Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 28-2: Đôi mắt.




Ông đứng dậy, ép vai Khương Tuế xuống.
“Cậu tức giận sao? Vì tôi làm con cá đó bị thương à?”

“Thân ái, cậu… yêu con dã thú đó sao?”

Câu cuối cùng khiến giọng Cafu đột nhiên trở nên lạnh lẽo, đầy chán ghét, oán hận, đố kỵ, cùng hàng loạt cảm xúc đen tối cuộn trào. Ánh mắt ông trong khoảng khắc ấy hung tợn cực kỳ.
“Nếu cậu dám yêu con cá đó, tôi sẽ giết cậu. Nhớ cho kỹ.”

Bàn tay Khương Tuế cứng đờ đẩy ông ra, lạnh lùng nói:
“Anh điên rồi à? Tôi sao có thể.....”

“Cũng đúng.” — Cafu lập tức thu lại khí thế đáng sợ, nở nụ cười bình thản, “Tôi biết cậu đã nhiều năm, cậu trước nay vốn là kiểu người không tim không phổi, không đặt ai trong mắt, huống hồ là một loài hạ đẳng như nó.”

Trên mặt Khương Tuế không biểu lộ phản ứng gì, nhưng trong lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.

Cafu hiểu y quá rõ, thậm chí đã tính đến cả việc y sẽ bỏ mặc Ares bị thương để quay đi không ngoảnh lại.

Trước mặt Cafu, y chẳng thể giấu nổi điều gì.

Khương Tuế ngẩng cằm, chỉ về phía Trần Kiến Khanh và Ansel bị trói trong góc:
“Còn bọn họ thì sao? Vì sao lại ở đây?”

Cafu khinh miệt nói:
“Đám người ở tổng bộ, mấy kẻ tự cao tự đại ấy, phát hiện ra tôi nhiều năm nay vẫn luôn điều tra về đảo nhân ngư, nên mới phái hai tên này đến giám sát. Chỉ vậy thôi.”

Cũng giống như Cafu hiểu rõ y, Khương Tuế cũng nhìn thấu người đàn ông đã quen biết tám năm này. Ý của Cafu quá rõ ràng rồi:
Tổng bộ đã cử Trần Kiến Khanh và Ansel đến điều tra mục đích của ông ta ư? Vậy thì ông ta sẽ mang theo cả hai đi, để chính mắt họ chứng kiến đảo nhân ngư, để họ không còn gì để nghi ngờ.

Đó chính là phong cách của Cafu, ngạo mạn, tự tin, luôn ẩn mình mà vẫn nắm trọn thế chủ động.

“Thế nào, thân ái?” — Cafu mỉm cười, nho nhã đưa tay ra mời — “Bây giờ, cậu có muốn gia nhập cùng tôi không? Cùng tôi trở thành người chứng kiến khi tìm được đảo nhân ngư.”

Khương Tuế rũ hàng mi dày xuống, im lặng thật lâu, rồi mới đưa tay ra, song không buông ngay mà nói:
“Tôi chỉ muốn hỏi một điều.”

Cafu gật đầu.
“Nếu là cậu, bao nhiêu câu hỏi tôi cũng sẵn sàng trả lời.”

“Vì sao anh nhất định phải tìm được đảo nhân ngư?”

Nụ cười của Cafu khựng lại trong thoáng chốc, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi ông lại trở về vẻ thản nhiên như thường. Tựa hồ như biểu hiện ấy chỉ là ảo giác của người đối diện.

Ánh mắt ông dõi vào khoảng không xa xăm, giọng nói như chìm trong hồi ức:
“Tôi từng để lại ở nơi đó một thứ. Và tôi phải… lấy lại nó.”

Khương Tuế hỏi:
“Một thứ mà ông đã tìm suốt hơn hai mươi năm trời?”

“Đúng vậy.” — Cafu trả lời:
“Dù là ba mươi, năm mươi hay một trăm năm, chỉ cần tôi còn sống, tôi nhất định sẽ tìm lại nó.”

........

Trong căn phòng tối om, Ansel gian nan mở to mắt, thở hổn hển:
“Con mẹ nó… bọn súc sinh đó ra tay độc ác thật, suýt nữa thì bị đánh chết rồi.”

Trần Kiến Khanh:
“Không phải anh còn thở sao?.”

Ansel tức giận bật cười:
“Ý cậu là hy vọng tôi chết sớm cho rồi à?”

Trần Kiến Khanh lễ phép không đáp. Giờ cả hai đều là châu chấu cùng thuyền, cãi nhau chỉ tổ vô ích.

“Tôi phải tìm tiến sĩ.” — Trần Kiến Khanh nói khẽ.

Hắn dùng lưỡi dao nhỏ giấu trong người cắt đứt dây trói trên tay. Bên ngoài đêm sâu tĩnh mịch, lính canh gà gật ngủ, thời cơ tốt nhất để hành động.

Ansel nghiến răng:
“Cậu điên rồi à?! Dù chuyện trước đây tiến sĩ có biết hay không, giờ rõ ràng cậu ta đã cùng phe với Cafu, chưa kể....”

Trần Kiến Khanh ra hiệu im lặng, thấp giọng:
“Hiện tại chỉ có tiến sĩ mới có thể giúp chúng ta. Cả hai ta đều bị thương, lấy gì mà chống lại bọn chúng, một đám người được vũ trang tận răng?”

Ansel cắn môi im lặng mấy giây, rồi lại nhịn không được nói:
“Cậu ta sẽ giúp chúng ta sao? Con người ích kỷ như cậu ta…”

“Tôi biết rất rõ vị tiến sĩ đó, kẻ mắt cao hơn núi, ích kỷ, xem người khác chẳng khác gì rác rưởi, bụi bẩn.” — Trần Kiến Khanh bình tĩnh nói.
“Nhưng cũng chính vì thế, em ấy sẽ không bao giờ chịu để người khác đùa giỡn với mình.”

“Cafu Garcia tự cho là hiểu em ấy ư? Nực cười.”

Ansel hộc ra một ngụm máu, ngẩng đầu cười lớn, nụ cười mỉa mai phủ lên gương mặt tuấn mỹ ấy:
“Trần Kiến Khanh, cậu mới quen cậu ta bao lâu mà dám nói cậu hiểu cậu ta hơn cả Cafu, kẻ đã ở bên cậu ta suốt tám năm trời?”

Trần Kiến Khanh không đáp lời. Hắn chỉ đứng dậy, xoay người vận động đôi chút cho giãn gân cốt, rồi bước ra ngoài vài bước.

Ansel:
“?? Ơ kìa, khoan đã! Cậu… cậu quên cái gì rồi à?! Thả tôi ra, mẹ kiếp, thả tôi ra mau!!”

Trần Kiến Khanh không hề quay đầu lại, chỉ ném con dao nhỏ về phía sau.
Ansel trong lòng mắng em họ một vạn câu, cắn răng dùng miệng ngậm lấy lưỡi dao, khéo léo xoay chuyển để cắt đứt sợi dây trói.

Vừa được tự do, hắn linh hoạt trượt dây ra khỏi cổ tay, đứng dậy thì thấy Trần Kiến Khanh đã ra tay đánh ngất hai tên lính canh đang gà gật ngoài cửa.

Người này nhìn qua thì trí thức nho nhã, nhưng xuống tay lại tàn độc đến rợn người. Sau cổ hai tên lính đều hằn một vệt tím đen rõ rệt, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

Hai người cẩn trọng di chuyển dọc theo hành lang nhỏ hẹp, từng bước từng bước tiến về phía phòng của Khương Tuế. Trong bóng tối, họ trao đổi ánh mắt, rồi Trần Kiến Khanh đi lên trước, khẽ thử đẩy cửa.

Cửa không khóa. Bên trong đèn vẫn sáng, nhưng....

Ansel nghi ngờ:
“Không vào à?”

Trần Kiến Khanh trầm giọng nói:
“Tiến sĩ không có trong đó.”

.......

Khương Tuế nằm xuống đã lâu mà vẫn không thể nào chợp mắt. Cộng thêm nỗi nặng trĩu trong lòng, y dứt khoát bước ra boong tàu, đứng đó đón gió biển.

Gió ngoài khơi thổi mạnh và lạnh buốt, khiến mái tóc đen của y rối tung.
Y khẽ mím môi, ánh mắt lặng lẽ dõi về mặt biển tối đen thăm thẳm, chẳng biết đang nghĩ điều gì. Người lính canh chịu trách nhiệm quan sát y ở xa đã ngáp liên hồi, nhưng vẫn không dám lơ là, chỉ đành cố giữ tỉnh táo mà canh chừng.

Tiếng “rầm rầm” của những con sóng vỗ nhịp đều đặn, như tiếng tim của đại dương.
Giữa nhịp điệu trầm bổng ấy, Khương Tuế chợt nhớ về lần đầu tiên gặp Cafu.

Khi đó, Cafu chưa phải là người sắc sảo, khôn ngoan. Không rõ ông đã trải qua những chuyện gì, chỉ biết lần đầu gặp nhau, đôi mắt Cafu đỏ hoe. Nhìn không giống như người có thể thành lập và lèo lái cả một cơ sở nghiên cứu biển sâu khổng lồ như bây giờ. Hình ảnh ấy khiến Khương Tuế từng nghĩ rằng ông chỉ là một họa sĩ tự do, một kẻ nghệ sĩ phóng túng dọc đường, chứ không phải là một quản lý căn cứ.

Nghĩ đến đây, Khương Tuế bật cười tự giễu.
Ở trước mặt Cafu, y quả thật đã nhìn lầm.

Đột nhiên, thân tàu rung lắc dữ dội!
Khương Tuế suýt nữa không đứng vững, lảo đảo suýt ngã. Tên thủy thủ đang ngủ gà ngủ gật cũng lập tức bừng tỉnh:
“Tiến sĩ?!”

Khương Tuế chau mày:
“Chuyện gì vậy? Lại là động đất sao?”

“Không… không rõ, thưa ngài.”
Thủy thủ nuốt nước bọt, giọng run run:
“Hay là chúng ta quay vào trong, đi tìm quản lý.....”

Lời còn chưa dứt, con tàu lắc mạnh hơn nữa, đến mức không ai có thể đứng vững nổi.

Tiếng “BỊCH! BỊCH! BỊCH!” dồn dập vang lên, như tiếng sóng đập vào đá ngầm, lại như có vật gì đó khổng lồ đang quất mạnh vào thân tàu. Âm thanh chồng chéo, hỗn loạn, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch giữa biển cả, nghe rợn người như tiếng quỷ than khóc.

“Không phải… động đất.”
Khương Tuế lẩm bẩm:
“Có thứ gì đó… đang đập vào thân tàu!”

Tên thủy thủ hiểu ý đáp:
“Tôi… tôi đi xem thử!”

Hắn loạng choạng tiến về mạn thuyền, nương ánh trăng nhìn xuống. Vừa nhìn, cả khuôn mặt hắn lập tức trắng bệch, kinh hoàng quay đầu hét lên:
“Tiến sĩ!!”

Khương Tuế bị sự hoảng loạn của hắn lây sang, sống lưng lạnh toát, da gà nổi khắp người.
“Chuyện gì vậy?”

Thủy thủ nuốt một ngụm nước bọt, giọng run run:
“Tôi… tôi không biết phải nói thế nào…”

Khương Tuế nắm chặt tay, cẩn thận tiến lại gần mép boong tàu, cúi xuống nhìn....
và trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt y lập tức trắng bệt.

Trên mặt biển nhuộm ánh xanh dương đậm, vô số nhân ngư đang phẫn nộ quất đuôi vào thân tàu! Nước biển bắn tung tóe, tiếng va đập dội ầm ầm.

Khi Khương Tuế xuất hiện, hàng trăm, hàng nghìn cặp mắt đồng loạt hướng về phía y. Song những ánh nhìn chứa đầy hận thù, căm phẫn dừng lại trên người y. Một cảnh tượng kinh hoàng đến mức khiến người ta sởn tóc gáy.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận