Khi Khương Tuế mở mắt ra, cảnh tượng hoàng hôn rực rỡ, tráng lệ ấy dường như vẫn còn đọng lại nơi chân trời. Hành tinh rác vốn ít người đặt chân đến lại sở hữu cảnh sắc hùng vĩ chẳng kém gì những hành tinh du lịch nổi tiếng, chỉ là những kẻ sinh sống tại đó luôn phải tất bật ngược xuôi vì sinh kế, khách qua đường cũng vội vã lướt qua, hầu như chẳng có ai dừng lại thưởng thức.
Y ngồi trên giường thẫn thờ một hồi lâu.
Nhân loại có câu "gần nhà càng thấy lòng lo sợ", y cảm thấy câu nói này thật chí lý.
Sau khi Gracia Laplace qua đời, theo thống kê của Bộ Âu, có tổng cộng bốn trăm mười sáu thế giới nhỏ xuất hiện dữ liệu biến động bất thường. Từ lúc ban đầu tràn đầy hy vọng cho đến khi bình thản, dửng dưng như hiện tại, Khương Tuế lần đầu tiên nhận ra cảm xúc của mình hóa ra cũng có những biến chuyển rất lớn.
Nếu coi chuyến hành trình xuyên không gian này là một trò chơi rút thăm từ chiếc hộp đen, trong hộp có bốn trăm mười sáu quả cầu nhưng chỉ có duy nhất một quả màu đỏ, thì việc đến lần thứ bốn trăm mười sáu mới rút trúng nó, xét theo một góc độ nào đó, có lẽ cũng coi là một loại may mắn tương đương với việc rút trúng ngay từ lần đầu tiên.
Trước khi Khương Tuế tiến vào thế giới nhỏ này, đêm hôm trước Bộ Âu đã mất ngủ. Cô vô cùng lo lắng Khương Tuế sẽ xảy ra chuyện, bởi đây đã là thế giới cuối cùng. Nếu không tìm thấy Gracia Laplace ở đây, điều đó đồng nghĩa với việc cái chết của hắn đã được xác nhận. Con người khi mất đi hy vọng sẽ phát điên, vậy còn Thần thì sao?
Bộ Âu không biết.
Nhưng cô biết mọi lời khuyên ngăn của mình đều vô dụng, Khương Tuế sẽ không vì bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì mà thay đổi quyết định của bản thân.
Bộ Âu ngồi trong văn phòng, lòng dạ bồn chồn không yên, cô đoán chừng lúc này Khương Tuế đã rời khỏi khỏi thế giới nhỏ, nhưng cô lại nảy sinh cảm giác sợ hãi khi phải đối mặt với câu trả lời cuối cùng.
Dù trước nay luôn nhìn Gracia Laplace không thuận mắt, nhưng cô thật lòng không hy vọng hắn cứ thế biến mất vĩnh viễn giữa vũ trụ bao la này.
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, tim Bộ Âu lập tức vọt lên tận cổ họng. Tất nhiên, bản thể của cô chỉ là một con búp bê vải, dù tim có rơi ra ngoài thật thì chỉ cần nhặt lên nhét lại là xong, ngoại trừ hình ảnh hơi kinh dị một chút thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì.
Bộ Âu hít một hơi thật sâu, tiến lên mở cửa với vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Không ngoài dự đoán, người đứng ngoài cửa chính là Khương Tuế.
Chủ thành đã vào mùa đông, bên ngoài rất lạnh. Khương Tuế khoác một chiếc áo măng tô đen, quàng khăn len cashmere màu xám mềm mại. Không biết là do gió lạnh thổi hay vì một lý do nào đó mà Bộ Âu không dám nghĩ tới, sắc mặt y trông có chút nhợt nhạt.
"..." Tảng đá lớn trong lòng Bộ Âu rơi rầm xuống đất, đập nát trái tim cô thành trăm mảnh.
Cô cẩn thận hỏi: "Ngài vẫn ổn chứ?"
"Vẫn ổn." Giọng điệu Khương Tuế lại rất bình tĩnh, ngược lại còn quan tâm cô: "Cô bị bệnh sao? Sắc mặt trông không tốt lắm."
Bộ Âu đáp: "À, dạo này trời chuyển lạnh nên tôi hơi cảm lạnh, không sao đâu." Ngừng một chút, cô lại nói: "Tôi biết bây giờ ngài đang rất buồn, nhưng xin ngài hãy nén bi thương. Không có khó khăn nào là không thể vượt qua cả. Nếu ngài thích chó, tôi có thể sai người tuyển chọn kỹ lưỡng, béc-giê, border collie, doberman, corgi, golden, alaska... giống nào cũng được hết!"
Khương Tuế dường như có chút hứng thú: "Cô thấy Gracia Laplace giống giống chó nào nhất?"
Bộ Âu suy nghĩ nghiêm túc, kết hợp với hình thái mô phỏng ban đầu của Gracia Laplace rồi đáp: "Doberman ạ?"
"Cũng có chút giống." Khương Tuế nói: "Chuyện nuôi chó cứ để sau hãy bàn, giờ có thể cho tôi vào trong không? Bên ngoài hơi lạnh, tôi thì không sao, nhưng hắn..."
Vừa nói, Khương Tuế vừa mở vạt áo khoác, để lộ thứ mà y vẫn luôn ôm trong lòng: "...Có lẽ sẽ bị lạnh chết mất."
Bộ Âu ngây người cúi đầu, chạm ngay phải một đôi mắt rực rỡ như hồng ngọc. Một đứa bé trông chỉ tầm năm sáu tháng tuổi đang nằm bò trong lòng Khương Tuế, nhìn cô chằm chằm.
Bộ Âu: "?"
Bộ Âu: "!?"
“Lúc tôi tỉnh dậy thì thấy hắn ở dưới gầm giường.” Khương Tuế cởi áo khoác, giải thích ngắn gọn: “Hắn theo tôi rời khỏi thế giới, lẽ ra phải ở trên giường, nhưng chắc là bị tôi vô ý đạp xuống dưới rồi...Cô đừng có nghịch hắn như vậy, hiện giờ hắn rất yếu ớt, dễ bị nghịch chết lắm.”
Bộ Âu nghe vậy vội vàng rụt tay lại, giả vờ như bản thân vừa rồi không hề xách ngược chân đứa bé lên nghịch ngợm.
“Sao hắn lại biến thành nhỏ xíu thế này?” Bộ Âu nằm bò bên cạnh ghế sofa, nhìn đứa bé sơ sinh với khuôn mặt lạnh lùng. Thật thần kỳ, thế mà cô lại có thể nhìn thấy biểu cảm “lạnh lùng” đầy vẻ người lớn trên mặt một đứa trẻ.
“Hắn quá suy yếu, chỉ có thể duy trì hình thái mô phỏng yếu ớt này.” Khương Tuế uống một ngụm hồng trà nóng hổi, dừng một chút rồi nói: “Nếu hắn tiếp tục ở lại thế giới nhỏ, lẽ ra sẽ phục hồi tốt hơn.”
Nhưng vì cảm ứng được sự hiện diện của Khương Tuế, dù là với hình thái suy yếu đến mức tùy tiện cũng có thể b*p ch*t như hiện tại, hắn vẫn muốn theo y ra ngoài.
Bộ Âu hỏi: “Vậy giờ hắn có ký ức lúc trước không?”
Khương Tuế vốn chưa từng cân nhắc qua vấn đề này, nhưng y đã sống quá lâu, đối với ký ức trái lại không xem trọng cho lắm, dù sao cuối cùng rồi cũng sẽ quên đi, bèn đáp: “Không rõ lắm.”
“Này.” Bộ Âu chọc chọc vào đôi má phúng phính của đứa bé, “Gọi chị đi.”
Mặt đứa bé không cảm xúc, phun một cái bong bóng nước miếng vào người cô.
Khương Tuế nói: “Nếu hắn có ký ức, không đời nào hắn gọi cô là chị. Còn nếu hắn không có ký ức, hiện tại hắn cũng chỉ là một em bé, chưa phát triển hoàn thiện, càng không thể gọi cô là chị.”
Bộ Âu đầy hứng thú: “Nếu không có ký ức thì tốt rồi, như vậy tôi có thể lừa hắn rằng tôi là chị ruột, để sau này hắn cứ thấy tôi là phải cung kính chào hỏi. Nếu dám bày ra vẻ mặt thối hay nói lời mỉa mai với tôi thì...”
Khương Tuế: “Giả sử sau này trí tuệ của hắn bình thường, hắn sẽ không tin vào lời nói dối vụng về của cô đâu. Bởi vì hiển nhiên là búp bê vải và chó con hoàn toàn không cùng một chủng tộc... Xin lỗi, thậm chí cô còn chẳng phải là một sinh vật thật sự.”
Bộ Âu: “...”
Khương Tuế đặt chén trà xuống: “Thật ra tôi đến tìm cô là có việc muốn nhờ giúp đỡ.”
“Ngài cứ nói.”
Khương Tuế lưỡng lự: “Tôi từng nuôi chó con, nhưng chưa từng nuôi con người, có phải hắn sẽ rất dễ bị nuôi chết không?”
Đây đúng là một vấn đề.
Bộ Âu xoa cằm: “Đúng là vậy thật, đứa trẻ nhỏ thế này chắc vẫn phải bú sữa, miễn dịch lại kém, rất dễ đổ bệnh...”
Khương Tuế hơi mở to mắt: “Bú sữa?”
“Đúng vậy.” Bộ Âu nói: “Đứa trẻ nhỏ thế này, chắc chắn là vẫn đang trong thời kỳ bú sữa mà.”
Khương Tuế: “...”
“Lúc tôi mới tìm thấy hắn, hắn cứ khóc mãi, ta đoán là hắn đói nên đã cho hắn uống chút tương ớt pha nước... Hóa ra hắn không ăn được thứ đó sao?”
Giọng Bộ Âu run rẩy: “Ngài nói... cái gì? Tương ớt... pha nước?!”
Khương Tuế: “Trong căn hộ của tôi không có gì ăn cả, chai tương ớt đó là do Glacia mua từ rất lâu về trước.”
Bộ Âu: “... Thế thì chắc chắn là hết hạn từ lâu rồi!!”
Cô hớt hải nhét đứa bé vào lòng Khương Tuế: “Đi đi đi, mau đi thôi.”
“Đi đâu?”
Bộ Âu sụp đổ: “Tất nhiên là đi bệnh viện rồi! Tôi đã bảo sao mặt hắn lại đỏ bừng lên như thế, hóa ra là bị cay!”
...
Đến bệnh viện kiểm tra xong.
Ngoại trừ cổ họng bị cay đến mức hơi sưng ra thì đứa bé không có vấn đề gì lớn. Có thể thấy Gracia tuy hiện giờ là một “phế vật” yếu ớt, nhưng vẫn bền bỉ hơn nhiều so với trẻ sơ sinh bình thường.
Bộ Âu đứng ở hành lang chịu đựng bác sĩ dạy dỗ, còn Khương Tuế thì thong dong tựa vào bên cạnh, giả vờ như chuyện không liên quan đến mình.
Tiễn vị bác sĩ đang đầy bụng tức giận đi, Bộ Âu lực bất tòng tâm: “Hay là ngài cân nhắc đưa đứa trẻ đến cô nhi viện đi? Nuôi chó và nuôi trẻ con hoàn toàn khác nhau, trước đây Gracia đến cơm chó ngài làm còn chẳng thèm ăn nữa là.”
Tuy Khương Tuế cho rằng Bộ Âu hạ thấp tài nghệ của mình như vậy có hơi quá đáng, nhưng y lại thấy đây là một ý kiến hay. Các chính sách phúc lợi ở chủ thành đều rất tốt, Cục quản lý hàng năm đều rót vốn cho viện phúc lợi, đãi ngộ của trẻ em ở đó rất khấm khá, lại có chuyên gia chăm sóc, dù sao cũng tốt hơn là để trong tay một kẻ nửa mùa như Khương Tuế, có khi lại bị y cho ăn đến chết mất.
Thế là Khương Tuế giả làm người qua đường hảo tâm đưa đứa bé vào viện phúc lợi, kết quả chưa đầy hai ngày sau, viện phúc lợi đã gọi điện cho y, nói rằng họ không nuôi nổi đứa trẻ này——
“... Ngài nói nó sẽ biến thành một con chó đen đi cắn những đứa trẻ khác vào giữa đêm sao?” Khương Tuế ngồi trong văn phòng viện trưởng, vẻ mặt kinh ngạc: “Thần kỳ vậy sao?”
“Ban đầu tôi còn tưởng đó là lời nói đùa, nhưng thay mấy hộ sĩ chăm sóc nó, ai nấy đều nói như vậy.” Viện trưởng trầm trọng nói: “Điều kỳ lạ hơn là camera giám sát không hề thấy con chó đen nào cả, tôi thậm chí còn nghi ngờ có phải bị ám quẻ rồi không.”
Khương Tuế khẽ ho một tiếng, hỏi: “Có ai bị thương không?”
“Cái đó thì không, chỉ là gây ra chút hỗn loạn thôi.” Viện trưởng thở dài, “Chúng tôi phân tích thấy có lẽ nó không muốn ở lại đây. Khương tiên sinh, không biết ngài có tiện nhận nuôi nó không?”
Y không thực sự tin đứa bé sẽ biến thành chó, chỉ nghĩ rằng “chó” là một cách ví von, đại khái là đứa trẻ đó mắc phải căn bệnh đặc thù nào đó.
Khương Tuế: “Không tiện lắm.”
“Xin hỏi ngài có khó khăn gì không? Có thể nói ra để chúng ta cùng giải quyết.” Viện trưởng khuyến khích: “Chủ yếu là nó dường như đã coi ngài là cha, chỉ có phản ứng với hơi thở của ngài. Tiếp tục để nó ở lại đây thực sự không có lợi cho sự trưởng thành của nó.”
Đối diện với ánh mắt ôn hòa của viện trưởng, Khương Tuế đáp: “Cơm tôi nấu đến chó còn chẳng thèm ăn. Để nó ở chỗ các ngài là bất lợi cho sự trưởng thành, chứ đi theo tôi thì e là chẳng còn cơ hội mà trưởng thành nữa đâu.”
Viện trưởng: “.”
...
Cuối cùng Khương Tuế vẫn đón Gracia về.
Sở dĩ y tự tin như vậy là vì Bộ Âu đã tự bỏ tiền túi thuê một bảo mẫu chuyên chăm sóc trẻ nhỏ, Khương Tuế phần lớn thời gian chỉ cần đứng bên cạnh nhìn là được. Nếu quá một tiếng mà không thấy Khương Tuế, Gracia sẽ khóc thét lên, ồn ào đến mức hàng xóm từng có lúc tưởng y ngược đãi trẻ con. Mỗi khi như vậy, Khương Tuế lại cảm thấy mình hoàn toàn chẳng việc gì phải khổ sở chạy qua bao nhiêu thế giới để tìm cái thứ chó con này về.
Có điều Gracia dù sao cũng không phải là một đứa trẻ loài người thực thụ, tốc độ trưởng thành rất nhanh, tâm trí cũng chín chắn hơn nhiều. Bảo mẫu khẳng định chắc nịch rằng Gracialà một thiên tài hiếm có trên đời, nên đưa nó đến Viện Khoa học để cống hiến cho toàn chủ thành, bởi bà chưa từng thấy đứa trẻ nhà ai mới một tuổi đã có thể giao tiếp không rào cản với người lớn như vậy.
Về chuyện này, Khương Tuế không biết phải giải thích với bảo mẫu thế nào, đành để bà cứ thế mà hiểu lầm.
Mặc dù bảo mẫu chăm sóc rất tốt, nhưng sau khi Gracia có khả năng tự lo liệu nhất định, Khương Tuế không tiếp tục thuê người nữa. Ngay cả chuyện Gracia biết nói y còn chẳng giải thích nổi, huống chi hiện giờ Gracia gần như mỗi ngày một khác, mỗi sáng Khương Tuế mở mắt ra đều cảm thấy nó dường như lại lớn thêm một chút.
Quá trình trưởng thành mà con người cần mười mấy năm để hoàn thành, Gracia chỉ mất chưa đầy hai năm.
Dạo gần đây Khương Tuế bắt đầu thích cảm giác được ngủ. Tuy với tư cách là một vị thần, y không cần nghỉ ngơi, nhưng trong quá trình tìm kiếm tung tích Gracia, y gần như đã phải xoay như chong chóng, không có lấy một phút giây th* d*c. Khi sợi dây đàn căng thẳng trong lòng đột ngột chùng xuống, Khương Tuế đã nhiễm phải thói hư tật xấu của con người — lười biếng. Y có thể nằm ườn trên giường cả ngày không làm gì cả, Bộ Âu vì chuyện này mà oán trách không thôi, nhưng Khương Tuế chẳng hề bận tâm.
Hôm ấy, Khương Tuế mơ màng mở mắt, cảm thấy mình đang được ai đó ôm trong lòng. Y thấy hơi nóng, đưa tay đẩy đẩy nhưng không đẩy nổi. Lúc này Khương Tuế mới chậm chạp nghĩ, liệu có phải Gracia lại lớn thêm một chút rồi không.
Thế là y lồm cồm bò dậy, quay đầu nhìn lại. Quả nhiên, mái tóc đen của thiếu niên nằm trên giường rối bời, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đường nét ngũ quan sắc sảo như đao khắc, không có lấy một chút nhu hòa. Đây vốn dĩ là trạng thái thả lỏng nhất khi ngủ của hắn, nếu đôi đồng tử đỏ kia mở ra, trông sẽ còn hung hăng hơn nhiều.
Dáng vẻ hiện tại của hắn thoạt nhìn chừng mười bảy mười tám tuổi. Gracia rất thích giả làm trẻ con, có lẽ hắn sẽ định hình diện mạo ở mức này chứ không lớn thêm nữa. Hắn luôn cảm thấy bản thân trông trẻ con một chút thì khi làm chuyện quá đáng, Khương Tuế sẽ không nỡ phạt hắn... Tuy Khương Tuế không chịu thừa nhận, nhưng chiêu này quả thực vô cùng hiệu quả.
"Đang nhìn gì thế?" Gracia Laplace vươn tay kéo Khương Tuế trở lại, ôm gọn vào lòng. Hắn vẫn nhắm mắt, dáng vẻ vô cùng ngái ngủ, lầm bầm: "Buồn ngủ quá, ngủ thêm chút nữa đi."
Khương Tuế đáp: "Anh đang nghĩ xem dì bảo mẫu chăm sóc em mà thấy cảnh này liệu có phát điên vì sợ không."
Gracia khẽ cười một tiếng: "Em vẫn có thể biến lại bộ dạng nhỏ xíu đó mà, có điều phải phiền anh thay tã cho em rồi. Anh có muốn xem không?"
"..." Khương Tuế nói: "Khỏi đi. Nếu có cơ hội gặp lại dì ấy, tôi sẽ bảo là đã giao nộp Tiểu Hắc cho chủ thành để cống hiến cho toàn nhân loại rồi."
Gracia hé mắt, lộ ra con ngươi thú tính màu đỏ thẫm, lười biếng nói: "Giờ anh nói chuyện ngày càng giống một con người rồi đấy."
Khương Tuế: "Nếu là trước kia, đây đối với tôi là một lời khen, nhưng giờ thì tôi không nghĩ vậy nữa."
"Giả sử tôi là một con người, thì cũng là một kẻ nghèo kiết xác. Tiền sữa và tiền tã của em đều là Bộ Âu chi trả, em xem khi nào thì trả nợ cho cô ấy?"
Gracia Laplace nhắm mắt lại, giả vờ làm một đứa trẻ sơ sinh không hiểu gì hết.
"Vừa hay em đã lớn rồi, có thể ra ngoài kiếm tiền phụ giúp gia đình." Khương Tuế tiếp tục: "Ngoài căn nhà này ra, anh chẳng có gì cả, tiền điện nước tháng này cũng tính vào hóa đơn của Bộ Âu đấy."
"..." Gracia nói: "Sớm biết để lại thần quyền cho anh khiến anh sống thảm hại thế này, em đã chẳng đưa cho anh rồi."
Khương Tuế gật đầu: "Đúng là có chút thiếu cân nhắc."
"...Em nói bừa mà anh cũng tin." Gracia Laplace cọ cọ vào cổ Khương Tuế, hôn lên vành tai trắng nõn hơi ửng hồng của y, "Muốn ăn sáng không?"
Khương Tuế đính chính: "Là bữa trưa."
Bây giờ đã là một giờ chiều rồi.
Gracia rời giường, tùy tiện xỏ một chiếc quần dài, để trần lồng ngực cường tráng đi vào bếp. Hắn làm việc gì cũng rất nghiêm túc. Khương Tuế ngồi bên cửa sổ sưởi nắng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía phòng bếp. Ánh nắng nhạt nhòa len lỏi vào căn hộ không quá rộng lớn, mọi thứ đều trở nên sáng sủa và dịu dàng.
Ăn trưa xong, Khương Tuế đưa Gracia đến Cục Quản lý Thời không để nhờ Bộ Âu sắp xếp công việc.
Bộ Âu nói: "Vị trí cũ của hắn đã có người thay thế rồi, nếu muốn vào thì phải làm từ cấp cơ sở, bằng không người ta lại bảo hắn là kẻ đi cửa sau, có quan hệ cơ cấu."
Khương Tuế thản nhiên: "Nhưng hắn vốn dĩ là kẻ đi cửa sau mà."
"..." Bộ Âu nhất thời không thốt nên lời.
Dù sao đi nữa, công việc cũng đã dàn xếp xong. Đúng là có người quen thì dễ làm việc, ngay ngày hôm sau Gracia đã phải đi làm. Hắn không thể tin nổi mà lên tiếng: "Em cứ ngỡ sau khi trải qua những chuyện đó, anh phải ở bên em quấn quýt không rời thật lâu chứ."
Khương Tuế đáp: "Rồi chúng ta cùng nhau húp khí trời mà sống à? Lo mà làm việc cho hẳn hoi, đừng để chị em phải mất mặt."
Nói xong y liền đóng sập cửa lại. Gracia nhìn cánh cửa, rơi vào trầm tư.
Bộ Âu là chị hắn, vậy chẳng phải hắn và Khương Tuế bị lệch vai vế sao?
Thế là tối hôm đó, hắn thử gọi Khương Tuế là "ba" ngay trên giường.
Khương Tuế suýt chút nữa thì nghẹn thở.
Gracia cắn tai y, thì thầm: "Chẳng phải anh nói Bộ Âu là chị của em sao? Anh là người sáng tạo ra Bộ Âu, xét theo quan hệ của nhân loại thì anh chính là cha cô ấy, vậy em gọi anh là ba thì có gì sai?"
Nói đoạn, hắn như sực nhớ ra điều gì, kéo ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một tờ giấy: "Đúng rồi, anh nhận nuôi em từ viện mồ côi, chúng ta quả thực có quan hệ cha con trên pháp lý đấy."
Khương Tuế búng tay một cái, tờ giấy trên tay Gracia bỗng dưng bốc cháy, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi.
"Chẳng phải anh nói sẽ không tùy tiện vận dụng thần lực sao?" Gracia khẽ cười trầm thấp.
Khương Tuế đáp: "Anh chỉ không muốn gây ra hiệu ứng cánh bướm không cần thiết thôi. Nhưng anh nghĩ, mình chỉ đốt một tờ giấy vô nghĩa, chắc chắn sẽ chẳng dẫn đến biến động gì đâu."
"Sao lại có thể là vô nghĩa được." Gracia nói: "Nó rất có ý nghĩa kỷ niệm."
Khương Tuế bịt miệng hắn lại cảnh cáo: "Em mà còn nói nữa thì ra thư phòng mà ngủ."
Gracia quả nhiên ngậm miệng, sau đó bắt đầu nghiêm túc làm việc khác. Tuy Khương Tuế là thần, nhưng lớp vỏ bọc này chỉ là hình thái mô phỏng chứ không phải bản thể, vốn chẳng chịu nổi sự giày vò của Gracia, nên rất nhanh y đã mệt mỏi thiếp đi.
Giấc ngủ không mộng mị này chẳng kéo dài bao lâu. Khi Khương Tuế tỉnh lại, y cảm thấy hơi xóc nảy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cằm của Gracia, hắn đang bế y bước đi.
"Đi đâu thế?" Khương Tuế vùi đầu vào hõm cổ hắn hỏi.
"Đi ngắm bình minh." Gracia nói: "Hôm nay là ngày Thần Đản, anh không nhớ sao?"
Ngày Thần Đản là một ngày lễ của nhân loại trong chủ thành, nghe nói đó là ngày thần minh ra đời, còn về việc thần rốt cuộc sinh ra vào ngày nào, ngay cả bản thân Khương Tuế cũng không rõ. Nhưng hằng năm vào lúc này, chủ thành đều rất náo nhiệt, nhân loại sẽ tổ chức linh đình để "mừng sinh nhật" thần.
Khương Tuế nói: "Sớm thế này mọi người còn chưa ngủ dậy đâu. Nếu muốn góp vui thì phải đợi đến tối, họ sẽ tụ tập trên quảng trường để làm mấy nghi thức tế lễ kỳ lạ mà anh nhìn không hiểu."
"Chẳng phải những cảnh náo nhiệt đó anh đã xem qua rồi sao?" Gracia tiếp tục bế y đi về phía trước, "Em đương nhiên muốn đưa anh đi xem những thứ khác biệt hơn."
Họ đã đến thần điện, nơi cao nhất của cả chủ thành. Gracia dừng lại trước ô cửa sổ cuối cùng, hắn tự mình leo lên rồi kéo Khương Tuế theo. Hai người ngồi bên bệ cửa, một luồng gió lạnh thổi qua khiến Khương Tuế không tự chủ được mà nheo mắt lại. Ngay sau đó, một tia nắng chói chang đột ngột xuyên qua tầng mây, đâm thủng màn đêm u tối, cả thành phố bắt đầu từ từ thức giấc.
Mặt trời chậm rãi lộ ra sau làn mây, rạng đông rực rỡ vô ngần. Những đốm sáng lung linh điểm xuyết lên đôi lông mày và làn mi của Khương Tuế. Gracia v**t v* gò má y, nói: "Chúng ta làm một chuyến du lịch sinh nhật thì thế nào?"
Khương Tuế: "Ngày mai em còn phải đi làm."
"..." Gracia bất lực nói: "Vậy thì sẽ về trước giờ làm việc ngày mai, em sẽ đi điểm danh đúng giờ, anh có thể hỏi Bộ Âu về lịch sử điểm danh của em."
Dứt lời, hắn đã biến thành một con thú khổng lồ đen kịt, nhưng kích thước chỉ vừa đủ lấp đầy bệ cửa sổ chứ chưa đến mức che lấp cả bầu trời. Hắn ngoan ngoãn dùng mõm cọ cọ vào mu bàn tay Khương Tuế. Khương Tuế ngồi lên lưng hắn, con thú mạnh mẽ sải cánh, bay vút từ bệ cửa hướng về phía chân trời xa xăm đang nhuộm thắm ánh rạng đông.
Khoảnh khắc này, Khương Tuế chợt nhớ đến thế giới trước, hình ảnh cuối cùng y nhìn thấy là chú chim tung cánh từ trên tòa tháp cao. Nó xuất phát vào lúc hoàng hôn, bay từ ánh sáng vào bóng tối, có lẽ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy đường về, có lẽ sẽ rơi xuống từ không trung, có lẽ sẽ chết ở một nơi nào đó không ai hay biết, nhưng nó tuyệt đối sẽ không hối hận.
Khương Tuế nhắm mắt lại, cúi đầu áp má vào cổ Gracia. Y không hỏi đi đâu, cũng chẳng quan tâm đến đích đến, chỉ cần đi du lịch cùng chú cún con của mình, đi đâu cũng được.
Nếu ví trách nhiệm của thần như một chiếc lồng giam khổng lồ, thì sự vận hành của ba ngàn thế giới chính là hàng vạn xiềng xích trói buộc y, và chúng sinh muôn loài là gánh nặng vĩnh viễn không thể khước từ.
Nhưng lúc này, y giống như một chú chim được một chú cún con dũng cảm nhưng ngốc nghếch giải cứu. Họ nương theo ánh ban mai, tìm theo rạng đông, thuận theo làn gió mát, thoát khỏi lồng giam.
Giây phút này, y đã có được tự do vĩnh cửu.
Lời tác giả:
Đến đây thì truyện đã kết thúc rồi, cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt thời gian qua, cúi chào!
P/s: Lời của editor
Hoàn thành ngày 16/2/2026 (29 Tết năm 2026).