Khi Khương Tuế mơ màng tỉnh lại, y nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Y dụi dụi mắt, còn chưa nhìn rõ mọi vật đã có người mừng rỡ nói: “Tuế Tuế, em tỉnh rồi!”
Là Thường Trí.
Hắn vẫn luôn canh giữ bên cạnh Khương Tuế, thấy y tỉnh thì liền đỡ y dậy trước tiên, kiểm tra cơ thể y một lượt. Làn da vẫn mịn màng mềm mại như cũ, tỏa ra hương thơm ấm áp, hắn thở phào nhẹ nhõm, nói: “Em dọa tôi sợ chết khiếp.”
Bạch Đào cũng tiến lại gần: “Tuế Tuế, anh có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?”
“Chỉ bị cô cào một chút thôi, không có chỗ nào không khỏe cả.” Khương Tuế liếc nhìn bàn tay bị băng bó như cái bánh chưng của mình, “Ồ, thứ này băng bó xấu quá, nhìn khó chịu thật, tháo ra băng bó lại được không?”
“Không được.” Giọng điệu Cố Yên cứng rắn, “Mới bôi thuốc không lâu, đừng có nhõng nhẽo.”
Khương Tuế hừ nhẹ.
“May mà là bị tôi cào phải, nếu lỡ hại anh bị xác sống tóm được, tôi thật sự sẽ áy náy cả đời…” Bạch Đào giơ tay mình ra nói: “Anh xem, tôi đã cắt hết móng tay rồi, đảm bảo sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa!”
Tuy chuyện Khương Tuế gặp nguy hiểm khiến Thường Trí rất tức giận, nhưng Bạch Đào không cố ý, lời xin lỗi cũng rất thành khẩn, mà Khương Tuế cũng không có ý định truy cứu nên hắn cũng không tiện nổi giận, chỉ chua chát nói: “Tuế Tuế, em đối xử với cô ấy tốt thật.”
Khương Tuế chẳng hiểu ra sao.
Y để Bạch Đào gánh tội thay, chuyện này đương nhiên qua đi càng nhanh càng tốt, Thường Trí lại lên cơn gì vậy chứ.
Trong không gian không lớn lắm lúc này đã chen chúc không ít người. Khương Tuế phát hiện trong đội có thêm ba người, Bạch Đào vội vàng giải thích: “Là người sống sót chúng tôi tìm được! Bọn họ đều có dị năng nên mới sống được đến giờ, hai sinh viên và một luật sư, dị năng khá lợi hại, bây giờ họ muốn cùng chúng ta về căn cứ.”
Khương Tuế vốn không có hứng thú với người không liên quan, chỉ “ừ” một tiếng. Lúc này, một trong hai sinh viên đi tới nói: “Chào cậu, cậu là Khương Tuế phải không? Tôi luôn nghe bọn họ nhắc tới cậu.”
Cậu con trai này trông trạc tuổi Khương Tuế, có gương mặt búp bê, làn da rất trắng. Khác với vẻ tái nhợt của Khương Tuế, đó là một làn da trắng hồng khỏe mạnh, trông rất xinh xắn đáng yêu. Hắn chủ động chìa tay về phía Khương Tuế: “Chào cậu, tôi tên là Trình Tiểu Ương, cậu có thể gọi tôi là Tiểu Ương.”
Khương Tuế lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Thường Trí lập tức đi theo, vặn nắp chai nước cho y, lúc này y mới nhận lấy chai nước khoáng rồi uống.
Trình Tiểu Ương hơi lúng túng: “Chị Bạch Đào… có phải cậu ấy không thích tôi không?”
“Không có đâu.” Bạch Đào nói: “Chẳng qua là hôm nay anh ấy đã chịu một phen hoảng sợ, xác sống dán sát mặt anh ấy, nhất thời chưa hoàn hồn lại được.”
Trình Tiểu Ương nhìn mặt mày Cố Yên cau có, ném một viên kẹo dẻo cho Khương Tuế, mím môi cười nói: “Cậu ấy thật sự là người các cô mới tìm được hôm qua sao? Cảm giác mọi người đều đối xử rất tốt với cậu ấy.”
“Vì anh ấy khiến người ta yêu mến mà.” Bạch Đào buồn rầu nói: “Đáng tiếc anh ấy không thích con gái, haiz, tôi hật sự muốn đưa tiền trợ cấp của mình cho anh ấy.”
Trình Tiểu Ương: “…”
…
Khương Tuế nhìn viên kẹo dẻo vị nho trên tay, ngẩn người. Cố Yên nói: “Tìm được ở trung tâm thương mại hôm nay, trong túi của một xác sống trẻ em.”
“Ngay cả đồ của trẻ con anh cũng cướp à?”
Cố Yên nói: “Đã biến thành xác sống rồi còn phải chú trọng kính lão yêu trẻ à? Ăn không? Không ăn thì trả đây.”
Khương Tuế bóc giấy gói kẹo, bỏ một viên vào miệng.
Trước kia y vốn rất thích ăn kẹo. Sau ngày tận thế, đồ ăn lót dạ còn thiếu, càng đừng nói đến món ăn vặt thế này, nói là hàng xa xỉ cũng không ngoa. Tuy Thường Trí chưa bao giờ để y bị đói, nhưng không phải lần nào ra ngoài tìm đồ ăn cũng tìm được kẹo, đã một thời gian rồi y không được ăn.
Viên kẹo này hơi dính răng, Khương Tuế nhíu mày, l**m l**m răng rồi lại tiếp tục nhai. Cố Yên khoanh tay dựa vào bức tường xi măng, nói: “Tôi xin lỗi cậu.”
“Cái gì?” Khương Tuế còn tưởng mình nghe lầm, kinh ngạc quay sang nhìn Cố Yên.
Cố Đội có lẽ là lần đầu tiên chính thức xin lỗi người khác như vậy, hắn cúi đầu sờ sờ chóp mũi, nói: “Tôi hỏi Đào Nhi rồi, cô ấy nói lúc trước ở trên bệ cửa sổ cũng là cậu nhắc cô ấy có xác sống tới. Lúc đó xác sống ở gần như vậy, cậu ra tay giúp rất có thể sẽ bị cắn, nhưng cậu vẫn cứu cô ấy.”
“Trước kia tôi có chút thành kiến với cậu, cũng bởi vì một vài nguyên nhân.” Cố Yên nói: “Tôi không quen cậu, cũng chẳng hiểu gì về cậu, không nên chỉ vì vài ba câu của người khác mà đã ôm thành kiến với cậu, nên tôi xin lỗi.”
Khương Tuế cụp mắt ăn kẹo, vị chua ngọt của nho vỡ tan trong miệng, theo yết hầu trôi xuống dạ dày. Y ăn rất chuyên tâm, chẳng hề phản ứng đến lời xin lỗi của Cố Yên.
“... Này.” Cố Yên nói: “Cậu có nghe tôi nói không đấy?”
“Nghe thấy.” Khương Tuế đáp: “Ờ.”
Cố Yên không thể tin được: “Cậu chỉ ừ một tiếng thôi à?”
“Vậy bằng không thì sao?” Khương Tuế ngước mắt nhìn hắn, “Tôi phải quỳ xuống dập đầu như đa tạ chủ nhân ban ân chắc?”
“Tôi không có ý đó...”
Khương Tuế chậm rãi gấp tờ giấy gói kẹo trong tay, nhàn nhạt nói: “Ở chung cư, anh không muốn cứu tôi, còn bóp mặt tôi, nói chuyện thì âm dương quái khí. Lúc rời khỏi thành A, anh không cho tôi mang đồ, bắt tôi vứt hết đi. Trên xe thì cố ý dọa tôi bằng xác sống, sau đó còn nhất quyết đòi đi WC cùng, còn cười nhạo tôi nữa.”
“Khi nào tôi bắt cậu vứt hết đồ? Tôi rõ ràng nói chỉ được mang một cái túi thôi mà, với lại...” Càng nói Cố Yên càng thiếu tự tin, hắn khom lưng, nhìn vào mắt Khương Tuế nói: “Được rồi, là tôi sai, tôi xin lỗi cậu, cậu cũng ăn kẹo của tôi rồi, tha thứ cho tôi đi?”
“...” Khương Tuế lập tức nhét hết chỗ kẹo còn lại vào túi áo khoác của hắn, nói: “Anh có nói ăn kẹo là tha thứ cho anh đâu.”
Cố Yên: “Trong miệng cậu còn một viên kìa!”
Khương Tuế nhíu mày: “Anh muốn tôi nhả ra cho anh chắc?”
Cố Yên: “...”
Đệt, lại nghĩ đến mấy thứ hạ lưu rồi.
Hắn đã bảo mà, đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả, Khương Tuế lại chẳng hề phòng bị cái gã họ Thường kia gì cả.
Khương Tuế hơi hé miệng, cho hắn xem viên kẹo trong miệng, mặt không biểu tình nói: “Anh muốn không?”
“...” Hầu két Cố Yên giật giật, hắn cảm thấy như mình ngửi thấy được hương nho thoang thoảng, muốn ngăn mình đừng nhìn cái khoang miệng non hồng kia, nhưng lại không thể rời mắt được, đành phải ho khan nói: “Tôi đùa với cậu thôi, tôi keo kiệt đến thế à?”
Hắn lại bỏ kẹo vào túi Khương Tuế, nói: “Nói cho cậu là cho cậu, cầm lấy đi, tôi còn có việc, đi trước.”
Cố Yên có chút chật vật rời đi.
Khương Tuế gấp tờ giấy gói kẹo thành một con hạc giấy nhỏ, đặt lên bệ cửa sổ.
Ninh Vấn Du và những người khác đang đối chiếu bản đồ để lên kế hoạch cho ngày mai, Khương Tuế không hứng thú với việc này, y có chút khó chịu, muốn tắm rửa.
Thường Trí nói: “Hôm nay tôi không để ý xem chỗ nào còn nước... Để tôi ra ngoài tìm xem sao!”
Ninh Vấn Du ngăn hắn lại: “Trời tối rồi, không an toàn, đừng ra ngoài vội. Hay là thế này đi, đồng chí Tiểu Khương.”
Hắn ngập ngừng nói: “Cậu lau người tạm được không? Chờ ngày mai chúng ta tìm xem trên đường có chỗ nào tắm rửa được thì sẽ đưa cậu đi.”
Hắn đã vô cùng dễ nói chuyện và chiếu cố Khương Tuế rồi, dù sao trong thời tận thế, nguy cơ tứ phía, nơi nào cũng đầy xác sống muốn đoạt mạng, có thể sống sót đã là không dễ dàng, yêu cầu tắm rửa này hoàn toàn có thể coi là vô lý, Khương Tuế lại chẳng hề cảm kích, cứ lặp đi lặp lại: “Tôi muốn tắm rửa.”
Cố Yên nhíu chặt đôi mày đen kịt, dường như muốn nói gì đó, Ninh Vấn Du sợ hắn lại cãi nhau với Khương Tuế, nên nói trước khi hắn kịp mở miệng: “Vậy tôi với Thường Trí cùng nhau ra ngoài xem sao, cậu ở đây chờ tin của chúng tôi.”
“... Bọn họ điên rồi à?” Một sinh viên nhỏ giọng nói: “Cái thằng tên Khương Tuế kia, là con lãnh đạo nào chắc? Mặt mũi lớn vậy, dù là người có dị năng thì buổi tối ra ngoài cũng nguy hiểm lắm, đến lúc nào rồi mà còn đòi tắm rửa cho bằng được!”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Luật sư nói: “Đội trưởng của bọn họ còn chưa lên tiếng kìa, cậu nói gì thế? Chúng ta có việc nhờ bọn họ, đừng lo nhiều như vậy.”
Gã sinh viên kia vẫn rất bất mãn: “Có việc nhờ bọn họ thì ngay cả nói cũng không được nói à?”
Hắn đứng lên nói: “Ninh phó đội! Buổi tối là thời gian xác sống hoạt động mạnh, anh tốt tính đến đâu cũng không thể vì yêu cầu vô lý của ai đó mà đi mạo hiểm được!”
Thường Trí lạnh lùng nói: “Tôi với Ninh phó đội đi ra ngoài thì liên quan gì đến cậu? Có ai bắt cậu đi à?”
Sinh viên ngẩn người, ngay sau đó nói: “Đây vốn dĩ là yêu cầu không hợp lý, cậu ta không thể nhịn một chút sao? Nếu có người chết thì ai chịu trách nhiệm?!”
“Cái chết của tôi là do chính tôi lựa chọn, đến lượt cậu chỉ trỏ sao?” Thường Trí trước mặt Khương Tuế thì dịu ngoan nghe lời, nhưng đối mặt những người khác thì lại không như vậy, ánh mắt hắn đã lộ ra vẻ hung tợn: “Mẹ nó, cậu mà nói thêm một câu nữa, tôi sẽ khiến cậu không thấy được mặt trời ngày mai, tin hay không?!”
Gã sinh viên sợ tới mức hét lên một tiếng, nhìn về phía Cố Yên nói: “Cố Đội! Anh… Anh cứ thế nhìn hắn đe dọa chúng tôi sao?! Tôi cũng là người có dị năng, tôi, tôi chính là nhân tài được căn cứ coi trọng!”
Cố Yên cau mày càng lúc càng chặt, nói: “Thôi được rồi, ồn ào cái gì thế.”
Gã sinh viên có chút tự tin, nói: “Tôi cũng là bênh vực kẻ yếu thôi, Ninh phó đội tính tình tốt không biết từ chối người khác, nếu thật có bất trắc gì…”
“Tôi đang nói cậu.” Cố Yên lạnh lùng nói: “Sao cậu lại nói nhiều lời vô nghĩa như vậy? Ninh Vấn Du nói cái gì? Thường Trí ép cậu đi ra ngoài sao? Rảnh rỗi quá thì cút đi đếm sao chơi, phiền chết đi được.”
Gã sinh viên sợ ngây người.
Sao ngay cả vị đội trưởng trông có vẻ mày rậm mắt to lạnh nhạt vô tình này cũng bênh vực y?!
Hắn tức đến không chịu nổi, trừng mắt nhìn Khương Tuế một cái, rồi tìm một góc tường đứng đợi mà không nói gì.
Trình Tiểu Ương đến khuyên hắn vài câu, hắn rưng rưng nói: “Tiểu Ương, tôi cũng chỉ có ý tốt thôi mà, bọn họ có cần phải nhằm vào tôi như vậy không?!”
“Cậu không sai.” Trình Tiểu Ương nói: “Nhưng người ta có lựa chọn của riêng mình cũng đâu có sai. Thôi được rồi, cậu đừng giận nữa, chỉ là một chút việc nhỏ thôi mà.”
“…Tôi chính là không ưa cái tên Khương Tuế đó!” Gã sinh viên nức nở nói: “Dựa vào vẻ ngoài xinh đẹp mà sai khiến người khác làm này làm nọ, lại không có dị năng, loại người này đáng lẽ phải bị tận thế đào thải chứ, tại sao còn có thể sống sót? Chẳng phải người ta vẫn nói tận thế là để sàng lọc gen ưu tú của nhân loại sao?! Tôi có dị năng, chẳng phải có nghĩa là tôi sở hữu gen ưu tú, dựa vào cái gì mà đến bây giờ vẫn phải thua kém một bậc?!”
Trình Tiểu Ương dịu dàng nói: “Sao lại thua kém một bậc chứ, hơn nữa tôi thấy Khương Tuế cũng đâu đến nỗi nào, chuyện người khác cam tâm tình nguyện, chúng ta người ngoài cũng không tiện nói nhiều.”
Hắn vỗ vỗ vai đối phương, nói: “Thôi được rồi, đừng giận nữa.”
Trình Tiểu Ương an ủi xong gã sinh viên, đứng lên nói: “Đây là quê của tôi, tôi quen thuộc nơi này, biết cách đây không xa có một nhà tắm công cộng, dùng than đá để đun nước, nếu may mắn, biết đâu còn có thể tắm nước ấm. Tôi dẫn cậu đi nhé, Khương Tuế?”
Khương Tuế đảo mắt, con ngươi phản chiếu gương mặt tươi cười rạng rỡ của Trình Tiểu Ương, sau đó y gật đầu.
“Tôi đi cùng các cậu.” Thường Trí nói.
Có hai người có dị năng đi cùng, lại không phải nơi quá xa, Cố Yên liền gật đầu, nói: “Mau chóng trở về.”
Ba người rời khỏi tòa nhà lớn, Trình Tiểu Ương đi tuốt đằng trước dẫn đường, ánh đèn pin chiếu sáng con đường yên tĩnh phía trước, hắn nói: “Khương Tuế, cậu đừng để ý, Tiêu Ẩn trước kia từng bị người xinh đẹp bắt nạt, cho nên có bóng ma tâm lý, không phải cố ý nhằm vào cậu đâu.”
Khoảng nửa phút sau, Khương Tuế mới nói: “Tiêu Ẩn, là ai?”
“…Chính là gã sinh viên đó.” Trình Tiểu Ương nói: “Về sau mọi người sẽ cùng nhau lên đường, tốt nhất là không nên có hiểu lầm gì, cậu nói phải không?”
Khương Tuế không trả lời.
Y lười để ý đến kiểu nói nước đôi này, Thường Trí cũng không phản ứng. Cả trái tim hắn chia làm hai nửa, một nửa dùng để cảnh giác môi trường xung quanh, một nửa đặt trên bàn tay của Khương Tuế mà hắn đang nắm....Khương Tuế không dễ dàng cho hắn nắm tay, chỉ trong những tình huống nguy hiểm như thế này, hắn mới có thể nắm lấy bàn tay mềm mại của người trong lòng.
Trình Tiểu Ương nói mình quen thuộc nơi này, quả nhiên không lừa người, đi khoảng mười phút, quả nhiên có một nhà tắm.
Thị trấn nhỏ này cũng không mấy phát triển, phần lớn kiến trúc không quá mười tầng, đường phố hẹp hòi, các cửa hàng chen chúc sát nhau. Cửa nhà tắm này mở ở cạnh con hẻm nhỏ, nếu không chú ý thì quả thật không thấy được. Tấm biển hiệu chữ vàng trên nền đỏ viết “Nhà tắm công cộng”, đã cũ kỹ theo năm tháng, dính đầy bụi bẩn, rách vài chỗ.
Trình Tiểu Ương nói: “Trước đây tôi từng vào xem rồi, không có xác sống, có điều đó là chuyện vài ngày trước, bây giờ thì khó nói, vẫn nên cẩn thận một chút.”
Hắn quen đường quen nẻo dẫn hai người vào trong. Nhà tắm không lớn, bước vào là một cái bể lớn, nước bên trong đã biến thành màu tro đen. Đi sâu vào bên trong là những phòng nhỏ riêng biệt, mỗi phòng là một cái bể nhỏ xây bằng gạch. Thường Trí chọn một cái trông còn sạch sẽ, xả nước cọ rửa sạch sẽ rồi đi xem phòng nồi hơi còn đun được nước không.
"Anh ta đối xử với cậu tốt thật." Trình Tiểu Ương nói: "Là bạn trai cậu sao?"
Khương Tuế ngậm kẹo trong miệng, không đáp lời.
Trình Tiểu Ương là kiểu người rất hay nói, tiếp lời: "Tôi nghe Lạc Tư Hằng nói, dị năng của hắn hình như rất lợi hại, có điều chưa tận mắt thấy hắn dùng bao giờ, khá tò mò."
Khương Tuế tìm một cái ghế dựa, cởi áo khoác lót ngồi xuống, chờ Thường Trí chuẩn bị nước ấm.
"Khương Tuế, cậu biết không, trước kia tôi đã nghe danh cậu rồi đấy." Trình Tiểu Ương mỉm cười nói: "Hôm nay cuối cùng cũng gặp được, cậu thật ra không giống như tôi tưởng tượng."
Khương Tuế lúc này mới liếc mắt nhìn hắn, ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn có thể thấy được đường nét gương mặt cực kỳ xuất sắc, thanh thoát, đầy đặn, không thừa không thiếu, vừa đúng, thêm vẻ ngoài lạnh lùng, xinh đẹp khiến người ta không khỏi động lòng. Hàng mi dài của hắn khẽ chớp, hỏi: "Vậy trong tưởng tượng của cậu, tôi có dáng vẻ gì?"
Trình Tiểu Ương "ơ" một tiếng, nói: "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ là kiểu người rất ương ngạnh... Được rồi, tôi thừa nhận sức tưởng tượng của mình có chút nông cạn, cậu quả thật rất được người thích."
Hắn mở vòi nước, nước ấm đã chảy ra, nói: "Được rồi, tôi đi báo cho Thường Trí một tiếng, cậu có thể tắm rồi."
Khương Tuế nheo mắt lại, Trình Tiểu Ương đã đứng dậy rời khỏi phòng nhỏ, đi về phía phòng nồi hơi.
Nước ấm rất nhanh đã đầy bể, Khương Tuế thử nhiệt độ nước, c** q**n áo rồi bước xuống bể. Nước hơi nóng, khiến da y ửng đỏ, nhưng cảm giác được nước ấm bao bọc thật dễ chịu. Khương Tuế ghé vào thành bể, nằm trên cánh tay mình khẽ thở ra.
Bỗng nhiên cửa gỗ phòng tắm phát ra tiếng "kẽo kẹt" khó nghe, Khương Tuế tưởng Thường Trí vào, mất kiên nhẫn nói: "Cút đi."
Người nọ không những không cút đi, ngược lại có tiếng quần áo cọ xát vang lên, ngay sau đó là tiếng nước "ùm", có người xuống bể.
Khương Tuế lập tức ý thức được người vào không phải Thường Trí, Thường Trí không có gan làm trái lệnh y. Y vừa định xoay người thì người nọ đã từ phía sau đè y xuống thành bể, bàn tay với khớp xương rõ ràng đặt trên bụng nhỏ của y, cả người dán sát từ phía sau, hôn lên cổ tinh xảo, ướt át của y, cười nói: "Sao ba tháng không gặp, tính tình càng ngày càng lớn vậy?"
"..." Khương Tuế nói: "Buông tôi ra."
"Khó đấy, bây giờ gặp được em một lần khó quá." Ngón tay người đàn ông v**t v* bờ vai gầy guộc của y, "Hình như gầy đi?"
Khương Tuế bị hắn s* s**ng rất phiền, bàn tay người nọ lại theo đường cong vai cổ hướng lên trên, giữ lấy gáy y, rồi có chút mạnh mẽ xoay đầu y lại, hôn lên đôi môi mềm mại ửng hồng vì hơi nóng của y.
Động tác v**t v* xương cốt của hắn không nhanh không chậm, nhưng nụ hôn lại rất vội vàng, như con sói đói quá mức, ngậm lấy miếng thịt mà không nỡ nuốt trọn, chỉ ngậm trong miệng không ngừng l**m láp, muốn miếng thịt này từ trong ra ngoài đều nhiễm hương vị của mình, để tuyên thệ chủ quyền.
Khương Tuế cả người bị giam trong lồng ngực người đàn ông, da thịt dán chặt vào nhau, y cảm nhận được đường cong cơ bắp rõ ràng và trái tim đập rất nhanh của đối phương. Nhiệt độ nước vốn đã cao, nhiệt độ cơ thể người đàn ông lại càng cao, khiến trán Khương Tuế rịn một tầng mồ hôi mỏng, làn da tái nhợt lộ ra sắc hồng b*nh h**n, diễm lệ đến bắt mắt.
"... Đủ rồi." Khương Tuế th* d*c dồn dập, nói chuyện mang theo giọng mũi, có chút dính: "Nóng quá."
Người đàn ông vẫn không buông y ra, môi lưỡi giao triền phát ra tiếng nước mơ hồ, hắn l**m đi giọt nước bọt tràn ra từ khóe môi Khương Tuế, dùng sống mũi cao cọ vào má y, giọng khàn khàn: "Ngọt thật, trước khi đến ăn kẹo à?... Có để Thường Trí hôn em như vậy không?"
"... Thẩm Diệu Từ." Khương Tuế túm lấy tóc người đàn ông, kéo đầu hắn ra khỏi mặt mình, nhíu mày nói: "Anh là chó à?"
"Còn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Thẩm Diệu Từ cọ cọ cổ y, nheo mắt lại, trong ánh mắt mang theo vẻ hung tợn, "Hắn nhìn em bằng ánh mắt như muốn chảy cả nước miếng ra, em có để hắn hôn không?"
"Không có!" Khương Tuế bực bội không thôi, "Anh cứ luôn hỏi mấy cái này."
"Đó là vì tôi yêu em." Thẩm Diệu Từ ôm trọn người kia vào lòng, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Dường như muốn nghiền xương nuốt tủy người trong lòng mà vẫn không thỏa mãn, hắn lẩm bẩm: "Lâu rồi không gặp, sao em lại hung dữ như vậy?"
Khương Tuế qua loa nâng mặt hắn, hôn nhẹ lên khóe môi rồi hỏi: "Trình Tiểu Ương là người của anh?"
"Ừ." Thẩm Diệu Từ đáp: "Tôi đoán đại tiểu thư nhà ta chắc chắn không chịu nổi cảnh người dơ hầy, muốn đi tắm. Ở cái nơi quỷ quái này mà đun nước nóng thì phiền phức lắm."
Vẻ mặt cầu khen ngợi của hắn quá rõ ràng, Khương Tuế bèn ôm cổ hắn, hai chân vòng qua bên hông gầy mà rắn chắc của hắn, thì thầm bên tai: "Phiền phức thật sao?"
Thẩm Diệu Từ rên lên một tiếng, vội nắm lấy chân Khương Tuế, da thịt trắng nõn mềm mại tràn ra từ kẽ tay hắn. Hắn khàn giọng nói: "... Không phiền phức, tôi nói bừa thôi."
Khương Tuế cười lạnh, đá văng hắn ra rồi nói: "Căn cứ đã biết đến sự tồn tại của các anh, gần đây gây ra động tĩnh lớn quá rồi đấy."
"Đó là chuyện sớm muộn thôi." Thẩm Diệu Từ lại định sáp tới, nhưng Khương Tuế vừa nhíu mày, hắn đã vội nói: "Để tôi xem vết thương của em."
"Bị xác sống cào thôi, không nghiêm trọng." Khương Tuế đáp: "Tên họ Cố đó nghi ngờ tôi, chỉ là khổ nhục kế thôi."
Thẩm Diệu Từ vẫn nắm lấy tay y, tháo băng gạc ra xem. Thể chất hơn người của người có dị năng giúp họ nhìn rõ mọi vật trong đêm. Gương mặt tuấn mỹ của Thẩm Diệu Từ sa sầm: "...Tôi chưa bao giờ để em bị thương."
"Là tôi cố ý. Nhưng bọn chúng càng ngày càng không nghe lời." Khương Tuế mím môi: "Sự khao khát của chúng đối với tôi ngày càng khủng khiếp. Bất kể là bầy xác sống tối qua hay hôm nay, chúng đều xuất hiện một cách khó hiểu. Cứ thế này mãi, Cố Yên chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường."
"Không sao đâu." Thẩm Diệu Từ vỗ nhẹ lưng y, hôn lên mái tóc đen ẩm ướt của y rồi nói: "Gần đây việc nghiên cứu đã có tiến triển, tôi mang thuốc thử đến cho em đây."
Mắt Khương Tuế sáng rực lên, nói ngay: "Tiêm cho tôi đi."
Y để lộ cánh tay trắng nõn của mình, giục giã: "Nhanh lên."
Thẩm Diệu Từ hôn nhẹ lên cánh tay y, nói: "Sẽ hơi đau một chút, ráng chịu nhé."
Khương Tuế: "Đừng nói nhảm nữa, nhanh lên."
Thẩm Diệu Từ lấy ra một ống thuốc tiêm màu xanh nhạt, bơm toàn bộ dung dịch bên trong vào cơ thể Khương Tuế.
Mũi kim rất dài, đâm vào da thịt quả thật rất đau. Khương Tuế cắn răng chịu đựng, đến khi Thẩm Diệu Từ rút kim ra, y mới thở phào nhẹ nhõm. Y dựa vào vai Thẩm Diệu Từ, nói: "Tôi cảm thấy... tác dụng của nó càng ngày càng yếu, rồi sẽ có một ngày hoàn toàn mất hiệu lực."
"Trước lúc đó, tôi sẽ nghiên cứu ra cách loại bỏ dị năng." Thẩm Diệu Từ nhẹ giọng nói: "Hay là đừng đến căn cứ nữa, về cùng tôi đi, tôi sẽ cứu em."
Sắc mặt Khương Tuế lập tức lạnh đi: "Không ai có thể can thiệp vào quyết định của tôi."
Sắc mặt Thẩm Diệu Từ cũng trở nên khó coi, hắn dùng sức ép Khương Tuế vào thành bể, lạnh lùng nói bên tai y: "Em đến căn cứ rốt cuộc là vì muốn loại bỏ dị năng, hay là vì Thiệu Phồn cũng ở đó?!"
P/s : Lời của editor
Ái chà, tg này Tuế Tuế là đại phản diện rồi.