Khi Khương Tuế còn sống trên hành tinh rác hoang vu ấy, y đã tận mắt chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt.
Người bà nhặt y về nuôi nấng là một người bà hiền hòa. Dẫu nghèo khó, bà vẫn vô cùng lương thiện. Rất nhiều người sau lưng đều nói đầu óc bà có vấn đề, nếu không, sao có thể trong lúc ngay cả bản thân còn sống chật vật, lại đi nuôi một đứa trẻ không thân không thích, bị người ta vứt bỏ?
Về sau, bà qua đời. Khương Tuế cũng không rõ nguyên nhân là gì, có lẽ là bệnh tật nào đó, người sống trên hành tinh rác vốn dĩ ốm đau quá nhiều, e rằng ngay cả bác sĩ cũng khó phân biệt bà rốt cuộc chết vì bệnh gì.
Năm ấy Khương Tuế mới hai tuổi.
Phần lớn trẻ con ở độ tuổi đó còn chưa đủ trí nhớ để ghi nhớ sự việc, vậy mà y lại nhớ rất rõ những lời chỉ trích kia.
“Tôi đã nói rồi mà, không nên nuôi nó. Đứa nhỏ này đẹp thì có đẹp, nhưng đúng là đồ sói mắt trắng! Bà Khương chết rồi mà nó còn chẳng khóc một tiếng, đúng là làm người ta lạnh lòng!”
“Nếu không phải trong nhà nhiều thêm một miệng ăn, bà Khương đâu đến mức sống khổ như vậy, chết sớm thế này… Haiz, bà ấy bị cái gì vậy chứ? Người ở nơi này, lo sống sót cho bản thân đã là tốt lắm rồi, ai còn hơi đâu đi quản người khác?”
“Đứa nhỏ này tên là Khương Tuế đúng không? Nó không phải là đồ ngốc đấy chứ? Sao chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng động đậy gì vậy?”
Có người hiếu kỳ ngồi xổm xuống trước mặt Khương Tuế, hỏi:
“Này nhóc con, mày có biết ‘chết’ là gì không?”
Bé Khương Tuế dùng đôi mắt to vô hồn nhìn người đó, ngơ ngác đáp:
“Chết… là sẽ không bao giờ mở mắt ra nữa.”
……
Cho đến tận hôm nay, Khương Tuế vẫn cảm thấy những người đó mắng không sai.
Y đúng là một con sói mắt trắng.
Y khai trí rất sớm. Ở cái tuổi đó, y đã hiểu được ý nghĩa của cái chết, nhưng y vẫn không rơi một giọt nước mắt nào vì sự ra đi của bà.
Ban đầu, y cho rằng mình có lẽ mắc phải chứng khiếm khuyết cảm xúc nào đó.
Về sau, vào một khoảnh khắc nào đó, y sẽ đột nhiên nhớ đến bà, và khi chính bản thân còn chưa kịp nhận ra, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống. Khi ấy y mới hiểu, không phải là không có cảm xúc, mà chỉ là y quá chậm.
Y tiếp nhận cái chết quá chậm, chậm đến mức phải mất nhiều thời gian hơn người thường gấp mấy lần mới có thể dần dần chấp nhận nó. Và cũng vì thế, nỗi đau mất mát luôn đến muộn.
Khương Tuế sợ cái chết, cũng không thể tiếp nhận việc người bên cạnh mình chết đi.
Sự trì độn ấy, một lần nữa bộc lộ rõ rệt trên người Kỳ Huyên.
Kỳ Huyên đã chết năm năm.
Suốt năm năm đó, y rất ít khi rơi nước mắt vì hắn, cũng không biểu hiện ra nỗi thống khổ đặc biệt nào, trông có vẻ vô cùng lạnh nhạt.
Nhưng sau năm năm, cơn đau xuyên tim thấu xương ấy đột ngột ập đến, khiến y không thể hô hấp nổi.
Hóa ra…Kỳ Huyên thật sự sẽ không bao giờ mở mắt ra nữa.
Họ thật sự phải vĩnh viễn chia lìa.
“…… Đạo sĩ Lê.”
Khương Tuế khóc nức nở, ngẩng đầu nhìn Lê Y,
“Xin anh… cứu anh ấy được không?”
“Không thể… tôi không thể…”
Y khóc đến mức run rẩy toàn thân, nắm chặt tay Kỳ Huyên, sức lực lớn đến mức các đầu ngón tay đều lún sâu vào da thịt đối phương.
“Tôi không thể không có anh ấy… tôi cầu xin anh…”
“Anh muốn gì tôi cũng cho anh!”
Lê Y nửa quỳ trước mặt Khương Tuế, trong mắt thoáng hiện một tia thương xót:
“Khương tiên sinh, tôi chỉ là một đạo sĩ, không phải thần.”
“Chuyện như vậy, tôi không làm được.”
“Anh ta… nhất định phải đi.”
Sắc mặt Kỳ Huyên càng lúc càng trắng bệch, nhưng hắn vẫn gắng gượng mỉm cười với Khương Tuế, nhẹ giọng nói:
“Tuế Tuế, đừng sợ.”
“Giống như tôi đã từng dạy em… hãy sống cho thật tốt, biết không?”
Hắn muốn đưa tay chạm vào mặt Khương Tuế, nhưng đã không còn khả năng khống chế cơ thể của Kỳ Thành Húc nữa. Hắn chỉ có thể nắm chặt tay y.
“Chỉ là lần này thôi, Tuế Tuế…”
“Lần này… thật sự phải nói lời tạm biệt rồi.”
Nụ cười của hắn dần trở nên mơ hồ.
Khương Tuế liều mạng muốn giữ lấy hắn, nhưng trong tay chỉ còn lại một vệt sáng tan biến.
Y gào lên trong tuyệt vọng, đau đến xé lòng xé phổi:
“Không —— đừng mà ——”
Lê Y cúi mắt, nét mặt không chút biểu cảm, trầm giọng nói:
“Khương tiên sinh.”
“Việc tôi đã hứa với cậu, tôi đã làm xong.”
“Còn việc cậu hứa với tôi, bao giờ sẽ thực hiện?”
Khương Tuế quỳ ngồi trên nền đất, ngơ ngẩn nhìn vào một điểm nào đó trong hư không. Trong ánh mắt y không còn chút thần thái nào, tựa như một con thú nhồi bông xinh đẹp tinh xảo nhưng hoàn toàn không có sinh mệnh.
Trong đầu Kỳ Thành Húc giống như có hàng vạn mũi kim cùng lúc đâm xuống, đâm xong còn khuấy tung cả não tủy. Hắn ôm đầu, trong cổ họng bật ra một tiếng rên khe khẽ. Phải rất vất vả hắn mới gượng dậy được tinh thần, rồi liền phát hiện mình đang tựa vào lòng Khương Tuế mà Khương Tuế thì đang lặng lẽ rơi lệ, không phát ra một tiếng động nào.
“Em…”
Hắn theo bản năng đưa tay ra, muốn lau nước mắt cho Khương Tuế. Khương Tuế kinh ngạc cúi đầu, rồi chỉ trong chớp mắt lại nở ra một nụ cười khổ:
“…Cậu tỉnh rồi à.”
Kỳ Thành Húc chỉ nhớ mang máng rằng mình đã uống hai viên thuốc ngủ, định bụng ngủ một giấc thật ngon. Theo lý mà nói, khi mở mắt ra hắn hẳn vẫn đang ở nhà mình. Nhưng lúc này hắn hoàn toàn không còn tâm trí để truy cứu rốt cuộc vì sao bản thân lại xuất hiện ở đây. Nhìn Khương Tuế rơi nước mắt, hắn chỉ cảm thấy tim mình như bị dao cứa, miệng lưỡi vụng về:
“Anh đừng khóc nữa… Có phải có ai bắt nạt anh không?”
“…Ừ.” Khương Tuế đáp, “Nhưng tôi không tìm thấy anh ta nữa.”
Kiếp này, kiếp sau, y vĩnh viễn cũng sẽ không còn gặp lại Kỳ Huyên.
Giống như một hành tinh hoang phế trải dài vạn dặm, vào một ngày nọ bỗng nhiên đón được cơn mưa. Trên vùng đất khô cằn nứt nẻ ấy, một đóa hồng đỏ thắm mọc lên, tô điểm cho toàn bộ hoang vu. Thế nhưng cũng vào một ngày nọ, đóa hồng ấy héo tàn, đất thải vẫn hoàn đất thải, hoang vu vẫn hoàn hoang vu, tựa như tất cả chỉ là một giấc mơ ngập tràn hương hoa hồng mà hành tinh ấy từng mơ thấy.
Tỉnh mộng rồi, y vẫn nghèo nàn như cũ.
……
Kỳ Thành Húc đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ khuyên hắn tốt nhất nên nằm viện theo dõi một thời gian, bởi vì bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi rốt cuộc hắn đã tự hành hạ bản thân thế nào mới khiến mình suy nhược đến mức trông như chỉ cần chậm một giây nữa là sẽ tinh kiệt mà chết. Ánh mắt các bác sĩ đều mang theo vài phần quái lạ, lời khuyên cũng hết sức uyển chuyển. Kỳ Thành Húc tức đến không nhẹ, nhưng càng giải thích thì lại càng giống như đang che giấu điều gì đó. Cuối cùng hắn dứt khoát im lặng, thẳng thừng từ chối đề nghị nằm viện, bởi vì hắn còn có một chuyện rất quan trọng phải làm.
Bước ra khỏi phòng khám, Kỳ Thành Húc liền nhìn thấy Khương Tuế đang một mình lặng lẽ ngồi trên ghế. Y dường như rất thích ngẩn người. Bây giờ rất nhiều người gần như không thể rời khỏi thiết bị điện tử, chỉ cần có chút thời gian rảnh là phải mở ra xem. Nhưng đối với Khương Tuế mà nói, thiết bị điện tử dường như thật sự chỉ là một công cụ liên lạc, không hơn không kém.
“Bác sĩ nói không có vấn đề gì.”
Kỳ Thành Húc khẽ ho một tiếng, nói: “Chúng ta đi thôi.”
Khương Tuế ngẩng đầu:
“Sắc mặt cậu trông rất tệ, thật sự không sao chứ?”
“Đã nói là không có việc gì thì chính là không có, em lừa anh làm gì?”
Kỳ Thành Húc một tay kéo Khương Tuế đứng dậy, vừa nói vừa đi:
“Đi thôi, chẳng phải đã nói muốn đi thăm anh em sao? Đi chậm thì nắng to, phơi mệt lắm.”
Khương Tuế chưa từng đến mộ của Kỳ Huyên, cũng không biết nó nằm ở đâu. Y trầm mặc đi theo sau Kỳ Thành Húc, nhìn thấy tấm bia mộ còn rất mới kia. Trên di ảnh, Kỳ Huyên không có biểu cảm gì, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo đến xa cách.
Kỳ Huyên đã đem toàn bộ dịu dàng lẫn điên cuồng của mình trao cho Khương Tuế. Trong mắt những người khác, hắn vĩnh viễn chỉ có một dáng vẻ lạnh nhạt vô tình ấy.
“Thật ra lúc hạ táng cũng xảy ra chút chuyện.”
Kỳ Thành Húc nói:
“Tro cốt của anh tôi không thấy đâu, tìm khắp nơi cũng không tìm ra. Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ có thể chôn mấy bộ quần áo xuống. Nói thật thì… cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa.”
Khương Tuế khẽ “à” một tiếng.
Kỳ Thành Húc quay đầu nhìn y:
“Phản ứng của anh sao lại lạnh nhạt như vậy? Nếu không phải lúc đó anh bị ép buộc, em còn nghi chuyện này là do anh làm.”
“Tôi chỉ là biết anh ấy ở đâu thôi.”
Khương Tuế nói.
“Ở đâu?”
Kỳ Thành Húc nghi ngờ hỏi.
Khương Tuế không trả lời. Y dùng chiếc khăn mềm nhẹ nhàng lau qua tấm ảnh của Kỳ Huyên, rồi nói:
“Chúng ta về thôi.”
“Anh thật sự muốn đi à?”
Kỳ Thành Húc nghẹn cả một quãng đường, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
“Vì sao nhất định phải đi?”
“Ở lại cũng không còn ý nghĩa gì.”
Khương Tuế đáp, “Tôi đã hại anh của cậu, không thể lại hại cậu nữa.”
“Không phải lỗi của anh.”
Kỳ Thành Húc nhíu mày, “Nhà em là bệnh di truyền, liên quan gì đến anh chứ?”
Khương Tuế không nói gì, chỉ mỉm cười.
Nếu Kỳ Huyên chưa từng gặp y, chưa từng vì y mà lo được lo mất như vậy, thì có lẽ hắn còn có thể sống thêm mười năm nữa.
Chỉ là những điều ấy, y đã không còn muốn giải thích với Kỳ Thành Húc. Những năm gần đây, Kỳ Huyên chưa từng đặt lên người Kỳ Thành Húc bất kỳ áp lực nào, hẳn cũng là vì hắn hiểu rõ điều này, nên mới mong Kỳ Thành Húc có thể sống nhẹ nhàng, vui vẻ hơn một chút.
Lê Y đến đón Khương Tuế, không ngờ Ân Chiếu Ngọc cũng xuất hiện.
Ân Chiếu Ngọc trông có vẻ mệt mỏi. Hắn chỉ liếc nhìn Khương Tuế một cái, không nói lời nào. Lê Y bóc một cây kẹo que vị quýt cho vào miệng, thong thả nói:
“Nếu không nói lời tạm biệt, có lẽ cả đời này cũng sẽ không gặp lại nữa.”
“……”
Ân Chiếu Ngọc trầm giọng hỏi: “Em… sẽ không quay về sao?”
“Có lẽ.”
Khương Tuế đáp.
Ân Chiếu Ngọc lại rơi vào im lặng.
Khương Tuế ngẩng đầu lên:
“Kỳ thật anh biết cả rồi, đúng không? Tôi vẫn luôn chỉ lợi dụng anh mà thôi. Tôi cố ý để bọn họ bắt nạt mình, dẫn anh tới đó, cũng là cố ý khóc trước mặt anh.”
“Ừ.”
Ân Chiếu Ngọc nói. “Tôi biết.”
Khương Tuế gật đầu, xoay người đi theo Lê Y về phía trước. Ngay lúc đó, Ân Chiếu Ngọc bỗng vươn tay giữ chặt lấy y. Hắn không quay đầu nhìn y, chỉ khàn giọng hỏi:
“Khương Tuế… năm năm. Một chút tình cảm nào cũng không có sao?”
Ánh nắng trong veo, ve mùa hạ kêu râm ran trên ngọn cây khiến người ta bực bội. Khương Tuế cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình kia đang khẽ run rẩy.
Vị giám ngục trưởng mặt luôn không đổi sắc dù Thái Sơn có sụp ngay trước mắt, vào khoảnh khắc chờ đợi câu trả lời này, lại mang theo bất an và thấp thỏm.
“… Có lẽ.”
Khương Tuế vẫn chỉ đáp lại bằng câu nói ấy.
Ân Chiếu Ngọc nhắm mắt, buông tay ra, khẽ nói:
“Chúc mừng em… tự do rồi.”
Khương Tuế cùng Lê Y rời khỏi Thủ Đô tinh.
Lê Y là người làm việc khá tùy hứng, không có kế hoạch cụ thể, đi đến đâu thì tính đến đó. Nhưng Khương Tuế cũng chẳng bận tâm, vốn dĩ y cũng không có điểm đến.
“Thật ra khoản thù lao anh tìm tôi đòi cũng bao gồm cả sự ủy thác của Kỳ Huyên đúng không?”
Khương Tuế đứng ở cửa khoang phi thuyền, nhìn về “Hành tinh mẹ” đã xa cách rất lâu mà dường như vẫn không có gì thay đổi. Lê Y ngồi trên phần điều khiển của phi thuyền, lặng lẽ ngắm mặt trời lặn, nghe y nói thì thản nhiên đáp:
“Đúng vậy.”
“Anh ta hy vọng tôi có thể dẫn cậu đi đi khắp nơi.”
Lê Y nói tiếp.
“Dùng chính đôi mắt của mình để nhìn vũ trụ này, dùng đôi chân của mình để đo đạc thế giới.”
Hắn tiện tay nhét một viên kẹo vào miệng Khương Tuế.
“Anh ta quá ích kỷ. Chỉ đến khi chết rồi, mới chịu buông tha cho cậu.”
Khương Tuế nếm được vị chua chua ngọt ngọt của kẹo tan ra trên đầu lưỡi.
Y cùng Lê Y ngồi trên đài điều khiển, lặng lẽ nhìn bóng tối nuốt chửng tia sáng cuối cùng của mặt trời. Ở nơi xa, tòa tháp cao bị bỏ hoang vang lên tiếng chuông trầm đục, đó là các tín đồ đang bắt đầu cầu nguyện cho ngày mai vẫn còn có thể tìm được đủ thức ăn để sống sót.
Một cánh chim từ đỉnh tháp tung cánh bay lên, nhân lúc ánh hoàng hôn cuối cùng còn sót lại, lao vào khoảng trời vô tận.
Khoảnh khắc này, nó có được tự do, dù chỉ là trong chốc lát.