Ngọn lửa trại lại được nhóm lên lần nữa.
Ninh Vấn Du ngồi cạnh, cẩn thận băng bó vết thương trên trán cho Cố Yên. Khuôn mặt người kia đen sạm lại, lạnh lẽo đến mức dường như có thể nhỏ ra nước, u ám, nặng nề, nhìn là biết đang cực kỳ bực bội.
Bạch Đào vừa ngáp dài vừa lén liếc nhìn sắc mặt đội trưởng, thấp giọng hỏi Lạc Tư Hằng:
“Tiểu Lạc, đại ca của tôi đây là vừa bị xác sống đập cho sưng đầu à? Không thể nào nha, xác sống nào mà lợi hại dữ vậy, có thể khiến đại ca Cố mở đầu được luôn?”
Lạc Tư Hằng nhìn cánh cửa xe vẫn đóng chặt, khẽ nói:
“Đào nhi, ít hỏi đi, kẻo lửa bén sang người.”
“Hả?”
Lạc Tư Hằng vỗ vai Bạch Đào:
“Không sao đâu, đi ngủ đi.”
Bạch Đào vẫn mờ mịt không hiểu chuyện gì, nhưng Lạc Tư Hằng không nói thêm.
Hắn chỉ bước lại gần đống lửa, hỏi:
“Phó đội, bị thương có nặng lắm không?”
“Cũng kha khá đấy.” — Ninh Vấn Du đáp, “Cái lon sắt kia nặng thật, mà góc cạnh còn đập đúng chỗ xương sọ, tôi e là có chút chấn động não rồi.”
Hắn cột băng gạc thành một cái nơ bướm, ngắm nghía “tác phẩm” của mình đầy hài lòng, rồi nói:
“Cậu nói xem, dọa người ta làm gì chứ? Cái cảnh xác sống bị điện giật co giật run rẩy đó, đến cả Đào nhi còn muốn nôn, huống chi là cái cậu bạn nhỏ đó.”
Cố Yên lạnh lùng nói:
“Đây là lý do để cậu ta ném tôi à?!”
Ninh Vấn Du nhún vai:
“Nhưng mà người ta đúng là bị dọa thật mà.”
Hắn hất cằm về phía chiếc xe, “Thường Trí còn đang ngồi đó dỗ dành kìa.”
Cố Yên:
“Rốt cuộc ai mới là người bị thương hả? Giờ cậu ta không nên ra xin lỗi tôi sao?!”
Thấy đội trưởng thật sự nổi giận, Lạc Tư Hằng vội khuyên nhũ:
“Ai nha đại ca à, anh đừng chấp với trẻ con mà. Tôi vừa nhìn thử rồi, bị dọa đến hoảng loạn, trốn trong lòng Thường Trí khóc mãi không thôi. Dù sao thì anh da dày thịt béo, vết thương nhỏ này có đáng gì đâu, đừng tức nữa mà.”
Cố Yên nhìn hắn chằm chằm. Lạc Tư Hằng bị nhìn đến mức nổi da gà toàn thân:
“Đại... đại ca…”
“Cậu mới quen cậu ta được bao lâu,” Cố Yên hỏi, “mà đã vội vàng bênh người ta rồi?”
Lạc Tư Hằng lúng túng gãi mũi:
“Không phải tôi bênh, mà là... cậu ấy khóc thảm quá, mà anh cũng biết tôi chịu không nổi người khóc mà.”
Ninh Vấn Du xen vào:
“Cậu ấy ném anh là sai, nhưng anh dọa cậu ấy cũng chẳng đúng. Đừng tính toán ai đúng ai sai nữa, hai người bắt tay giảng hòa là được rồi.”
Đúng lúc đó, cửa xe “cạch” một tiếng mở ra.
Khương Tuế bước xuống, khoác một chiếc áo choàng rộng thùng thình, dáng người mảnh mai, sắc mặt tái nhợt, nhìn qua thật sự đáng thương.
Cố Yên lập tức đứng bật dậy. Ninh Vấn Du giật nảy mình, vội la lên:
“Đội trưởng! Anh đừng nói là muốn ra đánh cậu nhóc đó đấy nhé! Làm vậy tôi buộc phải lập biên bản báo cáo anh đó!”
Lạc Tư Hằng cũng phụ họa:
“Tôi sẽ làm chứng cho phó đội!”
“…..”
Cố Yên nhìn hai người đồng đội đang sốt ruột kia, cười lạnh:
“Không phải các người bảo tôi đi làm lành sao? Được, tôi đi.”
Ninh Vấn Du nhìn bóng lưng hắn mà trong lòng thầm thở dài. Nói là “làm lành”, nhưng dáng đi đó giống như sắp “băm người ta ra mười tám khúc” thì đúng hơn.
Thấy Cố Yên bước đến, Thường Trí lập tức chắn Khương Tuế ra sau lưng, giọng cảnh giác:
“Cố đội muốn làm gì nữa đây?”
Cố Yên liếc qua Khương Tuế, nói:
“Tôi chỉ muốn hỏi rốt cuộc là đi đâu vậy?”
Khương Tuế vẫn im lặng, không ngẩng mặt.
Thường Trí đáp thay:
“Không liên quan tới anh.”
“Tôi là người chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho các cậu.” — Cố Yên nói.
Thường Trí có vẻ không quá tình nguyện mà đáp:
“Tuế Tuế muốn đi vệ sinh, tôi đi cùng em ấy.”
“…..”
Cố Yên lặng người. Biểu cảm trên mặt hắn lúc này, một lời khó mà nói hết.
Người trưởng thành rồi, đi vệ sinh mà còn phải có người đi kèm sao?
Hắn nheo mắt, rồi như chợt nghĩ ra gì đó. Một tay kéo Khương Tuế từ sau lưng Thường Trí ra, mạnh mẽ đặt tay lên vai y, mở lời:
“Phó đội bảo tôi không nên dọa cậu. Nhưng Khương Tuế, cậu nghĩ xem cậu ném tôi như vậy, là được lắm sao?”
Khương Tuế cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Trước đó, Lạc Tư Hằng nói rằng y trốn trong xe khóc, Cố Yên vốn không tin. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy gương mặt trắng như tuyết của thiếu niên ấy ửng hồng, đôi mắt cũng đỏ hoe, hàng mi dài còn ướt sũng, trong lòng hắn bỗng “thịch” một tiếng.
Thằng nhóc chết tiệt này… thật sự khóc sao?
Cái cảm giác như thể vừa vô tình làm một cậu nhóc tiểu học đang nghịch ngợm bứt tóc bạn gái rồi dọa nó khóc thét lên kia, thật sự quen thuộc đến khó tả.
Dĩ nhiên, Khương Tuế không hề khóc.
Chỉ là gió đêm lạnh lẽo thổi qua khiến mắt y hơi khó chịu mà thôi. Y mím môi, trả lời:
“Buông ra.”
“Cậu còn chưa trả lời tôi.” — Cố Yên chỉ vào đầu mình, nơi quấn băng trắng một vòng. “Cậu nhìn xem cậu đã ném tôi thành ra cái dạng gì?”
Thường Trí định lên tiếng bênh vực, nhưng nói chẳng nên lời vì đúng là khi Cố Yên từ trên xe bước xuống, đầu hắn vẫn đang chảy máu đầm đìa, nếu không phải thể lực tốt, e rằng đã ngất xỉu từ lâu.
Khương Tuế cuối cùng lạnh giọng nói:
“Vậy anh muốn sao đây? Muốn tôi xin lỗi?”
Y giơ ngón tay, ấn mạnh lên ngực hắn, giọng mang theo thách thức:
“Đừng mơ.”
“…”
Cố Yên nắm lấy tay y.
“Nói chuyện thì nói chuyện, động tay động chân làm gì?”
Khương Tuế chán ghét, rút tay về, quay mặt đi, chẳng buồn liếc hắn lấy một cái.
“Chuyện này coi như xong.” — Cố Yên nói. “Tôi không truy cứu việc cậu ném tôi, cậu cũng đừng nhắc chuyện tôi dọa cậu.”
Khương Tuế hơi sững lại.
Cố Yên… nói vậy nghe lại chẳng giống hắn chút nào.
“Nếu còn muốn cùng nhau trở về căn cứ, thì tốt nhất đừng làm căng như vậy.” — Cố Yên nở nụ cười gượng gạo.
“Cậu không phải muốn đi vệ sinh sao? Được, tôi đi với cậu.”
Hắn nói xong liền kéo Khương Tuế đi thẳng.
Thường Trí lập tức bước lên, ngăn lại:
“Không cần! Tôi đi với em ấy là được!”
Cố Yên quay đầu, vô cảm nhìn hắn:
“Thế nào, cậu muốn cản tôi với cậu ta bắt tay giảng hòa à?”
Khương Tuế bực bội đáp:
“Tôi tự đi được.”
“Khó tin lắm.” — Cố Yên cúi mắt nhìn cậu, ánh mắt lạnh lùng. — “Lỡ như đại tiểu thư nhà tôi xảy ra chuyện gì, Thường Trí chẳng phải sẽ liều mạng với tôi sao? Đi thôi.”
Thường Trí do dự, nhìn Khương Tuế, nhưng thấy y không nói gì thì đành đứng yên, không theo sau.
Đi được một quãng khá xa, Cố Yên buông tay, nói:
“Ở đây đi.”
Đêm nay trời trong, ánh trăng sáng rực.
Dưới thứ ánh sáng mờ bạc, có thể thấy rõ bóng núi hoang và cỏ dại mọc đầy đất.
Tiếng côn trùng kêu rả rích vọng khắp bốn phía, xé toang sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Khương Tuế liếc quanh, rồi nói:
“Quay qua chỗ khác.”
Cố Yên nhướng mày:
“Tôi không nhìn, lỡ cậu gặp nguy hiểm thì sao?”
“Cố đội,” — Khương Tuế nhìn hắn, nói.
“Anh hình như rất có thành kiến với tôi.”
“Không phải ảo giác đâu.” — Cố Yên gật đầu.
“Vậy vì sao còn muốn mang tôi theo?”
“Vì thứ gì không xác định được và dễ gây rắc rối, tốt nhất nên giữ ngay trước mắt mới yên tâm.” — Hắn nói dửng dưng.
“Sao, tiểu thư, cậu có định đi không? Chẳng lẽ ngày thường cậu đi wc cũng phải có Thường Trí đỡ mới tiểu được?”
Khương Tuế: “…”
Y thật sự rất muốn tát hắn một cái. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn, quay người đi, k** kh** q**n xuống.
Cố Yên đương nhiên chẳng có hứng thú nhìn người ta đi vệ sinh. Áo khoác của Khương Tuế rộng thùng thình, chẳng thấy được gì cả. Hắn chỉ đứng đó, ánh mắt đánh giá bóng dáng mảnh khảnh của thiếu niên, không biết đang nghĩ gì, cho đến khi thấy y rút khăn giấy ướt lau tay, hắn mới hoàn hồn.
“Hóa ra không cần người đỡ cũng tiểu được cơ à.”
Khương Tuế giật giật thái dương, gân xanh nổi lên.
“Đại tiểu thư quả là kỹ tính.” — Cố Yên buông thêm một câu mỉa mai.
Khương Tuế rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
Y cầm luôn tờ khăn giấy ướt ném thẳng vào mặt hắn, rồi xoay người bỏ đi.
Cố Yên đón lấy, cau mày nhìn vệt nước còn ướt, nhíu mày:
“Tôi đã không so đo với cậu, thế mà cậu lại nghiện ném đồ hả?”
Khương Tuế chẳng thèm đáp, sải bước nhanh hơn. Cố Yên tiện tay nhét tờ khăn giấy vào túi, bước theo sát, vừa đi vừa nói:
“Cậu mà còn ném cái gì vào tôi nữa, thử xem.”
Hắn vừa nói vừa đặt tay lên vai Khương Tuế, định nói thêm thì đột nhiên khựng lại, dường như phát hiện ra điều gì đó.
Không kịp nghĩ, hắn lập tức bế bổng Khương Tuế lên vai. Khương Tuế hoảng hốt:
“Anh làm gì thế?!”
Cố Yên không giải thích, chỉ nhanh chóng cõng y chạy về phía xe. Vừa đến nơi, hắn đẩy mạnh Khương Tuế vào trong, trầm giọng ra lệnh:
“Lên xe ngay! Chúng ta phải rời khỏi đây! Có bầy xác sống đang kéo đến!”
Ninh Vấn Du sững sờ:
“Cái gì? Ở chỗ hoang vu này sao lại có xác sống được…”
Không cần Cố Yên phải nói thêm, bởi dưới ánh trăng, một vùng đen kịt chuyển động phía xa đã đủ rõ ràng để nhìn thấy. Thứ này cực kỳ nhạy cảm với hơi thở của người sống, chỉ cần ngửi thấy mùi người mà chưa kịp cắn được, chúng tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Hơn nữa, tốc độ di chuyển của chúng lại nhanh đến đáng sợ. Dù không rõ vì sao ở một nơi hoang vu vắng bóng người như thế này lại xuất hiện cả một đàn xác sống lớn đến vậy, nhưng bây giờ điều cấp bách nhất là phải trốn thoát.
Tiểu đội 011 đều là những người được huấn luyện bài bản. Lạc Tư Hằng cùng hai anh em nhà Bạch đi chung một xe, còn Khương Tuế, Thường Trí, Ninh Vấn Du và Cố Yên ở một xe khác. Người cầm lái là Cố Yên. Hắn vừa đạp chân ga, chiếc xe liền lao đi như một mũi tên bật khỏi dây cung.
Khương Tuế không kịp chuẩn bị, ngã nhào về phía trước, va mạnh vào lưng ghế, đau đến mức bật tiếng rên nhỏ. Ninh Vấn Du nhíu mày nói:
“Cố đội, chạy chậm một chút đi.”
“Chậm một chút để xác sống đuổi kịp rồi cắn à?” — Cố Yên đáp.
Ngay khi hắn vừa nói dứt, vài con xác sống đã lao đến gần, từ phía sau cũng ùn ùn kéo tới. Không biết từ lúc nào, dọc con đường trước mặt cũng đã tụ tập một đám đông đặc xác sống, chắn ngang lối đi, rõ ràng muốn ép xe dừng lại. Một khi chúng chặn được, cửa kính xe dù chắc mấy cũng sẽ bị đập nát, bọn chúng sẽ chui vào chỉ là vấn đề thời gian. Mà nếu liều đâm xuyên qua, chắc chắn vẫn sẽ có vài con may mắn bò được lên xe.
Cho dù chưa vào được, chỉ cần những thứ ghê rợn đó dán sát bên ngoài xe thôi cũng đủ khiến người ta ghê tởm. Ninh Vấn Du nhanh chóng lấy ra khẩu AK đặt ở gầm ghế, nói với Cố Yên:
“Đội trưởng, hạ cửa kính xuống.”
Cố Yên “ừ” một tiếng, Ninh Vấn Du lập tức kéo cửa kính bên mình xuống, nửa người vươn ra ngoài, giương súng bắn dồn dập về phía đàn xác sống. Vị phó đội trưởng trông ôn hòa, nhã nhặn kia, lúc nổ súng lại tàn nhẫn đến rợn người, từng phát, từng phát đều bắn nổ đầu, máu thịt văng tung tóe, cảnh tượng kinh khủng đến nỗi khiến không ai dám nhìn lâu.
Đợi bắn xong một băng đạn, hắn mới sực nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại, giọng dịu dàng:
“Đúng rồi, đồng chí Tiểu Khương, nhắm mắt lại đi, đừng nhìn.”
Hắn cười cười: “Cảnh này không thích hợp cho trẻ con, dễ gặp ác mộng lắm.”
Cố Yên hừ khẽ, ra vẻ khinh thường.
Xác sống ngã la liệt khắp mặt đường, Khương Tuế cũng không biết tiếng súng đã vang suốt bao lâu. Đến khi ánh sáng ban mai vừa hửng lên nơi chân trời, họ mới thoát khỏi bầy quái vật đó.
Ninh Vấn Du lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển:
“Sao lại nhiều đến thế này… chẳng lẽ bọn chúng nhận được tín hiệu gì sao?”
Cố Yên:
“Gần đây có nhà xưởng lớn nào không? Tôi thấy nhiều xác sống mặc đồ công nhân lắm.”
“Anh vừa nói tôi mới nhớ ra, hình như ngoài thành có mấy nhà máy hóa chất.”
Ninh Vấn Du thở dài, bất lực: “Chúng ta lại vừa khéo dừng ngay gần khu đó sao?”
“Có lẽ vậy.” — Cố Yên đáp hờ hững.
Hắn liếc qua gương chiếu hậu, thấy Khương Tuế đang tựa đầu trên vai Thường Trí, ngủ say.
Phía trước bỗng có một ổ gà lớn, Cố Yên chẳng buồn né, cho xe lao thẳng qua. Cả xe rung lắc dữ dội, Khương Tuế bị xóc tỉnh, đầu va mạnh vào vai Thường Trí, kêu khẽ một tiếng đau.
Thường Trí giật mình, vội hỏi:
“Tuế Tuế, em không sao chứ?”
Khương Tuế xoa trán, mím môi nói:
“Xương vai anh sao mà cứng thế, đau muốn chết.”
Cái này đúng là vô cớ gây rối, Thường Trí chẳng biết làm gì ngoài nói xin lỗi:
“Thật xin lỗi, là lỗi của tôi.”
Rồi ngẩng đầu quát Cố Yên:
“Ạn có biết lái xe không hả?!”
“Không rành lắm.” — Cố Yên bình thản đáp, rồi đạp phanh gấp, cho xe dừng lại ven đường. Hắn quay đầu nhìn Thường Trí:
“Tôi lái không giỏi, cậu muốn thử không?”
Hai phút sau, Thường Trí quả thật ngồi vào ghế lái. Dù vậy, trong lòng hắn vẫn có cảm giác không đúng lắm.
Cố Yên ngả người ra ghế sau, trong xe không rộng, vậy mà giữa hắn và Khương Tuế vẫn như có một khoảng cách xa vạn dặm. Khương Tuế co mình trong góc, ánh mắt trống rỗng dán ra ngoài cửa sổ, không biết đang xem gì. Cố Yên thu tầm nhìn lại, nhắm mắt, dần thiếp đi. Tối qua gần như không ngủ, giờ mệt đến cực độ.
Khoảng mười một giờ sáng, bọn họ đến một thị trấn nhỏ. Đội 011 nhận nhiệm vụ đi cứu người sống sót. Cố Yên chọn một tòa nhà cao hẻo lánh, trải chăn cho Khương Tuế nghỉ ngơi. Thường Trí muốn ở lại trông, nhưng xét tình hình hiện tại, họ vẫn đang dựa vào đội 011 để đến căn cứ, việc Khương Tuế không tham gia cứu hộ là có thể chấp nhận, chứ hắn, một người có dị năng, mà không ra tay thì thật không ổn.
Đêm qua Bạch Đào lái xe suốt cả đêm, nên Cố Yên để cô ở lại vừa nghỉ ngơi, vừa bảo vệ Khương Tuế.
Mọi người rời đi, Bạch Đào nằm một lát mà không ngủ được. Cô ra ngồi ở bệ cửa sổ, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:
“Tuế Tuế, lại đây đi, chỗ này nhìn được cả thị trấn đấy.”
Nói rồi cô chợt nhớ ra điều gì, cởi áo khoác, lót xuống nền xi măng, cười bảo:
“Ngồi đi, xem phong cảnh.”
Khương Tuế cầm áo lên, khoác lại cho cô:
“Không cần đâu.”
Rồi ngồi xuống bên cạnh. Từ đây có thể thấy rõ cả vùng đất trống trải phía dưới, gió mang theo hơi thở cỏ cây từ cánh đồng thổi tới, trong lành và mềm mại, hoàn toàn khác với mùi khói bụi, sắt thép trong thành phố.
Bạch Đào nói:
“Nghe Tiểu Lạc bảo, anh là người thành D?”
“Ừ.”
“Đại ca cũng là người D thành đó.” Cô nâng mặt mình, nói: “Nhưng bọn tôi chẳng ai biết anh ta trước kia làm gì, anh ta chưa bao giờ nói. Con người anh ta, như thể có rất nhiều bí mật.”
Cô dừng lại một chút, rồi nhìn Khương Tuế:
“Giữa hai người, quan hệ hình như chẳng tốt lắm nhỉ?”
Khương Tuế đáp:
“Hắn cố tình nhằm vào tôi.”
“Anh thật sự không có chút ấn tượng nào với anh ta à?” — Bạch Đào nói: “Tôi nhìn dáng vẻ anh ta cứ như ôm hận thâm thù gì với anh ấy. Nếu không biết, người ta còn tưởng hai người từng yêu nhau, rồi anh là người đá anh ta cơ.”
Khương Tuế đáp:
“Ánh mắt tôi không kém đến thế đâu.”
Bạch Đào bật cười khanh khách:
“Câu này anh đừng để người trong căn cứ nghe thấy. Rất nhiều người trong căn cứ là do đại ca cứu về, ai nấy đều tôn hắn như thần tượng. Muốn lên giường với hắn thì nhiều, nhưng muốn cưới hắn thì chẳng có mấy ai, quá dữ, sợ ăn không nổi. Lý tưởng kết hôn của mọi người vẫn là kiểu người như phó đội, dịu dàng, biết chăm sóc.”
Cô là kiểu con gái hoạt bát, hay nói chuyện, lại chẳng để tâm nếu người khác không đáp lời. Đang nói, bỗng nhiên cô chuyển chủ đề:
“Tuế Tuế, anh với Thường Trí chẳng lẽ đang hẹn hò à?”
“Không phải.”
“Vậy anh có thích ai chưa?” — Bạch Đào nghiêng đầu nhìn y. “Tôi cứ cảm giác anh là kiểu người sẽ chẳng bao giờ thích ai cả.”
“Cô nói kiểu người như tôi là thế nào?”
“Hahaha, thật ra thì…” — Bạch Đào cười rộ lên, “Không dám dấu anh, nếu không phải tận thế, e rằng cả đời này tôi cũng chẳng có cơ hội nói chuyện với anh đâu. Tôi nghe Tiểu Lạc nói rồi, anh là thiếu gia của một đại gia tộc. Còn tôi thì chỉ là con bé nhà quê thôi, chẳng học hành đến nơi đến chốn, mười lăm mười sáu tuổi đã phải vào thành phố làm công. Cuộc sống không tốt cũng chẳng tệ, rồi bỗng nhiên dịch bệnh nổ ra, tôi chẳng biết vì sao lại có được dị năng, thế là… thành ra như bây giờ.”
Cô búng tay một cái, trên đầu ngón tay lập tức bừng lên một ngọn lửa nhỏ, ánh lam mờ ảo, rung rinh.
Khương Tuế mở to mắt nhìn, có chút tò mò.
Bạch Đào vội nói: “Lửa thật đó, đừng chạm vào nha.”
Nói rồi cô duỗi tay ra, ngọn lửa lập tức biến mất.
“Tôi cũng không hiểu rõ lắm, nhưng trong căn cứ, người ta đã phân loại dị năng rồi. Họ bảo dị năng hỏa của tôi thuộc loại công kích, xếp hạng A, nên tôi mới được chọn vào đội 011.”
“Nếu không có tận thế, chắc cả đời tôi cũng chẳng được gặp người như anh, cao quý, xinh đẹp, như một con thiên nga trắng vậy.”
“……” Khương Tuế nói:
“Cảm ơn. Nhưng nếu không biết khen người thì có thể không cần miễn cưỡng.”
Bạch Đào đột nhiên nhớ ra: “À, còn chuyện lúc nãy tôi hỏi, anh từng thích ai chưa?”
Khương Tuế im lặng vài giây, mới nhẹ giọng đáp:
“Từng có.”
Bạch Đào lập tức sáng bừng tinh thần:
“Trời ơi, anh từng thích ai sao? Vậy hai người chắc chắn đã ở bên nhau rồi chứ? Được anh thích, chắc hạnh phúc lắm đó nha!”
Khương Tuế mím môi, sắc mặt chợt lạnh xuống:
“Không. Chúng tôi không ở bên nhau.”
“A?”
“Người ta… từ chối tôi.” — Khương Tuế thờ ơ đáp.
Não Bạch Đào như trống rỗng.
Cô thật sự không thể tưởng tượng được, trên đời này lại có người có thể từ chối Khương Tuế.
“Người ta đã thích người khác.” — Khương Tuế nói tiếp. “Không phải tôi. Nên người ta từ chối.”
Bạch Đào khẽ hỏi, dè dặt:
“Vậy….người kia giờ còn sống không?”
Khương Tuế cười nhạt, khóe môi nhếch lên:
“Không biết. Nhưng có lẽ đã chết rồi.”
“Xin lỗi…” — Bạch Đào nhỏ giọng, “Tôi không nên nhắc đến chuyện khiến anh buồn.”
“Chuyện buồn gì chứ?” — Khương Tuế không để bụng nói.
“Tôi chỉ nhớ lại một việc không vui thôi.”
Bạch Đào không tiếp tục hỏi thêm mà vội đổi đề tài:
“Sau này đến căn cứ, chắc chắn sẽ có nhiều người thích anh, theo đuổi anh. Trung tâm hậu cần cũng sẽ không để anh làm việc nặng đâu, chắc chỉ giao cho mấy việc văn phòng. Nhưng mà trong căn cứ, người tốt không nhiều đâu. Anh phải cẩn thận, đừng để bị lừa—”
Giọng cô đột nhiên nghẹn lại giữa chừng, vì Khương Tuế bất ngờ đẩy mạnh cô ra. Hai người vốn đang ngồi trên bệ cửa sổ nhô ra, bên ngoài lại chẳng có lan can bảo vệ, suýt chút nữa Bạch Đào đã ngã nhào xuống dưới. Nhưng cô không hề nghi ngờ Khương Tuế có ý hại mình, bởi ngay khoảnh khắc quay đầu lại, cô đã nhìn thấy một con xác sống, nửa đầu thối rữa, đang lao thẳng về phía họ!
Phản ứng của Bạch Đào rất nhanh. Cô tung một cú đá mạnh, đá văng con xác sống, kéo Khương Tuế nhảy khỏi bệ cửa sổ lồi, mắng lớn:
“Mẹ kiếp! Cái quái gì vậy?! Trùm mền trong tòa cao ốc cũng có xác sống sao?!”
Phía cửa không biết từ khi nào đã có hơn chục con xác sống tụ tập, ngửi thấy mùi máu tươi liền điên cuồng lao tới. Bạch Đào hít sâu một hơi, đôi chân cô bỗng bốc nổi lên ngọn lửa xanh lấp lánh, không giống lửa thường, mà như lân hỏa, chỉ khác là sức nóng cực cao. Xác sống vừa chạm vào, liền gào lên thảm thiết, lớp da thịt thối rữa lập tức cháy thành tro.
Khương Tuế đứng lặng phía sau cô, đôi mắt dần nheo lại, bàn tay trong túi áo khoác siết chặt chuôi gao găm sắc bén, thứ có thể xuyên tim chỉ trong chớp mắt.
“Tuế Tuế, đừng sợ!” — Bạch Đào gọi, mồ hôi rịn trên trán, dùng dị năng tạo thành một vòng lửa bảo vệ quanh Khương Tuế.
“Tôi sẽ giải quyết nhanh thôi!”
Khương Tuế khẽ nheo mắt, hàng mi dài rũ xuống, khiến khuôn mặt y thoạt nhìn yếu đuối, vô hại đến lạ. Y chậm rãi lên tiếng:
“Ừm… tôi không sợ.”
Tiếng xác sống rít lên chói tai, như xé toang màng nhĩ. Chúng dường như hiểu rõ rằng ngọn lửa kia có thể thiêu rụi chúng thành tro bụi, nhưng chẳng biết vì sao, là vì mùi thịt người quá mê hoặc, hay bởi bản năng điên loạn mà vẫn liều lĩnh lao vào vòng lửa, không chút do dự.
Bạch Đào rút súng, vừa bắn vừa lui, nhưng bọn xác sống cứ nối tiếp nhau ùn đến, một con ngã xuống lại có con khác nhào lên. Cô còn phải phân tâm bảo vệ người đứng sau lưng, nên sớm đã mệt mỏi rã rời, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Khương Tuế khẽ bước lên hai bước. Bạch Đào vội nói:
“Đừng sợ, đừng sợ… nghe thấy tiếng súng rồi đó, đại ca và phó đội chắc chắn sắp trở lại ngay thôi....”
Nói chưa dứt câu, một con xác sống bỗng vượt qua vòng lửa, lao thẳng về phía Khương Tuế. Hàm răng sắc nhọn cắn tới. Vẻ mặt Bạch Đào nghiêm túc trở lại, ngọn lửa xanh lam, lạnh trong tay cô lập tức bùng nổ, nuốt trọn con xác sống, chỉ trong chốc lát đã thiêu nó thành tro.
Bạch Đào th* d*c tựa vào tường, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, rõ ràng đòn vừa rồi đã tiêu hao sức lực không nhỏ. Dù vậy, cô vẫn gắng cười, trấn an Khương Tuế:
“Không sao đâu… họ sắp về rồi. Anh sẽ ổn thôi.”
Khương Tuế nhỏ giọng đáp:
“Dị năng… thật là lợi hại.”
“Cũng tạm thôi, dị năng của tôi còn kém lắm. Đại ca và phó đội mới thật sự....”
Y lại cất tiếng, giọng nói càng nhỏ:
“Bạch Đào… cô nói xem, dị năng… có thể bị cướp đoạt không?”
“....Cái gì?” Bạch Đào sững người, hiển nhiên chưa từng nghe qua cách nói này.
Khương Tuế nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi rút con dao găm giấu trong túi áo khoác.
“Cướp dị năng… chưa từng nghe qua chuyện như vậy. Dị năng đâu phải vật có hình, sao mà cướp được...A!” Bạch Đào còn chưa dứt lời thì hét lên thất thanh, “Tuế Tuế?!”
Khương Tuế dùng sức kéo mạnh cô ra, lưỡi dao găm trong tay đâm thẳng vào cổ một con xác sống vừa bò dậy. Con quái vật này đáng ra đã bị lửa thiêu đến nửa thân, vậy mà vẫn còn động đậy. Bạch Đào trước đó không để ý thấy, giờ mới kinh hãi chết lặng.
Lưỡi dao sắc bén xé toạc cổ xác sống, đầu nó lăn ầm xuống đất, lăn đến dừng ngay bên chân Khương Tuế. Y th* d*c dữ dội, thân thể run lên, ngón tay cứng đờ, như mất hết sức lực, suýt nữa ngã quỵ xuống sàn.
“Tuế Tuế!” Bạch Đào thét lên, đồng tử cô co lại, lao tới định đỡ y, nhưng ngay khi cô bước được nửa bước, một loạt xác sống khác lại ập vào.
Đúng lúc ấy, một tia sáng điện lóe lên chói lòa. Trong nháy mắt, cả chục xác sống thiêu rụi, hóa thành tro bay tản mát.
“Đại ca!” Bạch Đào kêu lớn.
Cố Yên bước nhanh tới, một tay đỡ lấy Khương Tuế đang sắp ngã. Thiếu niên run bần bật trong lòng hắn, bàn tay vô thức nắm chặt vạt áo trước ngực Cố Yên, cơ thể mảnh khảnh run rẩy dữ dội như thể vừa trải qua một cơn kinh hoàng tột độ.
“Tuế Tuế…” Bạch Đào lo lắng hỏi, “Anh không sao chứ?”
Cố Yên nắm lấy tay y, ánh mắt chợt sa sầm. Trên mu bàn tay trắng trẻo kia là một vệt đỏ như vết cào mới toanh. Hô hấp hắn bỗng ngưng lại:
“...Cậu… bị xác sống cào trúng rồi sao?!”