Lạc Tư Hằng tuy ngoài miệng nói năng cứng rắn, nhưng khi thật sự phải ném người đi, hắn lại chần chừ:
“Đại ca, nếu chúng ta thật sự bỏ người ta lại, lỡ đại tiểu thư kia làm ầm lên thì sao?”
Cố Yên:
“Mười người như cậu ta cộng lại cũng chẳng địch nổi một cái tát của cậu.”
“Ý tôi là... nếu cậu ấy khóc lóc, la hét, rồi dọa thắt cổ thì làm sao bây giờ?” Lạc Tư Hằng nôn nóng: “Tôi không giỏi xử lý mấy vụ này đâu, đội phó, cậu đi được không?”
Ninh Vấn Du: “Không ổn đâu.”
Hắn nhìn sang Thường Trí, người cũng đang bận rộn ôm đồ đạc, nói:
“Đồ đạc của cậu nhóc đó đúng là hơi nhiều, xe chúng ta không chứa nổi. Hay để tôi qua nói chuyện với cậu ta xem sao.”
Cố Yên rút điếu thuốc, giọng nhàn nhạt:
“Rốt cuộc là ai cầu ai ở lại đây?”
Ninh Vấn Du bất đắc dĩ cười:
“Bất kể ai cầu ai, nếu anh thật sự ném người ta đi, lát nữa có chuyện cũng chẳng hay ho gì.”
Cố Yên sinh ra đã mang vẻ lạnh lùng dữ dằn, gương mặt vừa buông xuống là trông đầy hung khí.
“Được rồi, tôi đi.”
Ninh Vấn Du vội nói:
“...Anh đừng có dùng bạo lực đấy! Tôi xem cậu nhóc kia cũng chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi thôi, anh nói chuyện đàng hoàng với người ta đi.”
Cố Yên ngậm thuốc, khẽ cười lạnh. Trong lòng nghĩ, người khác mười bảy mười tám có thể còn trong sáng, chứ Khương Tuế kia cho dù có bảy tám tuổi cũng là một đóa hoa sen tâm địa đen tối, bề ngoài nhìn hiền lành vô hại, bóc lớp da ra là một bụng tâm cơ.
Thấy Cố Yên đi về phía mình, Thường Trí lập tức cảnh giác.
Khương Tuế chỉ nhẹ giọng nói:
“Đi, đem đồ đạc sắp xếp cho ổn.”
Thường Trí liếc Cố Yên một cái, nhưng vẫn nghe lời Khương Tuế mà đi.
“Cố đội có chuyện muốn nói với tôi à?” Khương Tuế ngẩng lên, “Trước khi nói chuyện, mời anh tắt thuốc.”
Cố Yên nhướng mày.
Hắn không những không dập thuốc, còn phả thẳng một làn khói lên mặt Khương Tuế. Khói cay khiến đối phương ho sặc sụa, mắt đỏ hoe lên. Thường Trí vội vàng chạy tới, giận dữ quát:
“Anh làm gì vậy?!”
Cố Yên đút tay vào túi áo khoác, nói:
“Cậu là con gà mái mẹ bảo vệ gà con à? Mới vài giây thôi, tôi đâu có ăn thịt cậu ta?”
Trong căn cứ, ai cũng biết đội trưởng Cố bình thường lười nói, nhưng một khi mở miệng thì lời nào cũng như dao, đâm thẳng vào chỗ yếu người ta, giết người không chảy máu.
Thường Trí bị chọc tức, siết chặt nắm tay:
“Họ Cố! Nếu không phải Tuế Tuế quyết định đi cùng các người về căn cứ, tôi sớm mẹ nó—”
“Muốn đánh tôi?” Cố Yên lạnh giọng ngắt lời, “Bằng người như cậu?”
Thường Trí không nhịn được nữa, định xông lên, nhưng Khương Tuế mở miệng:
“Anh rốt cuộc muốn nói gì?”
Cố Yên phủi tàn thuốc.
“Mấy thứ đồ này, cùng lắm chỉ được mang một túi.”
“Nhiều như vậy, hay để tôi gọi xe tải tới chở cho cậu đem về?”
“Được thôi.” Khương Tuế đáp tỉnh bơ. “Khi nào xe tới kéo?”
“...” Giọng Cố Yên lạnh hẳn:
“Cậu tưởng chạy trốn là đi dã ngoại à? Còn bày đặt chọn lựa đồ đạc, đại tiểu thư à, đến tận thế rồi mà vẫn tưởng mình là công chúa nhỏ tinh xảo sao?”
Khương Tuế vẫn điềm đạm:
“Mấy thứ này đều là vật dụng cần thiết. Những gì không cần, tôi đã để lại trong chung cư rồi.”
Cố Yên liếc nhìn hai rương hành lý, ba túi du lịch, hai thùng giấy, sắc mặt ngày càng tối lại.
Nếu Khương Tuế không cố tình muốn chọc tức hắn, thì chỉ có thể nói người này đúng là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, giờ chỉ có một người hầu theo hầu mà còn thấy thiệt thòi.
“Cùng lắm chỉ được một túi.” Cố Yên buông một câu, “Tự mình suy nghĩ cho kỹ.”
Nói rồi quay người, kéo mạnh cửa xe, “rầm” một tiếng đóng sầm lại.
Thường Trí tức giận chửi:
“Ra vẻ cho ai xem hả, đồ khốn kiếp!”
Rồi quay lại, giọng lập tức dịu đi:
“Tuế Tuế, em không bị dọa chứ?”
Khương Tuế dĩ nhiên chẳng bị tên họ Cố ngốc kia dọa cho sợ, y chỉ khẽ liếc sang Lạc Tư Hằng, rồi ngoắc ngoắc ngón tay gọi lại.
Lạc Tư Hằng ngẩn người, chỉ vào chính mình, không dám tin hỏi bằng khẩu hình: “Tôi á?”
Hắn liếc nhanh về phía ghế phụ, rồi mới rụt rè tiến lại gần.
“Đại… khụ, đồng chí Tiểu Khương, gọi tôi có việc gì thế?”
Khương Tuế nói:
“Cố đội bảo đồ của tôi nhiều quá, xe các anh không chở nổi. Vậy anh xem, có thể nhét thêm được chút nào không?”
Lạc Tư Hằng dĩ nhiên là người của phe đại ca, nói:
“Ờm… chắc… có thể… thử xem sao, chắc là nhét được.”
Vừa dứt lời, hắn đã hận không thể tự tát mình hai cái. Rõ ràng trong lòng biết là không thể, thế mà miệng lại nhanh hơn não, nói chuyện kiểu này khác nào tự đào hố chôn thân!
“Vậy thử xem đi.”
Khương Tuế gõ nhẹ ngón tay thon dài, trắng nõn lên cánh tay mình, rồi dịch người nhường chỗ.
Thường Trí gõ gõ vào cốp xe ra hiệu. Lạc Tư Hằng theo phản xạ bấm nút mở cốp, Thường Trí lập tức bắt đầu nhét đồ vào trong.
Lạc Tư Hằng trườn đến bên Ninh Vấn Du, thì thào than khổ:
“Xong rồi, lát nữa đại ca chắc chắn sẽ đập tôi chết tươi, rồi đem xương tôi trộn xi măng xây tường mất thôi…”
Ninh Vấn Du vỗ vai hắn tỏ vẻ thông cảm:
“Đã vậy thì chi bằng đi giúp một tay đi?”
“???”
“Dù sao kết cục cũng là bị trộn vào xi măng rồi, còn sợ gì nữa? Đi đi.”
Lạc Tư Hằng:
“...Cậu đúng là phó đội tốt của tôi đấy.”
Chiếc xe việt dã màu đen tuy lớn, nhưng hành lý của Khương Tuế quả thật quá nhiều. Nhét mãi nhét mãi, cố lắm mới bỏ được hai vali, một thùng giấy và hai túi, sau đó thực sự không còn chỗ trống.
Thường Trí lo lắng nói:
“Tuế Tuế, đừng vội, tôi đi quanh đây tìm xem có xe nào còn dùng được, nhất định sẽ chở hết cho em!”
Lạc Tư Hằng cười khẩy:
“Thôi đi, xe xung quanh bị xác sống phá sạch rồi, có xe cũng chẳng có chìa khóa, hay là cậu định đạp xe đạp chạy theo tụi tôi à?”
Thường Trí đáp: “Cũng đáng cân nhắc.”
“...” Lạc Tư Hằng cứng họng. Tên này bị bệnh chó l**m nặng đến thế sao?
Ninh Vấn Du lên tiếng:
“Đồng chí Tiểu Khương, thật sự không còn cách nào, hay là cậu bỏ bớt vài món nhé?”
Khương Tuế suy nghĩ một chút, giọng vẫn ôn hòa, chỉ một cái túi trong số đó:
“Cái túi kia, không cần.”
Lạc Tư Hằng tò mò hỏi:
“Trong đó là gì thế?”
“Đồ hộp.”
“Đệt?!” Lạc Tư Hằng khiếp sợ nói. “Đó là vật tư sinh tồn quan trọng nhất mà! Cậu nói bỏ là bỏ luôn à?! Vậy trong mấy cái vali kia là cái gì hả?!”
“Quần áo, sao?” Khương Tuế nhướng mày.
Nếu người nói câu đó là không phải là một đại mỹ nhân còn nhỏ tuổi, có lẽ Lạc Tư Hằng đã không tiếc mắng chửi ba ngàn chữ. Nhưng đối diện là một cậu trai mặt mũi thanh tú, hắn chỉ đành nghẹn lại, nhịn xuống mà nói:
“Thời buổi này, đồ ăn còn quan trọng hơn quần áo! Hay cậu bớt mấy bộ đồ đi?”
“Không được.” Khương Tuế lập tức bác bỏ, rồi ra lệnh: “Đồ hộp, ném đi.”
Thường Trí chẳng hề do dự, Khương Tuế nói gì hắn làm nấy. Hắn vừa xách túi chuẩn bị ném, Lạc Tư Hằng đã vội nhào tới ngăn lại:
“Đừng, đừng ném! Túi này để chỗ tôi, tôi ôm, tôi mang theo được!”
Khương Tuế không phản đối, chỉ thản nhiên nói tiếp:
“Còn cái thùng giấy kia, cũng bỏ được.”
Lạc Tư Hằng theo phản xạ hỏi:
“Trong đó là gì nữa thế?”
Khương Tuế chẳng buồn đáp. Thường Trí thay y nói:
“Một ít thuốc men thôi, thuốc kháng viêm, hạ sốt, dung dịch sát trùng các thứ.”
“...” Lạc Tư Hằng im lặng.
“...” Ninh Vấn Du cũng im lặng.
Một lúc sau, Ninh Vấn Du thở dài:
“Đừng bỏ, tôi ôm.”
“Phó đội, chẳng phải anh phải lái xe sao?”
“Cho đại ca lái.” Ninh Vấn Du xoa bóp vùng da giữa chân mày.
Thường Trí còn lại một túi cuối cùng không biết nhét vào đâu. Lạc Tư Hằng nhìn mà sợ hãi, tưởng đâu bên trong là vàng bạc, lo rằng tiểu tổ tông kia lại mở miệng đòi ném. Vừa định chuẩn bị nhặt rác, thì Khương Tuế đã nói:
“Thường Trí, túi đó anh mang theo.”
“Được.” Thường Trí gật đầu.
Đúng lúc ấy, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương mặt âm u của Cố Yên:
“Các người đang mẹ nó nhặt ve chai đấy à?!”
Lạc Tư Hằng nhanh miệng giải thích:
“Đại ca, đâu phải rác đâu! Là thịt hộp đó, trong căn cứ mười mấy điểm cống hiến mới mua được một hộp đấy!”
Ninh Vấn Du cũng nói thêm:
“Thuốc men thiếu thốn, không thể tùy tiện vứt đi.”
Cố Yên chăm chú nhìn Khương Tuế, vươn ngón tay chỉ thẳng vào y.
Hắn dựa vào cửa sổ xe pha lê, cơ bắp cánh tay căng lên rõ rệt, mạch máu nổi nổi trên da, hình xăm đen trên bắp tay mờ mờ, khó mà nhận ra hình gì, có lẽ là rồng lên núi, hổ xuống núi, những hình tượng dữ dằn nhảy múa linh tinh. Ánh mắt lạnh lùng của Cố Yên trừng đầy uy lực, thực sự rất đáng sợ. Lạc Tư Hằng còn nuốt vội nước bọt, trong khi Khương Tuế vẫn điềm nhiên, bình tĩnh:
“Cố đội, có vấn đề gì sao?”
Vấn đề thì nhiều vô kể.
Cố Yên còn chưa kịp mở lời, Khương Tuế đã tiến lên hai bước, nhẹ nhàng đè ngón tay hắn xuống, nói:
“Không ai dạy anh, dùng tay chỉ người khác là bất lịch sự biết không?”
Ngón tay Khương Tuế so với đậu hũ non còn mềm mại hơn, Cố Yên như bị kim châm, dù bên ngoài vẫn bình thường, nhưng tim hắn đập loạn nhịp, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trên má Khương Tuế còn lưu vết bị bóp trước đó, chỉ một lực bóp nhẹ thôi cũng để lại dấu, thực sự làn da y quá mức non nớt, trông vừa rõ ràng vừa có chút rùng rợn. Có lẽ vì trên gương mặt xinh đẹp Khương Tuế luôn mang vẻ cao ngạo, ánh đỏ nhạt của dấu tay nổi bật trên làn da trắng nõn, lại thêm vẻ đẹp ngược đời đầy mê hoặc.
Cố Yên vốn muốn mắng, giờ cũng tạm quên lời, chỉ lẩm bẩm trong đầu:
“Lễ phép tôn trọng lẫn nhau, đại tiểu thư nghĩ sao?”
Khương Tuế tiến gần thêm, ngón tay gõ nhẹ trên cửa sổ pha lê, hai người đứng sát nhau, gần đến nỗi Cố Yên có thể ngửi thấy hương nhẹ trên người y, một mùi hương tinh tế khó gọi tên.
“Cố đội nói đúng.” Khương Tuế hơi hơi mỉm cười.
“Lễ phép là tôn trọng lẫn nhau. Nếu đối tượng không phải người, cũng chẳng cần giảng lễ phép.”
Nói xong, y cười khẽ, bước lên ghế sau.
Chờ Ninh Vấn Du nhắc đổi ghế lái, Cố Yên mới nhận ra mình vừa bị tên nhóc hỗn láo đó mắng hắn không phải người.
Ninh Vấn Du dựa vào ghế phụ, hơi mệt, nói khẽ:
“Anh so đo cái gì với cậu nhóc ấy? Anh không có thời kỳ phản nghịch sao? Anh 17-18 tuổi lúc ấy, còn khiếp hồn khiếp vía nhiều hơn cậu nhóc ấy nữa.”
“Mười chín tuổi.” Cố Yên đáp.
“Ồ?”
“Đúng, tên nhóc hỗn láo họ Khương năm nay mười chín tuổi.”
Ninh Vấn Du bật cười:
“Còn dám nói không biết nhau sao? Anh cũng biết tuổi tác của người ta mà.”
“Chỉ nghe nói thôi.” Sắc mặt Cố Yên hơi tái:
“Tự nhiên có người nhặt cậu ta về.”
Ninh Vấn Du không hiểu, Cố Yên đổi đề tài:
“Liên lạc với bọn Đại Bạch họ chưa?”
“Rồi, đang chờ ở cao tốc giao lộ.” Ninh Vấn Du đáp.
“Thành A xác nhận không còn người sống sót khác, chúng ta có thể đi tiếp.”
Cố Yên không nói thêm, nhấn ga, xe việt dã lao đi như mũi tên rời cung.
Hôm qua, Khương Tuế thức trắng, vừa lên xe liền dựa cửa sổ ngủ, trời tháng 9 đêm không quá lạnh, nhưng y vẫn khoác áo. Thường Trí lo lắng y cảm lạnh, liền cởi áo khoác của mình đưa cho Khương Tuế, rồi vẫn chăm chú nhìn y ngủ.
Lúc y ngủ có vẻ rất ngoan ngoãn, mày mi dài đen nhánh, cong như cánh bướm, mũi hơi hồng, môi hơi nhấp nhô như mơ màng chuyện gì đó không quá vui. Vòng môi khẽ bị cắn, màu trắng nhẹ làm nổi bật vẻ đáng yêu.
Lạc Tư Hằng liếc mắt, răng nghiến lại:
“Không phải chứ, cậu cứ phải nhìn chằm chằm cậu ta như vậy sao?”
Thường Trí:
“Có liên quan gì đến anh đâu?”
“Thật là, đừng tức quá.” Lạc Tư Hằng cười tủm tỉm:
“Tuy trước đây có xung đột, nhưng giờ coi như cùng một nhà, người anh em. Cậu có dị năng đúng không?”
“Không có.” Thường Trí đáp.
“Có gì giấu à?” Lạc Tư Hằng nói tiếp:
“Không dị năng mà còn có thể hoàn toàn ở trong thành A đã bị xác sống chiếm giữ, trói gà không chặt sinh tồn ba tháng an toàn à?”
Thường Trí:
“Tôi không có dị năng, các người liền muốn ném chúng tôi xuống phải không? Nuốn dừng xe thì dừng đi.”
“…” Lạc Tư Hằng cạn lời, nói:
“Cậu trông như rất mong chờ việc này nhỉ?”
Thường Trí hừ lạnh một tiếng.
Thấy hỏi nhiều chuyện nhưng không thu được gì, Lạc Tư Hằng nhún vai tỏ vẻ với Ninh Vấn Du, đây đúng là một cục xương cứng.
Khương Tuế ngủ khoảng hai ba tiếng, tỉnh lại thấy mình một mình trong xe. Qua cửa sổ, y thấy ánh lửa nhấp nháy bên ngoài.
Mở cửa xe, Khương Tuế nhanh nhẹn phát hiện nhiều người, nghiêng mắt thấy xe việt dã màu đen bên cạnh còn dừng một chiếc xe lạ.
“Tuế Tuế!” Thường Trí chú ý động tĩnh, thấy y xuống xe, nói:
“Bọn họ nói đêm nay trong thành xác sống quá nhiều, không an toàn, nên phải dã ngoại qua đêm.”
Hắn vừa nói xong, ánh mắt mọi người liền đồng loạt đổ dồn về phía đó.
Trừ nhóm của Cố Yên ra, đội ngũ này quả thật có thêm hai người, một nam một nữ, diện mạo giống hệt nhau, hẳn là song sinh. Nhưng tính cách thì khác xa một trời một vực: người anh vừa liếc nhìn Khương Tuế liền vội cúi đầu, còn cô em gái thì đôi mắt sáng rực lên, hứng thú hẳn ra, thò đầu qua cười nói:
“Ôi chao, lúc nãy Tiểu Lạc còn khoe khoang với tôi, tôi còn chẳng tin. Không ngờ trên đời thật sự lại có người đẹp đến mức này!”
Cô nàng nhiệt tình vươn tay ra:
“Xin chào, tôi là Bạch Đào. Không phải ‘đào đào’ như quả đào đâu, mà là ‘đào’ trong ‘nho đào’ đó nha~”
“Xin chào.” Khương Tuế đáp lại nhưng không đưa tay.
Bạch Đào dường như chẳng để bụng chút nào, còn đẩy người anh trai sang một bên, vỗ vỗ chỗ ngồi cạnh mình, ý bảo Khương Tuế ngồi xuống. Cô chống cằm, chăm chú ngắm y:
“Anh xinh đẹp như vậy, có thể gả cho tôi không?”
“… Bạch Đào!” Người anh trai đỏ bừng cả mặt, vội vàng nói với Khương Tuế: “Xin lỗi, em gái tôii chỉ nói linh tinh thôi, đừng để bụng.”
Nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, anh ta lắp bắp tự giới thiệu:
“Tôi… tôi là Bạch Thẩm Lâm.”
“Em đâu có nói linh tinh!” Bạch Đào tức giận phản bác, “Mỗi lần tôi cầu hôn đều là thật lòng cả!”
“Thường Trí gọi anh là Tuế Tuế, đúng không? Tôi có thể gọi anh như thế chứ? Tôi nói thật lòng đó nha. Hiện tại tôi là thành viên đội cứu hộ 011, mỗi tháng lương cơ bản hai vạn điểm cống hiến, chưa kể tiền thưởng. Ở căn cứ có nhà riêng, vị trí tốt, tuy công việc hơi nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào, nhưng nếu tôi chết rồi, anh còn có thể nhận tiền an ủi, căn cứ sẽ lo cho anh suốt đời. Không thiệt đâu.”
Khương Tuế còn chưa kịp đáp, Thường Trí đã nhịn không nổi, chen vào:
“Tuế Tuế không thiếu tiền.”
Khương Tuế lại chỉ cười nhẹ, thái độ ôn hòa:
“Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng tôi thích đàn ông.”
Lời vừa nói ra, không khí lập tức lặng ngắt.
Ngay cả Cố Yên, động tác mở nắp hộp kẹo cao su cũng khựng lại.
Bạch Đào ngây người hai giây, rồi lập tức reo lên:
“Vậy anh thấy anh trai tôi thế nào?! Nếu không làm chồng tôi thì làm chị dâu tôi cũng được mà!”
“Bạch Đào!!” Bạch Thẩm Lâm đỏ bừng mặt, vừa kéo em gái đi vừa cúi đầu xin lỗi Khương Tuế, rồi nhanh chóng lôi cô nàng ra xa để “giáo dục tư tưởng”.
“Cạch” — Cố Yên ấn mạnh nắp hộp kẹo cao su, ánh lửa hắt lên gương mặt hắn khiến từng đường nét càng thêm âm trầm, lạnh lẽo, hung hãn, nhìn qua là biết không dễ chọc. Chỉ nhìn thoáng qua thôi, Khương Tuế đã cảm thấy xui xẻo cả ngày, nhận lấy bát mì Thường Trí đưa, chậm rãi ăn.
Thấy y ăn mì gói, Thường Trí xót xa:
“Tuế Tuế, đợi về căn cứ, tôi nấu cơm cho em ăn nhé.”
Dù sao cũng là tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa, trước kia ở thành D làm gì từng ăn qua loại đồ này.
Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, đôi mi dài khẽ run, cái miệng nhỏ nhắn ăn mì trông thật ngoan ngoãn. Bỗng Cố Yên lên tiếng:
“Ninh Vấn Du, sau này cậu nhớ dạy lại con bé Đào kia, nói chuyện phải có đầu có đuôi.”
“Sao cơ?” Ninh Vấn Du khó hiểu.
Cố Yên:
“Con bé nhìn ai trông có tí dáng người là cầu hôn, ánh mắt tệ đến vậy, dễ bị lừa chết.”
Động tác ăn của Khương Tuế khựng lại giữa chừng.
Thường Trí lập tức nói: “Tuế Tuế, đừng để ý hắn! Tôi giúp em đập hắn!”
Lạc Tư Hằng cũng căng thẳng:
“Đội trưởng, anh cũng độc mồm thật đấy! Đại tiểu thư nhà chúng ta mà chỉ nói nhìn có chút dáng dấp thôi à, thế tôi là gì, thằn lằn à?”
Ninh Vấn Du vội vàng giảng hòa:
“Các vị, nghe tôi nói! Lương thực quý giá, hữu nghị càng quý giá hơn! Đừng đánh nhau, nào, cùng tôi đọc: ‘Không tức giận, tức giận sinh bệnh, không ai chữa!’”
Khương Tuế không lấy bát mì đập vô mặt Cố Yên, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm đội trưởng Cố vài giây:
“Anh có biết tôi vừa rồi nghĩ gì không?”
“Tôi im lặng vài giây, vì đang nghĩ xem bệnh của anh nên đến khoa thần kinh hay khoa mắt. Phòng của chuyên gia 300, tôi trả tiền, khỏi khách sáo.”
Nói xong, không đợi Cố Yên phản ứng, y đứng dậy trở về xe. Thường Trí vội đuổi theo dỗ dành, còn Ninh Vấn Du thì day trán thở dài:
“Đội trưởng, chuyện này là lỗi của anh đó.”
Lạc Tư Hằng:
“Ờ… đúng là lỗi của đội trưởng thật.”
“Rắc.” — tiếng kẹo cao su bị nghiến vỡ giữa răng.
Giọng Cố Yên trầm thấp, thờ ơ nói:
“Cậu không vô hại, đơn thuần như các người nghĩ đâu.”
Giọng của người đàn ông rất lạnh:
“Các người biết cây tơ hồng chứ? Nhìn thì mong manh, chỉ cần gió thổi là đứt, nhưng lại sống dựa vào đại thụ. Nó trông yếu ớt, nhưng thật ra độc nhất. Một khi có cơ hội, nó sẽ quấn chặt lấy cây, hút sạch dinh dưỡng và ánh sáng, khiến cây chết khô mà nó vẫn sinh trưởng.”
“Khương Tuế chính là loại sinh vật đó.”
Ninh Vấn Du và Lạc Tư Hằng đều biến sắc. Lạc Tư Hằng rùng mình, khẽ xoa cánh tay:
“Đại ca, anh nói nghe mà rợn cả người.”
Ninh Vấn Du:
“Nhưng tôi lại cảm thấy… cậu nhóc ấy…”
“Cậu nhóc đó,” — Cố Yên cắt lời, — “còn tàn độc hơn cả loại thực vật đó.”
“Dưới lớp vỏ yếu mềm, là máu tươi và mạng người. Còn cậu ta, lại giả vờ vô tội để lừa lấy lòng thương của người khác.”
Ánh lửa bùng lên “phụt” một tiếng, phản chiếu gương mặt hắn đầy mơ hồ dưới ánh lửa bập bùng.
“Đừng bao giờ cho cậu ta cơ hội. Nếu không, cậu sẽ là cái cây tiếp theo… bị cậu ta quấn chết.”
.......
Dù là ở ngoài nơi hoang dã, bọn họ cũng không thể hoàn toàn tránh khỏi sự quấy nhiễu của xác sống. Đêm dài, mọi người đều ngủ trong xe.
Khương Tuế trước đó ngủ không sâu, chỉ hơi chợp mắt một chút đã mơ màng tỉnh lại và vừa mở mắt ra, y liền chạm phải ánh nhìn trống rỗng của một khuôn mặt thối rữa đang dán chặt ngoài cửa kính xe.
Đôi mắt kia... thật sự khiến người ta khó mà diễn tả được sự khủng khiếp. Con ngươi đục ngầu, mờ mịt, một bên còn gần như rơi khỏi hốc mắt. Trên mắt trái vẫn còn một con ruồi đang bò. Ở thái dương là một lỗ thủng lớn, rõ ràng là do đạn bắn ở khoảng cách cực gần, đến mức nửa cái đầu đã bị nổ tung, xương trắng, óc và máu hòa lẫn, đen đen trắng trắng, đỏ đỏ, vừa bẩn vừa ghê rợn đến cực điểm.
Thứ đó dán sát cả khuôn mặt vào lớp kính, con ruồi trên mắt nó run rẩy đôi cánh, rồi bay đi.
Khương Tuế: “……”
Y hít sâu một hơi, siết chặt lòng bàn tay mình để giữ bình tĩnh. Phía trước, vang lên một giọng nói khàn khàn:
“Sợ đến mức muốn hét lên rồi sao?”
“... Đem nó xử lý đi.” — giọng Khương Tuế hơi run, “Nhanh lên.”
“Đại tiểu thư từ khi nào lại sai khiến tôi được thế?” Cố Yên không chút để ý đáp, “Tôi không có trách nhiệm dỗ dành tâm tình yếu ớt của cậu đâu.”
Khương Tuế lập tức quay sang gọi Thường Trí. Thường Trí vừa nhìn ra ngoài, thấy con xác sống kia, không nói một lời liền mở cửa xe đi xuống.
Nhưng còn chưa kịp đi vòng qua, thì con xác sống ấy đột nhiên co giật dữ dội, giống như đang chịu một cơn đau thấu xương. Nó giãy giụa điên cuồng, hai tay khô gầy phủ đầy đốm xác thi cào mạnh lên lớp kính, phát ra tiếng rít chói tai. Khuôn mặt vặn vẹo trong khoảnh khắc chết đi của nó méo mó, kinh hoàng đến mức chẳng còn giống người nữa.
Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng ấy, chỉ sợ sẽ hét ầm lên, chạy thục mạng ba dặm liền, vừa chạy vừa… tè ra quần cũng không chừng.
Khương Tuế cắn chặt mu bàn tay mình, tiếng nói nghẹn lại, khàn khàn gọi:
“Cố Yên!!”
Thậm chí Cố Yên còn cảm thấy giọng nói kia đáng thương vô cùng, còn mang theo chút nức nở.
....Như thể thực sự bị dọa đến phát khóc.
Cố Yên nhướng mày. Hắn khẽ búng ngón tay.
“Tư tư tư tư” — mấy tiếng điện xẹt vang lên, và trong chớp mắt, con tang thi bên ngoài bị đốt thành một đống tro đen sì, ngã vật xuống đất, không còn nhúc nhích.
“Chỉ có vậy thôi mà cũng bị dọa đến mức—”
Câu nói còn chưa dứt, “choang!” — một tiếng động chói tai vang lên.
Khương Tuế đã cầm ngay chiếc lon đồ hộp bằng sắt bên cạnh, ném thẳng về phía hắn.
Cố Yên hoàn toàn không kịp đề phòng.
“Bốp!”
Lon sắt trúng thẳng vào trán, đầu hắn lập tức rách toạc, máu chảy ròng ròng.
P/s: Lời của editor
TG này có 24c à nên mỗi chương đều dài quá.