Khương Tuế còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Ansel đã rút khẩu súng 90TWO ra, rút chốt an toàn, chuẩn bị bóp cò. Ngay lúc đó, thân thể Khương Tuế cứng đờ lại, có một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng:
“Đừng nhúc nhích.”
Nòng súng lạnh ngắt chĩa thẳng vào gáy y.
Ansel khẽ chửi một tiếng, quay đầu quát:
“Sao hả, giờ lại không giả bộ nữa à?! Mẹ kiếp, ông già....”
Người kia đứng trong bóng tối, lạnh nhạt lên tiếng:
“Ngài Stuart, tôi thừa nhận là ngài đã khiến tôi gặp chút rắc rối. Nhưng kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu ngài còn định chống đối, thì khi màn kịch đặc sắc nhất mở ra, rất có thể trong khán phòng này sẽ chẳng còn chỗ cho ngài nữa. Ngài hiểu ý tôi chứ?”
Ansel siết chặt súng trong tay, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng:
“Nói thì hay lắm, nhưng ông chắc gì có khả năng giết được tôi. Nếu thật sự có, tại sao phải chĩa súng vào Khương Tuế?”
“Đúng, tôi không dám chắc.”
“Cạch” — tiếng đạn lên nòng vang lên.
“Nhưng sinh mạng của Khương Tuế lại nằm gọn trong tay tôi.”
“......” Gân xanh trên thái dương Ansel giật liên hồi, miệng tuôn ra một tràng tiếng Anh th* t*c. Cơ bắp cả người hắn căng cứng như dây cung sắp đứt:
“Ngay cả y mà ông cũng không buông tha sao?!”
Người kia không trả lời.
Khương Tuế quay lưng về phía ông, không thấy được khuôn mặt, nhưng chỉ nghe giọng thôi, y đã nhận ra. Cả người run lên, giọng khàn khàn:
“Vì… vì sao?”
“…Cafu?”
Đúng là Cafu. Ông đứng sau Khương Tuế, gương mặt lạnh lẽo, hoàn toàn không còn chút vẻ hòa nhã thường ngày.
“Nếu có thể,” Cafu nói:
“Tôi cũng không muốn đi đến bước này.”
Lúc này Allison dẫn người đuổi tới, vài tên thuộc hạ lập tức bao vây Ansel, ai nấy đều trong tư thế sẵn sàng. Cafu trầm giọng:
“Bỏ súng xuống.”
Ansel hít sâu, sắc mặt hung ác, trông như một con sói bị dồn đến đường cùng:
“Muốn dùng Khương Tuế để uy h**p tôi à? Ông tìm sai người rồi. Cầm y đi mà đe dọa Trần Kiến Khanh thì còn có tác dụng hơn đấy.”
Vừa nói, hắn vừa ngầm chuyển hướng sự chú ý của mọi người, tay lại lặng lẽ chuẩn bị hành động, định nổ súng về phía Cafu rồi thừa lúc hỗn loạn mà kéo Khương Tuế chạy trốn. Nhưng Cafu cực kỳ cảnh giác, ông lập tức siết chặt cánh tay cơ bắp quanh cổ Khương Tuế, nói:
“Cậu mà dám bóp cò, tôi giết cậu ta ngay tại lập tức.”
Chiếc cổ thon dài của Khương Tuế bị kẹp chặt bởi cánh tay cơ bắt của Cafu, mặt y lập tức chuyển sắc vì đau đớn. Khóe mắt Ansel giật mạnh, kiềm chế cơn phẫn nộ muốn nổ tung, nhìn chằm chằm Khương Tuế nói:
“Tốt nhất là cậu không phải đồng bọn của Cafu Garcia… nếu không thì cho dù chết, tôi cũng phải kéo cậu theo!”
Tuy miệng nói lời tàn nhẫn nhưng hắn vẫn chậm rãi ngồi xổm xuống, đặt súng xuống đất.
Allison lập tức tiến lên, đá bay khẩu súng, lạnh lùng hạ lệnh:
“Ra tay!”
Đám người mà cô mang theo, ào tới vây lấy Ansel. Cú đấm, cú đá giáng xuống tàn nhẫn không chút nương tay, bọn họ như muốn đánh hắn đến chết. Một tên đạp mạnh vào ngực khiến Ansel phun máu, chưa kịp hoàn hồn đã bị kẻ khác túm cổ áo, tung thêm một cú đấm vào mặt.
“Mẹ mày, cho mày chạy này!”
“Giết nó đi! Chính nó giết Bill!”
“Còn dám chạy không, hả?! Nói đi!”
Khương Tuế chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, đến nỗi dường như có thể nghe thấy tiếng rắc của xương sườn gãy nát.
Vì sao hắn không chạy đi? Rõ ràng hắn có thể bỏ mặc tất cả mà trốn thoát…
Một tên túm tóc Ansel, đập đầu hắn mạnh vào tường. Hai lần thôi, máu đã loang đỏ cả gương mặt, dòng máu đặc sệt chảy dọc theo những đường nét ngũ quan tuấn tú. Cảnh tượng thê thảm đến nghẹt thở, vậy mà Ansel vẫn không rên một tiếng.
“Đủ rồi… Tôi nói là đủ rồi!!” Khương Tuế giận dữ quát, vùng tay khỏi Cafu, “Cafu Garcia! Rốt cuộc anh định làm cái quái gì?!”
“Đau lòng à?” Giọng Cafu không chứa bất kì cảm xúc nào. Ông cúi xuống nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Khương Tuế, nói khẽ:
“Tôi còn tưởng rằng cậu chẳng quan tâm sống chết của loại người ngu xuẩn ấy.”
“Ha.” Khương Tuế bật cười tức tối:
“Ngu xuẩn? Hắn ngu xuẩn vì liều mạng cứu tôi... vậy còn anh? Anh dối trá, tôi bị anh chơi cho một vố, quay tôi mòng mòng! Anh hơn hắn ở chỗ nào?!”
Cafu nhìn cả người Ansel đầm đìa máu, rồi ra lệnh:
“Được, mang hắn đi. Nhốt cùng tên họ Trần kia. Dù sao, hắn cũng là một phần trong buổi trình diễn tôi sắp cho cậu xem.”
Allison làm dấu tay. Hai tên thuộc hạ lập tức kéo lê Ansel đi vào bóng tối. Ansel gục đầu xuống, liên tục thở ra hít vào. Trên nền sàn ẩm ướt, một vệt máu đỏ uốn lượn kéo dài, khiến đôi mắt Khương Tuế đau nhói đến nghẹt thở.
Cafu buông tay, Khương Tuế lập tức tung một cú đấm, nhưng Cafu nghiêng đầu tránh dễ dàng, thậm chí chẳng buồn tức giận.
“Tôi đã khuyên cậu bao lần rồi, phải ren luyện cơ thể nhiều hơn. Với sức của cậu bây giờ, dù có đánh trúng tôi cũng chẳng làm nên trò trống gì. Giờ thì sao, hối hận vì không nghe lời tôi chưa, thân ái?”
Khương Tuế cười lạnh:
“Tôi con mẹ nó hối hận vì sao không sớm băm anh làm mồi cho cá thì có.”
Cafu nhún vai.
“Đáng tiếc, ít nhất là bây giờ cậu không còn cơ hội đó nữa.”
Ông thu lại khẩu súng trong tay, quay sang Allison:
“Đưa cậu ta về phòng ngủ, đích thân trông chừng.”
“Vâng, thưa quản lý.”
Garcia nhanh chóng rời đi. Allison quay sang nói nhẹ:
“Đi thôi tiến sĩ.”
Khương Tuế nhìn cô chằm chằm, không nói một lời. Dù tính tình y khắc nghiệt, nhưng trước mặt cô gái nhỏ này, y vẫn không nỡ buông lời cay nghiệt.
Allison khẽ thở dài, giọng pha chút bất đắc dĩ:
“Tiến sĩ, nếu ngài ngoan ngoãn ở yên trong phòng, đã chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Loại thuốc ngủ kia đủ để ngài ngủ đến sáng mai, nhưng ngài lại cứ nhất định phải tỉnh dậy.”
“Có lẽ ngay cả ông trời cũng thấy tôi ngu ngốc khi để các người lừa dối như vậy.” – Môi Khương Tuế mím chặt, cả người như con nhím xù lông khi gặp kẻ địch, gai nhọn dựng đứng, một hai phải đâm trúng ai đó mới hả giận. – “Rốt cuộc các người đang mưu tính cái gì?”
Allison dịu dàng đáp:
“Khi đến nơi, quản lý sẽ nói cho ngài biết. Giờ thì… mời ngài quay lại phòng trước đã. Nơi này cần được dọn dẹp, máu me thế này dễ khiến ngài gặp ác mộng.”
Trước đây khi làm trợ lý cho Khương Tuế, Allison luôn ngoan ngoãn nghe theo, tiến sĩ nói gì cô làm nấy, hiền lành như một chú dê nhỏ. Nhưng hôm nay, giọng điệu cô dù nói “mời”, lại mang theo sự cứng rắn không thể khước từ.
“…” Khương Tuế cắn răng bước về khoang phòng bên cạnh. Allison bật đèn, thấy mồ hôi ướt đẫm trên trán y, mái tóc đen dính chặt vào da. Cô rút khăn giấy đưa tới:
“Tiến sĩ, lau đi.”
Khương Tuế không nhận. Y chỉ nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, rồi đột nhiên cất tiếng:
“Là cô.”
“Cô là người sửa lại mệnh lệnh từ trung tâm điều khiển, nhốt tôi trong phòng.”
Người có quyền truy cập cấp cao ở trung tâm điều khiển, ngoài y, Cafu, cùng hai người được tổng bộ phái đến là Trần Kiến Khanh và Ansel, thì chỉ có Allison, cô trợ lý luôn được y tin tưởng nhất. Bởi vì cô làm việc rất thỏa đáng nên rất nhiều công việc y ười động tay đều giao cô xử lý.
Trước đó y đã thấy lạ. Dù là Trần Kiến Khanh hay Ansel, họ đều chẳng có lý do gì để nhốt y. Lời Cafu nói khi ấy thì đầy lỗ hổng logic, còn bản thân Cafu lúc đó cũng bị khóa lại. Tiếng nổ phá tường lớn như thế, hiển nhiên là để tạo bằng chứng rằng ông không có mặt tại hiện trường. Vậy người duy nhất có thể truy cập và sửa lệnh trong trung tâm điều khiển, cũng chỉ có một người.
Allison mỉm cười nhẹ:
“Vì sao ngài lại đoán là tôi?”
“Vì phòng của cô rất gần lối ra A3.” Khương Tuế nheo mắt. “Khi tôi tỉnh lại và thấy cô, tôi đã cảm thấy không đúng. Phòng cô chỉ cách cửa A3 chừng năm, sáu phút đi bộ, vậy mà cô lại rút lui cuối cùng. Khi đó tôi tưởng cô đang đợi tôi, nên mới không hỏi thêm.”
Allison thản nhiên đặt khăn giấy xuống, thay vào đó rót một ly nước cho y:
“Tiến sĩ, lúc còn ở trên đảo, tôi từng nhắc nhở ngài rồi, đừng can dự vào vũng nước đục này.”
Khương Tuế sững người. Đúng là cô đã nói qua câu đó, bảo y nên ở lại trên đảo, tránh dính líu vào những chuyện mờ ám.
Không trách được khi ấy cô tỏ ra bất an, hóa ra, cô đã sớm biết trước rằng sẽ có một ngày như hôm nay.
“Chỉ là…” Allison hít sâu, tiếp tục nói.
“Hôm nay tôi mới biết, dù ngài có muốn ở lại đi nữa, quản lý cũng sẽ ép ngài rời đảo. Bởi vì ngài…rất quan trọng.”
“Các người… rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy?” – Khương Tuế không thể hiểu được.
Allison không trả lời nữa. Cô chỉ im lặng ngồi bên bàn nhìn Khương Tuế, đúng như Cafu đã dặn, “trông chừng y cho kỹ”, cô liền làm đúng như thế, không rời mắt một giây.
Nghe theo lời Cafu nói trước đó, Trần Kiến Khanh cũng đã bị bắt. Hiện nay trên con thuyền đánh cá này, mọi người đều là người của Cafu. Chung quanh lại là biển cả bao la, không có lấy một nơi để trốn. Toàn bộ thế chủ động nằm trong tay ông.
Nghĩ đến đó, Khương Tuế dứt khoát nằm xuống giường, nhắm mắt lại, ép mình bình tĩnh suy nghĩ.
Muốn thoát khỏi cục diện này, không nghi ngờ gì, Ansel và Trần Kiến Khanh chính là hai quân cờ duy nhất có thể giúp y xoay chuyển thế cờ.
Không biết đã bao lâu trôi qua, có người đến gõ cửa, nói rằng bữa tối đã sẵn sàng, quản lý mời tiến sĩ đến dùng bữa.
Allison quay sang nói với Khương Tuế:
“Tiến sĩ, đi ăn cơm tối đi ạ?”
“Không ăn.” — Khương Tuế lạnh nhạt đáp.
Allison:
“Ngài đã lâu rồi chưa ăn gì. Nếu cứ tiếp tục như vậy, dạ dày sẽ không chịu nổi đâu. Đừng hành hạ cơ thể mình nữa.”
Khương Tuế lúc này quả thật cảm thấy dạ dày co thắt từng cơn, đau đến mức không chịu nổi. Dù sao y cũng không phải kẻ thích bạc đãi bản thân mình, đành gượng dậy.
Bên ngoài đã được rửa sạch sẽ, không còn vết máu nào, nhưng không hiểu có phải do ảo giác hay không, y vẫn cảm thấy trong không khí còn vương lại mùi tanh của sắt và máu. Tiếng sóng biển vọng vào lẫn trong làn gió lạnh, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy ánh trăng nhợt nhạt, trong trẻo tựa bạc, chiếu lên người mọi người khiến ai nấy đều như mang theo một bóng tối bí ẩn trong lòng.
Allison đi trước mở cửa cho y. Trên bàn ăn đã bày sẵn các món, tuy không phong phú nhưng đủ để no bụng. Cafu ngồi trên ghế, lắp ráp khẩu súng trong tay.
Ở góc phòng.....
Đồng tử Khương Tuế bỗng co rút lại.
Trần Kiến Khanh và Ansel bị trói gô trong góc, toàn thân bê bết máu, thảm hại đến cực điểm, không biết còn sống hay đã chết.
“Đến đi.” — Cafu đặt khẩu súng xuống, nói: “Ăn cơm đi.”
Khương Tuế ngồi xuống đối diện ông, im lặng bắt đầu ăn.
Trên biển, thức ăn chỉ quanh quẩn hải sản. Gần đây y nhìn thấy cá đều cẳm thấy ghê, chỉ ăn qua loa nửa bát cơm rồi buông đũa.
Cafu nhìn y cười:
“Cậu dường như vẫn còn giận tôi.”
Khương Tuế đáp:
“Tôi đang nghĩ đến cách thứ 108 để giết anh. Muốn nghe thử không?”
“Thôi, miễn đi.” Cafu bật cười.
“Nhưng cậu có muốn nghe tôi nói đôi điều không? Về mục đích của chuyến đi này, tôi tin rằng cậu sẽ vô cùng hứng thú.”
Không đợi Khương Tuế trả lời, ông đã nói tiếp:
“....Đảo nhân ngư.”
Khương Tuế lập tức ngẩng đầu:
“Cái gì?!”
“Tôi biết mà, nhất định cậu sẽ hứng thú.” Cafu giang tay, tiếp lời y:
“Không ai hiểu được cậu say mê nhân ngư đến mức nào hơn tôi.”
“Nơi đó… thật sự tồn tại sao?” Khương Tuế khẽ hỏi, giọng trầm đi.
“Đương nhiên.” — Cafu đáp — “Tôi từng đến đó. Khi ấy tôi còn rất trẻ. Nơi đó là sào huyệt của toàn bộ nhân ngư, nơi chúng sinh sống, giao phối, sinh nở và dưỡng dục đời sau, tất cả đều diễn ra dưới lòng đảo.”
Ánh trăng hắt lên gò má trắng của Khương Tuế, khiến gương mặt y ánh lên một tầng sắc vàng nhạt, trông y có chút mờ mịt.
“Anh chưa từng kể với tôi chuyện này.”
“Bởi vì tôi không thể tìm lại được nơi đó.” — Cafu điềm tĩnh đáp.
“Năm ấy tôi bị cuốn vào đó do một cơn lốc bất ngờ trên biển. Sau khi sống sót trở về, tôi đã thử vô số lần muốn tìm lại, nhưng nơi đó như thể đã bốc hơi khỏi thế gian, hoàn toàn biến mất. Nhiều năm qua, tôi vẫn luôn nỗ lực không ngừng tìm kiếm đảo nhân ngư.”
“Và bây giờ, cuối cùng tôi đã có cơ hội tìm được nó.”
Cafu nhìn thẳng vào mắt Khương Tuế, gằn từng chữ một vang lên chậm rãi:
“Con thuyền này, chính là đang hướng tới hòn đảo nhỏ thần bí ấy.”
Khương Tuế không để sự kích động làm mờ lý trí, chỉ hỏi:
“Tại sao anh đột nhiên lại có được manh mối?”
“Còn phải nói sao, nhờ cậu đấy, thân ái của tôi.” — Cafu nói bằng giọng êm như mật.
“Con nhân ngư mà chúng ta vớt được, cậu đã đặt tên cho nó là Ares, đúng chứ? Nó bị thương rất nặng, chắc chắn sẽ quay về sào huyệt để hồi phục. Trong cơ thể nó, tôi đã cấy một con chip định vị. Chỉ cần lần theo tín hiệu của nó, chúng ta sẽ tìm được hòn đảo đó.”
Khương Tuế lập tức hiểu ra.
“Vậy ra anh nhốt tôi lại, không phải để giết tôi… mà là....”
“Đúng thế.” Cafu tiếp tục:
“Cậu thật sự rất thông minh, tôi còn chưa nói mà cậu đã hiểu rồi.”
“Cậu không biết đâu, thời điểm kích nổ đường ống cống ấy phải chính xác đến mức nào. Chỉ lệch một giây thôi, toàn bộ kế hoạch sẽ thất bại. Cho nên, nếu làm lại, tôi cũng không dám chắc mình có thể sử dụng thời gian hoàn hảo như vậy nữa.”
“Anh chỉ vì muốn… diễn một vở kịch cho Ares xem sao?” — Khương Tuế nghiến răng, tay siết chặt đến phát run — “Anh xem tôi là gì hả? Con mồi nhử nhân ngư à?!”
“Không, không, không.” — Cafu thực lòng đáp — “Cậu là cộng sự của tôi, thân ái ạ. Nếu không có cậu, tôi chẳng bao giờ có thể làm con dã thú đó bị thương đến mức ấy. Khi nó đưa cậu từ đáy biển trở về căn cứ, tôi đã biết cơ hội mà tôi chờ đợi suốt hơn hai mươi năm… cuối cùng đã tới.”