Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, nhưng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
“…… Xin lỗi, Tuế Tuế.”
Kỳ Huyên nửa quỳ trước mặt y, nhìn thẳng vào đôi mắt Khương Tuế, giọng nói khàn đặc:
“Tôi không muốn làm em bị thương.”
Khương Tuế đưa tay lau nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng thế nào cũng không lau sạch được.
Dù dung mạo trước mắt vẫn là bộ dáng của Kỳ Thành Húc, nhưng ngữ khí, thần thái, từng cử động lời nói của hắn, tất cả đều giống hệt Kỳ Huyên trong ký ức của Khương Tuế. Đó là người mà y quen thuộc nhất.
“Em biết, em biết mà.”
Khương Tuế ôm chặt lấy hắn, nức nở nói:
“Em biết anh sẽ không làm tổn thương em.”
Kỳ Huyên là b**n th**, là kẻ cố chấp điên cuồng, là một tên thần kinh không bình thường.
Nhưng Kỳ Huyên yêu y.
“Nhưng cuối cùng tôi vẫn…”
Kỳ Huyên đau đớn nói tiếp:
“Vẫn làm em bị thương. Vết thương trên lưng em… còn đau không?”
Khương Tuế theo phản xạ đưa tay chạm vào vết sẹo kia. Nó không lớn, nhưng lại giống như một con sâu xấu xí bò ngoằn ngoèo trên tấm lưng trắng mịn như ngọc của y. Ân Chiếu Ngọc từng hỏi y vết thương đó từ đâu mà có, nhưng thật ra Khương Tuế cũng không nhớ rõ. Sau khi được Kỳ Huyên nhặt về, y chưa từng chịu thêm tổn thương nào, vết thương kia xuất hiện một cách khó hiểu. Sau đó bác sĩ nói, có lẽ là khi y hành hung Kỳ Huyên, trong lúc hắn giãy giụa đã gây ra.
Nhưng Khương Tuế vẫn luôn cảm thấy lời giải thích ấy không hợp lý.
Bởi vì trong những mảnh ký ức rách nát, thưa thớt của y, đó là một trận tra tấn đơn phương đến chết.
Kỳ Huyên không hề giãy giụa.
“Không đau.”
Khương Tuế theo bản năng trả lời hắn,
“Lâu rồi không đau nữa.”
“Khi em bị thương, tôi thấy máu chảy ra từ miệng vết thương.”
Kỳ Huyên nhắm mắt lại, nói tiếp,
“Trong khoảnh khắc đó, tôi mới tỉnh táo lại.”
“Tôi biết cuối cùng mình sẽ trở thành kẻ điên giống mẹ tôi. Nhưng tôi không ngờ… ngày đó lại đến nhanh như vậy.”
“Tuế Tuế, xin lỗi.”
Trong giọng hắn mang theo nghẹn ngào,
“Tôi luôn nói rằng mình đang bảo vệ em, nhưng d*c v*ng sâu thẳm nhất trong lòng tôi… lại là muốn kéo em cùng xuống địa ngục.”
“Cho nên khi mất lý trí, tôi mới muốn giết em, để em cùng chết với tôi.”
Hắn nói khẽ, gần như là thì thầm,
“Như vậy thì chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau.”
Khương Tuế sững sờ.
Y ngây người nhìn hắn, hai tay siết chặt lấy cánh tay Kỳ Huyên:
“…… Anh nói vậy là có ý gì? Cái gì gọi là sẽ trở thành kẻ điên giống mẹ anh?”
“Tiểu Húc đã nói với em rồi.”
Kỳ Huyên đáp,
“Mẹ tôi mắc bệnh tâm thần di truyền, chết vì tự sát. Tôi… cũng không thể thoát khỏi căn bệnh đó.”
Khương Tuế nhất thời không thể phản ứng kịp.
Kỳ Thành Húc quả thật từng nói như vậy, nhưng lúc đó… y cứ tưởng đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận.
Y cũng biết mẹ Kỳ Huyên qua đời rất sớm. Khi còn trẻ, quan hệ của cha mẹ hắn thực ra không tệ, chỉ là về sau mới dần sụp đổ. Có lẽ giữa họ từng tồn tại thứ gọi là tình yêu, chỉ là cuối cùng vẫn tan vỡ vì căn bệnh không thể chữa lành.
“Trên thực tế, mẹ tôi không chỉ một lần muốn giết cha tôi rồi tự sát.”
Kỳ Huyên hít sâu một hơi, nói:
“Tôi từng nghĩ mình đủ khả năng khống chế bản thân, sẽ không giẫm lên vết xe đổ của mẹ.”
“Nhưng cuối cùng tôi vẫn làm em bị thương.”
“Suýt nữa thì g**t ch*t em.”
Đầu ngón tay hắn run rẩy, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt Khương Tuế.
“Tuế Tuế của tôi… em chỉ nhớ những điều tôi đối xử tốt với em, mà quên hết những điều tôi đã làm tổn thương em.”
“Tôi đối xử với em như vậy, mà em vẫn lựa chọn quên đi.”
Hơi thở Khương Tuế dần trở nên gấp gáp.
Y nhớ lại…
Đêm hôm đó, đêm y và Kỳ Huyên cãi nhau.
Sau khi y nói ra câu “chúng ta nên bình tĩnh lại một chút”, Kỳ Huyên giống như một con sư tử đực mất đi bạn tình, hoàn toàn phát điên. Hắn đè y xuống ghế sô-pha, bóp chặt cổ y, liên tục tra hỏi có phải y không còn yêu hắn nữa hay không.
Đến khi không khí trong phổi gần như cạn kiệt, Kỳ Huyên mới buông tay. Khương Tuế vội vàng chạy ra ngoài, nhưng hành động đó chỉ càng khiến hắn nổi giận hơn. Hắn tiện tay chộp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà, con dao vừa nãy còn dùng để gọt táo cho Khương Tuế rồi đuổi theo y.
Hắn nói:
“Chúng ta chết cùng nhau đi, Tuế Tuế.”
“Nếu như vậy, sẽ không có bất kỳ ai có thể chia cắt chúng ta nữa....”
Khương Tuế hoảng sợ đến tột độ. Trong lúc giãy giụa, lưỡi dao sượt qua lưng y, rạch ra một vết thương. Máu tươi lập tức thấm ướt bộ đồ ngủ lụa trắng.
Hai mắt người đàn ông đỏ ngầu, cả người thô bạo kia khi nhìn thấy sắc đỏ chói mắt ấy thì như bị đóng băng tại chỗ. Hắn giống như vừa mới tỉnh lại, luống cuống tay chân, vội vàng muốn trấn an Khương Tuế:
“Tuế Tuế… tôi…?”
Nhưng Khương Tuế sợ hắn đến mức thét chói tai, điên cuồng tránh né mọi tiếp xúc. Kỳ Huyên chỉ có thể ngây người đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn y co ro ôm lấy đầu gối, không phát ra tiếng nào mà khóc đến tuyệt vọng.
Sau đó, hắn gọi bác sĩ gia đình tới, rồi nói với Khương Tuế:
“Em đừng sợ… mấy ngày tới… tôi sẽ không quay về.”
“Tuế Tuế, đừng sợ.”
Hắn nghiêm túc hứa hẹn:
“Mọi chuyện… sẽ sớm kết thúc thôi.”
Đó chính là ký ức về vết thương sau lưng, ký ức mà Khương Tuế đã tự ép bản thân phải quên đi.
“Sau khi rời đi, tôi đi tìm đạo sĩ họ Lê.”
Kỳ Huyên nói.
“Khi tôi còn nhỏ, từng gặp hắn một lần.”
Bên cạnh, Lê Y đang nhét một miếng kẹo trái cây vào miệng thì khựng lại, thuận miệng nói:
“Mẹ anh ta sau khi chết hung dữ lắm, là tôi đi xử lý.”
Dừng một chút, hắn lại nói tiếp:
“Khi đó tôi đã khuyên anh rồi. Muốn sống bình bình an an đến già, tốt nhất là xuất gia. Gánh nặng gia tộc chỉ khiến bệnh tình của anh ngày càng nặng hơn.”
Đúng vậy.
Không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ cuộc đời hoàn mỹ, ưu tú đến cực điểm của Kỳ Huyên.
Nhưng lại hiếm ai biết rằng, đằng sau cuộc đời hoàn mỹ ấy là bao nhiêu khói mù che phủ.
Mất mẹ từ khi còn nhỏ, bị cha chán ghét, em trai còn non nớt, xung quanh là bầy sói rình rập, một khởi đầu chẳng khác nào địa ngục bày ra trước mặt Kỳ Huyên. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Hắn chỉ có thể nghĩa vô phản cố(*) tiến về phía trước.
(*) "Nghĩa vô phản cố" (義無反顧) có nghĩa là giữ vững nghĩa khí, quyết tâm làm việc đúng đắn mà không quay đầu nhìn lại hay do dự.
Dù đến cả thời gian để th* d*c cũng không có, hắn vẫn phải leo lên vị trí cao nhất.
Bởi vì hắn là con trưởng nhà họ Kỳ.
Là người thừa kế duy nhất của nhà họ Kỳ.
“Sau khi mẹ tôi chết… có một khoảng thời gian rất hỗn loạn.”
Kỳ Huyên cười chua xót:
“Tôi sợ rằng sau khi chết, mình cũng sẽ trở thành như vậy.”
“Tôi hiểu bản thân mình quá rõ.”
“Cho nên tôi tìm đến đạo sĩ Lê. Nếu sau khi chết tôi thật sự biến thành lệ quỷ, mong hắn nhất định phải ra tay.”
Khi tất cả mọi người đều nói Lê Y rất khó mời, làm việc chỉ tùy tâm trạng, vậy mà hắn lại dễ dàng đồng ý lời thỉnh cầu của Khương Tuế, y còn từng nghĩ rằng Lê Y cũng không phải là người vô tình vô nghĩa.
Giờ y mới hiểu ra...
Không phải Lê Y dễ nói chuyện. Mà là đã có người từ rất sớm… vì y mà trải sẵn con đường này.
“Tôi vốn định tạo ra một tai nạn.”
Kỳ Huyên nói, giọng khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ:
“Tai nạn xe cộ, tai nạn hàng không… chết ở bên ngoài.”
“Cố gắng chọn một cách mà em có thể chấp nhận.”
Hắn siết chặt Khương Tuế trong vòng tay, giống như một đứa trẻ yếu ớt sắp phải rời xa, trước khi đi ôm chặt món đồ chơi yêu quý nhất, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.
“Tôi đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi… chỉ là xảy ra một chút ngoài ý muốn.”
“…… Sinh nhật em sắp tới rồi.”
“Tôi muốn ở bên em, đón sinh nhật cuối cùng.”
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Âm thanh, bóng người đều trở nên mơ hồ.
Khương Tuế hoảng hốt quay về đêm hôm đó. Đêm tràn ngập mùi máu tanh.
Cánh cửa mở ra.
Kỳ Huyên đứng ngoài cửa, trên tay xách một chiếc bánh kem.
Là do chính tay hắn làm.
Đại thiếu gia họ Kỳ thật ra không hề có năng khiếu nấu nướng. Món ăn hắn làm ra, đến cả Khương Tuế khi vừa mới từ tinh cầu rác rưởi được nhặt về cũng không chịu ăn. Dù đã khổ luyện rất lâu việc nướng bánh, chiếc bánh kem làm ra vẫn… khó nói thành lời.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc bánh xấu xí đó, lòng Khương Tuế vẫn chua xót.
Y nghĩ, có lẽ mình thật sự có bệnh.
Rõ ràng không lâu trước đó, Kỳ Huyên còn muốn giết y. Vậy mà bây giờ, chỉ vì hắn mang đến một chiếc bánh kem xấu muốn chết để mừng sinh nhật, y lại không nhịn được muốn rơi nước mắt.
Khương Tuế nghiêng người để Kỳ Huyên bước vào.
Hai người ngồi trước bàn ăn, chia nhau chiếc bánh nhỏ kia. Dù hình thức xấu xí, nhưng hương vị lại không tệ.
Vì quá im lặng, Kỳ Huyên suy nghĩ rất lâu, rồi hỏi:
“Tuế Tuế, sinh nhật này… em ước điều gì?”
Gần như cùng lúc đó, Khương Tuế lên tiếng:
“Kỳ Huyên, chúng ta ly hôn đi.”
Câu nói ấy chính là ngòi nổ cho tất cả bi kịch.
Kỳ Huyên vốn đã quyết định, sau khi ở bên Khương Tuế đón xong sinh nhật này, hắn sẽ lặng lẽ chết đi.
Hắn đã sắp xếp ổn thỏa tất cả cho Khương Tuế. Tài sản để lại nhiều đến mức, dù y có ném vàng xuống sông chơi cả đời cũng không tiêu hết. Mọi thứ rõ ràng đã được an bài đâu vào đấy.
Thế nhưng Khương Tuế lại nói… muốn ly hôn với hắn.
Bệnh cũ tái phát.
Kỳ Huyên cố chấp cho rằng, là vì mấy ngày trước hắn đã làm Khương Tuế bị thương, khiến y sợ hãi, cho nên y mới muốn rời bỏ hắn.
Hắn nắm chặt tay Khương Tuế, cầm dao, từng nhát từng nhát đâm vào chính mình. Da thịt rách toạc, máu tươi trào ra đầm đìa, nhưng hắn dường như hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.
Giữa tiếng khóc tuyệt vọng, hoảng sợ đến tan nát của Khương Tuế, hắn không ngừng hỏi:
“Tuế Tuế… tha thứ cho tôi được không?”
“Em có thể tha thứ cho tôi không?”
“Tuế Tuế....”
Hai tay Khương Tuế nhuốm đầy máu, y điên cuồng giãy giụa:
“Em… em biết mình sai rồi… em xin lỗi… chồng, em sẽ không rời bỏ anh nữa…”
“Anh đừng làm như vậy được không… cầu xin anh…”
“Em xin anh, Kỳ Huyên… đừng đối xử với em như thế này…”
“Anh sẽ chết mất… anh thật sự sẽ chết đó!”
Kỳ Huyên nhẹ giọng hỏi:
“Nếu tôi chết như vậy… em sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi sao?”
“Đồ điên!!”
Khương Tuế gào lên trong tuyệt vọng,
“Em sẽ không nhớ anh! Vĩnh viễn không!”
“Kỳ Huyên… anh không được chết… không được!!”
Nhưng mười hai nhát dao đâm vào cơ thể. Làm sao còn có thể sống sót.
Kỳ Huyên ngã xuống trong vũng máu.
Khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn dường như đã tỉnh táo lại. Hắn nắm chặt ngón tay Khương Tuế, muốn nói lời xin lỗi.
Nhưng Khương Tuế không nghe thấy.
Y đã bị phẫn nộ và tuyệt vọng nhấn chìm hoàn toàn.
Từ năm mười hai tuổi cho đến hai mươi lăm tuổi, Kỳ Huyên là toàn bộ thế giới của y.
Kỳ Huyên sao có thể… chết ngay trước mắt y được?!
Khương Tuế ôm lấy cánh tay đã lạnh băng của Kỳ Huyên, ngồi bất động trong vũng máu. Y nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ treo tường, chờ kim đồng hồ quay hết vòng này đến vòng khác, vòng này đến vòng khác…
Nhưng vẫn không chờ được hắn tỉnh lại.
Kỳ Huyên chết vào năm thứ mười ba kể từ khi họ quen biết. Ngay trong ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Khương Tuế.
……
Trong phòng khách sáng đèn, Khương Tuế khóc đến không thành tiếng:
“Em nói vậy chỉ là lời nói trong lúc tức giận…”
“Em không hề muốn rời bỏ anh…”
“Em thật sự… chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa anh.”
“Bây giờ tôi đã biết rồi.”
Kỳ Huyên mỉm cười,
“Đừng khóc. Em không sai.”
“Là tôi có lỗi với em.”
“Nếu ngày đó, người nhận nuôi em là một người bình thường thì tốt biết mấy.”
Hắn thở dài:
“Như vậy, em sẽ có được một đời bình yên và hạnh phúc.”
“Nhưng câu hỏi mà em từng hỏi tôi…”
“Câu trả lời của tôi… vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”
—— Nếu sớm biết rằng sau này em sẽ lấy oán trả ơn…anh còn mang em rời khỏi nơi đó không?
Kỳ Huyên vùi mặt vào hõm cổ Khương Tuế, nước mắt tuôn rơi:
“Sẽ.”
“Tuế Tuế…”
“Dù là ngàn lần, vạn lần…”
“Tôi cũng sẽ mang em rời khỏi nơi đó.”