lên: “Em phản bội tôi!”
Chân Khương Tuế mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất. Y run rẩy gọi điện thoại, phải thử đến mấy lần mới kết nối được. Y không biết tấm “khiên” mỏng như giấy kia có thể chống đỡ bao lâu, chỉ có thể cầu mong Lê Y đến kịp.
Gần như ngay khoảnh khắc cuộc gọi được nối máy, cánh cửa lớn vang lên một tiếng “Ầm!” dữ dội, tiếp đó là luồng ánh sáng chói lòa tràn vào, hệ thống điện của biệt thự đột ngột được khôi phục.
Thế nhưng trước khi cửa bị phá tung, trong mắt Khương Tuế, nơi này vẫn luôn chìm trong bóng tối đen đặc!
“Tuế Tuế!”
Ân Chiếu Ngọc lao tới, ôm chặt lấy y. “Em sao rồi? Có bị thương không?!”
Mấy ngày nay hắn vẫn ở gần đây, chỉ vì sợ Khương Tuế xảy ra chuyện. Đêm nay lòng hắn bứt rứt khó hiểu, linh cảm có biến nên mãi không sao ngủ được.
“Anh… sao lại đến?” Khương Tuế ngơ ngác hỏi.
“Giám ngục trưởng sát khí nặng, để hắn đến trấn trạch.”
Lê Y xuất hiện phía sau. Hắn vẫn mặc bộ áo choàng trắng như lần đầu Khương Tuế gặp, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua gương mặt dữ tợn của Kỳ Thành Húc, nói:
“Quả nhiên là hung thần có đầu óc, còn biết bám vào thân người khác để đánh lạc hướng tôi.”
Lệ khí quanh người Kỳ Huyên gần như hóa thành thực thể. Hắn gằn giọng:
“Chính anh đã lừa Khương Tuế? Tôi sẽ không tha cho anh!”
“Tôi biết anh sẽ không nhớ tôi.” Lê Y bình thản đáp, giọng không hề gợn sóng. “Nhưng tôi là người làm ăn có chữ tín. Đã thu tiền thì phải làm việc đàng hoàng. Huống hồ anh ra tay cũng rất hào phóng.”
Hắn rút ra mấy lá phù vẽ bằng chu sa hòa máu tươi, dán lên bốn bức tường. Sau đó bày ra một trận pháp phức tạp dưới sàn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Cuối cùng, hai ngón tay khép lại điểm mạnh lên tấm khiên vàng nhạt kia.
Tấm khiên vỡ vụn như vật thể hữu hình.
“Kỳ Huyên.” Lê Y nhìn người đã dần khôi phục thần sắc bình tĩnh, nói: “Thời gian của anh không còn nhiều. Tối đa mười phút, anh phải rời khỏi thân thể Kỳ Thành Húc. Nếu không, hắn sẽ chết.”
Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp:
“Anh nên nói hết chân tướng cho Khương Tuế. Bất kể cậu ấy có chấp nhận hay không… đó đều là điều cậu ấy có quyền được biết.”